Hai nam tử kia đối với loại quan hệ không rõ này đã duy trì được ba năm. Người trong giang hồ biết chuyện này nói nhiều thì là sai nhưng nói ít thì cũng không phải. Đại khái có thể xem như họ là tình nhân của nhau.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:26
Tiểu Thập Tứ | Ngược | Hoàn thành
Hổ Nô là tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ, cổ trang, có chút ngược, bá đạo chấp nhất công, dịu dàng hai chân bất thiện thụ, HE. Truyện kể về Hạ Ngọc Ngôn được sinh ra và lớn lên tại một nơi sơn thôn chất phác, người dân thì thiện lương dịu dàng, đọc nhiều văn thơ. Mặc dù hai chân không thuận tiện cũng không than trời trách đất, hằng ngày vẫn nỗ lực cánh sinh…Y như vậy, làm sao ngờ rằng…Con hổ lớn y cứu về từ tay thợ săn, không chỉ biến thành người, còn lấy oán trả ơn! Giam cầm, nhục nhã, ngược đãi… Y rốt cuộc đã làm sai điều gì, để nam nhân tên Thác Bạt Hổ Hồn đó, phải hành hạ y như thế? Bộ tộc Người hổ vì cầu sinh, làm hết mọi chuyện như giết người cướp của đốt nhà để kiếm sống.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:27
Ninh Mông Hoả Diệm | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu chân thành không phải cứ đến nhanh rồi lại đi nhanh. Tình yêu thực sự là luôn có những thử thách chông gai để hai người có thể hiểu rõ nhau hơn. Tình yêu có ba giai đoạn, hai người gặp nhau, đó gọi là thu hút, sau rồi mới nảy sinh cảm giác muốn chiếm hữu người ấy về làm cho riêng mình. Nhưng tình yêu khác tình dục ở một chỗ, đó chính là giai đoạn cuối cùng này, thường thường sau khi trải qua hai giai đoạn kia, con người bắt đầu cảm thấy chán nản, muốn buông bỏ cái thứ quan hệ này và đi tìm một thứ mới mẻ hơn. Vậy đó không phải là tình yêu chân thực. Những ai có thể vượt qua giai đoạn này, chắc chắn sẽ tìm được tình yêu đích thực.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
Mưa Khinh Trần | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu chính là như vậy, nhẫn nhịn đau thương, thống khổ chỉ cần người kia hạnh phúc. Có bao nhiêu đau khổ vì tình yêu, còn bao nhiêu hạnh phúc cũng chỉ vì tình yêu. Tình yêu vừa mang đến hạnh phúc, cũng vừa mang đến đau thương. Ngay từ khi còn nhỏ hắn đã bị chủ nhân mình chỉ đích danh mình làm thị vệ cho người, vì thế hắn liền mặc định mình chỉ có một người chủ nhân. Sống vì chủ nhân, chết cùng vì chủ nhân. Dẫu cho có phải làm những gì nên tội, chỉ cần là lời chủ nhân nói, bắt buộc phải làm. Chủ nhân nói sống thì sống, nói chết thì phải chết, tuyệt đối không có câu thứ hai.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Dục Bạc Hoan | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thập Di Ơi! Yêu Lần Nữa Nhé của tác giả Dục Bạc Hoan. Thiên trường địa cửu? Vĩnh viễn bên nhau? Liệu có mấy ai làm được?Nhưng cậu không ngờ, thật sự có một người xuất hiện, vừa bao dung, vừa ôn hòa, cho cậu ấm áp, khiến cậu tin tưởng.Mà khi đó, mọi thứ không quan trọng đều không còn quan trọng nữa.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Anh Là Của Em của cùng tác giả.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình là truyện thuộc thể loại đam mỹ có nội dung ngược tâm, mang đến cho người đọc không ít sự thương tiếc về mối lương duyên nghiệt ngã của hai nhân vật chính, nhưng cũng đan xen trong đó là gửi gắm sâu sắc của tác giả đến cho độc giả. Đời là bể khổ, tình là dây oan, một sợi dây nối liền hai số phận, thắt chặt họ vào với nhau. Y vừa mới sinh ra thì ông trời đã cho y mang trong mình căn bệnh khó chữa, chỉ có thể sống ở nhân gian hai mươi năm nhân sinh ngắn ngủi. Không chỉ vậy mà tai họa kéo tới sự xuất hiện của một nam nhân khiến y cửa nát nhà tan. Về sau trong lòng không khỏi khắc sâu tên của nam nhân kia: Lăng Tiêu. Lang bạc đầu đường xó chợ, được lâu chủ Phong Nhã lâu cứu giúp, còn thay y tìm người có thể giúp y kéo dài sinh mệnh. Nhân duyên có ai mà ngờ được cái người kia như thế nhưng lại có thể cứu được sinh mạng của y. Mạng của y thế nhưng lại cần đến người mà y căm ghét nhất ra tay tương cứu, y không cần. Hắn, một nam nhân kiếm tuyệt tâm lạnh. Từ trước đến nay luôn lãnh cảm với mọi người, chưa bao giờ nghĩ sẽ hảo hảo chiếu cố người khác, nhưng hôm nay cư nhiên giống như là trúng tà lại đáp ứng cứu một thư sinh ốm yếu ngôn từ lỗ mãng. Khi nghe được nam sủng kia muốn ly khai khỏi hắn, trong lòng chợt đau nhói như bị tên xuyên vào. Lúc này hắn mới hiểu được trong lòng đã sớm khắc sâu hình bóng người kia. Hắn từ trước đến nay yêu hận rõ ràng, đã là thứ bản thân muốn chiếm giữ, thì nhất định sẽ không buông tay! Cho dù sẽ làm bị thương y, cho dù y cũng không thương hắn...
