Anh Vũ Tắm Trăng | Ngôn tình | Hoàn thành
Nam nữ trẻ tuổi yêu đương là một chuyện rất bình thường, rất đơn giản, nhất là vào thời đại học không cần tốn nhiều tiền, cũng là lứa tuổi khá đơn thuần. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bạn không phải “hot boy - hot girl”, người bạn theo đuổi cũng không phải “hot boy - hot girl“. Đơn giản là hai người bị đối phương thu hút, chứ không phải suy đoán thận trọng, tránh như rắn độc hay thú dữ, hai người phải trải qua nhiều kiểu thăm dò, tiếp xúc nhiều phương diện mới có thể tu thành chính quả.
117.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Công Tử Hằng | Đam mỹ | Hoàn thành
Tình yêu vốn dĩ rất khó hiểu, khiến người ta càng muốn tìm hiểu lại bất giác lún vào thật sâu. Cậu không hiểu, ở anh có điểm đặc biệt gì hấp dẫn ánh mắt của cậu, lại càng không biết, từ khi nào, cậu đã luôn nghĩ về anh. Cậu chỉ là một người bình thường, có trái tim, có yêu thương. Nào ai nghĩ tới, nhân duyên của cậu lại trắc trở như vậy. Có yêu, nhưng lại không thể tiến bước. Nỗi đau đớn như xé da cắt thịt đó, có mấy ai thấu hiểu?
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Phan Dương Quận Vương phi Phạm Liễu thị mang thai… Sau khi lần lượt sinh hạ một trai một gái Phạm Tiêu Ế và Phạm Ngưng Nhi, thê thất duy nhất của Phan Dương Quận vương – Liễu Mộc Vũ, vào độ tuổi “cao linh” ba mươi hai, rốt cuộc lại có “Lan mộng chi chinh”. Con nối dõi của Phạm gia ít ỏi, hương hỏa duy trì được đến giờ cũng không dễ dàng gì, Liễu thị lại mang thai khi tuổi ngoài ba mươi, toàn bộ Quận vương phủ từ trên xuống dưới vừa vui sướng vừa căng thẳng. Phạm lão Tướng quân mời “Hạt thần y” Hạ Tử Vi đến bắt mạch an thai cho Quận Vương phi, Phạm lão phu nhân lại mang tất cả đồ ăn, dược liệu, huân hương đến hậu phủ, Vương phi Phạm Liễu thị còn bị hạ lệnh cấm, phải chân không chạm đất mà nằm trên giường dưỡng thai.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Nhất Bôi Tửu Lương | Linh dị | Hoàn thành
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, bên cạnh có một đôi vợ chồng mang theo một cô bé tầm năm sáu tuổi đi ngang qua, cả nhà cười cười nói nói thoạt nhìn vô cùng hạnh phúc. “Được rồi, ta đi đặt vé máy bay.” Thiên Lang mỉm cười gật đầu, “Trước đó, ngài có thể chơi trò chơi với ta không?” Chơi trò chơi? Tầm mắt Ôn Dục Nhiễm dời sang một nhà ba người gần đó, nhìn trong mắt Thiên Lang không giấu được sự mong đợi. Cũng không biết là do cảm giác trong lòng hay trùng hợp, chỉ chốc lát đã hiểu y muốn nói gì.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tần Tam Kiến | Đô thị | Hoàn thành
“Căn cứ theo tin chính thức của Cục công an thành phố X, vào khoảng 18 giờ tối ngày 29 tháng 10, một người đàn ông được tìm thấy đã chết trong một khu dân cư vịnh Thiên Nga, anh ta có nhiều vết đâm trên bụng, vách tường phía sau đóng một cây đinh thép ở vị trí trên cao, người bị treo trên tường, nguyên nhân cụ thể về cái chết cần phải tiến hành điều tra thêm.”