Kiếp sau được tạp chí Paris Match ngợi ca là một Romeo và Juliet của hôm nay. Chàng Romeo hiện đại có tên Jonathan – một nhà phê bình hội họa danh tiếng, người say mê những tác phẩm của Vladimir Radskin như một định mệnh, và Juliet là Clara – chủ phòng tranh tại London, người được thừa kế biệt thự nơi Radskin đã sống và sáng tác cuối đời. Hai con người, hai miền đất, hai số phận đã được kết nối bằng bức tranh huyền thoại Thiếu nữ áo đỏ của Radskin.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:45
Gặp lại ( Nếu em không phải một giấc mơ 2 ) là một truyện thuộc thể loại tiểu thuyết. Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn ôtô đã bất ngờ đẩy Lauren, nữ sinh viên y khoa nội trú tại bệnh viện San Francisco, vào một cơn hôn mê kéo dài. Nhận thức được tất cả nhưng không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài, cô trở thành một cái xác sống, bất động và mất ý thức dưới mắt tất cả mọi người. Khát khao trở lại với cuộc sống bình thường đã khiến cho hồn cô đột nhiên tách ra khỏi cơ thể bất lực và đi lang thang khắp nơi.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:45
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Không biết các bạn thế nào, chứ tôi thì tôi chưa từng lo cho ai bao giờ. Tôi lo cho chính tôi còn chưa xong nữa là. Thật đúng hệt như má tôi nhận xét: Thân mày, mày còn không biết lo, chẳng hiểu khi lớn lên mày làm được việc gì !
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:46
Alex Rovira | Khác | Hoàn thành
Bí Mật Của May Mắn là câu chuyện thuộc thể loại Tiểu thuyết Phương Tây, Hiện đại hay và mang giàu triết lí, nhân văn sâu sắc. Câu chuyện kể về một mối quan hệ đầy cảm động giữa hai ông già, Max và Jim, khi họ tình cờ gặp nhau ở công viên trong tâm sau 50 năm xa cách. Trong khi Max đạt được những thành công và hạnh phúc tràn đầy trong cuộc đời từ sự khởi đầu vô cùng khó khăn, từ hai bàn tay trắng, thì Jim lại không thể làm được điều đó, lúc khởi đầu ông đã được cuộc sống ưu đãi rất nhiều.Bí quyết thành công và may mắn của Max nằm ở câu chuyện kỳ diệu mà người ông đã kể lại cho Max từ nhiều năm trước. Câu chuyện đó thật kỳ bí và có sắc thái gợi nhớ đến những nhà giả kim, hiền triết xa xưa, chỉ ra bí mật, cách nắm bắt các cơ hội và gặt hái may mắn, thành công. Trong đoạn kết đầy bất ngờ, Good Luck tạo ra một chu trình khép kín, mang lại sự khích lệ, những hướng dẫn cách thực hiện và thật trọn vẹn với một câu chuyện đầy cuốn hút. Đây thực sự là một món quà đặc biệt, thú vị và đầy cảm hứng mà Alex Rovira và Fernando Trías de Bes đã mang đến cho chúng ta.Cuốn sách đã tạo nên một làn sóng tư duy mới trong việc tìm kiếm may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Họ đã nhận hàng trăm ngàn thư của độc giả trên khắp thế giới gửi về hoan nghênh và cảm ơn ý tưởng độc đáo từ cuốn sách nhỏ này. Phải nói là Good Luck là cuốn sách độc đáo, sẽ còn được nhắc đến và lan truyền đi khắp thế giới. Cuốn sách không chỉ giúp ích cho cuộc sống con người mà rất nhiều công ty trên thế giới đã ứng dụng những ý tưởng của Good Luck để đạt được thành công trong công việc. Còn chần chừ gì nữa mà các bạn không khám phá một câu chuyện thú vị, sâu sắc đến dường này?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Rainer Maria Rilke | Khác | Hoàn thành
