Bạn đang đọc truyện Bạn Cùng Bàn Tôi Khả Năng Là Một Tên Ngốc của tác giả Biên Hoài. Hôm ấy là ngày đầu sắp chỗ, Quan Thần ngồi cùng với Trần Tử Tinh, chủ động bắt chuyện:- Hi, tiểu soái ca, làm quen chút nha!Trần Tử Tinh cảm thấy bộ dáng của bạn học này thật sự quá ngốc, vì vậy cũng lờ đi, không thèm quan tâm.Trần Tử Tinh và Quan Thần lại chạm mặt nhau, trở thành bạn cùng phòng trong kí túc xá.Quan Thần mở rộng vòng tay xán lạn nói: - Tử Tinh, đến, ngủ cùng ca.Trần Tử Tinh lấy gối đầu đánh lên đầu hắn, mau cút cho lão tử!Học bá Trần Tử Tinh với học tra Quan Thần nói chuyện yêu đương tháng thứ nhất...Quan Thần còn chưa nói chuyện, từ trước tới giờ Trần Tử Tinh luôn lạnh mặt xấu hổ cái gì cũng không dám làm mà đang dần dần bước từng bước đến gần hắn, an an tĩnh tĩnh ôm lấy Quan Thần, ngửi mùi sữa tắm thơm ngát trên người thiếu niên, đỏ mặt nói: "Ca ca, ôm."Mỹ nhân trong ngực, Quan Thần đỏ mặt, tay chân luống cuống."Ôm, ôm, ca ôm là được chứ gì!"Bạn cũng có thể đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Trả Nợ hay Xem Chim Không Anh
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:28
Ba Nhĩ Đại Nhân | Sủng | Hoàn thành
"Kiếp này trạng nguyên làm được rồi, kiếp sau liền làm đầu bếp đi." Đây là ý niệm Lâm Thục Ý nói sau cùng. Đương nhiên tỉnh lại lần nữa hay không, cũng không thể xác định. Nhưng quả thực Lâm Thục Ý tỉnh lại lần nữa, ở tại một nơi mà cậu hoàn toàn không quen thuộc. Chỉ biết người nơi này gọi nơi đây là Thiên Triều. Thân thể tựa hồ vẫn là thân thể của cậu,nhưng bộ dạng lại không giống nhau lắm, tóc dài đến eo đã không còn,nay đã biến thành tóc ngắn, thân thể cũng nhỏ đi không ít, nhìn vào chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi. Nhưng có thể sống lại thật sự quá vui vẻ. Kiếp trước mong ước trở thành một trạng nguyên, tuy đã được thành hiện thực nhưng lại không khiến cậu thỏa mãn khi nhìn thấy cảnh triều đình thối nát mục rữa. Kiếp này chỉ mong được trở thành một đầu bếp giỏi, nấu thật nhiều đồ ăn ngon cho mọi người. Và rồi mọi sự cũng thành, sau đó cậu gặp được Thẩm Phục, một nam nhân khiến hắn ý loạn tình mê, nguyện trở thành một phu quân ngày ngày nấu nhiều thức ăn ngon để phục vụ, cùng hắn trò chuyện tâm tình, cùng nhau thân mật rồi sinh một vài đứa trẻ… Đây là một truyện đam mĩ ngọt ngào, mời các bạn cùng đón đọc!