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Đoàn Mậu Sinh chết rồi, chết trong im hơi lặng tiếng, chết trên giường vợ bé nhà mình. Chuyện vừa thông báo, huyên náo xôn xao toàn bộ Mậu Thành, trên bản đồ Mậu Thành không phải tên là Mậu Thành, nguồn gốc cái tên do dân bản xứ gọi. Mậu, đương nhiên là Mậu trong Đoàn Mậu Sinh. Không ai có thể quản lý nơi này, Đoàn Mậu Sinh một tay che trời, bây giờ vua một cõi chết rồi, chỉ để lại tài sản kếch xù, và ba thằng con trai. Một người do vợ cả đã chết tám năm sinh, hai người còn lại do Vương Trân sinh, là vợ bé Đoàn Mậu Sinh trắng trợn dẫn về nhà không lâu sau khi cưới.Ba người ngồi trong phòng khách, Đoàn Hạc Diên bưng chén trà lườm Vương Trân một cái: “Bố không để di chúc lại, chuyện này giao cho luật sư đi làm đi, Đoàn Hạc Thừa tôi không thể trêu vào, tôi lấy phần tôi là được, các người muốn làm gì đừng lôi tôi vào.”. “Có phải lá gan anh quá nhỏ rồi không?” Đoàn Hạc Đình tựa trên ghế sofa: “Chia tài sản kiểu gì đều là chúng ta chiếm phần hơn, trước kia có bố cho hắn chỗ dựa, giờ bố cũng chết rồi, anh em chúng ta bên nhau, chẳng lẽ không làm hắn chết được?” Vương Trân nhíu mày trừng cậu ta: “Con nói ít thôi.” Vừa dứt lời, hai cánh cửa gỗ dày nặng của nhà họ Đoàn “rầm” một tiếng mở toang hoang. Vương Trân bị dọa đến nỗi run rẩy đứng dậy, dáng vẻ phục tùng rũ mắt quay đầu, nhìn hai người đi tới, nhỏ giọng nói: “Hạc Thừa về rồi.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tâm Hương Tung | Đam mỹ | Hoàn thành
Bởi vì từ nhỏ đã không cảm thụ được sự yêu thương từ cha mẹ, Lâm Gia Nhạc vì thế nuôi một giấc mộng, đó là có thể tìm được một cô vợ dịu dàng, săn sóc, sinh một bé con trắng trẻo đáng yêu. Mong ước của cậu chính là có một gia đình của riêng mình, cậu sẽ dồn hết tình yêu mình đã thiếu hụt vào đó. Cậu mơ về một gia đình mà mọi người đều yêu thương nhau, hoà thuận vui vẻ.Cậu vẫn luôn nỗ lực vì mục tiêu này, nhưng mà kế hoạch vốn là thứ không thể tránh khỏi những biến hóa… Đây là câu chuyện phấn đấu của một tiểu thụ bi đát, đương nhiên, không thể thiếu ôn nhu săn sóc công. Truyện này văn phong chậm rãi, chủ đạo văn chương ấm áp. Nội dung: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, trướng niên nhược thất, chủng điền văn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái lái đò là câu truyện ma mới nhất 2018 kể về Lâm một chàng bộ đội nhập ngũ năm 2013 sau 2 năm được xuất ngũ nhưng với tính tình ưa tự do ghét gò bó, nên sau xuất ngũ Lâm theo bạn làm ăn ở Hà Nội không chịu về quê mặc cho bố mẹ mắng chửi… Nhưng cuối cùng nỗi nhớ quê khiến anh lặng lẽ bắt xe về quê. Mọi chuyện bắt đầu từ đây… về đến bến đò Lâm gặp lại Mai “Cô gái lái đò” người bạn học người mà anh từng cảm mến đến tận giờ mặc dù đã nghe tin Mai đã xây dựng gia đình khi anh đi nghĩa vụ quân sự. Mọi chuyện có vẻ thật suôn sẻ a đang vui vẻ vừa được về gặp bố mẹ lại hay tin Mai đã li dị và đang ở nhà bố mẹ đẻ nhưng khi được bố mẹ hỏi chuyện sao sang được sông cũng biết qua cầu mới xây để qua sông và sự thật Mai “cô gái lái đò” chở a qua sông lúc chập tối đã mất cách đây 2 năm… Vậy cuối cùng cô gái lái đò đưa Lâm sang sông có phải là 1 hồn ma, câu truyện sẽ tiếp diễn như thế nào mời các bạn cùng đọc truyện ma: Cô gái lái đò
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Cung Thanh Hãn | Linh dị | Hoàn thành
