Em Thả Thính Anh Đi

Khúc Tiểu Khúc | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Em Thả Thính Anh Đi của tác giả Khúc Tiểu Khúc. Màn đêm vừa buông xuống, ngọn đèn dầu khẽ động. Đại sảnh của lầu một, đồng hồ kiểu Âu để trong góc, kim phút "tích" một tiếng vang nhỏ. Qua 7 giờ. Quầy bánh ngọt kiểu Âu, cô gái mặc đồng phục nhân viên đưa hộp bánh trong tay cho khách, đồng thời lộ ra một nụ cười mềm mại. "Hoan nghênh lần sau lại đến." Nữ khác hàng lông mi chải chuốt liếc nhìn Đinh Cửu Cửu phía sau quầy một cái, mặt không chút cảm xúc vươn tay ra.Đúng lúc này, một loạt âm thanh vang lên. Nữ khách hàng sửng sốt, ngay sau đó quay lại lấy di động. Chỉ là khi vừa thấy rõ tên người gọi tới, biểu cảm kinh hỉ trên mặt cô ấy lập tức đông cứng lại. Tiếng chuông vang lên mấy chục giây. Những khách hàng khác trong tiệm tò mò nhìn lại, một nhân viên phục vụ ở quầy cũng dán bên người Đinh Cửu Cửu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mình dám cam đoan, đại tiểu thư này đang chờ điện thoại của bạn trai, kết quả không phải."Đinh Cửu Cửu nghe vậy, ấn đường non mịn khẽ nhíu. Người phục vụ kia cũng không để ý việc Đinh Cửu Cửu không trả lời, tự nhỏ giọng hơn. "Ban nãy mình thấy cô ấy đứng bên dưới chờ gần nửa giờ. Một đại mỹ nhân nũng nịu như vậy, mình nhìn cũng đau lòng, không biết vị bạn trai kia nghĩ như thế nào?" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu và Gia, Khẩu Vị Quá Nặng.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân

Miêu Vĩ Trà | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân của tác giả Miêu Vĩ Trà. Chu Diễn Xuyên cau mày, nói qua loa vài câu rồi không liên lạc lại. Sau đó khi bạn hỏi về ấn tượng của anh với Lâm Vãn, Chu Diễn Xuyên trả lời thờ ơ, giọng lạnh lùng: “Tục tằn không chịu nổi.” Nửa năm sau, khi phóng thử máy bay không người lái thế hệ thứ ba của Tinh Sang, Chu Diễn Xuyên gặp được Lâm Vãn bên ngoài đời.Cô đắm mình trong cảnh sắc mùa xuân trên đỉnh núi, giá ba chân dựng kề bên, ống kính nhắm vào chú chim nhỏ đậu trên cành. Khi cô bấm nút chụp, gương mặt cô hiện lên vẻ dịu dàng vô cùng tận. Trên đường trở về thành phố, Chu Diễn Xuyên thấy xe Lâm Vãn bị hư, chủ động đề nghị đưa cô về cùng, sợ cô hiểu lầm còn đưa ra danh thiếp: “Cô yên tâm, tôi không phải người xấu.” “Thì ra anh chính là Chu Diễn Xuyên.”Lâm Vãn cúi đầu nhìn lướt nhanh qua danh thiếp, đôi mắt hoa đào đẹp rực rỡ, vài giây sau cô cong môi cười, “Quả nhiên tục tằn không chịu nổi.” Chu Diễn Xuyên: “…” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ông Xã Thần Bí: Nhân Vật Lớn Không Thấy Mặt và Người Theo Đuổi Ánh Sáng.

16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời

Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Chúng Ta Có Thể Đi Cùng Nhau Không?

