Phượng Tướng Quân Truyền

Tiểu Yêu Lạc Tử | Cung đấu | Hoàn thành

 Phương Tướng Quân Truyện là tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ, cổ trang, cung đình, nhất thụ nhất công, cường công cường thụ. Truyện kể về Na Hào Lặc là tộc trưởng của Đảng Hạng bát bộ liên minh vô cùng căm thù Tùng Mạc quận vương chết tiệt của Hán nhân. Trong tận sâu tiềm thức của Na Hào Lặc từ trước đến nay rằng Hán nhân chẳng có gì tốt cả, bọn họ gian trá, giảo hoạt, giỏi bán đứng lẫn phản bội bằng hữu.  Nguyên bản các trưởng lão của tám bộ tộc đều thống nhất với nhau, bát bộ đồng lòng hợp lực dự trữ nuôi dưỡng chiến mã, huấn luyện dũng sĩ, chuẩn bị chờ thời cơ thích hợp liền liên kết xuất binh đánh tan Thiên triều của Hán nhân.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

[Cao Gia Phong Vân] Lãnh Quân Tình Ái

Lăng Báo Tư | Đam mỹ | Hoàn thành

Cao Lãnh Tư từ nhỏ đã bị mất cha, mất mẹ, còn ba chị em sống nương tựa vào nhau. Hắn đã mang sâu hận thù vào trong lòng, hắn ngày đêm luyện tập võ công không ngừng nghỉ, để mong chờ đến ngày trả thù cho gia tộc. Hắn gặp cậu, cậu chính là con trai của nhà họ Mạc, chính là dòng họ đã giết chết cha mẹ hắn. Hắn muốn lấy cậu để có thể dễ dàng tiếp cận. Nhưng nào ngờ chính mình lại bị cuốn vào tình yêu điên rồ đó. 

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Thiếp Thân Thị Vệ Của Vương Gia

Thúc Thúc | Đam mỹ | Hoàn thành

Hai nhân vật chính của chúng ta là Thập vương gia với Nhược Hàn. Nhược Hàn lúc đầu bị ngược nhiều, bị cái anh Tứ Vương Gia sai toàn bộ thị vệ trong vương phủ thay phiên vào hành hạ. Sau rồi Nhược Hàn biến thành bị tự kỉ luôn, ngồi một chỗ không nói chuyện, không biểu tình, ai làm gì cũng không để ý. Lúc, y bị mắc phong hàn, không có ai chăm sóc cả.

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Khi Ta Nói Lời Từ Biệt Với Thanh Xuân

Khúc Thủy Lão Sư | Ngược | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Khi Ta Nói Lời Từ Biệt Với Thanh Xuân của tác giả Khúc Thủy Lão Sư. Hơn ba mươi tuổi, anh góa vợ, nên cứ độc thân.Mà văn hóa thời bấy giờ dù đã mở cửa, nhưng đồng tính luyến ái vẫn bị xem như "căn bệnh", bị ghê tởm, hắt hủi nếu lộ ra.Hai người có tình cảm với nhau, vì áp lực gia đình, sợ hãi dư luận, chúng ta đành mỗi người một ngả, cũng vì thế mà bỏ lỡ thời gian tốt đẹp nhất của đời người.Mãi cho đến khi hai người tình cờ gặp nhau một lần nữa, liệu họ có thể bắt đầu lại chuyện tình xưa kia? khi họ đã không còn trẻ, khi họ đương nói lời từ biệt với thanh xuân?Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn không nên bỏ lỡ Hạnh Phúc Rồi Sẽ Tới! hay Hoàng Tử Là Nữ Nhi: Triệu Hồi Sư Nghịch Thiên.