Thư Gửi Người Thi Sĩ Trẻ TuổI được tổng hợp đến mười bức thư nổi tiếng nhất và được đọc nhiều nhất trong thế kỷ thứ 20 của thi sĩ người Đức vĩ đại Rainer Maria Rilke. Tất cả những vấn đề mà các nhà văn, nhà thơ, các nghệ sĩ, và các nhà tư tưởng quan tâm đều được thi sĩ bàn luận thấu đáo ở đây. Thư gởi người thi sĩ trẻ tuổi là một tác phẩm kinh điển dành cho tất cả những ai muốn bày tỏ nội tâm mình một cách sáng tạo. Nó đem đến nguồn cảm hứng cho những người muốn đi sâu khám phá và thể hiện sự thực bên trong mình.Cuộc đời của Rilke là những nỗi cô đơn, và những bước chân lang thang tịch mịch của ông, nhưng đôi mắt ấy vẫn hừng ánh lửa, một sức sống mãnh liệt cháy bỏng, tất cả đã nói lên được con người và tuổi trẻ Việt Nam ngày nay?Mỗi con người trẻ tuổi của Việt Nam đều là một thi sĩ riêng cho cuộc đời mình, mười bức thư của ông muốn gửi đến tất cả thi sĩ trên thế giới này rằng luôn cháy với đời cho dù có bao nhiêu sóng gió ùa đến, giống như cơn sóng biển dữ dội ngoài kia nhưng ta vẫn không bị nó làm cho sợ hãi.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Tim Winton | Khác | Hoàn thành
Pike đã từng trải qua thời khắc cận kề cái chết khi còn là một cậu bé tuổi 15, bị sóng vùi dập lúc trượt ván nước một mình - vùng vẫy trước cơn sóng cuồn cuộn của đại dương, bị hất văng khỏi tấm ván trượt và rơi xuống biển, hoảng loạn và mất phương hướng, cố hít thật nhiều hơi và thở sâu vội vã... Sóng cuốn xô đẩy đập vào những mỏm đá, rồi nhấn chìm cậu dưới làn nước lạnh buốt khiến cậu gần như bị tê cóng, ngạt thở... Nhưng chính bản năng sinh tồn trỗi dậy đã giúp cậu vượt qua hiểm nguy, và từ đó, cậu thấu hiểu tận tâm can hơi thở quý giá như thế nào!
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Bạn đang đọc truyện Cave Xóm Trọ của tác giả Tâm Tửng. Mẹ tôi tên Lành bà là một người phụ nữ gầy yếu và bị dị tật ở chân đi phải chống gậy nên ngày đó mẹ tôi không lấy được chồng, không có người đàn ông nào muốn lấy một người phụ nữ xấu xí gầy yếu lại bị què chân như mẹ tôi cả …mãi tới năm mẹ tôi 30 tuổi thì bà mới kiếm được một đứa con là tôi và bố tôi là ai thì không ai biết cả vì mẹ tôi giấu kín bà sợ mọi chuyện vỡ lở ra vợ của người đàn ông đó đã tìm mẹ và gây rắc rối nên mẹ tôi quyết giữ bí mật của riêng mình mãi mãi, ngày đó ông ngoại có đánh đập có tra hỏi mẹ tôi như thế nào thì mẹ tôi vẫn cắn chặt răng không nói nửa lời.Ông ngoại tôi giận quá nên đã làm một cái chòi ngoài vườn và đuổi mẹ tôi ra đó ở , may có bà ngoại âm thầm giúp đỡ mẹ tôi gạo muối thức ăn nên mẹ tôi mới khoẻ mạnh rồi mẹ tròn con vuông.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Lời Hứa Đàn Ông của cùng tác giả.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:17
Kiều Nhi Nhi | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Giúp Việc Vụng Về của tác giả Kiều Nhi Nhi. Bản thân tôi nào muốn như vậy, nhưng tôi có được chọn hoàn cảnh để sinh ra đâu chứ. Mà tôi cũng chẳng biết cha mình là ai. Nhiều lần gặng hỏi mẹ thì bị bà la rầy và lảng tránh. Tôi chỉ nghe phong thanh hàng xóm láng giềng đồn thổi là mẹ tôi quen ông nào ở xóm kia đã có vợ con đề huề rồi sinh ra tôi. Sau đó hai người không liên lạc với nhau nữa. Vậy là có tôi, một đứa trẻ luôn bị người đời xua đuổ.i, hắt hủi. Có nhiều hôm đi học về, tôi ném cái cặp vào góc nhà rồi hét to:— Từ giờ con sẽ không đi học nữa.