Chiến Thần Đà | Tiên hiệp | Hoàn thành
Truyện Đại La Thiên Tôn của tác giả Chiến Thần Đà với cách đưa ra vấn đề nhẹ nhàng, cốt truyện được đầu tư chăm chút từng tình huống truyện một cách chu đáo, khéo léo. Một tình yêu nhuộm đầy hoa bỉ ngạn, và một sắc đẹp tựa như cánh hoa sắc bén cứa vào lòng người.Một nữ nhân xinh đẹp tuyệt thế từ khoảng không đáp xuống, áo trắng nhuộm đỏ màu máu. Khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn hiện lên vẻ đẹp khuynh thành. Nữ nhân này chính là Lý U Nguyệt. Nhờ Long Tử Thiên chặn địch nhân một khoảng thời gian dài nên nàng phi thân được đến Bảo minh sâm lâm. Nhưng thân thể đang trọng thương, lại dốc sức thuấn di như thế nên nàng nhanh chóng kiệt sức.Thế nhưng, nàng lại gặp phải một tai họa khác. Sức lực cạn kiệt nhưng vẫn phải dốc hết sức để kháng cự... Truyện chủ yếu xoay quanh hai nhân vật chính là thái tử Long Tử Thiên, U Nguyệt muội muội… và mối hận thù phản bội lại Nhân tộc khiến cho có kẻ phải sống dở chết dở. Mọi chuyện sau đó như thế nào? Mời đón đọc Đại La Thiên Tôn để biết thêm.
132.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Nguyệt Tát Lâu Lan | Đô thị | Hoàn thành
Trong 5 năm nay, cứ mỗi lần Ngọc Tình nhận được nhiệm vụ Lưu Hoa đều sẽ chuẩn bị một phần lễ vật tặng cho cô, chuyện như vậy đã thành thói quen với cô rồi. Lợi khí của Ngọc Tình là sự trung thành và tín nhiệm đã cho cô may mắn trở thành thực nghiệm nhân kiểu mới, một cao thủ hạng nhất. Nào ngờ khi mở chiếc hộp một tiếng nổ mạnh vang lên bên tai cô. Không nghĩ rằng trong cái kế hoạch giết người hoàn hảo kia, một quả bom có sức công phá cả một tòa nhà như thế nổ mạnh mà cô còn có thể sống sót.
32.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Hà Xử Thính Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đó là một người đàn ông ngồi trên xe lăn điện, gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt, thắt lưng và trên đùi đều có dây đai cố định, ngón tay có chút biến dạng. Nhìn từ khía cạnh chuyên nghiệp liền biết đây chính là tổn thương tủy sống ở vị trí cao. Tiếng Giang Hoài không lớn, nhưng từng chữ nói ra đều rõ ràng, lịch sự còn mang theo ấm áp chân thành, ý tứ hàm xúc. Lâm Thư Tiếu liếc mắt nhìn Giang Hoài một cái, chỉ thấy tay phải anh hơi cuộn lại đặt trên tay trái, đôi mắt đen nhánh, giống như có lực xuyên thấu, một vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng cao quý lại mang theo chút khói lửa hồng trần. Trái tim cô bỗng nhiên trở nên căng thẳng, rũ mắt xuống xoay người đi vào phòng bếp lấy ba chén trà bỏ vào khai trà, sẵn tiện đem nồi canh cá vặn lửa nhỏ nhất. Sau đó cô mở tủ lấy ra một túi ống hút, lấy một cái cắm vào chén trà. Lâm Thư Tiếu đem chén trà có cắm ống hút đến trước mặt Giang Hoài, dặn dò: “Tôi pha trà không quá nóng, anh thử một chút xem độ ấm có vừa không.” Lông mi Giang Hoài khẽ rung lên, sâu trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, không biết vì sao Lâm Thư Tiếu cảm thấy tia sáng đó làm cho lòng người cảm thấy chua xót... "Giang Hoài, anh có thể lo lắng, anh có thể tự ti, nhưng đừng quên rằng, em không phải như những cô gái bình thường khác, em là Lâm Thư Tiếu." "Nếu cuộc đời này ban cho anh một điều kỳ diệu, anh ước đó chính là có thể nguyện cùng em đầu bạc giai lão..."
