Túy Tiếu Phù Sinh | Trọng sinh | Hoàn thành
Kiếp này không bên người trọn vẹn, kiếp sau nếu có gặp lại mong được yêu người dài lâu. Thật không nghĩ rằng sẽ có kiếp sau, sẽ được gặp lại người mình từng yêu sâu đậm cho đến khi nó thật sự xảy ra. Sở Cảnh là Sở tứ thiếu gia nhà họ Sở, được nuôi ở bên ngoài 18 năm, đến năm 18 tuổi cậu mới được đón trở về nhà và cố sống cố chết để leo lên vị trí đứng đầu gia tộc. Cũng vì muốn có được ngai vàng đó mà cậu bị tống cổ ra nước ngoài. Đó cũng là nơi cậu gặp được Tả Dĩ Uyên và thích người con trai này. Nhưng những tranh quyền đoạt vị đã khiến chuyện tình của họ không trọn vẹn. Mãi cho đến khi Tả Dĩ Uyên vì cậu mà chết đi cậu mới biết được người vẫn luôn được Tả Dĩ Uyên giấu kín trong lòng không ai khác chính là cậu. Tả Dĩ Uyên yêu cậu, nhưng thế nào là yêu đến khi chết đi Sở tứ thiếu gia cũng không hiểu hết được. Sống lại một đời, Sở Cảnh phát hiện mình đã quay trở lại năm 17 tuổi, lúc cậu chưa bước chân vào Sở gia. Hóa ra cậu đã được trọng sinh. Một kiếp trở lại này cậu muốn sống hoàn toàn khác, tìm lại Tả Dĩ Uyên năm xưa của cậu chứ không phải thứ quyền thế vì tranh đấu mà có được. Lần trọng sinh này có thực sự giúp cậu hiểu thấu nhân tình thế thái, giúp cậu một đời ở bên Tả Dĩ Uyên? Mời các bạn cùng đón đọc.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Hủ Mộc Điêu Dã | Trọng sinh | Hoàn thành
Đường Học Cẩn xưa nay không tin số mệnh, nhưng số phận luôn thích đả kích những kẻ không tin nó, đáng tiếc số phận có thể bẻ cong lưng cậu lại bẻ không được tín niệm ấy, cậu vẫn tin chắc rằng nhân định thắng thiên. Vâng theo tín niệm như vậy, cho dù từ nhỏ Đường Học Cẩn luôn phải chịu đựng những chuyện hoàn toàn có thể ép hỏng tinh thần một đứa trẻ như bị thằng em nhỏ hơn mình sáu tuổi ăn hiếp, còn có thái độ không nóng không lạnh và sự bất công của cha mẹ, nhưng Đường Học Cẩn vẫn tự tin trưởng thành, cố gắng và trả giá nhiều gấp mười lần những người khác. Chỉ là không ngờ số mạng thực sự đen đủi như vậy. Cậu bị bức chết dưới sự nhẫn tâm của cha mẹ, vì hành vi của bọn họ, cuộc đời cậu vẻn vẹn chỉ tới ngưỡng cửa ba mươi, đã vĩnh viễn dừng lại trước cái ngày giấc mộng thành sự thật. Cho tới lúc chết cậu vẫn không hiểu, vì sao cậu và Đường Học Quân đều là cha mẹ sinh, đãi ngộ lại khác biệt đến vậy, vì cậu là Cả sao? Hổ độc còn không ăn thịt con, nhưng cha mẹ ruột của cậu lại chỉ vì hai mươi vạn, mà vứt bỏ con mình. Đường Học Cẩn chết rất oan, cũng chết không cam lòng. Lại rất bất ngờ khi cậu được trọng sinh lần nữa, nhưng trong cái may cũng có cái rủi là về giai đoạn trước giải phóng.Thiết kế vòng tay, giao dịch chứng khoán, kinh doanh tiệm cơm, Đường Học Cẩn làm đến phong sinh thủy khởi hữu thanh hữu sắc. Sau khi sống lại, Đường Học Cẩn thề, nhất định phải sống ra một cuộc đời khác. Bất quá, ai có thể giải thích tình huống trước mắt là gì! Lục Quân Thần ôn nhu cười nói: "Tiểu Cẩn, sau này anh thương em." Đường Học Cẩn: "..."
