Rick Riordan | Khoa huyễn | Hoàn thành
Những khớp xương của cậu đau. Hai chân cậu run rẩy. Khi cậu cố leo lên ngọn đồi, phổi cậu đập như một hộp đá. Cậu không thể nhìn thấy mặt mình, ơn trời, nhưng những ngón tay cậu cong cong và xương xẩu. Gân xanh nổi lên chằng chịt trên mu bàn tay cậu. Cậu thậm chí có mùi một ông già – long não trong tủ áo và súp gà. Làm sao điều đó có thể? Cậu đã biến từ một thiếu niên mười sáu tuổi thành một ông già bảy lăm tuổi trong một vài giây, nhưng mùi của ông già xuất hiện ngay lập tức, như thể Bùm. Chúc mừng! Bạn bốc mùi!“Sắp đến rồi.” Piper mỉm cười với cậu. “Cậu đang làm rất tốt.” cô ấy nói thì dễ thôi. Piper và Annabeth đang cải trang như những hầu nữ Hy Lạp dễ thương. Thậm chí trong bộ đồ tô-ga trắng không tay và xăng-đan dây, họ không có vấn đề gì với việc di chuyển trênđường đá sỏi.Mái tóc màu nâu đỏ gỗ gụ của Piper được kẹp lên theo kiểu tóc thắt bím xoắn. Vòng bạc tô điểm hai cánh tay cô. cô giống với một bức tượng cổ đại của mẹ mình, Aphrodite, điều mà Jason nhận thấy mộtít đe dọa.Việc hẹn hò một cô nàng xinh đẹp đã đủ căng thẳng. Hẹn hò một cô gái mà mẹ cô ấy là nữ thần của tình yêu… ồ, Jason luôn sợ rằng mình sẽ làm điều gì đó không lãng mạn và mẹ của Piper sẽ cau mày nhìn xuống từ núi Olympus và biến cậu thành một con lợn rừng.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Phong Thiêm Đao | Ngôn tình | Hoàn thành
Hàng ngàn, hàng vạn quân sĩ đang cùng nhất loạt chống thương xuống đất và hô vang hai tiếng đầu hàng. Bọn chúng đông đảo tới mức chiếm cứ toàn bộ không gian, toàn bộ tầm nhìn của người duy nhất còn đang quỳ gối, của người duy nhất bên kia chiến tuyến hiện vẫn còn đang đều đều hít thở. Rầm! “Đầu hàng!” Thêm một lần nữa quân sĩ chống thương xuống đất. Thanh âm vang lên quả thực sấm rền. Bụi bay mù mịt, từng người cứ thế vẫn đang sừng sững hiên ngang. Ai nấy đều mặc áo giáp màu vàng sáng loáng, ai đấy đều có gươm giáo bên mình đầy đủ. Quả thực khác xa cái đám người kia, bọn chúng đã không tự lượng sức mình. Bọn chúng lại dám chống đối thiên mệnh? “Đầu hàng đi!” Một người tiến lại trước mặt của người đàn ông. Hắn ta kiêu dũng oai phong tột độ. Mái tóc người này búi gọn và được cài chặt bởi một trâm ngọc màu xanh. Chòm râu trên miệng lấm tấm vài sợi màu bạc thế nhưng hắn ta nhất định không già. Hắn ta là người đương độ trung niên, độ tuổi đẹp đẽ của một đời người nam tử. Phần phật! Áo choàng mạnh mẽ tung bay, quân sĩ sau lưng hô hào không ngớt. “Ta phải công nhận ngươi là một kẻ võ công mạnh nhất ta đây từng phải đối mặt. Nhà ngươi xứng đáng hơn thế, xứng đáng hơn việc phải chết vô ích ở chốn đồng không mông quạnh thế này.” Pặc! Chiến thắng quả thực huy hoàng!
