Cung Tỏa Băng Tâm | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ác Ma Đến Từ Thiên Đường của tác giả Cung Tỏa Băng Tâm. Cứ ngỡ, khi anh có được thứ anh muốn, cô và anh li hôn sẽ được tự do, nhưng nào ngờ đây vốn là kế hoạch do anh sắp xếp, chẳng những anh không li hôn mà còn cưỡng ép cô làm vợ thực sự.Những tháng ngày cô sống với anh tựa như địa ngục mà cũng tựa như thiên đường, bị anh cầm tù, ép yêu và chiếm hữu một cách điên cuồng.Trích đoạn:" Minh Nhi, kiếp này em là của anh, kiếp sau...kiếp sau nữa...muôn kiếp em vẫn là của anh "" Anh bớt ảo mộng đi, đừng tưởng làm vậy tôi sẽ yêu anh "Nếu yêu thích thể loại truyện teen, bạn có thể đọc thêm Cô Ấy Là Do Tôi Nuôi Lớn hay Trọng Sinh Để Yêu Anh.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Trường Sinh Thiên Diệp | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Ta của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp. Nhưng mà Cố Trường Đình lại là song tính quái vật......Vì gia nghiệp, Cố Trường Đình không thể không cùng một đại ngốc đến từ thâm sơn cùng cốc hấp tấp kết hôn, trình diễn một màn hôn nhân giả dùng tiền tài và lợi ích làm cơ sở. Vốn tưởng rằng chỉ là bao dưỡng một cái đại ngốc thích ngây ngô cười, lượng cơm lớn, hàm hậu lại thành thật, kết quả Cố Trường Đình lại phát hiện, cái đại ngốc này so với mình còn có tiền hơn......Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nương Nương Lại Tìm Đường Chết hay Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Cảnh Ngô | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ Huynh của tác giả Cảnh Ngô. Trời làm cơn mưa vào ban chiều, mức nhiệt vào thu thất bại của Giang Thành cũng giảm xuống, bên ngoài nổi gió, cảm giác lành lạnh, lá cây long não bị gió thổi xào xạc, những hạt nước mưa rơi từ trên lá xuống đất. Buổi kiểm tra giữa kì vừa kết thúc, Kỳ Ngôn hẹn vài người bạn tụ tập cùng nhau. Ánh đèn trong quán bar được chỉnh tối đi, phát những thứ âm nhạc trữ tình chậm rãi, trong không khí là mùi nước hoa cùng mùi son phấn quện vào nhau, khắp nơi đều lan tràn mùi hoocmon ám muội."Cũng coi như là thi xong rồi, tôi có thể tạm nghỉ mấy ngày." Kỳ Ngôn giống như nữ vương được mọi người ngồi vây quanh, chiếc váy đỏ rực giống như ngọn lửa, cổ áo chữ V khoét sâu tôn lên chiếc cổ thon dài, vô cùng gợi cảm yêu mị. Vừa nói vừa rót rượu cho bản thân. Bạn bè cũng cười đùa, tôi một câu cậu một câu. "Đã nói với cậu là làm giáo viên mệt lắm, còn dạy cấp hai, phản nghịch nhất khó quản nhất, có thể kiên trì những ba năm đã là không tệ rồi." "Đúng thế, Ngôn Ngôn, nhà cậu cũng đâu thiếu tiền, tự làm tình làm tội thế làm gì, nếm mùi mới mẻ xong thì tạm biệt sớm đi.""Điều kiện của cậu mà làm giáo viên, đúng là lãng phí." Kỳ Ngôn uống một ngụm rượu, khóe môi khẽ cong lên, lười biếng nói: "Vẫn chưa chán, đợi chán rồi tạm biệt vẫn chưa muộn." Mọi người cười đùa, mồm năm miệng mười, nói mãi nói mãi, chủ đề lại chuyển sang một vấn đề mới. Chỉ một lúc, không ngừng có mỹ nữ tới bắt chuyện. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cưng Chiều Cô Vợ Lưu Manh hay Cậu Ấy Biết Bay.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