Huỳnh Huỳnh12 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Chúng Ta Có Thể Đi Cùng Nhau Không? của tác giả Huỳnh Huỳnh12. Anh mắng một câu xong đi thẳng một mạch lên lớp.Anh ấy là Vương Bá Hy, năm nay học lớp 12a1. Chàng trai này là người rất đẹp trai, có lẽ nam cả trường này không ai dám khẳng định đẹp hơn, anh lại là lớp trưởng học cực giỏi luôn đứng đầu toàn trường với thành tích học tập đáng nể, gia thế vững vàng khi có bố là chủ tịch Tập đoàn Thương mại MaViTa lớn mạnh.Với một người phải nói là xuất sắc như vậy mà cô lại cứ đâm đầu vào,cô cứ như thế thì sớm muộn cũng sẽ bị các vị tiểu thư nhà giàu thích anh tẩn cho no đòn mất thôi. Cô là Võ Tường Vy, học lớp 10a5. Cô chẳng có gì gọi là nổi bật xinh không xinh, xấu không xấu, cao cũng không, thành tích học tập không quá nổi bật nhưng cũng không hẳn là chìm, nó cứ lên đênh trên mặt nước vậy đó. Xét về gia cảnh thì vô cùng vô cùng bình thường cha thì làm nhà thầu thi công còn mẹ thì là thợ may, cuộc sống của gia đình cô đủ ăn đủ mặc và có dư một chút. Người con gái như cô thì ngoài xã hội đầy người như cô. Mọi thứ giữa hai người quá sức chênh lệch nhưng cô vẫn theo đuổi anh ta mặc cho anh ta mắng chửi chán ghét mình.Cô bước chân vào lớp, đặt balo xuống ghế thì nằm dài trên bàn thở dài. Cô bạn học bàn trên quay xuống trò chuyện với cô, cô bạn ấy tên là Thắm. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sắc Yêu Ngọt Ngào và Chưa Đủ.

10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Em Mãi Mãi Là Của Tôi

Jennifer4121993 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Em Mãi Mãi Là Của Tôi của tác giả Jennifer4121993. Hôm nay, cũng như mọi hôm cô đi bộ ra bến xe buýt để đi làm. Bỗng có một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại . Một người đàn ông ngồi ghế sau của chiếc xe mở cửa đứng dậy hỏi đường. "Em ơi! Cho anh hỏi đường đi vào công ty HJ ở đâu vậy em?" "Anh cứ đi..." Lam Y vừa nói vừa chỉ đường. Chưa kịp nói hết câu thì gã thanh niên kia bịt miệng cô bằng chiếc khăn tay tẩm thuốc rồi cho cô lên xe.Cô tỉnh dậy thấy mình nằm giữa một căn phòng lạ lẫm. Bỗng cô giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc. "Tỉnh rồi à?" Giọng nói của Thiên Phong. Cậu ấy ngồi trên ghế sopha cạnh giường. "Cậu đưa tôi đến đây để làm gì? Tôi còn phải đi làm nữa, muộn rồi." Nói dứt lời Lam Y đứng dậy và đi ra ngoài. Nhưng bàn tay to lớn của Thiên Phong kéo cô lại vào lòng mình. "Hôm này cậu không cần phải đi làm." "Cậu quyền gì mà quyết định việc tôi đi làm hay không đi làm?" Lam Y đẩy Thiên Phong ra rồi đứng dậy.""Bởi tôi yêu em " "Xin lỗi, nhưng tôi đã nói rõ với cậu rồi mà. Tôi và cậu chỉ đơn giản là bạn, không phải là tình cảm năm nữ. Lam Y nói đến đây làm Thiên Phong tức giận bỏ ra ngoài đóng sập cửa lại. Lam Y cũng đi ra mở cửa nhưng cô không thể mở được. Anh đã khóa trái cửa. " Bộp...bộp...bộp..." Lam Y đập cửa. " Thiên Phong, cậu mở cửa ra" Lam Y hét lên. Thiên Phong ôm chặt lấy đầu cô hôn một cách ngấu nghiến.Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Bẫy Tình, Yêu Giả Thành Thật và Phù Hiểu, Em Là Của Anh!.

9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Anh Trai Động Phòng Nào

Mèo Lười | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Anh Trai Động Phòng Nào của tác giả Mèo Lười. "Anh trai! Sau này lớn lên, Ân Ân nhất định sẽ lấy anh trai làm chồng!" Một cô bé khoảng tầm 10 tuổi gì đó nói với một chàng trai anh tuấn đang đứng ở trước mặt. "Tại sao lại muốn lấy anh làm chồng?" "Vì Ân Ân rất thích anh trai, Ân Ân muốn sau này anh trai chỉ được là của Ân Ân mà thôi". Nhưng kết quả cô bé chỉ nghe thấy Lăng Tĩnh Thiên cười khẽ, anh đưa bàn tay vò lấy quả đầu của cô cất giọng trầm thấp lên. "Hai chúng ta là anh em, cho nên chúng ta không thể lấy nhau được!"Nghe vậy cô bé liền phản bác. "Nhưng chúng ta đâu có phải là anh em ruột đâu?" "Như thế cũng không được" "Tại sao lại không được chứ? Rõ ràng là cô Lâm nói sau này lớn lên em có thể lấy anh trai được mà!" "Ân Ân phải đi hỏi cô Lâm lại mới được!" Lăng Tĩnh Thiên nhìn cô đang lạch bạch chạy ra khỏi phòng, bàn tay đang cầm bút cũng ngưng lại. Anh cười trừ lắc đầu, rõ ràng tư tưởng như thế cũng chỉ có người lớn truyền lại cho cô bé mà thôi... Ân Ân!Cô tên là Lăng Mạt Ân, đã tròn 10 tuổi rồi. Quả thật như cô nói, cô chỉ là một đứa con nuôi, năm lúc 9 tuổi cô được Lăng Viễn nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi về. Ở trại trẻ, cô không có bạn, nhiều lúc lại còn bị bắt nạt. Cho nên cô chỉ có thể tự chơi một mình, ngồi im lặng ở một chỗ nhìn các bạn khác chơi đùa. Bất ngờ cô lại được Lăng gia nhận nuôi. Lần đầu tiên cô thấy Lăng Tĩnh Thiên, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đó của anh cứ như soi chiếu trong tâm hồn của cô. Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Biến Yêu Thành Cưới và Miêu Ái Xuyên Không.