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:28
Bạch Hạ là một cậu trai nói lắp. Summer ở cao ốc JT bên cạnh mỗi lần xuống mua trà sữa, cứ thích trêu chọc cậu mấy câu. Bạch Hạ cúi đầu tạo đơn hàng, tai đỏ bừng lên. Đến khi đơn được in ra, lúc đưa cho Summer, giọng nói của cậu có hơi run rẩy: “Chị Su, Summer, giờ em sẽ pha trà, trà sữa cho chị.” Summer giơ hai ngón tay được sơn màu đỏ tươi ra kẹp lấy hóa đơn, đang muốn trêu thêm mấy câu nữa thì thấy Bạch Hạ đã chạy ra phía sau, để nhân viên đảm đương vị trí thu ngân của cậu, còn cậu thì bắt tay vào pha cốc trà sữa ba anh em size lớn 100% đường kia.Summer là dân văn phòng, từ thứ Hai đến thứ Sáu cứ đúng 10 giờ sẽ đến Tiệm trà sữa nhà Bạch Hạ mua một cốc trà sữa ba anh em size lớn 100% đường. 10 giờ, nồi trà sữa đầu tiên trong ngày ra lò. Hương hồng trà thoang thoảng lượn lờ trong cửa hàng. Summer có thể xem thuộc nhóm khách hàng tới sớm nhất, không có việc gì thì thích trò chuyện vài câu với Bạch Hạ ngồi ở quầy thu ngân. Rồi có một ngày, đột nhiên không thấy Summer xuất hiện.Bạch Hạ chẳng còn tâm tư nào vẽ giấy cám ơn khách hàng nữa, trong lòng cậu lạnh lẽo. Nhưng không phải vì nhớ mấy câu trêu chọc của Summer, mà vì bên cạnh vừa có một quán nổi tiếng trên mạng khai trương, lượng người xếp hàng bên đó gấp mười lần tiệm của cậu, cậu sợ Summer cũng sẽ như những khách quen cũ khác, bị cách trang trí bắt mắt của quán đó câu đi mất.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:29
Tụ Phất Tuyết | Sủng | Hoàn thành
“Phòng giam màu trắng”. Nghe tên là hiểu, cả căn phòng từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, tất cả đều chỉ độc một màu trắng, ngoại trừ duy nhất một người là kẻ tử tù đang dần dần cạn kiệt sức sống. Đó là Chung Viễn Thanh- Kẻ tử tù duy nhất ngồi trong phòng giam này. Có người nói, màu trắng là biểu tượng của sự thuần khiết. Nhưng, Chung Viễn Thanh rất rõ ràng, ở chỗ này, màu trắng là tượng trưng của sự trống rỗng, để khiến nó tự chứng minh, nó tự biến mình trở nên tham lam, cực kì tham lam nuốt lấy sự sống của sinh vật bị nhốt ở trong này.Sự tồn tại của phòng giam màu trắng tồn tại trong từng câu chuyện của người dân đế quốc, nỗi kinh khủng của nó nằm ở chỗ không một ai biết nơi đó có cái gì, người hiểu về nó cũng đều vùi thân trong đó. Chung Viễn Thanh biết rõ, hắn sắp chết rồi. Việc khổ đau nhất ở trong này là bản thân hoàn toàn cảm giác được sự bất lực khi cuộc sống dần dần cạn đi, là cảm giác bản thân dần dần rơi vào vực sâu lạnh giá, cảm giác đó sẽ khiến tinh thần của người đúng trước cái chết hoàn toàn sụp đổ.Sau khi Chung Viễn Thanh bị tiêm thuốc khiến các bộ phận trong cơ thể dần mất hết chức năng rồi được chuyển luôn vào trong này. Tại phòng giam màu trắng, hắn không biết tinh thần của mình sẽ sụp đổ lúc nào, hắn chỉ cảm nhận rõ cơ thể của hắn cứ lạnh dần rồi cứng ngắc, khi mạch máu trên cổ tay tượng trưng cho sự sống dần biến thành màu trắng toát, đó là lúc hắn chết đi. Hắn cứ thế mà chết sao?
