Độc Vũ Tịch Nhan | Ngược | Hoàn thành
Tựa truyện "Thanh Minh" của tác giả Độc Vũ Tịch Nhan viết về câu chuyện tình của cặp đôi Diệp Trọng Tiêu và Diệp Trầm Tĩnh. Cậu, Diệp Trầm Tĩnh, vốn là một linh hồn từ cổ đại xuyên tới hiện đại. Ở kiếp trước cậu không được phụ thân yêu thương, kiếp này cũng không khá hơn bao nhiêu, cậu không có cha. Vì khao khát tình thương nên cậu luôn để tâm đến người đàn ông trong tấm ảnh mà mẹ cất kỹ, tự nhận đó là cha mình và hết lòng mến mộ. Tình cờ gặp anh ở ngoài, cậu còn ngu ngơ chưa biết gì thì đã bị người ta chuốc thuốc đem về làm lễ vật cho anh. Trên người của cậu tỏa ra khí chất điềm tĩnh mang chút ưu thương nhàn nhạt hấp dẫn, vừa nhìn đã không thể nào rời mắt. Gương mặt trái xoan xinh xắn, cái mũi tinh xảo, môi hồng mỏng manh, nhưng điều khiến anh ấn tượng là đôi mắt phượng kia, vốn dĩ là đôi mắt xinh đẹp yêu mị, thế nhưng hiện hữu trên gương mặt ấy lại có nét thanh đạm.Còn anh, Diệp Trọng Tiêu, ngũ quan không phải là sắc xảo, nhưng gương mặt góc cạnh rõ ràng, pha thêm khí chất anh tuấn. Trên thân có một loại khí chất cao quý trời sinh, hơn nữa khóe mắt và giữa đuôi lông mày ẩn chứa sự ôn hòa thuần thiện. Tình một đêm, thế nhưng mà anh say cậu lúc nào cũng không biết. Cậu sau đêm đó đã chuồn mất, nên anh đã lập ra kế hoạch mặt dày theo đuổi đối tượng thầm mến.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:44
"Thanh Huyền" của tác giả Kawalu viết về câu chuyện tình của cặp đôi Thanh Huyền và Trán Hàn. Thanh Huyền, hắn là con nuôi của thành chủ Úc Hành Vân. Ngay từ bé đã được Úc Hành Vân huấn luyện trở thành một sát thủ giết người không gớm tay, không chớp mắt. Không dừng lại ở đó mà cuộc sống của Huyền không dễ dàng như vậy. Không những Huyền là sát thủ mà còn là tiết dục công cụ cho chính cha nuôi của mình. Những trận cường bạo, đánh đập đã khiến thân thể Huyền ngày càng suy nhược, ngày nào cũng ho khan. Ở tại nơi địa ngục tăm tối đó, nhưng lại hé lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. Con trai của Úc Hành Vân, tức Úc Khi Phong, vì coi Huyền như đệ đệ ruột thịt nên Khi Phong luôn quan tâm chăm sóc đến Huyền. Nhưng mà một đại thiếu gia ngày đêm sống trong nhung lụa như Khi Phong đâu có thể hiểu được những khó khăn mà Huyền đã phải trải qua ?Từ bé hắn đã chịu mọi đau khổ, tủi nhục, để rồi khi nhận được yêu thương như vậy, hắn đều đem cả trái tim giao cho Khi Phong, vậy mà Khi Phong lại bỏ trốn đến bên người con gái mà hắn thương. Trái tim này đã chết, Huyền như một con rối chỉ biết nghe lời, đến ngày Úc Hành Vân trúng gió rồi phế liệt, Huyền lên kế vị thành chủ. Chính cái cuộc sống này đã khiến Huyền trở thành một ma đầu giết người không ghê tay, ai coi thường, lăng mạ Huyền đều giết. Chỉ trừ một người - Trác Hàn.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:45