13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Gặp Nhau Là Duyên Phận

Dã Thảo Hoang Sơn | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Gặp Nhau Là Duyên Phận của tác giả Dã Thảo Hoang Sơn. Ấy chết, huyên thuyên rồi. Tôi xin tự giới thiệu, tên tôi là Hồ Ngọc Nga, là nhân viên công sở, ngày làm việc tám tiếng. Không như những cô gái khác, tôi không thích shopping hay bỏ hàng giờ để buôn dưa lê. Sở thích duy nhất trong thời gian trống của tôi là chơi game online. Cũng chính vì nó mà đến tận bây giờ tôi vẫn độc thân. Ai cũng bảo tôi "Ế" rồi, tôi cười đáp "Em năm nay mới hai mươi lăm mà chị", miệng cười mà lòng lo…Hôm nay 29-4, chủ nhật đẹp trời. Tôi và "anh" hẹn gặp nhau ở quán cà phê Mưa Phố. Quán nằm cuối con phố tôi đang trọ. Tôi quen anh qua game Đế Thiên Truyền Kỳ, nick name của anh là Vô Tình, còn tôi là Huỳnh Hoa viết liền không dấu. Chúng tôi chưa biết tên thật của nhau, mặc dù đã trao đổi số điện thoại với nhau nhưng mỗi lần trò chuyện vẫn chỉ gọi nick game. Anh chưa từng tỏ tình với tôi qua điện thoại, chỉ cầu hôn tôi trong game một lần duy nhất và tôi đồng ý, thế là thành vợ chồng trong game. Giờ anh nói anh muốn gặp tôi, tôi cũng đồng ý. Tôi và anh chọn ngày, cũng chính là ngày hôm nay, tại quán cà phê này. Theo giao ước, tôi sẽ mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh và áo khoác len màu vàng. Còn anh sẽ mặc áo thun màu sữa hột gà, quần jean đen. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ông Xã Thần Bí và Thuần Hóa Kêu Thú Tiểu Thê Quá Manh Hủ.

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Thành Hư

Marshmallows | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Vợ Nhỏ Thành Hư của tác giả Marshmallows. Viên Ly thở hồng hộc đi, cô đã đi một đoạn đường thật dài rồi, vẫn không thấy bất kỳ tòa nhà nào, ngước mắt nhìn xung quanh, cũng chỉ nhìn thấy núi và cây, không hề có một bóng người, cô ngừng lại, hai tay chống hông, sắc mặt đầy mệt mỏi và tức giận. Cô dùng sức đá đá vào tảng đá ở dưới chân, lúc này cô đang ở nơi chim không đẻ trứng, đường núi gập ghềnh, cô dừng xe nhỏ ở chân núi, cô buộc phải dựa vào hai chân để đi tới."Nhà thư pháp gì chứ! Muốn bồi dưỡng tính tình cũng không cần trốn vào rừng sâu hoang vắng như thế!" Hại cô tìm gần chết. Hôm nay lúc cô ngủ say, chẳng biết là mấy giờ, ông chủ gọi một cuộc điện thoại đánh thức cô, muốn cô tìm một nhà thư pháp tên là Tư Phong, không biết rốt cuộc ông chủ muốn gì, nhưng mà khi cô nhìn thấy ông chủ fax tác phẩm của nhà thư pháp, ngay lập tức tế bào ham ngủ biến mất, toàn thân cô vì nghệ thuật mà có chút sôi sục.Bức thư pháp đó tuyệt đối là tác phẩm có giá trị cao, chẳng qua trước tiên cô cần phải tìm được người nọ, đồng thời đưa anh ta và các tác phẩm đang giữ trên tay, mang đi giám định và xem xét, để bọn họ xác nhận trước khi thu mua. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Đương Không Bằng Học Tập và Khuynh Thế Thiên Tài - Gemma.