4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Độc Sủng Yêu Tinh

Mộng Hi Tuyệt Luyến | Xuyên không | Hoàn thành

Một tình yêu đích thực là mối tình không phân biệt trước hay sau, đúng hay sai. Nó là sự cảm nhận nhịp đập của trái tim mỗi người, từ sự rung động mãnh liệt và sâu sắc đó, chúng ta sẽ hiểu, ta cần gì. Con người cần thời gian để khôn lớn, để thấu hiểu. Cây xanh cần nguồn nước để tưới tiêu. Và tình yêu cần sự bù đắp cùng trân trọng lẫn nhau. Yêu là gì? Yêu là thứ cảm xúc vừa chân thật hiện ra trước mắt, lại vừa mông lung không chân thực. Tình yêu, tại sao lại có thể thiêng liêng đến thế?

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Nhữ Phu Nhân | Dị năng | Hoàn thành

Sống lại? Tiêu Tử Lăng đối mặt những ngày gian khổ nhất khi sắp đến mạt thế, ở mạt thế cũng không dễ sống a! Vì tương lai có sinh hoạt tốt, phải ôm một cái đùi bự trước mới được. Mục tiêu của Tiêu Tử Lăng là nhìn chăm chú vào vương trong vương ở hậu kỳ mạt thế – Sở Chích Thiên, cố gắng làm một đàn em tin cậy đắc lực của anh ta, kỳ vọng lưng tựa đại thụ để hóng mát.Thế nhưng, hoàn thành mục tiêu nhỏ nhoi này vì sao khó như vậy? Anh trai này, anh là người mang theo thiết bị trò chơi gian lận, vốn nên hô gió gọi mưa, đi theo tôi cướp vị trí đàn em để làm chi? Chị gái kia, chị xuyên qua đây muốn tán đại ca nhà tôi? Cũng được đi, nhưng đừng xem tôi là cái đinh trong mắt a, tính hướng của bản nhân rất bình thường. Em trai mặt lạnh, đừng luôn dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh, trên lịch sử không có anh đây rất bình thường, anh là trọng sinh đó. Em gái giả nai, em lăn lộn từ đâu thế hả? Vì sao rành chuyện tương lai còn hơn cả anh đây?

56.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Bí Mật Của Ảnh Đế

Điệp Chi Linh | Khoa huyễn | Hoàn thành

Một buổi chiều đông, nhị hoàng tử Lạc Ninh nằm nghiêng trên ghế sô pha ở thư phòng, cầm một cuốn tiểu thuyết xem đến mê mẩn. Từ nhỏ cậu đã thích đọc sách, hướng đến rất nhiều thể loại, ngoại trừ lịch sử, chiến tranh, văn học nước ngoài vân vân, cũng không thiếu một số tiểu thuyết lưu hành hiện nay như trinh thám, khoa học viễn tưởng, tình yêu lãng mạn. Cuốn ở trong tay cậu lúc này, là một trong những tác phẩm khoa học viễn tưởng đứng đầu bảng xếp hạng mấy năm gần đây.Cuốn sách này kể về việc có người lợi dụng kỹ thuật gen, nhân bản ra những công cụ chiến đấu hình người siêu mạnh, nam chính bị người bí mật khai thác gen, sau đó tạo ra năm thể nhân bản. Năm nhân bản này bị phái đến tham gia một kế hoạch ám sát tuyệt mật bậc nhất. Tình tiết cốt truyện lên xuống phập phồng, tính cách của năm bản sao được khắc hoạ vô cùng sắc nét, kết cục cuối cùng cũng mang đến ấn tượng mạnh.

