Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy Hiểm

Cát Tường Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành

Có những thứ tưởng chừng như xa vời, thoát khỏi tầm mắt ta. Có những thứ tưởng chừng vươn tay ra là có thể nắm giữ, nhưng nó lại tan biến hòa vào hư không. Có những thứ, khi ta khao khát cũng sẽ không đến, nhưng đến khi buông bỏ, nó lại sát bên ta không rời. Cô đã từng yêu anh. Trước đây, và cho đến hiện tại vẫn yêu. Nhưng đáng tiếc, cho dù cô đã cố gắng như thế nào, anh cũng chỉ một mực coi cô là em gái, mãi mãi không hơn. Tại sao? Cả đời cô đều hướng ánh mắt về phía anh, giống như bông hoa hướng dương luôn nhìn về phía mặt trời tỏa nắng, nhưng sao anh không quay đầu lại nhìn về phía cô lấy một lần? Là anh tàn nhẫn cự tuyệt cô, có đúng hay không?

72.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Khinh Ca Mạn | Ngôn tình | Hoàn thành

Nàng bây giờ chỉ là một hồn ma du thủ du thực, tốn hàng ngàn năm cầu mong được nhìn thấy hắn một lần nữa để mà nói lời tạm biệt không hơn, thế nhưng mà đời này lại không được như thế. Không có bất cứ một ai có thể nhìn thấy nàng, không có một ai có thể nghe thấy sự bi thương và thống khổ trong lòng nàng, mặc cho nàng thống khổ giãy dụa, thống khổ gào thét, thống khổ kiếm tìm đều vô vọng. Hắn chính là vẫn không thấy tăm hơi. Đã từng có một người cười mà hứa với nàng sẽ kề cạnh mãi mãi, đã từng có người hứa với nàng sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng, vậy mà giờ này hắn ở nơi đâu.Nàng bây giờ chỉ là một kẻ ăn mày, không có những kí ức xưa cũ, không có tổn thương, không có đau đớn, cũng chẳng biết hến hoài niệm trong tâm tưởng. Ấy vậy mà một kẻ ăn mày hèn mọn như nàng, vốn không bao giờ có khả năng được người ta để tâm đến, chết cũng chẳng ai thương lại cũng có thể trở thành đồ đệ của thượng tiên. Năm tháng trôi qua, nàng cũng dần dần trưởng thành, nữ tử nhan sắc tuyệt trần khiến cho người say mê trong lòng lại chỉ có duy nhất một dáng hình của người đã cưu mang nàng, cho nàng hơi ấm, đó chính là sư phụ, để mà cuối cùng nàng mặt đỏ tai hồng thốt lên một câu: “Sư phụ, ta muốn phạm thượng”

45.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ăn Hại Sống Lại

Trần Thế Chi Thương | Trọng sinh | Hoàn thành

Sư phụ của Tô Thần Dật tên là Tô Thắng, là thần trộm nổi danh ở nước Z(Zhongguo – Trung Quốc), nếu đã được gọi là thần trộm, thì đương nhiên là tay nghề rất giỏi, từ trước tới giờ hễ hắn nhìn trúng cái gì thì cái đó chưa từng sẩy khỏi tay hắn, ở trong giới cũng khá có danh tiếng. Chỉ là mười năm trước Tô Thắng rửa tay gác kiếm, dốc lòng ở nhà nuôi dạy hài tử – Tô Thần Dật.Trải qua mấy chục năm siêng năng dạy dỗ của Tô Thắng, Tô Thần Dật cũng kế thừa không ít bản lĩnh của sư phụ nhà mình. Chính là, Tô Thần Dật thông minh thì có thông minh nhưng mà rất lười nhác, dẫn đến hiện trạng bây giờ, cái gì cũng không tinh, lại luôn sơ suất. Vì thế, ngay ngày y trải qua tuổi hai mươi, y liền bị Tô Thắng tức nước vỡ bờ, một cước đá xuống núi, gọi là rèn luyện.Chỗ Tô Thắng ở là một biệt thự nằm trên núi ở một trấn nhỏ vùng ngoại thành của B thị. Khi Tô Thần Dật đi dọc theo đường núi xuống trấn rồi quay đầu nhìn lại ngồi biệt thự đã sớm biến mất trong tầm mắt, y liền hưng phấn mà tung cái túi trong tay lên rồi chống nạnh: "Con mẹ nó, rốt cuộc ông đây cũng được rời khỏi cái nơi chim không thèm ị này, muahahahaha.... Ui~"