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Giá Của Cái Nghèo hay Mợ Mận.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Bạn đang đọc truyện Đi Qua Bóng Tối của tác giả Băng Nhi. Người ta còn nói chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ không thể theo bạn tới cuối cuộc đời, ấy vậy mà Lan vốn không tin điều đóLan và Tuấn vốn sinh ra từ một vùng quê nghèo, cùng nhau lên thành phố học tập, sinh sống rồi lập nghiệp. Lan vốn là một cô gái xinh đẹp nết na lại học rất giỏi cho nên ngay từ những ngày bước chân vào giảng đường đã có rất nhiều chàng trai theo đuổi, ấy vậy mà Lan lại từ chối tất cả để ở bên anh. Tuấn là con một trong một gia đình khá giả, Tuấn đẹp trai, chịu khó lại rất ga lăng nên Lan trót si mê anh chàng cùng quê ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Vương Phi Ngâm Tuyết hay Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn của cùng tác giả.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Nguyễn Nhung | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cho Vay Để Cưới của tác giả Nguyễn Nhung. Mới đó mà đã 12 năm, lúc đó tôi mới chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi. Hoàn cảnh nhà tôi lúc đó cũng khá giả lắm. Cha tôi có công việc ổn định lại sinh ra trong gia đình có điều kiện, còn mẹ tôi thì lại hoàn toàn trái ngược bởi nhà ngoại tôi nghèo, lúc đó nghe mẹ bảo cơm còn chẳng có đủ mà ăn nói gì, học hành cũng không đến nơi đến chốn. Cũng vì thế mà bà nội tôi lúc đó ghét mẹ tôi lắm. Bà nội không ưa mẹ nên luôn làm khó làm dễ mẹ con tôi. Lúc sinh tôi ra, bà nói rồi la rầy mẹ là không biết đẻ. Bà nội chỉ có mình cha nên bà muốn mẹ tôi sinh một thằng cháu trai đích tôn. Nhưng cuối cùng tôi là con gái đầu lòng của ba mẹ.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Vòng Tròn Định Mệnh hay Ép Hôn Lấy Chồng Tàn Tật.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:18
Trang Ruby | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nửa Đoạn Duyên của tác giả Trang Ruby. Vậy mà hoá ra sau tất cả những gì hào nhoáng bên ngoài, có lẽ là cả bầu trời cay đắng tràn đầy nước mắt.Tôi thấy ông vừa mấp máy môi định nói gì đó, nhưng khi ánh mắt vô tình liếc ra ngoài cửa sổ thấy tôi đứng đó, sắc mặt ông thoáng ngượng ngùng rồi cười gượng gọi:– Ơ bác Nhi đến chơi với Bo à?Tôi cố gắng thu lại vẻ mặt thất thần vừa nãy để bình tĩnh đáp:– Dạ vâng, Đức nhờ cháu đến đón Bo đi khám. Thấy bảo thằng bé sốt cao ạ.– À ừ, cháu vào nhà đi, mẹ con nó đang trên phòng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Oan Gia Không Hẹn Mà Cưới hay Tráo Phận Đổi Tình của cùng tác giả.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Jonas Jonasson | Khác | Hoàn thành