_Hongnhunhh_ | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trót Yêu Cô Giáo Lạnh Lùng của tác giả _Hongnhunhh_. Nhưng không thể phủ nhận là Thiên Thư rất ngưỡng mộ, e sợ và cũng thán phục trước sự tài giỏi của cô giáo mình.Và, mặc dù cô luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng khi cô cười, nụ cười xinh đẹp kia khiến nàng cảm giác như hồn mình đã bị câu đi mất...Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Cứu Vớt Bạch Nguyệt Quang hay Tiểu Dương Đà.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Ba Tức | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thanh Bình Không Vui của tác giả Ba Tức. Chàng ta cũng ôn nhu với ta vô cùng, biết ta không thể chịu đau, thế nên đau lòng ta, đêm động phòng không dám chạm vào ta, cứ mặc đồ mà ngủ bên cạnh ta.Người dịu dàng như thế quả thực là nhân gian ít có, nếu không phải do phụ hoàng ta có một đôi hỏa nhãn kim tinh thì sao có thể tìm được chàng giữa biển người mênh mang cơ chứ.Gả cho chàng, đúng là phúc phần ta tích cóp ba đời mới có được."Phò mã, trên cổ chàng có nhiều vết đỏ quá, là bị muỗi cắn phải không?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Câu Chuyện Nào Đã Khiến Bạn Đọc Cảm Thấy Sảng Khoái Nhất? của cùng tác giả.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Trường Sinh Thiên Diệp | Xuyên không | Hoàn thành
"Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu." Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi. Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hõm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch. Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc. Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc.Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào. Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ. Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định. Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc. "Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con."
61.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vô Diện Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sư Tôn Cao Cao Tại Thượng của tác giả Vô Diện Nhân. Điều khó hiểu là Mạc Khắc không biết vì nguyên nhân gì lại có thể trọng sinh về trước đó, mà kiếp này còn trở thành đệ tử của Côn Luân Lão Tổ từng giết mình.Thành đệ tử của Lão Tổ chính là vinh dự cực lớn, trên dưới Côn Lôn Phái đỏ mắt vì ngưỡng mộ.Có điều, đám người Côn Lôn Phái kia chỉ biết một mà không biết hai. Sư tôn nhà hắn kỳ thực vô cùng biến thái và quái gở. Mà hắn, lại bất tri bất giác yêu thích y.Cho đến một ngày, Mạc Khắc phát hiện người trong lòng y vốn dĩ không phải hắn mà là Thiên Ma Trác Luân. Tuy nhiên, so với điều này càng có chuyện khiến cho hắn hoang mang hơn.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Nhạc Thiên Nguyệt | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bình Minh Ngủ Say của tác giả Nhạc Thiên Nguyệt. Người ta nói rằng Thái tử đã để lại một tàn nhân loại đáng thương....... Trong tang lễ, vị tàn nhân loại tóc đen da trắng kia, trầm mặc cúi đầu đỡ quan tài, cả người viết đầy cảm giác yếu ớt thuộc về nhân loại tàn tinh.Hoàng thất cùng cao tầng của Đế quốc không khỏi nhíu mày: Khiến điện hạ khi còn sống yêu đến thần hồn điên đảo, lại là người như vậy.Khương Kiến Minh làm cá muối ba năm ở học viện quân đội đế quốc, bình thường vô cùng.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Người Quan Tài hay [HP] Ta Là Duy Nhất.
