Cầm Gian Đích Luật Động | Ngôn tình | Hoàn thành
Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cảm giác trái tim sắp nảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng nghĩ về bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không… Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái ăn mặc nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, đầu để kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Người phụ nữ khiến tôi ngày nhớ đêm mong, vô cùng đắm say. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi vẫy tay với nàng, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp la lấp lánh, rất là xinh xắn. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải chuyện thì có hơi sợ hãi. Đôi mắt của tôi bắt đầu nhòe đi, rơm rớm nước mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán chắc hẳn bây giờ trong lòng chúng tôi đều nghĩ giống nhau! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể gặp mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.
46.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vladimir Nabokov | Tiểu thuyết | Hoàn thành
"Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita."
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vĩ Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Tính ra thì, Mao Ca mở khách sạn ở thành cổ cũng đã được năm, sáu năm rồi. Trước đó, y mở thanh lữ ở Cam Nam, sau lại ngại ở đó mùa đông khắc nghiệt, mùa khách cũng không dài, tích góp dè sẻn cả năm cũng chẳng dôi ra được mấy đồng, trong cơn nóng máu bèn cuốn gói nhổ trại đến thành cổ. Cũng may là cái đất thành cổ này hợp mệnh y, mở khách sạn xong lập tức khách khứa nườm nượp, chỉ mất ba năm đã hòa được vốn, sau đó thì tằng tằng một đường đồ thị đỏ rực phi thẳng tắp lên trên…Đỏ đến tận giờ vẫn náo nhiệt vô cùng, xu thế càng lúc càng buôn may bán đắt. Khách sạn chia làm hai phần trước sau, phía sau là chỗ trọ, phía trước sửa thành quán bar. Quán bar nếu chỉ cung cấp dịch vụ uống rượu thì cũng chẳng khác gì mọi người khác, à nhầm, mọi quán bar khác, bởi vậy, Mao Ca vắt muốn kiệt cả óc, nghĩ cách tạo cho quán bar một dấu ấn đặc sắc – y thường tung ra một chủ đề, ví dụ như kể chuyện ma, chơi trò chơi sát nhân gì đó, mời tất cả khách khứa trong nhà tham gia, cười đùa một trận, chủ khách đều vui.Chủ đề đêm nay là, người bạn thần kỳ của tôi. Tất cả mọi người đều rất sôi nổi, người trước vừa dứt lời người sau đã cất tiếng, nhưng đến giữa chừng thì có người trộm đánh tráo khái niệm, từ “thần kỳ” thành “cực phẩm”, sau đó thì chuyển thành đại hội nôn mửa. Có người kể rằng bạn mình thích bóc da chân, nhưng không được bóc đứt hẳn, mà cũng chỉ bóc mỗi da chân ở cạnh bàn chân, bóc rất nhiều, nhìn lướt qua trông như chân đạp cánh sen vậy.
33.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Quyển Thành Đoàn Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mau Xuyên: Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá của tác giả Quyển Thành Đoàn Tử. Mùi thơm của đồ ăn tỏa ra trong không khí, nhắm trúng những người còn lại đang co mình ngồi ở vách tường trong phòng khách. Nhìn những người đàn ông ngồi ở trung tâm đang ăn bánh mì và uống nước khoáng. Trong cổ họng phát ra những tiếng nuốt nước miếng, sâu trong từng đôi mắt đều ẩn chứa khát vọng tham lam. "Mẹ ơi, đói." Một cô bé ngẩng đầu, mang theo tia hi vọng nhìn về phía mẹ mình. Khuôn mặt dịu dàng lại có vẻ hơi trắng bệch của người phụ nữ đang thấp giọng dỗ dành "Niếp Niếp ngoan, chờ ba ba trở về chúng ta sẽ có thức ăn." Chỉ có bà tự mình biết, chồng mình vài ngày trước cùng những người khác kết bạn ra ngoài tìm kiếm thức ăn, đại khái đã không về được.Bạn cũng có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Mau Xuyên Thành Nam Phụ Bẻ Cong Nam Chính hay Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
582.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Ngọc Du | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Cuối Cùng Vẫn Yêu của tác giả Ngọc Du. Hạ Phong Linh hoàn toàn không nhớ được vì sao mình lại trở thành bộ dạng như bây giờ, điều duy nhất cô nhớ được là cô đột nhiên bị đánh bật ra khỏi thân xác của mình bị ai đó nhốt lại, nhốt lâu đến mức cô cảm giác linh hồn của mình sắp bị tan biến rồi thì đột nhiên bị một chùm sáng kéo vào đây, sau đó chính là tình hình như bây giờ. Hạ Phong Linh lại nhìn màn hình trước mặt, nghi hoặc nói.Là mi đưa ta vào đây? đúng vậy, chào mừng ký chủ đến với hệ thống trò chơi yêu đương phiên bản giới hạn 003. Hệ thống trò chơi yêu đương? Hạ Phong Linh hơi rùng mình, sau đó lại cảm thấy mình phản ứng hơi quá nên sầm mặt hỏi tiếp. "Vì sao lại đưa ta vào đây?" "Đương nhiên là để ký yêu đương với nhân vật trong trò chơi rồi."Đồ thần kinh! Trò chơi biến thái thế này cô còn lâu mới làm. Hệ thống: "..." "Ký chủ thực ra nó cũng không hoàn toàn là thế giới yêu đương đâu, cô có thể lựa chọn hình thức chơi được mà."Hạ Phong Linh muốn từ chối nhưng hệ thống không cho, uy hiếp dọa nạt các kiểu, cuối cùng Hạ Phong Linh đành phải nghe lời nó chọn đại một hình thức chơi. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Thần Y Cuồng Thê: Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy và Hoan Du.
