Bạch Khuông Lương Thái Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luyến Nhân Vọng Tưởng của tác giả Bạch Khuông Lương Thái Tử. Người yêu tôi mắc bệnh, là chứng rối loạn hoang tưởng.Anh ấy coi tôi là kẻ thù của anh ấy, kẻ thù không đội trời chung người mà anh ấy ghét nhất.Tôi đã diễn với anh ấy ngày này qua ngày khác.Cho đến một ngày, tôi diễn không nổi nữa rồi.Tôi được chuẩn đoán mắc phải căn bệnh ung thư.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Truy Quang hay Yến Kinh Khuê Sát.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Doãn Hải Băng | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Một Ngày Tôi Nhận Ra, Tôi Thích Cậu của tác giả Doãn Hải Băng. Trong căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, được trang trí rất ưa nhìn. Vừa nhìn vào chắc không ai tin nổi đây là phòng của một cậu thiếu niên. Những ánh nắng đầu tiên của ngày mới len lõi qua khung cửa sổ vào bên trong căn phòng. Trên chiếc giường ấm áp có một câu thiếu niên đang say giấc nồng vì đêm qua đã thức trắng đêm háo hức cho ngày đầu tiên nhập học của mình, nhưng lại ngủ quên mất." Cốc, cốc, cốc "Bằng ơi! Mau dậy đi con. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học đó, sau lại ngủ quên vậy. ( tiếng mẹ của Tô Bằng vừa gõ cửa vừa gọi)Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta hay Tôi, Thụ Tấu Hài, Đi Hẹn Hò.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Kim Cương Quyển | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhiên Tâm của tác giả Kim Cương Quyển. Tháng ngày qua đi, chợt nhận ra thời gian trước kia, bản thân mình làm thật nhiều điều vô nghĩa, lãng phí, hiện giờ chỉ muốn có một tương lai rõ ràng hơn, có một con đường dễ đi hơn.Chỉ là, cuộc đời này, lắm lúc thật sự là thân bất do kỷ.Tần Nghi gặp được Kỷ Nhiên Tân trong một tòa nhà bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, Kỷ Nhiên Tân đưa ra một yêu cầu rất lạ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đơn Hướng Thông Hành hay Garfield Báo Thù Ký của cùng tác giả.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Năm nay tôi lên lớp tám. Như vậy là tôi sắp sửa trở thành người lớn rồi . Oai thiệt là oai ! Tôi không nói dóc đâu . Chính thầy Dân, giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi nói như thế. Năm ngoái chúng tôi không học thầy Dân. Các anh chị lớp trên người thì bảo thầy Dân khó, kẻ thì nói thầy Dân dễ, không biết đường nào mà tin. Nhưng hôm khai trường, ngay lần gặp đầu tiên, tôi thấy thầy không có vẻ gì là "hắc" cả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Cửu Đan | Đông phương | Hoàn thành
Rồi chị ta cười, tôi thấy rất rõ nét nhăn nơi khóe mắt chị ta.Lập tức tôi ngước lên,để ánh đèn chiếu thẳng vào mặt tôi với làn da tươi trẻ.Đối với đàn ông, tuổi trẻ còn quan trọng hơn tư tưởng rất nhiều. Lần đầu tiên tại một buổi họp mặt ở Đại sứ quán Pháp. Trong buổi họp mặt cứ phát đi phát lại bản nhạc " Tình yêu màu xanh".
