A Đậu | Kiếm hiệp | Hoàn thành
“Trong “Thần điêu hiệp lữ” tên của nàng – Lý Mạc Sầu, nghĩa là không u sầu, nhưng cuộc đời nàng đã thay đổi sau khi Lục Triển Nguyên bỏ nàng ra đi, chưa bao giờ nàng tìm thấy những điều giản dị mang tên “Hạnh phúc”. Nàng cũng xinh đẹp, ngây thơ, thiện lương không kém Tiểu Long Nữ nhưng lại không may mắn gặp được “Dương Quá” của chính mình. U sầu, uất hận đã trở thành người bạn tri kỷ, thành kẻ đồng hành trên khắp những nẻo đường, những quãng thời gian cô quạnh của nàng. Lý Mạc Sầu – sầu hận suốt cả cuộc đời…”
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thân Đồ Thử Phi | Tiên hiệp | Hoàn thành
Trọng Sinh Chi Trứ Ma kể về hai con người, một Tiểu Thạch Đầu xấu xí, và Trọng Đạo Nam dịu dàng, mang theo một nỗi sầu. Hắn từng kể với y về một câu chuyện, cũng từ tảng đá thành yêu, nhưng kết cục lại bi thảm vì đáng lý ra... tảng đá ấy không nên gặp gỡ người trong lòng.Ở kiếp trước, y có thể từ bỏ tất cả cũng chỉ để nhập ma giới vì người. Đến kiếp hiện tại cũng vì người mà trở nên mê muội. Trọng Đạo Nam đã từng là một tu chân giả ưu tú nhất, mọi người đều phải ngưỡng mộ, và ai cũng đặt kỳ vọng vào y. Trở thành một thần giả đi trên đỉnh cao của tu chân. Nhưng Trọng Đạo Nam cứ thế mà đi vào con đường ma giới, từ bỏ tiên căn chỉ vì một "tảng đá", đồ sát thiên hạ, ngược lý dòng nhân quả. Trọng Đạo Nam sống lại, tìm kiếm tảng đá ngốc trước lúc mà nó xuất hiện, nâng niu nó trong lòng bàn tay, bên cạnh hàng ngày, một bằng hữu, một tình yêu mãnh liệt. Sau đó, y nuôi nấng nó... Chỉ vì Trọng Đạo Nam tìm thấy Tiểu Thạch Đầu quá sớm, nên y phải nuôi nó từng ngày, cho dù có thay đổi thời không, Tiểu Thạch Đầu cũng vẫn là một tảng đá ngốc nghếch.
21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Bạch Y Thần | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô chính là cành vàng lá ngọc, ai ai cũng yêu quý, nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, tựa như một cô công chúa bảo bối khiến ai cũng cưng chiều. Cũng giống như cô, anh là một người đàn ông thừa hưởng khối tài sản kếch xù, cả đời có tiêu sài phung phí cũng không hết. Anh cao cao tại thượng, một tay chi phối được cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Uy lực mạnh mẽ của anh khiến cho ai cũng cảm thấy run sợ. Anh chỉ hướng đông, nào ai dám chỉ hướng tây? Sự lạnh lùng của anh đủ để khiến những tia nắng cũng có thể đóng băng vì độ lạnh lẽo. Ấy vậy mà, anh lại yêu cô, dùng cả đời để cưng chiều cô - một cô gái có tính cách khác biệt hoàn toàn với sự lạnh nhạt trầm ổn của anh. Lần đầu tiên gặp mặt, hai người chạm mặt nhau trong một quán bar. Sau đó, số lần mà hai người "vô tình" gặp nhau lại càng ngày càng nhiều. Cô từng bước từng bước tiến tới cuộc đời đầy vô vị của anh, khiến anh rung động. Cô chính là thiên thần, nụ cười của cô chính là tia nắng, đầy rạng rỡ. Anh cưng chiều cô, cả đời đều chỉ muốn ở bên cô. Cô muốn thứ gì, anh đều có thể cho, cho dù là thân xác hay trái tim.