41.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Truyện Tay Níu Chặt Tay 2: Hồi Ức Khó Phai là tựa truyện ấn tượng, thú vị và mới lạ thuộc thể loại ngôn tình, truyện teen. Có thể nói rằng ai trong số chúng ta đều có khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp và một hồi ức suốt đời khó quên. Nội dung chính của câu chuyện là những việc xảy ra xoay quanh 5 người bạn trong lớp học 205TN của Học viện nghệ thuật MaF về tình yêu và tuổi trẻ. Thế Di Thiên, tự cho rằng bản thân sống rất thực tế, là người luôn gây được hiệu ứng đám đông bằng vẻ đẹp trời phú và tài năng nghệ thuật. Ngoài am hiểu về nhạc cụ, thể thao còn rất giỏi võ. Đề Hạnh Tâm, mọt truyện, luôn đuổi theo muốn làm thân với Di Thiên từ cấp 1, bắt đầu nảy sinh tương tư cậu ta từ thời cấp 3.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
fujiwara | Đô thị | Hoàn thành
Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo.Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy phát ghét. Làm đầu tắt mặt tối mới đủ sức trả tiền lời từ món nợ mà cha tôi vay từ một nhà băng nổi tiếng cho vay nhiều nhưng có lãi suất cao mỗi tháng. Còn món tiền chính thì càng lúc càng tăng lên. Thật đau cái đầu...
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Cát Tường Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành
Có những thứ tưởng chừng như xa vời, thoát khỏi tầm mắt ta. Có những thứ tưởng chừng vươn tay ra là có thể nắm giữ, nhưng nó lại tan biến hòa vào hư không. Có những thứ, khi ta khao khát cũng sẽ không đến, nhưng đến khi buông bỏ, nó lại sát bên ta không rời. Cô đã từng yêu anh. Trước đây, và cho đến hiện tại vẫn yêu. Nhưng đáng tiếc, cho dù cô đã cố gắng như thế nào, anh cũng chỉ một mực coi cô là em gái, mãi mãi không hơn. Tại sao? Cả đời cô đều hướng ánh mắt về phía anh, giống như bông hoa hướng dương luôn nhìn về phía mặt trời tỏa nắng, nhưng sao anh không quay đầu lại nhìn về phía cô lấy một lần? Là anh tàn nhẫn cự tuyệt cô, có đúng hay không?