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Bạch Lạc Mai | Ngôn tình | Hoàn thành
Tình yêu như một loại độc dược, dù biết là độc nhưng vẫn cam tâm tình nguyện mà vướng vào để vạn kiếp bất phục, đến không còn đường quay đầu. Đến trong một cái chớp mắt ngắn ngủi mà để quên đi có lẽ phải dùng cả đời. Đã chấp nhận yêu, cũng đồng thời phải chấp nhận hy sinh chính mình, dẫu một ngày có vô tình mất đi, cũng dùng thời gian để hoài niệm về những gì trong quá khứ cùng mới tiếng thở dài. Nhà Phật tin duyên, bởi thế ngưỡng cửa này, cách người rất xa, bằng khoảng cách giữa đời này kiếp trước, lại cũng rất gần người ta, chỉ trong một hơi thở. Mỗi một khi gặp gỡ đều đã là sự sắp đặt của duyên phận, nợ nần từ kiếp trước, có khi tưởng chừng như cách nhau rất xa nhưng chẳng ai trong chúng ta biết được thực ra ngay trước mắt này thôi, vương tay đã có thể chạm đến. “Mỗi con người, giữa hồng trần cuộn sóng này, đều là một chiếc thuyền dong buồm đi xa tắp, Phật dạy quay đầu là bờ, nhưng đâu mới là bến bờ bạn muốn neo đậu? Phật nhất định sẽ nói, thế gian gió bụi vô chủ, tòa sen mới là chốn về của chúng sinh. Lẽ nào neo thuyền bên bờ liễu của nhân gian, là chấp mê bất ngộ ư? Thưởng thức hết gió xuân trăng thu, là tham sân dục si ư? Nếu ai có duyên pháp nấy, thì mời người cứ ngồi giữa bồ đoàn, một ngọn đèn xanh, một chiếc mõ gỗ, mấy cuốn kinh sách, dốc lòng tu tập, đạm bạc qua ngày.”. Mời các bạn theo dõi tác phẩm Duyên!
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Giai Nhân Chuyển Chuyển | Ngôn tình | Hoàn thành
Mạnh Tĩnh Nhiên đã lấy chồng, đã làm bà chủ của gia đình, tưởng chừng mọi thứ như vậy là viên mãn, thế nhưng đến cuối cùng lại bị chính người mà mình không thể ngờ đến nhất làm tổn thương để cuối cùng phải bỏ mình trên nền đất lạnh. Nàng đã trở về rồi, trở về năm mà nàng chỉ mới có ba tuổi để bắt đầu lại một lần nữa. Ôm trong mình sự hoảng sợ và nhiều hơn cả là vui mừng, ngắm hình hài của đứa trẻ mềm mại hiện lên trên mặt gương, nàng thực sự không thể ngờ mình may mắn đến vậy. Cuộc đời cũ, ngã rẽ mới, quá khứ thay đổi, hiện tại và tương lai cũng sẽ thay đổi theo, lần này nàng sẽ quyết không để cho người đàn ông đó có cơ hội làm tổn thương mình, cướp đi hạnh phúc và niềm tin của mình một lần nữa. Rồi thời gian trôi, bỏ hết đi những đau khổ mà mình từng trải qua, nàng rốt cuộc cũng tìm thấy thứ gọi là trọn vẹn, tình yêu của người đó, đứa con mà nàng mong mỏi, cứ tưởng là một ước mơ xa vời trong quá khứ, vậy mà giờ nàng lại đang nằm gọn trong lòng bàn tay.