58.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:29
Nãi Trà Quý | Sủng | Hoàn thành
Thẩm Trì xử lý xong xuôi miệng vết thương, bắt đầu công việc ngày hôm nay. Mọi chuyện rạng sáng nay xảy ra trên máy bay như một giấc mộng, đi công tác còn gặp được một tình huống tuyệt địa cầu sinh, anh nhìn thoáng qua vết thương hàng thật giá thật trên tay trái, không có thời gian nghĩ thêm, người bệnh đầu tiên đã bước vào.Bận rộn qua hai giờ mới dành ra được chút thời gian lấy cho mình một cốc nước ấm. "Bác sĩ Thẩm, có thể tiếp tục không? Cơm trưa hôm nay có khả năng chỉ ăn được qua loa." Y tá Tôn đi vào xác nhận lại trạng thái của anh. Thẩm Trì xua tay, "Không muốn ăn, không cần để ý tới tôi." Buổi sáng vừa tiêm một mũi uốn ván, đầu ong ong, chả thiết tha ăn uống gì."Như vậy sao được? Trách nhiệm của tôi là nhắc nhở anh ăn cơm đầy đủ, sức khỏe đảm bảo." Thẩm Trì nhíu mày, ngả người ra sau ghế, tâm tình tồi tệ, "Không cần." Số lượng bác sĩ y tá trong viện rất đông, anh thật sự không muốn lao lực đoán xem người này là ai, không muốn dây dưa thêm nữa. Y tá Tôn không dám nói lại, chỉ có thể xoay người rời đi. Bình thường Thẩm Trì luôn giữ một khuôn mặt cười tủm tỉm, nhìn qua rất dễ nói chuyện, thái độ hôm nay như vậy rõ ràng là gặp chuyện không vui.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:29
Hương Phẩm Tử Hồ | Sủng | Hoàn thành
Vân Thiều Lỗi là một chàng trai tài giỏi, tinh thông võ nghệ. Tính cách có lúc rất bá đạo, có khi lại vô cùng ôn nhu. Phượng Du Lâm là một thiếu niên xinh đẹp, một vẻ đẹp thanh khiết, trong sáng nhưng không may lại bị câm không thể nói được. Bỗng một ngày, sư công của Vân Thiều Lỗi là An Trường Quân gọi cậu đến và muốn cậu cùng Phượng Du Lâm kết hôn. Vân Thiều Lỗi vô cùng bất ngờ bởi vì hai người đều là nam nhi làm sao có thể cùng nhau nên vợ nên chồng. Nhưng phận làm đồ nhi không thể kháng cự, Vân Thiều Lỗi đồng ý kết duyên cùng Phượng Du Lâm.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Hoắc Nguyên Khanh và Hãn Du Sinh đều là những người đàn ông từng trải qua một đời vợ nhưng lại li hôn vì hôn nhân không hạnh phúc. Căn bản là họ không có tình cảm khi chung sống với người vợ của mình mà chỉ có cảm xúc với người cùng giới, li hôn sẽ là phương pháp tốt nhất để giải thoát cho vợ cũng như giải thoát cho chính bản thân mình.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Vô Biên Khách | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thích Bộ Dạng Không Thể Tự Chăm Sóc Bản Thân Của Em của tác giả Vô Biên Khách. Nhưng cậu làm không được, có ngày cậu bị đó tới nỗi ngất xỉu tước nhà hàng xóm, sau đó được chú hàng xóm nhặt về nhà nuôi dưỡng.Đây là chuyện xưa về một thiếu niên đáng thương gia đình bị phá sản, đươc một chú hàng xóm tốt bụng đem về nhà.Nếu là fan của tác giả Vô Biên Khách, bạn đừng bỏ lỡ Sau Khi Tỉnh Giấc, Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ hay Người Cá Xấu Xí.