Không Mộng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Buộc Chặt Ánh Sáng của tác giả Không Mộng. Nhiếp Thúc vừa tan sở thì lập tức đi đến cửa hàng bán hoa ở lầu một trung tâm mua sắm cách vách. Hôm nay cũng vừa khéo, cô chủ cửa hàng có mặt đúng lúc Nhiếp Thúc đến lựa hoa, cô ấy chỉ vào hoa vừa mới tới rồi nói: "Đây là hoa chúng tôi thu hoạch trong vườn từ sáng sớm đấy, hoa rất tươi, mỗi ngày tưới nước hai lần là có thể nở tận mười ngày lận."Những bông ấy đều là nụ, đổi nước là có thể duy trì chừng mười ngày, nhưng Nhiếp Thúc lại muốn mua hoa nở nên anh nói với cô chủ: "Tôi muốn mua hoa đang độ nở rộ ấy."Anh không để ý hoa này có thể nở mấy ngày, anh chỉ muốn mua hoa nở rộ mang về tặng Vương Quang để làm cậu ngạc nhiên. Còn chuyện có thể để đến ngày mai hay không thì... ngày mai anh quay lại mua là được.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vị Alpha Thân Tàn Chí Kiên Này hay Hệ Thống Anh Dũng Chịu Chết.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Băng Đường R | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vài Ba Chuyện Thường Ngày Của Tôi Và Sếp của tác giả Băng Đường R. Trong phòng ngủ yên tĩnh, tôi đã ngồi trước máy tính gần một tiếng đồng hồ, trên nền trắng của Word chỉ hiện 3 chữ "Đơn từ chức". Nhìn chằm chằm ba chữ này rất lâu, đến khi mắt hơi nhức, mới thở dài tắt máy.Tôi gục đầu suy nghĩ, sau khi nghỉ việc sẽ khó tìm được việc với mức lương cao như vậy, nhưng nếu không từ chức thì tôi không thể chịu được sự bóc lột của cấp trên. Phải hiểu được một điều đó là giữa miếng ăn và tự do con người ta không thể có được cả hai...Nhìn đồng hồ trên tường, thời gian hiển thị: 8:06 sáng.Tôi hết hồn vội vàng chạy vào nhà tắm. Thời gian làm việc thường ngày là 9h, chen chúc đi tàu điện ngầm cộng đồng đến công ty cũng mất hơn 40 phút, tôi quẳng ý nghĩ muốn nghỉ việc lên chín tầng mây, trong đầu chỉ lo suy nghĩ nếu đến trễ buổi họp ngày hôm nay thì tôi sẽ chết chắc.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện đam mỹ khác như: Gả Ma hay Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Là Nữ Giả Nam.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Thụ là con út của chưởng môn, được sinh lúc tuổi già, xưa nay ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã được nuông chiều. Chưởng môn nâng trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ tan, muốn truyền võ công tốt nhất cho thụ. Chờ thụ lớn lên một chút, được kiểm tra căn cốt, kết quả không có tư chất luyện võ. Chưởng môn phiền muộn mấy ngày, cuối cùng bị chưởng môn phu nhân chỉ vào mũi mà mắng. Chưởng môn phu nhân mắng ông: “Căn cốt không được thì sao?! Căn cốt không được cũng là con ngươi! Đừng cả ngày lải nhải dài dòng làm bà đây thấy phiền, ngươi dám ghét bỏ con nhà ngươi thì ngày mai bà đây tái giá!”Chưởng môn tỉnh ngộ, vỗ tay cái bốp, mình sầu muộn cái gì đây? Trước đứa nhỏ này không phải còn có hai ca ca sao? Hai thằng nhóc kia căn cốt bất phàm, từ nhỏ khổ luyện, bây giờ đã là thanh niên tài tuấn, trên giang hồ người gặp người khen. Võ công của môn phái đã có hi vọng được kế thừa, vậy mình làm gì còn phải bắt đứa nhỏ này tập võ chứ? Con út vui vẻ là được rồi. Chưởng môn nghĩ thông suốt, không ép con út tập võ nữa. Chưởng môn đều đã mặc kệ, trên