6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Nàng Là Của Bổn Vương Ta

Tiểu Điệp | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nàng Là Của Bổn Vương Ta của tác giả Tiểu Điệp. Là trong nước, sao mình lại ở đây. Không xong rồi mình không biết bơi, lẽ nào số tận rồi.Không! Không mình chưa muốn chết. Đội trưởng anh đang ở đâu cứu em với.Cứu! cứu với!Dần chìm vào trong vô thức thì có một cơ thể to lớn ôm lấy, truyền oxi vào miệng cho nàng. Đôi môi thật mềm, giường như trong tiềm thức nàng đã cảm nhận được.Nếu yêu thích thể loại xuyên không, bạn có thể tìm đọc Không Xong! Ngủ Quên Rồi!! hay Xuyên Nhanh: Nam Chủ Lại Hắc Hóa.

13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Thục Nữ Phiêu Phiêu Quyền

Thiên Y Hữu Phong | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thục Nữ Phiêu Phiêu Quyền của tác giả Thiên Y Hữu Phong. Trong phòng triển lãm nghệ thuật của Học Viện CMFU, người đến người đi nối liền không dứt, tại vị trí dễ thấy nhất trong sảnh bày một bức quốc họa cao hai thước, dài sáu thước, tên của bức họa ấy là "hàn giang câu tuyết", hình ảnh thanh lãnh tịch mịch, ý cảnh miên man nhưng lại không hiện ra rõ ràng, chỉ lưu lại trong mắt người xem một màu trắng trên bức họa.Là tác phẩm đạt giải nhất trong cuộc thi vẽ tranh truyền thống, bức họa này danh xứng với thực. Cuộn tranh được dựng thẳng trên mặt đất, mà bên trái nó là một bảng tên ghi thân phận của người vẽ: Thượng Hương Văn Viện - Phong Phiêu Phiêu. Mà lúc này, Phong Phiêu Phiêu đang ở cùng người tổ chức cuộc thi, đồng thời cũng là lão sư của cô sóng vai đi tới từ hành lang của phòng triển lãm.Bấy giờ là đầu mùa hạ, thời tiết cũng dần nóng hơn, dáng người của cô cao, thon gọn, mặc một bộ váy dài trễ vai trắng muốt, tà váy xòe dài qua đầu gối, chỉ để lộ cẳng chân trắng thẳng tắp. Bởi vì người vẽ bức họa kia đã tới, trong phòng không ít ánh mắt đều đang đặt trên người cô, chỉ cần nhìn lướt qua cũng cảm thấy một vẻ đẹp an tĩnh tới cực điểm. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em và Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi.

9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Đại Boss Có Quyền Sủng Em

Thuytinh_103 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đại Boss Có Quyền Sủng Em của tác giả Thuytinh_103. Mộ Thị là tập đoàn lớn về lĩnh vực công nghệ thông tin, Mộ Thiên Hàn là tổng giám đốc Tập Đoàn Mộ Thị, anh là một trong số 100 người trẻ tài năng nhất thế giới và được xếp ở hàng số 1, Mộ gia là nơi hào môn đáng mơ ước với số tài sản đồ sộ cùng danh tiếng và thế lực, Mộ Thiên Hàn từ nhỏ đã sống trong giàu sang trở thành đại thiếu gia có quyền có thế, muốn gì được đó, một cái móng tay cũng không phải động vào bất cứ việc vặt gì.Cho nên tính khí rất cao ngạo lạnh lùng, một người luôn hướng đến sự cầu toàn trong công việc nên hai từ tình yêu dường như đã bị xóa từ lâu trong từ điển của anh, trong mắt anh tất cả đều không cùng đẳng cấp cư nhiên lại có rất nhiều mỹ nữ săn đón bởi dáng vẻ thư sinh đẹp đến hoàn mỹ, đôi mắt đen với ánh nhìn thâm sâu, hàng mi dày quyến rũ, hai chân mày rậm đầy khí thế, sóng mũi lại cao, đôi môi đỏ thấm, gương mặt sáng thu hút, một cái đẹp lạnh lùng lại thu hút, khóe môi ít khi nào nở ra nụ cười, nếu có người muốn tiếp cận gần gũi hắn chắc là rất rất khó và gần như là chuyện không thể bởi tính khí u ám, công việc công việc luôn là người yêu của anhĐã 30 tuổi nhưng người ta vẫn chưa khui bảo đao lần nào, luôn cẩn thận giữ gìn rất kỹ, có khi anh còn có ý định đem nòng nọc đi bảo tồn đợi ngày không còn lãnh đạo Tập Đoàn được nữa mới nghĩ đến chuyện miễn cưỡng sinh con, trong thế giới của anh tuyệt đối không để phụ nữ có mặt, mãi mãi luôn luôn yêu nhất là công việc. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương và Ta Không Thành Tiên.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Hóa Ra Đã Bảy Năm

