Đoạn Dực | Xuyên không | Hoàn thành
Trời mùa hè nóng nực như thiêu như đốt, càng quạt càng thấy nóng. Tiểu Tư Bạch và Vương gia Nam Quận Quốc cùng nhau ra hồ xem hoa sen nở và cũng hưởng chút gió trời để bớt đi cái nắng chói chang. Với bản tính mê trai sẵn có, hai người mải mê ngắm trai mà ngã xuống nước, xuyên không đến hiện đại nhà Tư Đồ Dật. Xuyên không đến thời hiện đại nên thấy cái gì cũng lạ, không hề biết. Người ta nói muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học. Tiểu Tư Bạch vì tò mò những thứ lạ lẫm xung quanh nên luôn miệng hỏi người hầu nhiều lúc phát bực nhưng chẳng dám nói.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Trữ Gian/ Ninh Gian | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bên tai vang lên giọng nam ôn hòa hiền hậu: Hồ ly, đừng lộn xộn. Nếu không ta sẽ cho ngươi tức khắc hiện nguyên hình, cho ngươi bị mọi người trên phố đuổi đánh. Nàng đứng như phỗng, mặc hắn lấy lại túi tiền. Thanh âm hắn tràn ngập tiếng cười, phun ra miệng cũng uy hiếp ác độc như thế.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Khuyết Dưỡng Kim Ngư | Xuyên không | Hoàn thành
Dụ Đông là một lính đánh thuê xuất sắc, sau khi hoàn thành một nhiệm vụ có hệ số nguy hiểm rất cao, đột nhiên hắn có một chút ý nghĩ muốn đi xem lại nơi hắn đã sinh ra. Nhiều năm vào sinh ra tử khiến hắn cảm thấy vô cùng mỏi mệt, bắt đầu sinh ra ý niệm thoái lui ở ẩn. Dụ Đông mang theo hành lý ít đến mức đáng thương của mình, rảo bước trên đường về nhà.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thất Dạ Vong Tình | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện Mang Theo Không Gian Đi Tu Hành là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không. Kể về một cuộc sống hạnh phúc gồm những đứa con tinh nghịch đáng yêu, Thước Nhạc thì đang là bác sĩ thực tập nhưng cũng đã là trợ lý, còn Khúc Phàm thì có công việc thuận lợi, giữa họ có một tình yêu vô cùng lãng mạn. Điều đặc biệt của gia đình này, họ đều có một năng lực dị năng. Kì Kì vì đi tìm cha mình là Thước Nhạc, nhặt được một hạt châu ở bệnh viện, hạt châu này có một bí mật rất lớn, mà tất cả những người bên hạt châu đều liên quan tới một vụ giết người, người phụ trách vụ án đó lại chính là Khúc Phàm, người vừa nhậm chức tổ trưởng.
30.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Nhược Nhan | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện thể loại xuyên không Trọng sinh tiểu địa chủ mang đầy sự thu hút và lôi cuốn. Đúng như tựa đề câu chuyện, truyện tập trung miêu tả về cuộc sống thời xưa, lúc nhân vật chính được trọng sinh làm tiểu địa chủ, bắt đầu cuộc sống điền viên và lo toan chuyện nhà. Sa Mạn- nữ chính trong truyện Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ đột nhiên biến mất từ hiện đại mà đến một nơi lạ lẫm, có đồng ruộng. Quang cảnh khác hoàn toàn với thế giới cô từng sống.
204.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Nghiễn Lãng | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày hè trời nắng đến chói chang, hơn nữa sau giờ ngọ lại càng như chiếc bàn ủi khổng lồ là trên vạn vật. Con xe Cayenne màu đen đang chạy trên đường Du Bách, lốp xe phát ra tiếng “ken két”, tựa hồ có thể nổ banh xác bất cứ lúc nào. Phía trong xe. Một người phụ nữ với lớp trang điểm đậm, trên cổ là chiếc gối ngủ chữ U, đầu ngửa cả ra phía sau, ngủ đến mê man. Có điều nhìn kỹ lại vẫn có thể trông ra gương mặt xinh đẹp tinh xảo của cô ấy. Mặc dù trang điểm đậm thật đậm, vẫn có thể nhìn ra nét tao nhã cùng khí chất thanh cao của cô.Tuy rằng lúc này đang ngủ, nhưng dáng ngủ cũng không đến quá khó xem. Vị trí ngồi bên cạnh là một cô gái, để kiểu tóc mái lưa thưa, nhìn cũng rất đáng yêu. Mà giờ phút này, trên gương mặt cô là cả một bầu trời xoắn xuýt cùng bất lực. Cái người đang ngủ kia tên gọi là Nam Nhược, tên tiếng anh là Southeast, là một người mẫu quốc tế. Hôm nay bọn họ tới tham gia buổi trình diễn của M.J, địa điểm là một chiếc du thuyền cạnh bến tàu. Lúc đến bến, cần phải đi bộ một đoạn, sau đó tiến vào du thuyền, trang điểm rồi chờ đợi đến giờ đi catwalk.Giờ phút này, thời gian còn lại không quá nhiều, mà Nam Nhược thì đang say giấc nồng như chết, chính là một kiểu “bà đây đếch muốn tỉnh dậy.” Nữ trợ lí ngồi bên cạnh dùng mấy đầu ngón tay vò nát góc áo, cắn răng, thanh âm phát ra đặc biệt nhẹ nhàng, “Nam tỷ, đến rồi ạ.”
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Luna Huang | Ngôn tình | Hoàn thành
Phí Hảo Lân chớp chớp đôi mắt nhỏ nhìn tiểu nữ hài bên cạnh mình. Hắn ngồi dậy dụi dụi mắt xong lại vui vẻ đưa tay nhỏ véo nhẹ hai bên gò má hồng hào mũm mĩm của tiểu nữ hài. Bị đánh thức như vậy nàng cũng không còn tâm trạng tiếp tục ngủ nữa. Nàng ngồi dậy dùng tâm trạng muốn giết người trừng mắt tên tiểu đệ đệ phá phách trước mặt mình. Phí Hảo Lân cười hì hì đưa tay nhỏ véo gương mặt của tiểu tỷ tỷ mình nói: “Nương bảo phải cười mới đẹp, ngươi không được cau mày nha.Phí Hảo Nguyệt hung hăng hất tay hắn ra còn chưa kịp mắng đã thấy phụ nhân kia bước vào cười nói: “Tỉnh rồi sao? Mau rửa mặt rồi qua đây dùng bữa sáng thôi.” Phí Hảo Nguyệt nhìn phụ nhân vừa bước vào đôi mắt khép hờ nói không nên lời. Phận nàng thật khổ mà, xuyên qua đã đành lại còn làm một tiểu hài tử nữa chứ.Nói gì thì nói nàng cũng đã học đại tam rồi chứ đâu phải nhỏ nhắn gì. Mà xem, nàng có một thân nương chừng hai mươi hai tuổi còn nhỏ hơn nàng một tuổi nữa a, lại nói một tiểu đệ đệ cùng tuổi tuy luôn miệng gọi nàng cực kỳ thân mật, thực chất chính là xem nàng như muội muội mà đối đãi. Mà chuyện này cũng không tính đi, rõ ràng nàng đã học đến đại tứ rồi a, vậy mà xuyên đến đây một chữ cũng không biết. Chữ hoàn toàn khác xa với chữ mà nàng học ở hiện đại. Nàng biết nàng xuyên đến một thế giới không thuộc về trái đất rồi.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Phong Thiêm Đao | Ngôn tình | Hoàn thành
Hàng ngàn, hàng vạn quân sĩ đang cùng nhất loạt chống thương xuống đất và hô vang hai tiếng đầu hàng. Bọn chúng đông đảo tới mức chiếm cứ toàn bộ không gian, toàn bộ tầm nhìn của người duy nhất còn đang quỳ gối, của người duy nhất bên kia chiến tuyến hiện vẫn còn đang đều đều hít thở. Rầm! “Đầu hàng!” Thêm một lần nữa quân sĩ chống thương xuống đất. Thanh âm vang lên quả thực sấm rền. Bụi bay mù mịt, từng người cứ thế vẫn đang sừng sững hiên ngang. Ai nấy đều mặc áo giáp màu vàng sáng loáng, ai đấy đều có gươm giáo bên mình đầy đủ. Quả thực khác xa cái đám người kia, bọn chúng đã không tự lượng sức mình. Bọn chúng lại dám chống đối thiên mệnh? “Đầu hàng đi!” Một người tiến lại trước mặt của người đàn ông. Hắn ta kiêu dũng oai phong tột độ. Mái tóc người này búi gọn và được cài chặt bởi một trâm ngọc màu xanh. Chòm râu trên miệng lấm tấm vài sợi màu bạc thế nhưng hắn ta nhất định không già. Hắn ta là người đương độ trung niên, độ tuổi đẹp đẽ của một đời người nam tử. Phần phật! Áo choàng mạnh mẽ tung bay, quân sĩ sau lưng hô hào không ngớt. “Ta phải công nhận ngươi là một kẻ võ công mạnh nhất ta đây từng phải đối mặt. Nhà ngươi xứng đáng hơn thế, xứng đáng hơn việc phải chết vô ích ở chốn đồng không mông quạnh thế này.” Pặc! Chiến thắng quả thực huy hoàng!