14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Rốt Cuộc Là Ai Cắn Tôi

Tiêu Đường Đông Qua | Sủng | Hoàn thành

Mặt trời hung ác chiếu thẳng vào lưng An Lan khiến cho cả chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi từ trán chảy xuống, lấm tấm trên cằm, lăn theo từng cơ bắp trên cơ thể An Lan, rơi xuống tấm đệm bảo hộ tạo nên vài dấu vết sâu sắc. Lúc này cậu đã sắp trèo đến tầng hai. Đầu gối khuỵu xuống, đường cong từ cánh tay đến thắt lưng được thả lỏng, có thể nhìn ra cậu đã sử dụng một cách làm rất hay.Chân phải An Lan đạp vào khóa ống nước, mượn lực nhảy lên cửa sổ phòng thay đồ một cách thuận lợi. Trong miệng cậu còn ngậm một hộp thuốc ngăn chặn, khớp hàm không dám dùng sức chỉ sợ không cẩn thận cắn phải ống tiêm bên trong. Ở trên mặt đất dưới chân cậu đặt ba, bốn tấm đệm bảo hộ xếp chồng lên nhau, còn có một vài nhân viên công tác nét mặt căng thẳng mà nhìn chằm chằm cậu. Trên cổ bọn họ đều đeo thẻ công tác, ghi chữ "Phòng Bắn Súng Tỉnh""An Lan, em cẩn thận chút, cái ống nước kia có vẻ không chắc chắn, em đừng giẫm lên." "Ôi chao, đáng lẽ không nên để em ấy đi mạo hiểm như thế..." "Đừng hét bậy nữa, lỡ làm em ấy mất tập trung ngã xuống thì sao?" Đến được nơi cần đến, An Lan mới thở phào một hơi. Một tay cậu bám vào bệ cửa sổ, một tay còn lại gõ gõ lên mặt kính cửa sổ phòng thay đồ. Toàn bộ căn phòng thay đồ tối đen như mực, chỉ còn sót lại một khu vực nhỏ phía trước là được ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào. An Lan úp mặt sát tấm kính nhìn vào trong, lờ mờ thấy được một bóng người đang ngồi trong góc phòng.

20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Bạn Cùng Bàn Cậu Tỉnh Táo Lại Đi

Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành

Đầu tháng tám, thời tiết vẫn rất nóng. Căn phòng quá nhỏ, không khí oi bức, thỉnh thoảng có cơn gió mát thổi qua, cũng có thể khiến cho Đồng Đồng cúi đầu viết bài duỗi cổ nhô ra ngoài cửa sổ, đuổi theo gió. Làn gió mát lạnh qua đi, Đồng Đồng lại vội vàng rụt đầu lại, nếu không sẽ nóng lắm. Tầm mắt của cậu từ lá xanh trên cây đại thụ ngoài cửa sổ quay lại bài thi viết một nửa trên bàn.Xoa nhẹ mắt một cái, hít một hơi, rồi cúi đầu viết tiếp. “Đồng Đồng!” Giọng Bùi Vân vọng vào từ bên ngoài. “Oái.” Đồng Đồng sợ hết hồn, ngòi bút kéo một đường đen dài trên trang giấy. “Ôi…” Bùi Vân đẩy cửa phòng cậu ra, nhíu mày một tay vén tóc mình, “Cục cưng con nóng không, sao không bật điều hòa.” “Luôn luôn sẵn sàng như một chiến sĩ.” Vẻ mặt Đồng Đồng nghiêm túc.“Ra vẻ cái gì, dọa được ai.” Bùi Vân khom lưng véo một cái lên mặt cậu, “Tiền điện điều hòa mẹ vẫn trả được.” “Mẹ phải đến cửa hàng đàn* à.” Đồng Đồng đứng lên, nói sang chuyện khác.

