Bát Nguyệt Tẫn Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành
Cứ mỗi đêm, Nam Sơn sẽ xuyên vào những đồ vật của người cô quen biết trong vòng hai tiếng đồng hồ. Vừa bắt đầu đã gặp tình huống trớ trêu, cô biết được bạn trai mình đang ngoại tình khi xuyên vào... chiếc điện thoại của anh ta. Khi đó, Nam Sơn quyết định chơi xỏ hắn bằng cách khiến chiếc điện thoại tự tắt nguồn, sau đó giả vờ tự nhắn tin cho bản thân, "tạo" nên một cuộc hẹn "tay ba" đầy bất ngờ giữa cô, gã bạn trai và ả bồ nhí của anh ta, sau đó nhân cơ hội "nện" cho tên bạn trai lăng nhăng một trận khó quên.Hậu quả của sự kiện này chính là việc Nam Sơn bị đuổi việc, vì ả bồ nhí lại chính là em họ của sếp.... Mọi việc bắt đầu trở nên rắc rối với những diễn biến bất ngờ, những vụ án đan xen suốt truyện góp phần gắn kết các nhân vật lại với nhau trong những hoàn cảnh vô cùng éo le... Nữ chính cũng đủ xui xẻo khi biến thành đủ thứ từ USB, dao găm, đèn bàn, thậm chí là... bao cao su. Nội dung hài hước, văn phong gọn gàng, độ dài vừa phải, tình tiết cũng phá án tréo ngoe và cũng không phi lý.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Dayandog | Ngôn tình | Hoàn thành
Gần giữa trưa, điện thoại Lương Xuân Vũ vang lên, ông chủ cũ Thái Kế Thành gọi. “Tiểu Xuân, hôm nay cuối tuần em có đi làm không? Có thời gian không? Bên anh mới có mấy cái xe tới mà lại có mấy người vừa nghỉ, nay làm không hết việc!” Lương Xuân Vũ túm một nhúm tóc trên đầu mình, nhìn đồng hồ “Đợi em ăn cơm trưa xong rồi qua” Thái Kế Thành vội vàng la lên “Đừng! Anh đã gọi cơm hộp rồi, cho em thêm một phần, em cứ tới đây là được!”“Biết rồi, em đến ngay, cúp máy nhé” Cô thu dọn sơ qua rồi xách túi xuống lầu đi đón xe buýt. Lúc rảnh rỗi chờ xe tới, Lương Xuân Vũ lấy di động mở nhạc, đeo tai nghe lên. Lát sau, xe bus số 50 từ từ ngừng lại. Đây là con đường chính tới trung tâm thành phố, giữa trưa đứng bóng, người trên xe không nhiều cũng không ít. Ghế đều có người ngồi, Lương Xuân Vũ nắm tay vịn đứng trên xe. Cô lên xe là trạm dừng, khoảng cách xe buýt ngừng giữa các trạm rất gần, mấy trạm tiếp theo đều có người lục tục đi lên.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Đã hơn tám giờ tối tại thành phố hoa lệ của nước Mỹ - Los Angeles. Hà Hoa Tử vừa trở về nhà sau buổi ăn tối. Không như mọi hôm, tối nay cô bị người ta cho leo cây nên phải đi ăn một mình. Người có hẹn đi ăn cùng cô đêm nay lại bận việc, vậy nên bỏ rơi cô ở quán ăn quen thuộc của hai người.Cô vừa cất giày vào tủ thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập không ngớt. Trong lòng Hà Hoa Tử lúc này chợt nổi lên sự lo lắng, giờ này ai lại đến tìm mình chứ? Hoa Tử đi đến, nhìn qua camera an ninh thì thấy người gõ cửa là Dương Việt Bân. Lòng cô trở nên an tâm, thở phào nhẹ nhõm rồi đi đến mở cửa.Nhìn thấy dáng vẻ Dương Việt Bân vô cùng sốt sắng. Dường như có chuyện gì đó rất quan trọng nên mới chạy đến tận đây. Hoa Tử chưa kịp hỏi chuyện gì thì Việt Bân đã đi thẳng vào nhà và rót nước uống. Cô cũng đã quen với sự tự nhiên của anh mất rồi, chẳng buồn la mắng. Hoa Tử lúc này dùng giọng điệu hời dỗi, nói với anh:
