Thiếu Soái Phu Nhân Luôn Muốn Bò Tường

Hội Phi Đích Vu Bà | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái Phu Nhân Luôn Muốn Bò Tường của tác giả Hội Phi Đích Vu Bà. Tô Tịch Nhan nhìn qua ngây thơ, hiền hậu, không khác gì bé thỏ trắng dễ bắt nạt nhưng thực ra cô gan lớn vô cùng, còn dám nghĩ cách làm sao để đá bay vị hôn phu Lục Sính của mình.Nhưng mà từ nhỏ cô đã sợ Lục Sính, bởi vì ở trong mắt cô, vị hôn phu này không phải người.Đội nón xanh không xong làm sao bây giờ? Chỉ có thể rưng rưng gả vào phủ thiếu soái!Thiếu soái phu nhân không dễ làm, Tô Tịch Nhan mỗi ngày đều không thể thẳng eo dậy nổi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chàng Rể Quyền Thế hay Ông Xã Là Lão Đại Lạnh Lùng.

24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây | Ngôn tình | Hoàn thành

Thu anh đào vặn hai bàn tay, cười tủm tỉm mà ngẩng đầu lên nói: "Nhân gian không có ai đẹp trai yêu nghiệt như Diêm Vương."......" Ngươi đẹp trai yêu nghiệt. Tiểu Diêm Vương nghe xong mấy lời này ho vội mấy tiếng rồi ngồi dậy, nhìn thu anh đào mà nói "Sinh tiền hồ sơ"(nhím: ý nói là lý lịch của thu tỷ khi còn sống nha) tùy ý nhìn nàng: "Ngươi sinh tiền làm nhiều việc xấu, nếu không nguyện xuyên qua, thì ta sẵn sàng đưa ngươi xuống tầng thứ nhất của Địa Ngục."Thu anh đào mở to nhìn Diêm Vương"Liếc mắt đưa tình"......"Tầng thứ nhất làm cái gì?""Khi còn sống ngươi, gây chia rẽ mọi người, phỉ báng người ta, miệng lưỡi trơn tru, biện bạch xảo quyệt, nói dối gạt người. Sau khi xuống tầng thứ nhât của Địa Ngục ngươi sẽ bị rút lưỡi, tiểu quỷ đó sẽ mở miệng ngươi ra, dùng kìm sắt kẹp lấy đầu lưỡi, rồi từ từ từng chút một mà rút ra, rồi kéo dài,....... Sau khi đã rút lưỡi, ngươi sẽ thành cây vạn tuế Địa Ngục.(nhím: chả biết là gì)" Tiểu Diêm Vương chậm rãi giải thích xong, không khỏi nhìn Thu anh Đào vài lần: "Ngươi cư nhiên nói xạo hai ba câu suýt nữa gây ra án mạng, lợi hại thật lợi hại......" Thu anh Đào che miệng giống như đang bảo vệ lưỡi mình nhất thời lùi xuống dưới ba bước, lắp bắp nói : "Vẫn là thế, xuyên qua đi ——"

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Đúng Lúc

Lục Thú | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đúng Lúc full (đã hoàn thành) của tác giả Lục Thú với nội dung giữa một thành phố lớn, dân cư đông đúc như thế này, phải chăng là duyên phận đã đem hai người lạ vô tình lại lần nữa gặp được nhau?! Văn Án của Phường Hoan Ca: Một trò chơi nhỏ được tổ chức: Mỗi người nói một lời tình tứ với đối phương. Thẩm Ngư: “Đôi mắt anh lấp lánh như có ánh sao.” Trì Triệt: “Phải không? Anh lại thấy trong mắt anh chỉ có em.”Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ qua Vợ nhỏ hợp đồng của tổng giám đốc, Tiêu phòng ký hoặc Hào môn kế nữ.

10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Trót Yêu Cô Giáo Lạnh Lùng

_Hongnhunhh_ | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trót Yêu Cô Giáo Lạnh Lùng của tác giả _Hongnhunhh_. Nhưng không thể phủ nhận là Thiên Thư rất ngưỡng mộ, e sợ và cũng thán phục trước sự tài giỏi của cô giáo mình.Và, mặc dù cô luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng khi cô cười, nụ cười xinh đẹp kia khiến nàng cảm giác như hồn mình đã bị câu đi mất...Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Cứu Vớt Bạch Nguyệt Quang hay Tiểu Dương Đà.

