A Bạch Bạch | Ngôn tình | Hoàn thành
"Tâm Mãn" và "Ý Túc", tên hai người này đọc thế nào cũng giống như người một nhà. Nhưng cô không muốn là người một nhà với anh chút nào. Hằng ngày cứ ra vào chạm mặt, trốn cũng không thoát, đánh thì lại thua... Ôi, cô thừa nhận anh đẹp trai chết được nhưng lại lười đến nhớt cả thây, tính tình lại ác liệt và chỉ biết ăn hiếp mình cô! Đối mặt với ông "anh trai" thanh mai trúc mã người dưng nước lã này, Tâm Mãn chỉ muốn gào lên "Vệ Ý Túc, anh là tên đầu heo chưa tiến hóa!”
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Dạ Miên | Ngôn tình | Hoàn thành
Chia tay với vùng đồi núi thơ mộng và trữ tình, chiếc xe chở đoàn khách du lịch chầm chậm lăn bánh trong tâm trạng còn đầy luyến tiếc. Nhìn từng người khách, Mẫn Nghi thấy rõ gương mặt, đôi mắt người nào cũng ánh lên niềm vui và sung sướng sau chuyến du lịch của mình. Dường như ai cũng đã rũ bỏ hết tất cả những âu lo phiền muộn, bởi vì trong đôi măt họ, Mẫn Nghi chỉ còn thấy những ánh mắt long lanh sáng, ánh mắt thỏa mãn vui cười. Là một hướng dẫn viên du lịch như Mẫn Nghi, điều làm cho nàng vui thích nhất là được đem tất cả những kiến thức của mình phục vụ mọi người. Và điều làm cho nàng hài lòng nhất là sau mỗi chuyến dẫn đoàn về, nàng bắt gặp những gương mặt và ánh mắt thỏa mãn của từng người khách.Chiếc xe vẫn nhẹ nhàng êm ái lướt nhanh trên đường. Từng hàng thông và những thảm cỏ xanh mượt lần lượt bị bỏ lại phía sau và dường như chúng cũng cố vươn bàn tay bé nhỏ của mình để vẫy chào mọi người. Một lần nữa, Mẫn Nghi lại lướt nhìn qua từng người khách, nàng đóan rằng ai cũng mong sớm về nhà và nhất định họ sẽ kể lại cho người thân nghe về chuyến du lịch kỳ thú của mình một cách hả hê. Hơn cả họ, nàng mong cho xe chạy nhanh hơn để được mau tới nhà. Lòng nàng cảm thấy vô cùng rộn rã khi nghĩ tới lúc được gặp anh.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Vô Xứ Khả Đào | Ngôn tình | Hoàn thành
Theo tin tức hai ngày trước khi vượt Ni Tát ở thành Ma Quỷ, nghiên cứu viên trẻ tuổi Đỗ Vi Ngôn của Viện Khoa học xã hội Trung Quốc mất tích. Tiểu Lương ngẩn người nhìn chuyên đề tin tức trên trang web lặng lẽ nghĩ: Vi Ngôn, cậu phải trở về. Trước đây nhiều khó khăn đến thế đều vượt qua được, ở đây còn có nhiều việc phải làm như vậy, cậu sẽ không sao đâu.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Tuyết Linh Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Dẫu biết không nên tin vào một tình yêu vĩnh cửu, tại sao vẫn cứ mù quáng tin? Dẫu biết khi yêu là chôn vùi trong một kiếp sầu bi, nhưng tại sao trái tim vẫn dằn vặt không ngừng? Đơn giản chỉ là yêu thôi, nhưng nó lại là nỗi ám ảnh của cả một đời người. Dù rằng vài năm sau gặp lại, vết thương trong lồng ngực vẫn cứ vậy, âm ỉ và nhói đau. Ở trên đời, có ai là không ngóng trông hạnh phúc? Vật chuyển sao dời, không quan trọng, chỉ cần tình yêu không đổi, dẫu nơi đâu vẫn cảm thấy ấm áp thân thương.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Nạp Lan | Ngôn tình | Hoàn thành
