Hắc Sắc Phong Tín Tử | Trọng sinh | Hoàn thành
Thế gian loạn lạc, thù trong giặc ngoài đang lăm le xâm lược nước nhà. Ai ai cũng đều sợ hãi. Máu chảy thành sông nhuộm đỏ cả dòng nước trong xanh. Cây cối làng mạc đều bị bom làm cho nổ tung, đất nước trong tình thế ngày cân treo sợ tóc. Anh chính là một tướng quân nhưng khi nhìn thấy thế giặc mạnh mẽ lại không dám ra trận, bỉ người đời phỉ nhục. Ai mà chẳng quý lấy mạng sống của mình, trừ khi kẻ đó muốn chết, nếu không tại sao lại muốn ra chiến trường khốc liệt kia?
43.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:39
mijia | Trọng sinh | Hoàn thành
Ai cũng biết, Tưởng Trạch Hàm đối với em trai Tưởng Trạch Thần của mình tựa hồ có sủng nịch cùng kiên trì không giới hạn, anh là một anh trai hoàn mỹ nhất — nhưng mà, thứ gì càng hoàn mỹ thì càng có thể là thứ giả tạo vụng về nhất. Cha Tưởng chết bất ngờ, người phụ nữ vẫn cho rằng chỉ cần buộc chặt được ông chồng của mình là có thể ngồi vững ở Tưởng gia rốt cuộc cũng biết tầm nhìn của mình thiển cận cỡ nào, chỉ tiếc tới khi bà kịp phản ứng lại thì Tưởng Trạch Hàm đã thuận lý thành chương mà kế thừa sự nghiệp, một cơ hội cũng không cho người mẹ kế cùng đứa em trai còn ngây thơ lật ngược thế cờ.Từ từ dần dần, ngay cả Tưởng Trạch Thần là tên ngốc đến mức chẳng có đầu óc cũng nhìn ra được, cậu cùng Tưởng Trạch Hàm tuyệt đối không phải đối thủ của nhau, muốn cậu cùng Tưởng Trạch Hàm đấu, thì cho dù là nhét cậu vào bụng mẹ thêm lần nữa rồi sống lại cũng chẳng có phần thắng. Thậm chí, mà ngay cả Tưởng Trạch Thần cũng đã không rõ ràng lắm, anh trai của mình rốt cuộc là thật tình sủng ái mình, hay là như mẹ cậu đã nói, vì không để người ta lên án mà anh vẫn luôn luôn dùng sự sủng nịch để giết chết cậu, diệt trừ một hậu hoạn là cậu đây.Cậu bị tai nạn giao thông chết đi, may mắn được trọng sinh về thời điểm học trung học. Đối với cậu, đây là một sự giải thoát hay là sự bắt đầu cam go đây?
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:48
Tiểu Thủy Gia Đích Miêu | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lăng Uyên Cầu Mặc của tác giả Tiểu Thủy Gia Đích Miêu. Đêm khuya, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, mưa phùn kéo dài, ẩm ướt giống như không khí bên trong lao tù. Một nam nhân cao lớn đĩnh bạc y phục màu đen ngồi một góc trong ngục tù âm u, trong lòng còn ôm một nam tử thân hình thon dài nhỏ gầy mặc thanh y, mà một bàn tay của nam tử thanh y đang gắt gao ôm lấy eo nam tử áo bào đen, một bàn tay khác thì đặt trên phần bụng hơi phồng của bản thân. Hai người cùng với nam tử mặc y phục màu vàng sáng đối diện hiện lên hai cực đối lập rõ rệt."Túc Lăng Uyên, trẫm cùng ngươi tranh đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng phần thắng vẫn thuộc về trẫm...... Cứ nghĩ cả đời này của ngươi sẽ mãi cô độc, trải qua sự thống khổ mà mẫu phi của ta đã phải chịu đựng nhiều năm, không ngờ, y vậy mà đối với ngươi trước sau như một..... Còn muốn sinh con nối dõi cho ngươi...... Nếu đã như vậy thì, trong hai người các ngươi, ta đáp ứng sẽ buông tha cho một người, mạng của ngươi cùng y, ngươi chọn đi?" Người mặc long bào màu vàng sáng chính là hoàng đế thứ mười ba của Đại Túc Triều - Túc Lăng Tiềm, đăng cơ không được bao lâu, trọng dụng tham quan, từng bước từng bước diệt trừ thanh quan, sau khi hoàn thành hết thảy, cuối cùng mới nhớ đến vị hoàng đệ - Túc Lăng Uyên bị hắn nhốt trong lao ngục hai năm qua. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Thiên Đạo Game Thủ và Tướng Môn Độc Hậu.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:13