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tuyết Lê (Lê Tuyết) | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng nói chuyện cười đùa nửa đêm ở gian nhà ngoài vẫn vang lên không có dấu hiệu dừng lại khiến cho tôi trằn trọc không thể nào ngủ nổi. Tôi lăn hết bên này sang bên khác, nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ sáng, cơn buồn ngủ vì những động tĩnh ầm ầm ngoài kia cứ thế bị xua tan, muốn tiếp tục là điều chẳng thể.Tôi thở dài nhìn trần nhà mờ mờ ánh điện, mắt chớp chớp mấy cái rồi chống tay ngồi dậy, ngả đầu vào thành giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Từ ngày tôi lấy chồng cho đến nay, hầu như ngày nào cũng phải chịu đựng cái cảnh như này đến khuya khoắt, thậm chí có hôm là gần sáng cuộc chơi mới dừng lại.Ban đầu tôi không quen, tôi đề nghị với mẹ chồng và bố chồng không nên ầm ĩ giữa đêm như vậy bởi vì vợ chồng tôi sáng còn phải dậy đi làm. Ngưỡng tưởng họ sẽ thấu hiểu đồng cảm cho hoàn cảnh đó, ai ngờ đâu họ nghe tôi nói xong thì mặt sưng mày xỉa, ra vào bóng gió lườm nguýt. Thậm chí đến Tuấn - chồng của tôi cũng vì không muốn bố mẹ buồn mà nạt tôi, nghiêm giọng nói tôi hỗn, trong khi đến chính bản thân anh ta có đêm cũng làu bàu chửi bới vì khó ngủ.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hà Quỳnh Vân | Ngôn tình | Hoàn thành
Đôi khi bạn chỉ biết im lặng bởi vì chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả được những gì tồi tệ đang xảy ra trong tâm trí và trái tim bạn. và trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ dường như đều chống lại bạn. đến nỗi bạn cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhưng hãy đừng buông xuôi và bỏ cuộc vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay.Cuộc đời chúng ta ngắn ngủi lắm. Do đó hãy từng ngày từng giờ phải sống sao cho thật ý nghĩa. Dầu cuộc sống có bao giờ bằng phẳng, người thì được sinh ra trong nhung lụa cao sang hạnh phúc ngập tràn, người lại lầm lũi khổ đau mong kiếm đủ miếng cơm manh áo…Thế nhưng cũng đừng vì vậy mà bạn hờn trách ông trời bất công. Bởi những buồn vui, hạnh phúc, đau khổ đan xen như những nốt trầm bổng không thể thiếu trong bản nhạc mang tên cuộc đời.Tiếp tục những bận rộn thường nhật ở một nơi xa xôi. Tôi nhìn về bầu trời phía xa ấy… nơi có bố mẹ, có gia đình, và có cả người đàn ông ấy. Dường như sau hai tháng sống ở đây, bận rộn với công việc, tôi cũng dần với đi nỗi đau về một mối tình đầy đau khổ.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, những giọt hồ môi ướt đẫm cả tráng lăn dài xuống khuôn mặt của tôi. Đã 10 năm trôi qua nhưng những cảnh tượng ấy cứ như vừa mới xảy ra, mỗi đêm chỉ cần chợp mắt là cơn ác mộng của 10 năm về trước cứ như 1 thước phim tua chậm trong tiềm thức đưa tôi về với quá khứ đau đớn ấy.Đưa tay ôm lấy gối đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nhớ lại. Lệ ơi... Mau lên con... Bố đang đợi ( mẹ lệ). Con xong rồi đây ạ ( lệ nói). Cô bé đeo chiếc balo trên vai vội vội vàng vàng chạy xuống cầu thang. Bố đợi lâu lắm rồi đấy. Đi thôi con ( mẹ lệ). Vâng ( lệ). Cả gia đình ngồi vào chiếc ô tô sang trọng rời khỏi nhà hướng ra ngoại ô. Nhìn hàng cỏ xanh mướt, những cây hoa dại mọc bên đường Lệ buột miệng kêu lên. Woa... Cảnh ở đây đép quá...
