Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành
Lớn lên một chút, tôi bạo dạn hơn hẳn, đã dám mở mắt nhưng không bao giờ đủ can đảm nhìn xuống lòng sông. Cúi nhìn xuống, tôi sợ hãi cảm thấy không phải dòng nước đang trôi mà chính là cây cầu đang trôi. Cảm giác đó làm tôi lảo đảo, chếnh choáng như người say. Lần đó, nếu chú Thảo đi phía sau không kịp đưa tay tóm lấy tôi, tôi đã rơi xuống dòng nước đang chảy xiết kia.Thoáng đó mà đã xa rồi. Chú Thảo đã mất trong một mùa mưa, sau một cơn tai biến. Con đường từ đường quốc lộ dẫn về làng đổ bê tông từ nhiều năm trước, nhưng nửa chừng thì ngoài huyện bảo hết tiền, chả hiểu tại sao. Thế là từ đường quốc lộ ngoặt về làng chỉ có bảy cây số đường phẳng. Bảy cây số còn lại vẫn là con đường đất đỏ lồi lõm, mùa nắng xe nảy tưng tưng, mùa mưa bánh xe bị bùn gói kín, không nhúc nhích được.Chú Thảo người gầy gò nhưng huyết áp cao, cô Út Huệ bảo thế. Vào giữa mùa mưa năm đó, huyết áp chú có lúc lên gần 200. Chú bị đứt mạch máu mũi, máu chảy ướt cả ngực áo. Nhưng thím Lê không chuyển chú đến bệnh viện được.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Sherry134 | Đam mỹ | Hoàn thành
Lần thứ hai Dương Lạc gặp Thẩm Hàm là trong phòng trưng bày khoa học tự nhiên của thư viện. Thẩm Hàm nhờ viên quản lí tìm hộ gì đó, hình như đã tìm rất lâu, giọng nói của chị gái kia mang theo chút bất nhẫn. Thẩm Hàm lại tốt tính, cứ giải thích với chị ta mãi. Bình thường Dương Lạc không thích qua lại nhiều với giảng viên. Tình huống kiểu này cùng lắm cũng chỉ nhìn thêm mấy lần rồi cầm sách mình tìm, định rời đi. Bỗng nhiên chị gái kia giở giọng oán trách rất to: “Anh cứ như thế thì bao giờ mới tìm được đây? Còn để người khác làm việc nữa không? Bên kia tôi còn bận nhiều lắm đấy!”Thẩm Hàm đặt nhẹ mẫu vật trên tay lên bàn: “Ừ nhỉ, tôi quên mất đấy. So với người mù thì, người không hiểu thuật ngữ chuyên ngành làm việc càng khó khăn hơn. Thật ngại quá.”Giọng nói chẳng mang tức giận hay khiêu khích, nghe như thể đang lẩm bẩm một mình. Vẻ mặt chị gái kia không khỏi tức giận, ngượng nghịu bỏ đi. Dương Lạc ở bên cạnh nhìn, mỉm cười tán dương, sau đó đi tới: “Thầy Thẩm, thầy muốn tìm gì. Em tìm giúp thầy là được.”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
fujiwara | Đô thị | Hoàn thành
Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo.Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy phát ghét. Làm đầu tắt mặt tối mới đủ sức trả tiền lời từ món nợ mà cha tôi vay từ một nhà băng nổi tiếng cho vay nhiều nhưng có lãi suất cao mỗi tháng. Còn món tiền chính thì càng lúc càng tăng lên. Thật đau cái đầu...