Trên mặt y mang theo một nét tươi cười,trên má trái còn có một cái lúm đồng tiền,càng thêm đáng yêu, khuôn mặt mang theo vài phần tinh xảo tựa như bạch ngọc,vài sợi tóc nhẹ rơi xuống bên tai, quanh thân càng tỏa ra một loại khí chất vô hại. Duỗi tay vỗ vỗ con Kê Tiểu Lăng so với những con gà bình thường khác thân thể có chút lớn,Lâm Mạc mang theo nó đi vào đạo quán. Vị trí đạo quán nằm ở ngoại thành gần ngay Hâm Thành,chiếm một diện tích rất lớn phong cảnh cũng tự nhiên có nhiều nơi tú lệ,xinh đẹp,bên ngoài đạo quán còn có một ngọn cờ riêng biệt. Nhưng ở phạm vi này cũng chỉ xem là một ngôi nhà,bên trong đạo sĩ cũng chẳng nhiều tất nhiên hương khói cũng không hề tràn đầy.Nhắc đến Hâm Thành thì không thể không nhắc đến người giàu nhất nơi này Lâm gia,mấy năm nay không chỉ làm ăn, càng lúc càng tốt mà còn cùng đốc quân có quan hệ không tồi. Lâm lão gia là một người thật có phúc, tuy rằng thê tử đã sớm qua đời, nhưng mà lưu lại bên cạnh ba đại nhi tử mà Lâm Mạc chính là nhi tử nhỏ nhất tại Lâm gia. Y cũng chẳng phải là đạo sĩ, nhưng vào lúc mười mấy tuổi đã sinh hoạt tại đạo quán mãi cho đến bây giờ cũng sắp thành niên,vì thế ở tại đạo quán này mọi người điều gọi y là tiểu thiếu gia."A,Kê Tiểu Lăng ngươi đi chậm một chút." Một tiếng gọi lên, Lâm Mạc đi phía sau theo Kê Tiểu Lăng đang ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn tiểu Lăng tựa như chạy vọt vào trong viện chiến đấu với gà khác.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Chị Vi Ma Quái | Đô thị | Hoàn thành
Bọn trẻ con hay bảo tôi là trong cái nhà ấy có ma thật. Tôi thì không tin lắm. Ma quỷ nào ở được cái chốn thối hoắc như thế? Kể cả khi chó mèo không vào ỉa đái lung tung thì chỗ ấy cũng không thể chứa ma được bởi nó vốn dĩ được xây lên để làm văn phòng cho một công ty địa ốc. Mà văn phòng làm việc hành chính thì lấy đâu ra người chết mà lo ma quỷ? Về sau, công ty nhà đất nọ phá sản. Thời buổi tiền tệ mất giá, lạm phát tăng cao, kinh tế suy thoái, không ai muốn mua lại ngôi nhà đó cả. Cuối cùng nó bị bỏ lại, lầm lũi như một cựu chiến binh già nua, cứ mãi hồi tưởng lại những tháng năm huy hoàng.Một đêm hè khó ngủ, tôi ra ngoài sân hóng mát. Gió đêm lùa vào trong ngõ cuốn theo cả rác rến và lá khô. Để đỡ phải ngồi không, tôi bèn châm thuốc hút. Bỗng tôi thấy từ ngôi nhà bỏ hoang có một đoàn người đi ra. Trời tối mò mò, lại ở khoảng cách xa, tôi chỉ thấy hàng chục cái bóng đen thù lù lũ lượt nối đuôi nhau. Bộ dạng của họ trông cực kì quái dị. Có người béo quay như một con lợn nái. Có người lại gầy nhẳng, không khác gì bộ xương khô. Có người lại cụt chân, phải chống bốn cánh tay xuống đất để di chuyển. Một người khác thì có tận ba chân. Người khác nữa lại có cái đầu to như bánh xe ô tô. Họ cứ đi rồng rắn từ trong ngôi nhà ấy ra, không hề để ý tôi đang nửa ngạc nhiên nửa hãi hùng với điếu thuốc lá cháy đỏ lập lòe trên tay. Đột nhiên tôi thấy thằng bé hàng xóm vẫn hay sang nhà tôi chơi đứng ngay bên cạnh. Trong ánh sáng vàng đục lờ mờ của ngọn đèn tròn lơ lửng trước hiên nhà, gương mặt thằng nhóc ấy tái xanh. Môi nó thâm sì như người nghiện lâu năm.