Thứ Hai, ngày 2.5.2005. Cụ Allan Karlsson tần ngần đứng ở đường ranh giới bằng hoa păngxê chạy dọc bên hông Nhà Già. Cụ mặc một chiếc áo khoác màu nâu, quần âu đồng màu và xỏ đôi dép đi trong nhà cũng màu nâu. Ở tuổi của cụ thì hiếm ai còn chưng diện được. Cụ vừa trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật của mình, cũng chả mấy ai làm thế ở tuổi đó, đơn giản vì ai mà sống được đến chừng ấy tuổi.Cụ Allan đắn đo liệu có nên chịu rắc rối bò lại qua cửa sổ để lấy mũ và giày dép của mình, nhưng khi sờ thấy dù sao cái ví vẫn yên vị ở túi bên trong thì cụ hài lòng. Hơn nữa, Xơ Alice đã nhiều lần chứng tỏ rằng mình có giác quan thứ sáu (cụ giấu chai vodka của mình vào chỗ nào Xơ cũng tìm thấy), và biết đâu Xơ đang sục sạo đâu đây vì đánh hơi được cái gì ám muội vừa xảy ra? Tốt nhất là đi được thì cứ đi, cụ Allan nghĩ và nhấc cái đầu gối ọp ẹp bước ra khỏi đường ranh giới. Cụ nhớ được là trong ví mình có vài tờ một trăm crown, thế là tốt rồi vì chắc chắn ra ngoài thì phải tiêu tiền.Thế là, cụ quay đầu nhìn lại Nhà Già, nơi mà chỉ vài phút trước, cụ đã nghĩ rằng nó sẽ là chỗ cư trú cuối cùng của mình trên trái đất. Rồi cụ tự nhủ mình có thể chết vào dịp khác, ở một nơi nào khác. Thế là Ông già Trăm tuổi lên đường trong đôi dép-nước tiểu (vì ở tuổi già, đàn ông hiếm khi đái quá mũi giày mình). Đầu tiên băng qua một công viên rồi men theo cánh đồng trống, nơi thỉnh thoảng có họp chợ ở vùng quê yên ả này...
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Bạn đang đọc truyện Mang Vợ Về Nuôi của tác giả Hoàng Chi. Cầm phần đồ ăn trên tay tưởng tượng dáng vẻ của chú tôi không nhịn được mà cười tủm tỉm. Tôi không dám nghĩ đến cuộc đời mình đã có bước ngoặt lớn khi gặp được chú.Tôi tên là Phan Ngọc Thảo, năm tôi 16 tuổi thì đã nghĩ học để mà đi bán đồ lưu niệm dạo ở khi du lịch gần nhà. Tôi mồ côi ba mẹ từ lúc còn nhỏ, tôi sống cùng với cô dượng và bà nội nhưng bà nội bệnh mất đã được ba năm. Không còn nội nên tôi cũng buộc phải nghỉ học, cô không nói thẳng bắt tôi nghĩ nhưng suốt ngày cô cứ than vãn mệt mỏi khi lo việc ăn của cả nhà 5 người còn thêm chuyện ăn học của tôi và hai đứa con của cô.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Yêu Gái Một Con hay Chồng Tôi Không Yêu Tôi của cùng tác giả.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Trang Buby | Khác | Hoàn thành
Đêm Noel, mọi người đều hạnh phúc cùng sánh đôi..chỉ có riêng tôi, năm nào cùng vậy,chỉ biết làm bạn một mình cùng đêm tối..một mình ngồi trong căn phòng vắng,lắng nghe khúc nhạc cô đơn... tôi không biết ánh sáng là gì, tôi không biết thế giới ngoài kia ra làm sao, cuộc sống của tôi khép lại bằng một màu đen..nó cũng giống như cuộc đời tôi vậy, tôi là Dương Thu Huyền, năm nay tôi 17 tuổi..tôi sinh ra không được may mắn như các bạn đồng chang lứa, người ta nói tôi là thứ được hình thành từ t*ng trùng khuyết tật của một người đàn ông đến ngay cả mẹ tôi còn không biết chính xác ông ta là ai...Nghe mọi người kể lại, mẹ tôi vốn dĩ rất xinh đẹp và tài giỏi, bà nấu ăn rất ngon.. bà là con gái duy nhất của một phú ông làng bên.. mẹ tôi, cũng như bao người con gái khác, bà ấp ủ giấc mơ được vào trường sân khấu điện ảnh từ khi còn nhỏ.. ước mơ ấy tưởng chừng đã với trong tầm tay rồi một chốc một lát đã sụp đổ hoàn toàn...trước một hôm ngày ứng tuyển, trong lúc đi dự tiệc sinh nhật bạn ở làng kế bên, bà đã bị một người đàn ông lạ mặt hiếp dâm trong bóng tối...và tôi, tôi chính là kết quả mà bà gọi đó là nỗi nhục lớn nhất đời.. nó chính là nỗi ám ảnh của bà trong suốt 17 năm qua, nó hằn in sâu trong tâm trí bà, bà hận người đàn ông ác ma kia, ngày đêm bà gọi ông ta là quỷ dữ, và tôi, chính là con của quỷ dữ..
