| Khoa huyễn | Hoàn thành
Thụ là thần tử kiệt xuất nhất gia tộc thế hệ này, nhất định phải thờ phụng Ma thần đại nhân. Bất quá bản thân y đã sớm chấp nhận kết cục ấy của mình, còn trải qua rất vui vẻ. Bởi vì đã định trước là sẽ thuộc về người của thế giới khác nên ở trong gia tộc, ai cũng đều đối xử với y rất tốt. Mà trong lòng Ma thần lại cực kì không hài lòng về tế phẩm mà hắn phải tiếp nhận này. À há, ta thèm vào! Lúc nào ta lại muốn có tế phẩm là loài người vậy??? Rõ ràng mấy lão tổ tông da mặt dày như tường thành các ngươi định đưa người đến ma giới của ta để bồi dưỡng, xong xuôi tất cả không những tu vi được tăng cao mà tuổi thọ còn kéo dài rồi lượn qua lượn lại các thế giới khác đánh quái! Trong lòng Ma thần rất khổ sở nhưng Ma thần không thể nói ra.Càng đáng chết hơn là, thần tử thế hệ này khi vẫn là thằng nhãi con liền bộc lộ thiên phú hơn người. Lúc thằng nhãi này còn đang bò dưới đất, Ma thần âm thầm đến thăm loài người nhỏ bé có thể sẽ là đồ đệ của hắn trong tương lai. Vật nhỏ cả người thơm mùi sữa, thật nhìn không ra sau này sẽ thành người tài ở chỗ nào. Ma thần rất ghét bỏ y.Nhãi con có thể nhìn thấy Ma thần, tò mò sờ soạng cặp sừng trên đầu Ma thần, tiếp theo phun ra câu nói đầu tiên trong kiếp sống loài người “Của ta.”
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Nhất Mai Đồng Tiền | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Giang hồ đồn chúng ta đều mặc hắc y cánh dơi, hoặc là búi tóc hình mạng nhện ra cửa, động một chút là ném nhện độc, rắn độc, những thứ này đơn thuần đều là hư cấu. Lòng thích cái đẹp mọi người đều có, chúng ta cũng không phải biến thái, người nào không có việc gì động vào những thứ này để tìm chết sao?
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Đông Phương Ngọc Như Ý | Ngôn tình | Hoàn thành
Tháng bảy đến, thời tiết không còn quá nóng, cành liễu rủ xuống mềm mại nhẹ nhàng phất động trong gió, chợ trong trấn thanh âm rao hàng dần nhiều lên. Vào ngày ba, sáu, chín, xung quanh hơn hai mươi thôn đều tới đây họp chợ, rất là náo nhiệt. Tới gần ngày thu hoạch vụ thu, bận rộn nhất chính là thợ rèn Hoắc gia, thanh âm leng keng leng keng từ sớm đến tối muộn vang lên không ngừng, đủ loại kiểu dáng công cụ để ở cửa lớn.
22.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Thanh Sơn Ngọa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Triều Dương công chúa mở to mắt, trừng tấm rèm thêu trăm con ngàn cháu trên nóc giường trong một lúc, hai mắt rơi lệ, nước mắt thấm vào bao gối thêu uyên ương rồi biến mất tăm, "Lục Cửu tướng quân vừa chết thì ta đã biết, một tia hy vọng cuối cùng cũng mất rồi.”. "Ngọc Loan, ngươi nghe được tin này từ đâu, có chính xác không?” Ngọc Khê vội vàng truy hỏi. Ngọc Loan cắn răng, bỗng chốc đỏ mắt, quay đầu nói: “Dụ dỗ ra được từ trong miệng đại tổng quản.” Bàn tay gầy gò chỉ còn da bọc xương của Triều Dương công chúa nắm lấy cổ tay Ngọc Loan, lửa giận tuôn ra từ hai tròng mắt, “Em?!”Ngọc Loan nức nở nói: "Nô tỳ không thể trơ mắt nhìn công chúa bệnh chết, nô tỳ vốn chỉ muốn cầu xin hắn mời đại phu cho công chúa.” Triều Dương công chúa buông lỏng tay ra, dùng hết khí lực nâng nửa người mình lên, ôm Ngọc Loan vào trong lòng, “Quản Vượng kia là cái thứ gì, ta thà chết ngay lập tức cũng không muốn hắn làm nhục em. Em làm vậy là đánh vào mặt ta, nha đầu ngu xuẩn.” Ngọc Loan ôm Triều Dương công chúa gào khóc, Ngọc Khê che miệng đè nén tiếng nức nở. Lúc đó, lại có hai nha đầu tiến vào, đều mang sắc mặt kinh hoảng, trong đó có một nha đầu khóc nói: "không xong rồi, phò mã dẫn theo người hướng đến chỗ này của chúng ta, nô tỳ thấy khí thế kia, lai giả bất thiện (1). Công chúa, chúng ta phải làm sao đây.”