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Ernest Hemingway | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn. Điều đó khiến thằng bé buồn khi hằng ngày thấy ông lão trở về với chiếc thuyền không, nó luôn xuống giúp lão mang khi thì cuộn dây, cái lao móc săn cá, khi thì cái sào hay tấm buồm quấn quanh cột. Tấm buồm được vá bằng bao bột, cuộn lại trông như một lá cờ bại trận triền miên. Ông lão gầy gò, giơ cả xương, gáy hằn sâu nhiều nếp nhăn. Những vệt nám vô hại trên làn da má của lão do bị ung thư bởi ánh mặt trời phản hồi trên mặt biển nhiệt đới. Những vệt ấy kéo dài xuống cả hai bên má, tay lão hằn những vết sẹo sâu bởi kéo những con cá lớn. Nhưng chẳng có vết nào trong số sẹo ấy còn mới cả. Chúng cũ kỹ như mấy vệt xói mòn trên sa mạc không cá. Mọi thứ trên cơ thể lão đều toát lên vẻ già nua, trừ đôi mắt; chúng có cùng màu với nước biển, vui vẻ và không hề thất bại.
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mai Can Thái Thiếu Bính | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện xoay quanh nhân vật chính có hành tung vô cùng bí ẩn. Vào thời kỳ thế giới ngầm phân chia lãnh địa, “Tứ đại thiên vương” nổi lên, giang hồ nổi sóng, quần hùng cắt cứ, mười hai thần tướng, mười đại sát thủ, uy chấn tứ hải. Tứ đại vương giả mai danh ẩn tích. Thế giới ngầm lại lần nữa khói lửa nổi lên bốn phía.
152.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
NoharaMia | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài Phúc Hắc là tựa truyện lãng mạn, hắc bang, thuộc thể loại ngôn tình, sủng. Câu chuyện kể về Tiểu Vy, từ lúc còn nhỏ thì cô đã mồ côi cha mẹ. May mắn thay, cô được một gia đình khá giả nhận làm con nuôi và hứa hôn với con trai của họ. Cả hai trải qua tình yêu với nhau được ba năm, thì bỗng một ngày nào đó cô nhận được tin nhắn từ số máy lạ báo người cô yêu đang quan hệ với một cô gái khác ở khách sạn, cô liền tức tốc chạy tới đó. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cô tan vỡ, chồng tương lai của cô Trần Thanh Tuấn đang ân ái với bạn của cô – Kim Ngọc Như.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Lò Thị Minh Luyến | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài là tựa truyện hay, đặc sắc và thú vị thuộc thể loại ngôn tình. Phương Tiểu Ngư cảm thấy số phận của mình sao thê thảm vậy, mẹ mất cha lấy vợ khác làm mẹ kế của cô nhưng chính mẹ kế này lại ép cô phải lấy chồng, không chỉ vậy mà cô còn bị chính người bạn trai phản bội, thê thảm hơn là cô lại qua đêm với người lạ mặt.
69.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Julia Gregson | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Vượt qua nhiều tác phẩm của các tiểu thuyết gia danh tiếng, “Phía đông mặt trời” khi vừa ra đời đã dành ngay giải thưởng “Tiểu thuyết lãng mạn nhất” năm 2008 do Hiệp hội nhà văn thuộc dòng tiểu thuyết lãng mạn Vương quốc Anh trao tặng. Thiên tiểu thuyết “Phía đông mặt trời” là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai yếu tố phiêu lưu khám phá sự bí ẩn của miền đất mới cùng với những rung cảm sâu sắc và tinh tế xuất phát từ thứ tình yêu thuần khiết nhưng đau thương và bạo liệt.Truyện kể về mùa thu năm 1928, ba cô gái Rose, Tor và Viva quyết định rời Anh đến Ấn Độ để tìm kiếm những điều mới mẻ trong cuộc sống của mình. Vừa đặt chân lên đất nước kỳ lạ này, cả ba lập tức phải đương đầu với những thách thức về văn hoá cũng như khí hậu của mảnh đất Phương Đông kì bí.Rose và Tor – hai vị tiểu thư chưa một lần rời khỏi gia đình phải đối mặt với cuộc sống tự lập và có chỉ một chỗ dựa duy nhất là sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người. Viva buộc phải học cách chia sẻ và gượng dậy trước những chấn thương tinh thần từ thời thơ ấu ám ảnh cuộc đời cô. Xuyên suốt những cuộc đấu tranh của từng người, mỗi cô gái dần dần thích nghi với không khí và văn hóa của đất nước Ấn Độ, không chỉ có thế, họ đã trở nên gắn bó mật thiết hơn với con người và mảnh đất này...