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thanhthanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bà tránh ra! Tránh ra... Nhanh lên.... Tiếng ông Ưng hét lên trong đêm tối. Tôi xin ông đấy, ông có còn tính người nữa không ông Ưng ơi? Bà Ưng đau đớn thể xác, bây giờ lại đau đớn cả tinh thần khi mà ông Ưng bỗng nhiên nổi lên cái tính "thú vật". Gọi là thú vật quả không sai, đời thủa nào bố đẻ đòi ngủ với con gái bao giờ??? Bà đứng không nổi quỳ không xong bởi da bị bỏng, căng rát, chỉ cần cử động là toàn thân bà cảm giác như có ngàn mũi kim đâm vào da thịt, đau đớn vô cùng.Ông Ưng không quan tâm đến sự đau đớn của vợ mình mà hung hăng gạt tay bà ra, trợn mắt giận dữ: Mày có tránh ra không con kia? Tao đang khó chịu đấy nhé, không cút ra tao đạp cho một đạp bây giờ? Từ bao giờ cái loại mày đòi lên tiếng cãi lại lời tao vậy hả?? Bà Ưng nước mắt lưng tròng, mấy ngày nay rồi bà chưa chợp mắt được tí nào cũng là bởi buổi sáng hôm trước bà đi tôi vôi thuê cho người ta. Nhà nghèo, bữa sáng ông Ưng không cho nấu cơm, bà nhịn ăn sáng rồi đi làm, đến nửa buổi, đói quá hoa mắt nên trượt chân ngã xuống hố vôi đang tôi. Phúc lớn mạng lớn là hố vôi đó còn chưa nóng đỉnh điểm, xung quanh có người cùng làm nên kịp thời cứu được bà lên ngay. Nhưng từ gối chân trở xuống bỏng nặng, theo lý thì phải nằm viện để điều trị nhưng ông Ưng không đồng ý. Nói là tốn kém viện phí, mấy đồng lương hưu của ông không đủ để trang trải... Sơ cứu qua loa bà Ưng đòi con gái đưa về nhà...
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngay từ tiêu đề truyện, mọi người chắc hẳn đã đoán được câu chuyện này sẽ nói về vấn đề gì... Vẫn là một cái "nghề" muôn thuở đủ loại chê trách, nhục mạ, khinh bỉ,...cái nghề trao đổi thân xác và dục vọng để mưu sinh. Tác giả đã viết nên câu chuyện này dựa trên những kinh nghiệm thực tế của bản thân, mô tả cuộc sống của những cô gái "làm đĩ...Chắc anh em ai cũng từng một lần đi đá phò , hoặc chí ít cũng từng gặp hoặc nghe đến những cô gái làm cái nghề mà xã hội cho là mạt hạng này. Tuy nhiên đó là cái nhìn khinh rẻ của xã hội , ban đầu tôi cũng có suy nghĩ như thế. Nhưng rồi khi tiếp xúc nói chuyện , chăm lo từng bữa cơm , giờ đi ngủ cho bọn nó thì tôi thấy cái nghề lấy lỗ làm lãi đó đằng sau còn rất nhiều câu chuyện đáng cảm động.Giữa năm 2016 tôi từ bên Đài Loan trở về nước , trước đó tôi đi du học. Gọi là du học cho nó ha oai thôi chứ sang đó đi cày kiếm tiền hết. Gần ba năm bên đó tôi làm bếp trong một nhà hàng Hàn Quốc. Ban đầu được nhận cũng làm chân nhặt rau , rửa bát lương bèo bọt thôi. Nhưng vì có máu đam mê nấu ăn trong người tôi lân la, gạ gẫm thằng sư phụ đứng bếp chính lúc bấy giờ dạy mình cách cầm chảo, cầm dao, hất chảo nữa. Ham học hỏi nên sau 1 năm tôi được thay sư phụ đứng bếp chính khi mà nó lên làm quản lý, tạm biệt cái cảnh rửa bát mòn vân tay
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngã Phật từ bi, nhưng có những tội ác, tội nghiệt nặng đến mức trời đất không thể dung tha, dù có sám hối cũng không đạt được tha thứ... Năm tội nặng nhất trong kiếp người chính là: "Giết cha, giết mẹ, giết A La Hán, làm Thân Đức Phật chảy máu và chia rẽ tăng đoàn. Người phạm phải một trong những tội này phải chịu đày đoạ trong cõi Địa Ngục gần như là vô tận, không lối thoát. Tuy nhiên, một vị cao tăng có nói:"Đức Phật từ bi, ngài có thể rộng lượng mà tha thứ kể cả khi có kẻ giết mình. Cho nên có quan niệm cho rằng tội ác thứ 3 phải là: Giết con." Một