Ta thực tâm yêu người nhưng không thể tha thứ cho người, đó chẳng qua vì ta ích kỷ. Ái tình chẳng phải chính là ích kỷ như vậy sao? Kiếp này yêu nhưng kiếp này cũng hận, nếu có kiếp sau mong sẽ trọn vẹn hơn. Sau khi ca ca chết, Trầm Thanh Phong vì có khuôn mặt giống ca ca Trầm Thanh Ngọc của mình đã bị ngộ nhận là Trầm Thanh Ngọc. Cũng từ đó, Trầm Thanh Phong xem như chính mình đã chết, chỉ còn sự tồn tại của Trầm Thanh Ngọc. Duy có một người chỉ qua tiếng đàn mà biết y không phải Trầm Thanh Ngọc, y chính là Trầm Thanh Phong. Nghiêm Thự yêu y, hóa ra cũng chỉ vì khuôn mặt giống Trầm Thanh Ngọc này nhưng y lại thật lòng thật dạ với Nghiêm Thự. Vì yêu hắn nên dù tổn thương đến mấy cũng không cách nào hận hắn, chỉ là không thể tha thứ cho hắn. Chỉ có thể đợi đến kiếp sau, họa may có thể cùng hắn trọn vẹn mối tình. Nghiêm Thự hắn dù nhận ra đã yêu y, không phải khuôn mặt giống Thanh Ngọc của y cũng không thể bù đắp tổn thương của y. Bồ Tĩnh lại vì y mà hi sinh bản thân, chỉ mong y có thể một lần nhìn thấy mình. Nhưng Trần Thanh Phong y kiếp này đã định, kiếp sau cũng định chỉ rơi vào ái tình cùng Nghiêm Thự. Trầm luân kiếp này yêu hận đan xen, nếu gặp người ở kiếp sau liệu có kết cục viên mãn hơn không? Mời các bạn cùng theo dõi.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:46
Tựa truyện "Thâm Thâm" của tác giả Ngọc Ẩn viết về câu chuyện tình có hơi ngược của cặp đôi Liễu Mê Đình và Kỷ Hàm Tình. Đôi khi, Liễu Mê Đình cảm thấy rất là yên tĩnh, là nguyên nhân khiến hắn vĩnh viễn vô pháp yêu. Sống trên đời suốt hai mươi bốn năm, hắn dường như chưa hề động tâm với bất kì ai, càng đừng nói đến dùng tình. Nếu nói yêu, hắn chỉ yêu kiếm của hắn, hắn trút hết tất cả nhiệt huyết của mình vào kiếm. Hắn đối với những vật khác trước sau vẫn hờ hững, hắn không quan tâm, không hứng thú quan tâm. Thế mà có một ngày, một ngày nào đó, ánh nắng đặc biệt ấm áp, trong không khí thoang thoảng hương hoa anh đào, cuộc sống của hắn mất đi sự yên tĩnh vốn có, phá vỡ cả thói quen của hắn, dẫn dắt hắn vào một vực sâu không thể biết. Hắn gặp được Kỷ hàm Tình, trong một lần đến Doanh Tụ Các.Còn Kỷ Hàm Tình, tuổi thơ của cậu không có chút hạnh phúc. Mẫu thân của cậu, làm vũ nương, so với kỹ nữ cũng không có gì khác biệt. Nên cậu, cùng với mẫu thân, luôn bị người ta chà đạp không thương tiếc, cho đến sau này lớn lên cũng vậy. Nhưng trời xanh có mắt, cho cậu gặp được Liễu Mê Đình. Kỳ Hàm Tình, liệu cậu có thể yên bình mà ở bên cạnh Liễu Mê Đình được hay không ?