Thôi Vịnh Hà gặp Phúc Khang An lần đầu tiên vào năm nàng mười hai tuổi, còn hắn mười tám. Hắn là cháu ngoại của Thiên tử, con trai của Phó tể tướng, được Càn Long đại đế yêu mến, danh vọng lớn không sao kể xiết. Còn nàng chỉ là nhi nữ của một viên quan người Hán, không ai nhớ nổi tên. Lần đầu tiên gặp mặt, phu nhân Phó tướng đã hứa hôn cho con trai mình, Phúc Khang An và cô bé Thôi Vịnh Hà, trong sự ngỡ ngàng và phản đối của cả hai người.Thời gian cứ thế thấm thoắt trôi, Phúc Khang An trở thành một vị tướng trẻ tuổi tài cao, còn Thôi Vịnh Hà cũng lớn lên thành một cô nương như hoa như ngọc. Hắn trầm ổn, thong dong, mạnh mẽ. Nàng bướng bỉnh, nhanh mồm nhanh miệng, tính tình trẻ con. Hắn hết lòng chiều chuộng, chỉ mong nàng được vui vẻ. Còn nàng lại cực lực phản đối lần đính ước năm đó, gặp hắn là trốn, nhìn hắn là mắng. Hai người cứ dây dưa không ngừng, cho tới một ngày…Phúc Khang An thua trận trở về, bị hoàng đế trách phạt, cả nhà cũng bị giáng chức. Phủ tể tướng trong một đêm bỗng chuyển mình, là nơi để người ta nhìn vào chê cười. Cha mẹ của Thôi Vịnh Hà lập tức tìm cách thoái hôn, lại cố tình khiến Phúc Khang An bị mất mặt. Nhưng họ không ngờ được rằng, cô con gái bé nhỏ lúc nào cũng ra vẻ chán ghét Phúc Khang An lại là người duy nhất đứng ra bảo vệ hắn. Nàng vì hắn mà mắng cả vương gia, vì hắn mà không ngại người đời phán xét. Phúc Khang An là một người si tình hiếm thấy, vừa trầm ổn lại ấm áp. Vốn dĩ lúc đầu hắn phản đối mối hôn sự bất ngờ với Thôi Vịnh Hà, nhưng thời gian trôi qua, hắn lại dần yêu mến nàng hơn. Hắn hiểu nàng, bao dung, chiều chuộng tính tình trẻ con của nàng, dù cho nàng chưa bao giờ xuất hiện trước mặt hắn như một vị tiểu thư đoan trang đúng nghĩa.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Mộc Phạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Đối với Lục Quyển Nhĩ mà nói, việc đáng xấu hổ nhất trong tuổi thanh xuân chính là khi lần đầu tiên tập trung huấn luyện quân sự đã làm rơi chiếc tất từ trong ba lô ra, mà đáng ngại nhất là bị Đinh Mùi nhìn thấy. Nhất là lúc đang có hai chàng trai vây quanh lấy cô, bên trái là thanh mai trúc mã, bên phải là một chàng trai trẻ đẹp trai. Vấn đề khó khăn trong việc quyết định dành tình cảm cho họ không phải là lựa chọn ai mà là làm tổn thương ai.Cô yêu một người và làm tất cả vì người đó nhưng cái cô có được là sự hờ hững từ người cô yêu. Trong khi xung quanh cô có rất nhiều người yêu cô sẵn sàng làm chỗ dựa cho cô nhưng cô vẫn vì 1 người luôn hờ hững với cô, luôn giữ khoảng cách với cô mà làm tất cả mọi việc vì người đó. Thời gian qua đi sự kiên trì của cô theo sự trưởng thành của cô mà thay đổi. Và chính sự thay đổi đó đã giúp cô tìm được hạnh phúc cho cuộc đời mình.Tuy nhiên, mặc dù ba năm sau cô có tình yêu mới, nhưng người đó không muốn kết hôn với cô, chỉ muốn sống chung mà thôi. Cùng lúc đó, người bạn thanh mai trúc mã lại muốn quay về với cô. Cô phải quyết định thế nào để không làm tổn thương cả ba người?
