Rốt cuộc Mẫn Tuế cũng trả lời lại một tin nhắn chốt hạ, đang muốn duỗi người một cái, tay mới vươn lên eo còn chưa giãn đã nghe thấy một tiếng bi bô “Bá ba”. Cu nhóc dậy rồi. Mẫn Tuế đứng dậy duỗi cái eo lười biếng chưa được kéo căng, đi đến bên giường đối mắt với một cu nhóc tầm khoảng hai tuổi. Gương mặt cu nhóc rất giống Mẫn Tuế, một đôi mắt xinh đẹp mở to tròn, vì mới vừa ngủ dậy nên vẫn có chút mơ màng. Nhìn thấy Mẫn Tuế bé con chủ động vươn đôi tay nho nhỏ muốn ôm ôm.Mẫn Tuế dứt khoát đá dép ra leo lên giường, ôm lấy cu nhóc, “Con trai dậy rồi à?” Mặc dù cu nhóc nghe không hiểu Mẫn Tuế đang nói gì nhưng reo lên một tiếng “A” như đáp lại lời. “Nhóc có đói không? Nhưng con có đói thì cũng hết cách, nhà mình hết sữa bột rồi, phải ra ngoài mua thôi.” Mẫn Tuế nói xong thì hơi ngừng lại, rồi thương lượng với cu nhóc, “Hay chúng ta không uống sữa bột nhé? Ăn chút cháo có được không? Dạo này vật giá lên cao, người ba nhỏ bé của con đây sắp không có tiền mua nổi sữa bột rồi.”Mẫn Tuế không có việc làm. Nói thế nào bây giờ nhỉ, nguồn thu nhập chính của cậu đều dựa vào nhận vẽ tranh, cậu đều nhận những loại rất đơn giản, loại đắt nhất cũng chỉ hơn tám trăm chưa đến chín trăm tệ. Hơn nữa không phải lúc nào cũng có đơn vẽ, một tháng nhận nhiều lắm được hai ba đơn, tổng lại chỉ có hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn cũng có nhận được năm sáu đơn, vậy tháng đó cũng kiếm được hơn bốn nghìn tệ, nhưng nếu không may mắn có khi còn chẳng nhận được đơn nào. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến đi tìm một công việc ổn định, nhưng mà trong nhà còn có một cu nhóc phải chăm bẵm nữa.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hộp cơm trưa bị ném mạnh đi kèm theo tiếng chửi mắng. Lạc Miểu đang ngồi chồm hổm dưới đất buộc dây giày cho người nọ, không hề nghĩ tới đối phương sẽ nổi điên đến vậy nên bất ngờ bị hộp cơm bằng kim loại đập vào trán, da của cậu vừa trắng vừa mỏng, ngay lập tức bị sưng lên. Cơm nắm trong hộp rơi xuống đất văng tung toé, mỗi chỗ một ít. Tiết Tử Dục liếc mắt nhìn Lạc Miểu, hừ lạnh "Làm sao? Được phó đạo diễn coi trọng rồi nên ngẩng mặt lên trời? Dám cho tôi ăn cơm nguội?!!"Lạc Miểu đeo khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn màu nâu đặc biệt ngoan ngoãn, bỗng dưng bị ném trúng khiến cậu có chút choáng váng, vành mắt hơi đỏ lên, cố gắng giải thích: "Hôm qua anh nói thời tiết gần đây quá khô, ăn cơm nóng không vô, muốn ăn sushi, đoàn phim không có thứ này nên sáng sớm tôi tự làm cơm nắm..." Cậu không dám đắc tội với Tiết Tử Dục, Tiết Tử Dục là tiểu thịt tươi được công ty nâng đỡ, trong khi đó cậu chỉ là trợ lý sinh hoạt nhỏ bé, thậm chí còn không có hợp đồng lao động chính thức. Lương của cậu cũng phụ thuộc vào người khác, nếu như bị đuổi việc chỉ sợ cơm cũng không có mà ăn.Cậu còn chưa nói hết câu đã bị Tiết Tử Dục đạp một cái vào ngực, Lạc Miểu vừa té đập mông xuống đất lại nghe Tiết Tử Dục mắng "Giỏi lắm, bây giờ đến tôi cũng dám cãi lại? Cướp được đất diễn của tôi nên cậu đang rất đắc ý đúng không?"