13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

Nguyệt Hạ Kim Hồ | Tiên hiệp | Hoàn thành

Vô số người chết mà sống lại, tuôn ra với các loại động tác mà người bình thường không cách nào làm được, chết lặng đi lại, bò sát. Trong lỗ đen máu tanh, hủ đằng* đỏ thẫm khô quắt không ngừng bò ra, trong nháy mắt, che trời lấp đất, bên tai tràn ngập tiếng kêu thảm kinh hoảng chói tai của đồng bạn, mặt đất âm lãnh ẩm ướt từ từ bị màu máu bao phủ. (*dây đằng hôi thối) Tấm phù vàng cuối cùng trong tay đã cháy thành tro, phù bảo mệnh duy nhất đã không còn nữa. Không, phải chạy trốn...Một khắc khi xoay người, y nghe thấy thanh âm sởn tóc gáy khi gai nhọn chui vào máu thịt, đau đớn khiến viền mắt y mở lớn, tiếp đó là trái tim bị đâm rách, huyết quản bị xé rách, máu phun ra, sống không bằng chết... Trương Thư Hạc mồ hôi đầm đìa bật mở mắt, không ngửi thấy mùi máu tươi, cũng không thấy hủ đằng đỏ thẫm, thân thể càng không có cảm giác đau đớn cực lớn trước đó, chuyện xảy ra ban nãy dường như chỉ là một cơn ác mộng... Khi ánh mắt y thấy chiếc laptop sáng màn hình tiết kiệm trên bàn bên cạnh, nhất thời "vù" ngồi dậy. Không đúng, cho dù là ác mộng, y cũng không nên ở đây... Lập tức cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, thế nhưng nhìn xong, lại dần dần nghi hoặc. Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách hơn bốn mươi mét vuông trước mắt, lúc này trông vừa xa lạ vừa quen thuộc, ánh mắt y chần chừ dừng lại ở mỗi một chỗ cảm thấy nhìn quen mắt. Nếu như nhớ không lầm... Nơi đây hẳn là nơi ở mà y sinh sống hơn mười năm trước, khi đó mình vẫn là một thực tập sinh mới tốt nghiệp, một tháng cầm mấy trăm đồng tiền lương, làm tổ trong căn nhà thuộc tòa chung cư cũ sắp tháo dỡ dời đi mà cha mẹ để lại cho mình, ngày ngày kêu khổ. Nói cách khác, cảnh vật trước mặt hiện tại, không phải là ảo cảnh do độc tố của huyết đằng đâm vào thân thể sinh ra, mà là tồn tại chân thật, thay lời khác lý giải chính là, y... đã trở về mười năm trước? Ý nghĩ này thực sự có chút khó tin...  

24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22

Phương Hoa Tuyệt Đại

Ô Dạ Đề | Xuyên không | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Phương Hoa Tuyệt Đại của tác giả Ô Dạ Đề. Nhưng mà tính tình phong lưu này cũng khiến cậu phải trả giá vì đã không coi trọng tình cảm.Một ngày nọ, cậu chia tay người bạn trai thứ mấy cũng không thể nhớ nổi, cậu đã phải lãnh hậu quả cho hành động vô lương tâm của mình.Khoảnh khắc vừa mới cùng người yêu chia tay, ngay sau đó liền bị đưa tới một nơi không thể hiểu được. Có thanh âm nói cho cậu, muốn từ nơi này thoát ra, chỉ có một biện pháp --[ đi vào vùng đất sáng chói không người kia, đánh bại Ma Vương ở chỗ sâu trong hắc ám. ][ Thắng được hết thảy, cậu đem chúng sinh làm cho điên đảo. ]Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như: Vô Củ hay Kháng Thể Mất Hiệu Lực

17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Show Ân Ái Đều Phải Chết

Lữ Thiên Dật | Võng du | Hoàn thành

Trước tiên phải giới thiệu một chút, lâu chủ là một con mọt quanh năm cố thủ trong nhà, giới tính nam, yêu thích con gái, giá trị nhan sắc không liên quan tới nội dung đáng chửi thề của topic này, thôi thì cứ tự đánh giá là 95/100 điểm đi. Bình thường lâu chủ rất thích chơi game, mà chơi nhiều nhất là một game online cổ phong, xin mọi người đừng đoán già đoán non tên game làm cái gì, lâu chủ chỉ muốn yên tĩnh mà phỉ nhổ mấy cái thôi.

10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Sử Tiền Nam Thê Hàm Ngư Phiên Thân Ký

Đại Thúc Vô Lương | Xuyên không | Hoàn thành

Thời đại nguyên thủy như thế nào? Chính là cái thời kỳ mà loài người vẫn là "khố rách áo ôm" đó! Cái thời đại mà nam nữ bình đẳng, không phân biệt trai gái, không phải giữ những phong tục lễ nghi rườm rà. Thời đại nguyên thủy, đâu có ai làm ra quần áo để mặc, chỉ một thân như nhộng, chạy "nhong nhong" mặc xác người ta nhìn mà thôi!