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23

Thanh Bình Không Vui

Ba Tức | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thanh Bình Không Vui của tác giả Ba Tức. Chàng ta cũng ôn nhu với ta vô cùng, biết ta không thể chịu đau, thế nên đau lòng ta, đêm động phòng không dám chạm vào ta, cứ mặc đồ mà ngủ bên cạnh ta.Người dịu dàng như thế quả thực là nhân gian ít có, nếu không phải do phụ hoàng ta có một đôi hỏa nhãn kim tinh thì sao có thể tìm được chàng giữa biển người mênh mang cơ chứ.Gả cho chàng, đúng là phúc phần ta tích cóp ba đời mới có được."Phò mã, trên cổ chàng có nhiều vết đỏ quá, là bị muỗi cắn phải không?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Câu Chuyện Nào Đã Khiến Bạn Đọc Cảm Thấy Sảng Khoái Nhất? của cùng tác giả.

0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24

Vô Củ

Trường Sinh Thiên Diệp | Xuyên không | Hoàn thành

"Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu." Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi. Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hõm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch. Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc. Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc.Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào. Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ. Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định. Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc. "Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con."

61.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24

Bỗng Một Ngày Tôi Nhận Ra, Tôi Thích Cậu

Doãn Hải Băng | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bỗng Một Ngày Tôi Nhận Ra, Tôi Thích Cậu của tác giả Doãn Hải Băng. Trong căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, được trang trí rất ưa nhìn. Vừa nhìn vào chắc không ai tin nổi đây là phòng của một cậu thiếu niên. Những ánh nắng đầu tiên của ngày mới len lõi qua khung cửa sổ vào bên trong căn phòng. Trên chiếc giường ấm áp có một câu thiếu niên đang say giấc nồng vì đêm qua đã thức trắng đêm háo hức cho ngày đầu tiên nhập học của mình, nhưng lại ngủ quên mất." Cốc, cốc, cốc "Bằng ơi! Mau dậy đi con. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học đó, sau lại ngủ quên vậy. ( tiếng mẹ của Tô Bằng vừa gõ cửa vừa gọi)Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta hay Tôi, Thụ Tấu Hài, Đi Hẹn Hò.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24

Bình Minh Ngủ Say

Nhạc Thiên Nguyệt | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bình Minh Ngủ Say của tác giả Nhạc Thiên Nguyệt. Người ta nói rằng Thái tử đã để lại một tàn nhân loại đáng thương....... Trong tang lễ, vị tàn nhân loại tóc đen da trắng kia, trầm mặc cúi đầu đỡ quan tài, cả người viết đầy cảm giác yếu ớt thuộc về nhân loại tàn tinh.Hoàng thất cùng cao tầng của Đế quốc không khỏi nhíu mày: Khiến điện hạ khi còn sống yêu đến thần hồn điên đảo, lại là người như vậy.Khương Kiến Minh làm cá muối ba năm ở học viện quân đội đế quốc, bình thường vô cùng.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Người Quan Tài hay [HP] Ta Là Duy Nhất.

55.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25

Nhiên Tâm

Kim Cương Quyển | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nhiên Tâm của tác giả Kim Cương Quyển. Tháng ngày qua đi, chợt nhận ra thời gian trước kia, bản thân mình làm thật nhiều điều vô nghĩa, lãng phí, hiện giờ chỉ muốn có một tương lai rõ ràng hơn, có một con đường dễ đi hơn.Chỉ là, cuộc đời này, lắm lúc thật sự là thân bất do kỷ.Tần Nghi gặp được Kỷ Nhiên Tân trong một tòa nhà bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, Kỷ Nhiên Tân đưa ra một yêu cầu rất lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đơn Hướng Thông Hành hay Garfield Báo Thù Ký của cùng tác giả.