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Tỉnh Vu Lang Gian Thần Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giải Cứu Một Chàng Trai Sa Ngã của tác giả Tỉnh Vu Lang Gian Thần Phong. Khi cây ngô đồng đó lại xuất hiện trong tầm mắt một lần nữa, cuối cùng Trần Triều Dao cũng không kìm được mà bật khóc thành tiếng trong cơn gió lạnh cuối tháng mười một. Bây giờ đã gần rạng sáng, trên trời chỉ còn lác đác một vài ngôi sao, cô một thân một mình ở thành phố xa lạ, điện thoại đã bị dùng hết pin từ lâu. Mà cô đang đi giày cao gót, kéo theo một chiếc vali nhỏ đi lòng vòng hơn hai tiếng đồng hồ vẫn chưa ra được con phố dài này.Con phố này rất lụp xụp, từ đầu phố tới cuối phố đều là đường xi măng nham nhở với nhiều “ổ gà”, “ổ trâu”. Đối diện rìa đường là một toà nhà cũ kỹ phủ đầy tro bụi, cửa tầng một đang mở, bên trong treo đèn xanh xanh đỏ đỏ, dưới ánh đèn mờ ảo là đôi môi đỏ mọng ướt át, khuôn mặt trắng bóc ẩn hiện dưới làn khói trắng mịt mờ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Anh Nhiều Hơn Em Có Thể (Rũ Bóng Nghiêng Chiều) và Pokemon Kaitou Izumi.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Ruby Joy | Ngôn tình | Hoàn thành
Dạ Thành Đông ngồi trên ghế dựa vừa nhìn thấy cô con gái bé bỏng của mình đến liền đứng dậy, miệng tự động nở nụ cười: "Con gái cưng của ba! Ba gọi con đến đây là vì muốn để con tự mình lựa chọn vệ sĩ riêng cho mình con muốn chọn ai cũng được bao nhiêu người cũng không thành vấn đề." Dạ Ngân Tuyết khẽ cau mày lại, từ chối:"Con không cần vệ sĩ riêng đâu." Dạ Thành Đông bước đến hai tay đặt lên vai của cô rồi vỗ nhẹ: "Ba biết là con sẽ không cần tuy con che giấu thân phận của mình khi làm diễn viên nhưng ba và mẹ vẫn không an tâm, bây giờ con chỉ cần chọn vệ sĩ riêng cho mình bảo vệ con mọi lúc thì ba mới yên tâm phần nào."
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lâm Tát | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trái Tim Người Câm của tác giả Lâm Tát. Hồi nhỏ Trần Thiên Dương vô cùng đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, miệng chúm chím, mắt to tròn đen lay láy, trông chẳng khác nào một bé búp bê được làm bằng ngọc, bế ra ngoài ai cũng yêu. Vì có đứa con xinh xắn mà cả nhà họ Trần cứ vui như tết. Nhưng Trần Thiên Dương lên mấy tuổi vẫn không biết nói. Sau khi dẫn cậu đến bệnh viện một chuyến thì nhà họ Trần chẳng còn hay dẫn cậu ra ngoài chơi nữa.Sau đó, ba mẹ Trần Thiên Dương ra ngoài làm việc, cũng hiếm khi trở lại. Trần Thiên Dương không khóc không quấy, ngoan ngoãn ở nhà với ông bà ông bà. Cậu mặc chiếc quần yếm nhỏ, thấy ai chơi với mình thì ngoác miệng cười toe, để lộ chiếc lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái. Trần Thiên Dương chạy lon ton theo bước chân ông bà như một cái đuôi, không nghe thấy tiếng người khác thở dài, từ từ lớn lên trong thế giới lặng câm của cậu.Năm Trần Thiên Dương mười bảy tuổi, cuộc sống bình lặng và yên tĩnh của cậu bỗng nhiên biến động. Ông nội nằm viện, bà nội đưa Trần Thiên Dương đến chỗ ba mẹ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy và Minh Thương Dễ Tránh, Thầm Thích Khó Phòng.