Thiên Lại Chỉ Diên(Quân Tử Dĩ Trạch) | Ngôn tình | Hoàn thành
Tất cả hạ nhân trong Hoa phủ đã phân tán hết. Nơi chính giữa đổ nát thê lương, mảnh vỡ của đôi ngọc khí nằm chơ vơ trên đất, trong viện tích đầy tro bụi xám. Vậy nên căn trạch viện vốn âm khí mười phần, lúc này càng lộ vẻ thê lương đáng sợ. Tiến vào hậu viện, vòng qua hành lang đỏ thẫm, cả vườn trăm hoa đua nở, hương thơm vấn vít. Dưới ánh trăng lành lạnh, hoa ảnh chồng chất, theo gió thổi ngang, lay động cả viện ngập cánh hoa đỏ máu.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Uyên Tố Tố / Tô Tử Uyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Cuồng Thê, Phu Nhân Đã Trở Về! của tác giả Uyên Tố Tố, Tô Tử Uyên. Tại sân bay thành phố X, nước X. Một cô gái xinh đẹp trong trẻo, cầm tay một đứa bé chừng năm tuổi, một lớn, một nhỏ dắt tay nhau đi, cái này cũng thật gây chú ý. "Mami, con sẽ nhớ chú Hiên nhiều lắm...." Thanh âm non nớt mềm mại vang lên khiến người ta yêu thích vô cùng. Trầm Tịch Dương đôi mắt đen có chút tối lại, im lặng hồi lâu rồi bất chợt xoa đầu an ủi bảo bối, "Chú Hiên sẽ sớm lấy vợ. Mẹ con mình không thể làm phiền người ta suốt. Bảo bối ngoan, có mẹ ở bên mà...." Vừa nói cô vừa ngoái đầu nhìn qua ô cửa kính xa xăm, năm năm rồi\- mà cô lại một lần nữa quay về nơi này. Trầm Tịch Dương nhận ra, cô đã đi biết bao vùng đất lạ trên thế giới này, có đại dương vô tận, có thảo nguyên mênh mông, có dãy núi ngàn năm băng tuyết, lại có những hoang mạc khô khốc không một bóng người.... Chỉ là trong tim cô vẫn luôn trống vắng... Lại nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia như đang len lỏi, luồn lách thật sâu vào tâm can của cô.... Trầm Tịch Dương tự hỏi: Từ bao giờ mặt trời ở thành phố X lại chói loá đến thế? "Mami nghĩ gì mà đơ người ra thế?" Bảo bối khẽ nhéo cánh tay mẹ mình. "Đang nghĩ làm thế nào đem xú tiểu tử nhà mi gả quách cho cô bé nào đó!" Bảo bối trợn mắt khó tin nhìn mami nhà mình, có chút chạnh lòng khi bị coi rẻ, bĩu môi nói, "Con mới không thèm gả cho mấy đứa con nít ranh đó, ông đây đẹp trai thế này, hơn nữa IQ lại vô cùng cao, nếu có gả thì là mấy đứa con nít đó tranh nhau xếp một hàng dài trên phố, cầu gả cho ông đây!" Đối với trình độ tự luyến của bảo bối nhà mình, Trầm Tịch Dương dù đã quen nhưng cánh môi vẫn không nhịn được mà co rút, khả năng tự luyến này ngày càng cao rồi! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sát Thủ Của Mùi Hương và Công Chiếm Nam Chủ Bệnh Xà Tinh.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Dương Thanh Mai | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Chạy Trốn Khỏi Anh Sao? của tác giả Dương Thanh Mai. Cô khóc trong căn phòng nhỏ , tiếng khóc thổn thức đầy nỗi lòng của cô. Làm sao đây, phải làm sao để vượt qua được nỗi đau này. Hôm qua cô đi khám, bác sĩ nói cô đã mang thai nhưng cô nghĩ mình nên phá nó, bởi khi sinh ra cô không muốn đứa con mình không có ba.Thanh xuân của cô không còn tươi đẹp nữa. Con đường cô đi mù mịt , cô không thể ở cạnh người cô yêu, cô chỉ là vật để thoả mãn anh ta mỗi khi anh ta có chuyện buồn. Anh ta hành hạ cô theo cách tàn bạo nhất, người cướp đi thanh xuân của cô là anh ta. Nhưng anh ta lạnh lùng ,mỗi lần làm xong anh ta đều bỏ đi như vậy, không nhìn cô lấy một lần.Nhưng cô vẫn phải mỉm cười, gạt đi giọt nước mắt vô dụng, mạnh mẽ đứng lên. Chuông điện kêu. " Alo"\- Giọng nói trong trẻo của chị Diệp Lạc. " Em làm gì vậy, hẹn đi mua sắm mà" Cô cười một cách hổ thẹn " Hôm nay em mệt..." Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giang Nam Thiện Nương Tử và Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tử Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo. Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Liễu Mộc Mộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô bất lực thở dài dẹp máy laptop qua một bên. Dù gì cũng thân thiết với Lôi Vũ từ nhỏ, gia đình cô và cậu ta cũng là bạn bè thân thiết với nhau nên việc hiểu rõ cậu ấy cô biết hơn cả. Cho nên không giúp không được Diệp Tử Ái ngậm ngùi gật đầu "Đây là lần cuối tớ giúp cậu nhé. Sau này đừng có gọi điện năn nỉ tớ mấy chuyện điên rồ này nữa. Mau nhắn thời gian địa chỉ" "yeah..." Lôi Vũ mừng đến phát điên gầm gú trong điện thoại đến chói tai7h tối bữa tiệc bắt đầu. Diệp Tử Ái vẫn còn loay hoay không biết nên mặc cái gì vì trước giờ cô chỉ có đi học chưa bao giờ cô đến những nơi sa hoa như vậy. Chọn lựa cả buổi, nhìn đống quần áo trong tủ Diệp Tử Ái vò đầu bứt tai liền gọi điện cho Nhã Tịnh cô bạn thân của mình. Sau một bài giảng qua điện thoại cô quyết định ra ngoài mua một bộ váy vì nghe nói bữa tiệc này toàn những người có chức có quyền lại còn giàu có vô độ mà mặc đồ quá đơn giản chắc chắn sẽ bị đuổi ra. Cô như phát điên đã không được lợi gì còn tốn một khoảng tiền cho bộ váy Diệp Tử Ái nghĩ thầm sau vụ này phải bắt tên Lôi Vũ kia đền bù gấp đôi mới đượcChật vật hơn 1 tiếng cuối cùng cô cũng sửa soạn xong. Diệp Tử Ái đã lựa cho mình một bộ váy dài đến đầu gối màu trắng với phần cổ kiểu trễ đầu vai trông rất nhẹ nhàng thanh lịch. Thêm chút make up tông tự nhiên càng làm cho Diệp Tử Ái thêm thuần khiết giống hệt như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích vậy.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nguyệt Phương Phỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Tô Vinh ở cuộc sống hiện đại là một nữ tử rất bình thường, dung mạo bình thường, thành tích bình thường, cá tính nội liễm, làm việc trầm ổn. Nàng từ thời còn trung học mãi tới khi đi làm, luôn có vài giây phút xao động, cũng muốn nghĩ tới việc tìm kiếm một nửa cho mình. Nhưng vì chưa trải qua cũng không ai nói nàng nên làm gì, nàng chỉ biết thầm lặng ngắm nhìn đối phương, cho tới khi người ta đi bên cạnh một nữ nhân khác, nàng mới lại nhận ra nàng đã bỏ lỡ. Chỉ là, ít nhất trong mộng tưởng thiếu nữ, nàng còn nuôi một bóng hình đặc biệt, cũng như hy vọng của nàng về tình yêu thuần khiết, mãnh liệt, lại thủy chung, da diết
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Cố Nam Yên | Ngôn tình | Hoàn thành
Mộc Tịch Bắc lúc đầu chỉ là một cô gái nghèo khó, nhưng lại đem lòng tương tư Nhiếp chính Vương. Tuy vậy, nàng lại là một cô gái rất thông minh, năm lần bảy lượt giúp hắn vượt qua những khó khăn, sóng gió của thâm cung. Thế nhưng cho dù nàng giúp hắn nhiều thế nào, cho dù hắn có yêu nàng hay không, họ chắc chắn không thể đến với nhau.