đứa trẻ phải mất 300 năm nhân duyên mới được đầu thai làm kiếp người. Và nó phải có một sợi dây Tiền Kiếp với người mẹ, người cha đã tạo ra nó. Khoảng thời gian 300 năm có khi còn lâu hơn rất nhiều. Nhưng....Nhân Duyên đó dường như đôi khi lại biến thành Nghiệt Duyên vì chúng bị chối bỏ bởi chính Người Mẹ của mình. Linh hồn của những đứa trẻ chưa kịp ra đời đã bị Giết Chết, bị Bỏ Rơi nơi bãi rác, nơi gầm cầu sẽ ra sao...!? Liệu rằng những bậc sinh thành sẽ phải chịu nhân quả, báo ứng như thế nào sau hành động của mình. Hãy cùng đọc Nghiệp Báo Hài Nhi để cảm nhận.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tiểu Thất Tể Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lòng Trung Thành Của Anh của tác giả Tiểu Thất Tể Tử. Thời điểm tôi kết hôn với Chu Tùy là khi anh ấy phải thực hiện một nhiệm vụ quan trọng.Không có tuần trăng mật, cũng chưa hoàn thành trọn vẹn hôn lễ.Tôi ở một mình trong căn phòng trống, ngay đêm đó cô bạn thân gọi điện bảo tôi ra ngoài chơi mạt chược.Hai người họ muốn tiết kiệm tiền nên đã đặt một khách sạn nhỏ, vừa chơi mạt chược vừa có thể ở lại ngủ luôn.Tám giờ tối, tôi len lén đẩy cửa bước vào.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Cho Anh Quay Về hay Sau Khi Bị Mối Tình Đầu Từ Hôn.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nguyên Viện | Ngôn tình | Hoàn thành
Thương Nguyệt quốc, ở phía nam, bốn phía đều là biển. Nhưng binh lực của Thương Nguyệt quốc cũng không cho phép khinh thường. Nghe đồn, Thương Nguyệt quốc xưa nay lấy nữ hoàng trị quốc. Nữ hoàng Thương Nguyệt đương nhiệm năm ấy mười hai, vẫn còn là một đứa nhỏ, bên người có ba vị huynh tỉ trợ giúp, nay đến tuổi kết hôn, đang chuẩn bị chọn một ý trung nhân.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tinh Hồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Tên khác: Dục Hỏa Khó Nhịn
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hàn Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu đau nhức, mắt muốn mở ra cũng không nổi rồi. Lộ Khiết thử cố gắng một chút ai ngờ lại thành công. Cô ngồi dậy vươn vai một chút! Vừa mở mắt ra, trời ơi, đây là đâu vậy? Toàn là những đồ vật của thời cổ đại! Mình vừa đi chơi với bạn cơ mà! Tại sao bây giờ lại ở cái nơi quái quỷ này. Chắc chắn là mình đi lộn phim trường cổ trang nào rồi! Cô đứng dậy quan sát xung quanh thấy bên ngoài cô người, cô nhón chân nhẹ nhàng đi qua đó. Cô mở cửa ra rồi nói:"Cho tôi hỏi, đây là phim trường nào vậy? Phim trường của mấy người hiện đại đến mức không có máy quay và ekip luôn hả? Siêu thế!"Cô gái bên ngoài cửa đột nhiên nhảy cẩng lên vui mừng oà khóc:"Thái tử phi! Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi! Huhu...Người đau chỗ nào không...Nhã Thị đó, ra tay cũng quá đáng lắm! Hại người ra nông nỗi này....!" Lộ Khiết cười ha hả nói:"Trời ơi, cô ở đâu mà diễn hay thế! Diễn viên mới hả? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô? Mà cô diễn cũng đạt ghê luôn á! Bây giờ tôi chỉ muốn đi ra khỏi chỗ này, cô làm ơn chỉ đường giúp tôi cái! Diễn vậy đủ rồi á!"Mặt của cô nô tỳ hoang mang, diễn viên gì chứ, thái tử phi não bị úng nước hay sao vậy trời. Cô ta khóc to hơn:"Hạ Tâm...Hạ Tâm thấy thái tử phi...thái tử phi có cần nô tỳ đi tìm đại phu không ạ? Nô tỳ biết, biết thái y là người của thái tử, không nên tin tưởng...Ông ta không biết đã làm gì với thái tử phi...bây giờ người quên mất nô tỳ....huhu!l
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lượng Nhược Tinh Thần | Ngôn tình | Hoàn thành