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Sự mâu thuẫn trong tình bạn làm cho mối quan hệ của chúng ta trở nên phức tạp, càng rõ hơn nó bộc lộ lại những gì ẩn sâu mà ta muốn giấu kín... Đó là câu chuyện buồn mà đời học sinh ít nhiều ta gặp phải... Một cô gái mang trong mình sự mặc cảm đối với bản thân, tự ti, càng sợ dèm pha của miệng lưỡi xã hội. Những lời nói vô tình càng làm cho người con gái ấy khốn khổ. Còn có một cô gái mang sự tự cao, kiêu kì , và một cô gái mang tính cách cá tính đầy tự tin.Chúng ta sinh ra, đều mang trong mình những mặt nạ khác nhau che giấu đi xúc cảm thật của chính mình. Chính thiên thần là như vậy, luôn đem cái mặt nạ tươi cười, hạnh phúc, mang đến cho người khác niềm vui chan hòa hay những điều tốt đẹp nhất, nhưng thực sự, thiên thần cũng có lúc buồn, có lúc khóc, nhưng không phải trước mặt mọi người, mà là tự giấu kín trong lòng mình, chẳng để cho ai biết. Và chính lúc ấy, những thiên thần, cần một bàn tay đưa ra cứu vớt lấy, đưa họ ra khỏi vũng lầy của sự u buồn.Thiên thần, đó chính là vẻ ngoài với vỏ bọc ánh sáng của sự vui vẻ, nhưng lại là bóng tối của bên trong tâm hồn, khi mang nhiều nỗi buồn không tên mà thiên thần luôn phải tự mình giấu đi. Và họ chẳng biế được, thiên thần cười nhiều như vậy, là vì đã trưởng thành rồi, đã chịu đựng quá nhiều nên mới có thể thành thạo mà diễn một vai người vui vẻ trước mặt mọi người. Cười nhiều, không có nghĩa là người đó vì đang hạnh phúc, thật sự, họ đang rất buồn và cần lấy cái cớ để tự an ủi bản thân, họ cần vòng tay sẵn sàng đưa ra che chở họ.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Công việc của cậu là trợ lí thiết kế, cái tên thật là khả ái. Thế nhưng buồn cười chính là, trên danh thiếp còn bị công ty quảng cáo khuếch đại lên thành trợ lí thiết kế sư. Nhưng cuộc sống lại vì nhịn ăn tiết kiệm mà gầy hẳn. Cho nên phải tìm thêm một công việc nữa: trai bao.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:48
Bò Cạp Ôn Nhu | Ngược | Hoàn thành
Truyện Ân, Không Sao Cả là tựa truyện thuộc thể loại Đam Mỹ, Cổ Đại, Ngược. Câu chuyện kể về một người làm vườn trong phủ Hậu gia quyền khuynh triều dã của vương triều Đại Quỳnh, mỗi ngày chỉ biết có hoa và cỏ, không còn chuyện gì khác, không thể hỏi cũng không được phép hỏi. Muốn có mạng sống, chỉ có thể làm một người mù, người điếc, còn có thể vẫn sống nhưng không có cảm giác như hoa cỏ.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:48
Quýnh Hoa | Ngược | Hoàn thành
Ngọc Hi hắn vốn là một vị hoàng đế cao cao tại thượng, chưa từng phải nhìn mặt ai, cũng chưa từng biết đến khổ sở là gì. Tại Phong quốc, hắn là người đứng ở bên trên tất cả, hắn có quần thần ủng hộ, có dân chúng dõi theo, hết thảy cũng có thể coi là mỹ mãn. Cuộc sống của hắn chính là hằng ngày được nếm món ngon vật lạ, được người ta tung hô như một vị thánh, nghe những kẻ dưới trướng trình bày tình hình quốc sự, phê duyệt tấu chương… Dù rằng ngày nào cũng thế, tất cả đều trôi qua thực nhàm chán và vô vị, trọng trách của đất nước đè nặng lên vai, nhưng hắn cũng được coi như là sung sướng. Là một vị hoàng đế tốt, thì phải nắm bắt được dân chúng sống qua ngày như thế nào, không thể lần nào cũng gióng trống khua chiêng đi thị sát, một lần hắn liền cải trang làm một nhân vật tầm thường đi du ngoạn thế gian. Không ngờ rằng hắn lại bị Vương gia địch quốc – Thủy Vô Ngân bắt được. Cũng từ ngày đó, một chuỗi yêu hận triền miên bắt đầu, một kẻ mạnh mẽ chiếm lấy, một người chỉ vì chút ôn nhu mà hãm sâu, cứ như vậy mà ở bên nhau mãi mãi.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:49