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Ernest Hemingway | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn. Điều đó khiến thằng bé buồn khi hằng ngày thấy ông lão trở về với chiếc thuyền không, nó luôn xuống giúp lão mang khi thì cuộn dây, cái lao móc săn cá, khi thì cái sào hay tấm buồm quấn quanh cột. Tấm buồm được vá bằng bao bột, cuộn lại trông như một lá cờ bại trận triền miên. Ông lão gầy gò, giơ cả xương, gáy hằn sâu nhiều nếp nhăn. Những vệt nám vô hại trên làn da má của lão do bị ung thư bởi ánh mặt trời phản hồi trên mặt biển nhiệt đới. Những vệt ấy kéo dài xuống cả hai bên má, tay lão hằn những vết sẹo sâu bởi kéo những con cá lớn. Nhưng chẳng có vết nào trong số sẹo ấy còn mới cả. Chúng cũ kỹ như mấy vệt xói mòn trên sa mạc không cá. Mọi thứ trên cơ thể lão đều toát lên vẻ già nua, trừ đôi mắt; chúng có cùng màu với nước biển, vui vẻ và không hề thất bại.
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Julia Gregson | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Vượt qua nhiều tác phẩm của các tiểu thuyết gia danh tiếng, “Phía đông mặt trời” khi vừa ra đời đã dành ngay giải thưởng “Tiểu thuyết lãng mạn nhất” năm 2008 do Hiệp hội nhà văn thuộc dòng tiểu thuyết lãng mạn Vương quốc Anh trao tặng. Thiên tiểu thuyết “Phía đông mặt trời” là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai yếu tố phiêu lưu khám phá sự bí ẩn của miền đất mới cùng với những rung cảm sâu sắc và tinh tế xuất phát từ thứ tình yêu thuần khiết nhưng đau thương và bạo liệt.Truyện kể về mùa thu năm 1928, ba cô gái Rose, Tor và Viva quyết định rời Anh đến Ấn Độ để tìm kiếm những điều mới mẻ trong cuộc sống của mình. Vừa đặt chân lên đất nước kỳ lạ này, cả ba lập tức phải đương đầu với những thách thức về văn hoá cũng như khí hậu của mảnh đất Phương Đông kì bí.Rose và Tor – hai vị tiểu thư chưa một lần rời khỏi gia đình phải đối mặt với cuộc sống tự lập và có chỉ một chỗ dựa duy nhất là sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người. Viva buộc phải học cách chia sẻ và gượng dậy trước những chấn thương tinh thần từ thời thơ ấu ám ảnh cuộc đời cô. Xuyên suốt những cuộc đấu tranh của từng người, mỗi cô gái dần dần thích nghi với không khí và văn hóa của đất nước Ấn Độ, không chỉ có thế, họ đã trở nên gắn bó mật thiết hơn với con người và mảnh đất này...