Nam tử da thịt trắng tinh như băng, mặt mày như vẽ, ngũ quan tinh xảo. Đuôi mắt điểm viên nốt ruồi càng làm hắn trông quyến rũ động lòng người. Hắn cúi đầu, khuôn mặt ưu thương mở miệng: “Lục trà tự nhiên là nguyện ý chờ ngài, chỉ là hôn nhân đại sự, lệnh của cha mẹ, lời của mai mối, họ có bắt ép ta gả người khác, ta cũng không dám chống lại, chỉ mong ngài có thể sớm một chút trở về, chớ để Lục Trà phải gả làm người khác phu lang”.Nữ tử vẻ mặt khổ sỡ: “Nếu thân phận của ta phú quý thì tốt rồi, chúng ta liền môn đăng hộ đối, ai cũng không thể ngăn cản chúng ta cùng một chỗ”. Nữ tử hàn huyên vài câu, nam tử bi thương đối đáp. Sau đó liền mang hành trang, từ từ rời đi. Chờ nữ tử đi xa, nam tử vẻ mặt u buồn liền hóa thành khinh miệt. Hắn nâng lên ngón tay trắng nõn, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt, sau đó xoay người ngồi ở trên ghế đá, cầm lấy chén trà, nhẹ uống một hớp. “Nữ nhân khóc sướt mướt như thế thật đúng là đáng ghét.” Hắn cười lạnh. Thư đồng Tử Y đứng bên cạnh có chút buồn bực: “Công tử, vậy ngươi vì sao phải hao hết tâm tư đi nịnh nọt nàng? Nàng vừa không có tiền lại không có nhan sắc, chỉ biết vài câu thi từ, ngươi thế nhưng vì nàng mà cự tuyệt Tiền tiểu thư bày tỏ, Tử Y thật sự là không hiểu.”
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thấm thoắt hơn bảy năm trôi qua. Lúc này thiên hạ lại thái bình. Vị vương gia Hạ Tử Thiên, sau khi được một danh y, có lời đồn đó chính là người em trai thất lạc của hắn chữa khỏi mắt, không đầy một năm đã nhất thống thiên hạ, lập ra một vương triều mới ổn định và được lòng dân. Thiên hạ bấy giờ, cũng chẳng có ai biết đến Hắc Long giáo nào cả, có lẽ nó chỉ là một truyền thuyết trong rừng Nam Cương. Bù lại có thêm một truyền thuyết sống khác.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Ngô Niệm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bởi vì đột nhiên bị một trận sương mù lớn bao phủ, chúng tôi bị lạc đường. Hiện tại là năm giờ chiều, từ lúc phát hiện lạc đường đến bây giờ, đã có hơn sáu giờ. Tuy rằng ở bên ngoài, năm giờ chiều vẫn khả quan có thể nhìn thấy mọi vật, nhưng tại sâu trong khu rừng nguyên thủy này, thì giờ này nhất định phải tìm địa phương nghỉ ngơi.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Lục Thú | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đúng Lúc full (đã hoàn thành) của tác giả Lục Thú với nội dung giữa một thành phố lớn, dân cư đông đúc như thế này, phải chăng là duyên phận đã đem hai người lạ vô tình lại lần nữa gặp được nhau?! Văn Án của Phường Hoan Ca: Một trò chơi nhỏ được tổ chức: Mỗi người nói một lời tình tứ với đối phương. Thẩm Ngư: “Đôi mắt anh lấp lánh như có ánh sao.” Trì Triệt: “Phải không? Anh lại thấy trong mắt anh chỉ có em.”Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ qua Vợ nhỏ hợp đồng của tổng giám đốc, Tiêu phòng ký hoặc Hào môn kế nữ.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Ngư Ca | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Quân Hôn Chớp Nhoáng full (đã hoàn thành) của tác giả Ngư Ca. Kiểu Tâm Duy dùng dao rọc giấy cắt miệng túi được bọc dày dặn, cô từ tốn rút tài liệu bên trong ra, không phải, đúng hơn là một tấm thiệp mời, hơn nữa còn là một tấm thiệp mời màu đỏ chót được in chữ song hỷ. Cố nín thở, dường như quên luôn cả nhịp tim đang đập trong lồng ngực mình. Cô run run mở thiệp mời ra, hai dòng chữ đập vào mắt: Chú rể Kỷ Tiểu Hải và cô dâu Tôn Dung Tuyên.