dưới môn phái càng không có ai dám ép buộc y.Không ai giám sát, trẻ con vốn dĩ không quyết đoán, thụ luyện từ nhỏ luyện thành tính đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, căn cơ không đánh được, hơn nữa căn cốt bình thường, thành ra võ công của y chỉ là đánh đấm lung tung. Mà lúc đệ tử trong môn phái đối luyện với thụ, lại không dám thắng y quá dễ dàng, mỗi người đều vắt óc thể hiện kỹ năng diễn xuất, đệ tử xếp hạng thấp nghĩ mọi cách để thua thật tự nhiên mà thảm thiết, đệ tử xếp hạng cao thì triền đấu với thụ một phen, cuối cùng mới may mắn thắng một chiêu nửa chiêu.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:04
Văn Nhã Ai Cập Miêu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giấm Nghiện của tác giả Văn Nhã Ai Cập Miêu. Hoa Ngữ An: Đúng vậy, Liễu tổng.Liễu Khinh Ca: Dọn đi ngay!Hoa Ngữ An: A.. Kia.. Kia Liễu tổng, tôi ở chỗ nào ạ?Liễu Khinh Ca: Nhà tôi.Liễu Khinh Ca: Cô đang xem cái gì?Hoa Ngữ An: Báo cáo Liễu tổng... Ừm, là... vừa rồi có một nam đồng sự khá đẹp trai, nên tôi...Liễu Khinh Ca: Tên gọi là gì?Hoa Ngữ An: Nghe nói gọi là Trương Hiểu Quang.Liễu Khinh Ca: Bộ phận nhân sự sao? Đem Trương Hiểu Quang đuổi, lý do là ta không thích.Hoa Ngữ An:???Đây là một chuyện xưa của một tổng tài băng sơn nữ vương ăn ghen thành nghiện cùng tiểu trợ lý nhát gan từ tâm ngẫu nhiên có điểm sáng dạ.Liễu Khinh Ca: Sinh bệnh? Tôi đưa cô đi bệnh viện.Hoa Ngữ An: Ngạch... Không cần Liễu tổng, tôi nghỉ ngơi nghỉ ngơi liền hảo.Liễu Khinh Ca: Sửa soạn một chút, cô là nhân viên của tôi, đối với cô, tôi phải phụ trách.Hoa Ngữ An nói thầm: Chẳng lẽ ngài còn có thể phụ trách cả đời tôi?Liễu Khinh Ca: Kia phải xem biểu hiện của cô.Hoa Ngữ An:???Giấm nghiện, ghen, bởi vì yêu thích ngươi mới nghiện.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Người Không Tồn Tại hoặc Nhân Vật Phụ Cũng Cần Yêu.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Chấp Niệm A | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Độc Y Truy Thê Ký của tác giả Chấp Niệm A. Một thời gian sau, giáo chủ bỗng nhiên khôi phục kí ức, sau đó không từ mà biệt, không thấy tung tích trên giang hồ.Thế là độc y Cố Khanh Âm vác tay nải, nện bước lên đường, đi tìm lại thê tử của mìnhHai năm sau, duyên phận hai người chưa dứt, vì thế họ lại gặp nhau.Chung Thư Cẩn bị thương nguyên nhân, thân thế giữa hai người, ân oán tình thù đời trước, theo cậu chuyện tình yêu của hai người dần dần lộ diện.Chung Thư Cẩn: "Thương ở trên cánh tay... Ngươi cởi ta quần áo làm cái gì..."Cố Khanh Âm: "Nhìn trên người ngươi ngoài nó ra còn có hay không nơi nào bị thương."Chung Thư Cẩn: "Ừm... Nhưng là! Tay ngươi! Tại sao phải khắp nơi sờ loạn!"Cố Khanh Âm: "... Kiểm tra vết thương."Chung Thư Cẩn: "A... Miệng của ngươi... Hướng về nơi nào hôn đây!"Cố Khanh Âm: "Xuỵt... Ta thay ngươi giải độc, tiền xem bệnh dù sao cũng nên trả cho ta."Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ lỡ Vi Hoàng hay Đêm Nay Tỉnh Rượu