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Lý Truyện Ngôn | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thỏ, Sói Và Ngọc Trai của tác giả Lý Truyện Ngôn. Nhỏ yếu là nguồn gốc tội lỗi.Dưới sự chở che, mọi thứ đều thuần khiết và vô tội. ~~~Bạch Nhiễm run run đôi tai dài, cậu cẩn thận cong thân thể, vọt nhanh trong khu rừng rậm rạp.Vài ngày nữa là đến mùa đông, sức sống của vạn vật trong băng tuyết sẽ bị cắt đứt, khiến chú thỏ nhỏ vốn đã yếu ớt lại càng khó sống sót hơn -- chưa kể cậu còn là một chú thỏ bị bầy đàn bỏ rơi từ lúc còn bé vì khiếm khuyết bẩm sinh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Trở Thành Tra Công Trong Văn Ngược Tra hay Nghe Đâu Ảnh Đế Rất Cao Lãnh của cùng tác giả.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Bạn đang đọc truyện Em Và Chức Vô Địch Đều Thuộc Về Anh của tác giả Trần Ẩn. Mười năm sau, "cô bé" năm ấy lại trưởng thành, thành một thanh niên cao lớn, còn tới cửa tìm anh, đỏ mặt nói thích...anh khi bắn cung.Lý Tầm:...Thôi bỏ đi!…Tống Ngưỡng nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Lý Tầm, khi ấy trong một giải vô địch bắn cung toàn quốc, Lý Tầm dùng mũi tên cuối cùng bắn trúng vòng tròn 10 điểm, một mũi tên đoạt luôn chức vô địch khiến khắp nơi sôi sùng sục.Từ ấy, trong lòng cậu có nam thần của mình.Mười năm sau, khi Tống Ngưỡng đang học trung học, cậu tình cờ gặp Lý Tầm ở phòng tập bắn cung, kích động đến nỗi nói năng lộn xộn: “Em đã từng chứng kiến anh tỏa sáng khi thi đấu! Lát nữa anh bắn có thể cho em quan sát ở khoảng cách gần được không?”Lý Tầm: “…Cảm ơn, tôi không bắn.”Lần gặp tiếp theo. Phòng tắm.Lý Tầm: “Anh bạn nhỏ, lại muốn đến quan sát đấy à?”Gương mặt nhỏ của Tống Ngưỡng hiện lên mấy cái gạch màu vàng.Nếu là fan của tác giả Trần Ẩn, bạn có thể đọc thêm Sống Thử Trước Khi Kết Hôn hay Wrong Impression.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Lữ Thiên Dật | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Robot Papa Và Robot Cha của tác giả Lữ Thiên Dật. Thụ cũng không còn cách nào khác, tuy rằng trong lòng phản nghịch, nhưng ngoài mặt chỉ có thể giả vờ thuận theo, làm một Omega ngoan ngoãn. Nhưng mà trong khi các Omega khác học tập thêu thùa, khiêu vũ cùng học các loại nhạc cụ, thụ thường dùng đủ mọi cách không thể tưởng tượng nổi để chuồn ra khỏi trường học - thậm chí cậu còn dùng thời gian hai năm dùng nĩa bạc để đào một đường hầm thông với bên ngoài tường vây trường học trong phòng ngủ. Lối vào đường hầm ở phía dưới giường, đè phía trên là vali màu hồng phấn của thụ, tay cầm vali bằng lông xù xù, trên vali dán họa tiết thỏ con và mèo con, tất cả mọi người cho rằng thụ xác thật là một Omega nhỏ ẻo lả.Nếu là fan của Lữ Thiên Dật, bạn có thể đọc thêm Mụ Trí Chướng hay Gâu Gâu Gâu!?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Giang Nhất Thủy | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngày Hôm Nay Có Tỏ Tình Không? của tác giả Giang Nhất Thủy. Thế là mỗi ngày, Thang Tư Niên tự suy diễn trong đầu, tự hỏi bản thân rằng: Hôm nay mình tỏ tình hay không đây?