Phi Yên | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hóa Ra Đã Bảy Năm của tác giả Phi Yến. Cô gái như cảm thấy hơi ấm từ bàn tay đang mơn trớn trên da thịt mình ,không ngần ngại choàng tay qua ôm lấy thắt lưng anh,đầu thì  dụi dụi vào ngực anh như con mèo nhỏ làm nũng ,miệng mỉm cười hạnh phúc.Qua một lúc ,  ngẩng khuôn mặt xinh đẹp  vẫn còn mang vẻ ngái ngủ , mở đôi mắt còn lem nhem  nhìn anh mỉm cười. " Anh về rồi""Ừ.Có nhớ anh không ? Hửm.? "Nói rồi chưa để cô trả lời anh đã áp xuống hôn cô ,nụ hôn anh lúc thì nhẹ lúc mạnh ,đê mê làm cô chưa kịp chuẩn bị thì  đã bị cuốn vào lốc xoáy của nụ hôn, không biết từ lúc nào tay cô đã vòng lên cổ anh ,đáp lại nụ hôn của anh .Hai người môi lưỡi quấn quýt quên cả thời gian trôi qua.Hôn đến khi cả hai thở không nổi nữa anh mới quyến luyến buông môi cô ra.Nhìn khuôn mặt ửng hồng còn đê mê trong nụ hôn của cô,  anh bật cười cắn nhẹ vào mũi cô." Khiết Tâm em đang quyến rũ anh sao?" Bị cắn tuy nhẹ nhưng cũng hơi đau cô uất ức lên tiếng. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Khó Dỗ Dành và Lục Gặp Ký Thu.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Theo Đuổi Mẹ Xin Xếp Hàng

Bút Thượng | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Theo Đuổi Mẹ Xin Xếp Hàng của tác giả Bút Thượng. Trời đêm âm u, tịch mịch. Gió cuồn cuộn rít gào quanh trấn nhỏ. “Bụp.” Đèn phòng khám bỗng nhiên vụt tắt, Mạt Hân Vũ nhìn ra ngoài cửa kính, khắp các con đường đều chìm trong bóng tối đen kịt, giơ tay cũng chẳng thấy được năm ngón. “Lại mất điện…mỗi lần giúp cô ấy trực ban là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt cả.” Mạt Hân Vũ nhỏ giọng cằn nhằn, cúi người mò mẫm lấy nến dưới ngăn tủ ra đốt, gió lạnh từ khe cửa lùa vào làm ánh sáng yếu ớt của ngọn nến không ngừng lay động.Cô đến bên cửa kính chuẩn bị khép cửa lại rồi nằm xuống giường bệnh nghỉ ngơi, vừa mới giơ tay ra định đóng cửa lại thì một bóng đen cao lớn đột ngột xông vào. Nói là xông vào chẳng bằng nói là ngã vào. Mạt Hân Vũ giật mình, hét lên một tiếng rồi cũng ngã ra đất theo cái bóng đen đó.“A…” Cô lơ mơ đẩy người đang nằm trên người mình ra, định nhấc chân đi thắp nến nhìn cho rõ người vừa tới, người đang nằm trên mặt đất kia chợt phát ra tiếng rên khe khẽ đầy đau đớn. “Ưm…”Là giọng đàn ông. “Này, anh không sao chứ?” Mạt Hân Vũ nương theo ánh sáng lờ mờ chạm vào cánh tay anh ta. Người anh ta rất nóng! Giống như người bệnh đang bị sốt cao! Mạt Hân Vũ run lên, vội vàng đỡ lấy vai người đàn ông đó dìu anh ta đứng dậy. “Tôi dìu anh lên giường nằm rồi sẽ đi lấy thuốc hạ sốt cho anh.” “Đừng đi…” Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vận Mệnh Thế Gia và Nhặt Tiểu Nha Hoàn Làm Vương Phi.

