Hoại Phi Vãn Vãn | Ngôn tình | Hoàn thành
Đêm nay, rốt cuộc cũng mưa. Mưa từ mái hiên xuôi dòng chảy xuống phát ra tiếng vang khiến lòng người hoảng loạn. Sau chuyện lần đó, Hinh Hòa Cung đã lâu không nghe thấy động tĩnh lớn như vậy. Cung điện rộng lớn, ra ra vào vào chỉ có một người. Đó là cung nữ bên cạnh ta, A Man. Gió to thổi tới, cửa sổ mở rộng. Thật lạnh, ta nhịn không được mà rụt cổ, tự ôm lấy bản thân. Trong tẩm cung, một lò sưởi cũng không hề có. Bắt đầu vào đêm đông, ta và A Man ôm chặt lấy nhau, tới nửa đêm mới có thể an giấc."A Man, A Man." Thanh âm run lên, ta gọi hồi lâu vẫn không nghe A Man hồi đáp. Chẳng biết thế nào, trong lòng đột nhiên cảm thấy khẩn trương. Định gọi lần nữa, lại nghe tiếng bước chân vội vàng tới gần, ta giật mình ngước mắt, thấy cửa bị đẩy ra, một vị công công tới. Hoàn hồn, mới thấy rõ, là Tiền công công. Gã thấy ta, vội chạy tới nói: "Nương nương, người mau về đi, bên ngoài Càn Nguyên Cung, A Man cô nương..." Nghe hai chữ "A Man", ta lập tức xuống giường, lâu như vậy không thấy nàng ấy, ta nên biết đã xảy ra chuyện!Lao ra, phía sau truyền tới thanh âm sợ hãi của Tiền công công: "Nương nương! Bên ngoài đang mưa..." Mưa, sợ gì chứ? Thời điểm thống khổ mệt mỏi nhất, bên cạnh ta chỉ có A Man. Một mình chạy trong màn mưa. Mưa mùa này thật lạnh, đánh vào mặt, vào người, cảm giác lạnh như băng thấm vào xương tủy. Ta cắn răng, bước chân bên dưới mỗi lúc một nhanh. Tiền công công đuổi theo, định bung dù che cho ta, nhưng cơn mưa này thật sự quá lớn, dù trong tay gã căn bản không chịu đựng được.
40.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
An Tĩnh | Ngôn tình | Hoàn thành
Elliot là một chàng trai phương Tây nam tính, quyến rũ, cũng không có ít người theo đuổi. Anh quả thực thích Trần Di Hi, là anh ngay lần đầu bị cô gái nhỏ này hấp dẫn. Di Hi uống say, mơ mơ hồ hồ leo lên giường của Elliot, “ăn” anh sạch sẽ, sau đó quên sạch đêm kích tình, một chi tiết nhỏ đều không nhớ. Đời anh chưa bao giờ thấy mình thất bại như thế. Cả một rừng hoa, anh chỉ muốn ngắt một bông hoa là cô, nhưng cô không thèm để ý đến anh, không để anh vào mắt. Thậm chí còn vô tư cho rằng anh là một người đàn ông tùy tiện.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Ngải Đông | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Ngôn Hi vốn là một gái có nề nếp gia giáo, làm việc luôn tỉ mỉ cẩn thận. Tề Hàn Tinh là một siêu sao thần tượng tuấn tú, tài giỏi. Anh thay phụ nữ còn nhanh hơn thay áo, cuộc sống hoang dâm vô độ. Nhưng dù thế nào, anh vẫn không thể trái lời mẹ thân yêu, cưới một cô vợ. Thể hiện rõ thái độ chưa cần vợ của mình, anh thuê Lâm Ngôn Hi đóng giả bởi cô là một tên trộm hoàn hảo, anh chưa thấy tên trộm nào còn có thể thu dọn hiện trường gọn gàng hơn cô.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Mạn Nam | Ngôn tình | Hoàn thành
“Trước khi kết hôn, Từ Du Mạn nói: “Người ta đang là học sinh của anh đấy.”