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Thời phong kiến, tầng lớp nông dân, người lao động luôn bị coi thường, khinh rẻ. Họ là cái đáy của xã hội, quanh năm chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, không được học hành đến nơi đến chốn. Những người nông dân hiền lành chất phác chăm chỉ làm việc, tạo ra những bữa ăn ngon lành cho tất cả mọi người. Đôi tay chai sần nứt nẻ đem lại cho mọi người những hạt gạo trắng ngần, những thức uống tươi mát. Vậy mà đổi lại họ được cái gì? Đổi lại chỉ là cái nhìn khinh bỉ của xã hội, coi họ chỉ như những cọng rơm ngoài đồng. Cho rằng sự lao động cần mẫn của họ chỉ là nhiệm vụ mà những người nông dân phải làm mà không hề nghĩ đến rằng người nông dân đáng thương kia đã phải đánh đổi cả đời để hi sinh. Xã hội coi thường họ, chà đạp họ, áp bức, bóc lột nặng nề mà không hề biết trân quý sức lao động mà những người nông dân đã bỏ ra.Nhưng con người chỉ có giới hạn nhất định, người nông dân không thể nào chịu đựng bị áp bức, khinh rẻ như vậy. Họ có lòng tự tôn của riêng mình. Họ nhún nhường, không có nghĩa là họ hứng chịu. Chỉ cần có cơ hội, họ sẽ vùng lên, đòi lại quyền bình đẳng cho bản thân, cho gia đình.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:48
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Mùa hè năm đó là mùa hè quê ngoại. Cuối năm lớp chín, tôi học bù đầu, người xanh như tàu lá. Ngày nào mẹ tôi cũng mua bí đỏ về nấu canh cho tôi ăn. Mẹ bảo bí đỏ bổ óc, ăn vào sẽ mau thuộc. Trước nay, tôi vốn thích món này. bí đỏ nấu với đậu phộng, thêm vài cọng rau om, ngon hết biết. Nhưng ngày nào cũng buộc phải ăn món đó, tôi đâm ngán. Hơn nữa, dù dạ dày tôi bấy giờ tuyền một màu đỏ, trí nhớ tôi vẫn chẳng khá lên chút nào. Tôi học trước quên sau, học sau quên trước. vì vậy tôi phải học gấp đôi những đứa khá.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:25
Vũ Ngọc Hương | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bắt Nhầm Yêu Đúng của tác giả Vũ Ngọc Hương. Đang vui lại đứt dây đàn! Đợt vừa rồi bận rộn nên Diệp Anh lười tập thể dục, thành ra ba vòng có hơi phì nhiêu hơn lúc trước một tẹo. Tuy nhiên, cô tự thấy mình vẫn mi nhon chán!Diệp Anh xịu mặt, cười cười bào chữa:– Tại đồ ăn Mỹ nhiều calo hơn đồ ăn Việt mẹ ạ hihi. Mà con có béo đâu, vừa xinh nhá!– Mẹ biết rồi, Diệp Anh của mẹ lúc nào cũng xinh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Trót Yêu Em Rồi của cùng tác giả.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 20:11
Jawaharlal Nehru | Khác | Hoàn thành
“Những lá thư này tôi gửi cho ái nữ tôi Indira vào mùa hè năm 1928, khi cô bé đi nghỉ hè trên núi Hy Mã Lạp Sơn, Mussoories, còn tôi thì ở tại vùng đồng bằng phía dưới. Thời gian này tôi có viết một số thư và lần lượt gửi cho cháu khi cháu mới lên mười. Nhưng bằng hữu tôi cho rằng đây là những thư tín rất bổ ích, đề nghị tôi in phổ biến rộng rãi đến thiếu niên nhi đồng.