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Michael Cunningham | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Tổ Ấm Nơi Tận Cùng Thế Giới là một tựa truyện thuộc thể loại tiểu thuyết phương Tây, Đây là cuốn tiểu thuyết được ra mắt năm 1990 của Michael Cunningham - nhà văn Mỹ từng đoạt giải Pulitzer với tác phẩm The hours (Thời khắc). Câu chuyện được kể lại qua lời tự thuật của bốn nhân vật là Bobby, Jonathan, Clare và Alice .Bobby lớn lên ở vùng ngoại ô của Cleveland, , khi ma túy và tiệc tùng là mối quan tâm của giới thanh niên. Cậu đã phải chứng kiến cái chết thương tâm của người anh trai trong một vụ tai nạn kỳ lạ ở trong nhà, sau đó là cái chết của mẹ. Không được nuôi dạy chu đáo, Bobby đã lớn lên cùng người cha tối ngày say xỉn và cậu mau chóng chìm đắm vào ma túy. Sau đó, cậu kết bạn với Jonathan, một cậu bé xuất thân từ một gia đình có vẻ ngoài yên ấm nhưng lại có những lệch lạc về giới tính. Họ đã trở thành những người bạn rất thân và thậm chí còn cùng nhau trải qua những kinh nghiệm đầu đời về việc khám phá bản năng giới tính. Mẹ của Jonathan là Alice đã tình cờ phát hiện ra bí mật đó của hai cậu bé, và đã tìm cách lôi kéo Bobby đến với việc làm bánh để ngăn cản mọi việc đi quá xa. Thời gian trôi đi, Jonathan đến New York học đại học, còn Bobby an phận với vai trò một thợ làm bánh ở Cleveland. Tình cảm của họ tưởng như đã lắng dịu qua năm tháng, cho đến khi Bobby đến New York sống cùng với Jonathan và người bạn sống chung nhà với cậu là Clare. Lúc này Jonathan đã trở thành một kẻ đồng tính công khai. Cậu mong muốn có chung một đứa con với Clare, người đã chán ngấy việc yêu đương và chỉ muốn làm một bà mẹ độc thân đơn thuần. Tuy nhiên, kế hoạch đó đã bị xáo trộn khi Bobby và Clare có quan hệ tình cảm với nhau, và trở thành tình nhân, dù cả hai người đều không rõ mình có thực sự yêu người kia không. Và rồi Clare mang thai. Và ba người họ đã cùng nhau nuôi dạy “đứa con chung” của mình trong một căn nhà ở nông thôn, nơi họ đã có những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc, và tạo ra một kiểu gia đình mới. Thế nhưng cuộc sống không chỉ đơn giản như vậy…
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đao Tri Đạo | Ngược | Hoàn thành
Trì Duẫn cảm thấy tay của mình khẽ run, nhưng vẫn yên lặng gật đầu, cố gắng mỉm cười. Cầm số đồ đạc không nhiều lắm trong tay, Trì Duẫn chần chừ trên bậc cửa vào một lát, ba chữ "Em đi đây" như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng anh vẫn không nói gì, hắn sẽ không quan tâm, cũng tựa như hắn chưa bao giờ quan tâm đến anh. Trì Duẫn không ồn ào không quấy nhiễu rời đi như vậy, Tiết Trích Dạ cũng chẳng mảy may ngạc nhiên, đây là thỏa thuận giữa hai người, hắn chấp nhận Trì Duẫn làm người yêu hắn, kì hạn là đến ngày Trì Mặc trở về.Tiết Trích Dạ tin tưởng bản thân là một người tình tốt, ít nhất không bao giờ keo kiệt về mặt vật chất, mặc dù Trì Duẫn chưa bao giờ đòi hòi gì ở hắn. Bờ môi khẽ thành nụ cười tàn khốc, Tiết Trích Dạ nhìn bóng hình Trì Duẫn cầm ô chậm rãi rời đi qua tấm cửa sổ sát đất, đánh cái tách. Cậu ta hẳn phải cảm ơn hắn, nếu không phải cậu là anh trai của Trì Mặc, thì sao hắn sẽ chạm được đến cậu ta? Tiết Trích Dạ, tổng tài Tiết thị, muốn chơi dạng người thì chả có, Trì Duẫn, chỉ là một người bình thường nhất thấp hèn nhất trong đó mà thôi. Tiết Trích Dạ uống một ngụm sâm panh, lạnh lùng bật ra tiếng cười. Nghe nói mẹ ruột Trì Duẫn là một ả gái điếm, con trai của gái điếm, quả nhiên chả khác là bao, đều thuộc loại dạng chận xin người khác đè mình cả thôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Họa Gia Gia | Ngôn tình | Hoàn thành