40.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Nam Phụ Mới Thật Là Tuyệt Sắc

Thẩm Hề Hòa | Dị giới | Hoàn thành

Tô Bạch chính là một kẻ ngụy mặt than, là một tác giả nhỏ chuyên viết tiểu thuyết trên mạng, trường kỳ bán hủ bán manh nên đừng hỏi hắn tại sao không có tiết tháo cùng liêm sỉ. Những thứ này từ lúc không có cơm ăn hắn liền lấy để lấp đầy bụng rồi...Yêu là gì? Là mong muốn cho người mình yêu được hạnh phúc có phải hay không? Vậy, lo cho hạnh phúc của người khác là như thế, nhưng lo cho hạnh phúc của mình? Ai lo đây? Yêu, cái cảm giác này thật sự rất khác biệt so với việc yêu đơn phương. Con người ta cảm thấy ngọt ngào khi yêu, nhưng nếu như là yêu đơn phương sẽ chỉ toàn nếm mùi đau khổ. Hạnh phúc, nó không phải từ lý trí mà có, mà nó phải bắt nguồn từ tiếng gọi của trái tim. Nó thôi thúc chúng ta đi tìm kiếm yêu thương, thôi thúc chúng ta mở rộng ra tấm lòng. Yêu, lẽ nào lại chính là phép màu, thật sự là thiêng liêng như vậy? Hoa nở là vô tình, hoa rơi là hữu ý. Hoa rơi, hoa bay, bay theo làn gió nhè nhẹ thổi, cuốn trôi đi cùng với cát bụi. Vậy còn tình yêu? Liệu nó có thể nào giống như là cánh gió, cứ vô thức bay đi? 

21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Trung Khuyển Bị Bệnh Dại

Chung Hiểu Sinh | Trọng sinh | Hoàn thành

Chạy là chạy theo đi, nhấc cái chân chó con nhỏ xíu lên mà chạy theo. Tình yêu gì mà một người chạy theo, một người kêu, đúng chất đáng yêu, bé nhỏ luôn ý. Chỉ là cái tình yêu này nó có gì đó hơi sai sai, phải chăng cái lão công kia muốn ức hiểu tiểu thụ bé nhỏ không hiểu chuyện không? Thành ra thành một trung khuyển lúc nào cũng chạy theo, nghe lời đến tội nghiệp.Hắn bảo cậu đi Tây chắc chắn là cậu không dám đi Đông rồi, bảo cậu lên giường cởi đồ đợi sẵn, thì cậu chắc chắn sẽ không đi ngủ luôn mà chẳng đợi. Đúng là số phận trung khuyển, nhất nhất nghe theo,Truyện Trung Khuyển Bị Bệnh Dại của tác giả Chung Hiểu Sinh là câu chuyện vui nhộn hài hước dành cho người đọc. Hắn là siêu sao nổi tiếng nhưng một lần tình cờ có cơ hội trọng sinh vào trở thành minh tinh nhỏ, cơ mà… cái tên trung khuyển luôn quỳ gối liếm chân mình kia... thế quái nào lại trở thành tổng tài bá đạo rồi?! Nhưng chân chó vẫn hoàn chân chó thôi.  Đây là câu chuyện hường bay tứ phía.