55.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Trương Nhược Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Gió Xuân Đều Là Lữ Khách của tác giả Trương Nhược Dư. Sau khi tốt nghiệp tôi trở thành một phú bà nhỏ.Không phải được bao nuôi, không trúng số, cũng không phải nhặt được bánh trên trời rơi xuống, chỉ là trong một ngày nắng ấm, ba tôi mặt không đổi sắc nói cho tôi biết:“Thật ra con là con nhà giàu.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chốn Phồn Hoa Có Người hay Con Gái Trở Về của cùng tác giả.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Kim Cương Quyển | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhiên Tâm của tác giả Kim Cương Quyển. Tháng ngày qua đi, chợt nhận ra thời gian trước kia, bản thân mình làm thật nhiều điều vô nghĩa, lãng phí, hiện giờ chỉ muốn có một tương lai rõ ràng hơn, có một con đường dễ đi hơn.Chỉ là, cuộc đời này, lắm lúc thật sự là thân bất do kỷ.Tần Nghi gặp được Kỷ Nhiên Tân trong một tòa nhà bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, Kỷ Nhiên Tân đưa ra một yêu cầu rất lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đơn Hướng Thông Hành hay Garfield Báo Thù Ký của cùng tác giả.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tử Hồng Liễu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chờ Ngày Em Nói Lời Yêu Anh của tác giả Tử Hồng Liễu. Anh có vẻ ngoài hấp dẫn, xuất thân tốt đẹp, lời ngon tiếng ngọt vô số, không thiếu mỹ nữ mù quáng lao vào vòng tay anh, nhưng mà tình cảm của anh lại vô cùng chóng vánh, chẳng ai ở bên cạnh anh nhiều hơn một thángHồng Quân tiếp cận Thái Y Linh chỉ vì lời thách thức của đám bạn bè trong buổi tiệc hôm đó, để chứng minh hắn thực sự là Kẻ Chinh Phục.Đến khi trò đùa kết thúc, Hồng Quân nhận ra bản thân lại chưa muốn dừng lại việc hẹn hò với Y Linh.Và cũng lúc này, anh ta mới biết được, Y Linh đồng ý làm bạn gái anh cũng chẳng phải vì tình yêu...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Sắc Dụ hay Em Tới Là Để Ôm Anh.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Đông Cảm Siêu Nhân | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trúc Mã Khó Đoán của tác giả Đống Cảm Siêu Nhân. Người khác thì mắt thấu thị, thiên nhãn, còn cậu thì cũng có thể nhìn thấy điều khác lạ đó, nhưng mà lại là thấy tên người. Chính xác hơn là thấy được tên của đối tượng mà người khác mơ ước cùng nhau làm chuyện thân mật.Nhục nhã quá, nhưng vẫn chưa nhục nhã đến độ toi đời.Trong cơn suy sụp, cậu muốn tìm đến thằng bạn thân nhất của mình kể hết câu chuyện kỳ lạ kia, nào ngờ cậu phát hiện ra, đối tượng ảo tưởng của thằng bạn thân lại có tên là... Thẩm Ngôn?Ha ha, lần này thì nhục nhã tới chết thật rồi.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Vai Chính Này Tôi Không Đảm Đương Nổi của cùng tác giả.
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nhất Độ Quân Hoa | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Kẻ bị xiềng xích gắn chặt hừ lạnh một tiếng, Giang Thanh Lưu khẽ ra hiệu, tên thủ vệ đứng cạnh hiểu ý lùi ra. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ tóc tai rối tung, cuối cùng móc một chiếc bình ngọc, dốc ra hai viên thuốc tròn đỏ như máu. Xiềng xích lại vang lên một tràng tiếng động, hắn bóp lấy cằm kẻ bị trói, nhét hai viên thuốc vào miệng, sau đó ép hắn phải nuốt xuống.Cổ họng Bạc Dã Cảnh Hành khẽ chuyển động, hắn có thể giãy dụa nhưng không được. Ba mươi năm nay, mỗi ngày hắn đều sống dựa vào hai viên thuốc này. Sau khi thuốc trôi xuống bụng, cả người hắn đều thả lỏng, đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh cũng dần dần mất đi thần thái, tầm nhìn bắt đầu trở nên mê man. Giang Thanh Lưu chậm rãi tới gần hắn: “Ngũ Diệu Tâm Kinh ở đâu?”