Giang Nam Hồn Cô Nương | Tiên hiệp | Hoàn thành
Trước Khi Trọng Sinh Đạo Lữ Không Uống Thuốc là một trong những câu chuyện do Giang Nam Hồn Cô Nương sáng tác, phải nói đến phong cách sáng tác mới lạ, đặc sắc, dễ dàng lôi cuốn người đọc đi sâu vào tìm hiểu. Cũng như những tình huống buồn cười, có chút phi lý nhưng chính sự phi lý đó khiến cho độc giả dễ chịu thư giãn. Truyện kể về Thời Bạc Y, y vốn là bang chủ của Hợp Hoan tông cao cao tại thượng, vô địch thần võ. Nhưng chẳng có ai hoàn hảo, y cũng vậy, đại khái là y có một thói quen xấu đến nay vẫn chưa có thuốc chữa chính là sau khi tỉnh dậy liền mất hết trí nhớ. Kẻ kỳ quái như Thời Bạc Y cứ ngỡ sẽ sống dở chết dở nhưng không, y sống rất tốt và khỏe như vâm. Bởi vì bên cạnh y luôn có một người bạn, chính là Hạ Hàm Tử luôn luôn kề sát bên cạnh, bảo vệ y, một bước cũng không dám rời. Cho nên mỗi ngày trong Hợp Hoan tông người ta luôn phải tập quen với cảnh tượng quen thuộc, đó chính là đều đặn xuất hiện cảnh tượng tông chủ câu dẫn Hạ tiên sinh. Các đệ tử tỏ vẻ cảm thán, sức mạnh của tình yêu đúng là vĩ đại, tông chủ tuy không nhớ Hạ tiên sinh nhưng vẫn có thể câu dẫn người này.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thân Đồ Thử Phi | Tiên hiệp | Hoàn thành
Trọng Sinh Chi Trứ Ma kể về hai con người, một Tiểu Thạch Đầu xấu xí, và Trọng Đạo Nam dịu dàng, mang theo một nỗi sầu. Hắn từng kể với y về một câu chuyện, cũng từ tảng đá thành yêu, nhưng kết cục lại bi thảm vì đáng lý ra... tảng đá ấy không nên gặp gỡ người trong lòng.Ở kiếp trước, y có thể từ bỏ tất cả cũng chỉ để nhập ma giới vì người. Đến kiếp hiện tại cũng vì người mà trở nên mê muội. Trọng Đạo Nam đã từng là một tu chân giả ưu tú nhất, mọi người đều phải ngưỡng mộ, và ai cũng đặt kỳ vọng vào y. Trở thành một thần giả đi trên đỉnh cao của tu chân. Nhưng Trọng Đạo Nam cứ thế mà đi vào con đường ma giới, từ bỏ tiên căn chỉ vì một "tảng đá", đồ sát thiên hạ, ngược lý dòng nhân quả. Trọng Đạo Nam sống lại, tìm kiếm tảng đá ngốc trước lúc mà nó xuất hiện, nâng niu nó trong lòng bàn tay, bên cạnh hàng ngày, một bằng hữu, một tình yêu mãnh liệt. Sau đó, y nuôi nấng nó... Chỉ vì Trọng Đạo Nam tìm thấy Tiểu Thạch Đầu quá sớm, nên y phải nuôi nó từng ngày, cho dù có thay đổi thời không, Tiểu Thạch Đầu cũng vẫn là một tảng đá ngốc nghếch.
21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Bích Thủy Mai Lạ | Xuyên không | Hoàn thành
Từ thế kỉ 21 xuyên không về thế giới cổ đại dưới hình hài một thái tử của một quốc gia bị diệt vong, Chung Như Thủy không bao giờ ngờ được rằng mình sẽ vướng vào mối tình ở thế giới này mãi không cắt đứt được. Sợ – sợ có một ngày ta yêu người rồi phải rời xa người, sợ một ngày nào đó ta yêu người nhưng người lại rời ta mà đi….Cuối cùng rồi Như Thủy cũng quyết định quên đi nỗi sợ kia và ở lại với Phong Hàn Bích
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Mạc Chu | Trọng sinh | Hoàn thành
Hỏi thế gian tình là gì, mà sao ai cũng phải chìm trong đau khổ? Trao trọn vẹn trái tim cho một người, liệu có nghĩa lý gì hay không? Chung thủy, tại sao lại khó khăn đến vậy? Cứ ngỡ cả đời này sẽ bên nhau, vậy mà thời gian cũng có thể làm phai mờ đi hết thảy. Giá như không gặp nhau thì sẽ không yêu, lại càng không đau như bây giờ.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Cổ Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Thật sự đáng sợ, quá đáng sợ, nàng đâu phải muốn gả cho người kia, nếu không phải thời gian cấp bách, nàng cũng chẳng để vị hôn phu kia vào mắt. Mà có chuyện gì khiến nàng cấp bách gả đại cho một nam nhân bất thường như thế? Nhưng người nam nhân có thể cũng tùy tiện quá mức, vừa nghe nói cha nàng tình nguyện gả nàng cho hắn, thì hắn liền nhận với một điều kiện duy nhất, rằng nàng phải làm được việc nặng.Từ bé đến lớn nàng cũng chưa từng xem bản thân mình là thiên kim tiểu thư đâu, việc chịu khổ cực nàng đã từng đảm rất nhiều, cũng không có gì làm khó được nàng. Nhưng nàng cũng rất thực tế, hắn cư nhiên mang nàng đi làm "thôn phụ" chân chính! Phàm là tất cả việc nông gia lớn nhỏ tất cả đều giao cho nàng xử lý; mà nàng cũng nhân quật cường, cá tính không chịu thua. Đến nỗi cắn răng muốn làm tốt đến nổi phu quân nàng có thể khích lệ nàng một câu, hoặc là cho nàng một cái ánh mắt yêu mến. Bất quá... hắn lại không có bất cứ động thái nào... vì hắn đã mang theo ý nghĩ nàng gả cho hắn, tất phải làm ruộng cực nhọc là điều đương nhiên...
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Triệu Thập Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên ngoài gió lớn thổi vù vù, mây đen đè thấp, nhìn từ đằng xa gần như sắp hòa làm một với đường chân trời. Người đi đường bước đi vội vã, xe cộ trên đường cũng đều rất ăn ý tăng nhanh tốc độ, tất cả mọi người dường như đã sẵn sàng chạy đua với thời gian, muốn tránh đi cơn mưa lớn sắp kéo tới này. Hôm nay, câu lạc bộ Cảnh An đã được người bao trọn, một đám cậu ấm ăn chơi tụ tập ở trong cái chốn tiêu tiền nổi danh thành Bắc này thả sức vui vẻ, trái lại náo nhiệt hiếm thấy.Mọi người cười đùa nhốn nháo, từng người dẫn theo bạn gái của mình, hai hay ba người một nhóm, người thì nói chuyện phiếm, người thì đánh bài. Trên nóc nhà của câu lạc bộ treo một cái đèn pha lê cực lớn, nghe nói lai lịch của cái đèn này cũng không nhỏ, phía trên ngoài chụp đèn pha lê cơ bản nhất ra, còn rủ xuống không ít đá kim cương thật. Vì thế, tia sáng tản ra từ trên thân đèn, tuy rằng là màu vàng tối không chói mắt, nhưng cũng khiến cho người ta không khỏi cảm nhận được hương vị của tiền.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Mèo Con Tai Cụp | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Mễ Mễ cô năm nay cũng đã 20 tuổi kể từ ngày đó cô của cô chính là Triệu Tuyết Nghi bỏ rơi cô thì cô đã lưu lạc khắp nơi không nhà cửa không người thân. Nhưng cho dù cuộc sống có ra sao cô vẫn kiên cường. Tâm hồn cô trong sáng thuần khiết. Cô đẹp tựa như thiên sứ, lúc đó cũng chính vì vậy mà có 1 người đã thầm yêu cô.Tới đại học năm thứ ba cô vì không có tiền đóng học phí nên đành nghỉ học và đi làm kiếm tiền nuôi sống bản thân, cô không từ bỏ ước mơ của mình mỗi lúc rảnh rỗi cô đã tự học bài với những cuốn sách cô đã dành dụm tiền mua chúng. Cô rất thông minh, tài giỏi và xinh đẹp tuy cô cũng có chút nhát và rụt rè và tâm hồn dễ bị tổn thương nhưng không có nghĩa là cô sẽ để cho mọi người bắt nạt mình, cô vẫn cố gắng kiên cường sống trong cuộc sống này...