21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại

Cuồng Tưởng Chi Đồ | Tiên hiệp | Hoàn thành

Thước Cần một thanh thiếu niên chật vật sống giữa xã hội bộn bề khó khăn, mặc dù số tiền trong tay không ít nhưng hắn phải đau đầu vì phân loại sử dụng cũng như phân chia số tiền ấy ra từng bữa chi tiêu nhỏ trong bao lâu? Đó vẫn là vấn đề nan giải của hắn. Sau một lúc giày vò bản thân hắn cũng phát hiện, số tiền hiện có chỉ đủ dùng cho được hai tháng, mà hai tháng ấy quả thật rất kham khổ. Thật ra Thước Cần từ nhỏ đến lớn đều được nuông chiều không thiếu một thứ gì cho nên hắn sinh hư hỏng, vừa học xong trung học, cha hắn đã cho hắn vào một ngôi trường tốt nhất. Mong rằng cuộc đời hắn sẽ không thối nát, nào ngờ Thước Cần hắn to gan trốn học đi chơi game, đến một ngày lão cha phát hiện mắng một trận té tát, bắt hắn lấy vợ. Hắn lại bảo không có hứng thú thế là bị ném ra khỏi nhà. Sau đó... sau đó thì với hai phẩy năm vạn củ... hắn chỉ có thể sử dụng trong hai tháng còn xem đó là bi ai?Một ngày nọ hắn phát hiện ra tập đoàn lớn Vạn Vật cần tuyển một trợ lý vững vàng? Hắn có vạn điều tò mò nhưng không có lời giải đáp. Đã thế hắn cũng đang cần tiền, cần kinh nghiệm để trở về thừa kế nghề nghiệp của lão cha. Cho nên Thước Cần hắn đành đi đến tập đoàn Vạn Vật để xin làm việc kiếm thêm kinh nghiệm và tiền... hắn quả thật túng thiếu... 

9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Võng Du Chi Bị Bao Dưỡng Đích Nhân Yêu

Tiểu Thấu Minh | Võng du | Hoàn thành

Tình hình là em thụ nhà chúng ta từ nhỏ đã mồ côi, sống và lớn lên dưới sự chăm sóc hết sức cẩn thận của ba bà đi bán lợn con... ách! Có gì đó sai sai... à là ba bà chị mới đúng. Thì đó, bên cạnh từ bé đến lớn thứ nhìn thấy nhiều nhất là phụ nữ a~ nên cũng chả lạ gì khi mà ẻm cứ như vậy nhu thuận bước lên con đường làm thụ từ rất sớm cả.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Ân Hữu Trọng Báo

Quyết Tuyệt | Trọng sinh | Hoàn thành

Có thù báo thù, có ơn trả ơn. Một số người khi đã trải qua những thăng trầm, khổ đau trong cuộc sống thì xem đó như là chân lí trong cuộc đời mình. Ai nợ mình cái gì phải bắt người đó trả lại cho bằng được. Nhân tình thế thái chính là như vậy. Hàn Trọng Viễn trải qua không biết bao đau khổ, thăng trầm trong cuộc sống, bị người vợ cùng anh họ của mình lừa gạt tài sản, khiến cậu vĩnh viễn ngồi xe lăn. Cậu vì trả thù đã khiến cho số tài sản đó biến mất, tài sản mà mẹ cậu dùng cả đời để gây dựng. Người khác đối với cậu trăm ngàn ác ý, chỉ có Mạnh Ân vẫn luôn quan tâm, chăm sóc cậu, nhưng cậu lúc nào cũng gắt gỏng với Mạnh Ân. Đến khi Mạnh Ân vì bảo vệ cậu mà chết, cậu mới nhận ra mình đã sai, liền tự thiêu mình để chết cùng Mạnh Ân. Không ngờ cậu còn có hội trọng sinh, sống lại một lần nữa, vào thời khắc cậu còn là một đứa trẻ. Mạnh Ân kiếp này không ngờ người mình yêu thầm lại quan tâm đến mình, yêu thương mình. Hàn Trọng Viễn của kiếp này tự hứa với lòng trả lại hết những ân oán kiếp trước, ai từng hại cậu cậu sẽ khiến kẻ đó phải hối hận, ai tốt với cậu cậu nhất định dùng tình cảm đáp trả. Lần trọng sinh này của Hàn Trọng Viễn là cơ hội để cậu sống một cuộc đời hạnh phúc hơn, đề phòng kẻ ác, yêu thương Mạnh Ân thay cho cậu của kiếp trước. Mời các bạn cùng theo dõi. 