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Giang Thủy Dao | Sủng | Hoàn thành
Tần Phi từ quán bar nổi tiếng xa hoa do Tam Lí Truân làm chủ bước ra khỏi cửa, đã là một giờ rưỡi khuya. Theo thường lệ trong lòng ngực anh ôm một thiếu niên trắng trẻo sạch sẽ, cúi đầu thân mật ở bên tai thiếu niên nói những câu chuyện hài hạ lưu thô tục, chọc cho thiếu niên cười khanh khách không ngừng, anh đem bàn tay tiến vào trong quần thiếu niên, dừng lại trước cái mông co dãn nhéo một cái. Thiếu niên trong lòng ngực Tần Phi ngượng ngùng một chút, vừa làm nũng lại như đang dỗi nói: “Tần thiếu, đây là ở bên ngoài đó.”
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Nghiêm Thanh cảm giác vận khí của mình thật sự rất kém cỏi, mua vé số chưa từng trúng dù chỉ là giải bét nhất, thời gian phải dừng đèn đỏ luôn dài dài nhất, cắm USB thôi mà còn cắm tận vài lần mới chính xác. Nhưng từ sau khi quen biết Cố Thanh Châu, câu nói này đã trở nên flag, cô cảm thấy chuyện đó thật kì diệu, anh giống như vận may của cô vậy. Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu. Nếu em không yêu anh. Nghiêm Thanh chỉ là một phát thanh viên nhỏ bé không tiền tài không gia thế không chống lưng của đài phát thanh thành phố, cấp trên muốn hủy bỏ chương trình của cô, tập đoàn Cố thị lập tức bỏ vốn đầu tư độc quyền. Sau đó ma xui quỷ khiến thế nào Nghiêm Thanh từ một phát thanh viên nhỏ trở thành biên tập viên, tập đoàn Cố thị trực tiếp tài trợ cho đài phát thanh thành phố một tòa nhà.Em gái Cố: Anh tôi thích nhất là bao che. Sếp Cố nhỏ: Một tòa nhà tính là gì, đến cả mặt trăng anh tôi cũng có thể hái cho chị ấy. Thầy Cố: Tôi thừa nhận mình là một fan bự của Nghiêm Thanh. Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu. Cặp đôi: Chị gái độc miệng tri tâm và giảng viên khoa văn học.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Sao Tử Mân Côi | Sủng | Hoàn thành
Mười sáu năm là đủ để cho một người quên một người, cũng đủ cho một người đối với người còn lại trở thành khắc cốt ghi tâm. Ngày đó lần đầu gặp nhau, Tại Trung mới chỉ là một đứa bé nho nhỏ rách rước không có tiền bạc, bị đói lâu ngày, đã thế còn phải nếm một trận đòn thừa sống thiếu chết của những đứa trẻ nhà giàu mắt cao hơn đầu chỉ biết bắt nạt kẻ khốn khó. Ngày đó cũng là nhờ Duẫn Hạo, thế nên cậu mới có thể sống sót, rồi nhận được cơ may gặp sư phụ sau này. Đứa trẻ yếu đuối không thể nào bảo vệ nổi chính bản thân mình ngày đó giờ đây đã trưởng thành, hắn vừa có sắc đẹp trời sinh, lại thêm cả tài văn võ song toàn, nếu đứng vào hàng ngũ quan lại thì hẳn sẽ thăng tiến rất nhanh. Chỉ là rất tiếc, bây giờ, hắn là siêu trộm Dạ Ly nổi tiếng, người chuyên cướp của kẻ giàu, chia cho những ai khốn khó, được người dân hết sức yêu quý và nể trọng.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:03