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mạc Ngô Thương | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, đại khái nàng là vị công chúa hòa thân đầu tiên vừa mới đến là bị cự tuyệt ở ngoài cửa! Ánh nắng tháng ba ấm áp như nước mùa xuân, xuyên thấu qua màn cửa sổ sa hoa mỹ lệ của xe ngựa, chiếu lên trên người nữ tử đang mặc một thân giá y đỏ thẫm, hợp thành một tầng ánh sáng vàng ấm mong manh, mông lung mơ hồ, một cảm giác tuyệt đẹp nói không nên lời. Nữ tử đó là vì hòa thân mà đến, lại bị cự tuyệt ở ngoài cửa, trưởng công chúa của Khải Vân quốc, Dung Nhạc - Mạn Yêu. Trải qua một tháng lặn lội đường xa, Mạn Yêu chỉ cảm thấy xương cốt trên người sắp muốn tan rã ra, không khỏi lười biếng phủ chăn gấm nằm nghiêng trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe bên ngoài xe ngựa truyền tới âm thanh ồn ào, khẽ nhíu mày."Cốc, cốc, cốc......". "Xin hỏi có người không? Làm phiền hướng Vương gia thông báo một tiếng, trưởng công chúa Dung Nhạc đã tới rồi!" Ngoài đại môn trang nghiêm khí phái, một thị vệ đeo trường kiếm bên hông không ngừng gõ cửa. Phía bên trên đại môn treo một tấm bảng hiệu, viết ba chữ to nạm vàng cực kỳ khí thế: Phủ Ly Vương, đây là phủ đệ của Ly Vương - Tông Chính Vô Ưu. Lâm Thiên quốc trừ Thái Tử ra, chỉ có một vị hoàng tử duy nhất ở bên ngoài được phong hào - Ly Vương Tông Chính Vô Ưu, đây đúng là đối tượng mà trưởng công chúa Dung Nhạc phải hòa thân.
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Thứ em có thể cho anh, là những hồi ức đã bỏ lỡ trong suốt 28 năm bên nhau của chúng ta! Kỳ Thiện và Chu Toản chỉ chào đời hơn kém nhau một ngày. Từ nhỏ, người lớn hai nhà đã coi bọn họ là "oan gia", gần như tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ không sớm thì muộn cũng ở bên nhau. Thế nhưng, đâu biết rằng bọn họ lại duy trì mối quan hệ thân mật này đến 28 năm trời.Với Kỳ Thiện, Chu Toản giống như cánh diều rực rỡ khắp nơi , trời sinh đã yêu thích tự do . Cô biết dây diều trước sau vẫn nằm trong tay mình nhưng cánh diều dù có đẹp thế nào, dù bay có cao thế nào, mọi người đều khen ngợi, nhưng có tác dụng gì? Dù cho gió từ nơi nào thổi đến, anh không ở bên cô, thứ mà cô có chẳng qua chỉ là một sợi dây. Điều mà cô thật sự muốn lại là người bạn đời ổn định và một đoạn tình yêu...Cô dùng bao nhiêu thời gian để đặt niềm tin vào một người, rồi lại phải dùng bấy nhiêu thời gian, thậm chí còn trả giá nhiều hơn thế để thu hồi trái tim mình. Cô nghĩ, 28 năm, cô có lẽ có thể "miễn dịch" với anh rồi. Cái gọi là "miễn dịch" chính là từng trúng độc nhưng may mắn không chết, từ đó ... Mà tận đáy lòng cô muốn hỏi câu hỏi ấy, có thể, thời gian sẽ đưa ra lời giải đáp cho cô.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Cầm Gian Đích Luật Động | Ngôn tình | Hoàn thành
Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cảm giác trái tim sắp nảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng nghĩ về bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không… Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái ăn mặc nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, đầu để kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Người phụ nữ khiến tôi ngày nhớ đêm mong, vô cùng đắm say. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi vẫy tay với nàng, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp la lấp lánh, rất là xinh xắn. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải chuyện thì có hơi sợ hãi. Đôi mắt của tôi bắt đầu nhòe đi, rơm rớm nước mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán chắc hẳn bây giờ trong lòng chúng tôi đều nghĩ giống nhau! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể gặp mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.