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tô Tiểu Lương | Trọng sinh | Hoàn thành
Sinh ra không phải là tiểu thư dòng chính vậy nên trong Cố gia nàng cũng chẳng hề được sủng ái gì nhiều, cơ may thế nào nàng lại được nhận làm con thừa tự của đại phu nhân, cứ tưởng từ đó về sau có thể an nhàn mà sống, dù không phải cả đời được ở trong nhung lụa giàu sang nhưng ít nhất cũng không còn phải lo việc bị người ta ức hiếp hết lần này đến lần khác cũng chẳng cần thiết phải sợ hôm nay có bữa no, mai này lại bị người ta cắt xén khẩu phần mà bị đói. Mà ngờ đâu vận mệnh chẳng thể nào xuôi chèo mát mái như những gì mà con người vẫn luôn mơ tưởng.Thời gian cứ thế dần trôi qua, nàng cuối cùng lại đành chịu phải theo tỉ tỉ xuất giá gả cùng cho một người. Gả cho hắn, nàng mãi vẫn cứ ôm cái vọng tưởng có thể được một cuộc sống bình yên vậy mà kết cục của nàng cũng chỉ là phải tự mình nhảy sông để mà chứng tỏ mình trong sạch. Lý do vì đâu chứ? Rõ ràng người bị hại là nàng, dù có nằm mơ nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc phản bội hắn, cái thai trong bụng nàng không thể nào là dã chủng được, vậy mà không có một ai tin tưởng nàng, kể cả đại tỉ, kể cả phu quân. Nàng chính là bị họ ép đến đường cùng nên mới phải từ bỏ cuộc sống này, ôm theo cả sinh linh vẫn chưa thành hình trong bụng. Lần này tỉnh dậy nàng thấy mình được quay lại khi còn nhỏ, mang theo quá khứ đau khổ của kiếp trước, nàng tự thề với lòng mình dù có phải trả bất cứ cái giá nào cũng không bao giờ để cho những kẻ hãm hại nàng năm xưa được sống yên ổn.
35.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06
Mục Bạch | Trọng sinh | Hoàn thành
Thụ kiếp trước là tâm phúc của thái tử, bề tôi của thái tử vậy mà được anh sủng đến tận trời, có phá có nghịch gì cũng dung túng cho em. Rồi một ngày đẹp trời sau khi đi chinh phạt chiến tranh một hồi thì anh không khống chế được bản thân mà “hành hạ” em đến nằm liệt giường 1 tháng. Từ đó em hận anh, cũng không phải vì em không yêu anh mà em chỉ hơi ngu ngu tưởng anh thích chà đạp em coi rẻ em mới “hành” em ngược em như vậy.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:07
Tiểu Thủy Gia Đích Miêu | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lăng Uyên Cầu Mặc của tác giả Tiểu Thủy Gia Đích Miêu. Đêm khuya, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, mưa phùn kéo dài, ẩm ướt giống như không khí bên trong lao tù. Một nam nhân cao lớn đĩnh bạc y phục màu đen ngồi một góc trong ngục tù âm u, trong lòng còn ôm một nam tử thân hình thon dài nhỏ gầy mặc thanh y, mà một bàn tay của nam tử thanh y đang gắt gao ôm lấy eo nam tử áo bào đen, một bàn tay khác thì đặt trên phần bụng hơi phồng của bản thân. Hai người cùng với nam tử mặc y phục màu vàng sáng đối diện hiện lên hai cực đối lập rõ rệt."Túc Lăng Uyên, trẫm cùng ngươi tranh đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng phần thắng vẫn thuộc về trẫm...... Cứ nghĩ cả đời này của ngươi sẽ mãi cô độc, trải qua sự thống khổ mà mẫu phi của ta đã phải chịu đựng nhiều năm, không ngờ, y vậy mà đối với ngươi trước sau như một..... Còn muốn sinh con nối dõi cho ngươi...... Nếu đã như vậy thì, trong hai người các ngươi, ta đáp ứng sẽ buông tha cho một người, mạng của ngươi cùng y, ngươi chọn đi?" Người mặc long bào màu vàng sáng chính là hoàng đế thứ mười ba của Đại Túc Triều - Túc Lăng Tiềm, đăng cơ không được bao lâu, trọng dụng tham quan, từng bước từng bước diệt trừ thanh quan, sau khi hoàn thành hết thảy, cuối cùng mới nhớ đến vị hoàng đệ - Túc Lăng Uyên bị hắn nhốt trong lao ngục hai năm qua. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Thiên Đạo Game Thủ và Tướng Môn Độc Hậu.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:13