Khôi Mặc An Nhiên | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Tiểu Công Mắc Chứng Không Dung Nạp Lactose Cùng Tiểu Thụ Có Tức Tố Vị Sữa Tươi của tác giả Khôi Mặc An Nhiên. Tại sao lại là trong toilet? Thật ra vì nó yên tĩnh mà thôi!Quan trọng là suy nghĩ của anh hiện tại, về cái đêm tân hôn mọi người luôn nói rằng sẽ khó quên, sẽ là kỉ niệm cực kì quan trọng cả đời ngườiNhưng mà đêm tân hôn đối với Tần Diệp cùng Cận Lan, quả thực hết sức khác người!Phát hiện ra tức tố của omega nhà mình lại là vị sữa tươi? Vị sữa tươi?Đối với người không dung nạp lactose mà nói thì, quả thực tâm tình phức tạp.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trường Nam Sinh Quý Tộc hay Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:03
Bạn đang đọc truyện Giáo Bá Tiểu Mỹ Nhân của tác giả Tiểu Khốn. Giáo bá làm ra biểu tình thèm muốn, liếm liếm khóe môi, cười xấu xa, thầm nghĩ: lão tử chính là muốn hôn cậu! Sau khi đã ăn no nê thịt thỏ, một cuộc trò chuyện diễn ra:Hạ Nghị cười tà: Thỏ con, cậu có phải hay không đã sớm thích tôi? Liễu Nhất kinh hoảng: Cậu...... Cậu đừng nói bậy Hạ Nghị ngạo kiều: Cậu đã thích lão tử như vậy, tôi liền gắng gượng cùng cậu ở chung một chỗ vậyLiễu Nhất thương tâm nhưng vẫn nghiêm túc nói: Tuy rằng tôi thực sự thích cậu, nhưng nếu cậu không thích tôi, chúng ta vẫn là không cần cùng một chỗ, chúc cậu hạnh phúcHạ Nghị hoảng hốt (nói đùa quá trớn): Vợ à anh sai lầm rồi! --Ngoài ra, đừng bỏ lỡ nhiều truyện đam mỹ khác như: Đông Phương Đã Bạch hay Bạch Nguyệt Quang Trong Kim Ốc.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:05
Trương Đại Cát | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hộ Nghèo Túng Và Phú Hào Của Cậu của tác giả Trương Đại Cát. Hiện tại là 7 giờ rưỡi tối, nhà hàng xoay hoàng gia Edinburgh cao chọc trời.La Bạc Hồ gian nan giữ nụ cười.Trước mặt cậu là miếng sườn bò ướp sốt tiêu đen xèo xèo tỏa ra mùi thơm muốn xỉu, với người phải bận rộn làm việc cả ngày như cậu, thật sự là một loại tra tấn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tùy Ngộ Nan An hay Nan Từ của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Độ Hải Bất Thị Y Sinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông của tác giả Đô Hải Bất Thị Y Sinh. Lần đầu Ngụy Viễn Đông trông thấy Lan Tử Nhan, anh đã rất linh hoạt nhạy bén ý thức được rằng tương lai của mình sẽ không đi theo hướng anh từng hình dung nữa.Anh quay về khu dân cư cũ của huyện lỵ này ngót nghét năm năm rồi, cuộc sống yên bình thong dong trong năm năm qua đã khiến thể xác lẫn tâm hồn anh thả lỏng, những tổn thương của quá khứ dần được thời gian chữa lành.Vào một buổi trưa vô cùng nhàn nhã ấm áp, Lan Tử Nhan đã xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi của Ngụy Viễn Đông.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bé Nói Nhiều hay Sợ Thẳng của cùng tác giả.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:07