29.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Huyền Namida | Ngôn tình | Hoàn thành
Lô Vỹ Tinh tóc dài cột cao đơn giản, váy trắng liền thân, đồng màu với làn da càng tôn lên da dẻ trắng noãn trong suốt. Nhìn vào tấm biển 'Ninh tổng' treo trên cánh cửa gỗ to lớn trước mặt, Lô Vỹ Tinh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nai xinh đẹp vô tình vẽ thành hình trăng khuyết. Bên ngoài phòng không còn ai, chắc là phỏng vấn hết rồi. Nhưng là giờ phỏng vấn vẫn chưa đến nên họ không thể bắt tội cô đến muộn được. Chỉnh sửa lại quần áo một chút, bày ra khuôn mặt rạng rỡ hơn một chút. Lô Vỹ Tinh cầm lấy nắm đấm cửa, mở ra. 'Cạch' Một giây...hai giây... Không khí tựa hồ đông cứng lại. Trước mặt cô hiện ra cảnh tượng thật khiến người ta mặt đỏ tía tai. Trên sofa, một người phụ nữ trần truồng, đang không ngừng lấy bộ ngực sữa cọ xát lấy tấm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi của hắn. Hai chân dang rộng ngồi lên hạ bộ hắn. Làn da trắng như tuyết, bàn tay ôm lấy cổ hắn, vặn vẹo thân thể như rắn, cúi đầu hôn lên cổ hắn cộng với tiếng thở dốc dâm dục. Còn hắn, Lô Vỹ Tinh liếc nhìn, bất giác lại đỏ mặt chuyển ánh mắt. Hắn thật đẹp quá đi. Cơ thể to lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc hiện hữu sau bộ tây trang còn nguyên vẹn trên cơ thể, chỉ lộ ra chiếc cổ với đường gân xanh vì lộn xộn cổ áo. Tóc đen mềm, mày đậm. Đôi mắt đen bóng thần kỳ, tựa như báo săn mồi. Cuồng dã mà đầy mùi nguy hiểm. Hắn ngồi ngửa trên sofa, mặc cho nữ nhân dáng vóc mê người kia đang vận dụng hết khả năng đưa hắn tới nơi cao nhất của đỉnh núi dục vọng. Nhưng là...Không phải chứ? Hắn đang nhìn cô. "Ra ngoài." Người đàn ông nói, giọng có chút bực tức, ánh mắt vẫn dán chặt lên người cô. Cô gái trên người hắn nghe vậy thì càng ôn nhu quấn lấy hắn, ánh mắt hướng về phía cô nhẹ nhàng giương ra nụ cười. Gì chứ? Tưởng tôi thích ở đây mà làm bóng đèn cho đôi dâm phu dâm phụ các ngươi? Lô Vỹ Tinh đang định nhấc chân bước ra thì thanh âm trầm thấp ngông cuồng nhưng đầy uy mãnh kia lại vang lên. "Ai cho cô rời khỏi đây? Thư ký Ly, tôi bảo cô ra ngoài."
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Tô Lưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm năm trước, cô vì muốn báo thù mà thiếu chút nữa đã giết chết đi Nghiêm Túc, có thể nói hận thù che mắt người thường, và cô cũng chỉ là người thường mà thôi. Năm năm sau, cô cuối cùng cũng được phóng thích ra thế giới bên ngoài, bắt đầu một cuộc sống mới, làm lại tất cả, dẹp bỏ chuyện cũ, chuyện xưa, cô muốn tạo dựng một cuộc sống bình yên.Từ đó về sau, không hiểu cơ duyên nào, cuộc sống của cô lại có thêm một loại hương vị mang tên Nghiêm Túc. Nếu nói xui xẻo là đạp lên đống cứt trong lúc làm việc tốt, thì có lẽ Nghiêm Túc còn tốt hơn đống cứt, đạp lên hắn mà khiến cô vui vẻ cũng nên. Từ đâu một con người không biết đúng sai, sợ hãi đến bên cạnh cô. Cô cũng không nghĩ bản thân có thể vì hắn mà rung động. Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, tình cảm mỗi ngày một lớn, sự xuất phát từ đâu? Cô cũng không rõ. Cô chỉ biết từ bao giờ cô đã yêu sự dịu dàng của hắn, muốn thấy hắn mọi ngày, sự xuất hiện của hắn chính là lý do và động lực để cô có một cuộc sống mới tốt hơn.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:09
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ai mà ngờ được rằng trong đêm tân hôn, Tần Hàm Dịch liền ép cô ký vào tờ đơn ly hôn. Trong lòng ôm tình nhân chọc tức cô, chà đạp lên nhân phẩm, danh dự của cô một cách không thương tiếc. Ly hôn không lâu sau thì bọn họ rời nhà đi, ngay đến cả tuần trăng mật cũng bị hắn mang tình nhân theo cùng. Đau khổ với cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, cô chỉ muốn giữ lấy trái tim mình, cố gắng làm tốt nghĩa vụ của một thứ "hàng hóa", nhưng anh ta lại từng bước càng ngày càng ép buộc cô, chà đạp cô một cách quá đáng. Về sau cô mới biết, cô như bị cầm tù chẳng qua là vì hạnh phúc của một người phụ nữ khác. Nụ cười đó, cô đã dành cả đời để ghi nhớ nó, nhưng lại phải dùng cái giá là sự đau đớn để hiểu nó, những thứ vô cùng đẹp đẽ quả đúng đều là những thứ có độc. Cô mất hết niềm tin và hi vọng, trên giường cưới của cả hai không biết đã có bao nhiêu cô gái từng nằm. Một năm bị giày vò, cô quyết tâm cắt đứt, ôm đau thương cùng đứa con trong bụng nhất quyết rời đi. Liệu cuộc đời Diệp Dĩ Muội sẽ đi về đâu ? Cô có đủ mạnh mẽ để vượt qua vòng xoáy hôn nhân và tình yêu của cô với Tần Hàm Dịch có đủ lớn để đi qua yêu hận tình thù không ? Mời các bạn cùng đọc truyện Hôn Nhân Không Lựa Chọn để biết được kết quả.