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Cuộc phong ba này ước chừng khiến Mã Thừa Ân nghỉ ngơi trên giường hơn một tháng, đợi đến khi có thể đi lại bình thường, đã sắp đến cuối năm, trong phủ, ngoài phủ giăng đèn kết hoa náo nhiệt, trong phủ ngoại trừ lão quản gia còn có Tiểu Mai và Sài Hồ ngược lại khiến không khí ấm cúng lên rất nhiều, Sài Hồ tuy mạnh miệng nhưng cũng không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, cứng rắn một thời gian rốt cuộc cũng hết giận, tuy nói là không có hảo cảm với Mã Thừa Ân, nhưng dù sao cũng không còn ghét hắn như trước nữa.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Bất Vấn Tam Cửu | Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc xử lý khỉ con thì lạnh lùng thô bạo, nhưng lúc không cần xử lý khỉ con hắn lại quay về làm Phương tám tuổi bán ngoan bán thảm. Phương Thiệu Nhất livestream lấy chứng nhận kết hôn ầm ĩ trên mạng hồi lâu. Hắn lại không để tâm, con người hắn bây giờ không đi ra ngoài gặp ai, mọi sự kiện và lễ trao giải đều không tham gia, ở ẩn nghỉ ngơi, đến nhận thưởng cũng phải để đạo diễn đi ra nhận hộ, chỉ nói với bên ngoài rằng thân thể vẫn chưa hồi phục, cần phải tĩnh dưỡng.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tu Hoa Ngộ | Đam mỹ | Hoàn thành
Trời mới biết y còn nhỏ hơn người ta vài tuổi. Hơn nữa, từ nhỏ Yêu Hồ đã nổi danh thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Chỉ cần là mỹ nhân, không phân biệt giới tính, nợ không biết bao nhiêu đào hoa, tuyệt đối là đại họa của giới tu chân. Bây giờ thứ đại họa này muốn cưới hỏi, vốn là việc đáng mừng khắp chốn gửi thư chúc phúc. Nhưng đến lúc biết người y muốn rước là quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân, tất cả đều cứng họng. Quần chúng vây xem tỏ vẻ - Bông hoa nhài cắm bãi phân trâu, ta nhổ vào! Yêu Hồ là đống phân trâu chứ còn gì nữa."... Mọi người đều biết quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân là đệ nhất mỹ nam tử mà. Uyển Thiên Các Chủ xưa nay vốn là phường háo sắc, trong các mỹ nhân đếm không xuể. Thế mà tình cờ một lần nhìn thấy khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn của quốc sư liền động tâm. Uyển Thiên Các là tông phái lớn nhất hiện nay, lại tài đại khí thô, nghe nói lúc cầu hôn mang đoàn xe dài chắn hết tám con phố chính của hoàng thành! Uyển Thiên Các còn hứa hẹn nếu cưới được quốc sư, hàng năm đều sẽ phái hai mươi danh tông sư tới phục vụ hoàng gia." Tiên sinh kể chuyện gõ chiết phiến xuống bàn theo nhịp, vẻ mặt thương tiếc, "Thương thay cho quốc sư đại nhân, vốn là một đại nhân xuất trần tuyệt thế lại bị Uyển Thiên Các Chủ chà đạp. Ông trời đúng là không có mắt!"
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lái xe một đêm, Triệu Vũ mệt mỏi dụi mắt. Những ngày mưa mùa đông luôn đặc biệt ẩm thấp, trên cửa xe bám đầy hơi nước. Lão Vương ngồi bên ghế phụ đã sớm ngủ đến quên trời quên đất, mãi khi xe qua trạm thu phí, Triệu Vũ quay cửa xe xuống, khiến không khí lạnh ùa vào mới đánh thức được ông ta. Sau khi nộp xong lộ phí, xe tải tiếp tục chầm chậm lăn bánh, lão Vương nốc một ngụm trà đặc lên tiếng hỏi “Sắp đến chưa?”