30.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Tửu Oa Động Nhân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghe Nói Ngươi Muốn Cưới Ta? của tác giả Tửu Oa Động Nhân. Vì vậy, Dương Đồng nghe theo kiến nghị của bạn tốt, quyết tâm sẽ bày tỏ tình cảm nhiều năm qua của mình với Bạch Vi."Nghe nói, cậu muốn cưới tôi?""Không phải vậy.""Vậy thì là gì?""Không phải nghe nói, mà là tui thật sự muốn cưới cậu."- ---"Này mau nhìn xem, vì sao Dương lão sư lại bắt đầu chạy vòng quanh sân thể dục?""Chắc là Bạch lão sư đồng ý lời cầu hôn rồi, bạn học cậu đã học ở đây ba năm rồi thế nào còn không biết Dương lão sư ngẫu nhiên lại lên cơn động kinh sao?"Giáo viên thể dục vs giáo viên tiếng AnhChuyện bối cảnh chấp nhận kết hôn đồng tính.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Cửu Thập Thất Lang | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Baba 17 Tuổi của tác giả Cửu Thập Thất Lang. Nếu như trong tình huống nụ hôn và mối tình đầu của bạn vẫn chưa có, một tiểu loli ở trước mặt mọi người ôm cổ bạn lớn tiếng khóc gọi bạn là baba, bạn sẽ có phản ứng gì? Chu Nguyên nuốt nước bọt, bày tỏ sau đầu mình có một mũi tên, sau đó gương mặt toàn là máu. Giống như hiện tại... Chu Nguyên nhìn tiểu loli lớn tiếng khóc trong lòng mình, bày tỏ đầu mình rất đau, gương mặt toàn là máu. Các bác gái chờ soát vé ở xung quanh đều dùng ánh mắt vô cùng quỷ dị nhìn nàng, Chu Nguyên ở giữa đoàn người phải gánh chịu áp lực rất lớn. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Trọng Sinh HE Với Đối Thủ Một Mất Một Còn hay Trọng Sinh Chi Đế Quốc Sủng Phi.
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Mộ Thành Tuyết | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chiết Yêu của tác giả Mộ Thành Tuyết. Người dân có một khoảng thời gian vẫn luôn nhìn thấy ánh lửa từ xa xa phản chiếu, còn có tiếng động xây dựng xuyên đêm, mơ hồ còn có tiếng thét gì đó. Nhưng mà nghe đâu trên núi đó chỉ có duy nhất một hộ dân.Mọi người không rõ ai ở đó chỉ biết nhân gia kia ắt hẳn có lai lịch bất phàm bởi vì thường xuyên nhìn thấy có xe ngựa lui tới.Và họ cũng không được phép chặt trúc, săn thú ở đây nữa... Dần dần, nơi này liền trở nen thần bí.Ngọn núi này rất rất yên tĩnh, có người hay không có người cũng không khác nhau.Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như: Nữ Nhân Bất Phôi hay Tú Ái.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Hồ Ái Trâm | Sủng | Hoàn thành
Tiết trời phương bắc thê lương, trên nhánh ngô đồng khô khốc rơi rụng tầng tầng lá vàng, tùng sinh trầm trầm tiếng gọi vang vọng căn viện cũ nát điêu tàn cùng khoảng sân rộng trải dài cỏ dại sang đông héo úa. Triệu Tử Đoạn hướng mắt trông ra hoàng hôn, bóng tối âm lãnh dần dần che kín thiên địa, y choàng sơ sài áo lông, với tay tự châm sáng dạ đăng trên đoạn hành lang trước viện, mặc kệ đông phong buốt giá quất ngang thân thể.Bản thân đã phải trải qua lạnh lẽo nơi Cấm Thành cô độc này bao nhiêu năm, y chẳng thể nào nhớ rõ. Ký ức mơ hồ duy nhất còn sót lại chính là Mạt Quốc đại bại, khiến Hoàng tử như y phải cúi đầu đến Đại Quốc trở thành nhân chí. Khi đó y vẫn là một tiểu hài tử, rất nhanh liền có thể thích nghi.Mười mấy năm giữa xa hoa cung đình nạm vàng dát ngọc, y vẫn cô độc và vô vị.Triệu Tử Đoạn vén tay áo để lộ làn da trong suốt tựa sứ mỏng phơn phớt gân xanh, y hơi mím đôi môi đỏ, cố gắng treo chiếc đèn lồng đang lay lắt, rất lâu sau mới chậm rãi ngồi xuống hành lang, hít thở sương khí rét mướt, tay ôm thất huyền cầm. Y chậm rãi tấu!Vụn tuyết lất phất rơi! Bên ngoài nguyệt môn, cách tầng tầng lớp lớp huyết mai thẫm đỏ tựa huyết tinh, Hoàn Nhan Viên Hạo bình đạm che ô giấy dầu đã ngả màu, lặng lẽ lắng nghe khúc cầm thấm đẫm u sầu. Hắn kiên nhẫn đứng nơi đó đã ba năm, dù rằng người bên trong không hề hay biết.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành
Lệ Trạch là một người đàn ông vô cùng hoàn hảo, y hệt soái ca trong ngôn tình vậy, gương mặt lạnh tanh, hàm ngũ góc cạnh điển trai hảo soái, bộ não thông minh nhanh nhạy hơn người, địa vị xã hội cao ngất. Lục Minh là một người đàn ông cũng y hệt soái ca vậy, cũng đẹp trai ngời ngời như sao xa, cũng thông minh tài giỏi kiệt xuất, cũng địa vị cao ngất ngưỡng, chỉ khác là tính cách của anh thuộc kiểu nóng toàn tập, nói cũng nhiều thật nhưng mà chỉ đối với người quen thôi, cởi mở, hài hước, dịu dàng. Họ bị bà mai mối làm duyên cho nhau những 101 lần. Liên tiếp 100 lần đầu học gặp nhau thì ai ai cũng chẳng nói với nhau câu gì, ngồi chỉ có nhìn nhau rồi ăn với uống. Riêng lần 101 này, đặc biệt hơn Lục Minh đã nói rất nhiều với Lệ Trạch, khiến Lệ Trạch đầu đau như búa bổ chỉ vì cái loa bên cạnh. Truyện chỉ gồm hai chương chính và hai chương ngoại nhưng nội dung truyện vô cùng hay và đặc sắc. Cuối cùng, họ yêu nhau như một đôi tình nhân và ngọt ngào như một cặp vợ chồng.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Khả Ái Trừng | Sủng | Hoàn thành
Văn Nghiễn thu thập xong đồ vật liền chuẩn bị đi, còn chưa đi tới cửa liền thấy chỗ giá sách bên trái có một omega kiễng chân muốn lấy sách ở tầng cao nhất. Giá sách quá cao omega quá thấp, Văn Nghiễn đi tới phía sau omega, đưa tay liền đem sách lấy xuống. Omega không ngờ ở sau lưng có người, mờ mịt quay đầu lại, mũi đụng vào lồng ngực của Văn Nghiễn.Văn Nghiễn cúi đầu nhìn cậu, là một omega rất dễ nhìn, da dẻ trắng hồng, đôi mắt cũng rất lớn rất có thần. Lông mi vừa cong vừa dài, chớp chớp nhìn về phía Văn Nghiễn. Văn Nghiễn chú ý tới vành tai của omega này đỏ lên. Đây là chính là câu chuyện về cặp đôi công thụ hết sức đáng yêu, tình yêu họ chớm nảy nở qua một cái kệ sách, một cái chạm tay, và chút hồng phấn cho đời. Chỉ vậy thôi đã khiến cho đối phương rung động nhớ nhau đến mãi sau này. Một kẻ nhút nhát muốn trốn tránh nhưng không thể trốn khỏi trái tim mình, một người luôn đi theo trái tim mình và quyết phải bắt người trong lòng dính chặt lấy từng phút giây.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành
Đầu tháng tám, thời tiết vẫn rất nóng. Căn phòng quá nhỏ, không khí oi bức, thỉnh thoảng có cơn gió mát thổi qua, cũng có thể khiến cho Đồng Đồng cúi đầu viết bài duỗi cổ nhô ra ngoài cửa sổ, đuổi theo gió. Làn gió mát lạnh qua đi, Đồng Đồng lại vội vàng rụt đầu lại, nếu không sẽ nóng lắm. Tầm mắt của cậu từ lá xanh trên cây đại thụ ngoài cửa sổ quay lại bài thi viết một nửa trên bàn.Xoa nhẹ mắt một cái, hít một hơi, rồi cúi đầu viết tiếp. “Đồng Đồng!” Giọng Bùi Vân vọng vào từ bên ngoài. “Oái.” Đồng Đồng sợ hết hồn, ngòi bút kéo một đường đen dài trên trang giấy. “Ôi…” Bùi Vân đẩy cửa phòng cậu ra, nhíu mày một tay vén tóc mình, “Cục cưng con nóng không, sao không bật điều hòa.” “Luôn luôn sẵn sàng như một chiến sĩ.” Vẻ mặt Đồng Đồng nghiêm túc.“Ra vẻ cái gì, dọa được ai.” Bùi Vân khom lưng véo một cái lên mặt cậu, “Tiền điện điều hòa mẹ vẫn trả được.” “Mẹ phải đến cửa hàng đàn* à.” Đồng Đồng đứng lên, nói sang chuyện khác.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Jiegeng1210 | Sủng | Hoàn thành