19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Nhất Sinh Nhất Thế Nhất Song Nhân

Vạn Diệt Chi Thương | Xuyên không | Hoàn thành

Chỉ có sau khi trải qua đủ loại đau đớn cùng không yên lòng, mới có thể cảm nhận được tư vị bình thản tốt đẹp trong veo đến vậy, có khi ta thậm chí suy nghĩ, Bộ Phong Trần này thích ăn chay sẽ không phải bởi vì trước đây từng ăn rất nhiều thịt cá đầy mỡ, đầy mùi tanh mới có thể quay đầu thưởng thức đồ chay nhẹ nhàng thanh đạm đi? Con người, có phải đều là như vậy không?

41.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trùng Sinh Chi Phúc

Luna Huang | Ngôn tình | Hoàn thành

Trên mặt hắn có một băng dải trắng quấn quanh mắt, da thịt xung quanh băng dải còn lộ ra vết tích lòi lõm nhăn nhúm như là bị lửa thiêu qua vậy. Sóng mũi cao cao, đôi môi mỏng nhuận hồng khép hờ trông rất câu hồn, chỉ là hiện tại có chút tái nhợt có lẽ vì đứng ở bên ngoài khá lâu. Trên gương mặt hắn tràn đầy lo lắng hướng vào gian chính bên trong Điềm viên. Một tay xuôi bên người nắm dây dược sương, một tay đặt trước bụng, nhưng mười ngón tay lại chăm chú nắm chặt không thả, thể hiện được khẩn trương của hắn. Đôi tai cũng là tập trung thính lực nghe tiếng động xung quanh.Trong căn phòng lộng lẫy của gian chính Điềm viên, huân hương thơm ngát lưu chuyển trong bầu không khí khiến người thoải mái. Nhưng một nữ tử mười lăm vận y phục nha hoàn lại là sắc mặt khẩn trương. Nàng không ngừng nhúng khăn lụa vào nước, vắt khô, thay chiếc khăn lụa trên trán của nữ tử nằm trên giường.Nữ tử đang nằm trên giường chừng mười lăm tuổi, sống mũi cao cao, hai gò má tái nhợt cao gầy, nghe được tiếng nước động truyền vào trong tai, các ngón tay của nàng khẽ động. Hàng mi vong vuốt khẽ mấp máy, đôi môi mỏng khô khốc cũng nhẹ nhàng nhấp, chiếc cằm nhọn cũng vì vậy mà khẽ động.

25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trọng Sinh Kiếm Tiền Dưỡng Bánh Bao

Phi Bảo | Trọng sinh | Hoàn thành

Lần đầu tiên phát hiện hai người trần trụi ngủ trên giường, cậu đánh hai người tơi bời một trận mới ngừng lại, sau đó Lương Mạch Thần hai mắt đẫm lệ giải thích là rượu say loạn tính, cậu tha thứ, chỉ là từ đó về sau, cậu không chạm qua Lương Mạch Thần nữa.Lần thứ hai sau lúc tóm được, Lương Mạch Thần quỳ dưới đất cầu xin cậu tha thứ cũng cam đoan tuyệt đối không có lần sau, cậu lại tha thứ, cũng không phải bởi vì cậu để ý hoặc là còn yêu Lương Mạch Thần sâu đậm, mà do Lương Mạch Thần cùng cậu nhiều năm như vậy, cho dù cảm tình đã nhạt, nhưng không có công lao cũng có khổ lao, lúc đầu khi gây dựng sự nghiệp, Lương Mạch Thần xác thực là trụ cột tinh thần vững chắc của cậu, cho nên tuy thật sự muốn đuổi người đi, nhưng cậu vẫn không làm ra chuyện ngoan tuyệt như thế.Tục ngữ nói sự bất quá tam, không nghĩ tới cậu vừa về nhà xử lý hậu sự của ba, hai người này lại âm thầm lén lút với nhau, vừa hay cậu cũng mệt mỏi, vậy nhân dịp hôm nay giải quyết cho xong mọi chuyện. Tùy tay lật tạp chí trên bàn trà, Lâm Niên bắt chéo chân đỉnh đạc ngồi trên sô pha, một bộ tư thái địa bàn của ta ta làm chủ.