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Nghiễn Lãng | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày hè trời nắng đến chói chang, hơn nữa sau giờ ngọ lại càng như chiếc bàn ủi khổng lồ là trên vạn vật. Con xe Cayenne màu đen đang chạy trên đường Du Bách, lốp xe phát ra tiếng “ken két”, tựa hồ có thể nổ banh xác bất cứ lúc nào. Phía trong xe. Một người phụ nữ với lớp trang điểm đậm, trên cổ là chiếc gối ngủ chữ U, đầu ngửa cả ra phía sau, ngủ đến mê man. Có điều nhìn kỹ lại vẫn có thể trông ra gương mặt xinh đẹp tinh xảo của cô ấy. Mặc dù trang điểm đậm thật đậm, vẫn có thể nhìn ra nét tao nhã cùng khí chất thanh cao của cô.Tuy rằng lúc này đang ngủ, nhưng dáng ngủ cũng không đến quá khó xem. Vị trí ngồi bên cạnh là một cô gái, để kiểu tóc mái lưa thưa, nhìn cũng rất đáng yêu. Mà giờ phút này, trên gương mặt cô là cả một bầu trời xoắn xuýt cùng bất lực. Cái người đang ngủ kia tên gọi là Nam Nhược, tên tiếng anh là Southeast, là một người mẫu quốc tế. Hôm nay bọn họ tới tham gia buổi trình diễn của M.J, địa điểm là một chiếc du thuyền cạnh bến tàu. Lúc đến bến, cần phải đi bộ một đoạn, sau đó tiến vào du thuyền, trang điểm rồi chờ đợi đến giờ đi catwalk.Giờ phút này, thời gian còn lại không quá nhiều, mà Nam Nhược thì đang say giấc nồng như chết, chính là một kiểu “bà đây đếch muốn tỉnh dậy.” Nữ trợ lí ngồi bên cạnh dùng mấy đầu ngón tay vò nát góc áo, cắn răng, thanh âm phát ra đặc biệt nhẹ nhàng, “Nam tỷ, đến rồi ạ.”
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Triệu Thập Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên ngoài gió lớn thổi vù vù, mây đen đè thấp, nhìn từ đằng xa gần như sắp hòa làm một với đường chân trời. Người đi đường bước đi vội vã, xe cộ trên đường cũng đều rất ăn ý tăng nhanh tốc độ, tất cả mọi người dường như đã sẵn sàng chạy đua với thời gian, muốn tránh đi cơn mưa lớn sắp kéo tới này. Hôm nay, câu lạc bộ Cảnh An đã được người bao trọn, một đám cậu ấm ăn chơi tụ tập ở trong cái chốn tiêu tiền nổi danh thành Bắc này thả sức vui vẻ, trái lại náo nhiệt hiếm thấy.Mọi người cười đùa nhốn nháo, từng người dẫn theo bạn gái của mình, hai hay ba người một nhóm, người thì nói chuyện phiếm, người thì đánh bài. Trên nóc nhà của câu lạc bộ treo một cái đèn pha lê cực lớn, nghe nói lai lịch của cái đèn này cũng không nhỏ, phía trên ngoài chụp đèn pha lê cơ bản nhất ra, còn rủ xuống không ít đá kim cương thật. Vì thế, tia sáng tản ra từ trên thân đèn, tuy rằng là màu vàng tối không chói mắt, nhưng cũng khiến cho người ta không khỏi cảm nhận được hương vị của tiền.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
thuytinh103 | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Đại Boss Có Quyền Ngược Em là tựa truyện thú vị, dí dỏm và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình, sắc. Hoa Trạch Siêu là con trai duy nhất của Phàm Khiết Thần và Tịch Hạ Di. Hắn là tổng giám đốc Tập đoàn bất động sản lớn nhất nước, ở thành phố Q không ai là không biết đến hắn, vì hắn nổi tiếng với tuyên bố bá đạo, trong thế giới của hắn thì hắn chính là tất cả, dù hắn sai cũng không được người nào dám bảo không đúng. Hắn bá đạo lãnh khốc u ám và tàn ác, với gia thế khủng và thế lực hơn người cái tên Hoa Trạch Siêu là cái tên được nhiều người săn đón nhất, báo chí muốn đưa tin về hắn còn phải dè chừng lo sợ.