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Yuuki9999 | Đô thị | Hoàn thành
Nó - Thiên Hương hớn hở bước vào nhà, khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi. Bây giờ, nó đang rất vui khi nhận được tin mình đỗ vào trường Ikame - một ngôi trường nổi tiếng là dạy tốt, học tốt. Biết được tin, nó đã chạy về thông báo để muốn mẹ vui. Nhưng tìm cả trong và ngoài nhà mà chẳng bóng dáng mẹ đâu. Nó thật vọng, ngồi xuống ghế. Một lá thư được đặt ở bàn, gửi nó.Con gái thân yêu, Lúc con đọc được lá thư này là lúc mẹ đã sang Hàn để làm việc. Mẹ xin lỗi vì đã đi mà không báo trước. Chắc con đang giận mẹ đúng không? Mẹ biết mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc con vui, con buồn, mẹ đã không nghe con chia sẻ. Những khi con khóc thầm vì nghĩ do mình mà cha mất, mẹ cũng biết nhưng lại không an ủi và động viên con. Từ khi cha con mất, mẹ đã lao vào công việc mà không nghĩ đến những cảm xúc của con. Mẹ chỉ nghĩ nếu có thật nhiều tiền thì con sẽ có cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Giờ mẹ mới hiểu thứ con thực sự cần là tình yêu thương, che chở, quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Đó là sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình. Nếu chỉ có đầy đủ vật chất, thiếu tình thần thì sao có thể vui vẻ, hạnh phúc mà sống. Thế mà mẹ lại có suy nghĩ nông cạn như vậy...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
DNguyen | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện 100 Ngày, Sau Quyết Định Ly Hôn của tác giả DNguyen. Cuối cùng chỉ toàn là tổn thương, tổn thương người, tổn thương mình.Có những mối quan hệ thực sự rất bế tắc,Muốn vứt bỏ, không đành lòng,Muốn tiến lên, không có khả năngMuốn duy trì như hiện tại, lại không thể đối mặt...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám hay Vương Gia Ta Sẽ Giảm Béo Mà!
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lâm Tri Lạc | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trúc Mã “Cục Nợ” Của Tôi của tác giả Lâm Tri Lạc. Kỳ Lẫm trả lời một cách trật tự, như tập mãi đã quen:"Là phải quan tâm chăm sóc người kia từng li từng tí. Luôn chuẩn bị sẵn kẹo nè, lúc họp thì cho cậu ấy dựa một chút, khi cậu ấy mất ngủ thì ở bên cạnh cậu ấy, cùng cậu ấy ngủ,.."Người qua đường:???? Ủa alo. Chúng ta đang nói về trúc mã chứ có phải “cục nợ” đâu?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chiến Thần Về Nhà Thông Báo Kết Hôn hay Hẹn Ước Mười Năm của cùng tác giả.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tô Vong Cơ | Tiên hiệp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện của tác giả Tô Vong Cơ. Thế thì liều mạng ôm đùi, tạo quan hệ tốt, làm nũng, bán manh, làm gì cũng được, miễn sao có thể tồn tại.Nhưng tới lượt Vân Triệt thì:Nhập vai sư tôn của vai chính, oai phong vô cùng, sờ mèoNhập vai kẻ thù diệt môn của vai chính, đạp vai chính dưới chân, sờ mèoLạnh mặt đá văng vai chính đồ đệ đang lấy lòng mình, tiếp tục sờ mèo- - ai ngờ có một ngày, mèo trong ngực lại biến thành đồ đệ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ngôn Bất Tận Ý hay Vọng Tưởng Giang Sơn.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thẩm Nhạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thường Nga của tác giả Thẩm Nhạn. Trán bỗng đau nhói như kim châm, Tạ Bất Hối hoàn hồn.Ngước mắt lên, mẹ đang cầm khăn nhúng nước lau cát bụi dính trên vết thương cho nó, trong tiếng quất roi vùn vụt của roi mây và tiếng bạn chơi cùng kêu khóc, cử chỉ của mẹ càng có vẻ dịu dàng hơn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều hay Xin Lão Tổ Tông Hãy Cố Gắng Làm Người.