Đô Nhất Dạng | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chim Hoàng Yến Tự Chui Đầu Vào Lưới của tác giả Đô Nhất Dạng. Mọi người đều biết, mặt ngoài Hoắc gia ôn nhu nhưng thực ra nham hiểm, thủ đoạn tàn nhẫn. Cho nên vị chim hoàng yến này tại Hoắc trạch tuyệt đối không sống quá ba ngày, bởi vì tất cả người tới gần Hoắc gia đều chết.Sau đó mọi người chờ a chờ, không nghĩ tới chim hoàng yến không chết. Hoắc gia lại vì cậu mà chết, hơn nữa Hoắc gia còn đem toàn bộ tài sản trên danh nghĩa đưa cho cậu.Hoắc gia chết rồi, tại đêm bão táp, chim hoàng yến trọng sinh bị người đánh gãy chân .Lúc này, Hoắc gia còn chưa nhặt được cậu.Cậu muốn chủ động đi bảo vệ Hoắc gia, đời trước nợ hắn, đời này hoàn trả gấp đôi cho Hoắc gia.Lần này chim hoàng yến không chết, Hoắc gia cũng không chết, nhưng hắc thủ sau màn lại chết.Đào Thất: “Hoắc Hoắc ôm, ôm một cái.”Ngươi là người thống trị thế giới của ta, chỉ dẫn ta đến với thần linh.Nếu như anh là ma quỷ, em cùng anh trầm luân.Nếu yêu thích thể loại này, bạn đừng bỏ qua Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng hay Bầu Trời Đêm.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:16
Phong Nhận Tác Thư | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Muốn Cùng Ta Ly Hôn của tác giả Phong Nhận Tác Thư. Kỷ tiểu thư cực kì phẫn nộ, liền giành lấy microphone: "Cho dù địa cầu hủy diệt, tôi cũng không ly hôn."Phóng viên hỏi: "Xin hỏi Thường tiểu thư, cô cảm giác thế nào về việc Kỷ tiểu thư thổ lộ với mình?"Thường tiểu thư: Dùng mắt thấy.Mọi người: Eo, không mắt thấy!- ------------------Mạc Hạm là ảnh hậu nổi danh quốc tế nhưng không ai biết cô đã cùng người đại diện của mình kết hôn mười năm.Quý Thiển Ngưng ở sau màn ảnh âm thầm trả giá nhiều năm, cuối cùng tỉnh ngộ, dù nàng nỗ lực thế nào thì nữ nhân cao cao tại thượng kia vĩnh viễn sẽ không yêu mình.Nếu thời gian có thể quay về, nàng thề phải tìm lại chính mình, không bao giờ yêu Mạc Hạm.Ngày ly hôn, Quý Thiển Ngưng trọng sinh.Thời gian trở lại ngày đầu tiên hai người gặp mặt.Địa điểm: Nhà Mạc HạmQuý Thiển Ngưng mặc quần áo xong thì chạy.Mạc Hạm bắt lấy tay nàng: "Muốn chạy?"Quý Thiển Ngưng không chút hoang mang lấy một xấp tiền từ trong ví, châm chọc nói: "Xin lỗi, quên mất còn thứ này."Mạc Hạm nhìn thoáng qua, cười như không cười nói: "Nhiều."Quý Thiển Ngưng: "???"Nữ nhân không nói hai lời đã hôn nàng.Một kẻ khẩu thị tâm phi, một kẻ siêu sĩ diện.Kiếp trước chúng ta vô duyên, kiếp này chị muốn cùng em bách niên giai lão.Nếu yêu thích thể loại bách hợp, bạn không nên bỏ qua Tử Linh Chuông hoặc Sở Vị Ái Tình Đạo Diễn Cùng Ca Sĩ.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:17
Ngã Thị Tiếu Tiếu | Trọng sinh | Hoàn thành
Cuộc đời của mỗi con người đều là một chặng đường chứa đầy giông bão. Có những thứ, chỉ có khi đã mất đi rồi, con người ra mới cảm thấy hối tiếc vì sự thờ ơ vô cảm của chính bản thân mình. Tổn thương? Ai rồi cũng sẽ có lúc phải chịu đựng những tổn thương. Hối hận? Nếu như mọi chuyện đã qua rồi, hối hận, liệu có còn kịp hay không?