25.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
susuho9 | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Một cô gái đã bình thường lại tính tình khép mình sẽ rất thiệt thòi! Bắt đầu từ năm 18 tuổi, Trần Minh Hà tôi đã nghĩ như vậy. Tôi hồi còn học sinh là một đứa con gái đầu to mắt cận, khuôn mặt bình thường đến mức cũng chỉ vừa đủ để không coi là xấu. Lại cộng thêm tính tình lười giao tiếp với mọi người xung quanh đã khiến tôi thành công trở thành một mọt sách điển hình. Từ đó tôi lại có thêm năng lực tàng hình. Trên lớp nhiều khi các bạn học quên mất còn có một đứa ngồi cuối lớp là tôi, giáo viên nếu không phải có tên tôi trong danh sách lớp chắc cũng không nhớ ra gọi tôi lên bảng trả bài. Hàng xóm xung quanh thi thoảng đụng mặt tôi sẽ ngẩn ra một lúc để nhớ xem có gặp qua con bé này chưa. Nhìn vào có vẻ đáng thương nhưng tôi lại rất thoải mái với cuộc sống như vậy vì tôi thích một mình, ngoại trừ chăm sóc em trai tôi không nghĩ mình có lí do gì cần phải liên hệ với cuộc sống bên ngoài. Nhưng khi qua 18 tuổi, không còn được nhận trợ cấp của họ hàng, tôi có ý thức quan trọng về việc kiếm tiền, thật nhiều tiền để nuôi em trai. Vậy nên tôi đành phải từ bỏ cuộc sống làm người tàng hình tươi đẹp kia mà " hòa nhập với xã hội ". Từ khi thi đỗ đại học, bắt đầu học năm nhất đại học tôi đã phải cố thay đổi hoàn toàn để trở thành một người hướng ngoại như người ta nói. Mỗi năm tôi lại khác một chút, ăn nói hoạt bát hơn mấy phần, theo đó gu thời trang cũng bớt quê mùa hơn trước.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại một căn biệt thự nhà họ Lâm nguy nga, tráng lệ. Trong một căn phòng ngủ có màu chủ đạo là xanh da trời nhạt và trắng. Có một cô gái đang ngủ không hay "trời trăng mây nước". Có tiếng gõ cửa rồi có một giọng nói từ ngoài nói vào: " Tiểu thư, đã gần trưa rồi. Cô mau thức dậy đi. Kẻo ông bà chủ lại nổi giận đấy ". " Cho cháu thêm 10 phút nữa đi. Chỉ 10 phút nữa thôi "Một giọng nói ngáy ngủ nói ra. " Bà chủ nói nêu bây giờ tiểu thư không chịu thức dậy thì sẽ đích thân bà ấy lên kêu cô đó ". " Hả, được rồi. Tôi thức ngay ". Nghe đến bốn từ " bà chủ lên kêu " cô hoảng hồn bước ra khỏi giường. Nhanh chóng đi thay đồ rồi xuống nhà. Cô mặc một chiếc váy nhẹ nhàng bước xuống.Vừa nhìn thấy cô con gái bước xuống, Liễu Lệ - mẹ của Lâm Mẫn Nhi nói: " Cuối cùng con cũng chịu xuống rồi sau. Mẹ định lên kêu con thức dậy đó ". "Mẫn Nhi, con mau ngồi xuống đây đi, ba có chuyện muốn nói với con "
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đêm, hơi lạnh. Mục Sở Sở cứ đứng yên lặng ở cửa phòng bệnh, vẻ mặt không buồn không vui. Trần Kính Đông đứng ở trước mặt cô, đôi mắt cực rét lạnh nhìn cô, mũi phát ra tiếng hừ lạnh khiến cho người ta sợ hãi: "Độc phụ này, cô biết rõ Liễu Liễu đã có thai, cô còn muốn đẩy cô ấy, cô có biết, cô đẩy cô ấy, cũng giết chết con của tôi..." Mục Sở Sở nghe xong chỉ khẽ cười một tiếng, chỉ là cười cực cứng nhắc, cười cực cô độc... Cô biết, Trần Kính Đông hận cô, không, là hận chết cô. Có lẽ y nằm mơ cũng muốn cô chết đi.Cô chiếm vị trí vốn nên thuộc về một người phụ nữ khác, người phụ nữ đó tên là Tần Liễu Liễu, Trần Kính Đông nói, đó là tình cảm chân thành của y. Tình cảm chân thành? Mục Sở Sở cảm thấy vô cùng nực cười, ở trong sơn động đó, Trần Kính Đông từng nói rõ, người y muốn kết hôn là cô. Nhưng mới qua bao lâu, cô ở trong lòng y, đã chẳng còn là gì nữa, chỉ là một độc phụ đê tiện, một sự tồn tại dư thừa.Có lẽ nụ cười của Mục Sở Sở quá mức châm chọc, bỗng nhiên gương mặt Trần Kính Đông cực kỳ khó coi, y như con sư tử nổi giận, xông tới nắm chặt cổ họng Mục Sở Sở. Nháy mắt, lưng cô dán lên vách tường, lạnh lẽo tận xương.