46.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, mọi người trên thế giới này đều biết gia tộc của hắn và gia tộc của cô cạnh tranh ác liệt. Không chỉ đấu trí, ngược lại còn xảy ra xung đột vũ trang hại không biết bao nhiêu người dân vô tội, khiến cho bách tính kẻ mất nhà người mất mạng. Hai gia tộc kịch liệt đấu tranh, tựa như muốn thông báo cho đôi bên, chỉ có một gia tộc được sống trên thế gian này, còn gia tộc còn lại phải chết. Hai gia tộc một chín một mười ngang tài ngang sức, đấu tranh qua lại cũn không có kết quả đàng phải hoà hoãn lại.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vĩ Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Tính ra thì, Mao Ca mở khách sạn ở thành cổ cũng đã được năm, sáu năm rồi. Trước đó, y mở thanh lữ ở Cam Nam, sau lại ngại ở đó mùa đông khắc nghiệt, mùa khách cũng không dài, tích góp dè sẻn cả năm cũng chẳng dôi ra được mấy đồng, trong cơn nóng máu bèn cuốn gói nhổ trại đến thành cổ. Cũng may là cái đất thành cổ này hợp mệnh y, mở khách sạn xong lập tức khách khứa nườm nượp, chỉ mất ba năm đã hòa được vốn, sau đó thì tằng tằng một đường đồ thị đỏ rực phi thẳng tắp lên trên…Đỏ đến tận giờ vẫn náo nhiệt vô cùng, xu thế càng lúc càng buôn may bán đắt. Khách sạn chia làm hai phần trước sau, phía sau là chỗ trọ, phía trước sửa thành quán bar. Quán bar nếu chỉ cung cấp dịch vụ uống rượu thì cũng chẳng khác gì mọi người khác, à nhầm, mọi quán bar khác, bởi vậy, Mao Ca vắt muốn kiệt cả óc, nghĩ cách tạo cho quán bar một dấu ấn đặc sắc – y thường tung ra một chủ đề, ví dụ như kể chuyện ma, chơi trò chơi sát nhân gì đó, mời tất cả khách khứa trong nhà tham gia, cười đùa một trận, chủ khách đều vui.Chủ đề đêm nay là, người bạn thần kỳ của tôi. Tất cả mọi người đều rất sôi nổi, người trước vừa dứt lời người sau đã cất tiếng, nhưng đến giữa chừng thì có người trộm đánh tráo khái niệm, từ “thần kỳ” thành “cực phẩm”, sau đó thì chuyển thành đại hội nôn mửa. Có người kể rằng bạn mình thích bóc da chân, nhưng không được bóc đứt hẳn, mà cũng chỉ bóc mỗi da chân ở cạnh bàn chân, bóc rất nhiều, nhìn lướt qua trông như chân đạp cánh sen vậy.
33.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Đồ Nương Như Tề | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mèo Của Thủ Phú Giàu Nhất của tác giả Đồ Nương Như Tề. "Chính nó." Đàm Nhiên nâng đầu mèo của mình lên, cố gắng ngó người vừa mới đi tới. Nhưng bởi vì quá nhỏ, nhóc cố gắng hết cỡ cũng chỉ có thể nhìn được tới quần của người trước mặt. Đàm Nhiên nuốt thức ăn mèo, sau đó dùng bốn vuốt bé bé xinh xinh của mình chầm chậm bước tới, hết sức cố gắng mà nhìn coi chủ nhân của chiếc quần là ai.Ai ngờ, chủ nhân của chiếc quần ngồi xổm xuống. Một gương mặt cực kì đẹp trai đập vào mắt mèo tròn xoe. Mắt mèo của Đàm Nhiên trợn trừng. Anh... anh ta là... "Hế lô nhóc, anh chính là chủ nhân mới của nhóc đó. Anh tên là Văn Chi Vọng." Văn Chi Vọng vươn tay, hết sức tỏ ra thân thiện mà nắm chân trước của nhóc mèo trước mặt. Ngồi xổm trước mặt cậu là một con mèo Ragdoll. Bé mèo này toàn thân trắng muốt, chỉ có tai và đuôi là màu xám.Chóp mũi của nó hồng hồng, đôi mắt to tròn, nhìn rất là ngây thơ và đáng yêu. Văn Chi Vọng theo bản năng mà bóp bóp chân mèo. Chân mèo mềm mềm, ấm ấm. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tổng Mạn: Cùng Miêu Nương Không Đơn Giản Thường Ngày và Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thẩm Nhạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thường Nga của tác giả Thẩm Nhạn. Trán bỗng đau nhói như kim châm, Tạ Bất Hối hoàn hồn.Ngước mắt lên, mẹ đang cầm khăn nhúng nước lau cát bụi dính trên vết thương cho nó, trong tiếng quất roi vùn vụt của roi mây và tiếng bạn chơi cùng kêu khóc, cử chỉ của mẹ càng có vẻ dịu dàng hơn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều hay Xin Lão Tổ Tông Hãy Cố Gắng Làm Người.