Nhất Cá Mễ Bính | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chiếc Lọ Cầu Vồng của tác giả Nhất Cá Mễ Bính. Khương Tùy Tranh chen vào trong góc hàng cuối cùng trên xe bảo mẫu, ngồi bên cạnh một thanh niên tóc vàng tên Niệm Thịnh Ân, Niệm Thịnh Ân thoạt nhìn chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, đang cầm điện thoại chơi game, vừa chơi vừa chửi, chửi thề nói tục hết bài này đến bài khác, Trần Bằng ngồi ở vị trí kế bên tài xế quay đầu quát: “Ngậm miệng lại! Nói bao nhiêu lần rồi, nuốt mấy câu chửi thề của cậu vào đi! Nếu như bị fan nghe được, để tôi xem cậu thanh minh thế nào!”Niệm Thịnh Ân bĩu môi, nói: “Anh Trần à fan của chúng ta ở đâu ra, với lại, bây giờ còn chưa chính thức ra mắt nữa, hơn nữa cho dù đã ra mắt, họ nghe được thì thế nào? Em chơi game mắng vài câu thì có làm sao? Đây không phải là chuyện thường tình của con người sao, thần tượng cũng là người, cũng phải ăn uống ngủ nghỉ cáu gắt chứ.” Dáng dấp của cậu ta không tệ, nhưng giọng hơi khàn, có vẻ là vừa qua khỏi kì vỡ giọng, nghe ngứa tai, bảy người ngồi trên xe ngoại trừ tài xế và phó lái, còn có ba người đang ngủ, Niệm Thịnh Ân ríu ra ríu rít liên tục khiến ba người kia phải mở mắt ra.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Con Đường Trở Thành Thiên Hậu và Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Mộc Qua Hoàng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang truyện Chuyện Này Quá Sức Rồi của tác giả Mộc Qua Hoàng. Mấy tờ bài thi được đặt trên bàn làm việc, trên từng tờ đều vẽ đầy dấu gạch chéo thảm đến mức không nỡ nhìn, tờ này còn thảm hơn tờ kia, người chấm bài thi nhanh chóng phát hiện, đối với thí sinh này mà nói phương pháp chấm bình thường cũng không áp dụng được, thế là đến một trang khác chỉ còn lại lác đác mấy dấu móc màu đỏ mà thôi. Trong cột họ và tên giương nanh múa vuốt viết hai chữ, viết ngoáy đến mức giống như mọc một bụi cỏ dại, nhưng ngòi bút lại mạnh mẽ. Họ và tên thí sinh: Hứa Thịnh. “Tự em nhìn điểm số lần kiểm tra thử này xem.” “Điểm bình quân cách 30 điểm cả một đoạn dài, đừng nói cố gắng thi đại học, thầy thấy với trình độ này của em thì còn phải học lại cấp 2 đó!” Giáo viên chủ nhiệm lớp Mạnh Quốc Vĩ đang nói thì cất cao giọng lên, quát một tiếng làm cho nửa cái hành lang bên ngoài văn phòng đều có thể nghe thấy: “Những câu này có câu nào thầy chưa từng giảng trên lớp, đều là những câu cho điểm! Thầy rải gạo lên trên đó, con gà nó còn đoán trúng nhiều hơn em nữa, rốt cuộc là em bị sao thế. Đến trường là đến học hành hay là đến sống qua ngày?!” Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện như Ta Có Dược A! và Vô Củ.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lâm Tát | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trái Tim Người Câm của tác giả Lâm Tát. Hồi nhỏ Trần Thiên Dương vô cùng đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, miệng chúm chím, mắt to tròn đen lay láy, trông chẳng khác nào một bé búp bê được làm bằng ngọc, bế ra ngoài ai cũng yêu. Vì có đứa con xinh xắn mà cả nhà họ Trần cứ vui như tết. Nhưng Trần Thiên Dương lên mấy tuổi vẫn không biết nói. Sau