Bản kiểm điểm của Lâu Thành đang đọc đến đoạn cao trào, cánh cửa văn phòng hiệu trưởng đột nhiên bị đẩy ra. "Hiệu trưởng, hồ sơ của học sinh mới chuyển trường tôi đã xem qua rồi, tính chất của sự việc em này phạm phải có phải quá nghiêm trọng không? Giờ lại phân vào lớp bốn của chúng tôi...." Người trung niên giọng khàn khàn, giống như cái ống bễ bị tàn phá. Khi còn trẻ tuổi, thầy Đậu rất liều mạng công tác, cổ họng xuất hiện một khối u, sau này làm phẫu thuật, giọng nói liền bị biến thành thế này, giọng nói không chỉ khàn khàn còn mang theo tiếng ho có đờm. Sau khi ông đi vào, mới chú ý đến thiếu niên cao lớn mặc áo bóng rổ tay chống nạng đang đứng trong phòng.Mà trên ghế ngồi đen trong văn phòng lại không có ai cả. Áo bóng rổ màu đen hơi ướt dính vào da anh, mang một cái bao cổ tay màu đỏ, cơ bắp trên cánh tay màu lúa mạch phản xạ bóng láng, nhìn rõ ràng là đã chảy mồ hôi, làm cho thầy Đậu nhíu mày, ánh mắt liếc qua cẳng chân thon dài lộ ra của anh, mắt cá chân có bọc một băng vải, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt vô tội của anh. Lâu Thành tới trường học chơi bóng, ban nãy trời đột nhiên mưa lất phất, sân thể dục bị người của xã đoàn chiếm dụng, anh không chơi nữa, anh nhớ ra liền thuận tiện đến văn phòng hiệu trưởng làm kiểm điểm.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Tổng học viện của khu Châu Á, trước bộ đại học, thiếu niên tóc ngắn màu đen đứng ở trước cửa lớn nhìn đội đặc vụ với khẩu súng trên tay, nhìn chế độ ra vào cửa nghiêm ngặt, nhìn quy tắc nghiêm cẩn như vậy, thiếu niên không hề có một tiếng động nở nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn về phía màu trời màu xanh có chút giả tạo.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Duật Dương | Sủng | Hoàn thành
Truyện kể về một con chuột vàng kim, là một tiểu nhóc đáng yêu, dễ thương nhất thế giới bất giác một ngày đột nhiên biến dạng trở thành một con người, vả lại là một cậu bé xinh đẹp. Không chỉ có vậy, tiểu chuột nhỏ còn kết hôn với Nhĩ Triết ca ca, người cậu yêu nhất. Cậu quyết tâm sinh ra một tiểu cục cưng dễ thương cho Nhĩ Triết, cậu tin trên đời này không kì tích nào là không thể xảy ra.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành
Đường Miểu chính là một cậu bé cực kỳ thích khóc nhè. Bị bạn cướp kẹo cũng khóc, bị chọc cũng khóc, bị nói là con gái cùng khóc, khóc đến mức Kỳ Minh đau hết cả đầu. Nhưng cậu chỉ khóc khi có Kỳ Mình bên cạnh. Ngoài ra Miểu Miểu rất kiên cường và cứng cỏi. Có lẽ vì cậu thích cảm giác được Kỳ Minh, quan tâm, lo lắng, dỗ dành, là người cậu có thể ỷ lại. Trái ngược với Đường Miểu là cậu ấm con nhà cảnh sát thì Kỳ Minh là con của đại ca xã hội đen khét tiếng. Vì thế cậu không biết dỗ Miểu Miểu, mỗi lần cậu khóc hoặc là đút kẹo, hoặc là nạt nộ cậu. Cuối cùng làm Miểu Miểu khóc to hơn, Kỳ Minh lại xách mông đi dỗ lại từ đầu. Một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp, dễ thương. Tình cảm phát triển từ từ. Có sóng gió, có bất trắc, kéo buộc cả hai phải rẻ lối đi một vòng