8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ngày Mai Liền Hòa Ly

Hải Lí Khê | Ngôn tình | Hoàn thành

Mấy năm chiến loạn qua đi, triều đình Đại Hạ sống trong cảnh thái bình, khắp nơi tràn ngập tiếng ca hoan hỷ của muôn dân. Sau buổi chầu sớm, Trấn Quốc Công về phủ thì phát sinh cãi vã với phu nhân mình. Quốc Công phu nhân Giang Nhã Phù lúc này không còn bóng dáng dịu dàng, nhã nhặn lúc xưa thay vào đó có chút điêu ngoa, tùy hứng. Bà không khách khí đẩy một cái tráp cũ kỹ đến trước mặt Quốc Công gia Thời Phái. Cả hai thành thân hai mươi năm chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, họ xưng hô, đối đãi tôn trọng nhau như khách. Mỗi lần hoàng thượng phái ông đi chiến trường là đi liền mấy năm, để lại mình bà gian nan chèo chống gia đình. Vừa chiếu cố thân sinh phụ mẫu của ông vừa dưỡng dục hài tử, đến bây giờ bà chưa từng hé một lời oán hận nào đối với ông.Bà những tưởng thâm tâm ông có mình, cho dù ông chưa từng nói lời yêu thương hay thể hiện cử chỉ ngọt ngào cả. Hiện bên ông chỉ có mình bà, chưa từng xuất hiện kẻ thứ ba chen vào. Bà từng nghĩ, nếu phu quân cưới thêm tiểu tiếp bà vẫn vui vẻ tiếp thu. Nhưng khi đụng chuyện thực không dễ chút nào, hôm đó bà dọn dẹp vật dụng cũ giúp ông thì phát hiện một hộp đựng bí mật mà phu quân cất giữ, càng nhìn tâm bà càng lạnh buốt thê lương. Quốc Công Thời Phái nhíu cặp mày kiếm tỏ ý không vui, giờ không còn trẻ nhưng phong thái đỉnh đạc danh chấn năm xưa ăn sâu xương tủy. Ông biết đồ vật trên bàn là thứ gì, thuở niên thiếu ai mà không cất giấu vài bí mật chứ, nhưng đó chỉ là hồi ức cũ được ông phong ấn sâu tận đáy lòng tưởng chừng quên luôn mất.

18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trùng Sinh Chi Ảnh Hậu Tái Lâm

Khương Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành

Gió đầu hè mang theo hơi say ấm áp, ánh nắng ngoài cửa số nhẹ nhàng chiếu vào phòng, hai giờ chiều, hành lang bệnh viện yên tĩnh. Trong phòng trực ban của y tá, hai cô y tá trẻ tuổi cầm điện thoại di động, cô y tá kia đưa điện thoại cho bạn tốt, cố gắng nhỏ giọng nhưng giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn: Mau xem đi, đồ mới ra đó. Trên bức ảnh là hình trang phục cưới của một đôi nam nữ, khuôn mặt tinh xảo, trai tài gái sắc nhìn vô cùng xứng đôi.Trương thiên vương mặc đồ này nhìn đẹp quá. Nữ y tá tóc ngắn nói: Đẹp trai đến mức không để cho người ta sống nổi. Kiều thiên hậu cũng đâu có thua kém! Cũng sắp 40 tuổi rồi, sao có thể đẹp như vậy được, chăm sóc thật tốt. Cô ấy thật hạnh phúc, đã ly hôn mà cũng gặp được người đàn ông tốt như vậy, bây giờ còn mang thai, không biết kiếp trước cô ấy đã tích bao nhiêu công đức nữa. Nếu tôi mà là cô ấy thì tốt rồi. Y tá tóc ngắn ôm mặt, vẻ mặt xa xăm nói.Nhỏ tiếng chút. Y tá tóc ngắn ngắt lời: Để y tá trưởng nghe được thì không hay đâu.Cô y tá nhỏ nhún vai, không nói gì nữa. Phòng bệnh cuối hành lang, bức màn cửa bị kéo kín mít, trong phòng không bật đèn, điều hòa thổi vù vù, đi vào chợt giống như đi tới một căn nhà xác im lặng, thời tiết tháng sau lạnh phát run.