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Hứa Bán Tiên | Ngược | Hoàn thành
Tiểu Vương gia là do Hoàng đế nhìn mà lớn lên, lúc y sinh ra Hoàng đế vừa mới mười tuổi, vẫn còn là Thái tử, vậy tạm gọi là tiểu Hoàng đế đi. Trong bữa tiệc đầy tháng của tiểu Vương gia, Tiên hoàng yêu cầu tám vị ca ca đặt tên cho y. Tiểu hoàng đế đứng thứ sáu trong chúng hoàng tử, đọc sách chưa được mấy năm, trong bụng không có mực nước gì, nhìn các ca ca từng người một đều tài hoa nổi bật, đặt cái tên thôi cũng có thể nhảy ra bông hoa, trong lòng không khỏi có chút bối rối. Cùi chỏ hắn đụng vào người tiểu thị vệ: “Chữ ‘Hoằng’ thế nào, tên ta có một chữ ‘Thanh’, rất xứng phải không?” Tiểu thị vệ kia chính là Yến đại nhân lúc còn bé.Tiểu Yến đại nhân bằng tuổi tiểu Hoàng đế, huống hồ từ lúc sinh ra đã bắt đầu tập võ, nào hiểu được những thứ văn vẻ này. Vì vậy rụt rè gật đầu một cái: “Điện hạ thấy tốt là được.” Tiểu Hoàng đế đi tới trước mặt đứa trẻ mặc tã lót đang ngủ say, nhìn tiên hoàng nói: “Nhi thần cho rằng, chữ “Hoằng” rất được…” Lời còn chưa dứt, tiểu Vương gia mặc tã lót đang nhắm mắt bỗng nhiên há mồm gào khóc. Tiên hoàng vui vẻ: “Được, xem ra Tiểu Cửu thích tên này lắm, vậy cứ gọi là ‘Liễm Hoằng’ đi.”
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Người của tộc Tước Thần khi sinh ra đã mang nốt chu sa, nam tử cũng có thể mang thai như nữ tử, hơn nữa từ xưa đã phối hôn với hoàng gia. Tại Trung là người của tộc Tước Thần, có nốt chu sa, y có sứ mệnh của y. Tại Trung không biết vì sao phụ thân lại đưa y vào trong cung, y chỉ nghe được phụ thân nói với y, ngươi không phải nhi tử của ta, bây giờ đưa ngươi vào trong cũng là bất đắc dĩ nha. Tại Trung cười cười tự giễu, là bởi vì khuôn mặt này sao? Sinh ra với một khuôn mặt bất phân nam nữ, tựa hồ so với nữ tử còn đẹp hơn vài phần.Quốc quân của Thánh Viêm quốc - Trịnh Duẫn Hạo. Khí phách trời sinh khiến cho người ta cảm thấy một loại uy nghiêm. tình cảnh làm hoàng đế mấy năm qua của bản thân, toàn bộ binh quyền đều nằm trong tay Mân vương, mà tên đó lại là cháu ruột của thái hậu, binh quyền này đoạt cũng không dễ a.Tiến cung đã một thời gian, Tại Trung cũng không muốn bị sủng hạnh, chỉ mong có thể bình đạm mà qua hết một đời này. Nhưng đến thời điểm gặp vương, Duẫn Hạo nâng vai y lên, nhất thời ngây ngẩn cả người, rốt cuộc ngã vào trong lồng ngực hắn là một người như thế nào a! Đôi mắt to lúc này phiếm một tầng sương mù, da thịt trắng nõn vì nước suối mà phiếm hồng, đôi môi đỏ tươi đang khẽ mở ra thở dốc, nước theo mái tóc đen nhánh rơi xuống chiếc cổ mảnh khảnh... Thì y biết, trái tim của mình không xong rồi! Nhưng giữa hai người bạn họ, không đơn thuần chỉ là vương và sủng phi, mà còn có những toan tính hận thù bủa vây…
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:55