lớn mới có thể về bên nhau. Đường Miểu: Huhuhu QAQ Kỳ Minh: Không được khóc! Đường Miểu: Tụi nó... Tụi nó cướp mất kẹo của tớ rồi... Kỳ Minh: Khóc cái gì mà khóc hả? Có phiền hay không chứ? Không được khóc nghe chưa? Vì vậy, đáng ghét rốt cuộc là đứa nào cướp mất kẹo của Đường Thủy Thủy hả? Siết chặt nắm đấm. Bọn họ lúc lớn - Hội bạn học chung: "Đối phương làm gì khiến cậu không thể chối từ được? Kỳ Minh: Khóc. Đường Miểu: Tớ thích anh ấy hung dữ với tớ." Cuộc đời này chỉ cần duy nhất một nguyện vọng thôi, đó là được bảo vệ một người thật lâu, chỉ chấp nhận bên một người đến bạc đầu.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Cậu tên Đan Cư hiện đang là sinh viên đại học khoa tiếng Trung, trong buổi đi sinh hoạt thực tế của trường mà vô tình gặp hắn, hắn nói với cậu rằng hắn vừa gặp cậu đã yêu, hắn nói với cậu rằng hắn yêu cậu chính là từ cái nhìn đầu tiên, cậu nghĩ mình không tin, mà đúng là không nên tin vào những lời đường mật đầu môi có thể trôi tuột đi lúc nào không ai hay như vậy.Thế nhưng mà mưa dầm thì thấm đất, dù cho lòng dạ cậu có sắt đã đến mấy cũng phải tan chảy trước sự kiên quyết của hắn, huống chi lòng người vốn là thịt, tính chất sẵn đã mềm rồi. Hắn cứ kiên trì như thế theo đuổi cậu, mặc kệ cậu xa lánh, mặc kệ cậu tức giận, cho đến cuối cùng thì lòng của cậu cũng có hắn rồi, muốn xóa đi cũng chẳng xóa được.Còn hắn, vốn là một giảng viên đại học khoa vật lý, ấy vậy mà tình cờ có ấn tượng với một sinh viên của mình, lại còn có ý định dụ dỗ con nhà người ta về nhà để mà nuôi dưỡng. Mặc dù quá trình ban đầu có hơi vất vả, cũng bởi hắn đường đột quá vậy nên mới nâng lên tính cảnh giác của cậu, nhưng mà muốn rước được vợ về nhà chính là cần mặt đủ giày, thế nên sau bao nhiêu cố gắng cùng thất bại liên tục, hắn mới có thể câu được lòng vợ, ôm vợ trong lòng để mà sủng, mà thương.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành
Ngoài cửa, Mạc Húc dựa vào cửa xe trêu chọc nói. "Ảnh đế Thiệu, tôi là người đại diện mà phải nghe theo lời cậu?" Khóe miệng Thiệu Mặc Sâm nhếch lên. "Cũng khó nói, không chừng đây là người đại diện xuất kỳ chế thắng(*) đấy.". Kế khác thường giành thắng lợi. "Hừ, tôi không tin, không phải là tôi chưa xem kịch bản, bộ phim này mà đạt doanh thu phòng vé cao mới thực sự tầm thường hóa thần kỳ.""Công ty không quản được cậu, tôi cũng không hiểu cậu bao nhiêu, nhưng làm bạn bè vẫn phải nói với cậu một câu, danh tiếng dù lớn bao nhiêu cũng không đủ để tiêu hoang, đi theo vết xe đổ cũng không phải là không được." Thiệu Mặc Sâm đã sớm chuyển sang kinh doanh nhưng công ty điện ảnh và truyền hình Thượng Thành đối xử với anh không tệ. Sau khi hết hợp đồng, Thiệu Mặc Sâm không gia hạn thêm, nhanh chóng trở thành cổ đông của Thượng Thành, nhưng hai bên đều biết rõ Thiệu Mặc Sâm sẽ tự bay một mình.Thiệu Mặc Sâm vỗ bờ vai của hắn. "Cậu là người đại diện của tôi, bây giờ cũng không phải lo cho tôi nữa, mặc dù không có nhiều tiểu thịt tươi cho cậu chọn nhưng chắc vẫn có thể nhìn trúng một người." Chuyện này Thiệu Mặc Sâm từng nhắc tới nhiều lần, Mạc Húc than một tiếng. "Tôi mang ai được? Cậu sao? Tôi đây không cần nữa.". "Tôn Khiên?" Mạc Húc hứng thú. "Cậu có thể ký hợp đồng với cậu ta?" Thiệu Mặc Sâm nhếch miệng. "Đoán xem."