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoa Ảnh Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngụy Thôn Hành của tác giả Hoa Ảnh Tử. Ô Đồng có một người em trai tên là Ô Ninh, năm nay mười bảy tuổi và đang học tại trường dạy nghề trung học phổ thông Phổ Dương.Hôm nay, trường học đã gọi điện nói với Ô Đồng, gần đây Ô Ninh đã nghiện một trò chơi tên là thử thách lòng dũng cảm, đã lừa hai bạn cùng lớp ở trường nói rằng muốn đến làng Ngụy để thử thách lòng dũng cảm của mình.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần hay Cuồng Phi Sủng Vương.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Kỳ Lộc Bát Kim | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vị Omega Thơm Ngon Mềm Mại Kia của tác giả Kỳ Lộc Bát Kim. Beta yếu đuối mơ hồ giải thích.Hắn hoang mang, tin tức tố mờ nhạt, lập tức ở trước mặt hắn trở nên nồng đậm hơn.Hắn quyết định phá nát cái tủ lạnh này.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Abo Hôn Nhân Thứ Hai hay [TAEGI][ABO] Mềm Mại Kia của cùng tác giả.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Vương Tam Cửu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chỉ Mình Em của tác giả Vương Tam Cửu. Gánh trách nhiệm khi anh làm chuyện xấu, chạy việc vặt đi đưa thư giúp anh.Từng dùng thân hình gầy gò của mình dìu anh đến phòng y tế khi anh bị thương, loạng choạng cả đoạn đường.Cố gắng hết sức, cuối cùng đổi lại một câu của anh “Chỉ là bạn mà thôi”.Sau đó nhà họ Sơ gặp biến cố, Sơ Xuân ra nước ngoài khám bệnh. Trước khi đi, cô ra dấu với Tạ Yến: Em sẽ chờ anh đến năm 25 tuổi.Kể từ đó, không còn cái đuôi nhỏ khó chịu nào nữa trong thế giới của Tạ Yến.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Muôn Vàn Cưng Chiều của cùng tác giả.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lưu Ly Đại Tiên Tiên | Võng du | Hoàn thành
Truyện Võng Du Chi Sư Phụ Nhĩ Thú Ngã Ma là tựa truyện mới lạ, thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về câu chuyện tình yêu của hai nam nhân vật chính đồng tính trong truyện. Lâm Mặc Trạch là một người thích chơi game và vào một hôm buồn chán hắn đã chạy lên đảo Huyền Vũ đánh thần thú trong game của mình. Chính ở nơi này, hắn đã gặp được người trong mộng của mình và người đó cũng đang xem hắn đánh thần thú. Điều này khiến hắn hết sức cảm thấy vui và hạnh phúc. Hai người họ đã chính thức vô tình gặp nhau bên ngoài và tiếp xúc nói chuyện cùng nhau. ]
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
PemDan | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện xuyên không Sư Phụ! Đồ Nhi Là Nam Nhân!!! xoay quanh cuộc sống của một cô nàng cô đơn, đi tìm đệ tử để bầu bạn. Nhưng tréo ngoe sao khi lại thu nhận nhầm một nam giới thành hảo đệ tử thân cận. Độc giả sẽ được nhiều tràng cười bởi sự hài hước của những tình huống thú vị này.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Khinh Ca Mạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng bây giờ chỉ là một hồn ma du thủ du thực, tốn hàng ngàn năm cầu mong được nhìn thấy hắn một lần nữa để mà nói lời tạm biệt không hơn, thế nhưng mà đời này lại không được như thế. Không có bất cứ một ai có thể nhìn thấy nàng, không có một ai có thể nghe thấy sự bi thương và thống khổ trong lòng nàng, mặc cho nàng thống khổ giãy dụa, thống khổ gào thét, thống khổ kiếm tìm đều vô vọng. Hắn chính là vẫn không thấy tăm hơi. Đã từng có một người cười mà hứa với nàng sẽ kề cạnh mãi mãi, đã từng có người hứa với nàng sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng, vậy mà giờ này hắn ở nơi đâu.Nàng bây giờ chỉ là một kẻ ăn mày, không có những kí ức xưa cũ, không có tổn thương, không có đau đớn, cũng chẳng biết hến hoài niệm trong tâm tưởng. Ấy vậy mà một kẻ ăn mày hèn mọn như nàng, vốn không bao giờ có khả năng được người ta để tâm đến, chết cũng chẳng ai thương lại cũng có thể trở thành đồ đệ của thượng tiên. Năm tháng trôi qua, nàng cũng dần dần trưởng thành, nữ tử nhan sắc tuyệt trần khiến cho người say mê trong lòng lại chỉ có duy nhất một dáng hình của người đã cưu mang nàng, cho nàng hơi ấm, đó chính là sư phụ, để mà cuối cùng nàng mặt đỏ tai hồng thốt lên một câu: “Sư phụ, ta muốn phạm thượng”