16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Hắn Là Mèo

Mạc Mạc Vô Văn | Trọng sinh | Hoàn thành

Một con mèo hoa dầm mưa chạy qua biển quảng cáo lung lay sắp đổ, lao nhanh qua màn mưa chạy ào vào cống thoát nước bên đường. Móng vuốt mềm mại của nó ướt nhẹp, theo bản năng lắc lắc móng vuốt, lỗ tay run một cái, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây đen. Tia chớp phản chiếu trong tròng mắt màu vàng của nó giống như là pha lê phản xạ ánh sáng lung linh, tiếng mưa rơi ồn ào và tiếng sấm lấn át tiếng kêu yếu ớt của nó, không ai đáp lại nó, nó đành phải cúi đầu tiếp tục chạy đi.Nơi này là khu ngoại ô cách xa nơi phồn hoa náo nhiệt, đường nhỏ bị mưa lớn làm ngập đầy bùn, ngay cả đèn đường cũng tắt, tất cả phong cảnh đều bị bao phủ trong bóng đêm u tối, chỉ thỉnh thoảng từ tia chớp xẹt qua xa xa mới có thể nhìn ra người đi đường là một con mèo hoa.Mèo lớn như cảm ứng được cái gì, lại giống như bị cái gì triệu hoán, nó không chút chậm trễ đến nhà máy xử lý rác ở vùng ngoại ô. Đến lúc rạng sáng, cuối cùng nó cũng tìm được chỗ đó. Chính xác là nó tìm được người nó tìm cả đêm. Mưa to giảm bớt mùi tanh tưởi của rác, nước dơ bẩn thỉu chảy đầy đất, mèo lớn phi qua một núi rác nho nhỏ, rốt cuộc ở phía sau mấy đồ dùng điện cũ nát tìm được anh —— Cố Phong, người ở chung với nó ba năm.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Hạnh Phúc Đến Từ Anh

Phi Yên | Ngôn tình | Hoàn thành

Những người đó cô đều quen biết... Người đang khóc vật vã đó là mẹ cô , người bên cạnh an ủi ôm bà vào lòng nhưng khuôn mặt cũng đầm đìa nước mắt là Á Hân bạn thân của cô... Còn người đàn ông tuổi ngoài tứ tuần dáng người cao ráo đầy phong độ,đó là ba cô, khuôn mặt ông đau khổ đang nhìn hình người con gái trên bia mộ mỉm cười, ông không còn vẻ trang nghiêm như bình thường mà khuôn mặt trở nên hốc hác hằng rõ trên đôi mắt, có lẽ ông rất mệt mỏi... mà người trong hình đó không ai khác chính là cô: "Lâm Thiên Tuyết , hưởng dương 24 tuổi" thì ra cô đã chết , mọi kí ức như ùa về ..Cô tận mắt thấy Hứa Vỹ cùng em gái cùng cha khác mẹ của cô đang ân ái trên chính chiếc giường của mình.. Hai người họ phát hiện ra cô đang đứng ở cửa Hứa Vỹ hoảng hốt mặc đồ vào đuổi theo cô.. Lâm Tiểu Phù cũng chạy theo nhưng để kéo Hứa Vỹ lại, không gì là chột dạ , vẻ mặt vui sướng mỉa mai .

5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Thiếu Tướng Không Nghĩ Gả

Lục Di | Khoa huyễn | Hoàn thành

“Mau mau mau, giúp tôi chuyển thông tin cho Diệp thiếu tướng, tôi có việc quan trọng tìm ngài ấy. » Một quan quân trẻ tuổi cả người phong trần mệt mỏi chạy đến gào to với vệ binh. Giọng nói lo lắng cũng khiến người khác căng thẳng theo, giống như là có cái gì đó đang bùng cháy trong im lặng. Vệ binh tay chân lanh lẹ thông tin cho Diệp thiếu tướng, vài giây sau sắc mặt vệ binh ửng hồng, quan quân trẻ tuổi nghi hoặc đảo ánh mắt qua, rầm rì nói : « Thiếu tướng, hiện đang ở nơi không thể liên lạc được. »Quan quân trẻ tuổi không nghĩ tới Diệp Hoài Tây ba trăm sáu mươi lăm ngày hai mươi bốn giờ đều ở ngoài tiền tuyến, cũng sẽ có lúc ở nơi không thể liên lạc được, vẻ mặt có chút trợn mắt há hốc mồm, sau một lúc lâu mới lẩm bẩm nói : « Vậy, người đang ở đâu ? »