72.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Khinh Ca Mạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng bây giờ chỉ là một hồn ma du thủ du thực, tốn hàng ngàn năm cầu mong được nhìn thấy hắn một lần nữa để mà nói lời tạm biệt không hơn, thế nhưng mà đời này lại không được như thế. Không có bất cứ một ai có thể nhìn thấy nàng, không có một ai có thể nghe thấy sự bi thương và thống khổ trong lòng nàng, mặc cho nàng thống khổ giãy dụa, thống khổ gào thét, thống khổ kiếm tìm đều vô vọng. Hắn chính là vẫn không thấy tăm hơi. Đã từng có một người cười mà hứa với nàng sẽ kề cạnh mãi mãi, đã từng có người hứa với nàng sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng, vậy mà giờ này hắn ở nơi đâu.Nàng bây giờ chỉ là một kẻ ăn mày, không có những kí ức xưa cũ, không có tổn thương, không có đau đớn, cũng chẳng biết hến hoài niệm trong tâm tưởng. Ấy vậy mà một kẻ ăn mày hèn mọn như nàng, vốn không bao giờ có khả năng được người ta để tâm đến, chết cũng chẳng ai thương lại cũng có thể trở thành đồ đệ của thượng tiên. Năm tháng trôi qua, nàng cũng dần dần trưởng thành, nữ tử nhan sắc tuyệt trần khiến cho người say mê trong lòng lại chỉ có duy nhất một dáng hình của người đã cưu mang nàng, cho nàng hơi ấm, đó chính là sư phụ, để mà cuối cùng nàng mặt đỏ tai hồng thốt lên một câu: “Sư phụ, ta muốn phạm thượng”
45.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mộng Tiểu Khê | Tiên hiệp | Hoàn thành
Câu chuyện về kiếp trước kiếp này của Cẩm Thu (Tố Cẩm), thật ra chính là nàng quay trở về lúc nhỏ... Những chuyện vốn đã trôi qua, giờ lại lặp lại một lần nữa. Cứ như vận mệnh muốn nàng phải chọn lựa, phải đi đúng hướng, phải sống thành một cuộc đời khác vậy...“A Thư, đào ở biên giới phía đông nam có hai được không? Chỗ đào kia là chỗ đào ngọt nhất đó, bây giờ mà không đi hai cẩn thận tiểu ngũ vặt sạch.”“A Thư, đến phủ Bạch Chân ở Bắc hoang kéo hắn đến đây với ta đi.”“A Thư, hôm qua ngươi chôn rượu đào hoa xuống hả? Cũng không biết phía dưới còn bao nhiêu rượu ngon lâu năm.”“A Thư, ngươi lại đây, ta thấy ngươi đã lớn rời nên làm ít y phục mới.”“A Thư, sách y ta đưa ngươi nhớ được nhiều không? Lại đây đọc cho ta nghe xem?”“A Thư, đồ ăn ngươi làm không tồi, không ngờ tuổi còn nhỏ mà ngươi đã có tay nghề này rồi.”
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hồng Thứ Bắc | Trọng sinh | Hoàn thành
Thu Xích Tây đã chết. Chết trong Ngày độc thân. Giống như mọi ngày, 11h khuya cô mới quay về chung cư, ghé cửa hàng tiện lợi mua một thanh chocolate với ý định chống đói. 12h đêm, Thu Xích Tây đang ngồi trên sofa chợt thấy ngực quặn đau. Ngay tại khoảnh khắc đó cô hoảng hốt nghĩ cuộc đời mình không lẽ kết thúc ở đây. Quả nhiên, vừa mở mắt đã thấy như qua mấy đời, Thu Xích Tây trôi nổi trên đám người đông đúc trên đường. Cúi đầu nhìn mình không có thân thể, Thu Xích Tây không kích động, chỉ lẳng lặng cảm nhận xem mình có thể điều khiển cơ thể được không.Cô biến thành ma? Thu Xích Tây ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, tay cô không bị cháy bỏng như truyền thuyết vẫn nói. Chỉ có người đi đường không ngừng đi xuyên qua cơ thể cô nhắc nhở cho cô biết – cô không còn là con người.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Nhân Hải Trung | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm bận mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này. Trong cái sát na nhỏ bé của thời gian quy định cả đời người, nàng đã gặp sư phụ. Chàng là người thầy người cha nuôi nàng khôn lớn, dạy nàng biết đọc biết viết, biết yêu thương lương thiện hiền lành. Chàng cho nàng hết thảy ấm áp, bảo bọc bao dung. Nàng là mảnh ngọc khiết, mảnh ngọc thần sáng hơn cả ánh trăng, Nguyệt Nguyệt, ngọc truyền quốc, mất ngọc là mất quốc, mất nàng sinh mệnh cũng chẳng còn.Nàng, là chàng nhặt về nuôi từ nhỏ, lấy danh phận sư đồ ! Tuổi thơ của nàng, rất đẹp! Nàng sống trong sự yêu thương, bảo bọc và đầy bao dung của chàng! Một đứa trẻ phải chăm sóc cho một đứa trẻ, là chuyện cỡ nào khó khăn, vất vả, nhưng chàng làm được, mà còn làm rất tốt! Chàng không những nuôi nàng lớn khôn, mà còn dạy dỗ nàng thành một cô gái tuyệt vời, biết yêu thương, trân trọng người khác! Năm nàng 8 tuổi, chàng rời núi tòng quân theo ý nguyện của cha mình! Chàng hứa chàng sẽ về thăm nàng, nhưng lời hứa ấy kéo dài những 8 năm!