24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:23

Tam Nhật Triền Miên

Mặc Vũ Yên Dạ | Sắc | Hoàn thành

Lâm Thiên Long là cường đạo trên núi Khốn Long, theo như cách nói của hắn, thì bọn họ là cường đạo có phẩm cách. Không giết người, càng không làm nhục phụ nữ, do vậy, so với đám cường đạo ác độc ở những tòa núi khác mà nói, giá trị tiền thưởng truy nã bọn họ cũng thấp hơn nhiều, vậy nên các huyện thành xung quanh căn bản không hề đối phó họ. Mà bọn họ cũng rất tỉ mỉ cẩn thận để duy trì sự yên bình này. Mà Lâm Thiên Long, chính là thủ lĩnh ở nơi đây, ngày trước từng là một người nông dân bình  thường, để bảo vệ già trẻ lớn bé trong sơn trại, hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức, hiện giờ, họ đã có thể mạnh miệng nói rằng mình không hề thiếu đồ ăn thức uống, đã khá hơn nhiều so với cảnh cơm ăn chẳng đủ no của ba năm về trước rồi. Huyện thái gia huyện Quan Hà gần đấy nhất cử đến một tên thuộc hạ cũng là đệ nhất bộ khoái – Liễu Dịch Trần. Nhớ lại mấy ngày nay đấu trí đấu dũng với Liễu Dịch Trần, chính hắn cũng thấy không thể tin nổi. Thực ra… nói là đấu trí đấu dũng vậy thôi, chứ thực tế là hắn bị Liễu Dịch Trần đuổi tới tối tăm mặt mũi, mấy lần liền suýt chút nữa bị y túm gọn. Muốn bắt thì bắt đi, lại còn nói cái gì mà mời hắn về phối hợp điều tra. Chẳng nhẽ y cho rằng Lâm Thiên Long hắn không có đầu óc à, hắn giết nhiều người như vậy, bị bắt về thì chỉ có tội chết. Nhưng may là mấy ngày nay giao đấu, tuy võ công Liễu Dịch Trần rất cao cường, nhưng trước giờ chưa từng ra đòn thâm độc, vậy nên ba lần bốn lượt để Lâm Thiên Long chạy thoát. Thế nhưng, nghĩ đến đây, hắn không kìm được cảm thán, tên Liêu Dịch Trần kia đúng là đẹp thật, lần đầu chạm mặt, còn tưởng y là nữ phẫn nam trang. Để rồi, một ngày kia, khi tên Liễu Dịch Tần khốn nạn kia đã đè được hắn dưới thân rồi, thì mọi chuyện lại theo một cục diện khác…

23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24

Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi

Tô Cảnh Nhàn | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi của tác giả Tô Cảnh Nhàn. Vừa đẹp vừa biết nấu ăn lại có thể đánh nhau, biết bao che khuyết điểm, ít nói - công X thiên tư trác tuyệt, thân thế khúc chiết, thiện lương lạc quan bói quẻ sư - thụHuyền Qua một hôm trên đường về chỗ trọ, bỗng thấy một người năm hôn mê bất tỉnh, cảm giác trong lòng có gì đó rục rịch, vì cảm ứng này mà hắn không do dự đem người mang về.Đối phương sau khi tỉnh lại không ngờ lại không chịu đi.Còn Huyền Qua tự thấy mình việc gì cũng có thể bói được, thế nhưng lại không thể tính chuẩn người này.Trong lúc hắn rối rắm thì người kia lại thản nhiên ăn chực ở chực, thường ngấm ngầm làm nũng, thi thoảng nổi khùng biến thành mèo con mắt hai màu có quái lực, khiến hắn rất… thích.Lục Hào: Tin em đi, em đã tính một quẻ rồi, anh thật sự chính là quái bàn tổ truyền em làm mất hai năm, đã ký huyết khế với em! Nếu không thì làm sao giải thích chỉ có ở sát cạnh anh em mới ngủ được?Huyền Qua: Kiểu làm nũng mới à? Ngoan, tối muốn ngủ chung không?Lục Hào: Em không… Ừm!Nếu yêu thích Tô Cảnh Nhàn, bạn đừng bỏ lỡ truyện Nghe Nói Tôi Rất Nghèo.

15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24