40.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Mạc Thanh Vũ | Đam mỹ | Hoàn thành
Tháng chín, Tô Tần xách túi lớn túi nhỏ rời khỏi quê hương, cậu đi tới Nam Thành. Đã qua hai tháng kể từ lần tới trước, lần đó mối tình đầu đưa cậu đến bằng máy bay, dẫn cậu đi xem trường học, giúp cậu thuê phòng trọ; còn có, hai người cùng nhau xem nhật thực toàn phần, sau đó nữa thì chia tay. Tô Tần sinh ra ở một thôn trang nhỏ, dưới dãy núi Trường Bạch, gia cảnh không giàu có, bố mê đánh bạc, mẹ làm nghề nông. Phía sau còn có hai người em trai, em trai lớn năm nay lên tiểu học, em trai nhỏ mới chỉ biết cười rồi lon ton chạy theo người khác, trong nhà không có ai chiếu cố em ấy. Chỉ là, gánh trên vai hy vọng của cả nhà, cậu đành phải nỗ lực, xa nhà là chuyện khó tránh khỏi. Vì sao lại đến tận Nam Thành mà không phải ở vùng duyên hải với Thường Dịch, ấy cũng là người nọ khéo an bài. Nguyện vọng ban đầu của cậu là học trường y ở vùng duyên hải với Thường Dịch, nhưng Thường Dịch lại đổi thành đến tận đây, vốn cho rằng Thường Dịch cũng sẽ tới, đến hôm chia tay ấy cậu mới hiểu, người kia muốn cắt hẳn quan hệ với cậu, để cậu không quẩn quanh bên anh ta mà thôi. Để rồi, khi cậu đã tự an phận và dẹp bỏ chuyện yêu đương sang một bên để tập trung cho việc học tập xây dựng tương lai thì người kia – Nghiêm Qua lại xuất hiện. Anh là một người đàn ông trưởng thành, đĩnh đạc, hơn cậu 5 tuổi, có kinh nghiệm trải đời gấp mấy lần so với một sinh viên vừa tập tễnh vào thành phố học như cậu. Liệu rằng người kia có đủ bản lĩnh để công phá lại trái tim của Tô Tần một lần nữa, mời các bạn cùng đón đọc!