khi dẫn cậu đến bệnh viện một chuyến thì nhà họ Trần chẳng còn hay dẫn cậu ra ngoài chơi nữa.Sau đó, ba mẹ Trần Thiên Dương ra ngoài làm việc, cũng hiếm khi trở lại. Trần Thiên Dương không khóc không quấy, ngoan ngoãn ở nhà với ông bà ông bà. Cậu mặc chiếc quần yếm nhỏ, thấy ai chơi với mình thì ngoác miệng cười toe, để lộ chiếc lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái. Trần Thiên Dương chạy lon ton theo bước chân ông bà như một cái đuôi, không nghe thấy tiếng người khác thở dài, từ từ lớn lên trong thế giới lặng câm của cậu.Năm Trần Thiên Dương mười bảy tuổi, cuộc sống bình lặng và yên tĩnh của cậu bỗng nhiên biến động. Ông nội nằm viện, bà nội đưa Trần Thiên Dương đến chỗ ba mẹ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy và Minh Thương Dễ Tránh, Thầm Thích Khó Phòng.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
reeree_vn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Mạng Hạ Gục Đều Là Của Em của tác giả reeree_vn. Quán cà phê. "Hai ly Latte." Trước quầy là một cô gái với mái tóc đen dài, tóc mái thưa lơ thơ trước trán, khuôn mặt được trang điểm kĩ càng, dưới mắt còn vẽ một trái tim nhỏ xinh. Cô không đeo lens, nhưng đôi mắt lại rất sáng, chiếc mũi nhỏ cao thẳng, dáng môi hình chữ M xinh đẹp, sắc hồng nhạt của màu son làm tăng thêm vẻ xinh xắn đáng yêu của cô. Giống như búp bê vậy.Nếu như không phải cô đang mặc trên người một chiếc quần bò siêu dài rộng, lại còn rách mấy chỗ. "Chào em, quán bọn anh đang có chương trình gọi một món nước thêm mười tệ sẽ được tùy chọn một món đồ ngọt trên này, em xem xem có muốn tham gia chương trình này không?" nam phục vụ nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng thầm nghĩ xem làm thế nào để có được số điện thoại của người trước mặt. "Không tham gia." "Cực kì có lời luôn đấy, những món ngọt này của bên bọn anh nếu gọi riêng thì đều là ba mươi hai tệ một phần đó."Mục Vãn Vãn khẽ nhíu mày, lặp lại lần nữa: "Không tham gia." "Không thì thế này," phục vụ nở một nụ cười tự xem là hút hồn, "Bên bọn anh còn có một hoạt động hạn giờ, chỉ cần viết cảm nghĩ về quán và cách thức liên lạc là có thể nhận được một phần đồ ngọt miễn phí." Hoạt động này đương nhiên là giả rồi, anh sẵn lòng bỏ ra ba mươi hai tệ mua số điện thoại của cô. Mục Vãn Vãn nhìn chằm chằm vào anh ta, một lúc sau, bật cười: "Được thôi, đưa giấy cho tôi." Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi và Bí Mật Thức Tỉnh.
28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Kieuanh nguyen | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Độc Chiếm của tác giả Kieuanh nguyen. " Tôi .. tôi .. không nghĩ gì cả " Giai Kỳ gương mặt lạnh tanh không dám nhúc nhích để hắn chạm vào mặt mình. " Không nghĩ gì sao ? Sao em lại phải trả lời ấp úng ? Đang nghĩ xem làm sao trốn khỏi đây sao ? " Khắc Duật nhìn thẳng vào mắt cô .. Giai Kỳ bị nói trúng tim đen liền có chút hoảng sợ , sao hắn có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô chứ ? " Tôi thật sự không có nghĩ như vậy " Cô khẽ quay mặt tránh ánh mắt sắc bén của hắn , Khắc Duật nghe cô nói vậy cười lạnh .. mặt khẽ gần vào cô hơi thở lạnh khẽ chạm vào mặt cô"Tốt nhất là nên như vậy nếu em có suy nghĩ như thế thì nên loại nó ra khỏi đầu , đừng khiến sự dịu dàng của tôi thành trừng phạt em , bảo bối em biết đó tôi sẽ không nổi giận nhưng một khi đã nổi giận thì em cũng biết kết quả rồi đấy,... " Giai Kỳ nghe hắn nói thì hơi lạnh sống lưng , Khắc Duật lạnh lùng đến mức có thể bức chết người khác .. phải nói cô rất rất sợ hắn , nhưng cô không có cách nào thoát khỏi người đàn ông này. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma và Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Vô Nhất Vô Bửu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Là Để Sủng (Phần 2) của tác giả Vô Nhất Vô Bửu. " Nhi, hôm nay váy của em hơi ngắn đấy." Đông Tâm nhìn Dạ Nhi Nhi bảo. " Nhi, hôm nay màu son hơi khác thường ngày, đâu phải màu em thích? Có phải đã làm gãy son rồi không?." Dạ Nhi Nhi ôm mớ tài liệu trên tay, cô bất lực nhìn Đông Tâm. Đông Tâm lúc trước đáng ra họ Dạ, nhưng sau đó vì tránh thị phi và dòm ngó đến mối quan hệ của anh và cô nên quyết định đổi lại thành họ Đông.Đông Tâm rất có tính chiếm hữu, dường như mẹ Bạch Doãn Chy và ba Phong Lệ chỉ góp phần sinh ra Dạ Nhi Nhi cô. Còn chăm sóc từ đầu đến cuối đều là Đông Tâm. Đến tận bây giờ cũng vậy. Cô sinh ra đã có tính tự lập, không muốn dựa vào gia đình, ba và mẹ cũng không nói gì. Cuối cùng lại bị Đông Tâm biết được, liền kéo cô đến Đông thị làm việc cho anh. Đông Tâm bây giờ đã rất thành tài, anh tiếp nhận lại sự nghiệp của chú Đông Phương, theo trí nhớ của cô trước kia chú và mẹ cô là bạn tốt với nhau, nên cô mới có một ông anh quan tâm mình đến thái quá như vậy.Cơ mà...nói là anh hai cũng không phải. Lúc nhỏ cô cứ nghĩ anh và cô là anh em, nhưng lớn lên mới biết cả hai không chung quyết thống, chỉ là lúc nhỏ được ba Phong Lệ nhận nuôi. Đó là những gì cô biết được. Còn những thứ đằng sau, dường như ai cũng giấu không cho cô biết. Cô thấy mọi người không muốn nói cũng không muốn hỏi, không làm khó mọi người. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Chiếm Đoạt Em Dâu và Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Cưng Chiều Vợ Hết Mực của tác giả Zuki. Cô mở cửa đứng dựa vào tường , chắc họ đang lên đỉnh nên không để ý đến xung quanh , cô mệt mỏi nhìn họ tỏ ý cười. " Tiểu tam , mông phải ưỡn cao lên nữa , nè nè rên bằng giọng gió ấy nó mới phiêu ". Họ giựt mình dừng hoạt động. " Nhìn cái gì ? Tôi nói cô á , này tiểu tam bộ lần đầu ngủ với trai sao mà tệ thế ? Tôi bảo này , mông phải ưỡn cao lên nữa rên phải bằng giọng gió nó mới phiêu ". Hắn mở to mắt nhìn cô , bắt đầu bất anChẳng phải cô ấy nói đi công tác một tháng ư ? Mới hai tuần mà... " Cô là ai ?" Ả ta cố tình hỏi , cọ cọ ngực vào hắn, hắn vội đẩy ả ra. " Tôi là ai ? Tôi là bà cố nội của hắn " Cô ngán ngẫm nói liếc xéo hắn. Bà cố nội ? Sợ còn hơn thế nữa. " Anh yêu cô ấy là ai vậy anh yêu ?" Cố tình hỏi lại ư ? Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng cực hay như Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng và Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Dã Thảo Hoang Sơn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Nhau Là Duyên Phận của tác giả Dã Thảo Hoang Sơn. Ấy chết, huyên thuyên rồi. Tôi xin tự giới thiệu, tên tôi là Hồ Ngọc Nga, là nhân viên công sở, ngày làm việc tám tiếng. Không như những cô gái khác, tôi không thích shopping hay bỏ hàng giờ để buôn dưa lê. Sở thích duy nhất trong thời gian trống của tôi là chơi game online. Cũng chính vì nó mà đến tận bây giờ tôi vẫn độc thân. Ai cũng bảo tôi "Ế" rồi, tôi cười đáp "Em năm nay mới hai mươi lăm mà chị", miệng cười mà lòng lo…Hôm nay 29-4, chủ nhật đẹp trời. Tôi và "anh" hẹn gặp nhau ở quán cà phê Mưa Phố. Quán nằm cuối con phố tôi đang trọ. Tôi quen anh qua game Đế Thiên Truyền Kỳ, nick name của anh là Vô Tình, còn tôi là Huỳnh Hoa viết liền không dấu. Chúng tôi chưa biết tên thật của nhau, mặc dù đã trao đổi số điện thoại với nhau nhưng mỗi lần trò chuyện vẫn chỉ gọi nick game. Anh chưa từng tỏ tình với tôi qua điện thoại, chỉ cầu hôn tôi trong game một lần duy nhất và tôi đồng ý, thế là thành vợ chồng trong game. Giờ anh nói anh muốn gặp tôi, tôi cũng đồng ý. Tôi và anh chọn ngày, cũng chính là ngày hôm nay, tại quán cà phê này. Theo giao ước, tôi sẽ mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh và áo khoác len màu vàng. Còn anh sẽ mặc áo thun màu sữa hột gà, quần jean đen. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ông Xã Thần Bí và Thuần Hóa Kêu Thú Tiểu Thê Quá Manh Hủ.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Long Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Boss Nữ Hoàn Mỹ của tác giả Long Ngư. Nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi sẽ không cứu cô gái đó, dù cho phải trơ mắt nhìn cô ta bị… Năm đó, tôi cùng khách hàng dùng bữa ở khách sạn, khi đi qua một căn phòng bao, tôi đã nghe thấy tiếng kêu cứu khe khẽ. Tôi đẩy cửa vào thì trông thấy một cô gái xinh đẹp đang bị người ta đè dưới thân. Quần áo cô ta lộn xộn, bộ ngực nửa kín nửa hở, cặp đùi được bao trong đôi tất đen đang bị ép mở ra, đôi mắt cô ta mơ màng nhìn tôi, trong mắt lộ ra sự cầu xin và hi vọng.Máu nóng của tôi dồn lên đầu, tôi lập tức tiến lên đánh gã mập đang đè lên người cô ta. Cô gái đẹp đó nhân cơ hội chạy ra khỏi phòng bao, lúc cô ta chạy lướt qua người tôi, tôi đã nhìn thấy rõ khuôn ngực đầy đặn khiến miệng lưỡi người ta khô khốc đó nẩy lên, còn có một gương mặt đầy vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn kiều diễm của cô ta. Gã mập đó đã say bí tỉ, miệng không ngừng chửi bới, gã bị tôi đánh cho vỡ đầu, khách sạn vội vàng báo cảnh sát, tôi bị dẫn về đồn cảnh sát. Hôm đó là ngày mở đầu cho cuộc sống tăm tối của tôi.Gã mập đó nói tôi đánh gã một cách vô cớ, khiến đầu gã bị chấn động và tổn thương. Gã không những bắt tôi bồi thường tiền viện phí, mà còn định kiện tôi tội cố ý gây thương tích. Ban đầu, tôi vẫn bình tĩnh trình bày là mình làm việc nghĩa, nhưng sau đó cảnh sát nói cho tôi biết rằng không tìm thấy bằng chứng cô gái đó xuất hiện tại hiện trường. Hơn nữa, hôm đó camera giám sát của khách sạn bị hỏng, nên không thấy gì cả. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện như Bí Ẩn Đôi Long Phượng và Vận Mệnh Thế Gia.