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Chích Thì Giới 99 | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong các truyện cổ tích, phù thuỷ luôn là người đóng vai phản diện, một nhân vật tà ác, chuên chia rẽ những người có tình, thích thú việc khiến người khác khổ sở.Nhưng thật ra, phù thuỷ vẫn là người, vẫn có tình cảm. Phù thuỷ yêu hoàng tử, nhưng mối tình này định trước sẽ không thành. Khi thất tình phù thủy chuyển đến căn nhà gỗ nhỏ sâu trong rừng rậm và bắt đầu thời kì trồng rau.Nàng cho rằng thời gian nhạt nhẽo này sẽ trôi qua một cách bình thản như vậy, nhưng lại không ngờ rằng bên trong vườn rau diếp lại bị ăn trộm! Và kẻ trộm rau diếp kia hóa ra là một nam nhân có tai thỏ dài? Ở sâu trong phòng bếp ánh lửa màu xanh biếc yếu ớt nhen nhói, mặc trên người trường bào màu đen to rộng, đầu đội mũ phù thuỷ nhọn hoắt màu đen, quả thực cùng đêm tối như hòa lại làm một, điều duy nhất có thể làm cho người ta phát hiện ra dấu vết nàng tồn tại là ánh sáng lục quang phản xạ từ con dao phay trên tay nàng.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phong Nguyệt Tam Canh | Sắc | Hoàn thành
Vân gia đất Thục, gần hai mươi năm vùng lên đổi mới, dựa vào thủy đạo bên cạnh lăng mộ tổ tiên mà phát triển ngành vận chuyển bằng đường thủy, kết hợp buôn bán dọc theo dòng Trường Giang. Mấy năm chăm chỉ cần mẫn, tiền chất đầy nhà, gia chủ Vân Ngọc Lâu dùng một số tiền không nhỏ quyết định mở rộng địa bàn, xây một sơn trang rộng lớn tại nơi núi cao sông đẹp phong thủy đắc địa, kết thêm bằng hữu, đạt được một đôi cả danh cả lợi.Cuộc sống vợ chồng hòa hợp, sinh được một người con trai đặt tên Vân Dịch, có thể nói vừa ra đời đã là người chiến thắng nhân sinh. Thế nhưng mọi sự trên đời không thể có chuyện hoàn toàn thuận lợi, phu nhân Tô thị từ sau khi sinh thân thể ngày càng suy yếu, Vân Ngọc Lâu mời vô số thầy thuốc, dùng đủ loại thuốc bổ, mà bà vẫn không khá lên, cuối cùng qua đời khi nhi tử mới được mười tuổi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lâu Bất Nguy | Khoa huyễn | Hoàn thành
Con hẻm trước mắt, một nửa được ánh trăng chiếu rọi, một nửa bị màn đêm ôm ấp, gió đêm lả lướt, trong không khí có mùi tanh hơi đất, một đám mây đen lững lờ trôi qua, chặn trăng sáng sau lưng, ngõ hẻm hoàn toàn chìm trong bóng tối. Gió ngày càng bạo nộ, mây đen giăng kín bầu trời, báo hiệu một hồi mưa như thác đổ. Trang Yến biết nếu mình bị dẫn đến nơi này, thì sẽ hoàn toàn không còn đường chạy trốn, nhưng cậu vẫn muốn hỏi Triệu Vĩ một câu tại vì sao.Nhiều năm như vậy, cậu đối với Triệu Vĩ cũng tính là moi tim moi phổi, năm xưa cậu ta thua bạc nợ hơn ba trăm nghìn, cậu là người đã đưa tiền thưởng của mình cho cậu ta trả nợ, bây giờ cậu ta báo đáp mình như thế. Triệu Vĩ thấy Trang Yến bước đến, loáng thoáng bất an lùi về sau hai bước, cậu ta nhấp môi, nói một lời: "Xin lỗi nhé anh Trang, em giai này cũng không còn cách nào.", tuy nói vậy, nhưng Trang Yến không hề tìm thấy bất kỳ lòng áy náy nào trong ánh mắt đối phương.Cậu ta bắt đầu thay đổi từ bao giờ? Hay mình mới là kẻ từ đầu đến cuối chưa từng nhìn thấu được cậu ta? Hạt mưa lành lạnh rơi xuống, rơi lên mặt Trang Yến, không đợi cậu mở miệng, sau lưng đã truyền đến một giọng đàn ông khàn khàn: "Chạy cũng nhanh đấy, sao không chạy nữa? Tiếp tục chạy đi chứ?" Trang Yến quay đầu, nương theo ánh đèn vàng ảm đạm trên giao lộ, nơi này đã bị hơn chục người chặn cứng, đường lui của cậu đã bị người bít lại.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58