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tôn Thử Tiêu Miêu | Xuyên không | Hoàn thành
Câu chuyện với cách viết hài hước và vô cùng thú vị vậy nên cốt truyện cũng vô cùng lôi cuốn và nhiều tình tiết gây cười. Sơ lược như sau: Hôm nay nghe nói các ca ca bảo rằng Hoàng thượng vừa phong danh cho một con Ngự miêu một chức vụ lớn. Mà như vậy không phải là thứ đó muốn vượt mặt chúng ta hay sao!? Thật là không thể chấp nhận!
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Người ta có câu, nước chảy vô tình, hoa rơi hữu ý, có duyên, ắt sẽ nên duyên, trốn tránh cũng chẳng thể giải quyết được việc gì. Vô duyên, ắt sẽ chẳng thể nào có lấy một kết cục tốt đẹp... Tình yêu bắt nguồn từ đâu? Từ những dòng cảm xúc lạ lẫm? Từ trái tim? Từ ánh mắt? Để rồi, yêu như đắm chìm vào trong men rượu, không còn lối thoát. Những lời văn hoa mĩ có thể bộc lộ tình yêu, những câu nói thô sơ cũng có thể làm nên tình yêu. Sự khác biệt của người biết yêu và những người không biết yêu, đó chính là nhịp đập của trái tim.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Nguyệt Hạ Điệp Ảnh | Xuyên không | Hoàn thành
Hắn là người cổ đại, nhưng vì cớ gì mà lại đến một cái nơi xa lạ như thế này? Mọi thứ ở nơi này thật là đặc biệt đối với hắn, khiến cho hắn chẳng thể nào thích ứng nổi. Ôi trời ơi, đây có phải là do hắn đang mơ hay không? Tại sao hắn lại có cảm giác cái này lại chẳng hề chân thực, chẳng hề có một chút cơ sở nào cả! Mọi thứ thật mơ hồ, mơ hồ giống như chính sự xuất hiện của hắn vậy! Nơi này, lẽ nào hắn không thể rời khỏi cái nơi mà người ta truyền miệng gọi nhau là "hiện đại" này? Nhưng mà, hắn là người cổ đại, hắn là người cổ đại a!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Dạ Hành | Xuyên không | Hoàn thành
Nữ chính ngôn tình, từ khi nào lại trở thành nữ phụ đam mỹ thế này? Các thiên kim tiểu thư không khỏi đau lòng đến nỗi muốn rơi nước mắt. Tại sao số phận lại quá đỗi bi thảm đến như thế? Tại sao cuộc đời này thật là quá bất công? Người đàn ông hoàng kim đẹp trai như thế, trẻ tuổi như thế, chỉ mới có hai mươi ba tuổi, ấy thế mà lại không gần nữ sắc, như thế nào mà có đứa con trai đã mười tuổi rồi?
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Biên Tưởng | Sắc | Hoàn thành
Truyện kể về một cuộc tình thời cổ đại giữa hai người đàn ông với nhau, một thụ là giáo chủ một công là kê điên. Hắn là một giáo chủ được người người biết tới và kính trọng, trong một lần bị kẻ thù đến vây quanh và khiến hắn chạy vào trong rừng và bị rơi xuống vực. Rất may mắn là có một người đi qua và cứu vớt hắn, nhưng lại là một kẻ điên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Miên Hoa Đoàn Tử | Sắc | Hoàn thành
Sau khi tan học, di động trong túi Tần Duyệt rung một chút, có tin nhắn đến, Tần Duyệt không để ý, tiếp tục giải đề trắc nghiệm lần trước cho học sinh, nói xong đề, Tần Duyệt chiếm dụng vài phần thời gian ra chơi, mắt thấy bọn học sinh phía dưới đều đã một bộ không có tinh thần nghe giảng bài, Tần Duyệt dứt khoát không miễn cưỡng, tuyên bố tan học liền thu thập đồ vật trở lại văn phòng. Ngồi trước bàn làm việc, lúc này Tần Duyệt mới nhớ lấy di động ra xem tin nhắn vừa rồi, y mở màn hình, phát hiện quả nhiên là gia hỏa kia gửi tới, Tần Duyệt bấm mở, một hình ảnh chói mắt lập tức hiện ra, làm y tức khắc xấu hổ buồn bực đỏ mặt lên, khoá nhanh màn hình, lại quay đầu nhìn, phát hiện xung quanh không có ánh mắt khả nghi mới nhẹ nhàng thở ra.Chuyện trong nháy mắt như thế, trán Tần Duyệt toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Là