61.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Nhất Chỉ Đại Nhạn | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện một ngày nào đó mình sẽ đi thích một tên thợ săn tiền thưởng. Bộ trưởng vẫn ở trước mặt chúng tôi cường điệu, thợ săn là một sinh vật thiểu số thô lỗ, thiếu hiểu biết và vô dụng, nhưng tôi lại vẫn như cũ đối với một thợ săn chỉ gặp qua vài lần….. À, quên mất chưa tự giới thiệu, tôi là thực tập sinh tại Viện nghiên cứu sinh vật ma pháp quý hiếm, hai tháng trước vừa tốt nghiệp từ ngành Sinh vật ma pháp cổ đại thuộc Học viện Ma pháp. Viện nghiên cứu tuy rằng nằm ở vị trí cao nhất trong Bộ Pháp thuật, nhưng chúng tôi không thể phủ nhận nghiên cứu sinh vật ma pháp đã trở thành vấn đề lớn. Áp lực đè lên vai các pháp sư là quá nặng. Tôi vẫn luôn vui vẻ vì mình có thể vào Viện nghiên cứu, nhưng tâm tình đã bị chuyện này hoàn toàn phá hủy. Tôi thế mà lại đi thích một tên thợ săn thô lỗ thiếu hiểu biết.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:17
Hữu Già | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tim Đập Đuôi Run của tác giả Hữu Già. Người ta nói vị đại nhân Vampire kia trước giờ chưa từng dùng máu người. Hả. Thế tối hôm đó hắn uống cái quỷ gì? Nghe nói Huyết tộc không hề sợ lạnh. Ồ, vậy vì sao hắn luôn ôm đuôi của người ta rồi bảo là để sưởi ấm?Đêm nay ánh trăng vừa vặn.Thích hợp để vén màn cho cuộc gặp gỡ giữa thành viên ban kỷ luật và kẻ vi phạm nội quy nhà trường.Nếu yêu thích những câu chuyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trở Thành Hoàng Phi Hờ hay Lạc Vương Phi.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Dạ Ảm | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Hành Trình Cá Chép Vượt Vũ Môn là câu chuyện thuộc thể loại ngôn tình và xuyên không .Nhân vật chính xuyên vào nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết mà cô đã đọc và làm một nữ phụ văn.Đây cũng là một cuộc chiến tranh giành nữ phụ giữa các thiếu lâm anh hùng .Nhưng có rất nhiều người muốn có được nàng:
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:19
Hà Thiên Thanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hệ Thống Tinh Linh Ở Mạt Thế của tác giả Hà Thiên Thanh. Cô khép mình lại với mọi người, sống trầm mặc, bạn bè không thích cô, xa lánh, trêu chọc cô, cuối cùng bệnh trầm cảm của cô càng trầm trọng.Sau đó, cô đành nghỉ học, ở nhà thành trạch nữ, đọc tiểu thuyết, chơi trò chơi, sau đó bị điện giật mà chết.Cuộc đời của cô gói gọn trong từng đó thứ, và cô xuyên không, xuyên vào một cô bé loli hoàn cảnh chẳng khác gì cô.Khổ nỗi, bé con này là nhân vật trong tiểu thuyết mạt thế cô vừa độc dở, mà có vẻ như chỉ là vai người qua đường không đáng kể, chắc chỉ được nhắc tới trong vài dòng là cùng...Từ thiếu nữ hai mươi trở thành loli tám tuổi. Thôi không sao, còn sống là còn may.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Tiên Nữ Hoàng Hậu Đa Tài hay Động Tiên Ca.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:20
Vấn Mạc Văn | Xuyên không | Hoàn thành