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tran Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bệnh viện phụ sản Nhân Ái. Phòng cấp cứu vẫn một đèn sáng đỏ rực. Sở Nguyệt vào thời khắc đó như đi dạo qua một vòng âm phủ. Cô đau đến bất tỉnh nhân sự Người giúp việc lúc đưa cô đến bệnh viện thì gọi ngay cho Từ Mạc Phong. Nhưng anh đã tắt máy. Trải qua 4 tiếng đồng hồ trong phòng phẫu thuật. Sở Nguyệt cuối cùng cũng được đẩy ra. Sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy. Sở Nguyệt sinh non ở tuần thứ 24. Đứa bé quá yếu, hiện giờ đã được đưa vào lồng kính dưới chế độ chăm sóc đặc biệt4 tiếng sau thuốc mê đã hết tác dụng. Sở Nguyệt tỉnh lại, cô vô thức đưa tay sờ lên bụng. Cô nhận thấy bụng mình đã xẹp xuống. Con cô đâu rồi? Nó đâu rồi? Cô y tá đứng bên cạnh đang thay ống truyền nước biển, thấy cô đã tỉnh lại. Cô y tá liền mỉm cười " Cô tỉnh lại rồi " Sở Nguyệt không quan tâm đến thứ gì nữa. Nỗi đau dưới hạ thân bắt đầu truyền tới. Cô chỉ quan tâm con cô thôi " Con tôi đâu rồi? " Cô y tá cố ý trấn an cô" Cô đừng quá kích động, cơ thể cô vẫn còn yếu. Cô đã bị sinh non ở tuần thứ 24, đứa bé đang ở phòng chăm sóc đặc biệt " Sở Nguyệt thẫn thờ, cô sinh non sao? Trước đây cô có tìm hiểu, sinh non rất nguy hiểm. Đứa bé đa phần là chết, còn nếu may mắn sống sót cũng để lại di chứng. Sở Nguyệt đau lòng, nước mắt cứ thế trào ra. Cô nghẹn ngào hỏi cô y tá.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tiểu Thanh Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Lão Tôn cầm tẩu hút thuốc, âm u nói. Thiếu niên trước mặt đã mười lăm tuổi, thân cao chân dài, gương mặt tuấn tú, tóc húi cua cắt ngắn sạch sẽ, làn da ngăm đen do phơi nắng trong núi cũng không che được sự xuất chúng cùng ưu tú của hắn. Hắn không giống như một người có thể bị chôn vùi ở cái thôn nhỏ này, rõ ràng sớm muộn gì cũng có ngày bay lên bầu trời. Nhưng lúc trước lão Tôn mua hắn về chính là vì muốn có đứa con trai dưỡng già, để Tôn gia có Căn Nhi, đặt tên cho hắn là Diệu Tổ. Lúc này nhìn lại đứa con trai nuôi này, càng nhìn càng thấy có tiền đồ, trong lòng lão Tôn càng hụt hẫng, sợ nuôi dưỡng hắn một thời gian dài vô ích, trong lòng liền không yên ổn.Căn Nhi ở đây ý chỉ có người con trai để duy trì hương hỏa, theo tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ khi còn nhỏ hắn đã rất thông minh, học tập tốt, trước nay đều xếp thứ nhất. Nhưng trong núi không có ai học cao trung, hắn muốn học tập liền phải đến trấn trên. Diệu Tổ kiên trì muốn đi học để kiếm được nhiều tiền, giáo viên cùng hiệu trưởng cũng đều đến nhà khuyên nhủ, lão Tôn thầm nghĩ, chỉ sợ là ông ta không giữ được Diệu Tổ. Ông ta gảy gảy tẩu thuốc trên mặt đất, phun ra một ngụm đờm, dùng đế giày dẫm lên, nói ra lời nói đã suy nghĩ vài ngày để dụ dỗ.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Trường Vũ Trụ | Ngôn tình | Hoàn thành