Tiểu Mộc Tâm | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tôi Tái Hợp Với Tình Đầu Khốn Nạn Trong Bệnh Viện Tâm Thần của tác giả Tiểu Mộc Tâm. Nay gặp lại, hắn phải vào bệnh viện tâm thần rồi!Ha ha, Khương Kiền không nhịn được mà cười lớn, cảm thán ông trời có mắt.Vì quá hả hê, cậu cười lớn ra tiếng: "Hô hô hô, thế mà anh lại mắc bệnh tâm thần, thật đáng thương."Mối tình đầu: "Vậy em đang làm gì trong bệnh viện tâm thần?"Đồng tử của Khương Kiền co rụt lại: Ờ nhỉ, mình làm gì ở trong này vậy?Sau khi tỉnh táo lại, cậu mới phát hiện mình cũng đang được điều trị ở đây.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nam Gia Hữu Ngọc hay [HP][Snarry] Tiếng Chuông Bên Kia.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:07
Đăng Tiểu Hắc | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tôi Mù Mặt Nhưng Tôi Nhan Khống của tác giả Đăng Tiểu Hắc. Từ nhỏ đến lớn, đều không thể phân biệt, mà ngay cả cha mẹ mình, Đường Úc Thanh cũng không thể nhớ mặt họLúc nhỏ vì thế còn gây ra vô số sự cố, bởi vì nhận không ra cha mẹ, cậu còn chạy theo sau người lạ kêu mẹ ơi mẹ à, thế là bị vợ chồng nhà kia một đôi dạy bảo.Cậu cho là đời này mình vẫn sống như thế, ít nhất sẽ không thuộc mệnh nhan cẩu ngu ngốc kia.Thẳng đến khi chuyển trường.Cậu nhìn thấy người kia đứng ngược sáng, đến cả sợi tóc trông cũng đẹp mê hồn.....Cuối cùng cũng coi như đã rõ tại sao đời này lắm kẻ nhan khống rồi.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tử Bào Ký hay Chứng Nghiện Mèo Của Vua Pharaoh.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:08
Ô Liễu Nhất | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Trai Cũ Lại Tức Thành Cá Nóc của tác giả Ô Liễu Nhất. Giờ là gần giữa trưa, ánh nắng mặt trời thẳng tắp mà chiếu xuống, Trần Dụ nằm dưới bóng râm của một tàng cây nhỏ, áo đồng phục vẫn luôn che đến cằm, cánh tay che mắt, chỉ có thể nhìn thấy sống mũi cao thẳng, cũng không thấy rõ rốt cuộc đã ngủ hay chưa.Lâm Tự nhìn một lúc, tay chân nhẹ nhàng mà bước qua đó, thình lình giơ tay vỗ một cái lên đầu vai của Trần Dụ, "Cháu trai!"Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Cặn Bã Hoàn Lương hay Tổng Tài Nhà Bên Và Con Mèo Của Hắn.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:09
Mộc Qua Hoàng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngôi Sao Bảy Cánh của tác giả Mộc Qua Hoàng. Lục Duyên đạp lên con dốc nhỏ chất đống đá vụn ở đầu ngõ, ngồi xổm xuống, liếc nhìn đống giấy dán quảng cáo nhỏ trên cửa hàng.Phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo lung tung dán “Phun lông mày”, “Xăm hình”, còn có vài câu câu quảng cáo đơn giản rõ ràng nói tóm tắt: Làm một đầu giảm 40%, giảm 50% cho hai đầu.Không cung cấp dịch vụ đặc biệt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đuổi Hạ hay Ngụy Trang Học Tra của cùng tác giả.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiểu Gia Đây Có Rất Nhiều Váy full (đã hoàn thành) của tác giả Nhất Bả Sát Trư Đao. Cũng không biết từ đâu nhảy ra, thật đáng ghét! Nhưng giờ cậu thật sự trắng tay, nên đành ủ rũ, thuận theo người ta để tiếp tục sinh hoạt. Hừ, biết ngay tên đó không tốt lành gì, lại còn định ra quy tắc gì đó nữa.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:16
Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành
Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Gần đây tôi có một việc phiền lòng, tôi đã yêu một người đàn ông. Tuy rằng tôi cũng là một tên đàn ông, nhưng đây không phải vấn đề chính của việc này. Dẫu sao chuyện tôi yêu đàn ông cả thành phố đều biết, bởi vì bạn trai tôi là Triệu công tử, cháu trai Thị trưởng, là con trai của Triệu tứ gia máu mặt nhất vùng, em trai của vợ Đại soái Hoắc quân phiệt. Mà vấn đề là ở chỗ, người đàn ông mà tôi yêu lại không phải Triệu công tử.Ôi, phụ nữ, tên cưng là lả lơi ong bướm. Ôi, đàn ông, tên của cưng chính là bướm ong lơi lả! Tôi nâng quyển sách, đắm mình vào sầu bi, sự sầu bi vô tận. Cả thế gian giờ đang ca tụng tự do yêu đương, nhưng sẽ chẳng có ai khen tôi “vong ân phụ nghĩa” đâu. Nhưng nếu tình yêu lẫn với quá nhiều ân nghĩa, thì khó có thể đơn thuần được. Mà quan trọng là tôi cũng khó có thể nghĩ đơn thuần được cơ, chứ Triệu công tử thì rất đơn thuần. Lúc tôi tan cửa nát nhà, gã rất đơn thuần chứa chấp tôi để có người đi học cùng gã, học với gã đến mười tám, cùng học trường Tây nhưng tôi ra được trường còn gã thì tạch tốt nghiệp, sau đấy thì gã “ngủ” tôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Thiên Hạ Thiên | Sủng | Hoàn thành
Kết thúc khoá học ngày hôm nay, Hà Tất chạy đến WC cạnh ban công trong ký túc xá, anh nghẹn tiểu đến mức vừa bước đến gần cửa phòng, không hỏi mà đã lập tức đẩy cửa vào, vừa đưa tay chạm lên chốt cửa thì đã có một bàn tay ở bên trong giữ chốt cửa lại, giống như là đang vô cùng hoảng sợ. "Đậu Nha, cậu nhanh nhanh một chút cho tôi, bí đến nơi rồi!" Lúc vào cửa anh cũng không nhìn thấy Đậu Dương, Hà Tất liền nghĩ trong này là cậu ấy.Không ngờ bên trong phát ra thanh âm của một người khiến cho Hà Tất cảm thấy đau trứng, "Là tôi." Hà Tất không phải thanh khống, nhưng thanh âm này thật sự hay đến làm người ta đố kỵ, Đây chính là thanh âm được gọi là từ tính mà các nữ sinh hay nhắc đến, nếu không phải còn suy xét đến chủ nhân của thanh âm đó, Hà Tất không ngại nói thêm mấy câu nữa với cậu ta. "Vậy cậu cứ từ từ mà dùng." Hà Tất nhanh chóng quyết định xoay người bỏ đi.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hồ Bất Quy | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con của tác giả Hồ Bất Quy. Mà ngược lại, Bùi tiên sinh là một người cần cù, chuyên chú, nghiêm túc trong công việc, đối xử hiền hòa với mọi người, hay trợ giúp mọi người, cách cư xử tốt, sinh hoạt cũng sạch sẽ, không rối loạn tình cảm, không quan hệ mập mờ, bừa bãi.Hề Hòa là một chàng trai Omega nhỏ xinh, tuổi nhỏ trai qua một chuyện khiến Hề Hòa mắc chứng PTSD (Rối loạn stress sau sang chấn).Cậu là kiểu người đáng yêu, khiến người nhìn có hảo cảm, da trắng mà tin tức tố cũng mềm mại ngọt ngào, mỗi lần gặp ác mộng đều sẽ thút thít muốn được ôm ấp, dỗ dành.Khi Bùi tiên sinh gặp được cún nhỏ Hề Hòa, khi cái ôm ấm áp của Bùi thúc thúc trở thành điểm tựa, mang đến cảm giác an toàn............Bên cạnh đó, đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Alpha Này Cực Kì Thơm hay Anh Giả Beta, Tôi Giả Omega.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24