.Cánh môi hắn run rẩy, không tài nào tập trung chú ý được, cả người rơi vào trạng thái mơ màng. Giang Thanh Lưu lại dứt khoát lấy ra thêm một viên nữa, cạy miệng hắn ra nhét vào. Lần này hắn thậm chí còn không thể cắn chặt răng. Viên thuốc này được gọi là Trường sinh hoàn, cái tên nghe vô cùng mĩ miều, sau khi ăn vào sẽ khiến người ta lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, mấy năm nay thần trí hắn trở nên mơ hồ. Tộc trưởng, và các vị trưởng lão từng trải của Giang gia sau khi thương nghị xong, đều cho rằng Trầm Bích sơn trang cũng không nhất thiết phải giữ lại một kẻ điên nguy hiểm như vậy.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Công Tử Như Lan | Đô thị | Hoàn thành
Khương Yến cúp điện thoại, màn hình di động chuyển về nhật ký cuộc gọi, mắt cô đúng lúc dừng lại ngay cái tên trên đó – Từ Chính Lâm. Thời gian trò chuyện là ngày hôm qua, chỉ hai phút ngắn ngủi, cô nhớ chỉ toàn dùng để cãi nhau. Mặt không đổi sắc nhét di động vào trong túi, Khương Yến không còn hứng kiểm kê vật dụng nữa, bèn ngồi trên sofa một lúc, chợt nhớ cả chiều nay con trai ở lỳ trong phòng không ra ngoài, liền ngẩng đầu gọi về phía phòng nghỉ: “Gia Gia, chúng ta đi thôi.”Trong phòng không ai lên tiếng trả lời. Cô lại gọi một tiếng, vẫn không có ai đáp lại, đoạn, cô đứng dậy sang tìm người, đứng trước cửa phòng gõ hai cái, rồi đẩy ra. Căn phòng hơi chật, song được sắp xếp gọn gàng, ngồi trên chiếc giường một thước hai cạnh cửa sổ là một bé trai, cậu cúi đầu, nửa khuôn mặt ẩn dưới ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, hai tay giao nhau đặt trên đầu gối, không phản ứng gì với Khương Yến vừa đẩy cửa. Cậu bé ấy tên Từ Gia, là con trai của Khương Yến, năm nay 10 tuổi....Từ Gia lập tức giấu thứ cầm trong tay trái ra sau lưng, lại bị Khương Yến giữ chặt vai xoay người cậu lại, đoạt chiếc xe nhỏ màu đỏ trong tay cậu. Lòng bàn tay không còn gì, Từ Gia theo bản năng vươn tay muốn giành lại, song lại cứng đờ dưới ánh mắt lạnh lùng của Khương Yến, rồi chậm rãi thu về...
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành
Yến tiệc đêm trung thu, trên Cửu Trọng Thiên lưu vân tuyệt trần. Thẩm Như Như ở trong sân viện vừa ngắm trời, vừa giã thuốc, vừa ngẩn người. Cửa viện vang lên một tiếng "Két", nàng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy sư phụ nàng mặt mày âm u đang đi vào. "Sư phụ." Thẩm Như Như lên tiếng chào, "Sao người về sớm vậy, yến tiệc trung thu không hấp dẫn...". "A." Không đợi Thẩm Như Như nói hết câu, Thẩm Nghị đã cười lạnh: "Một đám tiên nhân đôi đôi cặp cặp tung tăng lượn lờ có gì hấp dẫn." "..." Nghe thấy kiểu hình dung này, cả người Thẩm Như Như toát mồ hôi lạnh.Thẩm Nghị cũng không nhìn nàng, vừa đi về hướng phòng mình, vừa cất giọng nói không cảm tình: "Ngày mai ta phải đi rừng Thải Độc* ở hạ giới để hái thuốc, con trông nhà cho tốt.". "Ồ, được. Vậy người..." Không đợi Thẩm Như Như hỏi xong, Thẩm Nghị liền trở về phòng đóng sầm cửa lại, câu nói: "....lúc nào trở về..." kia của nàng liền nuốt ngược về cổ họng. Thẩm Như Như bĩu môi, tiếp tục giã thuốc, trong lòng suy nghĩ, sư phụ đi rừng Thải Độc đều phải tầm một hai tháng, đợi nàng xử lý xong số thuốc này, từ ngày mai trở đi nàng có thể chạy đến rừng đào tiên để trêu chọc Thị vệ tiểu ca gác cổng rồi.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lục Xu | Ngôn tình | Hoàn thành
Trái tim Dương Tử Hân bỗng yên tĩnh trở lại, đôi mắt cô hơi rủ xuống, rơi trên bàn tay anh đang kéo người mình, động tác đơn giản nhưng có ma lực thần kỳ, xoa dịu tâm trạng nóng nảy của cô. Một chút tức giận, một chút không cam lòng. Còn nhớ, anh và cô từng nắm tay nhau, bọn họ cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau đi dạo trong hoa viên của tiểu khu, cùng nhau ngồi một chỗ để ngắm trăng.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
