Cha mẹ cô vốn yêu thương chị gái cô hơn cô, mọi điều tốt đẹp đều dành cho chị. Chính vì vậy họ lại không đành lòng bắt chị ấy lấy người mà mình không yêu nên đã ép buộc cô phải lấy anh thay chị mình. Cô đã từng nghĩ có thể cuộc sống sau hôn nhân của cô sẽ hạnh phúc hơn nhưng trớ trêu thay anh lại hận chị gái cô người phụ nữ mà ngày xưa khi anh không có sự nghiệp đã bỏ anh đi. Đêm tân hôn ra sức chiếm đoạt cô bằng cách đau đớn không thể nào diễn tả được, cô có thai cùng lúc hiểu lầm giữa anh và chị gái cô được dẹp bỏ. Anh yêu chiều, nhu tình hết hạn để bảo vệ chị gái cô..
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Trích Tinh Lãm Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Có một kiểu con gái thế này, không khoe khoang, không thích tranh giành, không rỗng tuếch, cũng không xốc nổi, cho dù sinh mệnh đi đến hồi suy kiệt, cũng muốn từ từ già đi trong sự thanh cao. Cô chính là con gái lớn của nhà Âu Dương, Âu Dương Vân.
51.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
BooMew | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ...
125.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Ruby Joy | Ngôn tình | Hoàn thành
Một người đàn ông độc thân lạnh lùng, tàn ác. Ngoài sáng, anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Dạ thị, kinh doanh các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là người đứng đầu Dạ Tử Môn, danh tiếng lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong lòng luôn coi thường phụ nữ, anh xem họ như một công cụ để đàn ông sử dụng mà thôi.Thấp thoáng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày Dạ Ngân Tuyết chào đời, hôm nay là sinh nhật tròn bốn tuổi của Dạ Ngân Tuyết, những người có địa vị, chức to quyền rộng đều đến chúc mừng sinh nhật Dạ Ngân Tuyết, ai nấy cũng đều tặng những món quà rất đắt tiền cho tiểu công chúa này. "Tuyết nhi! Con hãy xem đi cái váy màu hồng này rất dễ thương con hãy mặc cho ba mẹ và mọi người xem đi." Buổi tiệc đã kết thúc, bây giờ trong biệt thự chỉ còn lại những người thân thiết, bạn bè của anh và cô. Hạ Tử Quyên cầm một cái váy màu hồng lên đưa trước mặt Dạ Ngân Tuyết.Nhưng Dạ Ngân Tuyết không hề nhìn lấy dù chỉ một cái, cô bé lạnh lùng tỏ rõ thái độ không thích cái váy đấy, Tô Vũ nhìn Dạ Ngân Tuyết mà lắc đầu, ngao ngán:"Quyên Quyên! Có phải chúng ta đã bị nhầm giới tính của Tuyết nhi rồi không? Chị hãy xem những đứa bé gái bằng tuổi Tuyết nhi khi nhìn thấy giày, túi xách, quần áo, váy công chúa đều thích còn Tuyết nhi thì hoàn toàn ngược lại nó chỉ thích mặc quần jean, áo thun những bộ đồ rất giống con trai."
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Yên Vĩ Hồ | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong mưa to, một lão thái giám miễn cưỡng từ điện Như Mai đi ra, đó là thái giám tổng quản bên người Hoàng đế, hắn họ Lương. Lão ta bước đến trước mặt Đường Tứ Tứ, dùng ánh mắt kinh thường cùng trào phúng vui sướng khi thấy người gặp họa mà nhìn Đường Tứ Tứ cùng Thanh Nhi "Nương nương, Hoàng thượng bảo lão nô truyền lời với người, nếu người muốn quỳ, liền ôm nhi tử mà đến nơi khác quỳ, chớ ở lại trước Như Mai điện này làm cho Vân phi nương nương dính lây xui xẻo của người a."Lời nói vô tình như vậy, làm cho thân mình Đường Tứ Tứ run lên, rõ ràng đứa nhỏ trong lòng nàng cũng là nhi tử của Mộ Dung Nhược Hồng. Hắn vì sao lại có thể lãnh khốc vô tình đến thế?Thanh Nhi khóc lên, ném ô xuống, nhịn không được hướng phía công công mà quỳ xuống "Lương công công, van cầu ngài xem xét ngày xưa Hoàng hậu nương nương đối với ngài không tệ, thỉnh ngài trước mặt Hoàng thượng nói tốt dùm người vài câu. Đại hoàng tử là do cung nữ của Vân phi nương nương hạ độc thủ, nương nương người...""A.." Lương công công mạnh mẽ đánh gãy lời nói của Thanh Nhi "Hoàng hậu? Ha ha, rất nhanh sẽ không còn nữa. Đại hoàng tử? Ha ha, hắn có phải con nối dõi của Hoàng thượng hay không vẫn còn là vấn đề đấy." Lương công công biết Đường Tứ Tứ nàng bây giờ giống như chó mất chủ, hắn không có gì phải kiêng kỵ, thế nên trong lời nói không ngoài những lời cay độc.