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Cẩm Trọng | Trọng sinh | Hoàn thành
Phục Kỳ đã từng tự sát rất nhiều lần. Cậu nhớ mình chỉ tự sát 1 lần, dùng hết tiền trên người mua 1 lọ thuốc ngủ ở 1 tiệm thuốc nhỏ, uống hết toàn bộ. Cậu đã quyết tâm phải chết, nuốt trọn lọ thuốc thì đúng lúc bị phát hiện đưa vào viện, tuy vậy cũng khó mà cứu sống. Nhưng không nghĩ, ông trời trêu ngươi, có người không muốn chết thì liên tục gặp thiên tai nhân hoạ ngoài ý muốn. Cậu không muốn sống, đã chết 1 lần lại có thể sống lại. Sống lại thì thôi đi, sao lại sống lại trên thân mình chứ, thôi cũng được, nếu đã sống lại trên thân mình rồi thì cũng không thể tiếp tục hướng về phía trước mà sống, coi như được 1 bài học, về sau gặp tên khốn kiếp Thiện Diệu kia sẽ đi đường vòng. Giờ coi như xong, thằng nhóc trong bụng kia cũng đã ra rồi, còn lớn đến 5 tuổi, cậu cũng là người làm cha. Ngắm nhìn 4 phía, mơ hồ nhớ ra đây là chỗ ở cậu thuê khi bị đuổi ra khỏi nhà Thiện Diệu. Thiện Diệu là tổng giám đốc của LK, cậu đương nhiên có thể phát triển tốt hơn. Ai biết, Thiện Diệu tên khốn kia lúc yêu chiều ngươi thì hận không thể lấy trăng hái sao dỗ người đẹp cười, lúc vứt bỏ người ta thì ngươi phải cút thật xa, tốt nhất là cút đến sao hoả, đừng ở trước mặt hắn vui vẻ, sẽ khiến hắn thêm phiền. Lúc đó không có tinh tế dò hỏi, sau khi rơi vào tình cảnh bị vứt bỏ, sự nghiệp xuống dốc. Công ty giải thích rằng: Lão tổng không muốn thấy cậu ở trên ti vi. Vì để cho cậu triệt để không được xuất hiện, để ngừa quấy nhiễu tâm tình Thiện đại tổng tài, công ty ra tay ngoan tuyệt, khốn nạn nhất là khai trừ thân phận của Phục Kỳ, khiến cậu không thể đổi công ty lẫn tìm việc khác, chỉ có thể lặng yên sống dưới đáy của xã hội, vĩnh viễn không thể xuất hiện ở thượng tầng xã hội của Thiện Diệu. Thiện Diệu cứ đợi đấy, cậu đây nhất định không để yên.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:31
Trần Thế Chi Thương | Trọng sinh | Hoàn thành
Sư phụ của Tô Thần Dật tên là Tô Thắng, là thần trộm nổi danh ở nước Z(Zhongguo – Trung Quốc), nếu đã được gọi là thần trộm, thì đương nhiên là tay nghề rất giỏi, từ trước tới giờ hễ hắn nhìn trúng cái gì thì cái đó chưa từng sẩy khỏi tay hắn, ở trong giới cũng khá có danh tiếng. Chỉ là mười năm trước Tô Thắng rửa tay gác kiếm, dốc lòng ở nhà nuôi dạy hài tử – Tô Thần Dật.Trải qua mấy chục năm siêng năng dạy dỗ của Tô Thắng, Tô Thần Dật cũng kế thừa không ít bản lĩnh của sư phụ nhà mình. Chính là, Tô Thần Dật thông minh thì có thông minh nhưng mà rất lười nhác, dẫn đến hiện trạng bây giờ, cái gì cũng không tinh, lại luôn sơ suất. Vì thế, ngay ngày y trải qua tuổi hai mươi, y liền bị Tô Thắng tức nước vỡ bờ, một cước đá xuống núi, gọi là rèn luyện.Chỗ Tô Thắng ở là một biệt thự nằm trên núi ở một trấn nhỏ vùng ngoại thành của B thị. Khi Tô Thần Dật đi dọc theo đường núi xuống trấn rồi quay đầu nhìn lại ngồi biệt thự đã sớm biến mất trong tầm mắt, y liền hưng phấn mà tung cái túi trong tay lên rồi chống nạnh: "Con mẹ nó, rốt cuộc ông đây cũng được rời khỏi cái nơi chim không thèm ị này, muahahahaha.... Ui~"
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mạc Mạc Vô Văn | Trọng sinh | Hoàn thành