Lưu Hàn Trạch lấy điện thoại trong túi quần, nhấn nút nghe vẻ mặt ảm đạm bỗng chuyển sang nhíu mày. Khi nghe điện thoại xong nhìn Cố Mai Nhàn nằm trên giường bệnh với ánh mắt phức tạp, chần chừ mấy giây mới mở lời: "Tiểu An ở nhà mới ngủ một mình không quen, tôi phải qua đó" Cố Mai Nhàn gắt gao bấu chặt ga giường, cười khổ nhìn anh, Tư Duệ An nhanh như vậy đã gọi điện cho anh rồi? "Cô ấy không còn nhỏ nữa biết tự chăm sóc cho mình, Trạch, ở lại với em chỉ đêm nay thôi...""Bệnh tình của cô cũng không nghiêm trọng, bác Trương sẽ chăm sóc cho cô" Lưu Hàn Trạch, một chút quan tâm anh cho em cũng khó như vậy? Em là vợ anh hay cô ấy? "Rốt cuộc là em quan trọng hay cô ấy quan trọng...em mới là vợ hợp pháp của anh, cô ta chỉ là tiểu tam có tư cách gì mà anh quan tâm.Cô ta không biết xấu hổ dành chồng người khác, cô ta không xứng..." ChátÂm thanh thanh thúy vang lên, Cố Mai Nhàn sờ bên má sưng đỏ, kinh ngạc nhìn Lưu Hàn Trạch, anh cư nhiên lại đánh cô vì người phụ nữ kia. Trước giờ dù anh luôn đối xử lạnh nhạt với cô cũng chưa từng ra tay đánh cô. Ha ha, Cố Mai Nhàn cô như thế nào lại có kết cục này, cô...thật sự thua rồi... "Cô nói cô ấy không xứng, vậy cô xứng sao, nếu không phải lúc trước cô cứu tôi trong vụ hỏa hoạn đó, một cái liếc mắt tôi cũng không muốn cho cô, Cố Mai Nhàn cô cho là vợ của tôi thì ăn nói ngông cuồng như vậy, cô so với Tiểu An cái gì cũng không bằng"
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bạch Vân Đóa | Ngược | Hoàn thành
Hạ Thụ mắt trái có một nốt ruồi nhỏ, cúi đầu xuống điềm đạm đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn sạch sẽ lộ ra một chút oan ức, Nhâm Nghị nhìn đôi mắt của cậu, sau đó khẽ cười một tiếng, xoa xoa tóc của cậu: “Không đau, tiểu tử thúi.”Lông mày Hạ Thụ vẫn hơi nhíu lại không có buông ra, thần sắc thành kính mà nghiêm túc, ngón tay của cậu nhẵn nhụi, động tác xoa bóp của cậu như đang chế tác một mặt hàng mỹ nghệ tinh xảo. Nhâm Nghị nhìn mà trợn tròn mắt.Tiếng cửa mở vang lên, một cô gái trẻ đi vào, cô gái kia nhìn thấy động tác của hai người không một chút kinh ngạc, như tập mãi thành quen. Cô thản nhiên liếc mắt một cái, để ba lô trên lưng xuống, cột tóc đi về phía nhà bếp.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Long Thất | Đô thị | Hoàn thành