Đáp án là: Không có!Từ khi mười sáu tuổi đến lúc hai mươi bốn tuổi, vô số buổi tối cô đều đang ngước nhìn mặt trăng trong lòng.Ngày hôm nay mình có tỏ tình không?Một ngày nào đó đáp án sẽ là "Yes"!Đây là một câu chuyện về yêu thầm.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Bạn đang đọc truyện Muốn Ăn Bánh Trôi Không? của tác giả Thập Tửu. Nam nhân cao lớn, đĩnh bạt, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, soái khí, Thang Viên không nhịn được, dùng tay nhỏ nhắn mềm mại của mình, sờ sờ đường nét trên mặt anh, nhẹ nhàng thủ thỉ:“Tôi thích tin tức tố này của anh, anh làm Alpha của tôi nhé?"Kết quả sau đêm tân hôn, vợ nhỏ bại lộ, thì ra cậu là một tác giả chuyên viết H văn.Cậu học được ở đâu mà biết lắm tư thế và các loại play như vậy, vấn đề này cần suy ngẫm, thế nhưng cũng đáng để học hỏi đấy, hehe~Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bình Tà Chi Dục Niệm hay Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Đào Bạch Bách | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đàn Ông Đích Thực Có Gan Mặc Váy của tác giả Đào Bạch Bách. Đường Lạc cảm thấy đau đầu.Đau từ trong ra ngoài, đau có cấp độ.Cảm giác say rượu rất không dễ chịu. Não như thể biến thành một túi chất lỏng, lắc qua lắc lại trong sọ não. Mỗi khi con người cử động là toàn thế giới cũng bị lệch góc theo, ý thức chậm hơn cơ thể nửa nhịp, kéo theo những cơn đau âm ỉ trong lúc đó.Nhưng đây chỉ là một trong những nguyên nhân đau đớn lúc này của cậu.Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tính Sư hay Sổ Bệnh Án.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Nhất Cá Mễ Bính | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Pho Mát Cắt Lát của tác giả Nhất Cá Mễ Bính. Sau đó Tưởng Vân Xuyên gặp tai nạn ngoài ý muốn, trở thành người thực vật. Bác sĩ kiến nghị người thân nên tác động vào tâm lý của bệnh nhân để dễ dàng thoát khỏi tình trạng hôn mê.Trang Thu Bạch vì thế cần tiến vào thế giới tâm lý của Tưởng Vân Xuyên, cũng vì trong tiềm thức của mỗi người đều sẽ có cơ chế phòng vệ và tự chữa trị, cũng sẽ cung cấp rất nhiều manh mối trợ giúp quá trình đánh thức bệnh nhân, còn có thể phát hiện tâm sự ẩn giấu của họ, nâng cao trị số khôi phục của bệnh nhân.Vì thế Trang Thu Bạch nhận được một con chip điều trị, bước vài thế giới tâm lý của Tưởng Vân Xuyên…Nếu là fan của Nhất Cá Mễ Bính, bạn không nên bỏ qua Bị Ép Kết Hôn hay Vân Dã.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Vãn Thập Lục | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Yêu Là Kẻ Nói Dối của tác giả Vãn Thập Lục. Nói dối là gì? Bí mật đó là gì? Bí mật là gì, nói dối là gì?Chán ghét bị nói dối, bị giấu giếm công x thích công nên nói dối, giấu giếm thụ.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện đam mỹ khác như: Giang Hỏa Dục Châm Sơn hay Quỷ Vực Phát Sóng Trực Tiếp.