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Vu Triết | Đô thị | Hoàn thành
Từ Bắc nhìn những người phía sau đang cầm mã tấu ép tới, có chút tuyệt vọng, phía trước đã là đường cùng. Không có đường cũng thôi đi, phía trước là vách đá, hắn nhìn lướt qua, trừ một mảng tuyết trắng xóa, đến cọng lông cũng không có, nhảy xuống một cái, cái mạng xui xẻo hai mươi sáu năm ngắn ngủi này của hắn cũng coi như là viên mãn. Nhưng hắn thật không muốn chết ở chỗ này, không đúng, hắn thật không muốn chết, cho dù chết ở đâu.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lăng Mộc đến nay đã tròn 25 tuổi và chưa có một mảnh tình vắt vai, vì anh là gay, anh thích đàn ông. Từ trước đến nay anh luôn tìm kiếm một nửa còn lại của mình, tìm kiếm một ai đó để làm tình. Rồi anh đặt mua đồ kích dục trên mạng. Gặp được cậu bán hàng vô cùng đẹp trai. Cậu bán hàng chỉ cặn kẽ từng món đồ khiến anh đỏ mặt. Anh bắt đầu thích cậu.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
2 Ám Bạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Thư kí của tôi nói cậu ta muốn từ chức. Cậu ta đã theo tôi từ lúc mới tốt nghiệp đại học, làm dưới trướng tôi suốt bảy năm trời, bỗng dưng hôm qua đòi từ chức. Tôi suy ngẫm cẩn thận một lát, có thể là do ngày ấy tôi vỗ mông cậu ta.Xin chú ý, tôi là trai thẳng. Giữa trai thẳng với nhau sờ tí bắp đùi, đét tí cái mông, súng bên súng đầu sát bên đầu thì có vấn đề gì sao? Chẳng phải cậu ta sờ lại là được à, cần gì phải từ chức? Ông chú hai mươi chín tuổi đầu mà cứ làm như gái đồng trinh. Hơn nữa, tôi không hề cố ý, hôm qua tôi lỡ đánh rơi bút xuống gầm bàn, gọi thư kí nhặt lên giúp tôi, cậu ta vừa cúi người, quần tây lập tức căng chặt, lúc nhìn lần đầu tôi cũng chưa muốn vỗ đâu, thế nhưng cậu ta tìm lâu quá trớn, tôi mới không nhịn được vỗ cái bép. Thư kí nhanh chóng đứng phắt dậy, vô cùng kinh ngạc trừng tôi, tôi chả thèm để ý mà còn cảm thấy hứng thú, hỏi: “Đi tập thể hình à? Mông đàn hồi gớm nhỉ. Ở phòng gym nào đấy? Tôi nghĩ mình cũng nên rèn luyện chút đỉnh, mấy tháng nữa tôi chuẩn bị kết hôn rồi, đến lúc đó phải tút lại nhan sắc…”Ai ngờ, thư kí lập tức trở nên dữ tợn, từ trước tới nay tôi chưa từng thấy cậu ta gắt như vậy, cậu ta ném bút của tôi lên bàn, bảo: “Tôi muốn từ chức.” Rồi tự ngoảnh đầu tự tan sở luôn.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Đỗ Thị Phương Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo của tác giả Đỗ Thị Phương Anh. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một lồng ngực rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé lấy một chữ. Cô do quá tức giận nói như hét: ” Đụng phải người ta không xin lỗi lấy một câu đúng là tên vô lại. “Nếu yêu thích thể loại truyện sủng, bạn đừng bỏ lỡ Anh Trai Tôi Là Người Đại Ác hay Yêu Đương Không Bằng Học Tập
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tân Miêu | Linh dị | Hoàn thành
Đô Ngư ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, đêm qua dự báo thời tiết bảo hôm nay có mưa, quả nhiên thật sự có mưa. Mưa nói rơi là rơi, trong chốc lát không có vẻ sẽ ngừng. Đúng lúc đến giờ tan tầm, ngoài đường dòng người vội vàng hối hả, Đô Ngư theo thói quen đi xuống nhìn thoáng qua, chiếc Chery Tiggo* thường đậu dưới tầng đúng giờ này mỗi ngày, nay lại không thấy đến nữa. Con người đã trấn hơn nửa tháng đó. À không, con mèo mới đúng, hôm nay rốt cuộc hết kiên nhẫn rồi sao?Hay là kẹt xe, Đô Ngư thầm nghĩ, đóng máy tính lại, ra tận cửa công ty nhìn một lúc, không phải, hình như không đến thật. Đô Ngư thở phào, người ta bảo mèo giỏi nhẫn nại, trước đó y đã chuẩn bị tinh thần trường kì kháng chiến, không ngờ người này chẳng nhẫn nại như y tưởng, bớt được không ít việc.Chạng vạng mưa rơi càng lớn, cái rét lạnh của gió thu bao trùm, từ trạm xe trở về, cả hai ống quần Đô Ngư đã ướt lướt thướt.Vào cửa liền phát hiện đèn vậy mà đã sáng, Đô Ngư còn tưởng mình đi nhầm nhà. Mấy ngày nay ở đây, mỗi lần về y đều phải dùng sức dậm chân, mà dù có vậy, đèn chưa chắc sáng được, còn tuỳ vào may mắn, sao hôm nay lại nhạy khác thường thế. Trời rất lạnh, Đô Ngư cũng lười nghĩ thêm, nhanh chóng chạy vào nhà, thay quần áo khô rồi thổi lửa nấu cơm.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00