14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Chúng Ta Thị Tẩm Đi, Bệ Hạ

Quỷ Tiếu | Trọng sinh | Hoàn thành

Trụ Vương say mê Đát Kỷ, bỏ bê triều chính, tới khi chết đi mới hối. Sống lại một đời, hắn quyết chỉ trở thành mình quân, tái kiến Triều Ca. Nào ngờ bản thân lại dây tới sáu con sói đói, chạy mãi chạy mãi cuối cùng tuyệt vọng thô bạo đem bản thân tắm rửa sạch sẽ leo lên giường, cổ thắt nơ đỏ dâng lên miệng sói. Bầy sói đói mặt đầy dâm dê: " hê hê " Thương Vương Thụ đầy đầu quạ đen lượn qua, nước mắt lưng tròng dâng lên mông nhỏ " Các vị đại gia cầu thương xót " Ba... Ba qua đi, kết quả mông y bị bọn họ thao đến nở hoa hướng dương. Vẫn là Thương Vương Thụ: "... " Y sớm biết cầm thú không có tính người mà! QAQ Lề: đây là truyện nhằm để thoả yy của bản thân tác giả, lưu ý tên địa danh trong đây toàn bịa ra nên thỉnh quý vị ném đá nhẹ tay.

7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Vô Hạn Trọng Sinh

Yên Chi Đằng | Trọng sinh | Hoàn thành

Hắn biết mình là một tên không ra gì. Lăn lộn trong xã hội bao lâu nay, luôn luôn cô độc, phải khiến bản thân mạnh mẽ tàn bạo, phải hung hăng hiếu chiến... Mặc dù hắn đã quen rồi, nhưng có một người anh em kề vai sát cánh, Sài Lập Tân thật sự rất cảm kích. Hắn cuối cùng chết trong biển lửa. Trước khi ra đi, hắn cảm thấy cả đời này thật sự có lỗi với Hứa Tấn Giang, người anh em tốt của hắn.

11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Khi Vật Hy Sinh Trở Thành Nữ Chính

Tư Mã Duệ Nhi | Trọng sinh | Hoàn thành

Phượng Khuynh Ca ngơ ngác nhìn khuôn mặt trong gương, yêu diễm, quyến rũ, thành xuân tươi trẻ làm cho cô ghen tỵ. Hết xoa lại nặn, đến tận khi trên làn da trắng nõn xuất hiện thêm một vết máu mới buông tay. Đây là có chuyện gì. Cô nhớ lúc nãy mình đang ngồi trước máy tính, một bên vừa ăn đồ ăn vặt, một bên xem tiểu thuyết. Đó là một bộ tiểu thuyết vừa mới đăng tải, cô liền khẩn cấp vào xem. Khi đọc đến chương nữ chính Tư Mã Xuyến rốt cuộc giải quyết được nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Phượng Khuynh Ca nằm trong vũng máu, nói lời sám hối trước khi chết: Tôi sai lầm rồi, tôi không nên đối nghịch với cô.Khi nhìn thấy lời thoại này, đầu tiên Phượng Khuynh Ca ngẩn người ba giây, sau đó lại chửi ầm lên. CMN! Dựa vào cái gì mà nói cô ấy sai rồi. Cô làm sao có sai. Chẳng lẽ yêu nam chính là sai sao? Mọi người thích tiểu thuyết phần lớn là bởi vì thích nữ chính cùng nam chính, còn cô thích bộ tiểu thuyết này là bởi vì nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Một phần do tên hai người giống nhau, một phần là bởi vì cô rất thích tính cách của cô ấy.Nói toạc ra Phượng Khuynh Ca là một người điêu ngoa tùy hứng, lại có một chút xíu bệnh công chúa thôi. Nhưng như vậy thì có làm sao. Ai bảo cô thực thích chứ? Phượng Khuynh Ca cúi đầu nhìn hai chân trống trơn của mình. Bên cạnh cũng thiếu đi hai bình truyền dịch. Cô thật hâm mộ Phượng Khuynh Ca như vậy, có thể có được một thân thể khỏe mạnh, sống tự do tự tại.