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Kim86 | Ngôn tình | Hoàn thành
"Thánh chỉ đến…" Giọng the thé của An công công bên cạnh hoàng đế vang lên. Chờ các chủ tử của phủ Thượng thư quỳ xuống thì ông mới đọc: " Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, nay trẫm được biết đích nữ Quý Bích U của Thượng thư bộ lễ Quý Sinh tài sắc vẹn toàn nên trẫm phong nàng là nhất phẩm quận chúa cùng trẫm phân ưu, nay thế quân Đại Sở thế như chẻ tre, trẫm lệnh cho quận chúa làm sứ giả hòa thân, ba ngày sau lên đường, khâm thử."Sau khi nghe xong cả phủ Thượng thư có khiếp sợ, đau lòng và có cả vui sướng khi người gặp họa như phu nhân của Quý thuợng thư và thứ tỷ của Bích U. Thứ tỷ của Bích U là Gia Linh cười trào phúng và nói: " Chúc mừng muội muội – Hừ, để xem sau này ngươi còn là đích nữ cao quý nữa không, sứ giả hòa thân đấy, nói dễ nghe một chút là con cờ cho tướng quân của địch tiêu khiển, còn nói khó nghe thì chính là quân kỹ đó, ha ha. "Nhìn nàng ta cười mà Đào Sương thật tức giận nhưng không biết làm sao vì nàng chỉ là một nha hoàn nho nhỏ thôi. "Muội cũng chúc mừng tỷ, vì từ nay tỷ sẽ là đích nữ của phủ thượng thư" Bích U nói xong thì quay về khuê phòng của mình, sở dĩ nàng nói vậy vì nàng biết nàng ta mơ ước địa vị đích tiểu thư này từ lâu mà nhiều lần bày cớ hãm hại nàng nhưng nàng không sợ nàng ta đâu, nhưng mà lần này thì đúng là kiếp nạn của nàng, nàng chỉ mong phụ thân bớt đau lòng thôi.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Ernest Hemingway | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn. Điều đó khiến thằng bé buồn khi hằng ngày thấy ông lão trở về với chiếc thuyền không, nó luôn xuống giúp lão mang khi thì cuộn dây, cái lao móc săn cá, khi thì cái sào hay tấm buồm quấn quanh cột. Tấm buồm được vá bằng bao bột, cuộn lại trông như một lá cờ bại trận triền miên. Ông lão gầy gò, giơ cả xương, gáy hằn sâu nhiều nếp nhăn. Những vệt nám vô hại trên làn da má của lão do bị ung thư bởi ánh mặt trời phản hồi trên mặt biển nhiệt đới. Những vệt ấy kéo dài xuống cả hai bên má, tay lão hằn những vết sẹo sâu bởi kéo những con cá lớn. Nhưng chẳng có vết nào trong số sẹo ấy còn mới cả. Chúng cũ kỹ như mấy vệt xói mòn trên sa mạc không cá. Mọi thứ trên cơ thể lão đều toát lên vẻ già nua, trừ đôi mắt; chúng có cùng màu với nước biển, vui vẻ và không hề thất bại.