11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25

Trúc Mã Khó Đoán

Đông Cảm Siêu Nhân | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trúc Mã Khó Đoán của tác giả Đống Cảm Siêu Nhân. Người khác thì mắt thấu thị, thiên nhãn, còn cậu thì cũng có thể nhìn thấy điều khác lạ đó, nhưng mà lại là thấy tên người. Chính xác hơn là thấy được tên của đối tượng mà người khác mơ ước cùng nhau làm chuyện thân mật.Nhục nhã quá, nhưng vẫn chưa nhục nhã đến độ toi đời.Trong cơn suy sụp, cậu muốn tìm đến thằng bạn thân nhất của mình kể hết câu chuyện kỳ lạ kia, nào ngờ cậu phát hiện ra, đối tượng ảo tưởng của thằng bạn thân lại có tên là... Thẩm Ngôn?Ha ha, lần này thì nhục nhã tới chết thật rồi.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Vai Chính Này Tôi Không Đảm Đương Nổi của cùng tác giả.

19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25

Xách Ba Lô Lên Và Đi - Tập 1: Châu Á Là Nhà, Đừng Khóc

Huyền Chip | Khác | Hoàn thành

Tháng 5 năm 2010, tôi đang ở Malaysia làm một công việc mà ai cũng nghĩ là công việc trong mơ. Quả thực, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, chỉ một vấn đề là tôi và sếp thường bất đồng ý kiến với nhau. Một lần quá mệt mỏi, tôi quyết định đi sang Brunei chơi cho khuây khỏa. Lúc đó, ý định đi một chuyến lâu thật lâu đã bắt đầu nhen nhóm, nhưng tôi không biết sẽ đi như thế nào. Tôi tính nếu bây giờ tôi nghỉ việc, lĩnh lương khoảng $1500 chắc cũng đủ đi vài tháng, có máy tính rồi từ từ kiếm việc gì đó làm online. Nhưng tôi quên mất là laptop tôi đang dùng là của công ty, nghỉ việc thì tôi cũng không còn máy. Thế là tôi đành ngậm ngùi bò tiền mua một cái netbook nhỏ nhỏ, cấu hình yếu yếu nhưng đủ để viết và lướt web. Máy ảnh tôi bị mất trước đó mấy tháng nên cũng phải mua máy mới. Nhoằng cái, số tiền của tôi chỉ còn lại khoảng $700, $800. Tôi tặc lưỡi, thôi đi bừa, cùng lắm là hết tiền lại về Malaysia. Tôi đặt vé khứ hồi vì thực sự tôi vẫn không dám nghĩ là mình sẽ đi học. Phòng trọ tôi cũng không trả chủ nhà mà vẫn để đồ đạc ở đấy, tin chắc chắn rằng mình sẽ quay lại Malaysia.Khi còn “la liếm” với dân công nghệ, tôi có quen Preetam Rai – nổi tiếng trong giới vì ở đâu cũng có mặt. Sinh ra ở ́n Độ, sống và làm việc ở Singapore, Preetam đi khắp các nước châu Á tham gia đủ các thể loại hội thảo công nghệ. Anh thỉnh thoảng hay bảo tôi: “Này, tổ chức cái gì ở Việt Nam đi để anh có cớ qua”. Khi nghe tôi kể lể, anh tặc lưỡi: “Đi đi, không đặt lắ. Dùng CouchSurfing(1) thì khỏi mất tiền ở khách sạn”.

17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Nợ Hồng Nhan (Yên Chi Trái)

Nhất Độ Quân Hoa | Kiếm hiệp | Hoàn thành

Kẻ bị xiềng xích gắn chặt hừ lạnh một tiếng, Giang Thanh Lưu khẽ ra hiệu, tên thủ vệ đứng cạnh hiểu ý lùi ra. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ tóc tai rối tung, cuối cùng móc một chiếc bình ngọc, dốc ra hai viên thuốc tròn đỏ như máu. Xiềng xích lại vang lên một tràng tiếng động, hắn bóp lấy cằm kẻ bị trói, nhét hai viên thuốc vào miệng, sau đó ép hắn phải nuốt xuống.Cổ họng Bạc Dã Cảnh Hành khẽ chuyển động, hắn có thể giãy dụa nhưng không được. Ba mươi năm nay, mỗi ngày hắn đều sống dựa vào hai viên thuốc này. Sau khi thuốc trôi xuống bụng, cả người hắn đều thả lỏng, đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh cũng dần dần mất đi thần thái, tầm nhìn bắt đầu trở nên mê man. Giang Thanh Lưu chậm rãi tới gần hắn: “Ngũ Diệu Tâm Kinh ở đâu?”.Cánh môi hắn run rẩy, không tài nào tập trung chú ý được, cả người rơi vào trạng thái mơ màng. Giang Thanh Lưu lại dứt khoát lấy ra thêm một viên nữa, cạy miệng hắn ra nhét vào. Lần này hắn thậm chí còn không thể cắn chặt răng. Viên thuốc này được gọi là Trường sinh hoàn, cái tên nghe vô cùng mĩ miều, sau khi ăn vào sẽ khiến người ta lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, mấy năm nay thần trí hắn trở nên mơ hồ. Tộc trưởng, và các vị trưởng lão từng trải của Giang gia sau khi thương nghị xong, đều cho rằng Trầm Bích sơn trang cũng không nhất thiết phải giữ lại một kẻ điên nguy hiểm như vậy.