Biên Tưởng | Ngược | Hoàn thành
Hắn đường đường là giáo chủ của một bang phái không hề nhỏ, ấy vậy mà lại bị người ta làm trọng thương rơi xuống vách núi sâu vạn trượng, cứ nghĩ rằng đời này có khi không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng một lần nữa thế nhưng mà may mắn thế nào hắn lại được người cứu đi. Kẻ kia là một tên điên, lúc nào cũng hâm hâm dở dở, mặc dù vậy nhưng y lại đối với hắn rất tốt, luôn lo lắng đến cái ăn cái mặc của hắn, chú ý đến từng vết thương trên người hắn, để tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt về hắn. hắn cảm nhận được rằng đời này hắn sống, bao nhiêu năm đã trôi qua như vậy nhưng chẳng có ai thật lòng với hắn như y.Nhưng hắn cũng hận y vô cùng. Võ công của y đúng là trong ngàn người có một, lý do mà y trở thành kẻ si ngốc chắc cũng vì tập luyện quá nhiều mà tẩu hỏa nhập ma, thực đáng tiếc cho một cao thủ tuyệt thế. Cái khiến cho hắn không thể nào tha thứ cho y được, đó chính là y vậy mà coi hắn thành một nữ nhân, bắt hắn phải chịu nỗi nhục bị người khác làm vấy bẩn thân thể, lại còn đòi hắn sinh con cho y. Hắn hận y rất nhiều, nhưng tại sao hắn lại yêu y cũng nhiều như vậy, thậm chí còn sâu hơn. Trải qua bao sóng gió, những cuộc chia li tràn đầy khổ đau, rốt cuộc liệu có hay không một ngày hắn có thể khiến y quên đi người phụ nữ đang ngự trị trong lòng đến mà cùng nhau sóng bước.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:00
Lâm Tịch Hải gặp Bành Diệc Hàn ở một buổi giới thiệu ra mắt, ngay lần đầu tiên đã chê người ta như ‘khoai tây khủng long’ vì hình dáng thô to và một chân bị tật của Diệc Hàn. Tưởng sẽ không bao giờ gặp lại nhau, ai ngờ một lần đi ăn sinh nhật Tịch Hải lại gặp y, lần này được ăn cơm y nấu cộng với điều ông cha ta đã vất vả chứng minh “Đường đi nhanh nhất là đi qua dạ dày”, Tịch Hải quyết tâm lừa Diệc Hàn về làm osin nấu cơm-quét dọn-làm việc nhà cho mình.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:09
Hi Lộ Phù Tư Chiến Kí | Ngược | Hoàn thành
Mật Ngói Đăng trấn 3 năm liền không có lấy một hạt mưa, cả nguồn nước và lương thực đều dần cạn kiệt, việc trông chờ vào sự cứu trợ của Giáo Hoàng dường như xa xôi quá, nó khiến cho con người ta mỏi mệt và càng ngày càng nhấn chìm sâu vào sự tuyệt vọng. Ngày hôm đó, một người lạ đi ngang qua trấn, hắn chỉ yêu cầu có được một nơi ăn chốn ở không cần phải lo nghĩ, đổi lại hắn sẽ dùng ma pháp của mình giúp cho nơi này trở nên phồn hoa, người dân chẳng cần phải lo lắng về việc nước hay lương thực còn đủ dùng trong bao nhiêu ngày. Khế ước lập ra, cả Mật Ngói Đăng trấn như được sống lại, mùa màng bội thu, cuộc sống ấm no ổn định, và điều không ngờ tới nhất cũng bắt đầu từ đây. Ốc Lý Á Tư là vị ma đạo sư nọ, kể từ khi hắn đến, những người trẻ của trấn