8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Sợi Dây Chuyền Định Mệnh

Ruby Joy | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sợi Dây Chuyền Định Mệnh của tác giả Ruby Joy. Tần Đình Danh và Đỗ Huệ Di từng là thanh mai trúc mã chỉ vì chìa khóa kho báu của Trương gia mà ba anh đã sát hại gia đình cô khiến cho anh và cô trở thành kẻ thù. Cô được Mộ gia nhận nuôi, đến khi lớn lên thì xin vào công ty của Tần Đình Danh làm trợ lý riêng, nhưng mục đích của cô là làm Tần Đình Danh si mê mình, khiến công ty Tần gia phá sản và giết chết Tần Hải. Song, kế hoạch lại bị gián đoạn vì cô không ngờ chính mình lại rơi vào trò đùa tình ái mà bản thân cô vẽ nên. Cô buộc phải kìm lòng gạt bỏ tình cảm cá nhân để trả món nợ máu. Được một thời gian thì Tần Đình Danh biết được sự thật của Huệ Di, nhưng anh vẫn chọn cách im lặng cố gắng bù đắp cho cô, còn cô cứ theo kế hoạch tiến hành. Ám sát b anh không thành cô lặng lẽ rời đi để tìm cách khôi phục Trương gia và thanh toán món nợ năm xưa. Liệu Huệ Di có vì lửa hận thù mà vứt đi tình cảm của mình để tiếp tục vòng luẩn quẩn thù hận, và liệu cô có chịu buông bỏ khi Tần Đình Dùng dùng chính cái mạng của mình để đền tội? Mời bạn đọc theo dõi tiếp bộ truyện “Sợi dây chuyền định mệnh” của mình nhé. Nhân vật chính Tần Đình Danh: Chủ tịch tập đoàn Tần thị, người thừa kế Tần gia một trong năm thế lực hùng mạnh nhất trong giới hắc đạo là người lạnh lùng, tàn nhẫn, thâm sâu khó lường. Cuộc đời của anh bỗng chốc thay đổi khi cô xuất hiện khiến cho anh trở nên dễ gần, ấm áp hơn. Đỗ Huệ Di/Trương Ái Kỳ: Hậu duệ cuối cùng của Trương gia, được Đỗ gia nuôi dưỡng, . Sau khi Đỗ gia bị tiêu diệt, cô được Mộ gia nhận nuôi. Mang trong mình hai mối thù giết cha diệt tộc, vừa của gia đình máu mủ vừa của gia đình cha nuôi, cô lên kế hoạch trả thù cho mình. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc và Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh.

19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Hoàng Sansan | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi của tác giả Hoàng Sansan. Hạo Hạo , em ngoại trừ giỏi bắn súng ra thì không giỏi gì hết . Làm vợ của Đại thiếu soái uy lãnh đáng sợ như anh , em thấy mình không xứng. Hân Hân , nghe cho kĩ . VƯƠNG KÌ HẠO TÔI CÁI GÌ CŨNG GIỎI NGOẠI TRỪ BẮN SÚNG ... với kẻ địch . Còn vấn đề ' bắn súng ' kia , em tự đánh giá được chứ ?Anh nói không giỏi bắn súng là đang vơ sạch mặt mũi của em đấy ? Không sao . Tôi có rất nhiều mặt mũi . Tôi có thể cho vợ tôi dùng cùng , dù sao nhiều mặt mũi quá tôi dùng cũng không hết . Nhưng chỉ trường hợp VỢ TÔI LÀ EM . Cô - Đồng Âu Hân , con gái của ông trùm mafia , từ nhỏ do biến cố nên đến ở Hạ gia , 21 tuổi để trả ơn cho Hạ gia cô đồng ý kết hôn với nhị thiếu soái của Vương gia , thực chất là kết hôn với đại thiếu soái của Vương gia . Cô bề ngoài là tiểu thư bị ghẻ lạnh , yếu đuối , bị 2 vị tiểu thư của Hạ gia bắt nạt , nhưng bên trong.... chỉ có đại thiếu soái mới trị được.Nếu yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện khác như Quái Phi Thiên Hạ và Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân.

51.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!