T. Harv Eker | Khác | Hoàn thành
Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, nghĩa là bạn vốn dĩ tin rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sau một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối thứ bảy để dán mắt vào ti-vi, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận may có “rơi” trúng mình hay không.Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu nhập củamình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ.Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạo nên những khó khăn xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù bạn có ý thức hay không thì vẫn chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nam Phái Tam Thúc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có thằng nhóc gần đó ném đá xuống sông, nhiều cục đá rơi thẳng xuống mặt nước trước mặt Trần Bì. Rồi bọn chúng bắt đầu chạy vòng quanh hắn, hát: “Ăn mày lười biếng, cái bụng đói meo, đồng xu lăn xuống sông cái vèo, mẹ ăn mày, bẩn như ma, nước rửa chân, tanh như cá, manh áo trên người rách tơi tả, lấy nắp thùng cơm cúng Phật bà.” Trần Bì không nổi giận, cư dân sinh sống ven bờ sông khẩu âm hỗn tạp, hắn nghe không hiểu lắm. Lũ trẻ nít này đều là con em của những người kéo thuyền ven sông, bố chúng nó làm nghề kéo thuyền trên bờ, những người khác trong nhà thì làm nghề cá trên thuyền, cứ thế mà sinh sống, ngày ngày cứ hết lên thuyền lại xuống bờ, đi gây sự ở khắp nơi, làm phiền nhiều người.Lũ nít ranh thấy Trần Bì không phản ứng gì, bắt đầu nhặt đá ném hắn. Trong đó có một đứa chừng tám chín tuổi, ra tay rất ác, hòn đá văng đúng vào đầu Trần Bì, khiến gã đang mơ màng bỗng giật nảy mình. Trần Bì quay đầu lại, đám con nít kêu ầm lên rồi chạy biến. Chỉ còn lại một thằng nhóc vẫn còn lơ ngơ tiếp tục ném đá, không để ý đến những đứa khác. Trần Bì biết thằng nhóc này tên là Xuân Thân, lũ trẻ khác đều gọi nó là “Thân đần”. Quả thực nó ngốc nghếch hơn bạn đồng trang lứa một chút, phản ứng chậm hơn một chút, động tác ném đá cũng không nhịp nhàng, đa số đá không văng đi được xa. Dù nó cố gắng đến thế nào cũng không ném trúng được Trần Bì.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hạ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đùng một cái chiến tranh xảy tới, Hoàng đế Đại Phù mới lên ngôi dã tâm mở rộng bờ cõi tấn công đến Đại Mạc, cha ta bị bắt đi lính đánh giặc. Lúc đánh đến Nham Thành, cha ta đã lên tới chức tướng quân đứng đầu bạch quân Dã Kỳ, tin thắng lợi vừa về thấu kinh là lúc ta ra đời. Nhưng đợi cha ta khải hoàn trở về không phải là người phụ nữ ông yêu bên cạnh đứa con nhỏ mà chỉ có ruộng vườn tiêu điều, cờ trắng treo trước cửa phất phơ trong gió và người vợ mỉm cười nằm im trong áo quan lạnh ngắt, vậy mà ông không khóc.Thế nhưng khi đón lấy ta từ tay người họ hàng ông lại òa khóc ngon lành, hồi đó chưa có trí nhớ nên ta không biết bộ dáng ông khóc ra sao, càng lớn lên lại càng không cơ hội thấy nữa. Nhưng ta chắc lúc đó ông xấu lắm, đến nỗi mà ta được bế cũng khóc theo, cảnh tượng lúc ấy trông buồn cười vô cùng, Bàng thúc – một thuộc hạ cùng chiến đấu với cha – kể lại cho ta như vậy. Ngày chôn mẹ, cha ta đã bứt một cành hoa đào nhuốm đầy tuyết trắng đặt trên mộ bà vì hồi trước bà thích nhất là kéo tay ông đạp lên tuyết trong sân ngắm hoa đào nở. Nhưng từ đấy về sau ta chẳng còn thấy ông ngắm hoa đào nữa, cả trời tuyết xuân ông cũng chê phiền rồi, ta lúc đó còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản cứ tưởng ông không còn yêu mẹ ta nữa, bây giờ mới biết là ông sợ nhìn cảnh sẽ nhớ người rồi lại đau lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27