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hạ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đùng một cái chiến tranh xảy tới, Hoàng đế Đại Phù mới lên ngôi dã tâm mở rộng bờ cõi tấn công đến Đại Mạc, cha ta bị bắt đi lính đánh giặc. Lúc đánh đến Nham Thành, cha ta đã lên tới chức tướng quân đứng đầu bạch quân Dã Kỳ, tin thắng lợi vừa về thấu kinh là lúc ta ra đời. Nhưng đợi cha ta khải hoàn trở về không phải là người phụ nữ ông yêu bên cạnh đứa con nhỏ mà chỉ có ruộng vườn tiêu điều, cờ trắng treo trước cửa phất phơ trong gió và người vợ mỉm cười nằm im trong áo quan lạnh ngắt, vậy mà ông không khóc.Thế nhưng khi đón lấy ta từ tay người họ hàng ông lại òa khóc ngon lành, hồi đó chưa có trí nhớ nên ta không biết bộ dáng ông khóc ra sao, càng lớn lên lại càng không cơ hội thấy nữa. Nhưng ta chắc lúc đó ông xấu lắm, đến nỗi mà ta được bế cũng khóc theo, cảnh tượng lúc ấy trông buồn cười vô cùng, Bàng thúc – một thuộc hạ cùng chiến đấu với cha – kể lại cho ta như vậy. Ngày chôn mẹ, cha ta đã bứt một cành hoa đào nhuốm đầy tuyết trắng đặt trên mộ bà vì hồi trước bà thích nhất là kéo tay ông đạp lên tuyết trong sân ngắm hoa đào nở. Nhưng từ đấy về sau ta chẳng còn thấy ông ngắm hoa đào nữa, cả trời tuyết xuân ông cũng chê phiền rồi, ta lúc đó còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản cứ tưởng ông không còn yêu mẹ ta nữa, bây giờ mới biết là ông sợ nhìn cảnh sẽ nhớ người rồi lại đau lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Bất Hội Hạ Kỳ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Duyên phận đến, thực ra rất thần kì, đến nỗi khiến bản thân ta không có cách nào có thể kịp thời tiếp nhận. Nếu như nói duyên phận hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời, vậy thì nên nói mọi việc đều đã được trời cao an bài sẵn. Ta không có quyền thay đổi, càng không có quyền cưỡng cầu bất cứ điều gì. Mỗi người sinh ra đều đã mang sẵn trong mình một sứ mệnh, cho dù kết cục có như thế nào, cũng chỉ có một khả năng - chính là chấp nhận nó. Có người đã từng nói, chống lại ý trời chỉ có con đường chết. Sự thật là thụ đã chết, nhưng không phải chống lại ý trời. Và thụ trọng sinh! Ừ thì là trọng sinh, nhưng trọng sinh để mà làm cái chó má gì? Thụ không cần, thực sự là không cần!
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Lại Chỉ Diên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có một câu chuyện, câu chuyện thần kì. Có một câu chuyện, câu chuyện tạo nên mối nhân duyên. Không cùng nòi giống, nhưng lại cùng có trái tim. Ngỡ tưởng chỉ đơn giản là gặp nhau rồi quên đi, vậy mà hóa ra lại là kí ức của cả một đời. Nếu như dùng cả sinh mệnh để đổi lấy niềm hạnh phúc, có ai tình nguyện hi sinh? Tình yêu rất thần kì. Nó bao gồm đầy đủ xúc cảm của con người: hỉ, nộ, ái, ố, không gì là không biểu đạt. Đó chính là sự khác biệt của người đang yêu và người chưa biết yêu.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành
Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Duy Quân Nặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Chẳng ai muốn phải trải qua cuộc sống bị lệch ra khỏi quỹ đạo. Chẳng ai muốn dùng cả đời của mình để phải suy tính tâm cơ. Thụ là con người hiện đại, đánh chết cũng không tin là mình có thể xuyên sách. Gặp quỷ! Cái này thật đúng là cẩu huyết quá rồi, thật khó tin! Nhưng mà không tin cũng không được, bởi vì người xuyên sách không phải ai khác mà lại chính là thụ! Nhưng mà con mẹ nó chứ, tại sao thụ lại phải gánh vai nam phụ? Kết cục của nam phụ khỏi phải nói cũng biết rồi! Vậy thà rằng dùng một chưởng đánh chết thụ ở ngay tại chỗ luôn đi? Có bao nhiêu vai diễn như vậy, thụ tình nguyện trở thành người qua đường, không hề cưỡng cầu gì nữa! Ước mơ nhỏ nhoi ấy, vì cớ gì lại khó khăn đến như vậy?