dường như trở nên không được bình thường, họ bị mê hoặc trở nên mục ruỗng để thỏa mãn hứng thú nhất thời của hắn. Rồi đến một ngày, đứa trẻ đó sinh ra, đôi mắt ấy, mùi hương từ cơ thể ấy chẳng khác nào người em đã bị chính tay hắn giết chết vậy, hắn muốn đứa trẻ đó... Thước Á, tôn tử của trưởng trấn, cậu chính là đứa trẻ mà Ốc Lý Á Tư muốn năm xưa, 12 năm của cuộc đời cậu có thể coi như sống rất vô tư, mãi cho đến ngày sinh nhật năm 13 tuổi, cậu tự tay đâm lưỡi dao bạc vào đốt sống thứ 7 của hắn, tận mắt nhìn thấy hắn ngã xuống, bị phong ấn vào tảng đá ở giữa trấn, một đời ma đạo sư lừng lẫy cứ thế hóa thành cát bụi. Nhưng cậu chưa từng thấy vui, trong các giấc mơ của cậu luôn là bóng dáng hắn, đầy oán hận và đau đớn. Chuỗi những ngày khổ sở và tự trách đó kết thúc chính là khi cậu tìm thấy Ốc Lý Á Tư một lần nữa, mặc cho hắn không thể tha thứ cho mình, cậu khóc, cậu tìm cách giúp hắn hồi sinh, và cậu yêu hắn. Khoảnh khắc mà cậu chính thức thuộc về hắn, trời tuyết rơi rất nhiều, lạnh lắm, vậy mà cậu vẫn thấy lòng mình thật hạnh phúc. Nhưng thuộc về nhau không có nghĩa là được bên nhau, họ, một người sống, một người chết, một người mãi theo đuổi, tìm kiếm những mảnh vụn của một linh hồn đã tan hòa trong trời tuyết lạnh, một người thì cứ mãi nằm im, như say ngủ, như bình yên. "Có một bài ca hát vì yêu người cũng hát vì hận người, Khi thần linh không tiếp nhận linh hồn của ngươi, vì hắn hát bài ca này, Ngừng thăm hỏi, lặng thăm hỏi, thỉnh cầu tha thứ hận hay yêu, Để ta vì ngươi hát một bài ca, an hồn chi khúc. Có một bài ca hát vì yêu người cũng hát vì hận người, Khi thần linh không tiếp nhận linh hồn của ngươi, vì hắn hát bài ca này, Ngừng thăm hỏi, lặng thăm hỏi, thỉnh cầu tha thứ hận hay yêu, Để ta vì ngươi hát một bài ca, an hồn chi khúc."
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:20
Phấn Hồng Đậu Hoa Hương Phường | Ngược | Hoàn thành
Trịnh Duẫn Hạo là đại thiếu gia của một gia đình có danh tiếng, nổi trội nhất trong cái thành phố này, chỉ là có một điều, Trịnh Duẫn Hạo thường xuyên cậy gia thế của bản thân mà thường xuyên được đà làm tới. Hắn thật ra cũng chỉ là song tính. Nữ hai năm đều có thể quan hệ, miễn sao người ấy có nhan sắc và kỹ thuật trên giường thật tốt. Còn lại hắn cũng rất không quan tâm.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:23
Hải Lý Sa | Ngược | Hoàn thành
Hắn là nam phi, cùng với hậu cung ba ngàn nam phi cũng không khác nhau là mấy. Hắn không cầu hư vinh, không cầu được người yêu, hắn chỉ hi vọng có thể rời khỏi nơi hoàng cung hiểm ác này, phiêu diêu tự tại, không màng thế gian. Hắn muốn mình là những đám mây, là cơn gió, vòng quanh thiên hạ, chu du cả một đời. Hắn cầu yên ổn, hắn cầu đơn độc. Nhưng thế gian này, nào ai biết được điều gì tiếp theo sẽ xảy ra?