Tiếu Giai Nhân | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hoàng Ân của tác giả Tiếu Giai Nhân. Tháng tư, Kinh thành. Cỏ xanh, hoa thắm, làn gió lướt nhẹ qua không nóng không lạnh, vô cùng dễ chịu. Sáng sớm, Cố Loan vừa thức dậy không lâu, ngồi chải đầu trước gương đồng, tiểu cung nữ ôm mấy cành hoa hồng đi tới. Cố Loan lơ đãng vuốt suối tóc dài đen nhánh, ngẩng đầu nhìn. Động tác của nàng lười nhác, lộ ra vẻ chán chường, mệt mỏi. Nhưng Cố Loan có một đôi mắt xinh đẹp, trong trẻo, tiểu cung nữ bị nàng nhìn không khỏi hoảng hốt, tựa như chàng thư sinh nghèo gặp được tiểu thư nhà giàu quốc sắc thiên hương, vừa bối rối vì sao mỹ nhân lại nhìn, vừa tự ti mặc cảm sợ mỹ nhân ghét bỏ.“Tứ tiểu thư, người xem hoa này có được không?” Tiểu cung nữ khẩn trương hỏi. Cố Loan nào có tâm tình ngắm hoa, tùy tiện nhìn, hỏi tiểu cung nữ: “Có tin tức của Thừa Ân hầu phủ chưa?” Đó là nhà mẹ đẻ nàng. Tiểu cung nữ lắc đầu: “Chưa nghe tin gì.” Cố Loan tiếp tục chải đầu. Tiểu cung nữ yên lặng cắm hoa vào bình gốm sứ trên bàn, làm xong, tiểu cung nữ hành lễ với Cố Loan, cúi đầu lui ra ngoài, giống như trước đây, trừ phi Cố Loan tra hỏi, nàng ta sẽ không chủ động nói gì.Nếu bạn yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện cũng hấp dẫn không kém như Cuộc Sống Sâu Gạo Vạn Vạn Tuế và Kiều Công Chúa Và Mãng Phò Mã.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
Cố Chi Quân | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đừng Nghĩ Ly Hôn của tác giả Cố Chi Quân. Bất cứ thứ gì cũng không thể nhìn thấy. Màn đêm ngột ngạt quét sạch tất cả. Ngực bị đè nén, như bị vật gì đó tầng tầng lớp lớp đè lên, ngay cả hô hấp bình thường nhất cũng trở nên vô cùng khó khăn, tưởng chừng một giây sau sẽ chết. Bởi vì bản năng sinh tồn, Cố Dương hít vào từng ngụm rồi thở dốc, bên tai là tiếng gió thổi ồn ào. Cả người dần ngã xuống. Tiếp tục rơi xuống. Gần như nghẹt thở. Trong phút chốc, cậu đột nhiên dùng sức mở mắt ra, đôi mắt đen tràn đầy sợ hãi. Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm Đàn Ông Đích Thực Không Giả Gay hoặc Bậc Thầy Thẻ Sao.
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
Phù Diêu Trực Thượng | Trọng sinh | Hoàn thành
Mạc Từ tỉnh lại trong căn phòng mà nằm mơ cậu cũng luôn nhớ đến, nơi cậu đã từng sống trong sung túc và tình tân nhưng lại không biết nắm giữ. Vốn nghĩ đây chỉ như là giấc mộng như những lần khác, tỉnh lại rồi khung cảnh trước mắt sẽ không còn nữa. Chỉ là ai có thể tin được, thời gian quay ngược, trở lại quá khứ?
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
Thiên Khỏa Thụ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hắn khoác hai tay sau lưng , chậm rì rì tiêu sái ở trên đường hoàng tuyền, cái vẻ mặt thích ý thảnh thơi lại làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Hắn đã chết thật lâu. Cụ thể là bao nhiêu năm? Hắn đã quên. Khi hắn tỉnh lại , thân đã ở hoàng tuyền lộ .