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Băng Hô | Xuyên không | Hoàn thành
Cậu nhất định đang gặp ác mộng. Một cậu nhóc cả người bẩn thỉu đang ngồi trên mặt đất, cậu mặc một bộ quần áo rộng thùng thích cũ kỹ đã phai màu, trên mặt mang một chiếc kính mắt lỗi thời che khuất cả nửa khuôn mặt, và một vết sẹo xấu xí nằm trên trán. Cậu bé chậm rãi bò lên, dùng ánh mắt không thể tin mà nhìn chằm chằm vào tay mình, hết nhắm vào lại mở ra, mở ra lại nhắm lại, lặp đi lặp lại thật nhiều lần. Đây không phải là một cơn ác mộng. Vậy tại sao mình lại ở chỗ này. Mà lại còn mang dáng vẻ của một đứa nhóc, trời biết, đã mười năm cậu không còn mặc mấy cái đồ ngớ ngần như vậy nữa, tuy rằng bộ đồ này trông có vẻ hơi quen quen, cậu bé quan sát một hồi và có thể xác định được rằng, đó là đồ của cậu vài chục năm trước! Loại quần áo rộng thùng thình, in hình mấy con sóc trong phim hoạt hình, bên mé người còn vài cái túm lông tròn tròn, thậm chí cậu còn nhớ như in rằng trên ống tay áo đó còn có một góc bị rách nữa.Đây là quần áo trong quá khứ của cậu, lúc cậu còn khoảng mười tuổi. Điều đó thật khiến cho người khác khó tin tưởng, chẳng lẽ cậu trở lại quá khứ? Dù sao thì cậu cũng có thể xác định rằng cái đầu và vết thẹo này chắc chắn là thuộc về bản thân cậu. Vết thẹo, cái vết thẹo chết tiệt, cậu bé phát ra một tiếng chửi thề xen lẫn sự tức giận, cuối cùng cậu đã nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Trong cuộc sống thì Cố Dĩ Hân có đầy đủ mọi thứ mà người khác mong đợi như sự nghiệp cô đang ở đỉnh cao, danh vọng và tiền tài đều có đủ. Đó là vẻ bề ngoài mà mọi người thấy mà ẩn sâu bên trong cô phải chịu nhiều cô đơn và áp lực trong đó không phải ai cũng hiểu. 5 tuổi Cố Dĩ Hân đã bắt đầu nổi tiếng, thuận buồm xuôi gió, đóng không ít bộ phim truyền hình nổi tiếng. 17 tuổi, được đạo diễn trứ danh nhìn trúng lần đầu tiên đóng phim điện ảnh đã nhận ngay vai nữ chính. Phải nói là phong quang vô hạn. Nhưng không biết từ lúc nào luôn có người nói cô là phẫu thuật thẩm mỹ, là gái bao cao cấp...
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Tứ Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn nhắm mắt lại để lắng nghe thanh âm chuyển động trên mặt nước, lại mơ hồ nghe được tiếng hát của nữ tử---Hắn đột nhiên mở mắt ra, nhanh chóng nhìn quanh bốn phía, muốn tìm ra ai đang hát? Hắn chú ý tới tiếng hát du dương mê ngươi ấy truyền đến từ sau hòn đá cạnh hồ…..“ Là ai?” Hắn nhịn không được, lại làm kinh động người phía sau hòn đá. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nho nhỏ hiện lên trước mặt hắn.“ Chờ một chút!”
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" của tác giả Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu. Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết."Phu quân, phụ thân kêu chúng ta sớm trở về.""Khụ, ở trong thư viện vẫn là kêu phu tử đi.""Phu tử, đêm động phòng hoa chúc há có thể như thế cô phụ.""Khụ, ở nhà vẫn là kêu phu quân đi.""Phu tử, ngươi rất ưa thích nhi đồng?""... Ân.""Vậy ngươi cần phải cố gắng đó.""Cố gắng cái gì?""Tự nhiên là tránh bạc, cũng không nên hiểu sai.""Ta mới không có hiểu sai. Ta nói tất cả bao nhiêu lần, ở nhà không cần kêu phu tử.""Ta thích ở thư viện gọi ngươi phu quân, ở nhà gọi ngươi phu tử.""...""Không được sao?""Được, ngươi thích là được."Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Nữ Đế Sủng Thê Cuồng hoặc Kỳ Thực Không Phải Ta Muốn Biến Cong.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Lữ Thiên Dật | Đam mỹ | Hoàn thành
Chuyện sau đó “Anh đừng cho em phiếu Bá Vương nữa.” Tô Trừng vừa đăng xong một chương mới, mệt đến mức nằm nhoài ra bàn. “Vì sao?” Lâm Húc ngồi khoanh chân trên sàn nhà chải lông cho một con Teddy. Tô Trừng duỗi một bàn tay, xòe ra năm ngón: “Website thu phí tận năm phần mười đó anh yêu, anh có còn muốn sống nữa không!” Lâm Húc đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Nhưng như vậy sẽ cho em mặt mũi nhiều hơn.”