Hành tinh Emperor, phủ Nguyên soái. Tạ Kiến Vi: “Đây đã là lần thứ tư.” Người đàn ông mặc bộ quân phục màu đen, trên vai gắn hai hàng đầy sao, gương mặt anh tuấn, khóe miệng khẽ nhếch lộ vẻ lưu manh, tay xiết chặt ôm lấy eo của anh: “Hôn lại lần nữa đi.” Dứt lời, hắn chẳng nói thêm lời nào, cúi xuống hôn thêm một cái, đã thế còn chẳng giống kiểu chuồn chuồn lướt nước khẽ chạm như ba lần trước, lần này hắn cạy mở hai hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi, tựa như ngàn quân quét ngang, mạnh mẽ mà nồng nhiệt, đong đầy tình yêu tha thiết và ham muốn được độc chiếm mãnh liệt.Tạ Kiến Vi khẽ rên lên một tiếng, đè lấy bàn tay đang quấy nhiễu của hắn: “Lục, Lục Ly.” Âm đuôi khẽ run run của anh khiến động tác của người đàn ông càng thêm hăng hái, giọng nói cất lên cũng tăng thêm vài phần gợi cảm quyến luyến: “… Một chút nữa thôi mà.” Ba giờ sau, Tạ Kiến Vi đứng ngắm bộ quân trang đầy nếp nhăn, nằm xộc xệch trên bàn, còn cả ghế sofa được trang bị chức năng tự dọn dẹp… Chút thôi cái đậu má nó ấy.Có điều, cuối cùng cũng thành công dỗ được người đi. Buổi chiều có buổi diễn tập quân sự quan trọng tại hành tinh Flolo, kể cả có là phi thuyền của Nguyên soái, di chuyển với tốc độ cao nhất từ hành tinh Emperor tới nơi hội họp cũng cần hai tiếng nếu đúng giờ, thế nên Lục Ly không thể nào lần lữa việc xuất phát được nữa. Tạ Kiến Vi thở hắt, gắng gượng đứng dậy, cho dù anh sở hữu chứng nhận thể chất cấp S đặc biệt xuất sắc của Đế quốc, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với tên Lục Ly cấp SSS khác người kia.
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mai Thảo Cát Tiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảo nguyên xanh bao la, xung quanh khói lửa ngun ngút, tiếng trống và tiếng quân lính rào thét vang trời... Trên đỉnh cao nhất có một thân ảnh mảnh mai, tóc đen xõa dài che đi hai bên gương mặt, có hơi rối ren nhưng không thể nào che đi được độ diễm lệ của con người kia. Cô ấy có đôi mắt trong sáng tựa lưu ly, đôi môi đỏ mọng chúm chím.. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy là sự ngoan cường mạnh mẽ thông minh sâu sắc.Nhưng giờ chỉ tràn đầy mờ mịt, tràn đầy sự suy tư khó hiểu.. Nàng vốn đang suy nghĩ, đang muốn tìm ra lý do gì đó.. Nàng mặc kệ xung quanh, mặc kệ sống chết, giống như nơi này có ra sao cũng không còn liên quan đến nàng nữa vậy.. Nàng đang đợi một người, phải hỏi cho rõ một vấn đề. Cuối cùng binh lực phía đối diện cũng đã kéo đến trên tường thành cao ngút. Một vị quân vương đẹp say đắm lòng người đang đứng đó, ánh mắt sâu thẳm khó lường và nhiều tướng sĩ kề cận.Vị quân vương kia đôi mắt hướng thẳng nữ nhân đang bị trói trên cao đôi chân mày hắn nhíu chặt. Nữ nhân đang cúi đầu bỗng ngẩng lên đáp lại ánh mắt đó, đôi mắt không mang theo vẻ sợ hãi gì chỉ lộ ra một ý cười, ý cười lạnh nhạt.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
| Ngôn tình | Hoàn thành
"Người tiếp theo, Thẩm Quân Sơn!" Tạ Tương không tự chủ được mà thở gấp, người xếp hàng phía trên đã đi vào cổng, tiếp theo chính là cô rồi. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn không tránh khỏi có chút căng thẳng. "Phù, bình tĩnh nào!" Tạ Tương nhủ thầm trong lòng. "Người tiếp theo, Tạ Lương Thần!" "Có!" Gần như là vô thức, Tạ Tương trả lời một cách dõng dạc, những học viên khác đang chờ ở hành lang cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống, vò vò mái tóc vừa mới cắt ngắn của mình một cách thiếu tự nhiên, cầm tờ giấy kiểm tra sức khỏe của mình, bước thật nhanh về phía phòng y tế. Một tiếng "bịch" vang lên, Tạ Tương va phải