Harry trong trận đấu Quidditch vừa rồi, ý thức vẫn bồi hồi trong sợ hãi, tới nay vẫn còn chưa tỉnh lại; như đang trong giấc mộng, Harry vẫn nhớ rõ cảm giác giá lạnh cùng tuyệt vọng khi giám ngục Azkaban vây quanh. Gương mặt thanh tú sau khi được tháo mắt kính xuống, không còn chút huyết sắc, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi tinh mịn, ngủ cũng không an ổn.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Vô Giải Khả Đích Kích Sát | Đam mỹ | Hoàn thành
Box AS có 3 ba chủ, đầu tiên là Kỷ Trạch, ID là Thủy Vương Meo, thứ hai là Lục Thiên Húc, ID là Cửu Nhật, thứ ba là ID quản lý dùng chung cho bộ phận quản lý. Kỷ Trạch là một tên thổ hào chết tiệt có bề ngoài ngon nghẻ. Trong suy nghĩ của Lục Thiên Húc, hắn là một tên đồng tính chết tiệt. Mà nguyên nhân hắn trở thành gay, chính là vì bị ghép CP dài hạn, mà đối tượng hắn bị ghép CP chính là Lục Thiên Húc, là một tên trai thẳng Shotacon chết tiệt.Trước khi trở thành đồng tính, Kỷ Trạch vẫn là một chàng trai thẳng ngây thơ, không có gì làm lại đi tải phim hành động tình yêu Nhật Bản (phim người lớn) về xem, nhưng ngoại trừ thủ dâm cũng không có tiến thêm một bước mà trai thẳng nên bước. Cũng không phải là hắn không có vốn liếng gì, hắn tự nhận mặt mũi của mình rất có ưu thế, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ kích thích một chút tình thương của mẹ ở nữ sinh; chưa kể, hắn còn là một phú nhị đại bậc trung, tiêu tiền chưa bao giờ ngượng tay.Mọi người gán ghép hắn và Lục Thiên Húc với nhau. Ban đầu, cả hai đều lười để ý, nhưng dần dà dần dà, chẳng hiểu sao bọn họ lại trở thành cặp gay hot nhất tieba. Lục Thiên Húc không thích hắn, thậm chí có thể nói, anh ta ghét hắn, bởi vì anh ta cảm thấy hắn là một tên trai thẳng thích giả làm gay, vì câu hủ nữ mà kéo anh ta xuống nước. Thật ra không phải như vậy, ngay từ đầu hắn chỉ không ngại bị ghép CP, sau đó, hắn thích bị ghép CP, đôi lúc còn phối hợp với đám con gái nói mấy câu nhạo báng Lục Thiên Húc. Cuối cùng, tôi phát hiện hắn thích anh ta. Hắn nhận ra, việc này đúng là ứng với một câu nói của Lục Thiên Húc, tự làm bậy không thể sống…
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Nam Hương Tử | Đam mỹ | Hoàn thành
Trạm Noãn Dực, là Trạm quốc Cửu hoàng tử, từ khi sinh ra liền bị hoàng gia coi là điềm xấu mà vứt bỏ, đơn giản chỉ bởi hắn bẩm sinh mù lòa; vì vậy từ rất lâu trước kia hắn đã bị vứt bỏ ở nơi hoang vắng này sống cả đời. Kỳ thật hắn cũng không muốn làm Hoàng đế, từ mẫu phi mắc bệnh qua đời, sau đó hắn cùng nhũ mẫu đi vào thôn trang nhỏ này, hắn cảm thấy được nơi này so với hoàng cung có lẽ tốt hơn nhiều lắm. Không còn châm chọc khiêu khích, không còn minh tranh ám đấu, không còn huyết tinh khiến người chán ghét, làm hắn cảm thấy thoải mái.Hai năm trước sau khi cùng Đồng quốc khai chiến, hoàng gia liền chặt đứt số bạc mỗi tháng ấn lệ cho hắn, tự năm trước nhũ mẫu tuổi già sức yếu từ thế sau, chỉ dựa vào tiền hắn dạy học thu vào, cuộc sống lại càng thêm khó