Lê Hoa Yên Vũ | Ngược | Hoàn thành
Đối với vị hoàng huynh của mình, Cao Thiên chính là không còn biện pháp nào để đối phó nên mới soái vị. Hắn dành tình cảm cho Cao ca, cũng chưa từng có ý định đem chuyện đó giấu đi. Nhưng người kia lại ngu ngốc nhiều lần cự tuyệt hắn, trốn tránh hắn. Sau khi soán vị thế mà người kia vẫn vô tâm không hề để ý đến hắn, không hề hiểu cảm nhận, tình cảm mà hắn dành cho y.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Bạn đang đọc truyện Giam Cầm, Bỏ Trốn! của tác giả Sái Nhai. Trong đồn cảnh sát, một người đàn ông dáng vẻ chật vật kinh hoàng lúng túng đè lên bàn cố gắng giải thích với cảnh sát: "Mấy người phải tin tôi, chỗ đó là địa ngục, tên ấy... tên ấy chính là ác quỷ, hắn là thằng điên, tôi khó khăn lắm mới trốn thoát..." Cảnh sát cau mày hỏi: "Người mà anh nói là ai?" Kể từ khi giải cứu một người đàn ông suýt chết đuối ở ven sông trong trấn thì anh ta vẫn luôn trong tình trạng hoảng loạn, nói năng không rõ ràng, bọn họ cố gắng hiểu những gì anh ta muốn nói và làm rõ nguyên nhân suýt chết đuối. Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Kháng Thể Mất Hiệu Lực hay Tướng Quân Của Trẫm Chạy Rồi
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:58
Bạn đang đọc truyện Ảo Tưởng Ly Hôn của tác giả Sáp Đào. Mười giờ tối, bản tin thời sự trong ti vi bắt đầu phát lại. Hạ Hiên ngồi trên sô pha đợi từ năm giờ, vừa chờ vừa gọi điện thoại cho vợ, cho đến khi bụng rỗng kêu lên, cũng chẳng thấy y gọi lại cho anh.“…… Thảm kịch chết đuối xảy ra thường xuyên…… Cứu sống…… Làm sao để thanh thiếu niên tránh bị đuối nước……”Hạ Hiên tắt TV.Anh đói đến mức có hơi chóng mặt, xoa mặt một chút, một lúc lâu sau mới cầm điện thoại lên, tiếp tục gọi điện thoại cho Ứng Thành.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện đam mỹ khác như: Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử hay Bàn Tròn Trí Mạng.
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Thẩm Dạ Diễm | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khốn Lưu của tác giả Thẩm Dạ Diễm. Chu Hồng lấy ra cái bật lửa, châm một điếu thuốc lá, giả bộ như không thèm để ý, nhìn xung quanh.Trên đường, người qua lại không nhiều lắm, mỗi người đều mang dáng vẻ vội vàng, trong cơn mưa tuyết xuân hàn lạnh giá này ai cũng muốn nhanh chân tìm kiếm một nơi ấm áp, nghỉ ngơi một chút.Hắn hút vài hơi, tiện tay vứt nửa điếu thuốc lá còn lại trên mặt đất, chậm rãi bước đi thong thả vào một con ngõ nhỏ tối tăm.Một chiếc xe màu đen đang đậu ở chỗ đó.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm Anh Chỉ Cần Em của cùng tác giả.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lâm Thúc, Thu Lưu Ta Đi của tác giả Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng. Lâm Nghiên chăm chú sửa sang hoa trang trí trên bàn, hít một hơi thật sâu, sau đó hài lòng nhìn ngôi nhà mà mình đã chỉnh trang cả một ngày. Hôm nay là sinh nhật của a Dương, lúc nãy a Dương gọi điện nói hôm nay sẽ có nhiều rất bạn học đến dự sinh nhật của hắn, nên Lâm Nghiên dĩ nhiên khẩn trương không ít, từ sáng sớm bận đến bây giờ mới xong, nhìn trái nhìn phải kiểm tra lại một lần, rất sợ có một lỗi nào đó.Đây không vì điều gì khác, mà bởi vì đây là lần đầu tiên Lâm Dương dẫn các bạn cùng lớp đến tổ chức sinh nhật ở nhà, một người làm ba như y thế nào cũng không thể quá qua loa.