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Vô Nhất Vô Bửu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Là Để Sủng (Phần 2) của tác giả Vô Nhất Vô Bửu. " Nhi, hôm nay váy của em hơi ngắn đấy." Đông Tâm nhìn Dạ Nhi Nhi bảo. " Nhi, hôm nay màu son hơi khác thường ngày, đâu phải màu em thích? Có phải đã làm gãy son rồi không?." Dạ Nhi Nhi ôm mớ tài liệu trên tay, cô bất lực nhìn Đông Tâm. Đông Tâm lúc trước đáng ra họ Dạ, nhưng sau đó vì tránh thị phi và dòm ngó đến mối quan hệ của anh và cô nên quyết định đổi lại thành họ Đông.Đông Tâm rất có tính chiếm hữu, dường như mẹ Bạch Doãn Chy và ba Phong Lệ chỉ góp phần sinh ra Dạ Nhi Nhi cô. Còn chăm sóc từ đầu đến cuối đều là Đông Tâm. Đến tận bây giờ cũng vậy. Cô sinh ra đã có tính tự lập, không muốn dựa vào gia đình, ba và mẹ cũng không nói gì. Cuối cùng lại bị Đông Tâm biết được, liền kéo cô đến Đông thị làm việc cho anh. Đông Tâm bây giờ đã rất thành tài, anh tiếp nhận lại sự nghiệp của chú Đông Phương, theo trí nhớ của cô trước kia chú và mẹ cô là bạn tốt với nhau, nên cô mới có một ông anh quan tâm mình đến thái quá như vậy.Cơ mà...nói là anh hai cũng không phải. Lúc nhỏ cô cứ nghĩ anh và cô là anh em, nhưng lớn lên mới biết cả hai không chung quyết thống, chỉ là lúc nhỏ được ba Phong Lệ nhận nuôi. Đó là những gì cô biết được. Còn những thứ đằng sau, dường như ai cũng giấu không cho cô biết. Cô thấy mọi người không muốn nói cũng không muốn hỏi, không làm khó mọi người. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Chiếm Đoạt Em Dâu và Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Hoàng Sansan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi của tác giả Hoàng Sansan. Hạo Hạo , em ngoại trừ giỏi bắn súng ra thì không giỏi gì hết . Làm vợ của Đại thiếu soái uy lãnh đáng sợ như anh , em thấy mình không xứng. Hân Hân , nghe cho kĩ . VƯƠNG KÌ HẠO TÔI CÁI GÌ CŨNG GIỎI NGOẠI TRỪ BẮN SÚNG ... với kẻ địch . Còn vấn đề ' bắn súng ' kia , em tự đánh giá được chứ ?Anh nói không giỏi bắn súng là đang vơ sạch mặt mũi của em đấy ? Không sao . Tôi có rất nhiều mặt mũi . Tôi có thể cho vợ tôi dùng cùng , dù sao nhiều mặt mũi quá tôi dùng cũng không hết . Nhưng chỉ trường hợp VỢ TÔI LÀ EM . Cô - Đồng Âu Hân , con gái của ông trùm mafia , từ nhỏ do biến cố nên đến ở Hạ gia , 21 tuổi để trả ơn cho Hạ gia cô đồng ý kết hôn với nhị thiếu soái của Vương gia , thực chất là kết hôn với đại thiếu soái của Vương gia . Cô bề ngoài là tiểu thư bị ghẻ lạnh , yếu đuối , bị 2 vị tiểu thư của Hạ gia bắt nạt , nhưng bên trong.... chỉ có đại thiếu soái mới trị được.Nếu yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện khác như Quái Phi Thiên Hạ và Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân.