56.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tú Mộc Thành Lâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Tầng mây dày trôi trên bầu trời, mơ hồ mang theo một chút tro tàn. Khi đàn chim bay về phía Nam, gió thổi đến mang theo từng cơn rét lạnh. Hoàng cung nguy nga sừng sững, tường cung điện màu đỏ thẫm, ngói lưu ly vàng ánh kim, trang nghiêm vô tận. Trên hành lang cung điện dài ngoằn ngoèo mà yên tĩnh có hai người đang im lặng đi tới, người đi trước là cung nhân dẫn đường, theo phía sau là một nữ tử mặc áo váy màu xanh lam.Thiếu nữ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, vai gầy eo nhỏ, dáng người thon dài, lông mày thanh tú, mặt phấn má đào, dung mạo đặc biệt xinh đẹp, không nhanh không chậm yên lặng đi theo sau cung nhân. Thiếu nữ họ Kỷ, tên Uyển Thanh, chính là thiên kim con vợ cả của phủ Tĩnh Bắc Hầu. Kỷ Uyển Thanh hơi ngước mắt, nhìn bóng dáng màu xám tro cách chừng bảy tám bước phía trước, nàng đã đi hơn nửa canh giờ, chắc là cũng sắp đến.Nàng được Hoàng hậu triệu kiến, bây giờ đang vào cung yết kiến. Trong cung quy củ nghiêm ngặt, nếu không phải phi tần có cấp bậc cao thì không thể ngồi kiệu, Kỷ Uyển Thanh chỉ là người được triệu kiến nên phải đi bộ. May mắn ngày thường nàng rèn luyện thân thể khỏe mạnh, nếu không nàng không thể đi liền một mạch mà mặt không đỏ hơi thở không gấp. Hai người rẽ vào một góc rồi đi tiếp một đoạn, đã đến trước Khôn Ninh cung, tiểu thái giám canh cửa thấy các nàng, lập tức vào trong thông báo.
31.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Thời Bất Đãi Ngã | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thế Tử Hàn Tư Ân của tác giả Thời Bất Đãi Ngã. Hàn Tư Ân vừa mở mắt liền nhìn thấy màn trướng cùng bức họa quen thuộc, trong lòng liền cười nhẹ, đôi mắt với khóe miệng cùng lúc nhếch lên nụ cười chế giễu. Hắn chậm rãi rời khỏi giường, nhưng do thân thể bệnh tật này liên tục nằm ở trên giường, cước bộ của hắn phù phiếm vô lực, đi vài bước đã có chút lảo đảo. Cảnh tượng giống như trong kí ức của hắn, những người hầu vốn phải túc trực lúc này đều đã lười biếng trốn đi mất, vậy nên động tĩnh của hắn không làm kinh động đến bất cứ ai.Hàn Tư Ân bước đến trước mặt bàn thì dừng lại, bên cạnh bàn là chiếc bình phong bách điệp bay lượn cũ nát, trên bàn lại đặt một hòm vật phẩm cũ kỹ, hòm mới mở một nửa, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong mấy khối bạc vụn, những vật còn lại bày biện có chút ngổn ngang. Trong đó có một chén thuốc không đặc biệt dễ thấy, trong chén còn dư lại bã thuốc, tản ra vị đắng ngắt của dược liệu, bên cạnh còn có một chiếc gương to như bàn tay, mặt gương phủ đầy một lớp bụi. Từ những chuyện nhỏ nhặt như thế liền có thể thấy được, hạ nhân đối với chủ nhân của cơ thể này có bao nhiêu vô lễ, tắc trách.Hàn Tư Ân nhìn gương mặt quen thuộc trong gương, gương mặt này vốn dĩ cực kì dễ nhìn, giờ đây vì xanh xao nhợt nhạt mà gò má nhô ra, trông đặc biệt tối tăm quỷ dị. Lúc này gò má của hắn ở trong mắt người ngoài giống như đang dùng mấy cành cây chống đỡ lớp da mặt, quá đỗi dọa người.. Ngoài ra bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Sư Huynh, Rất Vô Lương hoặc Marvel Thương Thành Hệ Thống.