fairy_galaxies | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!! của tác giả fairy_galaxies. “AAAAAAAA!!!”- Cả căn phòng như rung chuyển, mà độ rung của nó phải tính bằng… richter. Tôi- Nguyễn Hoàng Linh Đan, học viên năm nhất Học viện Royal chẳng nhẽ ngay thứ 2 đầu tiên đã đi học muộn thế này sao? Còn nhớ ngày nhập trường hôm đó…  Nguyễn Hoàng Linh Đan!!! Em có nghe tôi nói gì không đó?Dạ, tại trường mình to và đẹp quá, nên em…- Tôi, lúc đó đang đứng ngẩn ngơ trước tấm biển ” HỌC VIỆN ROYAL” đẹp như mơ án ngữ ngay ngắn bên cạnh cánh cổng to oành sơn màu xanh rêu cổ kính. Mới nhìn qua, chắc ai cũng nghĩ nó phải có thâm niên cả trăm năm là ít ấy chứ, thế mà tôi thì lại chẳng biết nó “mọc” ra ở đây khi nào.Cái trường Đại học kiểu này tôi tưởng chỉ có trong mấy quyển truyện mà tôi hay đọc cho bọn nhỏ gần nhà nghe thôi chứ. Một ngôi trường dành cho quý tộc, trường của con nhà giàu … Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đau đầu rồi. Nhà tôi không nghèo nhưng cũng chẳng giàu có gì, sao mẹ tôi lại cứ nằng nặc bắt tôi phải vào đây học cơ chứ, tiền học mỗi tháng đến cả nghìn $ ấy. Hic… nếu mẹ có thừa tiền sao không cho đứa con nghèo khó đáng thương này đi??? Không nói nhiều, bây giờ em đi theo tôi lên phòng hiệu trưởng trình diện, sau đó tôi sẽ dẫn em lên phòng kí túc xá! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sư Phụ Ta Cùng Ngươi Phi Thăng và Hắc Hóa Đi Bạn Gái Cũ.

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên

Lâm Đan | Ngôn tình | Hoàn thành

Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát. Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau. Cô phân vân không biết có nên xả thân làm anh hùng không, lỡ bọn chúng có súng thì sao?Tại thành phố A, ở một quán ăn nhỏ trong góc hẻm“Lam Lam, hai phần súp cua ở bàn 2, thêm mười xiên thịt nướng ở bàn 7, ba phần trà Long Đỉnh ở bàn 6,...” - chú Sỹ chủ quán hối hả."Vâng vâng vâng" - Phỉ Phùng Lam đổ mồ hôi, giọng còn gấp gáp hơn.Hôm nay quán đông hơn thường ngày.Quần quật đến tận tối mới xong, người Phỉ Phùng Lam gần như ướt đẫm, trán lấm tấm mồ hôi, trông vô cùng tội nghiệp.Chú Sỹ thấy bộ dạng của cô lúc này, giọng xót thương: “Lam Lam, hôm nay cháu làm việc rất tốt. Này, cầm lấy.” - chú chìa tay đưa Phỉ Phùng Lam mười mấy đồng.Cô bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy: “Chú đừng nói là gộp tiền thưởng với cả của hồi môn cho cháu đấy nhé”\*\* *Ý của Phỉ Phùng Lam là tiền chú cho “quá nhiều*”Chú Sỹ cười ha hả: “Yên tâm, đợi đến lúc Lam Lam nhà ra xuất giá, chú sẽ bán cả quán này làm của hồi môn cho cháu luôn.” Chú nói vậy chẳng khác nào trêu cô cả đời không lấy được chồng.Cô tháo tạp dề, không thèm nói chuyện với chú nữa, cười mỉm chi rồi cầm túi xách ra về.Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát.Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau.

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Mùa Xuân Đến Muộn

Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm) | Ngôn tình | Hoàn thành

Quang cảnh lúc 5 giờ sáng vẫn còn chưa rõ ràng. Ánh sáng đèn hắt xuống dưới mặt bàn gỗ màu nâu, chiếu sáng một góc. Trong ngõ nhỏ nghe được loáng thoáng tiếng nói chuyện, thêm cả tiếng chó sủa. Sống lưng Úc Hỉ thẳng tắp ngồi ở trước bàn, cánh tay đè lên trên tập đề thi. Bên cạnh đặt một cốc cafe, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Là loại cafe hòa tan, 1 tệ 1 gói, có thể gượng ép ngăn lại vài phần buồn ngủ, cũng không biết là do trong lòng tự cho là như vậy hay là loại cafe này thật sự có tác dụng.Cô giơ tay vén một góc của rèm cửa sổ, nhìn xuyên qua kính thủy tinh, phía xa xa là bầu trời u tối giống như được bao trùm bằng một dải lụa nhung màu đen. Úc Hỉ nhìn một lúc mới bỏ rèm cửa sổ xuống. Cầm lên cây bút mực màu đen tiếp tục hoàn thành tập đề thi Tiếng Anh còn đang dang dở. Làm xong một tờ đề thi Tiếng Anh thì ngoài cửa sổ trời cũng đã bắt đầu hửng sáng. Trong phòng khách có tiếng bước chân không rõ ràng.Bước chân tiến gần đến cửa phòng thì dừng lại. Liễu Hương Đông đẩy cửa ra thấy Úc Hỉ đang ngồi trước bàn chăm chỉ học bài. Trong lòng bà vui vẻ nhưng cũng lo lắng sợ con gái sức khỏe yếu không chịu được, bà dặn dò: "Trong nồi có cháo, lát nữa con nhớ ăn đấy nhé, mẹ đi trước đây." Liễu Hương Đông làm việc tại một siêu thị lớn ở gần nhà, mỗi ngày đều phải có mặt ở chỗ làm trước 8 giờ, ông chủ rất nghiêm khắc, cũng may chỉ cần ngồi vài trạm xe bus là đã đến nơi. Úc Hỉ gật đầu: "Vâng. Mẹ, buổi tối con phải ra ngoài một chuyến, hôm nay là sinh nhật của Ôn Thiền."