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Phượng Sơ Minh | Trọng sinh | Hoàn thành
Truyện Trùng Sinh Duyên là tựa truyện thú vị, đặc sắc thuộc thể loại đam mỹ, trọng sinh. Câu chuyện xoay quanh một vị hoàng đế bị xuyên không và tại nơi này có nhiều chuyện kì lạ liên tiếp diễn ra. Một hoàng đế vì tìm kiếm người yêu kiếp trước của mình mà xuyên ngược về thời hiện đại và trải qua những ngày tháng vô cùng thú vị. Một cô hồn quỷ mang theo si mê phiêu bạt nhiều năm. Khi sống lại lần nữa, hắn sẽ cố gắng trân trọng những gì có được. Bất kể là bao nhiêu khó khăn, y cũng nhất định phải khiến hắn yêu một lần nữa.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Lai Tự Viễn Phương | Trọng sinh | Hoàn thành
Tô Thần – một đời trước nhận đủ đau thương, do mình cũng có, do người cũng có. Khi mất đi tất cả, trời lại cho cậu một cơ hội. Quay về năm 17 tuổi, khi tất cả những hối tiếc, những sai lầm chưa tới, cậu phải nắm chặt lấy vận may này.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Nhất Thế Hoa Thường | Trọng sinh | Hoàn thành
Kì Nhạc trước khi vào phòng phẫu thuật nghĩ rằng mình chỉ có hai con đường. Một là phẫu thuật thành công, mình sống. Hai là phẫu thuật thất bại, mình chết. Nhưng cậu vạn lần không ngờ tới còn một khả năng thứ ba. Đó là phẫu thuật thất bại, nhưng cậu vẫn sống. Chỉ có chút xíu trục trặc là khi tỉnh dậy, liền phát hiện ra thân thể này quá xa lạ. Hơn nữa lại bị một đám người chạy tới làm phiền. Nhưng mà nhờ thế, Kì Nhạc mới biết "mình" của quá khứ đã làm ra vô số chuyện mất mặt. Kì Nhạc không còn cách nào khác, đành giả vờ mất trí nhớ. Nhưng mà cá tính của cậu với chủ nhân trước kia của cơ thể này hoàn toàn khác nhau. Sẽ không có chuyện Kì Nhạc nhu nhược yếu đuối với mấy kẻ "bạc tình bạc nghĩa", vì thế thái độ của cậu khiến ai nấy đều sửng sốt. Cũng không trách được, Kì Nhạc vốn là một người miệng lưỡi sắc như dao, muốn nói ai liền đâm người đó tới máu tươi đầm đìa. Kì Nhạc vốn là trai thẳng, cũng chưa từng tiếp xúc với người trong giới. Nhưng mà cậu không biết, thanh mai trúc mã của mình, Cố Bách chính là một tiểu công luôn được đám tiểu thụ săn đón. Cố Bách thích Kì Nhạc đã nhiều năm. Khi thân thể thật của Kì Nhạc đã vĩnh viễn nằm xuống, Cố Bách cũng không hề biết linh hồn của cậu vẫn còn, vì vậy buồn rầu và dằn vặt trong một thời gian rất dài. Còn Kì Nhạc vì nổi hứng muốn đi thăm mộ của chính mình, liền gặp Cố Bách thần sắc bi thương ngồi đó. Kì thực chủ nhân cũ của cơ thể này rất nổi tiếng trong giới, Cố Bách không khỏi nghi ngờ. Cậu không biết phải giải thích như thế nào, đành phải nói dối là Kì Nhạc trước khi chết có để lại đồ vật này nọ cho Cố Bách. Sau đó là một hồi dây dưa...