51.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Dạ Bất Tư Ngữ | Ngôn tình | Hoàn thành
Vào buổi sáng sớm đầu mùa xuân, tầng tầng lớp lớp hơi sương tràn ngập khắp mọi nơi. Lớp sương sớm tựa như một lớp sa mỏng phủ kín cả bầu trời, làm lu mờ hết thảy cảnh vật xung quanh, làm cho người ta mơ hồ nhìn không rõ, nhưng lại là một loại vẻ đẹp mông lung đầy bí ẩn. Bỗng từ đâu xuất hiện ba tiểu nha hoàn chiều cao không đồng nhất đang ôm những thứ đồ lặt vặt run lẩy bẩy từ phía trước đi về hướng này. Hiện tại, tuy rằng đã là đầu mùa xuân, thế nhưng, không khí vào buổi sáng sớm vẫn còn rất lạnh. Thời điểm các nàng đi ngang qua một cái sân hẻo lánh đều không nhịn được mà dừng bước chân, sau đó, cả ba người đều nhao nhao rướn cổ lên nhìn vào bên trong viện. Viện tử này, chính là địa phương hẻo lánh nhất bên trong phủ, bên cạnh là một nhà kho cũ kĩ cất chứa những thứ đồ lặt vặt không quan trọng. Vào những ngày bình thường, nơi này hầu như chẳng có ai, nhưng hôm nay, ở đây lại có một vị nhị thiếu phu nhân đang bị trừng phạt. Nhị thiếu phu nhân có bộ dáng rất xinh đẹp, cực kì động lòng người, nàng chỉ cần nhẹ nhàng cười một tiếng đã có thể câu đi hồn phách của nam nhân. Một vài nha hoàn thô sử đã từng nhìn thấy qua nàng mấy lần, tuy mỗi lần đều chỉ có thể nhìn một chút từ phía xa xa, nhưng vẫn như cũ có thể nhìn ra được, nhị thiếu phu nhân thật là xinh đẹp. Các nàng cũng muốn nhân cơ hội này để nhìn thật kỹ một chút, rốt cuộc thì vị nhị thiếu phu nhân kia đẹp đến mức nào? Thế nhưng, nhị thiếu phu nhân thì chẳng thấy đâu, ngược lại lại trông thấy nha hoàn Vân Bích hầu hạ bên người của nhị thiếu phu nhân.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Vưu Tứ Tỷ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phù Đồ Tháp của tác giả Vưu Tứ Tỷ. Mùa xuân năm Long Hóa thứ mười một, trời mưa suốt một khoảng thời gian rất dài. Đô thành như bị ngâm trong hơi nước, ước chừng phải tới bốn mươi ngày rồi chưa nhìn thấy mặt trời.Giang sơn mưa gió trập trùng, khắp nơi đều chìm trong nguy ngập. Bệnh tình của Nguyên Trinh Hoàng Đế đang kê cao gối ngủ trên long sàng ngày càng sa sút, hồi chiều còn nghe nói đã ngừng ăn uống, có lẽ không lâu sau sẽ phải sửa niên hiệu thôi.Dù ai làm Hoàng Đế đi chăng nữa, đối với những cung quyến sống trong Càn Tây Ngũ Sở(*) đều chẳng quan trọng. Nữ nhân kiến thức hạn hẹp, không giống những đại thần trong triều lòng mang thiên hạ, các nàng chỉ biết mình tiến cung cùng lắm mới hơn một tháng, phong hào hèn mọn vừa được ban chưa lâu, những thứ tiếp theo sẽ nghênh đón các nàng không phải sủng hạnh, không phải vinh hoa, mà có lẽ làm am ni cô nơi thanh đăng cổ phật, là hoàng lăng chẳng thấy ánh mặt trời, là bức tường lạnh băng nơi địa cung ẩm ướt…Ai mà biết được!Nếu yêu thích tác giả Vưu Tứ Tỷ, bạn có thể đọc thêm Huyền Trung Mị hoặc Sóng Nguyệt Vô Biên.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Tố Quang Đồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phong Cảnh Giấu Trong Hồi Ức của tác giả Tố Quang Đồng. Giữa mùa hè, mưa vô cùng to. Mây đen từng cụm trên trời kéo đến, gió mạnh thổi cây cối trong sân bay tán loạn. Nước mưa trút xuống tầm tã, tạo ra những vòng tròn nước lớn nhỏ.Một mình Từ Bạch đứng trước cửa sổ, vén rèm cửa sổ ra một nửa. Tiếng mưa bên ngoài rất to, cây cối được tưới nước trông tươi tốt. Một người cầm cây dù sọc ca rô, dàng người cao lớn đi qua những tán cây. Người đó mặc một chiếc áo sơ mi xám, tuy sườn mặt bị cành lá che khuất, nhưng vẫn khiến hai mắt của Từ Bạch sáng ngời. Từ Bạch vui mừng nói: "Anh trai về rồi." Nếu yêu thích Tố Quang Đồng, bạn có thể đọc thêm Cẩm Niên
