Tiêu Mạc Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mười Năm Yêu Thầm Người của tác giả Tiêu Mạc Nhân. Con gái rượu bốn tuổi dạo này cứ lẩm nhẩm nói gì về chú chân dài, chú soái ca, còn bảo chú ấy chân dài ơi là dài, giỏi ơi là giỏi, thích nhất chú đó.Mao Tiểu Vũ tâm tình phức tạp, rốt cuộc đến một ngày không thể nhịn nổi nữa, quyết định hẹn gặp dằn mặt cái tên luyến đồng này một lần.Kết cục còn chưa kịp dạy dỗ gì, đã thấy trước mặt xuất hiện một nam thần chân dài, gương mặt đẹp trai lại quen thuộc cười híp mắt nhìn mình, còn vươn tay chọt chọt mũi mình, trêu chọc, "Ui, trùng hợp vậy, lại gặp cậu rồi."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bối Đạo Nhi Trì của cùng tác giả.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:47
Tam Nguyệt Đào Hồ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Ấy Yêu Tôi Đến Vậy của tác giả Tam Nguyệt Đào Hồ. Lương Hành Dã là người có gia thế hiển hách, chỉ là tính tình không tốt lắm, hung hăng quyết đoán.Ngày hôm đó, anh trở về nhà từ sàn đấu quyền anh, phát hiện trong bồn tắm nhà mình xuất hiện một chàng tiên cá.Có khuôn mặt người, có suy nghĩ như con người, lại còn dùng đuôi đập nát điện thoại của anh.Lương Hành Dã không phải người tốt. Điều tốt đẹp duy nhất anh muốn làm là gửi chàng tiên cá nhỏ xinh này về nhà.Trì Ninh: Tui nói tui sợ biển cả, sao ánh mắt Lương Hành Dã nhìn tui kỳ lạ vậy?Lương Hành Dã: Mỗi lần đưa em ấy về biển, em ấy đều không muốn. Em ấy yêu tôi đến vậy sao?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Anh Đừng Có Qua Đây của cùng tác giả.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:48
“Ôn Uyển, mã số 3749RQ, lại còn tốt nghiệp loại xuất sắc…” Trong sảnh lớn với tôn nền trắng bạc có rất nhiều người đang bận rộn ra vào. Nhân viên làm việc phía sau quầy ngẩng đầu dùng hai mắt đánh giá anh tiếc nuối nói: “Tiếc thế nhỉ…”. ‘Học viện’ đang dốc sức để cam kết được đầu ra đầy tài năng cho các chủ thụ thế giới, bao gồm tất cả các ‘chuyên ngành’ cũng như duy trì đào tạo tốt nghiệp với hiệu suất cao. Rất nhiều sinh viên tốt nghiệp tại đây có sự nghiệp phát triển rực rỡ, duy trì trật tự hoạt động thế giới cho đến nay.Hai ký hiệu đằng sau ID của mỗi người là từ viết tắt của ngành học. Về lý do tại sao lại nói “Đáng tiếc” nguyên nhân nằm ở việc những năm gần đây một số loại hình tiểu thuyết mới xuất hiện làm cho xu hướng trong những năm đầu bị thoái trào. Rất nhiều ngành nghề phổ biến có độ ‘hot’ vài năm trước hiện nay hầu như không ai quan tâm. Làn gió mới ‘Cường thụ’ đang ngày càng nổi lên mạnh mẽ, gần đây lại có xu hướng bùng phát tăng nhiệt.Hoặc là loại thụ có sự nghiệp đang lên đỉnh cao, hoặc là học bá lưu manh thụ bản lĩnh xuất sắc, hoặc chính là bàn tay vàng nam thần thụ. Tương ái tương sát cái gì, cường cường liên hợp cái gì… Thậm chí mấy năm trước hot đến mức chạm vào là bỏng cả tay, thế mà giờ dường như đã không còn ai nhắc đến nữa. Tóm lại, ‘thụ’ phải vừa mạnh mẽ, đẹp trai, vừa kiên cường, thậm chí rất nhiều quan điểm về omega được định nghĩa lại, một số người còn so sánh với alpha. Tóm lại, ‘thụ’ phải cường, phải ngon giai, phải mạnh. Thậm chí nhiều omega thụ cũng được định nghĩa lại một lần nữa, còn mạnh hơn cả một tên alpha.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Đại Thanh Q3 | Sủng | Hoàn thành
Lâm tổng sáng sớm lại xách hai quầng mắt thâm đi làm, ngồi trong văn phòng thở dài. An An đi vào đưa tài liệu, tri kỷ đưa cái đệm trên ghế sô pha cho cậu: “Lâm tổng à, cơ thể không thoải mái thì nên lót thêm cái đệm.” Lâm Mộc Nam nhìn cái đệm, lại nhìn An An: “… An An này… Con gái mới bây lớn không nên đầu óc đen tối như thế…” An An lườm một cái: “Lâm tổng, em hai mươi lăm rồi…” Lâm Mộc Nam gật đầu: “Nhỏ hơn anh.” An An từ trên xuống dưới đánh giá hai mắt của cậu: “Không, Lâm tổng, anh mới chỉ có năm tuổi.” An An nói xong liền chống nạnh, cực kỳ ngông cuồng nói một câu: “Nào nào nào, kêu chị một tiếng đi.” Lâm Mộc Nam chậm rãi động ngón tay, kéo tài liệu đến trước mặt: “Dì ơi.”