Tôn Xán Tình gửi tới, ảnh chụp nam nhân mắt bị che lại, mặc sơ mi trắng nhăn nhúm, vạt áo mở, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn tinh tế, hai chân nam nhân không biết xấu hổ mở ra, hạ thân đỏ bừng sưng to, cao cao nhếch lên, từ lỗ nhỏ chảy ra dịch nhầy trong suốt làm ướt hành thân hơn phân nửa, huyệt động phía sau ngậm một cây dương v*t giả thô to. Tay nam nhân nhéo hai đầu v* đùa bỡn chính mình, đầy mặt đỏ bừng, biểu tình phóng đãng, khẽ nhếch môi phát ra rên rỉ mê người, bộ dáng tao lãng đến cực điểm. Ảnh chụp người nam nhân này, chính là Tần Duyệt.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Liên Liên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đúng! Chính là anh ấy! Chính là chàng trai có khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, cử chỉ tao nhã...... Trừ anh ấy ra, không còn ai khác đủ tư cách làm người yêu của cô! “Bạn trai lý tưởng trong mắt con chính là anh ấy!" Tá Đằng Hồng Diệp vừa tròn mười bảy tuổi, ánh mắt cô lấp lánh ánh sáng, hướng về màn hình máy tính thốt lên, giọng nói vô cùng hưng phấn, giống như vừa tìm được bảo vật quý hiếm. “Cưng à! Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, con gái con đứa thì nói chuyện phải nho nhã một chút chứ!." Lâm Nghi Trinh từ trong phòng bước ra, nghe tiếng con gái hô to gọi nhỏ, chân mày nhíu lại tỏ vẻ không vui.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tiểu Bố thích ăn bánh trứng | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm nào đến dịp sinh nhật Tam gia, mẹ gã cũng chuyển cho “một số tiền lớn” làm quà sinh nhật. Một lần sắp đến sinh nhật gã, ngân hàng gửi tin nhắn thông báo biến động số dư, đó là tiền mẹ gã chuyển vào, “số tiền lớn” là mười đồng (sau này mới biết là phải kích hoạt chức năng chuyển khoản để thực hiện một nghiệp vụ nào đó). Ngay lúc ấy Tam gia tỏ ra rất đỗi phấn khởi, bước tới ôm chầm lấy tôi, cất giọng ai oán, nói với tôi bằng giọng điệu của một đứa trẻ bị bỏ rơi: “Hình như mẹ anh không cần anh nữa rồi, em cưu mang anh được không?”Mặc dù tôi rất ghét cái dáng vẻ một tên con trai cao 1m82 vẫn chưa học được điệu bộ cute lạc lối của một đứa trẻ 1m28 nhưng vẫn cất giọng đầy khí phách: “Lần sau thẻ hết tiền anh cứ nói, em sẽ chuyển khoản cho.”Tam gia rất thích chơi một game tên là “Liên minh huyền thoại” (gọi tắt là LOL). Nghĩ đến tình cảnh quanh năm sống nơi đất khách quê người của chúng tôi, tôi mắt nhắm mắt mở cho gã theo đuổi sở thích này, ít nhất hạn chế được thời gian ra ngoài rong chơi của “tình yêu bé bỏng” sau này. Hôm đó gã đi xem trực tiếp giải đấu LOL, không may máy móc bị trục trặc nên trận đấu bị chậm lại năm tiếng, từ một giờ chiều theo lịch ban đầu chuyển thành sáu giờ tối mới khai màn, đến khi kết thúc thì đã là hơn một giờ sáng. Tam gia bắt xe bus về nhà, hơn ba giờ sáng mới đi ngủ, vậy mà chín giờ sáng ngày hôm sau đã có thể tỉnh táo vui vẻ đi xe bus tới xem thi đấu tiếp rồi…
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Trong cuộc đời của con người có nhiều mốc thời gian rất quan trọng và đối với Tuấn Phong, quãng thời gian học cấp ba là một trong những cột mốc quan trọng đó. Vương Tuấn Phong năm nay học lớp mười hai, đây là năm cuối của cấp ba, là năm anh sẽ tốt nghiệp ra trường và có định hướng tương lai cho riêng mình.Hôm nay là một ngày đặc biệt nhưng không phải là việc Tuấn Phong đi học lại, mà là ngày Hoàng Thị Thanh Vân, cô nhóc của anh bước vào lớp mười. Nói đúng ra thì cô nhóc chả phải là em gái của anh. Ba mẹ của Thanh Vân là bạn thân của ba mẹ Tuấn Phong, trong một lần họ đi công tác thì tai nạn xảy ra. Ba mẹ của Thanh Vân đều qua đời và cô trở thành côi nhi. Chính vì vậy mà mẹ của Tuấn Phong mới mang cô về nhà, nhận cô làm con gái của mình và bà bắt một trong hai anh em của Tuấn Phong phải cưới Thanh Vân làm vợ. Ngay từ lúc đó thì Tuấn Phong đã vô cùng thương Thanh Vân, anh luôn bảo vệ, chăm sóc và yêu thương cô như em gái của mình. Nhưng Thanh Vân thì lại không như thế, ngay từ nhỏ thì cô đã thầm thích Tuấn Phong.