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Đông Mật | Ngôn tình | Hoàn thành
Nữ chính của bộ truyện "Không muốn cưới trạch nữ" chính là Trạm Tâm Luân - một cô gái bình thường như bao cô gái khác. Nhưng chỉ có một điều, trong khi các cô gái khác đang bay nhảy tìm người yêu, tay khoác tay với chồng hay thậm chí đã có con thì Trạm Tâm Luân cô một lòng muốn "ăn bám" bố mẹ đến già.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Tú Vu Lâm | Trọng sinh | Hoàn thành
Kiếp trước Niếp Thư Dương bất hạnh bị súng bắn xuyên đầu, tỉnh lại đã biến thành một con hát dân quốc địa vị thấp kém, càng bất hạnh lại bị đại tư lệnh coi trọng, không thể không khoác da cừu ngoan ngoãn bị áp. Anh công trong truyện khá bá đạo, có trung khuyển si tình. Em thụ thì có mỹ có cường có ôn nhu có lạnh lùng. Truyện diễn biến hợp lý ở điểm khắc họa được em thụ trải qua 2 kiếp thì vẫn luôn khao khát đi tìm tự do cho mình. Nhưng cuối cùng em vẫn lựa chọn rời bỏ chiếc lồng son của anh để tìm đến hạnh phúc mới.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Đã là con người thì luôn luôn có hai mặt đối lập, một bên thì phô bày ra cho cả thế giới nhìn thấy, bình phẩm, một bên thì trốn sâu vào bên trong, tùy thời mới có thể bộc phát ra ngoài. Thẩm Tuất cũng thế, ngày từ khi còn là một cậu học sinh ngây ngô không biết chút gì ngoài việc ngồi ngốc trong phòng trọ cho đến khi trở thành gương mặt được người người săn đón trên các mặt báo dù nổi tiếng hay chỉ đơn giản là vài tờ lá cải thì cậu vẫn luôn chưa từng bỏ quên sở thích cá nhân của mình. Nó cũng chẳng có gì là đặc biệt lắm, chẳng phải thứ thú vui phạm pháp hay là dính líu đến sài chuyện khó gọi tên, nhưng là đối với người như cậu thì đúng là vẫn không nên để cho người ta biết nhiều quá.Thế giới ảo quả thực là một chốn tuyệt vời, người ta có thể trút bỏ thứ vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài để phô diễn toàn bộ những gì có ở bên trong, coi như là toàn bộ nội tâm đều được tự bạch hết. Có lẽ chính vì thế nên Thẩm Tuất mới đắm chìm vào trong những trò chơi ảo, coi nó như một nửa cuộc sống của mình, cứ thế vui vui vẻ vẻ trôi qua ngày, tất nhiên tất cả đều chỉ còn là một ước mơ xa vời khi gặp được người có thể khiến cho hắn từ bỏ hết tất cả để có thể cùng nắm tay nhau.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Lâu Tiểu Tô | Đam mỹ | Hoàn thành
Đời của một kẻ thân dính bụi hồng trần làm sao có thể vui vẻ, họ dù là nam hay nữ đều phải bán rẻ tiếng cười, dù là muốn hay không đều phải vì mạng nhỏ và kế sinh nhau để mà phô bày ra những gì mà cả đời mình trân trọng nhất. Người nổi danh vì tiếng đàn tuyệt hảo không ai có, người được chú ý bởi nhan sắc tựa như một đóa phù dung xinh đẹp và diễm lệ, người thì phải chịu nhục mua vui cho kẻ lắm tiền nhiều của, người thì lại một bước lên trời chịu ngàn vạn sủng ái của kẻ thu mua. Kiếp bèo bọt không có nơi nương tựa, làm cái nghề bị người ta phỉ nhổ, đâu phải là sung sướng gì. Liễm Quân hắn chính là đã từng nổi danh như vậy, được người ta ngước nhìn lên với ánh mắt vừa hâm mộ, lại cũng vừa đố kị, hắn nhìn thấy đủ các tâm tình của con người, chỉ trừ có chân thật là chưa bao giờ nếm trải. Hắn vì cứu người, vì làm việc nghĩa mà xả thân, cuối cùng lại khiến cho chính thân này rước họa, gương mặt bị hủy, thêm nữa chân bị đánh gãy, nửa đời người trở thành một kẻ phế nhân không bao giờ có thể giống như những người bình thường khác. Lưu lạc chốn hồng trần, cuộc đời của hắn rốt cuộc cũng có thể tươi sáng hơn chút ít khi gặp được y. Y không phải là kẻ ấm áp biết thương hương tiếc ngọc, cả đời y ngoài luyện võ, cũng chỉ có luyện võ, tất cả đều là vì y muốn bảo vệ chính mình, nhưng hơn hết cả đó chính là có gắng muốn đem lại cho những người mình yêu thương một đời bình an. Một người cố chấp, cao ngạo, một người lãnh diễm vô tình, trời cao cho họ được gặp nhau, trải qua bao nhiêu sóng gió cuối cùng cũng có một ngày được chung bước.