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
susuho9 | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Một cô gái đã bình thường lại tính tình khép mình sẽ rất thiệt thòi! Bắt đầu từ năm 18 tuổi, Trần Minh Hà tôi đã nghĩ như vậy. Tôi hồi còn học sinh là một đứa con gái đầu to mắt cận, khuôn mặt bình thường đến mức cũng chỉ vừa đủ để không coi là xấu. Lại cộng thêm tính tình lười giao tiếp với mọi người xung quanh đã khiến tôi thành công trở thành một mọt sách điển hình. Từ đó tôi lại có thêm năng lực tàng hình. Trên lớp nhiều khi các bạn học quên mất còn có một đứa ngồi cuối lớp là tôi, giáo viên nếu không phải có tên tôi trong danh sách lớp chắc cũng không nhớ ra gọi tôi lên bảng trả bài. Hàng xóm xung quanh thi thoảng đụng mặt tôi sẽ ngẩn ra một lúc để nhớ xem có gặp qua con bé này chưa. Nhìn vào có vẻ đáng thương nhưng tôi lại rất thoải mái với cuộc sống như vậy vì tôi thích một mình, ngoại trừ chăm sóc em trai tôi không nghĩ mình có lí do gì cần phải liên hệ với cuộc sống bên ngoài. Nhưng khi qua 18 tuổi, không còn được nhận trợ cấp của họ hàng, tôi có ý thức quan trọng về việc kiếm tiền, thật nhiều tiền để nuôi em trai. Vậy nên tôi đành phải từ bỏ cuộc sống làm người tàng hình tươi đẹp kia mà " hòa nhập với xã hội ". Từ khi thi đỗ đại học, bắt đầu học năm nhất đại học tôi đã phải cố thay đổi hoàn toàn để trở thành một người hướng ngoại như người ta nói. Mỗi năm tôi lại khác một chút, ăn nói hoạt bát hơn mấy phần, theo đó gu thời trang cũng bớt quê mùa hơn trước.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đan Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành
Là người cha đơn thân nhưng sức hút của anh không vì đó mà ngừng lại, hàng tá cô gái chết bởi những lời nói ngọt ngào, gia thế hiển hách lại đẹp trai ngời ngời của Chung Ly Minh Khiết. Ai cũng có một đôi lần rung động, anh cũng thế thôi. Suốt ngày đi chọc con gái nhưng đến một ngày anh lại rung động trước cô và muốn tiến đến hôn nhân. Nhưng cô lại không đồng ý một cách dễ dàng như vậy.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đương Mộc Đương Trạch | Ngôn tình | Hoàn thành
Diệp Ngưng Hoan tự nhận mình đã luyện tâm cứng như sắt da dày như tường, nhưng nghe âm thanh kia cách đó không xa truyền đến, nàng vẫn không khỏi đỏ mặt, nàng và Lâm Tịnh ngồi lặng lẽ nhìn nhau ở đông viện, tay cầm chén cũng cứng đờ. Khuôn mặt tươi cười của Lâm Tịnh càng tím ngắt, tiếng động càng lúc càng lớn, giọng nói cao thấp và tiếng nước chảy ở khe suối Trân Châu Tuyền trong vườn xen lẫn vào nhau, hơi có chút hương vị kinh tâm động phách. Lâm Tịnh xì một cái, thì thầm nói với Diệp Ngưng Hoan: “Tốt xấu gì cũng ở cùng một viện, cũng không biết đóng cửa sổ… Muốn thị uy hay sao?”Diệp Ngưng Hoan hớp trà, tóc dài đen nhánh được búi kiểu đoàn hoa kế. Tô điểm cho gương mặt đầy đặn của