khăn, rốt cuộc mua không nổi dược liệu đắt tiền. Đi hay ở đã không thể nào lựa chọn.Còn Đàm Hiếu Hiên y là do hồ tộc man di sinh ra, tối thiện kỵ mã bắn tên, có thể nhất tiễn song điêu. Từ sau khi Trạm quốc cùng Đồng quốc khai chiến, y nhiều lần thối lui, lại cũng nhiều lần lập kỳ công, ngắn ngủi không đến hai năm thời gian, liền từ tiểu kỵ binh thăng tới Thần Vũ đại tướng quân. Lúc trước Trạm quốc cùng Đồng quốc giao chiến, Đàm Hiếu Hiên chỉ dùng năm nghìn thiết kỵ do đích thân y huấn luyện mà đại bại hai vạn quân Đồng quốc, chiến thắng khải hoàn, được tiên đế đặc phong làm Hoài vương, đối với một giới hồ man mà nói, vinh quang như thế thật khiến người ta đỏ mắt.Trạm Noãn Giựt vì chán ghét vương triều mà nói với Đàm Hiếu Hiên rằng “Đàm Hiếu Hiên, ngươi có nguyện giúp ta một tay?”, níu lại một đời Đàm Hiếu Hiên ở lại bên cạnh hắn… Mời các bạn cùng đón đọc truyện ngôn tình hấp dẫn này!
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Lưu Ly Túy Nguyệt | Tiên hiệp | Hoàn thành
Phượng Trường Ca bị một trận ồn ào làm cho phiền mà tỉnh. “Chưởng môn, chưởng môn ngài ở đâu?” “Chưởng môn, đại lễ tế trời sắp bắt đầu rồi, nếu ngài không ra, Thiên Cung sẽ trách tội xuống mất!” “Chưởng môn, van cầu ngài hãy mau ra đây đi, hãy lo nghĩ cho truyền thừa của Côn Luân tông mà!”Phượng Trường Ca duỗi hai ngón tay, hơi phiền não xoa xoa trên huyệt thái dương, xoay người xuống, trong nháy mắt khiến ba đệ tử đang kêu gào ở gần đó bị dọa sợ run một cái. Hắn lười biếng duỗi người, không kiên nhẫn nói: “Ồn ào cái gì, không phải giữa trưa mới bắt đầu sao?” Một đệ tử run rẩy nói: “Hồi bẩm chưởng môn, hiện… Hiện giờ đã là trưa rồi.” Phượng Trường Ca nâng mắt, có một mặt trời to bổ chảng đang treo trên trời, không chút kiêng nể như đang thể hiện sự tồn tại của mình.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23
Mười bảy tuổi, cái tuổi xuân đầy ắp những ước mơ hoài bão, những nụ cười ngây ngô, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Bước vào ngưỡng tuổi mười bảy, tâm lí của những đứa trẻ đang dần dần được hoàn thiện để đi đến sự trưởng thành. Mười bảy tuổi là lứa tuổi làm nên nhiều kỳ tích. Ai cũng hi vọng mình có thể làm nên kỳ tích chói lòa.Em ở ngưỡng tuổi mười bảy đã yêu anh. Chúng ta đã bỏ lỡ mất nhau trong những quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời. Có thể là do không đủ dũng cảm, không đủ lí trí. Chúng ta chùn bước, chúng ta chia xa. Tất cả đó đều là những điều để lại trong lòng này biết bao điều luyến tiếc. Vấn vương, có những thứ phải nhìn để cảm nhận, chẳng thể nào nói được thành lời. Chúng ta vốn dĩ rất xứng đôi, nhưng chúng ta lại để lỡ nhau. Chúng ta không thể trao cho nhau lời hứa trọn kiếp. Ở cái tuổi mười bảy ấy, rất nhiều những điều đã bị bỏ lỡ. Tương lai sau này, không còn ai muốn bỏ lỡ. Gặp gỡ nhau chính là một điều tuyệt diệu nhất, vậy vì cớ gì mà lại phải chia xa? Không oán trách, không hối hận, đó là giả. Nếu như một ngày nào đó, tuổi mười bảy trở về...chúng ta có cạnh nhau?