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Lâm Vũ Song Trúc | Trọng sinh | Hoàn thành
Hai mươi lăm tuổi - cái tuổi vẫn vô cùng trai tráng của một người thanh niên. Vậy mà hai mươi lăm tuổ, vì bị mất đi toàn bộ tứ chi mà phải chết, như vậy, nỗi đau đớn cùng tủi nhục này, ai giữ gìn? Sinh mạng của con người, thật sự là quý giá vô cùng. Mất đi sinh mạng, mãi mãi không thể nào không khiến cho người khác phải đau lòng.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Vân Quá Thị Phi | Trọng sinh | Hoàn thành
Kí ức của Địch Vân về Đông Phương là hình ảnh ấm áp ở nông thôn đơn sơ, hắn thấy được căn nhà nhỏ trước kia sư phụ cùng sư muội cư ngụ, còn có một nam một nữ trong viện luyện kiếm, mặt sau sân là con trâu lớn đang cày ruộng. Đáng tiếc dù là mộng, Địch Vân vẫn cảm thấy mộng này rất chân thật, hắn cảm nhận được rõ ràng khung cảnh hư ảo trong mơ. Trong căn phòng kia, người luyện kiếm kia, đại ngưu kia, đến tận sau này hắn mới biết, tất cả, tất cả những thứ đó đều không phải là ấm áp đang tồn tại, mà là lừa gạt đang bắt đầu. Nhớ đến, những mảnh ấm áp vụn vặt kia lại khiến cho hắn thương tích đầy mình. Địch Vân thấy được bản thân khi còn sống, bao nhiêu người cười hắn ngốc, cười hắn si tình, cười hắn không biết gì cả. Vàng bạc tài bảo, tuyệt thế võ công, hắn cười chính mình đang ở trong phúc mà không biết phúc. Mà thứ đó cũng không phải là thứ hắn muốn, hắn hai bàn tay trắng, không công dâng lên cả tấm lòng… Trong mộng có một hồng sam nam tử, mi mục như họa, võ công trác tuyệt, khí độ bất phàm. Địch Vân nhìn, người nọ hẳn chính là Đông Phương Bất Bại. Người kia đối với hắn tuyệt đối tín nhiệm, tuyệt đối coi trọng. Người khác đều nói Đông Phương giáo chủ thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tính khôn lường, mà người kia còn chưa vô cớ tức giận với hắn, hắn vì sao lại làm như không thấy, ngược lại đối xử với y cực kỳ tệ chứ?Chuyện tình yêu của Địch Vân và Đông Phương Bất Bại giống như một câu chuyện vĩnh hằng viết mãi cũng chẳng đến hồi kết. Địch Vân sống một đời, chỉ tôn thờ duy nhất một người, Đông Phương chính là chấp niệm trong lòng hắn, một chấp niệm mà hawsnphari dùng cả cuộc đời để đánh đổi…
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Mạc Quang Thần | Trọng sinh | Hoàn thành
Anh là một giáo viên - cái ngành nghề được coi là cao quý nhất trong tất cả những nghề cao quý. Cuộc sống của anh từ trước đến nay vốn rất yên bình. Nhưng kể từ sau khi anh cứu người mà rơi từ tầng mười lăm xuống, mọi chuyện xảy ra xung quanh cuộc sống của anh đều đã bị đảo lộn.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:15
Văn Nhất Nhất | Trọng sinh | Hoàn thành
Dân gian thường hay truyền tai nhau rằng, luật nhân quả là có thật. Và điều ấy đã xảy ra đối với nàng. Tự mình làm ra thì tự mình phải chịu, quy luật nhân quả, nàng phải tự mình nuốt lấy quả đắng. Nàng còn nhớ kiếp trước, chính nàng cao ngạo, tự ý tìm đến hắn mà đòi hủy hôn, đến kiếp này nàng lại mong đợi được gả cho hắn. Mọi người thường nói, tâm cao tận trời, mệnh mỏng như giấy. Kiếp trước nàng chết thật sự rất thảm, suy cho cùng cũng chỉ có một mình hắn đến nhặt từng mảnh xác giúp nàng.Nàng - Mạc Như Nghiên, lúc được hồi sinh lại, nàng không muốn bị quyền thế, vinh hoa phú quý mê hoặc nữa nên nàng cam tâm tình nguyện mang theo đồ cưới vô cùng phong phú đến gả cho người đàn ông nhà nông tầm thường, nguyện một đời một kiếp chỉ làm tiểu nương tử của hắn - Hạ Trăn. Nhưng mà, nàng có một thắc mắc, tại sao chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, hắn lại biến thành Uy Vũ đại tướng quân đã cởi giáp về quê, còn ngay cả nàng cũng xoay người một cái liền trở thành tướng quân phu nhân oai phong lẫm lẫm ?