nàng là đôi mắt đen láy như nhìn thấu mọi vật, khóe môi hơi cong lên, cười như có như không. Vừa mới chuyển vào Tịnh Viên này buổi tối hôm kia, hôm nay lại nghe thấy chuyện này, thật khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười. Tịnh Viên là nơi ở của Đông Lâm Vương Sở Hạo bên ngoài Vũ Xương Môn, ban đầu là vương phủ tiền triều. Sau khi Tiên hoàng xưng đế thì khuếch trương sửa thành một viện lớn. Về sau lại ban cho ấu tử của mình là Đông Lâm Vương Sở Hạo. Nay nơi này đã thành chỗ hắn nuôi dưỡng mỹ nữ để tiêu khiển.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
LiLihu Thương | Ngược | Hoàn thành
Chỉ nói xong hơn nửa là bọn họ sẽ cười trộm, trong mắt còn lộ ra ý dâm dục. Thanh Nguyệt từ nhỏ lớn lên trong Tiên Nhạc Lâu, thật lòng mà nói thì, hiện tại hắn cũng không có gì bất mãn. Đã từng phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi, bây giờ mỗi ngày được đến đâu hay đến đấy, sau này chết trong êm đẹp là được. Tiêu Duệ Quân từng cười nhạo hắn mấy lần đã nói “Ngươi đúng là sinh ra đã vô tư.” Tiêu Duệ Quân là khách quen của Thanh Nguyệt, quen nhau đã lâu nhưng lại chưa từng chạm qua hắn. Nguyên nhân vì sao, trong lòng Thanh Nguyệt rất rõ ràng.Tiêu Duệ Quân xuất thân hiển hách, nhà có tiền có thế. Thanh Nguyệt đối với hắn, cùng lắm chỉ là một món đồ chơi xinh đẹp, lúc rảnh thì đem ra trêu đùa, nhưng cũng chán ghét hắn hạ tiện dơ bẩn. Hoàng hôn buông xuống, một ngày chấm dứt. Thanh Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn ra ngoài. Giả Vân nhìn thấy Thanh Nguyệt ra ngoài, trong lòng vui vẻ, vội vàng chạy đến giữ chặt tay hắn “Đã lâu chưa gặp, không biết hôm nay Thanh Nguyệt có thời gian cùng ta trò chuyện một chút không?”Thanh Nguyệt cười cười, rút tay mình ra “Giả công tử thật là biết nói đùa, được ngài coi trọng như vậy chẳng phải là phúc của ta sao? Chỉ là hôm nay thì không được.” Thanh Nguyệt dung mạo diễm lệ, khóe mắt khi cười khẽ nhếch, trông quyến rũ vô cùng.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Vô Biên Khách | Dị giới | Hoàn thành
Đầu xuân đổ một trận mưa lớn, ẩm ướt kéo dài đến khi ánh mặt trời phá vỡ tầng mây âm u, vạn vật bắt đầu sinh sôi. Gió lạnh đem mầm cây nhỏ dưới đất thổi đến nghiêng ngả, sương mù bao phủ ngọn núi dần tan hết. Giữa khe núi, chỉ thấy một cái bóng trắng từ từ nhẹ nhàng đi ra. Bóng trắng đi thực chậm, dáng người mềm mại, nhưng lại đi đến ngã trái ngã phải, thất tha thất thiểu, giống như người uống rượu say mèm. Bỗng nhiên lại thấy y nhảy dựng lên, nhảy một cái, lại nhảy thêm một cái, thân hình lại linh hoạt nhẹ nhàn hơn nhiều so với đi đường, có thể thấy động tác này y làm thập phần quen thuộc.Bóng trắng kia lại nhảy đi, đến khi nhìn rõ, chính là một thân áo trắng như tuyết, răng trắng môi hồng, tóc đen mượt xõa tung phía sau, làn da trắng mịn non mềm, một đôi mắt