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Để diễn tả toàn bộ vẻ đẹp đỉnh cao của Ôn Kỳ thì cho dù có dùng cách lý giải nào đi nữa thì cũng đều khiến nó trở nên dong chi tục phấn(tầm thường) mà thôi. Lâm Dực hiện là một giảng viên đại học, chủ giảng môn lý luận nghệ thuật, đối với việc định nghĩa hai từ “xinh đẹp” này của y có thể nói là đã nghiêm khắc đến nước biến thái. Hiện tại, y chỉ có thể nói, sự yêu nghiệt của người trước mặt này dù có dùng bao nhiêu toa xe đi nữa cũng không thể chở đủ, hết lần này tới lần khác, khuôn mặt của Ôn Kỳ đích xác đã đâm thẳng vào trong đáy lòng của hắn. Lâm Dực là một gay chính hiệu. Cho dù y đã kết hôn, còn có một cô con gái năm tuổi, nhưng chuyện này vẫn như trước không ảnh hưởng đến sự thật y là một người đồng tính.Y đối với Ôn Kỳ có hảo cảm, y cũng xác định Ôn Kỳ và mình chính là cùng một loại người, cho nên y muốn tiếp cận hắn, nhưng điều duy nhất mà y không nghĩ tới chính là, chính mình sẽ không kìm lòng được. Kìm lòng không được mà trở thành phe chủ động. Vào lần thứ nhất lúc Lâm Dực trông thấy Ôn Kỳ, y chỉ là kinh diễm, kinh diễm qua đi, chỉ còn lại những xúc cảm mơ hồ. Lần thứ hai, chính là vào xế chiều hôm nay tại nhà trẻ, y vẫn như trước kinh diễm, mà kinh diễm qua đi, y lại không tự chủ được đến gần bắt chuyện. Y không nghĩ tới chính là, lần thứ ba này, lại có thể so với trong tưởng tượng tới nhanh như vậy. Lần này, ngoại trừ kinh diễm, Lâm Dực cảm thấy chính mình nhất định phải làm vài chuyện gì đó, ví dụ như… anh hùng cứu mỹ nhân. Chính vì thế, cuộc chạy đua tình cảm của hai b aba chính thức bắt đầu…
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Đào Tiểu Cửu | Ngôn tình | Hoàn thành
Trương Sơ Tâm đứng dưới sân thể dục chờ diễn. Chờ từ sáng tới khuya mà không thấy đạo diễn đâu. Nhìn thấy cô lạnh run dưới trời như thế, chị quản lí thầm chửi tên đạo diễn, quyết định phải đi hỏi hắn cho ra nhẽ. Ai ngờ hắn lại phun ra một câu ý tứ rất rõ ràng: đuổi việc Trương Sơ Tâm. Xe cô dừng lại ở tiểu khu, Sơ Tâm an ủi quản lí Tiểu Hi rồi đi vào. Cô xoa xoa phần eo, đi rất chậm. Ngày đó treo dây thép không cẩn thận làm eo bị thương, đau nửa tháng, ngay cả dấu hiệu chuyển biến tốt cũng không có.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Lâm Mỵ Mỵ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bởi người nào đó đã cố tình giăng bẫy người nào đó từ rất lâu rồi! Cho nên, người nào đó liền vô cùng thỏa mãn mà hưởng thụ đặc cách mà người nào đó dành cho mình. An Thuần Thuần cô trong mắt những người khác là dịu dàng ngoan hiền, nhưng chỉ người đàn ông luôn bám lấy cô kia mới hiểu, cô bá đạo vô cùng. Trong mắt cô chỉ có anh, có thể làm ông xã của cô cũng chỉ có anh. Đương nhiên, đây chính là điều đã được anh sắp xếp từ trước.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Tiếu Giai Nhân | Ngôn tình | Hoàn thành
Nếu nói cô không tham tiền, đó chính là giả! Được gả vào hào môn Cố thị, cô cũng chỉ cần tiền. Đàn ông đối với cô mà nói, họ chỉ biết hành động bằng thân dưới, không hề có trái tim. Cho nên, nhất định phải giữ trái tim mình cho thật tốt, tuyệt đối không được yêu ai. Nhưng ông trời thường không muốn chiều theo ý của con người. Đứa con mà cô sinh ra không cùng dòng máu với anh! Tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Anh là một người đàn ông có tiền tài và địa vị, cô lại là một người lăn lộn trong giới showbiz hỗn loạn, khỏi phải nói, cô cũng biết mọi người nghĩ gì về mình.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Như Song | Ngôn tình | Hoàn thành