103.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Thiên Y Hữu Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thục Nữ Phiêu Phiêu Quyền của tác giả Thiên Y Hữu Phong. Trong phòng triển lãm nghệ thuật của Học Viện CMFU, người đến người đi nối liền không dứt, tại vị trí dễ thấy nhất trong sảnh bày một bức quốc họa cao hai thước, dài sáu thước, tên của bức họa ấy là "hàn giang câu tuyết", hình ảnh thanh lãnh tịch mịch, ý cảnh miên man nhưng lại không hiện ra rõ ràng, chỉ lưu lại trong mắt người xem một màu trắng trên bức họa.Là tác phẩm đạt giải nhất trong cuộc thi vẽ tranh truyền thống, bức họa này danh xứng với thực. Cuộn tranh được dựng thẳng trên mặt đất, mà bên trái nó là một bảng tên ghi thân phận của người vẽ: Thượng Hương Văn Viện - Phong Phiêu Phiêu. Mà lúc này, Phong Phiêu Phiêu đang ở cùng người tổ chức cuộc thi, đồng thời cũng là lão sư của cô sóng vai đi tới từ hành lang của phòng triển lãm.Bấy giờ là đầu mùa hạ, thời tiết cũng dần nóng hơn, dáng người của cô cao, thon gọn, mặc một bộ váy dài trễ vai trắng muốt, tà váy xòe dài qua đầu gối, chỉ để lộ cẳng chân trắng thẳng tắp. Bởi vì người vẽ bức họa kia đã tới, trong phòng không ít ánh mắt đều đang đặt trên người cô, chỉ cần nhìn lướt qua cũng cảm thấy một vẻ đẹp an tĩnh tới cực điểm. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em và Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
thuong | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọn Kiếp Yêu Anh của tác giả thuong. Nhược Mộng từ công ty trở về nhà, cô đi trên chiếc xe máy cũng gắn bó gần chục năm nay. Cô và hắn kết hôn trong sự nhanh chóng khiến bản thân cô vẫn chưa định hình được mọi chuyện, liền bị bố mẹ đem tất cả hành lí sang nhà hắn. Cô cứ như là bị đuổi ra khỏi chính ngôi nhà mà mình lớn lên vậy, tại sao ư, vì cô gần ba mươi rồi mà vẫn không chịu kết hôn. Hắn cũng thế hai người xấp sỉ bằng tuổi nhau, hai bên gia đình thông qua môi giới hôn nhân mà đến với nhau tự sắp xếp mọi chuyện.Hắn cũng không một lời phản đối, liền theo người nhà đến toà thị chính làm đăng kí kết hôn với cô. Thấm thoát cũng ba bốn năm trôi qua, hai người sống với nhau một cách gượng gạo. Cô mở cửa nhà hắn đã về từ sớm, đang ngồi đọc báo, cô lủi thủi đi vào phòng thay đồ không một lời chào hỏi, không một lời quan tâm. Cuộc sống hôn nhân cứ như hai người ở trọ với nhau. Sau khi thay đồ cô xuống bếp làm thức ăn. Ding dong. Tiếng chuông cửa vang lên, hắn xỏ dép đi ra cổng. Mẹ sao mẹ lại đến đây.Cái thằng này, mẹ đến thăm hai đứa không được à? Cô đã nghe thấy tiếng mẹ chồng từ xa liền vội vàng chạy ra cửa chào. Con chào mẹ. Ừ, con đang nấu cơm hả, thôi lên tắm rửa đi để mẹ nấu cho, hôm nay mẹ thịt con gà to lắm. Con cũng không vội, để con phụ mẹ. Bữa cơm thân mật diễn ra, duy chỉ có hai người là đơ như khúc củi. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp và Trà Môn Khuê Tú.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Swalows | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Lỗi! Vì Không Ở Bên Em Sớm Hơn của tác giả Swalows. Hôm nay sau kì nghỉ lễ cô từ quê quay trở lại thành phố làm việc. Cô kéo vali đến đầu đường và rút điện thoại trong túi ra gọi cho Hoắc Kiến Kiêu. Tút.... tút..... tút... Rất nhiều cuộc gọi nhưng không có ai bắt máy nên cô dành gọi một chiếc taxi để trở về căn hộ của mình. Vừa bước vào nhà cô đã nhìn thấy đôi giày cao gót của phụ nữ và quần áo nam nữ trải dài tứ tung. Bên trong phòng ngủ của cô còn đang phát ra