Tình thân trong gia đình từ cái sự ham tiền của Nhị Nha, bất chấp sự chê cười của mọi người suốt bao nhiêu năm bởi vì mục đích mà chỉ mình cô biết. Tình thân gia đình còn có ở ông nội, bất kể là đứa cháu ruột côi cút của mình hay với đứa cháu không hề có chút máu mủ nhà họ Đỗ. Ông yêu thương từng đứa con, từng đứa cháu mình, chỉ mong cuối cùng chúng nó có được hạnh phúc. Tình thân giữa mấy anh em trai nhà họ Đỗ, ai cũng cả đống tuổi rồi, bình thường không thấy gì, có khi còn châm chích chê bai, chỉ khi một người có chuyện mới thấy hóa ra mình lại nặng lòng như vậy.Ngoài tình thân thì chắc chắn phải có tình yêu, không thì nó đâu còn là truyện ngôn tình nữa. Tình yêu của Nhị Nha và Hồ Duy gần thì ít mà xa thì nhiều, cho dù cô đã từng cất công chạy xa ngàn dặm để đuổi theo anh, để đuổi theo tình yêu của mình. Hai người đều là những người cô độc, bất kể bên trong ngôi nhà đầy ắp tiếng nói cười, cho dẫu bề ngoài vẫn hớn hở, vui vẻ hay bình thản thì bên trong vẫn là khoảng trống mênh mông. Thấu hiểu nên yêu, yêu từ rất lâu mà không ai bày tỏ, bởi khi vượt qua cái ranh giới mong manh đó sẽ là nghiêng trời lật đất.Nhưng mà cho dù có mưa gió bão bùng, có xa xôi cách trở, người có tình thì vẫn được ở bên nhau.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Trường Câu Lạc Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày hai mươi sáu, trong con ngõ hẹp ở hướng Đông một khu phố nhỏ, ngõ này vốn chỉ những hộ dân đã sống lâu ở đây mới biết đến. Ngày thường cũng chẳng ai qua lại, là một ngõ tắt dơ dáy bẩn thỉu. Chu Tư Đồng đeo cặp sách, hoảng loạn vì bị mấy tên côn đồ chặn lại ở góc tường trong con ngõ. Cầm đầu là một tên xăm trổ đầy mình, trong tay cầm một con dao gọt hoa quả, đang tung lên tung xuống, nhìn Chu Tư Đồng cười dâm đãng: "Cô bé, dáng vẻ không tồi đấy, hay là theo anh đi, sau này anh cho em ăn sung mặc sướng, em muốn gì cũng được."Hắn nói xong, mấy tên đàn em đầu tóc nhuộm năm màu đang đứng cạnh cũng hùa theo cười ầm lên. "Đúng vậy, theo đại ca của bọn anh, sau này em chính là chị dâu rồi. Cầm đầu một đám, ai dám trêu chọc em?" Giữa tiếng cười ầm ĩ của bọn chúng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai cánh tay, biểu tình bình tĩnh nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm xem có đồ vật gì thuận tay không. Sau đó, cô phát hiện ra có một chai rượu nằm ở chân tường cách đó không xa, ngoại trừ cái đó thì chẳng còn vật gì khác nữa.Trong lòng nháy mắt đã nắm chắc phần nào, nhưng trước mắt cô vẫn giả vờ tỏ ra sợ sệt, nhút nhát không dám ngẩng đầu, càng không dám nói lời nào. Thấy Chu Tư Đồng không hé răng, tên xăm trổ lại tiến lên phía trước gần cô một chút, ngón tay thô ráp mang theo mùi khói thuốc cộng thêm mùi dầu mỡ, vô cùng thô lỗ sờ lên mặt cô. Sau đó hắn thấy cô gái nhỏ sợ hãi tránh né mặt khỏi tay hắn, bước chân cô lảo đảo dịch sang bên cạnh hai bước. Ba tên côn đồ đứng đằng sau thấy thế, vội vàng ồn ào.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Bùi Trà My | Ngôn tình | Hoàn thành
Điệp thơ thẩn đi lại trong sân trường. Có thể là do hôm nay gió mùa đông bắc về nên trời hơi rét, chứ giờ xuân cũng sắp qua rồi. Kéo cổ áo lên cao, nó bước vào trong sân trường. Mấy cây hoa lũ bạn lớp cô mới trồng cách đây một năm giờ đã lớn lên rồi. Hoa nào cũng rất đẹp, lũ bạn này cũng biết trồng đấy chứ.