45.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Trần Thế Chi Thương | Trọng sinh | Hoàn thành
Sư phụ của Tô Thần Dật tên là Tô Thắng, là thần trộm nổi danh ở nước Z(Zhongguo – Trung Quốc), nếu đã được gọi là thần trộm, thì đương nhiên là tay nghề rất giỏi, từ trước tới giờ hễ hắn nhìn trúng cái gì thì cái đó chưa từng sẩy khỏi tay hắn, ở trong giới cũng khá có danh tiếng. Chỉ là mười năm trước Tô Thắng rửa tay gác kiếm, dốc lòng ở nhà nuôi dạy hài tử – Tô Thần Dật.Trải qua mấy chục năm siêng năng dạy dỗ của Tô Thắng, Tô Thần Dật cũng kế thừa không ít bản lĩnh của sư phụ nhà mình. Chính là, Tô Thần Dật thông minh thì có thông minh nhưng mà rất lười nhác, dẫn đến hiện trạng bây giờ, cái gì cũng không tinh, lại luôn sơ suất. Vì thế, ngay ngày y trải qua tuổi hai mươi, y liền bị Tô Thắng tức nước vỡ bờ, một cước đá xuống núi, gọi là rèn luyện.Chỗ Tô Thắng ở là một biệt thự nằm trên núi ở một trấn nhỏ vùng ngoại thành của B thị. Khi Tô Thần Dật đi dọc theo đường núi xuống trấn rồi quay đầu nhìn lại ngồi biệt thự đã sớm biến mất trong tầm mắt, y liền hưng phấn mà tung cái túi trong tay lên rồi chống nạnh: "Con mẹ nó, rốt cuộc ông đây cũng được rời khỏi cái nơi chim không thèm ị này, muahahahaha.... Ui~"
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Dạ Lan Yêu Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khoảng cách thi đại học tối tăm đã qua một thời gian, không có gì để làm, Tiêu Phong chơi điên rồi, trực tiếp ngâm cả người mình trên máy tính. Hắn thoả mãn say mê tiểu thuyết, trong thời gian này có thể nói là đọc vô số tiểu thuyết. Thế nên tạo thành một hậu quả không thể nào tốt. Hắn – Tiêu Phong, tiểu thuyết, thiếu nghiêm trọng! Cái này đối với một người mê tiểu thuyết mà nói thật sự rất không xong. "Tiểu muội, em có tiểu thuyết nào hay giới thiệu cho anh xem hơm? Anh đói tiểu thuyết!" Tiêu Phong trên bàn cơm hỏi em gái đối diện."Ăn cơm của con đi! Tiêu Phong, em gái con còn chưa thi cuối kỳ" Mẹ Tiêu Phong ở trong nhà bếp quát. "Lão ca anh đây là dụ dỗ em đi xem tiểu thuyết! Thành tích em không tốt cũng tìm anh!" Tiêu Hinh Nhan bất mãn nói, đối với người tại thời gian ôn thi gian khổ, loại hành vi này của lão ca khiến cô hâm mộ ghen tị hận! "Không phải em vài ngày nữa được giải phóng rồi sao, anh bây giờ đói tiểu thuyết đây này!" Tiêu Phong cười hì hì buồn rầu, cái loại cảm giác bản thân được giải phóng, người khác còn ở giữa bể khổ thật thích, Tiêu Phong không phúc hậu suy nghĩ."Keng!" Mẹ Tiêu Phong đem một mâm đồ ăn đặt lên bàn, đột nhiên dùng khẩu khí ôn nhu cười hì hì với Tiêu Phong nói :"Con đã nhàn nhã như vậy, vậy vài ngày nữa mẹ để con báo ban vật lý, hứng thú không? Đỡ phải con lại cận thị thêm." "Mẹ! Ngài đây là bất công đó!" Tiêu Phong hét lớn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phi Yên | Ngôn tình | Hoàn thành
Những người đó cô đều quen biết... Người đang khóc vật vã đó là mẹ cô , người bên cạnh an ủi ôm bà vào lòng nhưng khuôn mặt cũng đầm đìa nước mắt là Á Hân bạn thân của cô... Còn người đàn ông tuổi ngoài tứ tuần dáng người cao ráo đầy phong độ,đó là ba cô, khuôn mặt ông đau khổ đang nhìn hình người con gái trên bia mộ mỉm cười, ông không còn vẻ trang nghiêm như bình thường mà khuôn mặt trở nên hốc hác hằng rõ trên đôi mắt, có lẽ ông rất mệt mỏi... mà người trong hình đó không ai khác chính là cô: "Lâm Thiên Tuyết , hưởng dương 24 tuổi" thì ra cô đã chết , mọi kí ức như ùa về ..Cô tận mắt thấy Hứa Vỹ cùng em gái cùng cha khác mẹ của cô đang ân ái trên chính chiếc giường của mình.. Hai người họ phát hiện ra cô đang đứng ở cửa Hứa Vỹ hoảng hốt mặc đồ vào đuổi theo cô.. Lâm Tiểu Phù cũng chạy theo nhưng để kéo Hứa Vỹ lại, không gì là chột dạ , vẻ mặt vui sướng mỉa mai .