người vừa mới bước ra từ trong phòng y tế, tờ giấy khám sức khỏe rơi xuống đất. "Xin lỗi!" Tạ Tương liên tục nói xin lỗi người đó. Thẩm Quân Sơn khom người xuống nhặt tờ kiểm tra sức khỏe lên, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt đánh giá.Người đứng trước mặt thấp hơn anh một cái đầu, làn da rất trắng, thân hình gầy gò, cái cổ mảnh mai đến mức dường như chỉ cần mạnh tay một chút là có thể bẻ gãy, nhìn kỹ mới thấy trên móng tay có vệt màu hồng nhạt, rõ ràng là trước đây từng sơn móng tay, nhưng đã dùng bấm cắt đi. Mới có mấy năm mà học viện quân sự Liệt Hỏa đã xuống cấp đến mức độ này, ngay cả kẻ có tố chất thế này mà cũng có thể thông qua bài kiểm tra nhập học sao?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Buổi trưa tranh thủ trước lúc ngủ, nó chôm cái điện thoại của mẹ, vắt chân lên giường lướt facebook và xem phim.Cứ mỗi lần như thế là nó lại ao ước nhanh đến ngày nó đậu vào trường chuyên để được mua điện thoại. Nó- Lê Bảo Linh Đan: xinh đẹp và dễ thương vô đối, nụ cười tỏa nắng cùng giọng nói khá ngọt èn học khá là giỏi thì có lẽ là những thứ khiến nó đã có ngươid crush từ lúc học mẫu giáo. Trong mắt mọi người trừ bố mẹ, em trai và bff thì ai cũng biết nó là một đứa học vô cùng giỏi, ngoan ngoan lại hiền lành dễ thương, lại vô cùng xinh đẹp. Nhưng một sự thật mà ít ai biết nó là một đứa max lười, đanh đá thì vô đối( tùy lúc) trẻ con không tưởng được, đã thế lại còn chảnh không ai bằng... chẹp chẹp
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Gia đình cô có truyền thống tạo ra những loại vải bắt mắt và những bộ quần áo tuyệt đẹp, nổi danh khắp thế giới. Chỉ cần là quần áo hay bất kể loại vải nào do gia đình cô tạo ra để trở nên đắt giá. Thậm chí có một số loại vải còn đắt hơn cả một viên kim cương cỡ lớn. Sống trong một gia đình có truyền thống như vậy, từ nhỏ cô đặc biệt đã yêu thích vẽ vời, nhất là vẽ về thời trang. Với ước mơ lớn lên có thể trở thành một nhà thiết kế thời trang, khi còn rất bé cô đã cố gắng rất nhiều. Đúng là không phụ lòng người, cuối cùng cô đã trở thành một nhà thiết kế danh tiếng lừng lẫy.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, mọi người trên thế giới này đều biết gia tộc của hắn và gia tộc của cô cạnh tranh ác liệt. Không chỉ đấu trí, ngược lại còn xảy ra xung đột vũ trang hại không biết bao nhiêu người dân vô tội, khiến cho bách tính kẻ mất nhà người mất mạng. Hai gia tộc kịch liệt đấu tranh, tựa như muốn thông báo cho đôi bên, chỉ có một gia tộc được sống trên thế gian này, còn gia tộc còn lại phải chết. Hai gia tộc một chín một mười ngang tài ngang sức, đấu tranh qua lại cũn không có kết quả đàng phải hoà hoãn lại.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Tuyết Lý Hồng Trang | Xuyên không | Hoàn thành
Chu Mộ Phỉ có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến bản thân lại xuyên thành một con chim. Chu Mộ Phỉ vô cùng tức giận, là điêu!…… Được rồi, là điêu, hơn nữa còn là thần điêu nổi tiếng trong tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung. Nhưng y một chút cũng không muốn làm thần điêu cái quỷ gì đó, ai tới nói cho y biết làm sao để có thể biến lại thành anh đẹp trai!