Điệp nhìn lên cây hoa mang tên mình - hoa điệp. Cây hoa điệp lúc nào cũng dịu dàng đứng ở một góc sân trường, đến hè nó lại nở ra những bông hoa vàng ấm áp màu nắng hạ. Đã có mấy bông bắt đầu nở rồi đấy, Điệp nhủ thầm. Giá như rằng Điệp là nữ thần hoa, nó sẽ úm ba la biến cho cây hoa luôn ra bông suốt bốn mùa.Cuối cùng thì cái Thanh cũng về. Đúng là, lúc nào cũng chỉ thích ăn quà vặt là giỏi! Bắt người ta chờ mãi từ bấy đến giờ. Kìa coi đi! Trên tay cầm hết ô mai rồi lại đến sấu dầm, miệng lại rau ráu bim bim, sao mà ăn lắm thế không biết? Vậy mà vẫn có được dáng đẹp, cái Thanh này sao mà tài hơn cả tài! Điệp mặt buồn xo, nó định cãi gì đó nhưng nhìn cả lớp ai cũng làm được bài đành im lặng. Ai bảo nó kém môn này chứ? Bài kiểm tra vừa rồi chắc hẳn Điệp chỉ được 6, 7 điểm là hết cỡ.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Trúc Quân | Ngôn tình | Hoàn thành
Tim Nhật Phương đập hỗn loạn trong lồng ngực chẳng khác nào chú bướm con bị vướng vào vợt khi thêm lần nữa mắt cô chạm phải cái nhìn cháy bỏng của người đàn ông mặc vét trắng. Cô từng để ý người đó từ lúc còn bé. Ngày ấy Nhật Phượng là một đứa trẻ con nhưng cô đã biết...thích và thương quan tâm đến đôi mắt luôn luôn ánh một nụ cười bên trong của Nhã. Tám chín năm ròng Phượng mới gặp lại " Nụ cười trong mắt " ấy và rõ ràng ký ức đã không nói nói được hết những cái riêng của Nhã, mà suốt thời gian dài, có nhiều lần cô đã tưởng tượng khi chợt nghĩ tới anh.Len lén nhìn về phía Nhã lân nữa, Phượng bồi hồi. Có một nét gì rất riêng trong từng cử chỉ của anh. Phóng khoáng, tao nhã và duyên dáng một cách tự nhiên. Khuôn mặt anh với chiếc cằm hơi bướng, chiếc mũi thẳng như bị lu mờ bởi đôi mắt sau đen và đôi mi rậm cong. Ngày xưa cô chỉ cảm nhận đơn thuần là: "Anh Nhã có đôi mắt đẹp". Còn bây giờ thì... Phượng tự thấy mà mình nóng bừng, hồn chợt trào lên nỗi xôn xao rất lạ. Sự cảm nhân cái đẹp của đứa trẻ con ngây thơ hồi nào được nhân lên gấp bội, biến thành cơn cuồng phong xúc cảm mà Phương đã hoàn toàn bị sức mạnh giông gió của nó chế ngự, để hầu như suốt buổi tối nay cô cứ phải luôn nghĩ tới và luôn để ý tới Nhã.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Second_angel Nguyệt Thiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái nhỏ dùng chút lực tàn ngăn cản những hành động sai trái của người đàn ông. nhưng liệu cô có đủ khả năng thoát khỏi sức mạnh của người đàn ông chưa qá 27 tuổi này? Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má người hầu gái....những giọt nước mắt bất lực Sáng hôm sau... Trong khuông mặt bơ phờ..người đàn ông hoảng hốt trước những gì mình đã làm tối qua.. ngước nhìn đôi mắt đỏ hoe của người hầu gái...anh quá đổi xấu hổ trước những gì mình đã làm..những lời xin lổi quá muộn màng: "tôi...tôi..tôi xin lổi..tôi tưởng cô là Mẫn Mẫn..tôi.. ". "Tuệ Nhi tự biết thân phận tự hỏi k dám trèo cao..chuyện tối qua...Nhi mong là nó chỉ là cơn say...xin cậu chủ..đừng nhắc tới nữa..Tuệ Nhi thấy rất thẹn với cha mẹ.. "cô hầu gái đôi mắt đỏ hoe..rưng rưng mà nói... làm s chấp nhận đc..khi thân phận 2 ng qá cách biệt.. 1 cô hầu gái..nào dám trèo cao.. "tôi xin lổi...tôi..sẽ chịu trách nhiệm.. Tuệ Nhi k đòi hỏi cậu chủ phải chịu trách nhiệm...chắc chán lão gia sẽ k chấp nhận chuyện này...1 giấc mơ...Tuệ Nhi chỉ xin cậu từ nay đừng nhắc đến chuyện này nữa..tôi biết trong lòng cậu chỉ có Mẫn tiểu thư... ". "cô ấy...đã k cần tôi nữa..cái cô ấy cần là quyền lực và địa vị...những thứ đó..tôi có thể cho cô ấy..cớ sao..cớ sao cô ấy k từ bỏ những tham vọng của mình...cớ sao????"