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Mộng Tiêu Nhị | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dưới Váy Thần full (đã hoàn thành) của tác giả Mộng Tiêu Nhị. Tưởng Thành Duật nhìn cô, “Vậy thì em muốn một quan hệ như thế nào?” Thẩm Đường nhìn vào gương dặm lại lớp trang điểm: “Vợ chồng hợp pháp. Nếu như ngày nào đó anh đến cầu xin em, bảo em gả cho anh, có thể em sẽ suy nghĩ lại. ”
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Niếp Niếp | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Tuyệt Ái Tình full (đã hoàn thành) của tác giả Niếp Niếp. Tình một đêm lở dở, sau một tháng cô biết mình có thai. Hắn là tổng giám đốc của cô, còn cô là một thư ký nhỏ bé. Ban đầu, sau đêm hôm đó cô lãnh cảm nói: "Chỉ là tai nạn, không cần chú ý..." Nhưng hôm nay, mẹ cô - người thân duy nhất trên cỏi đời này nguy kịch nằm trong bệnh viện, cô chỉ còn một con đường, đến tìm gặp ba mẹ hắn: "Cháu có thai rồi, muốn cháu sinh đứa trẻ này thì anh ấy phải lấy cháu.""Hàn Lập Y, cô đừng quá đáng!" Hắn tức giận gắt lên. Nhà họ Trác vốn mong mỏi có một đứa cháu ẩm bồng, hôm nay bỗng dưng cô xuất hiện thì chẳng thèm nghĩ ngợi: "Được, cứ quyết định vậy đi!" "Mẹ!" Hắn không ngờ mẹ hắn sẽ dễ đồng ý như vậy. Ngay cả ý kiến của hắn cũng không có. Nhìn sang ba của mình ông cũng gật đầu: "Dầu gì thì cũng có con rồi, cưới thì cưới đi!" Thế là hôn nhân giữa Trác Thành Quân và Hàn Lập Y bắt đầu. "Hạng phụ nữ hám danh lợi như cô không có tư cách làm vợ tôi."Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Anh Ấy Rất Điên và Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Đại Phong Quát Quá | Đam mỹ | Hoàn thành
Hứa Đại Chí luôn cho rằng tương lai mình sẽ trở thành một nhân vật tai to mặt lớn. Phần nhiều trong đầu của kẻ có suy nghĩ ngu ngốc thế này đều tồn tại một nguyên do nhất định. Mà nguyên do của Hứa Đại Chí là sáng sủa. Nhưng số phận thường không giống với những gì người ta mong đợi. Một không tiền tài hai không gia thế, kể từ khi Hứa Đại Chí tốt nghiệp một trường đại học hạng bét đến nay đã sắp đầu hai đít chơi vơi rồi, gã vẫn chỉ là phóng viên nho nhỏ của một tờ báo thành phố. Ngày ngày xách máy ảnh lái con Jeep cà tàng chạy tứ lung tung khắp nơi, rồi còn phải trầy trật với sự quản chế của tổng biên tập đầu hói và những cơn giận vô lối của trưởng ban bà tám.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Biến Địa Bạch Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Tôi, Tây Duệ, nam, năm nay được mười tám cái xuân xanh, là hotboy Khoa Quảng cáo Trường Cao đẳng Nghệ thuật và Thiết kế, muốn tài có tài, muốn mạo có mạo. Trở lại ký túc xá, tôi lại bắt đầu thở ngắn than dài, nhưng lại làm cho hai Đại vương vạn năm trốn học song song chống đỡ không nổi trốn đi phòng tự học, coi như là tích một công đức.Loại tình huống này giằng co trong một đoạn thời gian ngắn, Hoàng Suất cùng Tiêu Quân Cường rốt cục nhịn không được, kể lể khóc lóc với ta ghế dựa trong phòng học có bao nhiêu không thoải mái, không phù hợp với nhân thể công trình học, cả ngày ngủ ở đấy cổ sẽ đau, trường kỳ như thế sẽ khiến bả vai bị viêm vân vân. Cuộc nói chuyện đó quá mức thê thảm, khiến tôi nghe cũng thấy không đành lòng, nắm lấy tay bọn họ thở dài: “Chẳng lẽ bọn mày không biết đi thư viện sao? Ghế dựa nơi đó hoàn toàn mới, thoải mái hơn nhiều lắm.”Quả nhiên, nụ cười này của hắn khiến người người oán trách, thiên hạ căm ghét. Lúc từ quán ăn gần trường học đi ra, trời đang mưa. Hôm nay trời mưa to lạ thường, giọt mưa còn chả khác gì mưa đá loại nhỏ. Chúng tôi thương lượng một chút, lúc này đi ra ngoài tương đương với chịu chết, vẫn là đợi một chút, hết mưa rồi nói sau.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30