hạnh trong suốt đầy nước, đuôi lông mày mang ý cười, cực kỳ đáng yêu, trong lúc nhất thời khó nhìn ra là nam hay nữ. Trải qua trăm năm tu luyện, chờ đến thời vận, Bạch Tế cuối cùng cũng hóa được thành người. Y sờ sờ tay chân của chính mình, trong chốt lát còn chưa thích ứng được từ bốn cái chân ngắn ngủn biến thành dáng vẻ này, đầu còn mơ mơ hồ hồ, người cũng phiêu phiêu, đi đường hai chân nhũn ra, cả người đều không có sức.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bất Từ Quy | Khoa huyễn | Hoàn thành
Lạc Mộ đi theo sau Hà công công, xuyên qua những hành lang thật dài tới tẩm cung của Cảnh Đế. Một khắc trước, y còn đang túc trực bên cạnh linh cữu của huynh trưởng trong phủ Quốc sư. Phụ thân và huynh trưởng của y, những người nhậm chức Quốc sư của Chu quốc, đều yểu mệnh. Từ trên xuống dưới Chu quốc đều tin rằng, trong tay gia tộc Lạc thị có kính Khuy Thiên, bảo hộ cho mấy trăm năm xã tắc của Chu quốc. Địa vị của gia tộc Lạc thị rất cao, giống như thần quan trên trời, ngay cả hoàng đế Chu quốc cũng phải được Quốc sư đại nhân thông qua mới có thể kế vị.Chỉ là, nhìn trộm ý trời dẫn đến tổn hại mệnh số, gia tộc Lạc thị qua các đời đều chỉ có duy nhất một hậu nhân, đều có số chết yểu, không thể sống đến răng long đầu bạc. Thiên phú bói toán càng cao, tuổi thọ càng ngắn. Phụ thân của Lạc Mộ là Lạc Chân, may mắn sinh được hai người con trai, huynh trưởng Lạc Tiêu nghiễm nhiên được bồi dưỡng để trở thành Quốc sư kế nhiệm. Thể chất Lạc Mộ yếu ớt từ nhỏ nhưng có linh căn, thích hợp để tu tiên, bị đưa đến tông môn học tập, với hi vọng tuổi thọ kéo dài và có thể duy trì huyết mạch.Trên thế gian này, ngoại trừ người phàm còn có người tu tiên. Bọn họ sống ở Linh Sơn Tiên Vực – nếu không có một người tu tiên khác dẫn đường thì không thể đi được tới đó. Người phàm có linh căn có thể tham gia vào cuộc tuyển chọn đệ tử hằng năm của các đại tông môn, bước lên con đường tu tiên. Người phàm không có linh căn... bị vây trong hồng trần thế tục bình thường, củi gạo mắm muối. Lạc Mộ rời kinh từ năm 5 tuổi, đi đến một vùng núi mờ ảo sương mù tu đạo. Năm 10 tuổi quay lại kinh đô đưa tang cho phụ thân. Bây giờ, y 15 tuổi, lại quay về kinh đô đưa tang cho vị huynh trưởng 22 tuổi.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Aspirinin | Ngược | Hoàn thành
Giang Yến và bạn trai quen nhau khoảng hai tháng, năm trước rốt cục chia tay. Buổi sáng hôm đó Giang Yến đang ngủ, rèm cửa sổ trong phòng ngủ không mở ra, Trương Giả Chi đưa lưng về phía cậu, nhẹ giọng nói: “A Yến anh muốn phấn đấu để tốt hơn.” Lại hỏi Giang Yến: “Em.. chừng nào thì chuẩn bị phấn đấu để tốt hơn.”Giang Yến mới vừa tỉnh lại có chút hoảng hốt, lập tức khẽ cười một cái, hai người bọn họ một người bệnh trầm cảm một người bị bệnh thần kinh, Trương Giả Chi còn nói muốn đi phấn đấu, để lại cậu một mình