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Dục Trục Khinh Kỵ | Sủng | Hoàn thành
“Uy, đề này như thế nào làm?” “…Ân?” Lý ứng ngẩng đầu, đỡ đỡ trên mũi mắt kính, hắn híp híp mắt, mới nhìn đến hắn bên cạnh bàn đứng một cái thân hình cao lớn nam sinh. Bởi vì ngược sáng, hắn thấy không rõ hắn khuôn mặt. “Lý hẳn là đi, học tập thành tích tốt nhất cái kia, ta đề này sẽ không, ngươi dạy ta như thế nào làm bái.” Tần dương rũ mắt nhìn Lý ứng, gia hỏa này từ vừa rồi khởi giống như vẫn luôn đắm chìm ở trước mặt hắn sách vở thượng, vừa rồi hắn đợi đã lâu, gia hỏa này mới chậm rãi ừ một tiếng.“Hảo, ta nhìn xem.” Lý ứng thật là có chút kinh ngạc, bởi vì chưa từng có người hướng hắn hỏi qua vấn đề. “Ân…” Lý ứng trầm ngâm một tiếng, “Đề này không phải rất khó, chỉ cần…” Sau đó Tần dương liền nghe được Lý ứng blabla nói một đống lớn, này TM ai có thể nghe hiểu a? “Hiểu chưa?” Tần dương lắc lắc đầu. “Ân. Ta đây lại đối với ngươi nói một lần.” Lý ứng làm bộ lại muốn thao thao bất tuyệt. “Ai ngươi từ từ!” Tần dương kéo một phen bên cạnh ghế dựa, hạnh kiểm xấu mà phản ngồi.“Ân.” Lý ứng quay đầu, lúc này mới thấy rõ trước mặt đại nam hài, tuấn lãng một khuôn mặt, đáp ở lưng ghế thượng hai tay cơ bắp khẩn thật, “Vậy ngươi nghe hảo…” Blabla lại là một đống lớn, Tần dương đương nhiên vẫn là không nghe hiểu. “Không hiểu.” “Ân…” Lý ứng nhăn nhăn mày, tự hỏi một chút, bút máy ngòi bút điểm đến trong đó một cái bước đi, “Cái này công thức ngươi hiểu không?”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Tiêu Hòa Tương Thủy | Sủng | Hoàn thành
Trời sinh đúng là chói mắt, lời này là Diệp Phồn muốn nói đến người bạn mới cùng bàn, chói mắt đến nỗi hấp dẫn không ít nữ sinh. Hết nhóm nữ sinh này đến nhóm nữ sinh khác vây quanh ngắm nhìn. Cậu không biết rằng vị bạn học cùng bàn này chính là người tương lai sẽ được các nữ sinh bầu là mỹ nam số 1 của trường nhất trung Lâm thành luôn.Ngồi bên cửa sổ, cậu nghe rõ sự phấn khích của các cô gái khi họ nhìn Lý Thiệu Quân, mà nhân vật soái ca bị vây xem kia giờ phút này vẫn đang ghé vào bàn mà ngủ. Sườn mặt đối diện với cửa sổ, khuôn mặt đẹp trai vương đầy nắng. Người này đẹp trai soái khí, mũi cao, đôi môi mỏng bạc thần. Tuy rằng nhắm mắt lại ngủ trông bộ dáng thật vô hại, nhưng không mất đi anh khí, quả thật chính là vương tử bước ra từ truyện tranh, mỗi một chi tiết đều trêu chọc đến tâm hồn thiếu nữ của các cô gái.Nhưng là Diệp Phồn không có một chút tâm tình đi thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, cậu thực tại rất gấp, quá mót, thật sự rất muốn đi toilet. Nhưng bạn cùng bàn mới lại ngồi bên ngoài vẫn cứ ngủ, kêu thế nào đều không tỉnh, đã ngủ từ tiết thứ 3, tư thế không đổi một lần nào, không thấy mỏi sao? Nói cách khác, Diệp Phồn đã nhịn từ tiết thứ 3, thật sự là không thể nhịn được nữa rồi. Cuối cùng vẫn là quyết định tàn nhẫn đi phá mộng đẹp của người ta, vươn tay chụp lấy bả vai của bạn học cùng bàn.
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27