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Đọc truyện Dưa Chuột Nhỏ Của Ta (Ngã Đích Tiểu Hoàng Qua) của tác giả QifuA. Đã thế, toàn thân cậu là bộ đồ lao động màu xanh ngắt, nhìn chả khác gì cây dưa chuột nhảy nhót tung tăng tràn đầy sinh lực.Thế mà cái người chuyên làm việc ngốc nghếch này còn không tự hiểu lấy, còn nghĩ mình siêu lợi hại, dẩu dẩu cái mông, vô tình quyến rũ người ta.Cô Gia Dương cố tình lại thích cái cậu dưa chuột ngô nghê này, bực một cái là càng ôn nhu, bao dung với cậu, cậu lại lầm tưởng hắn là người xấu, né được bao xa là né cực xa.Cái cây dưa chuột nhỏ này thật sự quá thiếu đánh đòn, khiến cho Cố Gia Dương từ trước đến nay có tiếng là nam nhân tốt, cực kì thân sĩ, có phong độ như trở thành mẹ kế xấu xa trong truyện cổ tích.“Ngươi tên là gì?”“Ta là Hoàng Tiếu Quang.”“Nga, thì ra là Hoàng Tiểu Qua (Tiểu Qua = Dưa Chuột Nhỏ).Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Trở Lại Tuổi 18 hay Một Mình Ta Mỹ Lệ.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33
Nguyệt Thị Nha Nhi Loan | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Cũ Lại Là Đối Tượng Yêu Qua Mạng của tác giả Nguyệt Thị Nha Nhi Loan. Anh còn không hay biết, còn nói chuyện ngọt ngào với người kia cả tháng trời, tới lúc gặp mặt mới ngỡ ngàng biết được...Sau đó, người yêu trên mạng dĩ nhiên không có, mà anh còn uống say, đeo bám ngược lại bạn trai cũ, bám họ không rời, và, một đêm hài hòa...***Từ hồi trung học thì Tống Kỳ Ngọc đã thích thầm một đàn anh, đàn anh thi vào trường đại học nào cậu ta liền thi vào trường đại học đó, đàn anh chọn chuyên nghiệp nào cậu cũng chọn y như vậy, nhưng mà chờ sau khi vào đại học, cậu vẫn chưa từng gặp qua đàn anh kia lần nào.Cho đến giữa trưa khi mặt trời chói chang chiếu rọi, đàn anh thầm mến nhiều năm cười tủm tỉm đi qua hơn phân nửa sân bóng rổ đến bên cạnh cậu, hỏi cậu: "Bạn học, cậu học khoa nào?"Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Địa Cầu Online hay Hệ Thống Hoàn Mỹ.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34
Lưu Thủy Thủy | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Đầu của tác giả Lưu Thuỷ Thuỷ. Trong ba anh em nhà họ Nhạc, anh cả lớn hơn hai đứa em khá nhiều tuổi, từ bé đều là hai em nhỏ tự chơi với nhau. Nhạc Tiên Dẫn cái gì cũng tốt, thậm chí còn hơi bị cuồng em trai. Hôm nay là ngày đầu tiên Nhạc Doanh Khuyết tới nhập học vào trường Trung học, Nhạc Tiên Dẫn – thân là đại ca sơ tam* – đã chủ động đưa em trai đi nhập học. *Nhạc Doanh Khuyết vừa vào Trung học, tức là vừa vào sơ trung, tương đương với lớp 7 ở Việt Nam. Nhạc Tiên Dẫn học sơ tam, tương đương với lớp 9 (Hệ thống giáo dục cấp THCS của Trung Quốc chỉ có 3 năm, từ lớp 7 đến lớp 9)Nếu là fan của Lưu Thuỷ Thuỷ, bạn có thể đọc thêm Cậu Không Thích Hợp hay [ABO] Phục Hôn.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34
Bạn đang đọc truyện Bạn Trai 30 Điểm của tác giả Bách Quân. "Tới đây nào, các chị em." Xung quanh là âm thanh quỷ khóc sói gào, "Thích em, đôi mắt kia động lòng người...." Ánh đèn sặc sỡ chiếu xuống chính giữa ghế lô ktv, bả vai Tần Tiểu Dặc rung rung, rút trong chiếc túi Hermes ra một tập giấy. "Cậu làm gì vậy?" Tôi hỏi, "Ném xúc xắc thua giờ định làm đề olympic toán à?" Tần Tiểu Dặc trợn trắng mắt liếc tôi một cái: "Cậu bị điên à!" cậu ta nói: "Người ta đi làm cực khổ còn bớt thời gian soạn câu hỏi đây này." Tôi: "Làm lễ tân công ty của bố cậu nhàn vậy sao?" Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Cô Chủ, Đừng Giận Anh Nữa! [Fanfic Rinlen] của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34