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thẩm Thẩm Thẩm | Sủng | Hoàn thành
Tháng chín A thị vẫn oi bức. Ngày hôm qua mới có một trận mưa to trút xuống, hôm nay trên đất không có dấu vết. Những đám mây to đang bầu bạn với hoàng hôn đặt ở đường chân trời, cùng với nhiệt độ không khí khô nóng làm cho người ta khó thở tạo thành một đường phong tỏa. "Ngày mai bắt đầu chính thức đi học. Các em lên lớp 9, không còn là những đứa trẻ, cái gì nên làm cái gì không nên làm thầy không muốn nói nhiều nữa." Trên bục giảng là một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm một xấp giấy báo danh dày ở trên bàn sửa sang lại: "Tôi cũng xin các em một năm cuối cùng để cho tôi an an ổn ổn, muốn ồn ào thì chờ đi Nhất Trung rồi hãy nói!" Bên dưới nhất thời vang lên một trận cười. Góc lớp có tiếng cười hì hì nói: "Thầy, thầy cũng đừng quá để mắt đến em. Nhất Trung, em thi không nổi đâu!" "Quý Phỉ, hôm nay còn chưa có khai giảng, tôi tha cho em một mạng." Thẩm Tri cầm một viên phấn bị gãy chỉ chỉ hắn: "Ngày mai tan học đến văn phòng tìm tôi, bàn luận về chuyện tại sao em không thi nổi Nhất Trung." Trong lớp lại là một trận cười, Thẩm Tri xong xuôi mà ôm giấy báo danh đi. Quý Phỉ nâng má nhìn chủ nhiệm lớp lại một lần nữa bị hắn làm cho nổi cáu chạy đi, cặp mắt đào hoa cong cong, bên miệng còn tóm một tia ý cười. Bạn nữ ngồi kế bên hắn đem mái tóc dài mềm mại vén ra sau tai, cúi đầu, cười dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại: "Này, cậu gấp làm gì, nói ba cậu quyên cho Nhất Trung một tòa dạy học không phải là được rồi sao."
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Ba ngày sau, Hạng Tri Lam nhận được một phong thư do công ty chuyển phát nhanh gửi đến. Hắn tiện tay mở ra, một tấm bưu thiếp đến từ Hàng Châu cùng một chiếc chìa khóa rơi ra. Hắn dừng một chút, mở một mặt bưu thiếp kia ra, trên đó viết ba chữ: “Chúc hạnh phúc”. Giữa chữ “Chúc” và chữ “hạnh phúc” là một khoảng cách, có một vết mực vô cùng nhỏ, như là chủ nhân của bưu thiếp kia cuối cùng không biết là chúc ai hạnh phúc, nên bỏ trống. Hạng Tri Lam gọi Trình Tiểu Chanh vào, đưa chìa khóa cho cô: “Căn hộ Nhạn Cư kia, đem bán đi.”
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tâm Hương Tung | Đam mỹ | Hoàn thành
Bởi vì từ nhỏ đã không cảm thụ được sự yêu thương từ cha mẹ, Lâm Gia Nhạc vì thế nuôi một giấc mộng, đó là có thể tìm được một cô vợ dịu dàng, săn sóc, sinh một bé con trắng trẻo đáng yêu. Mong ước của cậu chính là có một gia đình của riêng mình, cậu sẽ dồn hết tình yêu mình đã thiếu hụt vào đó. Cậu mơ về một gia đình mà mọi người đều yêu thương nhau, hoà thuận vui vẻ.Cậu vẫn luôn nỗ lực vì mục tiêu này, nhưng mà kế hoạch vốn là thứ không thể tránh khỏi những biến hóa… Đây là câu chuyện phấn đấu của một tiểu thụ bi đát, đương nhiên, không thể thiếu ôn nhu săn sóc công. Truyện này văn phong chậm rãi, chủ đạo văn chương ấm áp. Nội dung: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, trướng niên nhược thất, chủng điền văn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hà Tiêm Giác | Đam mỹ | Hoàn thành