những tiếng rên rỉ của nữ. Lòng Triệu Y Y trùng xuống như đã đoán ra được điều gì đang xảy ra ,cô đặt vali xuống đất tháo giày ra rồi bước đi về phía căn phòng. Mở của phòng ra, đập vào mắt cô là hình ảnh một đôi nam nữ không mảnh vải che thân đang quấn quýt nhau trên chiếc giường của cô.Người con trai đó không ai khác chính là Hoắc Kiến Kiêu bạn trai 9 năm của cô. Nhìn thấy cô về anh ta nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo rồi luống cuống nói. Y Y S... sa...sao em về sớm vậy.Triệu Y Y cười lạnh đưa mắt về phía ả tình nhân đang nằm trên giường rồi nói. Xin lỗi nhé, có vẻ tôi về hơi sớm đã phá hỏng chuyện tốt của hai người rồi. Cứ tiếp tục vui vẻ tôi sẽ dời đi ngay. Hoắc Kiến Kiêu ra hiệu người phụ nữ nhanh chóng mặc quần áo vào rồi biến mất. Ngay lập tức anh ta quỳ xuống ôm lấy chân Triệu Y Y. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân và Đại Boss, Đừng Nói Dối.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Hoàng Sansan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái , Phu Nhân Trốn Nữa Rồi của tác giả Hoàng Sansan. Hạo Hạo , em ngoại trừ giỏi bắn súng ra thì không giỏi gì hết . Làm vợ của Đại thiếu soái uy lãnh đáng sợ như anh , em thấy mình không xứng. Hân Hân , nghe cho kĩ . VƯƠNG KÌ HẠO TÔI CÁI GÌ CŨNG GIỎI NGOẠI TRỪ BẮN SÚNG ... với kẻ địch . Còn vấn đề ' bắn súng ' kia , em tự đánh giá được chứ ?Anh nói không giỏi bắn súng là đang vơ sạch mặt mũi của em đấy ? Không sao . Tôi có rất nhiều mặt mũi . Tôi có thể cho vợ tôi dùng cùng , dù sao nhiều mặt mũi quá tôi dùng cũng không hết . Nhưng chỉ trường hợp VỢ TÔI LÀ EM . Cô - Đồng Âu Hân , con gái của ông trùm mafia , từ nhỏ do biến cố nên đến ở Hạ gia , 21 tuổi để trả ơn cho Hạ gia cô đồng ý kết hôn với nhị thiếu soái của Vương gia , thực chất là kết hôn với đại thiếu soái của Vương gia . Cô bề ngoài là tiểu thư bị ghẻ lạnh , yếu đuối , bị 2 vị tiểu thư của Hạ gia bắt nạt , nhưng bên trong.... chỉ có đại thiếu soái mới trị được.Nếu yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện khác như Quái Phi Thiên Hạ và Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân.
51.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
fairy_galaxies | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!! của tác giả fairy_galaxies. “AAAAAAAA!!!”- Cả căn phòng như rung chuyển, mà độ rung của nó phải tính bằng… richter. Tôi- Nguyễn Hoàng Linh Đan, học viên năm nhất Học viện Royal chẳng nhẽ ngay thứ 2 đầu tiên đã đi học muộn thế này sao? Còn nhớ ngày nhập trường hôm đó… Nguyễn Hoàng Linh Đan!!! Em có nghe tôi nói gì không đó?Dạ, tại trường mình to và đẹp quá, nên em…- Tôi, lúc đó đang đứng ngẩn ngơ trước tấm biển ” HỌC VIỆN ROYAL” đẹp như mơ án ngữ ngay ngắn bên cạnh cánh cổng to oành sơn màu xanh rêu cổ kính. Mới nhìn qua, chắc ai cũng nghĩ nó phải có thâm niên cả trăm năm là ít ấy chứ, thế mà tôi thì lại chẳng biết nó “mọc” ra ở đây khi nào.Cái trường Đại học kiểu này tôi tưởng chỉ có trong mấy quyển truyện mà tôi hay đọc cho bọn nhỏ gần nhà nghe thôi chứ. Một ngôi trường dành cho quý tộc, trường của con nhà giàu … Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đau đầu rồi. Nhà tôi không nghèo nhưng cũng chẳng giàu có gì, sao mẹ tôi lại cứ nằng nặc bắt tôi phải vào đây học cơ chứ, tiền học mỗi tháng đến cả nghìn $ ấy. Hic… nếu mẹ có thừa tiền sao không cho đứa con nghèo khó đáng thương này đi??? Không nói nhiều, bây giờ em đi theo tôi lên phòng hiệu trưởng trình diện, sau đó tôi sẽ dẫn em lên phòng kí túc xá! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sư Phụ Ta Cùng Ngươi Phi Thăng và Hắc Hóa Đi Bạn Gái Cũ.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xem mắt? Cái giới thượng lưu này cũng thật là nhiều trò! Nhưng mà phải chịu thôi, ai bảo chính mình sinh ra trong gia đình quý tộc để làm gì? Cho nên, phàm mà nói, tất cả, đều chẳng có cái gì là hết thảy hoàn hảo cả, chính vì thế, cuộc sống của chúng ta rất cần những người có đủ ưu điểm để che lấp đi những thiếu sót mà ta chưa có. Đời người, thật giống như một đường thẳng với nhiều ngã rẽ! Yêu thì sao? Yêu có gì mà không đúng? Vậy thì cứ yêu thôi! Hơn hết, càng yêu lại càng say, khó lòng mà thoát ra được.Anh trầm ổn như thế, thế nhưng lại phải cưới con nhóc mới chỉ có mười tám tuổi vắt mũi chưa sạch này? Anh đâu phải bảo mẫu? Ây, nhưng mà con bé này cũng xinh ấy chứ? Mang về làm công cụ ấm giường, chắc là cũng không đến nỗi tệ! Nói thì nói như thế, nhưng tình yêu mà, chẳng có thể nào biết trước được điều gì, anh lại yêu cô vợ nhỏ này của anh từ lúc nào cũng chẳng hay. Dường như mỗi khi không nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô mà xinh đẹp của cô anh lại cảm thấy nhớ. Cái cảm giác này bức anh khiến cho anh phát điên! Cô có phải là bùa mê không? Hại cho anh không thể chịu đựng được mà cứ say...
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Phúc Lộc Hoàn Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt của tác giả Phúc Lộc Hoàn Tử. Kiều Diệp bước ra từ phòng phẫu thuật, khung cảnh ngoài cửa kính bị bao phủ trong sắc chiều hoàng hôn. Bầu trời đã không còn trong xanh, giờ đây chìm khuất trong ánh ráng vàng như sắc hoa hồng. Ở phía Tây, mặt trời dần biến mất sau những công trình đô thị cốt thép. Một ca phẫu thuật khẩn cấp tiêu tốn gần 4 giờ đồng hồ. Máy lạnh trong phòng rất mát, nhưng lưng cô vẫn ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo giải phẫu được cởi ra, như có tầng hơi bốc lên, một mảng mồ hôi lớn thấm lên quần áo của cô.Cô rửa tay và khử trùng rồi đem quần áo đến phòng chờ giặt. Bệnh viện tư nhân của tập đoàn Long Đình quả nhiên danh bất hư truyền, điều kiện không có chỗ chê. Hai bác sĩ có thể sử dụng chung phòng khách, buồng nghỉ, phòng vệ sinh có vòi hoa sen, so với một số câu lạc bộ thể hình xem ra còn lớn hơn. Kiều Diệp từng dùng loại ''buồng nghỉ'' đơn giản, thực chất chỉ là lều bạt dựng tạm. Cô kéo từ trong góc ra một mảnh vải nilon, nhúng vào chậu nước, lau mình qua loa, xem như tắm xong. Đối với người không có điều kiện tắm rửa trong 3-5 ngày thì điều này đã quá thoải mái, xa xỉ, có khi chỉ có phụ nữ mới có đặc quyền này.Cô còn nhớ khi đó gió lộng quét qua lều, vài sợi gió luồn qua khe hở, thổi vào cơ thể, ẩm ướt mà ấm áp. Tình cảnh trước kia so với hiện tại quả thật hoàn toàn khác biệt, lệch nhau 5 múi giờ, cách một vạn cây số, sử dụng phương tiện nhanh nhất cũng phải mất 13-16 giờ đồng hồ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hạnh Phúc Nhất Là Khi Có Anh và Ngược Em, Yêu Em.