32.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bạch Lộ Vị Song | Tiên hiệp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Bên Lầu Tựa Ngọc của tác giả Bạch Lộ Vị Song. Chuyện xưa bắt đầu ở một huyện nhỏ, ở đó có một khách điếm Chưởng Đăng, khách điếm có một chưởng quầy xinh đẹp, yêu mị, quyến rũ nhưng lại cực kì mê tiền. Một ngày kia, một vị huyện lệnh mới tới nơi này nhậm chức, chàng ta tuấn tú, giỏi giang, lại là đệ tử của Thượng Thanh Tư chuyên hàng ma diệt yêu, bảo vệ bách tính.Lâu Tự Ngọc chính là chưởng quầy của khách điếm Chưởng Đăng ấy. Khách điếm này có từ bao giờ người ta cũng không biết, chỉ biết chưởng quầy nổi tiếng là mỹ nhân, nhưng lại có thói ham tiền. Trong khách điếm chỉ có thêm một tiểu nhị, một nha hoàn và hai đầu bếp. Ngày ngày chưởng quầy ngoài kiếm tiền thì chỉ đốt đèn trước cửa khách điếm như đang chờ ai đó trở về. Một ngày kia, có một con sói yêu tấn công khách điếm, giữa lúc nước sôi lửa bỏng, đột nhiên chiếc chuông gió cũ kĩ treo bên cạnh cửa khách điếm kêu lên đinh đinh đang đang, cũng trong ngày hôm ấy, Tống Lập Ngôn tới trấn Yên Hà này nhậm chức huyện lệnh.Ở cái huyện nhỏ bé này vậy mà xảy ra bao nhiêu vụ án mạng ly kỳ, mà hầu hết hung thủ là yêu quái hoặc do yêu quái giật dây. Tống Lập Ngôn mặc dù ban đầu không thích cô nàng chưởng quầy yêu nghiệt nhưng không thể không cảm ơn nàng đã giúp mình phá án. Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, người thông minh như Tống Lập Ngôn sao có thể không nghi ngờ thân thế của Lâu Tự Ngọc, thậm chí ngay từ ngày đầu gặp mặt chàng đã chỉ tin nàng năm phần. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ) hay Nam Việt Đế Vương.
38.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Andrew Davidson | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Truyện Cô Gái Mang Trái Tim Đá là một tựa truyện hay thuộc thể loại tiểu thuyết phương Tây, lãng mạn, cô gái mang trái tim đá là khúc bi ca về sự dâng hiến và hy sinh của một tình yêu mãnh liệt dị thường.Truyện kể về một chàng trai mang vết bỏng toàn thân rất nghiêm trọng sau một tai nạn. Còn cô là một cô gái mang trái tim đá kỳ lạ lại bước vào cuộc đời anh giống như một khúc ngoặt không hề biết trước. Câu chuyện bắt đầu, họ thường xuyên gặp gỡ vì vài lý do ngẫu nhiên, thời gian dần trôi qua giữa hai trái tim đã từng tổn thương, liệu họ có mở lòng ra để tình yêu bước đến?Liệu rằng vụ tai nạn mà anh gặp phải có phải là sự ngẫu nhiên? và cô gái ấy có thật mắc chứng bệnh tâm thần? Một câu chuyện đan xen quá khứ và hiện tại, mang người đọc đến thế giới huyền bí của thần thoại Hy Lạp. Giữa bức tranh đó nổi lên câu chuyện tình bất tử vượt mọi trở ngại không gian và thời gian. Lúc dìu dặt nhẹ nhàng, lúc đau đớn khốc liệt, nhưng không thiếu những tình tiết hài hước trớ trêu hay những phút giây lãng mạn nao lòng. Mời các bạn cùng theo dõi và đón đọc tựa truyện hấp dẫn này nhé!