Yêu một cô nàng chưa trưởng thành sẽ như thế nào nhỉ? Nếu là một sói lang hẳn sẽ lúc nào cũng bắt nạt cô ấy, dụ dỗ cô ấy, lừa gạt cô ấy nhưng bên cạnh đó sẽ không ngừng yêu thương cô ấy, quan tâm, chăm sóc cho cô ấy tận tình, chu đáo. Hạ Châu Như Song vì muốn mẹ có tiền trị bệnh mà quyết định bán mình, dù sao cô gái trinh tiết như cô chắc chắn cũng được giá 100 vạn. Lần đầu tiên bán thân, người mà cô gặp là Ngô Trác Thăng. Sáng sớm tỉnh dậy, Ngô Trác Thăng không khỏi ngạc nhiên khi cô gái cùng mình hoan ái đêm qua lại chưa đủ 18 tuổi, chỉ là một đứa trẻ vị thành niên. Nghe câu chuyện của cô, Ngô Trác Thăng không khỏi đau lòng, bởi chính anh cũng từng trải qua nhiều khổ nhục mới có được ngày hôm nay. Anh nói anh sẽ chịu trách nhiệm với cô, chỉ cần cô đồng ý ở lại bên cạnh anh một năm, làm người phụ nữ của anh, anh sẽ giúp cô trả viện phí, lo cho cuộc sống của cô? Một năm đó anh sẽ lo cho cô chu toàn. Vậy một năm sau đó sẽ thế nào? Như Song bên anh lâu vậy chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm với anh, mà anh cũng đã thích cô từ lần đầu tiên đó rồi. Mời các bạn cùng theo dõi.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Neleta | Cung đấu | Hoàn thành
Hắn là Lưu Tích Tứ, từ lúc sinh ra miệng đã ngậm thìa vàng. Trên có hoàng gia, phụ hoàng, phụ vương cùng vương thúc hết lòng yêu thương nâng đỡ, dưới có thái tử ca ca, Vận phường Vanh thân vương làm chỗ dựa. Chưa kể bản thân hắn lại là Hiển thân vương được muôn vàn sủng ái. Lúc trước phụ hoàng ban cho hắn danh hiệu này vì chính là muốn cho hắn cả đời phúc phúc an an, làm một vương gia tự tại nhàn nhã. Nhưng hắn coi trời bằng vung cũng không thoát khỏi được lưới tình của một người, chính là y – Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ nghĩ về Ly Nghiêu kia, khẩu âm người nọ rất quái lạ, mặc dù không khó nghe nhưng hắn cũng chưa từng nghe qua, không biết là người nơi nào. Bộ dạng coi như tàm tạm, đương nhiên không đẹp bằng mình. Ly Nghiêu kia vì sao tặng sách cho mình chứ? Y không giống người khác cung kính với mình như vậy, cũng không xem là quá đáng, Lưu Tích Tứ lần đầu tiên sinh ra hứng thú với một người. Lưu Tích Tứ nghĩ tới nam nhân kia, khẩu âm chưa từng nghe qua… có quan hệ với phương bắc sao? Nghĩ đến chuyện đêm nay, Lưu Tích Tứ quyết định tra tra ngọn ngành nam nhân kia, hắn không phải đồ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra trong người nam nhân kia có chỗ không bình thường. Dù sao chính mình cũng không biết làm chuyện gì, không bằng tìm chút sự tình để làm…
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Đông Trùng | Đam mỹ | Hoàn thành
Thanh Nam Uyển cái tên thật tao nhã nhưng mọi người trong bản địa đều biết kia không phải là nơi cao thượng gì, đó là một nam viện, hoặc nói nơi đó là một nhà tướng công lễ đường, bên trong có tiểu quan tốt nhất bản thành, còn có kỹ nữ, kẻ có tiền tài đều đến đây.