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xuân Nhật Phụ Huyên | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cậu Là Giấc Mộng Của Tôi của tác giả Xuân Nhật Phụ Huyên. Ở trường học, nơi mà Lâm Úy thích nhất chính là thư viện. Trong thư viện rất yên tĩnh, sẽ không có chuyện giao tiếp giữa người với người, anh là anh, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái ngẩn người. Chỉ để ngẩn người mà thôi, thật ra cậu không thích đọc sách cho lắm. Khi đọc thơ ca cậu sẽ liên tưởng đến một màu xanh mênh mông, xanh lam đến trong suốt. Khi đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ đến ly Cappuccino mới pha và bọt sữa váng trên bề mặt ở quán cà phê nơi góc phố. Kỳ lạ nhất là khi nhìn những bức tranh, lúc này, màu sắc đối với cậu đã không có chút ý nghĩa nào. Điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác thân thể mình bị ngâm trong làn nước lạnh, thậm chí có lúc lạnh đến mức run lên.Luôn luôn bị phân tâm như vậy, cho nên cậu không thích việc đọc sách chút nào. Cậu chính là người mắc chứng mê sảng*, ở trong mắt cậu, đối với thế giới này vẫn luôn mơ màng, không rõ ràng. Tất cả thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều hỗn loạn. Cậu có thể tuỳ ý mà cuồng loạn trong đó. Mỗi ngày mở mắt ra cũng giống như việc mua vé số, không biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Bạc Hà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Giường Bất Đắc Dĩ! của tác giả Bạc Hà. “A...” Cầm mẫu giấy có thấm chút thứ chất lỏng màu đỏ, Ôn Tịnh bất giác thốt nhẹ một tiếng. Còn nữa sao? Chỉ là cảm thấy thật lạ lùng, dạo này cô đi ngoài thường xuyên bị ra máu. Đó là dấu hiệu của bệnh lý gì chăng, hay tại cô suy nghĩ quá nhiều rồi. Cũng đã một tháng trôi qua, chuyện này nếu cứ kéo dài mãi hình như không hay lắm...Đứng ngây người một lúc Ôn Tịnh mới quyết định nói chuyện này với bố. Cơ mà nếu như ở nhà có phụ nữ thì tốt quá rồi, khổ nỗi mẹ cô mất sớm nên chuyện này chỉ có thể nói với bố thôi. Nhưng cũng phải nói, có người bố quyền lực kể ra thì thích lắm chứ! “Không cần lo lắng, ngày mai đến bệnh viện để bác sĩ kiểm tra thử xem, bố sẽ hẹn giờ giúp con.” “Vâng.” Cô ảo não đi nhanh về phòng, lập tức mở điện thoại rồi bắt đầu tra. Nhưng với đầu óc không thông thạo chút gì về y học như cô mà đọc thì hoàn toàn không hiểu gì cả. Vẫn nên chờ đến ngày mai thì tốt hơn. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Phu Quân Keo Kiệt và Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Chu Tử Nhuệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nợ Tình: Trao Nhầm Tình Yêu của tác giả Chu Tử Nhuệ. "Em cầu xin anh, cứu con đi. Nó là con của anh mà. " "Con? Nó không phải là con tôi. Tôi sẽ không chấp nhận cái thứ nghiệt chủng đó đâu. " Người đàn ông tàn nhẫn thốt ra những lời nói đó. "Em van xin anh, cứu nó đi. Em van xin an đấy. Nó là con anh. " Người phụ nữ quỳ dưới đất, nước mắt làm ướt đẫm hai bên má, cô hết lời cầu xin người đàn ông trước mặt mình. "Tôi nhắc lại lần nữa, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận đứa bé đó. Con của tôi phải do Sơ Hạ sinh ra. "2 ngày trước. "Chồng, anh về rồi à? " Nhưng niềm vui đó không được bao lâu đã phải dập tắt. Một người phụ nữ khoác lấy tay hắn ta, hai bọn họ cực kỳ thân mật. Người phụ nữ đó không ai khác chính là bạn thân nhất của cô, Sơ Hạ. "Baba, baba về rồi. " Đứa trẻ từ trong nhà vui mừng chạy ra ôm lấy chân ba mình. Hắn bực tức đẩy đứa trẻ ra: "Mau cút đi. Tao không phải ba mày. Đồ nghiệt chủng. " Bị ngã, đứa trẻ khóc lớn: "Oa... Oa.. Oa... Ba không thương con. Huhu.... Huhu.. "Thấy con mình khóc, cô đau lòng khôn xiết, cô chạy tới ôm lấy con mình : "Tiểu Bảo, ngoan, nín đi. Không sao đâu. " Tiếng khóc của đứa trẻ càng to làm hắn thêm phần bực bội : "Mày câm miệng lại không thì đừng trách tao. " Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hào Môn Đoạt Tình và Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55