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Huynh Huynh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiếu Tá, Chúng Ta Kết Hôn Đi của tác giả Huynh huynh. 3 năm trước anh gặp cô. Anh là người đàn ông 27tuổi ,còn cô là cô gái 17 tuổi mới lớn, xinh đẹp và ngang bướng... cô nói với anh vết sẹo trên mặt anh rất đẹp rất đàn ông, cô rất thích ...3 năm sau gặp lại cô xinh đẹp hơn. Còn anh thành ông chú u30. Cô không nhận ra anh. còn anh lại khác ....người con gái anh luôn nhớ đến cuối cùng cũng xuất hiện ngang nhiên giỡn trò gài bẫy anh . Nói với anh tuy cô nhỏ tuổi hơn anh nhưng là người có trách nhiệm. Cô sẽ chịu trách nhiệm với anh."Sao em uống thuốc Hoài vậy? " giọng nói khàn ấm áp thổi vào tai cô khiến tim cô đập nhanh hơn"Vì tôi bị bệnh, anh cũng biết mà ....à không ....vì tôi sợ "!"Em thì sợ gì chứ " anh cười ma mị trêu ghẹo cô"Sợ sẽ không kiềm chế được mà muốn thân thể đàn ông ""Em dám có ý đồ với người đàn ông khác sao? " anh vừa nói vừa nhìn gương mặt ửng Hồng .đưa tay sờ cánh môi xinh đẹp của cô khiến cô không tự chủ được run lên."Không phải vậy""Hửm ....không phải thế nào ? Em nói tôi nghe ""Với mọi đàn ông uống thuốc có thể kiềm chế được. Nhưng với anh có uống thuốc cũng không có tác dụng .... rất muốn ......Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Phương Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em của cùng tác giả.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Đào Đào Nhất Luân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nói Chuyện Với Thế Giới Của Người của tác giả Đào Đào Nhất Luân. Tiễn tới cửa, Chúc Cẩn Niên bỗng gọi cô ấy lại: "Cô Lâm, bây giờ tôi chỉ khuyên cô với tư cách cá nhân...."Cô gái trẻ vẫn hơi ngơ ngác nhíu mày, miệng hé mở."Chia tay đi."Cô Lâm lập tức giãy nảy lên: "Nhưng… thực ra anh ấy chỉ ngoại tình duy nhất một lần vào 4 tháng trước thôi, mấy tháng gần đây anh ấy cắt đứt liên lạc với cô nàng mối tình đầu rồi, tại ả đàn bà xấu xa kia cứ cắn chặt không buông ấy chứ… Hơn nữa anh ấy đối xử với tôi rất tốt, đêm hôm đó trời mưa, tôi chỉ thuận miệng nói đói bụng, anh ấy..."Khá nhiều phụ nữ đến "Văn phòng tâm lý Sa Mạc Cam Tuyền (2)" để nhờ tư vấn vì gặp phải loại đàn ông khốn nạn, trong mắt Chúc Cẩn Niên, đa số bọn họ đều rất vô vị, hơn nữa vấn đề của họ vốn không phải vì tâm lý hoang mang hay cảm xúc tiêu cực mà là đầu óc chập cheng. Chẳng hạn như cô Lâm đây, bạn trai ngoại tình năm lần bảy lượt, lần nào cô ấy cũng tha thứ với tâm lý "lần sau anh ấy sẽ không tái phạm nữa", nhưng lại không cam lòng.Nếu yêu thích truyện trinh thám, bạn có thể đọc thêm Liệt Húc Thanh Hà hay Livestream Siêu Kinh Dị.