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tịch Liêu Nhị Tam | Sủng | Hoàn thành
"Em...em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ." "Biết rồi, phiền chết đi được!" "Ô ô ~ ~" "Không cho khóc!" Hạ Kiêu vò vò mái tóc ngắn ngủn, có chút tức giận nhăn mày quát nhỏ. Tiểu thiếu niên ngồi xổm bên cạnh hắn ôm lấy đầu gối, lập tức nghẹn đỏ mặt không dám lên tiếng nữa, chỉ là mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Mặt trời buổi chiều đang ngã về phía Tây, bọn họ trốn ở sau cái giá thiết bị trong sân thể dục của trường học, ánh nắng vàng nhạt bao phủ toàn thân. Thật mẹ nó nóng chết rồi!Hạ Kiêu lau lau cái cằm chảy mồ hôi, cúi người quan sát tình huống bên ngoài, chắc là đợi một lát nữa thì có thể đi. "Mẹ em sẽ lo lắng..." Một bàn tay trắng nõn bắt lấy cánh tay mướt mồ hôi của hắn, Hạ Kiêu quay đầu nhìn bộ dáng tội nghiệp của cậu, cái áo đồng phục màu trắng bị dính lên mấy dấu chân, nhìn qua có chút ác độc, chỉ thấy nước mũi trong suốt chảy ra liền bị hít trở về, Hạ Kiêu lập tức ghét bỏ mà gạt cánh tay cậu ra.Nói thầm một câu: "Đáng đời." Diệp Chân bẹp bẹp miệng vừa muốn khóc, lần này thật sự là không ngừng lại được, chưa được một phút đã khóc lên, càng khóc càng lớn tiếng, nghe thấy thê thảm vô cùng. Toàn bộ sân thể dục trống trải đều bị bao phủ bởi tiếng khóc của cậu, nhiệt độ càng ngày càng cao làm cho Hạ Kiêu sợ tới mức tay chân luống cuống, cũng không dám hung dữ với cậu nữa, vội vàng kéo cậu đứng dậy, thỏa hiệp: "Được, về nhà về nhà, bây giờ liền lập tức trở về."