Đối với tôi thì vẫn phân vân chưa rõ các cháu có ưa thích những thư tín này không. Tuy nhiên, tôi còn nuôi một chút hy vọng là dần dần các cháu sẽ nghĩ ra rằng, thế giới chúng ta tựa như một đại gia đình thuộc nhiều dân tộc, và dù có sự dị biệt về tuổi tác, về địa vị xã hội, song các cháu cũng có thể tìm thấy một ít niềm vui trong khi đọc những bức thư này, vì lẽ đó tôi cũng có cảm hứng khi viết lại nó.”Những Lá Thư Người Cha Gửi Cho Con Gái thuộc thể loại Tiểu thuyết, Nhật kí đầy cảm động và giàu triết lí, nhân văn. Những Lá Thư Người Cha Gửi Cho Con Gái là tập hợp 26 bức thư viết cho Indira Gandhi – cô con gái yêu mười tuổi của ông – sau này cũng là Thủ tướng Ấn Độ, để mở mang tầm hiểu biết của con gái về một số vấn đề cơ bản của khoa học Tự nhiên và Xã hội.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:08
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Trước nhà bà nội tôi có một cây bàng cao thật cao . Mỗi lần về thăm nội, khi chiếc xe gobel của ba tôi ngoặt quanh cái giếng đá đầu làng, bao giờ tôi cũng nhấp nhổm ở yên sau và hồi hộp ngước mắt trông lên. So với dãy hàng rào dâm bụt của những ngôi nhà nằm dọc hai bên con đường đá sỏi, kể cả ngọn sầu đông và cây sứ trắng toả hương thơm nức mũi trước sân nhà bà tôi lúc nào cũng vươn cao sừng sững. Khi nhìn lên, hễ thấy tán bàng xanh um kia hiện ra trong tầm mắt như một chấm đen mỗi lúc một lớn dần, tôi biết ngay đã sắp đến nhà bà. Và thế là tôi không nén nổi nụ cười sung sướng. Và cả e thẹn nữa, chẳng hiểu vì sao . Những lúc đó, bao giờ tôi cũng úp mặt vào lưng ba tôi để giấu đi nỗi xao xuyến của mình. Cũng như vậy, trước ngõ nhà ông ngoại tôi là một hàng rào hoa giấy đỏ. Hoa không thẫm, chỉ đỏ hồng. Vì trồng lâu năm nên cây uốn lượn chằng chịt, gốc nào gốc nấy to bằng bắp chân người . Hoa rực rỡ từng chùm, từng nhánh, phủ kín cả hai trụ cổng bằng đá ong lâu ngày lên rêu xanh mướt. Quê nội tôi thuộc một làng miền núi . Quê ngoại tôi ở miệt đồng bằng. Nhà ông tôi ở cách đường quốc lộ non một cây số về phía biển. Nhưng vì không bị cây cối che khuất nên đứng trên đường người ta vẫn có thể trông thấy rõ mồn một vừng hoa đỏ ối dưới kia . Sau này, khi đã đi xa, mỗi lần về thăm ngoại, tôi ngồi trên xe đò băng qua cầu Cẩm Lễ, mắt nôn nao ngóng về phía biển, hễ thấy hoa đỏ vẫy tay là biết đã tới nhà. Vườn nhà ông tôi không chỉ mọc toàn hoa giấy . Phía sau dãy hàng rào rực rỡ kia là một cái mương nhỏ bao quanh vườn đầy cá lòng tong. Từng đàn cá nhỏ li ti cứ suốt ngày rủ nhau chui qua chui lại dưới những đám rong dại, bên trên dương xỉ mọc đầy .
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:10
Cô là Trần An Nhiễm, một cô gái sinh ra trong gia đình nghèo khó, hoàn cảnh đã khốn đốn, hơn nữa, cô còn là con hoang của mẹ. Từ bé đến lớn đều bị người đời khinh miệt, kể cả mẹ của cô cũng luôn mắng chửi cô, kêu cô là đồ con ám quẻ. Đến khi lớn, khi đã ra trường, cô phải làm tất cả mọi việc từ lớn đến nhỏ để kiếm sống. Cuộc sống khó khăn là vậy, nhưng cô vẫn không ngừng cố gắng xin vào làm việc ở một công ty.
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:11