một người, Giang Yến cảm thấy có chút buồn cười.Cậu nói một câu: “Ồ.” Sau đó chui vào chăn vùi đầu ngủ tiếp. Trương Giả Chi kéo vali ra cửa, cuối cùng chỉ có một âm thanh vang lên “Cùm cụp” đóng cửa lại.Các bạn hỏi Giang Yến có yêu Trương Giả Chi nhiều không? Kỳ thực không có yêu, vì bên người không có ai nên cậu cảm thấy cô quạnh, cậu không quá yêu thích một ai. Bọn họ bên nhau là bất ngờ, Trương Giả Chi có bệnh trầm cảm, áp lực lớn nên thích sống mơ mơ màng màng, lôi kéo Giang Yến đi dạo. Giang Yến thì không nghĩ nhiều, thích có người ở bên cạnh nên theo Trương Giả Chi tìm đường chết. Bọn họ nắm tay cầm chai rượu ở trên cầu vượt gào thét, ôm đầu khóc rống, cuối cùng không có tình cảm gì cũng tự nhiên ở cùng một chỗ.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đêm, hơi lạnh. Mục Sở Sở cứ đứng yên lặng ở cửa phòng bệnh, vẻ mặt không buồn không vui. Trần Kính Đông đứng ở trước mặt cô, đôi mắt cực rét lạnh nhìn cô, mũi phát ra tiếng hừ lạnh khiến cho người ta sợ hãi: "Độc phụ này, cô biết rõ Liễu Liễu đã có thai, cô còn muốn đẩy cô ấy, cô có biết, cô đẩy cô ấy, cũng giết chết con của tôi..." Mục Sở Sở nghe xong chỉ khẽ cười một tiếng, chỉ là cười cực cứng nhắc, cười cực cô độc... Cô biết, Trần Kính Đông hận cô, không, là hận chết cô. Có lẽ y nằm mơ cũng muốn cô chết đi.Cô chiếm vị trí vốn nên thuộc về một người phụ nữ khác, người phụ nữ đó tên là Tần Liễu Liễu, Trần Kính Đông nói, đó là tình cảm chân thành của y. Tình cảm chân thành? Mục Sở Sở cảm thấy vô cùng nực cười, ở trong sơn động đó, Trần Kính Đông từng nói rõ, người y muốn kết hôn là cô. Nhưng mới qua bao lâu, cô ở trong lòng y, đã chẳng còn là gì nữa, chỉ là một độc phụ đê tiện, một sự tồn tại dư thừa.Có lẽ nụ cười của Mục Sở Sở quá mức châm chọc, bỗng nhiên gương mặt Trần Kính Đông cực kỳ khó coi, y như con sư tử nổi giận, xông tới nắm chặt cổ họng Mục Sở Sở. Nháy mắt, lưng cô dán lên vách tường, lạnh lẽo tận xương.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đao Tri Đạo | Ngược | Hoàn thành
Trì Duẫn cảm thấy tay của mình khẽ run, nhưng vẫn yên lặng gật đầu, cố gắng mỉm cười. Cầm số đồ đạc không nhiều lắm trong tay, Trì Duẫn chần chừ trên bậc cửa vào một lát, ba chữ "Em đi đây" như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng anh vẫn không nói gì, hắn sẽ không quan tâm, cũng tựa như hắn chưa bao giờ quan tâm đến anh. Trì Duẫn không ồn ào không quấy nhiễu rời đi như vậy, Tiết Trích Dạ cũng chẳng mảy may ngạc nhiên, đây là thỏa thuận giữa hai người, hắn chấp nhận Trì Duẫn làm người yêu hắn, kì hạn là đến ngày Trì Mặc trở về.Tiết Trích Dạ tin tưởng bản thân là một người tình tốt, ít nhất không bao giờ keo kiệt về mặt vật chất, mặc dù Trì Duẫn chưa bao giờ đòi hòi gì ở hắn. Bờ môi khẽ thành nụ cười tàn khốc, Tiết Trích Dạ nhìn bóng hình Trì Duẫn cầm ô chậm rãi rời đi