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Rốt cuộc Mẫn Tuế cũng trả lời lại một tin nhắn chốt hạ, đang muốn duỗi người một cái, tay mới vươn lên eo còn chưa giãn đã nghe thấy một tiếng bi bô “Bá ba”. Cu nhóc dậy rồi. Mẫn Tuế đứng dậy duỗi cái eo lười biếng chưa được kéo căng, đi đến bên giường đối mắt với một cu nhóc tầm khoảng hai tuổi. Gương mặt cu nhóc rất giống Mẫn Tuế, một đôi mắt xinh đẹp mở to tròn, vì mới vừa ngủ dậy nên vẫn có chút mơ màng. Nhìn thấy Mẫn Tuế bé con chủ động vươn đôi tay nho nhỏ muốn ôm ôm.Mẫn Tuế dứt khoát đá dép ra leo lên giường, ôm lấy cu nhóc, “Con trai dậy rồi à?” Mặc dù cu nhóc nghe không hiểu Mẫn Tuế đang nói gì nhưng reo lên một tiếng “A” như đáp lại lời. “Nhóc có đói không? Nhưng con có đói thì cũng hết cách, nhà mình hết sữa bột rồi, phải ra ngoài mua thôi.” Mẫn Tuế nói xong thì hơi ngừng lại, rồi thương lượng với cu nhóc, “Hay chúng ta không uống sữa bột nhé? Ăn chút cháo có được không? Dạo này vật giá lên cao, người ba nhỏ bé của con đây sắp không có tiền mua nổi sữa bột rồi.”Mẫn Tuế không có việc làm. Nói thế nào bây giờ nhỉ, nguồn thu nhập chính của cậu đều dựa vào nhận vẽ tranh, cậu đều nhận những loại rất đơn giản, loại đắt nhất cũng chỉ hơn tám trăm chưa đến chín trăm tệ. Hơn nữa không phải lúc nào cũng có đơn vẽ, một tháng nhận nhiều lắm được hai ba đơn, tổng lại chỉ có hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn cũng có nhận được năm sáu đơn, vậy tháng đó cũng kiếm được hơn bốn nghìn tệ, nhưng nếu không may mắn có khi còn chẳng nhận được đơn nào. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến đi tìm một công việc ổn định, nhưng mà trong nhà còn có một cu nhóc phải chăm bẵm nữa.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hộp cơm trưa bị ném mạnh đi kèm theo tiếng chửi mắng. Lạc Miểu đang ngồi chồm hổm dưới đất buộc dây giày cho người nọ, không hề nghĩ tới đối phương sẽ nổi điên đến vậy nên bất ngờ bị hộp cơm bằng kim loại đập vào trán, da của cậu vừa trắng vừa mỏng, ngay lập tức bị sưng lên. Cơm nắm trong hộp rơi xuống đất văng tung toé, mỗi chỗ một ít. Tiết Tử Dục liếc mắt nhìn Lạc Miểu, hừ lạnh "Làm sao? Được phó đạo diễn coi trọng rồi nên ngẩng mặt lên trời? Dám cho tôi ăn cơm nguội?!!"Lạc Miểu đeo khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn màu nâu đặc biệt ngoan ngoãn, bỗng dưng bị ném trúng khiến cậu có chút choáng váng, vành mắt hơi đỏ lên, cố gắng giải thích: "Hôm qua anh nói thời tiết gần đây quá khô, ăn cơm nóng không vô, muốn ăn sushi, đoàn phim không có thứ này nên sáng sớm tôi tự làm cơm nắm..." Cậu không dám đắc tội với Tiết Tử Dục, Tiết Tử Dục là tiểu thịt tươi được công ty nâng đỡ, trong khi đó cậu chỉ là trợ lý sinh hoạt nhỏ bé, thậm chí còn không có hợp đồng lao động chính thức. Lương của cậu cũng phụ thuộc vào người khác, nếu như bị đuổi việc chỉ sợ cơm cũng không có mà ăn.Cậu còn chưa nói hết câu đã bị Tiết Tử Dục đạp một cái vào ngực, Lạc Miểu vừa té đập mông xuống đất lại nghe Tiết Tử Dục mắng "Giỏi lắm, bây giờ đến tôi cũng dám cãi lại? Cướp được đất diễn của tôi nên cậu đang rất đắc ý đúng không?"