11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Hạnh Phúc Quả Táo Chín

Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành

Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.

14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Thiên Thế Khúc

Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành

Yến tiệc đêm trung thu, trên Cửu Trọng Thiên lưu vân tuyệt trần. Thẩm Như Như ở trong sân viện vừa ngắm trời, vừa giã thuốc, vừa ngẩn người. Cửa viện vang lên một tiếng "Két", nàng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy sư phụ nàng mặt mày âm u đang đi vào. "Sư phụ." Thẩm Như Như lên tiếng chào, "Sao người về sớm vậy, yến tiệc trung thu không hấp dẫn...". "A." Không đợi Thẩm Như Như nói hết câu, Thẩm Nghị đã cười lạnh: "Một đám tiên nhân đôi đôi cặp cặp tung tăng lượn lờ có gì hấp dẫn." "..." Nghe thấy kiểu hình dung này, cả người Thẩm Như Như toát mồ hôi lạnh.Thẩm Nghị cũng không nhìn nàng, vừa đi về hướng phòng mình, vừa cất giọng nói không cảm tình: "Ngày mai ta phải đi rừng Thải Độc* ở hạ giới để hái thuốc, con trông nhà cho tốt.". "Ồ, được. Vậy người..." Không đợi Thẩm Như Như hỏi xong, Thẩm Nghị liền trở về phòng đóng sầm cửa lại, câu nói: "....lúc nào trở về..." kia của nàng liền nuốt ngược về cổ họng. Thẩm Như Như bĩu môi, tiếp tục giã thuốc, trong lòng suy nghĩ, sư phụ đi rừng Thải Độc đều phải tầm một hai tháng, đợi nàng xử lý xong số thuốc này, từ ngày mai trở đi nàng có thể chạy đến rừng đào tiên để trêu chọc Thị vệ tiểu ca gác cổng rồi.

10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Bí Mật Tư Duy Triệu Phú

T. Harv Eker | Khác | Hoàn thành

Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, nghĩa là bạn vốn dĩ tin rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sau một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối thứ bảy để dán mắt vào ti-vi, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận may có “rơi” trúng mình hay không.Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu nhập củamình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ.Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạo nên những khó khăn xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù bạn có ý thức hay không thì vẫn chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó.