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Quỷ Tiếu | Trọng sinh | Hoàn thành
Trụ Vương say mê Đát Kỷ, bỏ bê triều chính, tới khi chết đi mới hối. Sống lại một đời, hắn quyết chỉ trở thành mình quân, tái kiến Triều Ca. Nào ngờ bản thân lại dây tới sáu con sói đói, chạy mãi chạy mãi cuối cùng tuyệt vọng thô bạo đem bản thân tắm rửa sạch sẽ leo lên giường, cổ thắt nơ đỏ dâng lên miệng sói. Bầy sói đói mặt đầy dâm dê: " hê hê " Thương Vương Thụ đầy đầu quạ đen lượn qua, nước mắt lưng tròng dâng lên mông nhỏ " Các vị đại gia cầu thương xót " Ba... Ba qua đi, kết quả mông y bị bọn họ thao đến nở hoa hướng dương. Vẫn là Thương Vương Thụ: "... " Y sớm biết cầm thú không có tính người mà! QAQ Lề: đây là truyện nhằm để thoả yy của bản thân tác giả, lưu ý tên địa danh trong đây toàn bịa ra nên thỉnh quý vị ném đá nhẹ tay.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phạm Hương Lan | Ngôn tình | Hoàn thành
Đêm đông tĩnh lặng, vạn vật chìm vào trong giấc ngủ, trên con đường vắng vẻ, cô gái bé nhỏ với bộ đồng phục nhà hàng nhanh chóng rảo bước về phía trước. Gió đông thổi từng cơn, lùa vào da thịt khiến cô gái bé nhỏ không khỏi rùng mình, cô đưa tay kéo cổ áo cao lên, quàng lại chiếc khăn trên cổ. Reng... Reng...Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, cô gái có chút hoảng sợ, cô cảnh giác nhìn xung quanh rồi từ từ cầm điện thoại từ trong túi xách ra. Trong bóng đêm yên tĩnh, hàng chữ Honey trên màn hình điện thoại lại càng một rõ rệt hơn. Khẽ nhíu mày, cô chần chừ một chút rồi quyết định không nghe mà ấn tắt. Đầu dây bên kia có vẻ rất kiên trì, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc..... Cô gái nọ có vẻ không còn kiên nhẫn được nữa, liền khó chịu ấn nút nghe.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Nhân Hải Trung | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm bận mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này. Trong cái sát na nhỏ bé của thời gian quy định cả đời người, nàng đã gặp sư phụ. Chàng là người thầy người cha nuôi nàng khôn lớn, dạy nàng biết đọc biết viết, biết yêu thương lương thiện hiền lành. Chàng cho nàng hết thảy ấm áp, bảo bọc bao dung. Nàng là mảnh ngọc khiết, mảnh ngọc thần sáng hơn cả ánh trăng, Nguyệt Nguyệt, ngọc truyền quốc, mất ngọc là mất quốc, mất nàng sinh mệnh cũng chẳng còn.Nàng, là chàng nhặt về nuôi từ nhỏ, lấy danh phận sư đồ ! Tuổi thơ của nàng, rất đẹp! Nàng sống trong sự yêu thương, bảo bọc và đầy bao dung của chàng! Một đứa trẻ phải chăm sóc cho một đứa trẻ, là chuyện cỡ nào khó khăn, vất vả, nhưng chàng làm được, mà còn làm rất tốt! Chàng không những nuôi nàng lớn khôn, mà còn dạy dỗ nàng thành một cô gái tuyệt vời, biết yêu thương, trân trọng người khác! Năm nàng 8 tuổi, chàng rời núi tòng quân theo ý nguyện của cha mình! Chàng hứa chàng sẽ về thăm nàng, nhưng lời hứa ấy kéo dài những 8 năm!
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58