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Sao Tử Mân Côi | Sủng | Hoàn thành
Mười sáu năm là đủ để cho một người quên một người, cũng đủ cho một người đối với người còn lại trở thành khắc cốt ghi tâm. Ngày đó lần đầu gặp nhau, Tại Trung mới chỉ là một đứa bé nho nhỏ rách rước không có tiền bạc, bị đói lâu ngày, đã thế còn phải nếm một trận đòn thừa sống thiếu chết của những đứa trẻ nhà giàu mắt cao hơn đầu chỉ biết bắt nạt kẻ khốn khó. Ngày đó cũng là nhờ Duẫn Hạo, thế nên cậu mới có thể sống sót, rồi nhận được cơ may gặp sư phụ sau này. Đứa trẻ yếu đuối không thể nào bảo vệ nổi chính bản thân mình ngày đó giờ đây đã trưởng thành, hắn vừa có sắc đẹp trời sinh, lại thêm cả tài văn võ song toàn, nếu đứng vào hàng ngũ quan lại thì hẳn sẽ thăng tiến rất nhanh. Chỉ là rất tiếc, bây giờ, hắn là siêu trộm Dạ Ly nổi tiếng, người chuyên cướp của kẻ giàu, chia cho những ai khốn khó, được người dân hết sức yêu quý và nể trọng.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:03
Khôi Mặc An Nhiên | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Tiểu Công Mắc Chứng Không Dung Nạp Lactose Cùng Tiểu Thụ Có Tức Tố Vị Sữa Tươi của tác giả Khôi Mặc An Nhiên. Tại sao lại là trong toilet? Thật ra vì nó yên tĩnh mà thôi!Quan trọng là suy nghĩ của anh hiện tại, về cái đêm tân hôn mọi người luôn nói rằng sẽ khó quên, sẽ là kỉ niệm cực kì quan trọng cả đời ngườiNhưng mà đêm tân hôn đối với Tần Diệp cùng Cận Lan, quả thực hết sức khác người!Phát hiện ra tức tố của omega nhà mình lại là vị sữa tươi? Vị sữa tươi?Đối với người không dung nạp lactose mà nói thì, quả thực tâm tình phức tạp.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trường Nam Sinh Quý Tộc hay Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:03
Bạn đang đọc truyện Giáo Bá Tiểu Mỹ Nhân của tác giả Tiểu Khốn. Giáo bá làm ra biểu tình thèm muốn, liếm liếm khóe môi, cười xấu xa, thầm nghĩ: lão tử chính là muốn hôn cậu! Sau khi đã ăn no nê thịt thỏ, một cuộc trò chuyện diễn ra:Hạ Nghị cười tà: Thỏ con, cậu có phải hay không đã sớm thích tôi? Liễu Nhất kinh hoảng: Cậu...... Cậu đừng nói bậy Hạ Nghị ngạo kiều: Cậu đã thích lão tử như vậy, tôi liền gắng gượng cùng cậu ở chung một chỗ vậyLiễu Nhất thương tâm nhưng vẫn nghiêm túc nói: Tuy rằng tôi thực sự thích cậu, nhưng nếu cậu không thích tôi, chúng ta vẫn là không cần cùng một chỗ, chúc cậu hạnh phúcHạ Nghị hoảng hốt (nói đùa quá trớn): Vợ à anh sai lầm rồi! --Ngoài ra, đừng bỏ lỡ nhiều truyện đam mỹ khác như: Đông Phương Đã Bạch hay Bạch Nguyệt Quang Trong Kim Ốc.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:05
Trương Đại Cát | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hộ Nghèo Túng Và Phú Hào Của Cậu của tác giả Trương Đại Cát. Hiện tại là 7 giờ rưỡi tối, nhà hàng xoay hoàng gia Edinburgh cao chọc trời.La Bạc Hồ gian nan giữ nụ cười.Trước mặt cậu là miếng sườn bò ướp sốt tiêu đen xèo xèo tỏa ra mùi thơm muốn xỉu, với người phải bận rộn làm việc cả ngày như cậu, thật sự là một loại tra tấn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tùy Ngộ Nan An hay Nan Từ của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Độ Hải Bất Thị Y Sinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông của tác giả Đô Hải Bất Thị Y Sinh. Lần đầu Ngụy Viễn Đông trông thấy Lan Tử Nhan, anh đã rất linh hoạt nhạy bén ý thức được rằng tương lai của mình sẽ không đi theo hướng anh từng hình dung nữa.Anh quay về khu dân cư cũ của huyện lỵ này ngót nghét năm năm rồi, cuộc sống yên bình thong dong trong năm năm qua đã khiến thể xác lẫn tâm hồn anh thả lỏng, những tổn thương của quá khứ dần được thời gian chữa lành.Vào một buổi trưa vô cùng nhàn nhã ấm áp, Lan Tử Nhan đã xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi của Ngụy Viễn Đông.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bé Nói Nhiều hay Sợ Thẳng của cùng tác giả.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:07