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Khốn Ỷ Nguy Lâu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tiểu mèo yêu Lưu Ngọc hắn mới tu hành được ba trăm năm, hóa thành hình người cũng trong một khoảng thời gian không dài lắm, cũng bởi tuổi thọ và pháp lực chưa đủ, vậy nên dáng dấp của hắn chỉ là một tiểu thiếu niên phấn điêu ngọc trác, tựa như một khối bạch ngọc hấp thụ linh khí của trời đất, rất đáng yêu khiến cho người ta có cảm giác muốn hung hăng gặm cắn. Nhìn bề ngoài của hắn như vậy thôi, chứ đừng nghĩ rằng hắn vô hại, thực ra ẩn sâu bên trong cái lớp vỏ ngoan hiền điềm đạm ấy là một tâm hồn cực kì nghịch ngợm và đen tối, hắn chính là thích chọc người, cũng cực kì có hứng thú với việc lừa gạt con mồi của chính mình, thú thực rằng việc làm vô đạo đức này hết sức vui vẻ, nhưng căn bản cũng vì cái sở thích biến thái này mà hắn sau này mới bị biến thành sủng vật trong lòng của người ta.Ngày hôm ấy, cũng chỉ bởi hắn vô tình bắt gặp khoảnh khắc xấu hổ của kẻ ngu ngốc cùng nhà, thế là ngay lập tức bị ném tới cái chốn khỉ ho cò gáy này mà không có lấy một lời giải thích. Nhưng vấn đề là, vừa nãy khi rơi xuống, hắn có va vào một ai đó, và ai đó ở đây là một tên thượng tiên không hề dễ chọc. Kết quả của lần trước đụng vào y hắn đã lĩnh giáo đủ, cũng bị ăn khổ không ít, vậy nên vừa nhìn thấy sườn mặt tuấn mĩ ở trước mắt liền nhịn không được muốn chạy trốn thật nhanh. Ấy vậy mà vị đại tiên nọ lại bị mất trí nhớ, thậm chí đến tên mình là gì cũng không biết, vậy là trong đầu tiểu mèo yêu liền hình thành một chuỗi kế hoạch đen tối đơn giản, đại ý là muốn đem người kia nuôi dưỡng, sau đó dần dần hút khô tiên khí của y, rồi đem trái tim cực bổ đó đi hầm thuốc, thế là xong chuyện. Nhưng ai ngờ đâu kẻ kia dù có mất trí nhớ cũng vẫn khó dây dưa như vậy, trong quá trình chung đụng như thế nào hắn lại đem tim của mình bán đi luôn.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Du Gia Tiểu Kiều | Ngôn tình | Hoàn thành
Một lần nữa đôi mắt phượng mở ra đã không còn là một Tô Hồng Tụ khác. Một Tô Hồng Tụ đã không còn là người tự ti hối tiếc như lúc trước, không còn thói quen cúi đầu trước mặt người khác nữa. Mị hồ ngàn năm nhập vào thân, một cái nhăn mày một nụ cười của Tô Hồng Tụ, một giận một dữ. Trước khi nhập vào thân. Nam nhân lông mi dài khép hờ, vẻ mặt lười biếng, gò má tuấn mỹ lạnh lẽo quyến rũ: “Ý ta đã quyết, hôn ước không còn giá trị, nhưng khuyên ngươi, giết không tha.” Tô Hồng Tụ đã lệ rơi đầy mặt, đau đến không muốn sống: “Lâm tướng quân, van cầu ngài, đừng bỏ ta, Lâm tướng quân!” Một tháng sau khi nhập vào thân. Tin đồn trưởng nữ Thừa tướng nước Chu Tô Hồng Tụ mị hoặc thiên hạ, thân mang mùi thơm lạ lùng, pháp lực vô biên, có thể ngăn chặn mười vạn hùng binh. Tân đế Đại Lương yêu thích, truyền lệnh sáu nước, sắc phong nàng làm hậu. Chúng mưu sĩ cùng nhau quỳ xuống đất, khấu đầu không ngừng, lệ rơi đầy mặt: “Tướng quân, không thể xuất binh, vạn lần không được! Chẳng qua chỉ là một nữ tử mà thôi, chỉ là một món đồ chơi mà thôi!” Sắc mặt nam nhân chợt tái nhợt, lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng: “Tình đã nhập chướng, không phải ta có thể làm chủ, gia quốc lão phụ, tất nhiên khó bỏ, lòng này sao như lửa đốt, huyết khí trong lồng ngực kích động, thân bất do kỷ, tâm bất do kỷ.” Dứt lời, máu tươi trong miệng phun lênh láng, bất tỉnh trên đất.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Đằng Bình | Ngôn tình | Hoàn thành