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Hoàng Thành U Hỏa | Đam mỹ | Hoàn thành
Giữa cái thế giới chẳng thể nào phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo này, việc tìm thấy được một thứ tình yêu thực chân thành là việc khó mà tin tưởng được. Đời lại không có cái gì lại là không thể, thứ chúng ta chưa nhìn thấy lại chẳng có nghĩa là nó không có thật, ví như thiên thần, ví như ác quỷ, ví như phép thuật… và bằng một cái cách nào đó, những điều mắt chúng ta không thể thấy, tai không thể nghe vẫn cứ hiển hiện ở đâu đây. Vô Tranh là một chàng trai rất đáng yêu, ở hắn có một cái gì đó thực dễ thương tựa như một đứa trẻ, hắn có thể vì bạn bè mà hết lòng hết dạ, không nề hà quản ngại gian nan mà giúp đỡ, dù cho có biết sẵn đó là một cái bẫy cũng sẵn lòng nhảy vào, bởi cái chữ bạn đối với hắn là nặng tựa ngàn cân. Người như hắn, chính là bạch mã hoàng tử trong lòng của vô vàn cô gái, vừa ấm áp, lại vừa dịu dàng ôn nhu, có thể làm tan chảy trái tim của tất cả mọi người. Ấy thế mà chẳng hiểu sao hắn lại có tình cảm với Tử Khiêm, cái kẻ vốn bị mệnh danh là một cái tảng băng di động không hiểu ái tình. Có lẽ đó là do cái sự hứng thú đặc biệt của hai kẻ mạnh, hoặc là như người ta nói ấy, là nam châm trái cực mới có thể hút nhau, vậy nên riêng Tử Khiêm, hắn có thể đối với bất cứ ai cũng không thèm đổi sắc mặt dù một chút, ấy vậy mà khi bên cạnh Vô Tranh hắn lại cứ như vậy vô ý thức bảo vệ người ta như bảo bối mong manh.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Hoàng Thành U Hỏa | Đam mỹ | Hoàn thành
Quỷ là gì? Chẳng phải là những thứ bẩn thỉu, được cho sinh mệnh dài đằng đẵng nhưng lại không dùng nó để làm điều có ý nghĩa chút, lại đem món quà mà trời ban cho đó đi vấy bẩn. Bọn chúng nếu muốn duy trì phép thuật của mình thì phải cần đến tu luyện, và cả máu, cả nước mắt, cả linh hồn, cả nỗi khổ của nhân gian. Bọn chúng không biết xót thương cho bất cứ ai, không biết yêu, chỉ biết chiếm đoạt và thỏa mãn thú tính của bản thân, để rồi cuối cùng kết cục chờ đợi ở phía trước cũng chỉ là thân trở thành cát bụi, hồn hóa vào hư vô, mãi mãi cũng không thể đầu thai vào kiếp khác. Đó là những gì mà con người ta đồn đại, mà đã có quỷ thì phải có thần tiên – những con người mang thứ sức mạnh cao siêu đi cứu vớt chúng sinh, giúp cho cuộc đời này vơi bớt đi bóng tối. Chỉ là thực tế trên đời này không có tốt cũng chẳng có xấu, quỷ không phải là điềm gở, và thần tiên cũng chẳng phải điềm lành, tất cả đều chỉ là cái mà con người ta nhìn nhận.Rồi một ngày nào đó, lễ đàn tế quỷ mở ra, sâu dưới mặt biển tưởng chừng như êm đềm và dịu dàng ấy ẩn chứa một thứ bí mật kinh hoàng, có những linh hồn bị giam giữ để trở thành vật tế, có những kẻ đứng cười và chờ đợi ngày bể máu lan tràn nhân gian, có một tương lai đau đớn sắp sửa thành hình, đó chính là nếu như không có ai cố gắng để bảo vệ cái lý tưởng mà mình mong muốn. Tất cả cũng đều chỉ là một thứ mưu kế thâm sâu trên quy mô rộng, liệu rằng có ai có thể phá bỏ được vòng xoáy đục ngầu này?