Một con mèo hoa dầm mưa chạy qua biển quảng cáo lung lay sắp đổ, lao nhanh qua màn mưa chạy ào vào cống thoát nước bên đường. Móng vuốt mềm mại của nó ướt nhẹp, theo bản năng lắc lắc móng vuốt, lỗ tay run một cái, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây đen. Tia chớp phản chiếu trong tròng mắt màu vàng của nó giống như là pha lê phản xạ ánh sáng lung linh, tiếng mưa rơi ồn ào và tiếng sấm lấn át tiếng kêu yếu ớt của nó, không ai đáp lại nó, nó đành phải cúi đầu tiếp tục chạy đi.Nơi này là khu ngoại ô cách xa nơi phồn hoa náo nhiệt, đường nhỏ bị mưa lớn làm ngập đầy bùn, ngay cả đèn đường cũng tắt, tất cả phong cảnh đều bị bao phủ trong bóng đêm u tối, chỉ thỉnh thoảng từ tia chớp xẹt qua xa xa mới có thể nhìn ra người đi đường là một con mèo hoa.Mèo lớn như cảm ứng được cái gì, lại giống như bị cái gì triệu hoán, nó không chút chậm trễ đến nhà máy xử lý rác ở vùng ngoại ô. Đến lúc rạng sáng, cuối cùng nó cũng tìm được chỗ đó. Chính xác là nó tìm được người nó tìm cả đêm. Mưa to giảm bớt mùi tanh tưởi của rác, nước dơ bẩn thỉu chảy đầy đất, mèo lớn phi qua một núi rác nho nhỏ, rốt cuộc ở phía sau mấy đồ dùng điện cũ nát tìm được anh —— Cố Phong, người ở chung với nó ba năm.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tam Nhật Thành Tinh | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mù Quáng Trung Thành của tác giả Tam Nhật Thành Tinh. Y chết đi, bị chặt đầu, thủ cấp bêu giữa chợ, người người đều đi qua phỉ nhổ.Khi linh hồn của y xuống địa phủ, chuẩn bị đến luân hồi, thì y nhìn thấy người khi còn sống mà y cực kì kiêng kị, Trấn Bắc tướng quân.Khi còn sống, y vì e dè thế lực của hắn, cho nên tìm cách đày hắn ra biên ải, thế mà giờ hắn đang được triều thần đẩy lên làm tân hoàng đế.Vốn dĩ y sẽ phẫn nộ, nhưng sau đó nhìn cảnh tướng quân tự tay đâm chết toàn bộ triều thần lẫn gia quyến của họ, khiến những người đã hạ sát y chết thảm, y bỗng nhiên không hiểu sao lòng mình lại thình thịch nhảy.Tướng quân cũng không đăng cơ, mà lấy ơn cứu mạng bức phó tướng không được xuất binh đánh giặc. Chẳng mấy chốc ngoại địch xâm lấn, đất nước lầm than.Còn tướng quân kia... lại ôm thi thể của y tự sát trong quan tài.Thời điểm sắp chết, y mới biết được tướng quân có tình cảm với y...Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như: Trộm Nhìn Ánh Sáng hay Tinh Tế Chi Thượng Tướng Phu Nhân Thị Hắc Hộ
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Lão Bối | Trọng sinh | Hoàn thành
Với bút pháp tuyệt hảo, cốt truyện logic chặt chẽ, và nhân vật được xây dựng một cách đặc sắc, sinh động, một lần nữa tác giả đã từng làm mưa làm gió trên làng văn học của chúng ta với tác phẩm tiêu biểu Thế Giới Trà Chủ đã có màn trở lại độc đáo với tác phẩm Du Nhiên Mạt Thể khiến độc giả chao đảo và hứng thú tột cùng. Truyện thuộc thể loại Mạt Thế-Trọng Sinh-Đam Mỹ-Nhất Thụ Tam Công dẫu rất đỗi quen thuộc nhưng thực sự nội dung lôi cuốn đến mức rất khó có thể ngừng mắt khi đọc. Hấp dẫn và lôi cuốn trong từng câu chữ sẽ khiến độc giả háo hức không thôi. Vẫn nội dung về chủ thụ, Nhất thụ tam công, hậu cung ngon nghẻ nhưng khiến độc giả vô cùng yêu thích. Truyện lấy nội dung xoay quanh về thanh niên Lâm Phàm, tư chất bình thường, gia cảnh bình thường, sống đu càng, vất vưởng ở thế kỷ 15, hắn lại chẳng may chết trên một ốc đảo thần bí. May mắn thay trước khi chết hắn tình cờ ăn được bạch quả thần diệu nên được trọng sinh lại một lần nữa. Tuy vẫn rơi cảnh Mạt Thế nhưng lại có được tùy thân không gian, khiến hắn trở nên tùy tính tùy tâm! Nơi an toàn theo lời cha mẹ nói, hay là căn nguyên tai nạn mạt thế? Ngẫu nhiên gặp được những người tu tiên kia là phúc, hay họa? Tất cả đối với hắn cũng chẳng quan trọng nữa, đang giữa năm gặp biến dị, nhiễm siêu vi trùng NR biến thành nửa người, nửa thú, trong truyền thuyết, sức khỏe siêu phàm và sở hữu dị năng thần bí kinh hồn.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:28
Tô Phức | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trần Hoan của tác giả Tô Phức. Mùa đông năm nay lạnh cực kì, trên khung cửa sổ đã kết một lớp băng thật dày.Ngón tay giữa khẽ chạm lên pha lê, xem từng chút băng tuyết kia hòa tan dưới đầu ngón tay, dường như cậu ghét bỏ băng tan quá chậm, liền giơ tay áp đi lên.Cậu nhìn ảnh ngược bản thân trong gương, áo bông cùng len lông cừu, bụng cao cao phồng lên, được một bàn tay khác che chở, ngăn cách gió lạnh từ bên ngoài thổi tới.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Chim Cút hay Sếp Lúc Nào Cũng Trêu Chọc Tôi.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Tạp Liệt Phu Tư Cơ | Trọng sinh | Hoàn thành
Mười tuổi vào tông môn, mười một tuổi Trúc Cơ, mười tám tuổi liền đi vào Kim Đan, có thể nói trăm năm khó gặp thiên tài. Khi đó hắn độc lãnh phong tao, phong cảnh vô hạn, hưởng thụ sơn chủ yêu thích, đồng môn tôn trọng, bạn cùng lứa tuổi cực kỳ hâm mộ, vô luận đi đến nơi nào đều là sáng chói nhất một người. Cho đến khi Minh Trạm xuất hiện. Minh Trạm mười ba tuổi vào tông môn, mấy tháng sau thành công Trúc Cơ, mới vừa qua mười tám tuổi liền kết đan, thậm chí bị sơn chủ phá lệ thu làm quan môn đệ tử, cướp đi vị trí mà Sở Mộ Nhiễm tha thiết ước mơ. Hắn ban đêm xông vào cơ thất nơi sơn chủ tu luyện hỏi vì sao thu Minh Trạm lại không thu hắn, sơn chủ chỉ nhìn hắn lắc đầu, vì thế hắn giận dữ rời đi.Từ đó về sau tất cả đều thay đổi, hắn luôn cảm giác có người ở sau lưng khe khẽ nói nhỏ, hắn nỗ lực khắc chế, hắn tự nói với mình: Cho dù hắn không bằng Minh Trạm, hắn như cũ là thiên tài, không cần vì ngôn luận của mấy kẻ tầm thường mà hao tổn tinh thần, nhưng ngày qua ngày, hắn trơ mắt nhìn những lời khen ngợi đã từng thuộc về hắn đều bị Minh Trạm cướp đi, trong lòng rốt cuộc nổi lên gợn sóng. Hắn luôn luôn kiêu ngạo thì sao có thể cam lòng nhận thua, bắt đầu không biết ngày đêm tu hành, tu vi lại bắt đầu dừng bước không tiến. Nho nhỏ gợn sóng chậm rãi thành bọt sóng, cuối cùng trở thành sóng dữ, hắn một bên khắp nơi làm khó dễ Minh Trạm, một bên điên cuồng tu hành, ai ngờ một bước đi sai bị tẩu hỏa nhập ma, cũng may sơn chủ kịp thời phát hiện, vì bảo vệ tánh mạng đã hủy đi toàn thân tu vi của hắn.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Phong Cửu | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người full (đã hoàn thành) của tác giả Phong Cứu. Thiệu Hiển, vốn đã chết, lại bất ngờ trọng sinh trở về khi mới mười tuổi. Vừa tỉnh dậy, hắn đã gặp kẻ thù không đội trời chung của mình – Lục An Dĩ. Lục An Dĩ lúc này chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, yếu ớt và bất lực. Nhìn thấy Lục An Dĩ, Thiệu Hiển nảy ra một ý tưởng táo bạo. Hắn quyết định nhặt