Tiểu Mộc Tâm | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tôi Tái Hợp Với Tình Đầu Khốn Nạn Trong Bệnh Viện Tâm Thần của tác giả Tiểu Mộc Tâm. Nay gặp lại, hắn phải vào bệnh viện tâm thần rồi!Ha ha, Khương Kiền không nhịn được mà cười lớn, cảm thán ông trời có mắt.Vì quá hả hê, cậu cười lớn ra tiếng: "Hô hô hô, thế mà anh lại mắc bệnh tâm thần, thật đáng thương."Mối tình đầu: "Vậy em đang làm gì trong bệnh viện tâm thần?"Đồng tử của Khương Kiền co rụt lại: Ờ nhỉ, mình làm gì ở trong này vậy?Sau khi tỉnh táo lại, cậu mới phát hiện mình cũng đang được điều trị ở đây.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nam Gia Hữu Ngọc hay [HP][Snarry] Tiếng Chuông Bên Kia.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:07
Đăng Tiểu Hắc | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tôi Mù Mặt Nhưng Tôi Nhan Khống của tác giả Đăng Tiểu Hắc. Từ nhỏ đến lớn, đều không thể phân biệt, mà ngay cả cha mẹ mình, Đường Úc Thanh cũng không thể nhớ mặt họLúc nhỏ vì thế còn gây ra vô số sự cố, bởi vì nhận không ra cha mẹ, cậu còn chạy theo sau người lạ kêu mẹ ơi mẹ à, thế là bị vợ chồng nhà kia một đôi dạy bảo.Cậu cho là đời này mình vẫn sống như thế, ít nhất sẽ không thuộc mệnh nhan cẩu ngu ngốc kia.Thẳng đến khi chuyển trường.Cậu nhìn thấy người kia đứng ngược sáng, đến cả sợi tóc trông cũng đẹp mê hồn.....Cuối cùng cũng coi như đã rõ tại sao đời này lắm kẻ nhan khống rồi.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tử Bào Ký hay Chứng Nghiện Mèo Của Vua Pharaoh.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:08
Mộc Qua Hoàng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngôi Sao Bảy Cánh của tác giả Mộc Qua Hoàng. Lục Duyên đạp lên con dốc nhỏ chất đống đá vụn ở đầu ngõ, ngồi xổm xuống, liếc nhìn đống giấy dán quảng cáo nhỏ trên cửa hàng.Phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo lung tung dán “Phun lông mày”, “Xăm hình”, còn có vài câu câu quảng cáo đơn giản rõ ràng nói tóm tắt: Làm một đầu giảm 40%, giảm 50% cho hai đầu.Không cung cấp dịch vụ đặc biệt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đuổi Hạ hay Ngụy Trang Học Tra của cùng tác giả.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiểu Gia Đây Có Rất Nhiều Váy full (đã hoàn thành) của tác giả Nhất Bả Sát Trư Đao. Cũng không biết từ đâu nhảy ra, thật đáng ghét! Nhưng giờ cậu thật sự trắng tay, nên đành ủ rũ, thuận theo người ta để tiếp tục sinh hoạt. Hừ, biết ngay tên đó không tốt lành gì, lại còn định ra quy tắc gì đó nữa.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:16
Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành
Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Gần đây tôi có một việc phiền lòng, tôi đã yêu một người đàn ông. Tuy rằng tôi cũng là một tên đàn ông, nhưng đây không phải vấn đề chính của việc này. Dẫu sao chuyện tôi yêu đàn ông cả thành phố đều biết, bởi vì bạn trai tôi là Triệu công tử, cháu trai Thị trưởng, là con trai của Triệu tứ gia máu mặt nhất vùng, em trai của vợ Đại soái Hoắc quân phiệt. Mà vấn đề là ở chỗ, người đàn ông mà tôi yêu lại không phải Triệu công tử.Ôi, phụ nữ, tên cưng là lả lơi ong bướm. Ôi, đàn ông, tên của cưng chính là bướm ong lơi lả! Tôi nâng quyển sách, đắm mình vào sầu bi, sự sầu bi vô tận. Cả thế gian giờ đang ca tụng tự do yêu đương, nhưng sẽ chẳng có ai khen tôi “vong ân phụ nghĩa” đâu. Nhưng nếu tình yêu lẫn với quá nhiều ân nghĩa, thì khó có thể đơn thuần được. Mà quan trọng là tôi cũng khó có thể nghĩ đơn thuần được cơ, chứ Triệu công tử thì rất đơn thuần. Lúc tôi tan cửa nát nhà, gã rất đơn thuần chứa chấp tôi để có người đi học cùng gã, học với gã đến mười tám, cùng học trường Tây nhưng tôi ra được trường còn gã thì tạch tốt nghiệp, sau đấy thì gã “ngủ” tôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21