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Mộc Thanh Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phía Cuối Đôi Cánh của tác giả Mộc Thanh Vũ. Thân là “cảnh sát giao thông nơi không trung”, công việc hằng ngày của cô là thông qua sóng vô tuyến chỉ huy những “tài xế già”, để họ bay lượn trên tuyến đường hàng không.Bầu trời dày đặc sương mù, những chuyến bay quy mô lớn bị trì hoãn, không thể cất cánh, cũng chẳng thể hạ cánh…Có đội bay xin được tiến vào đường biên số năm.Cô hạ lệnh: “Tân Hàng 2237, tiếp tục bay vòng chờ đợi.”Đội bay sốt ruột, “Như Hoa, cô có biết tôi bay thêm một vòng là phải tốn thêm hơn hai vạn đô-la tiền xăng không hả?”Cô bình tĩnh đáp, “Vậy thì anh bay hết mười vạn đô trước đi đã rồi nói sau…”Đội bay, “… Được thôi.”Có đội bay không kiên nhẫn nổi liền gọi: “Tôi là Minh Hàng 5732…”Cô nói rất nhanh, dõng dạc ngắt lời đối phương, “Đừng hỏi khi nào cơn giông ngừng, đừng hỏi anh đang được xếp thứ mấy, đừng hỏi có cần ăn cơm trước không, đừng hỏi một vị lãnh đạo nào đấy có tính là khách không, đừng hỏi có thể chen ngang để bay trước không, cũng đừng hỏi quân đội có thể mở rộng phạm vi bay hay không…”. Thoáng dừng lại, cô tiếp tục bằng giọng điềm tĩnh: “Minh Hàng 5732, chào buổi chiều, mời nói.”Trong lúc nhất thời, đội bay không nghĩ ra được vấn đề khác, chỉ có thể nói: “… Không có gì.”Sau đó, người cũng đang phải xếp hàng chờ là anh bỗng cất giọng nói trong sóng truyền: “Xem ra đêm nay phải trực ca đêm cùng em rồi.”Được, anh ngoan ngoãn nghe lời, em dẫn anh về nhà…Nếu yêu thích Mộc Thanh Vũ, bạn có thể đọc thêm truyện Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất hoặc Nửa Đời Quen Thuộc.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Vuongminhthy | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện của tác giả Vuongminhthy. Sau khi lên ngôi, hoàng đế lấy niên hiệu là Khang Hi hoàng đế. Năm ấy chỉ mới tám tuổi, dù bước lên đế vị, nhưng việc triều chính không nắm trong tay, mà phải do các vị mệnh quan đại thần lâu đời trong triều toàn quyền lo liệu.Lúc đó bốn vị đại thần phụ trách công việc triều chính, có một vị ai ai cũng nghe danh, chính là Ngao Bái - vị dũng sĩ đệt thất của Mãn Châu.Còn lại ba vị kia là tham chính đại thần Tô Khắc Táp Cáp, chủ trương đại thần Át Tất Long và nghị chính đại thần Sách Ni.Khang Hi lên ngôi chẳng bao lâu lâm bệnh đậu mùa, thái y viện không thể chữa bệnh. Thái hoàng thái hậu Hiếu Trang sai trung thần của mình là Định Viễn đại tướng quân Tế Độ đến Giang Nam tìm nữ thần y về chữa trị căn bệnh hiểm nghèo cho Khang Hi. Tế Độ đến Giang Nam, đương đầu với sự quấy phá và bành trướng thế lực của Thiên Địa hội, một bang phái giang hồ luôn giương cao lá cờ phản Thanh phục Minh.Tế Độ tìm chưa được nữ thần y lại nhận được thư Hiếu Trang cho biết Ngao Bái nắm giữ Ngũ kỳ ỷ thế làm càn, khi lâm triều đi đứng ngang nhiên, nói năng tuỳ tiện bất chấp kỉ cương, Tô Khắc Táp Cáp và Át Tất Long nhất nhất ủng hộ hành động ngang ngược của Ngao Bái.Trong có gian thần âm mưu tiếm đoạt ngôi vị, ngoài có phản tặc Thiên Địa hội lộng hành, Tế Độ rơi vào tình cảnh khổ cực trăm bề.Để cứu mạng Khang Hi và để giúp Khang Hi củng cố ngai vị hoàng đế, chống lại những quỷ kế như bão tố cuộn trào từ tam mệnh đại thần và Thiên Địa hội, Tế Độ không tiếc hy sinh nhân lực vật lực, thậm chí cả tình yêu của mình, đưa đến trận trận ái hận tình thù đẫm máu và nước mắt trong giới võ lâm.Nếu yêu thích thể loại cổ đại, bạn đừng bỏ lỡ Bí Ẩn Đôi Long Phượng hay Văn Khương Công Chúa.