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Lạc Tùy Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên đời này, thật sự tồn tại tình yêu được gọi là khắc cốt ghi tâm sao? Trên đời này, thật sự có lời hứa mang tên "vĩnh cửu" hay sao? Đời người, không phải ai cũng hoàn toàn đón nhận được hạnh phúc. Nó giống như một cơn gió, bất chợt đến, lại bất chợt đi, lang thang, vô định. Nàng đến từ thế kỉ hai mươi mốt, sau khi xuyên qua đã học cách mạnh mẽ cứng rắn, lạnh lùng vô đối, lại bất ngờ gây nên hứng thú với biết bao nam nhân hào sảng khác. Nàng là một điều bí ẩn, bất kể ai mắc phải lưới tình của nàng cũng đều nguyện không phân li, khiến hắn, hắn, và cả hắn, hắn khác yêu đến điên cuồng đắm đuối. Mà trong đó, có một nam tử đã chính tay ép buộc chủ nhân của thân xác này phải chết. Mọi điều đến thật bất ngờ, chẳng ai có thể dự liệu được nó. Tựa như một cơn gió, đến rất nhanh, mà đi cũng rất nhanh. Cuộc đời của nàng, xuất hiện tại thời không này thật không biết là phúc hay là họa. Nữ nhân khuynh nước khuynh thành, nam tử tuấn tú không ai bì nổi, liệu có thể kiếm tìm được hạnh phúc? Rồi đến cuối cùng, nàng sẽ chọn ai ở cạnh mình đến khi răng long đầu bạc, mãi không tách rời? Tất cả, đều là ý trời!
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Vương Hà | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Gieo một hạt giống, thứ nhận lại được là một mùa bội thu, hay chỉ là một mầm non đã chết? Chôn dòng kí ức, thứ quên đi là quá khứ ngày xưa, hay là mãi lưu luyến chẳng thể nào xóa nhòa? Tương lai mịt mù vô định, quá khứ lại rõ mồn một trước mắt, ta sẽ nản lòng... Chốn giang hồ phiêu bạt, chém chém giết giết, tới chừng nào mới nguôi? Máu đổ thành sông, lệ rơi đầy đất, mưa máu hay là mưa nước mắt? Người tính kế ta, ta tính kế người, oan oan tương báo đến bao giờ mới nguôi? Liệu có ai sẽ vì ta mà rơi lệ? Liệu có ai sẽ vì ta mà bỏ qua cả mạng sống của chính mình? Một tấm chân tình, phải đi tới đâu để tìm kiếm? Một hồi hạnh phúc, tựa hồ như gió thoảng mây trôi, là sự thật, hay chỉ là một giấc mơ phù phiếm? Kiếm nắm trong tay, cả thiên hạ trong tầm với, nhưng tình yêu lại mờ ảo vô định như thế, biết chừng nào mới cảm nhận được yêu thương? Tay trong tay, thật khó khăn. Nhưng khó khăn đến mấy, tất cả cũng vẫn chỉ là thử thách mà thôi, yêu nhau, rồi cũng sẽ trở về bên nhau, sẽ trở thành một đôi uyên ương bay lượn trên bầu trời. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.
23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Nhất Tiễn Lưu Quang | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhật Ký Phản Công Của Hậu Phi là tựa truyện thuộc thể loại ngôn tình, xuyên không, cung đấu. Hán Văn đế Lưu Hằng có một ái thiếp thân cận có dung mạo xinh đẹp, biết đủ các loại cầm kỳ thi họa, tuy nhiên mạng yểu chết không rõ nguyên nhân. Ở Minh Triều có một Ngô hoàng hậu của Minh Hiến Tông, xuất thân danh môn, nhưng là vị hoàng hậu tại vị ngắn nhất. Lương phi Vệ thị của Khang Hi đế, xinh đẹp nhất cung, rất được sủng hạnh, lại bị Khang Hi mắng là: tiện phụ tân giả khố!