Võng phối, tên gọi tắt của phối âm trên mạng internet, là một thế giới cho những người yêu thích phối âm trên internet tạo thành. Trong giới võng phối, mỗi người đều có một câu chuyện, mỗi một câu chuyện đều có điểm khởi đầu. Tề Tĩnh cũng không ngoại lệ. Tề Tĩnh là người làm công tác truyền thông, tính chất công việc đã định trước ở thế giới ngoài đời anh lúc nào cũng phải đọc lướt rộng rãi, từ các diễn đàn công cộng đến blog cá nhân, từ những tư liệu học thuật nghiêm túc, đứng đắn đến các bài post nhảm nhí, kỳ quặc. Chỉ cần anh có thời gian, nhất định sẽ xem hết một lượt, đối với những điều mới mẻ cũng vui vẻ thử nghiệm.Ban đầu, khi weibo mới ra đời, anh đã có tài khoản cá nhân, còn mời không ít bạn bè follow. Hai, ba năm đầu, anh chỉ xem thời sự, follow mấy danh nhân trong nghề, còn hăng hái viết về cuộc sống, mấy tin đồn thú vị. Cho đến một ngày, cô em khóa dưới thời đại học @ anh một cái. Vừa mở ra nhìn, hóa ra là chuyển phát một weibo được khá nhiều người chú ý, tên là "Mời @ những người có thanh âm hoang dã nhất, gợi cảm nhất, để anh ấy ghi âm nhạc chuông báo thức đi ~(≧▽≦)/~" Gợi cảm? Tề Tình nhìn qua tiêu đề, khóe miệng không nhịn được khẽ nhếch lên.Anh làm việc ở đài truyền hình đã sáu năm, tuy rằng chức vụ không phải dẫn chương trình phát thanh, nhưng cũng từng tiếp xúc với nhiều công việc liên quan đến thanh âm, về cơ bản đã miễn dịch rồi, anh càng không có năng lực đánh giá thanh âm thuộc loại nào. Trước đây khi còn đi học, chưa từng có người nào nhận xét anh như vậy, không ngờ con nhóc này lại nghĩ thế.
30.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộc Dung | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện tình trớ trêu giữa cô thư ký nhỏ và tổng giám đốc lạnh lùng. Trước kia, cô từng bị một người đàn ông phản bội. Tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, thì ông trời lại thật biết cách trêu người. Cô mang trong mình một thân phận mới là một cô thư ký, nhưng cô lại gặp lại tên đàn ông đó ở cương vị là một tổng giám đốc. Không chỉ có vậy, cô còn là thư ký cho anh?! Duyên phận thật sự là một thứ kỳ lạ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tống Vũ Đồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Dạo này, làm thư ký mà không leo lên giường của ông chủ thì giống như chuyện lạ, nhất là ông chủ nhiều tiền cùng với nữ thư kí xinh đẹp, tựa hồ cần ở chung một chỗ thì mới đúng. Vì vậy khi Hạ Mạn Nghê không cẩn thận ở trong phòng nghỉ cả đêm cùng với Tần Hạo Đông, thì giống như số mạng của cô nhất định phải thuộc về anh...
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tử Giới | Khoa huyễn | Hoàn thành
La Giản lại nằm mơ, cậu thường xuyên thấy giấc mộng ấy. Trong mơ luôn có một người không nhìn rõ mặt đang nói chuyện với cậu. La Giản cố gắng mở to mắt nhìn rõ khuôn mặt đối phương, cố gắng tập trung để nghe xem đối phương đang nói cái gì. Nhưng tất cả đều phí công. Cảnh trong mơ cứ lặp đi lặp lại, cậu vẫn luôn nghi hoặc trong lòng, rất muốn biết được đáp án, rất muốn vươn tay, nhưng chẳng nắm bắt được gì. Sau đó La Giản tỉnh giấc, cũng như sáng sớm mỗi ngày thức dậy trên giường, có chút mờ mịt, ý thức trống rỗng, rồi ngay sau đó, cậu lập tức nhận ra điểm bất hợp lý. Đây không phải giường của cậu, cũng không phải phòng của cậu.La Giản nhanh chóng bật dậy, khó hiểu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Cậu phát hiện mình đang ở trong một căn phòng nhỏ cũ nát chưa đến hai mươi mét vuông, là kiểu phòng ở vào những năm tám mươi, có một cửa chính và một cửa sổ, trên đỉnh trần là ngọn đèn treo tỏa ra thứ ánh sáng mờ tối, trong căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn và một cái bàn làm việc. Bài trí giản dị đến đơn điệu, ngoại trừ giường và bàn thì không còn đồ vật nào khác. Căn phòng này thoạt nhìn có vẻ không cân đối, La Giản quan sát kỹ một hồi lâu cũng chẳng rõ không cân đối ở chỗ nào, La Giản đành phải ngồi xuống giường, hơi thất thần, sau đó nhanh chóng nghĩ tới một vấn đề quan trọng – cậu đang ở đâu?
41.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00