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Kim Tuyến (Kun) | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Thanh xuân không chỉ dừng lại ở tình cảm tuổi học trò, hay những ước vọng cháy bỏng của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Nó còn biểu hiện cho tình thương gia đình, những nốt nhạc thăng trầm trong mỗi cuộc đời. Vốn dĩ không ai sinh ra đã trưởng thành, phải vấp ngã thật đau mới thấu hiểu được cái nhìn sâu sắc về nhân sinh.Thạch Anh, một hạt đậu bé nhỏ với quá trình trưởng thành của cô bên cạnh người cha tật nguyền, người mẹ điên và những người xấu xa, tốt bụng xung quanh. Đến cuối cùng liệu tình yêu và sự yên bình có đến với cô. Hạt Đậu Nhỏ có thể vươn mình khỏi lớp đất sần sùi, trở thành điều tốt đẹp nhất mà cha mẹ cô mong muốn?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Dazai Osamu | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Dazai Osamu là một nhà văn Nhật Bản tiêu biểu cho thời kỳ vừa chấm dứt Thế chiến thứ Hai ở Nhật. Xa lạ với nhân gian là nỗi ám ảnh bi ai mà nhân vật "tôi" (Yozo) luôn luôn cảm thấy. Anh tin rằng mình không biết cách làm người, đã mất tư cách làm người, đúng như tiêu đề của truyện: "Nhân gian thất cách". Anh đành buông mình thất lạc trong cõi người ta, tuyệt vọng nhưng lúc nào cũng chân thật, không dối người cũng như không dối mình. Do đó anh không hiểu nổi sự giả tạo và những quy ước kỳ lạ của xã hội con người.Yozo là một người trầm tính, với cái tôi và cảm xúc chân thực tuyệt đối, dù cho bản thân như thế nào cũng chính là chấp nhận và mong muốn trả giá cho cuộc đời của mình, anh cứ thế à xuôi theo dòng chảy của cuộc đời để rồi không thể nào chấm dứt cuộc đời như cách mà mình muốn. Anh đi và để hiểu được những mặt của xã hội cũng như cách con người đối xử cùng nhau. Rồi cũng giống như những con người khác lưu lạc đến tiêu vong.
0.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Hắc Sắc Địa Bản | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nhìn hai người vừa đi vừa cãi ầm ĩ, Giang Lạp mỉm cười. Lại trở về bàn tiếp túc xử lý đống sổ sách. Ngay mai thu xếp về Vu Địa Bảo, nên xử lý đống việc này không thể để chậm trễ được. Còn Biệt nhị công tử thì y vẫn lên kế hoạch về lại Vu Địa Bảo thì tiếp tục… khụ, là yêu thương hắn thật nhiều. Không vội. Nghĩ đến Biệt Phong Khởi, Giang Lạp không khỏi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn từng ngồi trên cao, kiêu căng tự phụ, cũng từng bị rơi xuống phàm trần mang đầy oán hận. Hắn từng nóng vội tham lam với quyền thế công danh, cũng từng yêu hận tình cừu che mờ đôi mắt. Từng sung sướng và từng tuyệt vọng khổ đau. Giữa các loại tư vị cay đắng ngọt bùi không đủ nói cho người ngoài biết. Nhưng mà mây đen tản dần, bốn mùa rõ rệt, rảnh rỗi lại ngắm gió mây nhè nhẹ, thưởng thức hoa nở rồi tàn, sao lại không phải là một lại cảnh giới chứ?