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Phong Chi Vạn Lý | Khoa huyễn | Hoàn thành
Hàn Hiểu chỉ là một nhân viên thường ở cái công ty này thôi, cậu không quá giỏi để được ưu ái, hay là không ra gì để mọi người chẳng thèm để ý đến. Công ty tổ chức một chuyến du lịch dành cho toàn thể nhân viên, tất nhiên cậu cũng có một chân tham gia, ấy vậy mà cứ nghĩ rằng may mắn có được một khoảng thời gian vui vẻ miễn phí, ai ngờ lại thành cái mở đầu của đủ thứ chuyện linh tinh khác. Chẳng phải là cả đoàn chẳng ai có vấn đề gì sao, ấy vậy mà cậu chẳng hiểu vì cái nguyên do gì mà lại xui không tả được. Nói đi cũng phải nói lại, nếu như cậu bỏ được cái tật tò mò thích táy máy tay chân của mình thì cũng đâu đến nỗi, chỉ là đời không như mơ, và sự thực thì cậu chính là bị cái tật này hại chết. Tất nhiên nếu như chỉ đụng vào những đồ vật bình thường không có giá trị thì cũng chẳng sao, thế nhưng cậu lại đi mò lên cái hình điêu khắc con mặt trên tường của một nhà thờ cổ ở Ai Cập. Vùng đất này vốn nổi tiếng trên thế giới bởi nền văn minh huy hoàng một thời cũng như kì quan về kiếm trúc như các kim tự tháp, nhưng khiến cho người ta tò mò nhất có lẽ vẫn là các lời nguyền cổ xưa lưu truyền hàng trăm năm và các hiện tượng huyền bí xoay xung quanh nó. Mà cậu thì lại vô tình bị vướng vào cái vòng xoáy mà chưa ai có thể lí giải được này. Từ đó cập mới có thể gặp được vì thần mặt dày nào đó, tiếp theo là Tà Thần đáng sợ, rồi đến cục cưng bảo bối, đủ các chuyện kì lạ khác diễn ra.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Phùng Quán | Đam mỹ | Hoàn thành
Cửu Vĩ vốn là nhân viên của tiệm bánh pizza. Còn hắn là tổng tài của Hàn thị. Trong một lần ăn pizza ở đây, hắn thấy cậu nên nói cậu hàng ngày chuyển bánh đến công ty hắn và hắn trả tiền cho cậu. Nghe vậy, cậu cũng nghe theo ý hắn. Cứ mỗi buổi sáng là cậu đem bánh cho hắn ăn. Có buổi hắn ăn không nổi liền đem cho thư kí ăn nhưng hắn cũng kêu cậu đem đến. Cứ vậy là sáng nào thư kí hắn cũng ăn pizza do hắn mua.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Cô Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày ấy, Mông Nguyên đấu tranh ác liệt với nhà Nguyên, cuối cùng, Mông Nguyên thua thảm. Cha của A Tịch, bị Tống Ngạn giết. Nàng giết hắn bên bến Ngu Tình, rồi gieo mình xuống sông. Nào ngờ hắn thoát sống, nàng được phu thê họ nhận làm nghĩa nữ, trở thành công chúa nhà Nguyên.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Chanh Tử Vũ | Khoa huyễn | Hoàn thành
Một mối tình đơn phương, kéo dài dai dẳng mà cậu dành cho anh suốt mười năm trời. Một đời người có bao nhiêu cái mười năm để hoang phí đây chứ, cậu thương anh mười năm trời, lại tiếp tục tiêu hao thời gian gần như chẳng khác gì là một đời người. Mười năm như vậy, đứng trước mặt đối phương, ngay đến cả ánh mắt anh cũng tiếc mà cho cậu. Anh hiểu rõ, với cậu chấp niệm quá sâu nên nói đến hai từ “buông bỏ” thì căn bản là không thể nào. Nhưng đến khi đối phương thật sự buông tay, anh thề, anh rất muốn vui vẻ, rất muốn tỏ ra hạnh phúc nhưng không thể, thực tại trước mắt như vậy, đáng lý anh nên vui nhưng không hề. Đến khi thức tỉnh, đến khi anh biết bản thân mình có bao nhiêu ngu ngốc thì đã muộn, hối tiếc lúc này chẳng còn ích lợi gì nữa. Một đao tổn thương, vết thương sâu đậm mang theo thương tổn không thể vãn hồi. Bỗng chốc hóa thành nơi lạnh lẽo, vĩnh viễn không thể chạm đến. Vào khoảnh khắc anh nhận ra anh yêu cậu ấy, muốn hèn mọn nói một tiếng xin lỗi, nhưng lấy cái tư cách gì đây. Khoảng cách thật xa xôi, người thương đứng trước mặt, là cố chấp vì điều gì đến mức chối bỏ. Nếu thực có cơ hội làm lại, anh tuyệt đối sẽ dùng tất cả sự chân thành, yêu thương mà bảo hộ em, vết xe đỗ đã cũ. Mời các bạn theo dõi tác phẩm Tự Ái Nhi Phi!