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thượng Thả | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Oai Nị Mật Đường của tác giả Thượng Thả. Luôn luôn thong dong tự nhiên thiếu nữ nhĩ tiêm bỗng dưng nhảy hồng, tránh ra thiếu niên tay liền muốn chạy.Chỉ là dung lễ đã sớm dự đoán được sẽ có một màn này, trong tay tơ hồng không biết ở khi nào lại quấn lên hai người chỉ gian.Thanh tuyển soái khí bạch y thiếu niên nhẹ nhàng cười rộ lên, tiếng nói mát lạnh: "Đều nhìn cái gì? Mười mấy năm trước liền đính hôn từ trong bụng mẹ, ở bên nhau sớm muộn gì sự."Dân quốc thời kỳ giấy hôn thú thượng có như vậy một đoạn lời nói:Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp.Bặc tha niên bạch đầu vĩnh giai, quế phức lan hinh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Đáng Yêu Hơn Cả Đường của cùng tác giả.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Tiểu Nãi Đại Qua | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vạn Nhân Mê Không Dễ Làm của tác giả Tiểu Nãi Đại Qua. Nhưng những người bị cậu mê hoặc, chìm đắm trong sắc đẹp của cậu nào biết được cậu lại có vô số thủ đoạn thu phục lòng người, thâu tóm nhân tâm.Người thích cậu rất rất nhiều, mọi người đều khen cậu là mỹ nhân anh túcNhưng rồi Trà Thư lại tự tử, không ai hiểu vì sao, mà sau đó hệ thống đã trói định cùng Trà Thư, đưa cậu tới các thế giới khácCậu sẽ sống dưới vô số thân phận, mà phải khiến cho những người đó có được nhân sinh thật xuất sắc.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Chi Tướng Quân hay Sau Khi Bị Cắm Sừng, Tôi Mang Thai Con Của Boss.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Bỉ Ngạn Vong Xuyên | Tiên hiệp | Hoàn thành
Nàng là con gái thứ của một ông quan lớn trong triều, địa vị cao quý là vậy, nhưng nàng luôn thuần khiết, tốt bụng, yêu những thứ nhỏ bé và trong sáng. Nàng được học y thuật bởi một sư phụ, vô cùng hảo soái, vô cùng lạnh lùng, vô cùng tài giỏi, cao cao tại thượng. Hắn là sư phụ của cô, bản tính chẳng đâu vào đâu, cứng ngắc. Hắn dạy nàng học y thuật từ những ngày đầu tiên, nàng không hề muốn đi theo y hệt phương trâm trong sách, nàng muốn sáng tạo, muốn phát triển và tìm tòi, nàng vô cùng năng động và lém lỉnh thử hết các loại y dược này đến y dược kia, cho ra loại thuốc tốt hơn. Nhờ hắn, mà nàng trở nên vô cùng giỏi y thuật, nhưng cũng nhờ nàng, mà cuộc đời của hắn có thêm bảy màu của ánh cầu vồng toả sáng. Một người là sư phụ, một người là đồ đệ, bỗng họ có tình cảm nam nữ với đối phương từ bao giờ. Họ yêu nhau rồi, nhưng lại bị cái gọi là rào cản ngăn cách. Phụ thân của nàng không cho nàng yêu và gặp hắn, vì thân phận của hắn chỉ là một thái y trong cung, không có gì lớn. Như hoa bỉ ngạn, có đỏ của máu nhưng cũng có trắng của sự thuần khiết.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57