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23
Vũ Trùng | Đam mỹ | Hoàn thành
Học Sinh Bất Lương là tựa truyện thú vị, thuộc thể loại đam mỹ, đoản văn, nhất công nhất thụ, hiện đại, ngắn, vườn trường, thầy trò, niên hạ công, hài, HE. Truyện xoay quanh nhân vật chính là Từ Duẫn Tường, một thầy giáo mới được nhận công tác ở ngôi trường nọ. Anh cũng không phải chủ nhiệm nguyên bản của lớp chín năm hai, chủ nhiệm trước không biết vì lý do gì mà từ chức. Duẫn Tường vừa đi vừa nghĩ, hy vọng lớp anh chủ nhiệm không quá khó khăn, ngàn vạn lần đừng giống như ‘Gokusen’, học sinh một đứa so với một đứa càng khó trị hơn, đáng sợ lắm!
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23
Ông Giai gần đây rất đáng thương vì hắn vừa thất tình, đoạn tình cảm dài đến một năm rưỡi, cuối cùng lại bị bạn trai cũ tàn nhẫn chấm dứt chỉ với một câu “Tình cảm đã phai nhạt, để tránh làm cho cả hai phải chịu đau khổ nên chia tay đi”. Ban ngày hắn vẫn như trước nên làm gì thì làm đó, người ngoài sẽ không thể nhìn ra sự bất thường của hắn, nhưng đến ban đêm, đối mặt với cả căn phòng trống rỗng, hắn ngoại trừ mất ngủ thì chỉ có ngẩn người. Vừa qua khỏi sinh nhật tuổi ba mươi đương nhiên Ông Giai vẫn chưa tính là lão, nhưng bạn trai của hắn bất quá mới chừng hai mươi, tuổi này chỉ là tìm kiếm sự kích thích mới mẻ, nơi nào sẽ chịu thuận theo thói quen sinh hoạt của hắn? Cho dù tình cảm có tốt đến đâu thì hằng ngày cả hai vẫn không ngừng xảy ra xung đột. Quá mức đầu tư cho một đoạn tình cảm, khi mất đi liền cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tựa như cuộc sống này bỗng mất đi phương hướng. Ông Giai không biết mình đã yêu bạn trai cũ nhiều như thế nào, thương tâm tất nhiên là phải có, nhưng nhiều hơn hết chính là sự thất vọng tràn trề trong thâm tâm hắn. Chẳng biết là liệu hắn có thể níu kéo được người ấy quay trở về không, hay là đi tìm một mối nhân duyên mới?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
xxihabin | Ngôn tình | Hoàn thành
Bốn người nhanh chóng vây quanh bên nồi lẩu, hơi nước từ nồi lẩu bốc lên, có mùi vị cay cay bay vào mũi, lại có chút âm ấm. Bỗng nhiên Dương Linh ngồi kế bên nghĩ đến thứ gì đó lại cười khanh khách đứng dậy đi đến chỗ đống đồ vừa mua được, lôi ra một bọc màu đen, rồi lại quay lại chỗ ngồi mở ra, bên trong là mấy chai bia.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Helicopter | Khoa huyễn | Hoàn thành
Chu Mộ Thời đứng ở ngoài phòng bệnh. Một mặt tường thủy tinh ngăn cách phòng bệnh và bên ngoài, một người đàn ông nằm trên chiếc giường màu trắng, không nhúc nhích, tướng mạo vốn tuấn tú bởi vì vết bỏng mà trở nên vô cùng đáng sợ, sắc mặt trắng bệch không còn thở. Bác sĩ mặc áo blu trắng vội vàng đi tới từ bên kia hành lang, chào anh một tiếng."Chết rồi à?" Anh hỏi. Giọng nói vô cùng bình tĩnh. "Đúng vậy." Bác sĩ nói, "Cả người bị bỏng với diện tích lớn, cơ quan nội tạng bị thương nghiêm trọng, trước khi được đưa tới cấp cứu đã không còn sống rồi." Chu Mộ Thời gật đầu.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24