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Sương Mộc Niên | Ngôn tình | Hoàn thành
Diệp Hiểu Chanh là một cô gái có tính cách vô cùng lười nhác. Bởi vậy nên cuộc sống sinh hoạt của cô cũng chả có gì đặc biệt, chỉ có đi làm rồi lại về nhà, thiếu đồ ăn hay đồ sinh hoạt cá nhân thì lại ra siêu thị mua đồ rồi về, ở nhà cũng lười đến nỗi chả muốn làm gì nên chỉ biết ôm giường làm bạn mà chìm sâu vào trong giấc mộng.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Chuyển Vận Trúc | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đến Với Tình Cũ của tác giả Chuyển Vận Trúc. Mà chỉ cần nhìn thấy người thương, mọi thứ lại chỉ đơn giản hóa thành một chữ "thương".Lâm Triêu Lộ, rất vui khi gặp lại anh.Tư Khanh, Tư Khanh trong "nhớ người mà không được gặp người". Anh à, anh còn nhớ em chăng?Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện cùng thể loại như: Ta Tu Tiên Trong Trò Chơi hay Tinh Tế Xuyên Qua Chi Thái Tử Phi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Vưu Tứ Tỷ | Ngôn tình | Hoàn thành
Nữ chính bộ truyện tên Tố Dĩ là một người của Thượng Nghi Cục đảm nhiệm công việc Quản đới cô cô, tức là làm người huấn luyện cho mấy tiểu cung nữ mới vào. Nổi tiếng là một con người nghiêm nghị lại tốt bụng, hiền lành. Có điều, nàng mắc phải một căn bệnh mãi không chữa được... Bệnh đó gọi là bệnh mù mặt hay còn gọi là bệnh hay quên người ta. Cứ mỗi lần gặp ai đó thoáng chốc thì chỉ mấy ngày sau đó, nàng ngay lập tức quên họ, để rồi sau đó gặp lại cũng chẳng nhớ mặt mà chỉ ngờ ngợ trông rằng quen lắm, hình như mình đã gặp đâu đó rồi.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Bạch Giới Tử | Sắc | Hoàn thành
Kỳ Sơ Hạ là một người làm trong giới giải trí. Ba ngày trước, cậu xin phép về sớm để có thể về nhà đón sinh nhật của đứa em gái bé bỏng. Nhưng trong đêm đó, một mình đi trên con đường hẻo lánh nhỏ, không người, cậu không may gặp phải mấy tên lưu manh bắt cậu xuống xe. Chúng không chỉ cướp tiền của cậu mà còn đánh đập cậu đến gãy chân. Và cậu ta đã phải nằm viện suốt mấy tháng trời, may sao vụ việc của cậu không bị lên báo.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Thái Vi Thiên | Cung đấu | Hoàn thành
Câu chuyện cổ đại mang màu sắc rất hiếm có. Hẳn không ai trong chúng ta không biết đến những mưu mô tranh sủng của các mĩ nữ trong hậu cung đầy sóng gió. Nhưng ở truyện này, họ lại sống rất thật lòng với nhau, không hề có sự giả dối hay đố kị. Các phi tần của hoàng đế từ hoàng hậu cho tới các quý phi đều là những người hết sức tốt bụng. Họ đều là chị em phụ nữ nên họ đều hiểu cùng yêu một người đàn ông mà có thể đối xử tốt với nhau là rất khó. Nhưng rồi những suy nghĩ ấy chẳng thể giữ lâu. Vì hoàng đế chẳng thèm động vào ai trong số bọn họ.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32