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:25
Yến Hạo đường đường là trang chủ của một sơn trang nổi danh trên giang hồ, hắn có vợ, có con, có công danh, có sự nghiệp. Hầu hết mọi trang anh hùng hảo hán đều biết đến danh tiếng của Yến Hạo, số người muốn đến bái phỏng cũng rất nhiều, tất nhiên kèm theo đó là hậu họa khôn lường từ kẻ địch. Càng mạnh, càng đứng ở trên cao, Yến Hạo càng có nhiều kẻ thù hơn, hắn thật ra cũng không muốn giết người, nhưng là nếu như không động đao, vậy thì người chết có thể là gia đình hắn, và hắn thì chỉ muốn bảo vệ họ mà thôi. Con người giỏi giang ấy, không ngờ rằng cuối cùng vẫn phạm phải một cái tội chẳng thể nào tha thứ được, đó là yêu chính con trai ruột của mình. Con trai hắn Yến Đằng, là một chàng thiếu niên hiền lành, hơi thở của cậu không bạo ngược như cha mà tràn đầy cảm giác thư văn nho nhã. Yến Đằng không thích giết người, không thích máu tay, không thích làm tổn thương đến kẻ vô tội, cũng bởi vì cậu được cha của mình bảo bọc kỹ quá thành ra một người ngây thơ, không nhìn rõ được sự hiểm ác của thế gian. Việc Yến Hạo yêu Yến Đằng sớm đã bị phu nhân của mình phát hiện ra, bà ta lại có thể làm tổn thương đến chính con trai mình, khiến cho Yến Đằng cả đời này cũng chẳng thể tập võ. Những ngày tháng còn bé thơ, Yến Đằng hoàn toàn không hiểu những gì mà cha cậu làm, thế nên bị cha mình ăn sạch cũng chẳng biết, sau này khi đã lớn, nhận thực được mọi việc, cậu lại xa lánh Yến Hạo, khiến cho hắn đau khổ không thôi.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:37
Lệ Mộ Huyết Lan | Ngược | Hoàn thành
Mao Phương Viên được tú bà ở Trầm Hương lâu nhặt về nuôi. Từ lúc bé cậu bị sốt cao liền trở nên ngu dại, ngay cả nói cũng bị lắp. Người như vậy không thể dạy dỗ làm tiểu quan, vứt bỏ thì thấy tiếc, tú bà đành để cậu lại làm tạp dịch. Cho đến một ngày, cậu gặp được Trương Siêu - một tay ăn chơi nổi tiếng thường hay lui tới chơi bời, mua tiểu quan. Vừa gặp cậu đã bị cái người có “hố nhỏ” trên má làm rung động, luôn miệng bảo “Mao nhi thích Siêu nhi”.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:40
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiểu thiếu gia của gia tộc quyền thần đệ nhất thiên hạ ra cửa chơi, tùy tay cứu một tiểu khất cái trọng thương xém chết. Tiểu khất cái nhìn tiểu thiếu gia cao quý kiều nộn xinh đẹp, nói: “Nếu có một ngày ta công thành danh toại quyền khuynh thiên hạ, có thể cưới ngươi làm vợ hay không?” Tiểu thiếu gia nhỏ giọng nói: “Thật ngại quá a, không được.” Mối tình sâu nặng đầu tiên của tiểu khất cái bị tiểu thiếu gia dùng thái độ khó xử lại không mất lễ phép mỉm cười cự tuyệt, nhưng mà vẫn như cũ không buông tay. Hắn rất yêu tiểu thiếu gia, đặc biệt là mông của tiểu thiếu gia.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phương Kính Tai giờ đây người hắn hận thấu xương phải nói là tên họ Phong kia lúc nào cũng là kẻ phá đám hắn. Ở thanh lâu Kính Tai chọn trúng một thanh quan, nghĩ chuộc thân cho hắn trở về nạp thêm thị thiếp, kết quả người ta sống chết không muốn, lại nói trái tim chỉ dành riêng cho Nhược Trần công tử.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Truyện Ảo Giác là câu chuyện thuộc thể loại đam mỹ hiện đại. Truyện kể về Kiều Thứ là tứ gia năm nay 30 tuổi, có tiền có quyền, đứng ở đỉnh cao của danh vọng và tiền tài. Đoạn Hành là người được Tứ Gia bao nuôi và coi là thuộc hạ. Câu chuyện bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát khi Tứ gia si mê em trai tên Kiều Triệt, Kiều Triệt lại để ý Đoạn Hành, còn Đoạn Hành từ nhỏ đến lớn đều một lòng yêu thương Kiều Thứ. Trao đi yêu thương chân thành, thứ Đoạn Hành nhận lại chỉ là sự lãnh khốc.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Bạn đang đọc truyện Một Trăm Ngày Cuối Cùng của tác giả Mại Thái. Tôi bệnh rồi, Tạ Mân không biết. Tôi cũng không muốn nói, không phải muốn giấu anh, chỉ là ai cũng không muốn nói. Bác sĩ là bạn của bạn, người rất khách sáo, nói tôi vẫn có thể sống được hơn nửa năm, tiền đề là phải điều trị cho tốt. Có lúc tôi muốn điều trị cho hẳn hoi, có lúc lại muốn sớm chết đi thôi. Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn hay Yêu Hai Lần!
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:35