qua tấm cửa sổ sát đất, đánh cái tách. Cậu ta hẳn phải cảm ơn hắn, nếu không phải cậu là anh trai của Trì Mặc, thì sao hắn sẽ chạm được đến cậu ta? Tiết Trích Dạ, tổng tài Tiết thị, muốn chơi dạng người thì chả có, Trì Duẫn, chỉ là một người bình thường nhất thấp hèn nhất trong đó mà thôi. Tiết Trích Dạ uống một ngụm sâm panh, lạnh lùng bật ra tiếng cười. Nghe nói mẹ ruột Trì Duẫn là một ả gái điếm, con trai của gái điếm, quả nhiên chả khác là bao, đều thuộc loại dạng chận xin người khác đè mình cả thôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tran Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bệnh viện phụ sản Nhân Ái. Phòng cấp cứu vẫn một đèn sáng đỏ rực. Sở Nguyệt vào thời khắc đó như đi dạo qua một vòng âm phủ. Cô đau đến bất tỉnh nhân sự Người giúp việc lúc đưa cô đến bệnh viện thì gọi ngay cho Từ Mạc Phong. Nhưng anh đã tắt máy. Trải qua 4 tiếng đồng hồ trong phòng phẫu thuật. Sở Nguyệt cuối cùng cũng được đẩy ra. Sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy. Sở Nguyệt sinh non ở tuần thứ 24. Đứa bé quá yếu, hiện giờ đã được đưa vào lồng kính dưới chế độ chăm sóc đặc biệt4 tiếng sau thuốc mê đã hết tác dụng. Sở Nguyệt tỉnh lại, cô vô thức đưa tay sờ lên bụng. Cô nhận thấy bụng mình đã xẹp xuống. Con cô đâu rồi? Nó đâu rồi? Cô y tá đứng bên cạnh đang thay ống truyền nước biển, thấy cô đã tỉnh lại. Cô y tá liền mỉm cười " Cô tỉnh lại rồi " Sở Nguyệt không quan tâm đến thứ gì nữa. Nỗi đau dưới hạ thân bắt đầu truyền tới. Cô chỉ quan tâm con cô thôi " Con tôi đâu rồi? " Cô y tá cố ý trấn an cô" Cô đừng quá kích động, cơ thể cô vẫn còn yếu. Cô đã bị sinh non ở tuần thứ 24, đứa bé đang ở phòng chăm sóc đặc biệt " Sở Nguyệt thẫn thờ, cô sinh non sao? Trước đây cô có tìm hiểu, sinh non rất nguy hiểm. Đứa bé đa phần là chết, còn nếu may mắn sống sót cũng để lại di chứng. Sở Nguyệt đau lòng, nước mắt cứ thế trào ra. Cô nghẹn ngào hỏi cô y tá.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Trương Đại Cát | Sắc | Hoàn thành
Không ai không biết tiếng vị trợ lý họ Điền có mặt mũi nhất bên cạnh Thiệu tổng. Thế nhưng không phải ai cũng biết Thiệu tổng phu nhân, cũng mang họ Điền. Thiệu phu nhân vất vả lắm mới ly hôn được, cứ tưởng từ chức luôn là sẽ chấm dứt mối quan hệ cũ. Đến phút cuối cùng mới phát hiện công việc này thế nhưng không cách nào từ.Thiệu tổng nói -------- ly hôn thì có thể, từ chức, không cửa! CP: Thiệu Huy x Điền Điềm. (Ngu đần thâm tình ôn nhu tổng tài công x Ngoài lạnh trong ôn nhu si tình trợ lý thụ.) Trần Tư An x Thiệu Hàm. (Ôn nhu thâm tình minh tinh công x đáng yêu hoạt bát si tình diễn viên thụ.) Thẩm Thần x Chân Hân. (Ôn nhu ngốc nghếch minh tinh công x tạc mao si tình thụ). Ethan x Đường Thước. (Mặt dày vô sỉ mỹ công x ngạo kiểu tạc mao mỹ thụ).
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54