Lục An Dĩ về nhà, nuôi dưỡng cẩn thận, để sau này tên kia lớn lên sẽ không chống đối mình nữa.Suy nghĩ của Thiệu Hiển vô cùng hoàn hảo. Hắn sẽ dạy dỗ Lục An Dĩ, biến Lục An Dĩ thành người của mình, khiến Lục An Dĩ trung thành với mình. Tuy nhiên, hiện thực lại không như Thiệu Hiển mong muốn. Lục An Dĩ tuy nhỏ tuổi nhưng lại vô cùng thông minh và lanh lợi. Hắn ta nhanh chóng nhận ra ý đồ của Thiệu Hiển, nhưng lại không hề phản kháng. Lục An Dĩ giả vờ ngoan ngoãn, nghe lời Thiệu Hiển, nhưng trong lòng lại âm thầm nung nấu ý định trả thù.Bên cạnh đó, cũng có những truyện vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như nhược xuân và cảnh minh hay cao h np.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 20:18
Hoặc Hứa Hữu Nhất Thiên | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Công Chúa Của Ta Trọng Sinh của tác giả Hoặc Hứa Hữu Nhất Thiên. Sau khi chết lại khiến nàng rơi vào vực sâu không lối thoát.Vì thế, Lục khải Phát sau khi biết mình được trong sinh, nàng quyết tâm phái cắt đứt hết thảy ràng buộc, càng không bao giờ xuất hiện hay muốn gặp lại công chúa điện hạ.Tuy nhiên, Kỳ Dương công chúa cũng được trọng sinh, vừa vặn vào ngày thứ nhất sống lại, nàng thành công bắt được lưu vong hoang dại phò mã.Kỳ Dương (mỉm cười híp mắt): "Ngươi còn muốn chạy nữa không? Người đến, đem phò mã mang về cho bản cung."Lục Khải Phái (che gấp vạt áo): "Không không không, ngươi là ai? Ngươi không phải là tiểu công chúa đáng yêu của ta lúc trước."Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua Đêm Nay Tỉnh Rượu hoặc Trọng Sinh Chi Giả Thế Tử Chân Phò Mã.
30.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Thái Uyên | Trọng sinh | Hoàn thành
"Cạch." tay Tống Thanh Hàn nhẹ nhàng dùng sức, tiếng cửa mở vang lên, cửa chống trộm đóng chặt lộ ra một khe hở. Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhấc chân vừa định đi vào, chân đạp vào một thứ. Là một cái áo sơmi nữ màu xanh nhạt. Trên mặt bình tĩnh của Tống Thanh Hàn đột nhiên lộ ra nụ cười, làm khuôn mặt tinh xảo cũng nhiều hơn vài phần tiên khí. Cậu như là dỡ xuống một bộ khôi giáp trầm trọng, cước bộ đột nhiên nhẹ nhàng, ba bước hai bước tránh được quần áo rơi rụng đầy đất, đi đến phòng quen thuộc lại xa lạ ở trong."......" Tiếng rên rỉ tinh tế từ trong phòng truyền đến, phối hợp âm thanh làm tình tục tĩu, lấp đầy tai Tống Thanh Hàn. Cậu đứng ở cửa nghe trong chốc lát, trên mặt vẫn như cũ lộ tươi cười thản nhiên, đáy mắt lại hiện ra một mạt đùa cợt, giây lát lướt qua. "Ưm...... Nó sẽ về, cậu không sợ, ư......" Giọng nữ kiều mỵ, âm cuối mang theo mị ý câu nhân, đảo loạn trầm tĩnh trong phòng. "Ha, sợ cái gì, cái mặt nó như người chết......" giọng nam trầm thấp đầy ý cười nhạo, rất nhanh lại thấp xuống, sau khi âm thanh phập phồng xuyên thấu qua ván cửa truyền ra lại trở nên mơ hồ. Tống Thanh Hàn cũng không có hứng thú nghe tiếp. Cậu nhìn nhìn ván cửa, xoay người, vào phòng khách tự rót một chén nước, sau đó ngồi xuống sô pha. Không biết qua bao lâu, Tống Thanh Hàn chậm rãi uống xong một ngụm nước cuối cùng trong ly, đứng lên ném vào thùng rác trong phòng khách. "Cạch." Cửa phòng ngủ mở, một người đàn ông chỉ mặc quần thụng đi ra. Trên làn da lõa lồ của gã ta trải rộng vết đỏ, trên mặt mang theo thoả mãn chói lọi.