Đến khi thấy hài lòng rồi mới bưng cơm nước đã sớm chuẩn bị xong dọn lên bàn ăn, ánh đèn được phủ một miếng giấy trang trí tỏa ra ánh sáng ấm áp, vô cùng xinh xắn. Lâm Nghiên nhìn đồng hồ thấy cũng không sai biệt lắm, liền lên lầu vào phòng mình mở cửa sổ ra nhìn xuống dưới lầu, qua khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào vui vẻ của các thiếu niên, thiếu nữ cách đó không xa.Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ truyện cùng thể loại như: Cùng Lão Đàn Ông Nhà Giàu Kết Hôn Trước Yêu Sau hay Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Người Trước Mắt của tác giả Tạp Yến. Ngô Vũ mang theo vài món đồ đi vào phòng khách liền thấy Lý Minh Khê từ trên lầu đi xuống, hắn nhìn người kia chỉ có kiện áo sơ mi trắng, tóc tai ngổn ngang, khuy áo trước ngực không cài lộ ra rõ ràng mấy cái dấu hồng hồng. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt kinh ngạc, Lý Minh Khê theo bản năng kéo lại áo sơ mi, sau đó lễ phép đi tới gọi một tiếng "Vũ ca". Sắc mặt Ngô Vũ lạnh nhạt, trong lòng lập tức lôi Phương Sùng Viễn ra mắng một trận từ đầu tới đuôi, ngoài mặt sóng lớn không sợ, hỏi, "Tài xế ở bên ngoài? Cần tôi đưa cậu về không?" Lý Minh Khê vội vã xua tay, "Không cần không cần, cảm ơn anh, tài xế ở bên ngoài là được rồi." "Cũng được, cậu đi ra cửa sau, nhớ che mặt, vạn nhất đừng để bị chụp được." "Vâng, cảm ơn anh, vậy tôi đi trước." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ta Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo của cùng tác giả.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Đóm Hóa Lệnh | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung của tác giả Đóm Hóa Lệnh. Phù Dung vội vã níu lấy tay một gửi bác sĩ mà cầu xin sự giúp đỡ. Hôm nay cô vừa đi học về đã thấy mẹ cô – bà Dung Hoa đã nằm xìu trước cửa. Phù Dung sợ hãi mà đưa mẹ vào bệnh viện, nhưng đến giờ này vẫn chưa có ai đoái hoài gì đến mẹ con cô cả. Người bác sĩ nhìn bộ dáng lam lũ của Phù Dung, bộ quần áo cũ đã ngả màu, gương mặt hốc hác. Ông nhíu mày rồi bước đến bên cạnh giường xem xét bệnh nhân.“Bệnh nhân có bệnh trong người nhiều năm. Tình trạng ngất xìu vì nghỉ ngơi quá ít, tụt huyết áp, máu. Không đủ nuôi dưỡng não bộ. Mau đưa vào phòng phẫu thuật.” Sau một loạt các quy trình kiểm tra, ông quay lại nhìn lướt qua Phù Dung rồi nhìn sang một người y tá ra lệnh. Cô y tá lập tức gật đầu sau đó vội vàng sai người đẩy giường bệnh của bà Dung Hoa vào phòng cấp cứu. Phù Dung mừng rỡ, quẹt đi nước mắt trên mặt chạy theo phía sau mẹ mình.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác và Ngược Em, Yêu Em.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Y Đình Mạt Đồng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cửu Dĩ Hữu Tình của tác giả Y Đình Mạt Đồng. Trong phòng VIP của hội quán Tinh Quang, trên sân khấu pha lê hình bán nguyệt, một khuôn mặt non nớt khoác lên bộ y phục gợi cảm đang cất cao giọng hát, giọng hát không phải quá xuất sắc, thế nhưng ánh mắt nhìn xuống phía dưới lại vô cùng nóng bỏng.Trên một chiếc sô pha dài bên dưới, có thể cảm nhận được rõ ràng phân chia thành ba khu vực, trai xinh gái đẹp mới mười mấy tuổi dáng vẻ vẫn còn non trẻ đều vây quanh ba người đàn ông, rót rượu, đùa giỡn,… Tất cả đều cố gắng phô ra chính mình, muốn nhân cơ hội đêm nay được họ đưa đi cùng.Cố Ngạo ngồi ở chính giữa, nụ cười bên khóe miệng mang theo chút tà khí, một câu cũng không nói với cậu người mẫu vẫn đang ve vởn bên cạnh mình, chén rượu mang theo từ đầu cũng chưa từng động tới, trái lại đám người xung quanh đã uống không ít rồi.