4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Tiểu Thời Đại

Quách Kính Minh | Ngôn tình | Hoàn thành

Mỗi ngày, vô số con người tràn về cái thành phố đang xoay chuyển chóng mặt này - mang theo những kế hoạch vĩ đại hoặc những giấc mơ bong bóng giữa ban ngày; mỗi ngày, lại có vô số con người rời bỏ rừng nhà chọc trời lạnh lùng và xa lạ - để lại nước mắt sau lưng. Cô nhân viên văn phòng trẻ đeo túi xách Marc Jacobs, gắng len lỏi chui khỏi đám đông ồn ã ở ga tàu điện ngầm, chân giày cao gót mười phân lướt như bay lên bậc cấp, bịt mũi ngoảnh mặt bước nhanh qua người ăn mày áo quần rách rưới. Nơi hành lang công sở, đám người chờ phỏng vấn xin việc ngồi cả dãy dài, mươi phút lại có một người trẻ tuổi bước khỏi phòng, ném tập hồ sơ cá nhân trên tay vào thùng rác.Trong quán Starbucks, vô số khuôn mặt phương Đông vội vã xách túi giấy đựng cà phê đẩy cửa kính bước ra ngoài. Vài người vừa điện thoại, vừa lấy cốc cà phê ra uống vội uống vàng; có người cẩn thận cầm túi giấy, chui vào chiếc xe đen đỗ đợi bên đường, đến thẳng văn phòng của ông chủ. Đối lập với hình ảnh đó, là những khuôn mặt phương Tây đang nhàn nhã ngồi bên trong, mắt nheo nheo đọc Shanghai Daily, hay cầm điện thoại di động cười lớn: “What about your holiday?”Trong các tiệm hàng hiệu dàn ngang từ số 1 đến số 18 trên phố Bund, nhân viên phục vụ mặt lạnh như băng, thỉnh thoảng có một, hai nữ khách hàng đeo kính râm to đại thận trọng dùng hai ngón tay kẹp món đồ, ẻo lả kéo khỏi giá treo, liếc nhìn như thể quần áo ấy bị phun thuốc độc, rồi vừa khi đám nhân viên trong tiệm nét mặt bỗng rạng ngời như hồn nhập lại xác chực lao tới chào mời giới thiệu, đột ngột buông nhẹ tay, món đồ soạt một tiếng rơi trở về trong dãy giá áo dày đặc. Trong các cửa tiệm bán đồ xa xỉ trên phố Bund, nhân viên bao giờ cũng đông hơn khách hàng. Tôn chỉ ở đây là: nhất định phải có năm người cùng lúc phục vụ một khách.

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần

Y Nhân Khuê Khuê | Ngôn tình | Hoàn thành

Nước xanh bì bõm, mái chèo khua nhẹ giữa những vụn băng, róc rách rạch qua mặt nước. Trong làn sương trắng mịt mù, chợt thấy một chiếc thuyền dần xuất hiện. Đi qua núi đồi băng qua dãy cao, con thuyền nhẹ trôi dọc theo bờ nước, đi qua hồ Huyền Vũ, đến nhánh sông vào Bắc Kiến Nghiệp, tới khi trời sáng thì rẽ vào đường thủy xung quanh thành Kiến Nghiệp —— ngày xuân đã đến, băng tuyết hòa tan, tiết trời dần ấm, nhị nữ La thị sắp vào thành.

30.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Nam Hoa Mộng

Thiên Lại Chỉ Diên | Khoa huyễn | Hoàn thành

Có một câu chuyện, câu chuyện thần kì. Có một câu chuyện, câu chuyện tạo nên mối nhân duyên. Không cùng nòi giống, nhưng lại cùng có trái tim. Ngỡ tưởng chỉ đơn giản là gặp nhau rồi quên đi, vậy mà hóa ra lại là kí ức của cả một đời. Nếu như dùng cả sinh mệnh để đổi lấy niềm hạnh phúc, có ai tình nguyện hi sinh? Tình yêu rất thần kì. Nó bao gồm đầy đủ xúc cảm của con người: hỉ, nộ, ái, ố, không gì là không biểu đạt. Đó chính là sự khác biệt của người đang yêu và người chưa biết yêu. 

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Thừa Tướng Gia Thuần Phục Lão Công ( Tướng Gia Tuần Phu)

Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành

Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Nam Thứ Yêu Nam Chính

Duy Quân Nặc | Khoa huyễn | Hoàn thành

Chẳng ai muốn phải trải qua cuộc sống bị lệch ra khỏi quỹ đạo. Chẳng ai muốn dùng cả đời của mình để phải suy tính tâm cơ. Thụ là con người hiện đại, đánh chết cũng không tin là mình có thể xuyên sách. Gặp quỷ! Cái này thật đúng là cẩu huyết quá rồi, thật khó tin! Nhưng mà không tin cũng không được, bởi vì người xuyên sách không phải ai khác mà lại chính là thụ! Nhưng mà con mẹ nó chứ, tại sao thụ lại phải gánh vai nam phụ? Kết cục của nam phụ khỏi phải nói cũng biết rồi! Vậy thà rằng dùng một chưởng đánh chết thụ ở ngay tại chỗ luôn đi? Có bao nhiêu vai diễn như vậy, thụ tình nguyện trở thành người qua đường, không hề cưỡng cầu gì nữa! Ước mơ nhỏ nhoi ấy, vì cớ gì lại khó khăn đến như vậy?

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27