29.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Thành Nam Hoa Khai | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chẳng Qua Tôi Thấy Cậu Có Giá Trị Lợi Dụng của tác giả Thành Nam Hoa Khai. Tần Vân Tuế băng qua tiếng ồn ào của đám đông, ngang mấy quán ăn đêm, mùi thơm của thịt cừu xiên nướng than và của ớt xanh cay to quả nướng vấn vít trong không khí.Quanh dãy bàn ăn xếp ngoài cửa, người ta ngồi tốp năm tốp ba trên những chiếc ghế nhựa màu xanh lá, phía trên đầu là ngọn đèn vàng được nối dây mắc ra ngoài, tiếng người huyên náo ầm ĩ, đây chính là cõi người trần tục.Tần Vân Tuế lần đầu tiên thấy cảnh này, trái tim rung lên một nhịp, vội lấy bảng vẽ ra tranh thủ vẽ lại trong lúc cảm xúc còn chưa mất.Dưới tấm bạt nhựa sơ sài là tiếng cười nói rộn ràng, là mùi đồ xiên nướng, là trạng thái thư giãn sau một ngày mỏi mệt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn không nên bỏ qua Ông Bố Thiếu Soái hay Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Lệ Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Tháng sáu, nắng nóng mãnh liệt. Mặt trời trên đỉnh đầu chiếu rọi khiến gạch ngói lưu ly tỏa ra ánh sáng bốn phương tám hướng, chiếu vào mắt khiến người ta sinh đau. Trước một khắc Dục Tú Cung bắt đầu duyệt người, Hạ Vân Tự từ Thượng Phục Cục bước ra, phải đi hơn ba mươi trượng tới. Nô tỳ bên cạnh có chút sốt ruột, nhịn không được mà hối thúc: "Nương tử, đi nhanh lên, sợ là trễ rồi." Hạ Vân Tự không vội, bước chân bên dưới không có nửa điểm nhanh hơn. Hôm nay nắng nóng, tuy thỉnh thoảng vẫn có gió nhẹ thổi qua nhưng dù đi lại chậm rãi cũng sẽ toát mồ hôi, nếu còn đi nhanh, kết thúc đoạn đường hơn ba mươi trượng này không phải sẽ đầm đìa cả người, phấn son trôi hết sao?Cuối cùng cũng tới trước cửa Dục Tú Cung. Cánh cửa màu son khép chặt, một nữ tử bộ dáng tiếu lệ đang nói gì đó với hoạn quan, bộ dáng gấp tới độ sắc mặt phiếm hồng. Nàng ta không dám lớn tiếng, lời nói vẫn theo khuôn khổ mà nhờ vả: "Công công, cầu xin ngài... Ta thật sự không cố ý tới muộn, ngài cho ta vào đi, dù không được tuyển, năm trăm lạng bạc này cũng là của ngài."Hoạn quan kia không để ý tới nàng ta, chỉ chỉ cánh cửa sau lưng: "Vị nương tử này, người đừng làm khó ta, quy củ trong cung đã nói rõ, ngày tổng tuyển cử, cửa Dục Tú Cung một khi đóng lại thì phải chờ tới khi duyệt xong mới được mở ra, nô tài cho người vào, tới lúc đó e rằng sẽ bị loạn côn đánh chết." Lúc này, cách đó không xa có đoàn người tới gần, trong lòng nàng ta tự hỏi tại sao lại có nhiều người như vậy, vừa ngước mắt, trái tim liền nhảy dựng. Cô nương nhân gia tới xem duyệt, theo luật không thể mang theo gia tỳ tiến cung, nhưng nữ tử búi tóc, một thân xiêm y màu lục lam phía sau lại có bốn tỳ nữ theo cùng.
34.40 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01