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:16
Đô Nhất Dạng | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chim Hoàng Yến Tự Chui Đầu Vào Lưới của tác giả Đô Nhất Dạng. Mọi người đều biết, mặt ngoài Hoắc gia ôn nhu nhưng thực ra nham hiểm, thủ đoạn tàn nhẫn. Cho nên vị chim hoàng yến này tại Hoắc trạch tuyệt đối không sống quá ba ngày, bởi vì tất cả người tới gần Hoắc gia đều chết.Sau đó mọi người chờ a chờ, không nghĩ tới chim hoàng yến không chết. Hoắc gia lại vì cậu mà chết, hơn nữa Hoắc gia còn đem toàn bộ tài sản trên danh nghĩa đưa cho cậu.Hoắc gia chết rồi, tại đêm bão táp, chim hoàng yến trọng sinh bị người đánh gãy chân .Lúc này, Hoắc gia còn chưa nhặt được cậu.Cậu muốn chủ động đi bảo vệ Hoắc gia, đời trước nợ hắn, đời này hoàn trả gấp đôi cho Hoắc gia.Lần này chim hoàng yến không chết, Hoắc gia cũng không chết, nhưng hắc thủ sau màn lại chết.Đào Thất: “Hoắc Hoắc ôm, ôm một cái.”Ngươi là người thống trị thế giới của ta, chỉ dẫn ta đến với thần linh.Nếu như anh là ma quỷ, em cùng anh trầm luân.Nếu yêu thích thể loại này, bạn đừng bỏ qua Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng hay Bầu Trời Đêm.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:16
Tuyết Chi Hàm | Trọng sinh | Hoàn thành
Hệt như việc chỉ khi ở vị trí trên cao con người ta mới cảm thấy an toàn. Vì khi đã đứng hơn người khác thì kẻ khác đối với mình ba phần nể bảy phần sợ hãi, cũng không dám làm gì tổn hại đến mình. Đó là lí do vì sao người ta lại tranh nhau ngôi hoàng hậu. Lạc Tử Hân ở kiếp trước là một Tiệp dư nhỏ bé được Hoàng thượng yêu mến. Đêm hôm đó nàng được Hoàng thượng thị tẩm, người đối với nàng vô cùng ôn nhu và dịu dàng khó cưỡng, khiến nàng chìm đắm trong mê say. Thế nhưng sáng hôm sau tai họa đã ập xuống đầu nàng. Nàng gánh tội danh khiến cho cho Quý phi nương nương sảy thai. Hoàng thượng Mục Nguyên Trinh vốn không nghe nàng giải thích, đã giam nàng lại, hôm sau nàng lại gánh thêm tội danh thông dâm. Hậu cung tranh sủng, người nhỏ bé như nàng không chống đỡ nổi đã trút hơi thở cuối cùng mà rời đi. Nhưng nàng đã được trọng sinh, về thời điểm nàng còn ở Viên Chiêu phủ. Nàng nhất định phải nắm bắt cơ hội này, không thể nhu nhược như trước nữa. Cho dù nàng vẫn phải tiến cung làm một Tiệp dư thì nàng cũng nhất định leo lên vị trí hoàng hậu, kẻ khác đúng hòng hại được nàng. Lạc Tử Hân sống lại chính là đã khôn ra, hiểu được thế nào là hậu cung tranh đấu, lòng người thâm hiểm. Ngôi vị hoàng hậu, chỉ có nó mới bảo vệ được nàng. Mời các bạn cùng theo dõi.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:19
Du Côn | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi của tác giả Du Côn. Đầu thu, ánh tà dương chiếu lên thiên sơn, cửu trọng cung khuyết đắm mình trong sắc trời chiều, lớp men trên mái ngói được ánh tịch dương hắt lên, lập lòe tỏa sáng. Ánh mặt trời theo mái ngói tà tà chiếu xuống, thắp sáng bức tường loang lổ màu son của hoàng cung. Thiếu nữ buông rủ mặt mày, bàn tay nhỏ bé trắng thuần che miệng, vài tiếng ho khan mỏng manh tiết ra giữa đôi môi.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:26
Nhất Tùng Âm | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ô Danh của tác giả Nhất Tùng Âm. Nhưng mà cuối cùng nhận lại chính là một chén rượu độc, thành oan hồn nơi hoang vắngMột sớm vừa tỉnh mộng, lần nữa quay về thời niên thiếu, báo thù, cho cặn bã ăn hành...Hả? Gì? Không báo thù không cho cặn bã ăn hành hả?Tuế Yến: Ta thấy ăn no chờ chết cũng được lắm.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Một Mình Ta Mỹ Lệ hay Trách Hắn Quá Mức Xinh Đẹp của cùng tác giả.
27.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:29