109.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Thượng Quan Miễu Miễu | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng –Uất Noãn Tâm- ngọc nữ vừa bước sang sinh nhật lần thứ 19, với nhan sắc và đức hạnh vẹn toàn, người con gái từng muốn sống hết mình cho tuổi trẻ và sẽ tìm một người cô yêu và yêu cô để gắn bó một đời. Hắn- Nam Cung Nghiêu- người đàn ông đứng đầu giới tài chính Đài Loan, điển trai, cao quý và cũng đầy kiêu ngạo.Vốn dĩ cả hai sẽ như đường thẳng song song chẳng bao giờ cắt nhau. Thế mà duyên số lại trêu đùa họ. Lần đầu gặp gỡ của hai người trong tình cảnh nghiệt ngã của số phận. Vì để hoàn thành di nguyện của mẫu thân mang bệnh tim đầy quái ác, mà nàng đã phải lấy hắn- một cuộc hôn nhân đầy hào quang, trong sự ghen tị của vạn người, nhưng ẩn sâu trong đó là những cay đắng tủi nhục của một tấm thân trong trắng bị chà đạp và khinh nhờn.Cuộc hôn nhân đầy oan trái này sẽ diễn tiến như thế nào? Khi hắn luôn mang trong mình sự thù hận- khi chính hắn chẳng thể có được người con gái hắn yêu quí- nhưng lại độc chiếm được một trong những mỹ nhân của thiên hạ. Khi nhiều mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, là lúc nàng mang nhiều tủi nhục bỏ đi cùng với cốt nhục của hắn… Liệu có thể có một kết thúc đẹp cho cả hai?Các bạn hãy cùng tôi phiêu lưu qua “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày”, thuộc thể loại Ngôn tình - Đô thị của tác giả nổi tiếng Thượng Quan Miễu Miễu. Bằng giọng văn chân thực, lối miêu tả sinh động cùng nhiều tình tiết hấp dẫn, tôi chắc rằng bạn sẽ không thể ngừng lại hơn 1 giây khi đã đắm chìm vào câu chuyện tưởng chừng oan trái mà lại hạnh phúc đến không tưởng này!
81.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Bình Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Vai Ác Xấu Số Trong Tiểu Thuyết của tác giả Bình Tử. Nhưng trong một lần tham gia tiệc thân cận làm nàng gặp gỡ nam phụ An vương Hàn Mẫn, vai ác trong tiểu thuyết, nàng nhìn gương mặt kia của hắn, trong lòng nháy mắt chỉ còn lại một ý niệm ——Tiểu ca ca, nàng có thể! Hàn Mẫn là vai ác đẹp, mạnh, thảm điển hình. Hắn mang danh hoàng tử, nhưng chưa bao giờ được sủng ái, mẫu thân chỉ là một người vũ nữ thấp hèn, hơn nữa đã sớm mất, dưỡng mẫu là kẻ điên, có sở thích ngược đãi những người yếu thế hơn mình, khi hắn đến tuổi trưởng thành, nhờ kết thân với Thái Tử mà cuộc sống tốt hơn đôi chút. Nhưng những ngày tháng xuân phong đắc ý như vậy lại không được dài, Hàn Mẫn vì cứu Thái Tử và Trắc phi của hắn mà hai chân gần như bỏ, từ đây trở thành một phế nhân. Cả đời Hàn Mẫn chưa bao giờ có được cái gì, ngược lại mất đi còn càng nhiều. Chuẩn bị hắc hóa Hàn Mẫn nghĩ, nếu hắn không thể sống tốt vậy người khác cũng đừng hòng được sống tốt! Nhưng chính vào lúc này, hắn bỗng nhiên phát hiện mình cũng không phải hai bàn tay trắng, ít nhất hắn còn có nhan sắc, chỉ bằng thứ này lại vẫn có thể hấp dẫn tới một viên minh châu lộng lẫy bắt mắt!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Xuyên Nhanh: Quyến Rũ Không Có Tội I hay Xuyên Nhanh: Quyến Rũ Không Có Tội II của cùng tác giả.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23