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trần Đức là con một của ông chủ tập đoàn X. Một tập đoàn chuyên về đấu thầu và xây dựng quy mô lớn tại Sài Gòn và các tỉnh phía Nam. Mẹ đẻ của cậu tên Hà. bà mất khi cậu mới 12 tuổi. Cha cậu có đi bước nữa, nhưng do một số vấn đề về sức khỏe mà không có con thêm. Do đó, người mẹ kế để dành được địa vị trong gia đình mà đối với cậu nuông chiều hết sức có thể, cũng là mong cậu có thể coi bà như người mẹ thứ hai- bà Lan Cha cậu bận rộn suốt ngày đêm. Mẹ kế lại luôn luôn sẵn sàng vung tiền chiều theo cậu. Thực sự, những điều này chính là một phần nguyên do khiến cho Trần Đức mới 20 tuổi, đã trở thành tay ăn chơi khét tiếng trong giới trẻ Sài Thành. Tính cách du côn, xăm hình, chơi đá, đua xe, gái. Đều có đủ Nó dường như, lại trái ngược hoàn toàn với nụ cười rạng rỡ mà ấm áp của cậu. Đôi môi dày dặn khi đã mỉm cười, hẳn sẽ làm cho biết bao kẻ cứ thế mà si mê.Đáng lý, trong những kẻ ấy. Không nên có Thành Khải. Thành Khải sinh ra trong một gia đình kinh doanh vải vóc nhỏ ở thành phố Nam Định. Có ba mẹ thương yêu và một cậu em trai khá nghịch ngợm kém Thành Khải 4 tuổi – Thành Vũ. Sau khi học hết lớp 12, cậu trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời. Quá đau lòng, lại không thể để bố mẹ biết. Cậu đăng ký thi vào một trường đại học thật xa nhà - Sài Gòn. Cậu ra sức vừa học vừa làm, vừa để trang trải cuộc sống của mình, nhưng cũng chính là để chôn vùi cái thứ mà hàng ngày hàng đêm, cậu đều muốn quên đi: Cậu - là Gay.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mạc Ngô Thương | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, đại khái nàng là vị công chúa hòa thân đầu tiên vừa mới đến là bị cự tuyệt ở ngoài cửa! Ánh nắng tháng ba ấm áp như nước mùa xuân, xuyên thấu qua màn cửa sổ sa hoa mỹ lệ của xe ngựa, chiếu lên trên người nữ tử đang mặc một thân giá y đỏ thẫm, hợp thành một tầng ánh sáng vàng ấm mong manh, mông lung mơ hồ, một cảm giác tuyệt đẹp nói không nên lời. Nữ tử đó là vì hòa thân mà đến, lại bị cự tuyệt ở ngoài cửa, trưởng công chúa của Khải Vân quốc, Dung Nhạc - Mạn Yêu. Trải qua một tháng lặn lội đường xa, Mạn Yêu chỉ cảm thấy xương cốt trên người sắp muốn tan rã ra, không khỏi lười biếng phủ chăn gấm nằm nghiêng trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe bên ngoài xe ngựa truyền tới âm thanh ồn ào, khẽ nhíu mày."Cốc, cốc, cốc......". "Xin hỏi có người không? Làm phiền hướng Vương gia thông báo một tiếng, trưởng công chúa Dung Nhạc đã tới rồi!" Ngoài đại môn trang nghiêm khí phái, một thị vệ đeo trường kiếm bên hông không ngừng gõ cửa. Phía bên trên đại môn treo một tấm bảng hiệu, viết ba chữ to nạm vàng cực kỳ khí thế: Phủ Ly Vương, đây là phủ đệ của Ly Vương - Tông Chính Vô Ưu. Lâm Thiên quốc trừ Thái Tử ra, chỉ có một vị hoàng tử duy nhất ở bên ngoài được phong hào - Ly Vương Tông Chính Vô Ưu, đây đúng là đối tượng mà trưởng công chúa Dung Nhạc phải hòa thân.
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Doanh Doanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Đối với một nam nhân mà nói, không thể cưỡi ngựa đi săn là một điều rất nhục nhã, ở Lương quốc đã là nam nhân phải đầu đội trời chân đạp đất tinh thông việc đi săn, đó là một sự thiệt thòi vô cùng lớn của vị nhị hoàng tử. Bên ngoài quốc vương rất tự hào về người con cả, nhưng lại giấu hết mọi thông tin về vị nhị hoàng tử. Hoàng hậu thì bất lực nhìn con trai của mình chìm vào trong sự u uất tự ti mặc cảm. Doãn Khải không sai nó không hề cố ý hại đệ đệ của mình, Doãn Khởi lại càng không sai nó không làm gì nên tội mà lại phải chịu đựng ánh nhìn thương hại của mọi người.Doãn Khải lớn lên trở thành một vị hoàng tử hoạt bát hiếu động rất giỏi việc đi săn được phụ vương rất mực yêu quý còn Doãn Khởi thì trầm mặc an tĩnh, chỉ thích thơ văn. Trong một lần sinh thần của phụ vương, Doãn Khải đem tặng một tấm da hổ quý hiếm săn tặng được quốc vương rất tự hào, cùng lúc đó Doãn Khởi đem tập thơ ca ngợi phụ vương vứt đi… Khi cả hai vị hoàng tử đã trưởng thành, quốc vương có ý định lập Doãn Khải là thái tử. Trong buổi lễ sắc phong đại hoàng tử của Lương quốc nói rằng mình không đủ năng lực và không thể tiếp nhận chức vị thái tử… Quốc vương rất tức giận đã đẩy chàng ra nơi biên cương để chiến đấu chống giặc ngoại xâm, Hoàng hậu khi đó đã khóc hết nước mắt nhưng vẫn không làm thay đổi được quyết định của quốc vương.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tần Tam Kiến | Ngược | Hoàn thành
Rất nhiều lúc tôi cảm thấy sinh mệnh thật không có ý nghĩa, thế nhưng hiện tại khi nhìn lại, tôi lại cảm thấy nó có ý nghĩa trọng đại. Tôi trải qua nhiều chuyện như vậy, tuy rằng chúng cũng như tiền tài, sống không có, chết lại chẳng thể mang theo. Chỉ có thể vào thời điểm gần đất xa trời lấy ra hồi tưởng. Rất đáng giá.Cho tới bây giờ tôi vẫn biết mắt nhìn đàn ông của mình thật sự rất kém. Cái này thể hiện rõ ở việc đời tôi hỗn loạn qua nhiều ngày như vậy nhưng cho đến bây giờ lại vẫn luôn cô độc, không một ai ở bên tôi đến lúc này. Tôi viết xuống những dòng này vào thời điểm đã không còn là thanh niên tuổi trẻ khí thịnh, các bạn có lẽ cũng sẽ không tò mò với tuổi tác của tôi đâu, thế nên tôi cũng sẽ không nói nhiều. Thời gian quả thực kì diệu, thời gian của con người lại càng kì diệu. Tôi đã sống nhiều năm, cũng gặp gỡ nhiều người, nhưng giờ lại chỉ còn một mình kể chuyện xưa cho các bạn. Tôi đã trải qua hai lần tình ái, so với rất nhiều người là ít đến đáng thương. Tôi là đồng tính luyến ái, sinh hoạt so với người dị tính luyến hoàn toàn khác biệt. Nếu kể chuyện xưa cho mọi người thì phải nói từ lúc bắt đầu, vậy nên một vai chính khác trong chuyện xưa của tôi sẽ phải rất lâu mới xuất hiện.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Thứ em có thể cho anh, là những hồi ức đã bỏ lỡ trong suốt 28 năm bên nhau của chúng ta! Kỳ Thiện và Chu Toản chỉ chào đời hơn kém nhau một ngày. Từ nhỏ, người lớn hai nhà đã coi bọn họ là "oan gia", gần như tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ không sớm thì muộn cũng ở bên nhau. Thế nhưng, đâu biết rằng bọn họ lại duy trì mối quan hệ thân mật này đến 28 năm trời.Với Kỳ Thiện, Chu Toản giống như cánh diều rực rỡ khắp nơi , trời sinh đã yêu thích tự do . Cô biết dây diều trước sau vẫn nằm trong tay mình nhưng cánh diều dù có đẹp thế nào, dù bay có cao thế nào, mọi người đều khen ngợi, nhưng có tác dụng gì? Dù cho gió từ nơi nào thổi đến, anh không ở bên cô, thứ mà cô có chẳng qua chỉ là một sợi dây. Điều mà cô thật sự muốn lại là người bạn đời ổn định và một đoạn tình yêu...Cô dùng bao nhiêu thời gian để đặt niềm tin vào một người, rồi lại phải dùng bấy nhiêu thời gian, thậm chí còn trả giá nhiều hơn thế để thu hồi trái tim mình. Cô nghĩ, 28 năm, cô có lẽ có thể "miễn dịch" với anh rồi. Cái gọi là "miễn dịch" chính là từng trúng độc nhưng may mắn không chết, từ đó ... Mà tận đáy lòng cô muốn hỏi câu hỏi ấy, có thể, thời gian sẽ đưa ra lời giải đáp cho cô.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tiểu Sơn Hoàng Đảo | Xuyên không | Hoàn thành