Lầu Phỉ Thủy Triều Châu. “Ác nhân? Ngươi ăn no rửng mỡ không lo đi niệm Phật, tìm ác nhân làm gì?” “Cưới vợ.” “Hả? Cưới vợ? Đây đây, đây là bảng xếp hạng giang hồ thập đại mỹ nữ, Hà Mai Hoa cô nương đứng đầu bảng nghe đồn nhan sắc lộng lẫy khiến Hằng Nga tủi hờn mẫu đơn thất sắc, Hồng Hạnh Hoa Hồng cô nương đứng thứ hai…” “Ta muốn tìm người cực ác.” “À, nhầm, đây, bảng xếp hạng giang hồ thập đại ác nhân, đầu bảng là Bất Lưu Hoạt Khẩu Vương Sát, nghe đồn chuyên diệt môn nhà người ta, xưa nay chưa từng để ai sống sót, đứng thứ hau là Độc Hạt Bách Lý Thượng, tương truyền đã dùng độc hại chết mấy ngàn người… A…” Kẻ đang nói bỗng dưng ho khan một tiếng, “Nhưng nếu người muốn cưới vợ, vậy xem cái này: Bảng xếp hạng giang hồ thập đại mỹ nữ ác nhân!” Nam tử vận áo cà sa trắng chăm chú nhìn một bức vẽ dài trước bàn. Bức vẽ ấy tự mở ra, treo lơ lửng giữa không trung. Người mở nó vận y thường lấp lánh, không nhìn rõ màu sắc, chỉ thấy từ trên xuống dưới dệt đầy pha lê, tay áo rung động, gian phòng lấp loáng sáng, chói lòa hoa cả mắt, nếu có nến hoặc ánh mặt trời, bộ y thường càng thêm hoa lệ lộng lẫy, khiến người ta không thể nhìn rõ tướng mạo người mặc. Nhưng bỏ qua quang mang rực rỡ đó, nam tử ấy mày kiếm mắt sáng, đôi mắt to và đẹp, dường như mỗi phân tấc không gian mà quang mang trên người y chiếu tới đều do y thao túng. Làn da trắng ngà, hồng hào mịn màng, môi như thoa son, cực xinh đẹp mà không mảy may nhuốm tư thái nữ tử.” “Chấm được người nào ta làm mối cho người, ha ha.” Nam tử nọ cầm trục quyển không rõ là danh nhân nào vẽ, vung tay, “Đầu bảng là Sát Nhân Nương Tử Lưu Phi Phi chuyên giết chồng, từng xuất giá ba lần, hiện tại đã có vị hôn phu, ta nghĩ không hợp ý ngươi, Nhâm Hoài Tô, cần ta đề cử một người không?” Nam tử vận cà sa trắng tục danh Nhậm Hoài Tô, pháp hiệu hoài Tô, nghe thế nheo mắt, “cơ Nhị, trong danh sách này ai làm ác nhiều nhất?” “Làm ác nhiều nhất? Tiêu chí lấy vợ của ngươi thật khác người..”
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10
Mị Dạ Thủy Thảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Ma Tiếu Xinh Đẹp full thuộc thể truyện ngôn tình hay, đặc sắc do tác giả Mị Dạ Thủy Thảo sáng tác. Với nội dung lôi cuốn bằng việc khắc họa hình tượng nữ chính nổi bật, dụ hoặc, từng câu chữ như kéo người đọc đi vào thế giới mà tác giả đã vẽ nên. Thiên cổ cười một tiếng, cười sát thiên cổ, tuyệt nhiên ngạo tình, Cuồng Ca ngạo vũ! Chịu nhục, phá kén Trùng sinh, mười năm quỷ quật, tu ma thành thần!"Nếu như có một ngày, truyện ta thật sự thành ma, các ngươi còn có thể yêu ta sao?" Độc Cô Tiếu Tuyệt, tóc trắng, ánh mắt hồng hồng, dung nhan tuyệt thế, tựa như ma lại không phải là ma, cười một tiếng say đắm chúng sinh. Đã từng, nàng cũng cười rất đơn thuần, yêu rất đơn thuần. Đã từng, nàng dùng hết sự ngu dại của cả đời để cười, để yêu. Một đoạn chân tình, hóa hư không phút chốc. Một đời người đơn thuần, nhuộm đen rồi tan biến. Hiện tại, có lẽ chỉ còn có hận, nữ nhân tuyệt sắc dùng ánh mắt nhìn thế gian này muôn màu, nhè nhẹ nở nụ cười, xa xa mà phiêu dật, quyến rũ cùng xinh đẹp, mỹ lệ giống như không thuộc về giữa trần thế này."Hôm nay, chỉ cần ta nói, tất cả mọi người ở đây cũng không thể còn sống rời đi. . ." Độc Cô Tiếu Tuyệt, nở nụ cười khuynh thành, linh động cùng quyến rũ, thông tuệ cùng giảo hoạt, tuyệt sắc xinh đẹp. Ma Thần, Yêu Vương, Quỷ Tôn, Linh Đế, Kiếm Thánh, họ đều là những vị lãnh tụ, tất cả những nam nhân đó, đều chỉ yêu có một người. Xinh đẹp là nàng. Dụ hoặc là nàng. Yêu hận rõ ràng cũng là nàng. Từ yêu, có thể thành hận. Đã hận, liệu còn có thể yêu. Mời các bạn cùng đón đọc!
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:10