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Nhất Thế Hoa Thường | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Ai cũng có trong mình kí ức, dù cho kí ức đó là tốt hay xấu, dù cho ta có muốn điều đó xảy ra hay không. Hay thậm chí, ngay cả khi có thực sự đã quên đi kí ức, thực chất nó vẫn luôn tồn tại. Chẳng qua, ta nhất thời quên đi nó mà thôi. Giống như khi ta khóa một ngăn tủ vào nhưng bạn lại làm rơi mất chiếc chìa khóa, không thể nào mở ra. Rồi sẽ đến lúc nào đó, bạn tìm lại được chìa khóa, mở ra ngăn tủ, mọi thứ vẫn sẽ nguyên vẹn. Y vì muốn xuống núi để làm công to chuyện lớn, cho nên quyết định để lại một bức thư, rời đi. Nhưng nào ngờ, y gặp phải sự cố, không những bị hủy đi dung nhan mà còn bị mất luôn cả kí ức, không còn nhận ra mình là ai nữa. Thế nhưng, sự kiện này đã dẫn y đến một bức màn lớn - bức màn sự thật vào mười năm trước, khiến cuộc sống của hắn bị đảo lộn. Trên con đường tìm lại kí ức của mình năm xưa và tìm ra lời giải đáp của sự kiện hai mươi năm trước, y đã gặp vô vàn những khó khăn. Nhưng cho dù có thể nào, sự thật vẫn luôn là sự thật. Cho dù là một năm, cho dù là mười hay một trăm năm, y vẫn sẽ không từ bỏ!
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Phan Việt | Đô thị | Hoàn thành
Không mở mắt, Duy biết M đã tỉnh dậy bên cạnh anh. M vẫn nằm im, hơi thở đều đều, nhưng nàng đã ở đây. Căn phòng dường như ấm lên mặc dù, bằng vào tiếng rít của gió bấc qua khoảng trống bên hông nhà, anh biết Hà Nội đang đi qua những ngày rét đậm. Và cũng không mở mắt, anh nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt M. Khuôn mặt anh quý.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Thanh Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nước chảy vô tình, hoa rơi hữu ý, mạch tương tư, ai thấu hiểu? Chốn hồng trần, hà tất phải yêu? Hồng trần như mộng, người tỉnh mộng tan. Nhân sinh như kịch, người tan kịch tàn. Kịch đã tàn, người đã tan, còn ai ở lại? Hay chỉ là trái tim nhuốm máu, một sự bi thương đến khôn cùng? Cô yêu anh, yêu rất nhiều, thậm chí còn coi anh là cả sinh mệnh. Nhưng cô đổi lại được gì đây? Anh hờ hững, vô tâm. Anh lạt nhạt, chán ghét. Vậy vì cớ gì mà anh lại lấy cô? Ha ha, vì cô...giống cô ấy! Cô mãi mãi cũng chỉ là người thế thân mà thôi! Cô là cô, cô hoàn toàn không phải cô ấy! Nhưng trong mắt của anh, cô dường như đã chết mất rồi, chỉ còn duy nhất bóng hình của cô ấy tồn tại. Cô...lẽ ra không nên xuất hiện trong cuộc đời của anh. Cô...lẽ ra chỉ được phép âm thầm dõi theo bóng dáng anh ở phía xa. Cô thật ngu ngốc, thật vô dụng, không thể khiến cho anh yêu cô. Trước giờ, sự quan tâm của anh, cũng chỉ là dành cho một người thay thế người phụ nữ anh yêu! Cô muốn giải thoát khỏi sự bế tắc này. Cô...cô nhất định sẽ không yêu anh nữa! Yêu làm gì để rồi phải đau? Kết thúc là điều tốt nhất cần làm...
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Trúc Dĩ | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiều năm sau đó, vào một đêm mưa. Thư Niệm gặp lại Tạ Như Hạc. Người đàn ông ngồi trên xe lăn, nửa khuôn mặt khuất sau bóng tối. Đôi mắt đào hoa trời sinh, nếp uốn giữa hai mí rất sâu. Rõ ràng là nhan sắc đa tình, nhưng sắc mặt lại lạnh như băng. Thư Niệm nắm cây dù trong tay, gọi một tiếng không chắc chắn, sau đó nói: "Anh không mang dù sao? Nếu không -- " Mí mắt Tạ Như Hạc rũ xuống, không nghe hết câu cũng không ở lại, trực tiếp tiến vào bên trong màn mưa.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:34