Lương đế chậm rãi đưa tay ra, muốn vuốt thẳng nếp nhăn giữa mi tâm Thất hoàng đệ của hắn, nhưng lại bị Tiêu Cảnh Diễm tựa như lạnh run né tránh. Tay của Lương đế đông cứng ở nơi đó, nhất thời nói không ra trong lòng là tâm tình gì. Thẩm Truy và Thái Thuyên nói xong mọi chuyện thì liền hành lễ rời khỏi điện, lưu lại một mình Tiêu Cảnh Diễm. Rồi chợt nhìn thấy một nhóm đại thần, các thần tử tới tới lui lui, Tiêu Cảnh Diễm bất kể chuyện lớn nhỏ, đem tất cả tấu chương nhất nhất nghe qua, hồi đáp những việc khẩn cấp, lưu lại chiết tử không gấp, đợi sau khi mọi người rời đi thì một mình xem lại. Chỉ xem một chút, trời đã vào đêm.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Trường Vũ Trụ | Ngôn tình | Hoàn thành
Tình thân trong gia đình từ cái sự ham tiền của Nhị Nha, bất chấp sự chê cười của mọi người suốt bao nhiêu năm bởi vì mục đích mà chỉ mình cô biết. Tình thân gia đình còn có ở ông nội, bất kể là đứa cháu ruột côi cút của mình hay với đứa cháu không hề có chút máu mủ nhà họ Đỗ. Ông yêu thương từng đứa con, từng đứa cháu mình, chỉ mong cuối cùng chúng nó có được hạnh phúc. Tình thân giữa mấy anh em trai nhà họ Đỗ, ai cũng cả đống tuổi rồi, bình thường không thấy gì, có khi còn châm chích chê bai, chỉ khi một người có chuyện mới thấy hóa ra mình lại nặng lòng như vậy.Ngoài tình thân thì chắc chắn phải có tình yêu, không thì nó đâu còn là truyện ngôn tình nữa. Tình yêu của Nhị Nha và Hồ Duy gần thì ít mà xa thì nhiều, cho dù cô đã từng cất công chạy xa ngàn dặm để đuổi theo anh, để đuổi theo tình yêu của mình. Hai người đều là những người cô độc, bất kể bên trong ngôi nhà đầy ắp tiếng nói cười, cho dẫu bề ngoài vẫn hớn hở, vui vẻ hay bình thản thì bên trong vẫn là khoảng trống mênh mông. Thấu hiểu nên yêu, yêu từ rất lâu mà không ai bày tỏ, bởi khi vượt qua cái ranh giới mong manh đó sẽ là nghiêng trời lật đất.Nhưng mà cho dù có mưa gió bão bùng, có xa xôi cách trở, người có tình thì vẫn được ở bên nhau.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiễm Việt vừa mới kết thúc một cuộc họp kéo dài, đầu có hơi đau, vì vậy ngồi lại tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không vội vã rời đi. Những người khác đã thu dọn xong tài liệu, từ từ rời khỏi phòng họp. Một lúc sau, có một dì công nhân vệ sinh vào quét dọn, thấy trên ghế chủ vị còn người ngồi, cũng sợ hết hồn, không biết có nên tiếp tục quét dọn không. Nhiễm Việt mở hai mắt ra, có chút thất thần yên lặng mấy giây, mới cầm lấy văn kiện trên bàn, đứng dậy đi ra phòng họp.Giày da đế thấp đạp lên gạch men bóng loáng, tạo nên tiết tấu cộc cộc vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Lúc đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, phát hiện Tần Trí Dật không ở bên trong, chắc là lại đi đâu phóng túng đến quên mất chuyện đi làm rồi. Khóe miệng Nhiễm Việt gợi lên một tia cười lạnh, nghĩ thầm Tần Trí Dật không tới làm việc cô càng bớt phiền. Mới vừa nghĩ tới đây, Tần Trí Dật lại gọi điện thoại đến. Anh ta ở bên kia cà lơ phất phơ nói: “Trợ lý Nhiễm, hiện tôi có chút việc, sẽ không đến công ty, cuộc họp vẫn thuận lợi chứ?”Giọng Nhiễm Việt bình thản trả lời: “Mọi việc thuận lợi.” “Nếu mẹ tôi gọi điện thoại đến tra hỏi công việc, cô biết phải làm sao chứ.” Tần Trí Dật không yên tâm dặn dò cô. Nhiễm Việt tập mãi thành thói quen trả lời: “Tôi biết rõ.” Vì vậy Tần Trí Dật hài lòng thỏa mãn cúp điện thoại, để bận rộn cái mà anh ta gọi là “chuyện nghiêm túc” đấy.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54