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm các tác phẩm khác của cùng tác giả như: Sau Khi Hai Nam Thần Kết Hôn hay Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vi Dịch Kiệt theo những người khác lên thành thị làm công nhân, còn được gọi là nông dân công. Quê của cậu bần cùng, nghèo khổ, thanh niên trai tráng đều phải tha phương mưu sinh khắp nơi kiếm sống, ở lại đều là những người già yếu. Cậu cũng không ngoại lệ. Năm năm trước, khi vừa mới tốt nghiệp trung học, Vi Dịch Kiệt được tỷ tỷ giới thiệu, vào làm công nhân ở một công trường. Thường ngày ở công trường, Vi Dịch Kiệt chủ yếu là phụ trách cắt thép cùng đổ bê-tông cement, ngẫu nhiên cũng sẽ phụ trách khuân vác vật liệu xây dựng. Năm năm qua, Vi Dịch Kiệt đối với cuộc sống này đã thành thói quen, bình thường làm chung cùng nhân viên tạp vụ.Mà chuyện duy nhất làm cho cậu phiền não không thôi chính là công trường không có nữ nhân. Tuy rằng bên cạnh công trường có một “nhà nghỉ” dành cho dân công đến khi cần. Nhưng Vi Dịch Kiệt là người có học, thành thật phúc hậu, chưa từng qua đó tìm nữ nhân. Còn hơn tiết dục, Vi Dịch Kiệt hy vọng có thể sớm tìm được một cô gái thật tâm yêu cậu, có lẽ là cậu so với những người khác ở công trường có học qua vài năm sách vở. Vi Dịch Kiệt còn nhớ rõ hắn từng đọc một quyển sách bìa đã rách nát không sao đọc nổi tên trang bìa, cậu đọc được một câu chuyện tình yêu thực cảm động, từ đó cậu luôn mong mình có thể tìm được một tình yêu như vậy.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiểu thiếu gia của gia tộc quyền thần đệ nhất thiên hạ ra cửa chơi, tùy tay cứu một tiểu khất cái trọng thương xém chết. Tiểu khất cái nhìn tiểu thiếu gia cao quý kiều nộn xinh đẹp, nói: “Nếu có một ngày ta công thành danh toại quyền khuynh thiên hạ, có thể cưới ngươi làm vợ hay không?” Tiểu thiếu gia nhỏ giọng nói: “Thật ngại quá a, không được.” Mối tình sâu nặng đầu tiên của tiểu khất cái bị tiểu thiếu gia dùng thái độ khó xử lại không mất lễ phép mỉm cười cự tuyệt, nhưng mà vẫn như cũ không buông tay. Hắn rất yêu tiểu thiếu gia, đặc biệt là mông của tiểu thiếu gia.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
A Hắc Tang A | Ngược | Hoàn thành
Một con đại bàng tuyết đậu trên tảng đá cạnh hồ, con mắt màu hổ phách cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh. Nước chảy “Ào” một tiếng, có người từ trong mặt hồ tràn đầy vụn băng mãnh liệt nhô đầu lên, giống như thình lình xuất hiện, đập tan sự yên lặng trong thung lũng này, con đại bàng tuyết kia dồn sức vỗ cánh bay lên. Đôi mắt xanh lam nhìn chăm chú con ác điểu bay về phía không trung, nó vọt thẳng lên bầu trời, từ một dải xanh thẳm kẹp giữa thung lũng dần dần biến thành một chấm nhỏ màu xám, chậm rãi biến mất.Thanh niên nhìn theo bóng con đại bàng tuyết kia cho tới khi nó hoàn toàn biến mất, dường như lúc này mới chợt nhớ tới tình cảnh của mình. Hắn bắt đầu vỗ nước, hai tay sải ra, bơi về phía bờ hồ. Thời tiết rất lạnh, gần như ngay cả hơi thở cũng ngưng tụ thành băng. Thanh niên lõa thể, da của hắn trong nước hồ lạnh như băng lộ ra màu sắc tái nhợt, môi thâm tím bất thường, song động tác lại cực kỳ tiêu chuẩn, hắn bơi như một con cá đối trong nước, di chuyển rất nhanh về phía bờ hồ, phía sau thậm chí không có bọt nước. Tất nhiên bản thân hắn cũng là một con “cá đối” đủ mạnh mẽ và cường hãn, ít nhất sẽ không bởi vì nhiệt độ này mà bị đông cứng trong băng, không thể động đậy giống như tiêu bản thí nghiệm.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15