31.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:39
Phong Cửu | Trọng sinh | Hoàn thành
Thiệu Hiển mới từ trong đau đớn tỉnh hồn lại, liền thấy một đứa bé bên giường, cặp lông mày nhỏ rậm rạp như bút sáp màu, quả thực không cần nghĩ cũng biết là ai. Chuyện gì đã xảy ra? Lẽ nào từ khi hắn xảy ra tai nạn xe đã nằm liệt giường những mười mấy năm? Vừa tỉnh lại Tiền Sáp Màu đã hạ sinh một nhóc Sáp Màu? Nom dáng dấp kia, nói không phải cậu ta sinh thì cũng chả ai tin.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Tiện Vũ Hạnh | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngoảnh Đầu Nhìn Lại Yêu Ngươi của tác giả Tiện Vũ Hạnh. Tình yêu xưa kia không còn, người yêu thành kẻ lạ.Đối diện nhau, nhìn nhau, lại không còn có thể hấp dẫn lẫn nhau như trước.Y không khỏi tự hỏiNếu đây là trời cao lại cấp thêm một cơ hộiTrọng sinh lại, có phải hay không sẽ không có tiếc nuối......Có điều cái tên boss độc ác kia sao cứ bám theo y không rời, còn mạnh miệng nói:”Người em yêu nhất phải là tôi mới đúng!”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Đại Thúc Đừng Hòng Chạy (Đại Thúc Biệt Tưởng Đào) của cùng tác giả.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hữu Thì Hạ Trư | Trọng sinh | Hoàn thành
Tiếng nói trầm thấp xa lạ khiến y giật mình hoảng hốt. Diểu Đông buông cánh tay ngồi dậy, lảo đảo quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói kia. Sự khó chịu trong đầu còn chưa tan biến hết, mà ánh dương quang kia quá mức chói mắt. Người kia ngồi nghịch hướng ánh sáng nên không nhìn rõ mặt, mông lung chỉ nhìn thấy khóe miệng hắn tồn đọng nét cười như có như không .Bọt nước rơi xuống mu bàn tay, cảm giác lạnh lạnh khiến y cúi đầu, thấy tấm ván gỗ đã ướt sũng. Ký ức chậm rãi hiện về, Diểu Đông lúc này mới nhớ là mình vì muốn cứu một đứa bé nên nhảy xuống nước, đáng tiếc kỹ năng bơi không tốt, nên bị dòng nước cuốn lấy, suýt chết. Sau khi chìm vào dòng nước hôn mê nên xảy ra chuyện gì y hoàn toàn không biết, bất quá hiện tại êm đẹp ngồi ở chỗ này thì đại khái có lẽ nam nhân trước mắt đã cứu y .Đôi mắt từ từ thích ứng với ánh sáng, đường nét hình dạng của người kia cũng chậm rãi hiện rõ lên. Mi mục phổ thông, đôi mắt phổ thông , nét mặt phổ thông khắc họa những vết tích tang thương của thời gian, niên kỉ khoảng bốn mươi, thanh y trường bào, lười biếng ngồi, động tác bình thường nhưng lại lộ ra vị đạo ưu nhã không thể nói rõ. Người này quả là đẹp đến động lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:46
Nhược Hề | Trọng sinh | Hoàn thành
Trữ Tuyên và Lục Đế là bạn chí cốt với nhau, học chung mẫu giáo, cấp một, cấp hai, trung học, lên đại học cũng chung một trường, một khoa, một lớp và cũng là bạn cùng phòng, thân thiết với nhau như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau, còn cùng chung một lí tưởng cùng nhau thực hiện. Họ như thanh mai trúc mã từ nhỏ vậy
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:52