12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt

Phúc Lộc Hoàn Tử | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt của tác giả Phúc Lộc Hoàn Tử. Kiều Diệp bước ra từ phòng phẫu thuật, khung cảnh ngoài cửa kính bị bao phủ trong sắc chiều hoàng hôn. Bầu trời đã không còn trong xanh, giờ đây chìm khuất trong ánh ráng vàng như sắc hoa hồng. Ở phía Tây, mặt trời dần biến mất sau những công trình đô thị cốt thép. Một ca phẫu thuật khẩn cấp tiêu tốn gần 4 giờ đồng hồ. Máy lạnh trong phòng rất mát, nhưng lưng cô vẫn ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo giải phẫu được cởi ra, như có tầng hơi bốc lên, một mảng mồ hôi lớn thấm lên quần áo của cô.Cô rửa tay và khử trùng rồi đem quần áo đến phòng chờ giặt. Bệnh viện tư nhân của tập đoàn Long Đình quả nhiên danh bất hư truyền, điều kiện không có chỗ chê. Hai bác sĩ có thể sử dụng chung phòng khách, buồng nghỉ, phòng vệ sinh có vòi hoa sen, so với một số câu lạc bộ thể hình xem ra còn lớn hơn. Kiều Diệp từng dùng loại ''buồng nghỉ'' đơn giản, thực chất chỉ là lều bạt dựng tạm. Cô kéo từ trong góc ra một mảnh vải nilon, nhúng vào chậu nước, lau mình qua loa, xem như tắm xong. Đối với người không có điều kiện tắm rửa trong 3-5 ngày thì điều này đã quá thoải mái, xa xỉ, có khi chỉ có phụ nữ mới có đặc quyền này.Cô còn nhớ khi đó gió lộng quét qua lều, vài sợi gió luồn qua khe hở, thổi vào cơ thể, ẩm ướt mà ấm áp. Tình cảnh trước kia so với hiện tại quả thật hoàn toàn khác biệt, lệch nhau 5 múi giờ, cách một vạn cây số, sử dụng phương tiện nhanh nhất cũng phải mất 13-16 giờ đồng hồ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hạnh Phúc Nhất Là Khi Có Anh và Ngược Em, Yêu Em.

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Bạn Giường Bất Đắc Dĩ!

Bạc Hà | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bạn Giường Bất Đắc Dĩ! của tác giả Bạc Hà. “A...”  Cầm mẫu giấy có thấm chút thứ chất lỏng màu đỏ, Ôn Tịnh bất giác thốt nhẹ một tiếng. Còn nữa sao? Chỉ là cảm thấy thật lạ lùng, dạo này cô đi ngoài thường xuyên bị ra máu. Đó là dấu hiệu của bệnh lý gì chăng, hay tại cô suy nghĩ quá nhiều rồi. Cũng đã một tháng trôi qua, chuyện này nếu cứ kéo dài mãi hình như không hay lắm...Đứng ngây người một lúc Ôn Tịnh mới quyết định nói chuyện này với bố. Cơ mà nếu như ở nhà có phụ nữ thì tốt quá rồi, khổ nỗi mẹ cô mất sớm nên chuyện này chỉ có thể nói với bố thôi. Nhưng cũng phải nói, có người bố quyền lực kể ra thì thích lắm chứ! “Không cần lo lắng, ngày mai đến bệnh viện để bác sĩ kiểm tra thử xem, bố sẽ hẹn giờ giúp con.” “Vâng.” Cô ảo não đi nhanh về phòng, lập tức mở điện thoại rồi bắt đầu tra. Nhưng với đầu óc không thông thạo chút gì về y học như cô mà đọc thì hoàn toàn không hiểu gì cả. Vẫn nên chờ đến ngày mai thì tốt hơn. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Phu Quân Keo Kiệt và Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh.

8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55