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Giản Ninh Xuyên đang ngủ trong ký túc, cậu xưa nay là kiểu người đã ngủ thì có chín đạo lôi kiếp đánh cũng không tỉnh. Điện thoại reo lên hai đợt cũng chẳng thèm nhúc nhích. Cậu bừng tỉnh từ cơn chấn động giường, ngồi bật dậy, hoa mắt chóng mặt vơ lấy điện thoại xem thử, sắc mặt khẽ đổi, dứt khoát nhấn nút tắt, nằm vật xuống che đầu ngủ tiếp. Cậu mở to mắt nằm trong chăn, do dự một lát rồi vươn tay mò mẫm di động, vẫn là số bị từ chối ban nãy, tin nhắn viết: Xuyên Xuyên, sinh nhật tuổi 20 vui vẻ. Cậu úp ngược điện thoại xuống, bỗng dưng muốn khóc, cố gắng nhắm chặt mí lại, nhịn không cho nước mắt chảy ra.Gà bay chó sủa một hồi xong, Giản Ninh Xuyên tức tốc chạy đi đánh răng rửa mặt, lúc quay về, hai thằng bạn cùng phòng đã lại nằm trên giường tổ đội cày PUBG, vừa chơi vừa dùng tiếng địa phương chửi nhau, một thằng vị chua, một thằng vị lẩu. Ký túc 201 có sáu mạng, ba người khác chẳng mấy khi về, một đứa nhà gần trường, hằng ngày học ngoại trú; một đứa thuê nhà riêng ở với gái; còn một đứa mới vào năm nhất đã có công ty lớn ký hợp đồng, lịch trình nhiều đến mức chẳng có thời gian đi học, được bạn cùng phòng tôn thành “Anh cả 201”.
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Todoh_Yurika | Ngôn tình | Hoàn thành
Trần Kiều Chi. 18 tuổi. Học sinh cuối cấp của một ngôi trường cao trung loại thường, cô không xinh đẹp như những cô gái khác nhưng bù lại Chi rất thông minh, tính tình thì không có gì đặc biệt. Nguyễn Hạ Dực. 18 tuổi. Học giỏi và nhanh nhẹn, nói chung là tài sắc vẹn toàn. Là bạn cùng lớp của Chi. Hai người là thanh mai trúc mã, sinh cùng ngày, cùng giờ nên tính cách y hệt nhau. Ai cũng nói sau này hai người sẽ thành đôi, nhưng cuộc đời mà, đâu thể biết trước được gì...Năm nay tớ và cậu lại cùng lớp nữa rồi. May quá! Chi vừa đi vừa nói, giọng điệu rất ư là vui vẻ. - Ừm. Dực cũng đáp lại cô nhưng câu trả lời rất hờ hững làm cô thoáng ngạc nhiên rồi nhìn theo ánh mắt cậu, ánh mắt ấy đang dõi theo một người con gái khác, dáng người cô ấy nhỏ nhắn, dễ thương lắm cơ! Tới cô nhìn còn thích nữa là. Đúng! Đó là người cậu thầm thích - Mai Lệ Uyên. Ánh mắt Chi thoáng buồn, cô biết chứ! Ở cạnh cậu bấy lâu sao cô không biết được bạn mình thích hay không thích ai chứ? Cái gì về Uyên cậu cũng kể cô nghe, mỗi lần như vậy tim cô lại nhói đau, không rõ lý do phải chăng cô đã thích cậu?Năm nay đã là cuối cấp rồi, nên lịch học dày đặc tới nỗi chẳng kịp thở, cô và cậu cũng cố gắng học. Cậu sẽ thi vào đại học kinh tế, còn cô sẽ vào khoa thiết kế vì cô muốn trở thành một stylist kiêm nhà thiết kế thời trang, còn lý do cậu vào khoa kinh tế thì cô không biết, chẳng lẽ cậu vào vì Uyên cũng vào đó sao? Cũng vào năm nay, cậu nói với cô vào tiệc chia tay cuối năm sẽ bày tỏ với Uyên, cô cũng rất chúc mừng, cớ sao tim vẫn cứ đau thế nhỉ?
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55