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Cuối Cùng Thì Ta Cũng Có Thể Nhìn Thấy Chữ Viết Kì Quái

Lộ Nhân Tân | Trọng sinh | Hoàn thành

Quý Trạch An vừa trọng sinh, chưa kịp suy nghĩ kĩ kế hoạch nghịch tập cho bản thân đã bị toàn thế giới doạ sợ. Bởi vì mọi thứ xung quanh cậu hiện giờ đều có dòng chữ "thuyết minh", khiến cậu hoài nghi mình đang sống ở một thế giới song song nào đó. Cậu phát hiện bên trên mì ăn liền còn chưa có đụng qua trên bàn của mình không biết bị ai viết lên ‘Ta đã quá hạn, thùng rác mới là chốn về của ta, nếu ăn ta vào bụng thì phải thận trọng suy xét a, thiếu niên!’Trên áo sơ mi chữ T đang phơi nắng trên ban công cũng viết ‘Tên ngốc, tắm rửa cho ta cũng không làm được, phía dưới bên phải còn có một vết bẩn lớn như vậy, có phải ngươi nên suy xét đến việc đeo kính mắt hay không? Nhanh đưa ta vào trong máy giặt để ta bơi lội!’ Tra nam kiếp trước phản bội chính mình tới cửa, má trái hắn viết ‘ta là tra nam’, má phải viết ‘ngu ngốc bị lừa’, hoành phi trên trán viết ‘mau mau thoát y!’ Quý Trạch An quyết đoán đóng cửa lại, cậu cần phải thật sự tĩnh lặng, tĩnh lặng thôi.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Trò Chơi Tận Thế

Nhu Đề | Khoa huyễn | Hoàn thành

Lách cách. Tiếng động này… hình như là âm thanh xích sắt nhẹ nhàng gõ trên bề mặt kim loại. Lâm Việt đang ngủ mê mệt bị âm vang khiến cho bừng tỉnh, hai mắt nhắm nghiền đột ngột mở ra. Anh đang ngồi trong một căn buồng hẹp, bốn bề đều có ô cửa sổ nhỏ. Nhìn từ cửa sổ đối diện ra ngoài, Lâm Việt có thể thấy mấy thanh thép rỉ sét nối thẳng tới gian phòng này, mà cả gian phòng thì đang chậm rãi di chuyển về phía trước. Là vòng quay khổng lồ.Cabin ngắm cảnh của chiếc đu quay khổng lồ này vô cùng rách nát, rõ ràng đã bỏ hoang lâu lắm rồi. Lớp sơn màu lục ngọc đã sớm bong tróc từng mảng, lộ ra lõi thép bị rỉ sét ăn mòn, cửa kính ám màu xám xịt đè chặt dưới lớp bụi dày chẳng biết đã bao năm không được lau qua, cả cabin treo lơ lửng trên một chuỗi xích sắt, lay lắt đung đưa trong gió mạnh, một đầu dây xích như đánh nhịp không ngừng gõ tấm kim loại dày cui.Bỗng nhiên tỉnh lại tại một nơi quỷ quái, Lâm Việt chỉ cảm thấy như mình đang mơ. Tại sao mình lại ở đây…? Mình chẳng phải đã chết rồi sao?

32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Nữ Nhân, Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Thủy Thanh Thiển | Ngôn tình | Hoàn thành

Nàng là nữ nhi của thừa tướng, Hoàng hậu Kỳ Nguyệt Quốc. Người đời ai cũng ước ao thân thế cùng địa vị của nàng, nàng cũng ngây ngốc cho mình là nữ tử hạnh phúc nhất. Chỉ là, khi phu quân dịu dàng đem độc dược rót vào miệng nàng, lúc đó nàng mới biết, thì ra, sự sủng ái của phu quân là giả, sự cưng chiều của phụ thân là giả, sự thương yêu của nhị tỷ cũng là giả. Trùng sinh vào một buổi sáng sớm, trở lại bảy năm trước, nàng bày kế, tạm thời rời khỏi Tướng phủ. Sau khi nắm trong tay Ma Cung, nàng trở lại Tướng phủ, để xem nàng trả lại cho bọn họ gấp trăm lần những gì mà nàng đã từng chịu đựng như thế nào!

34.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Mùa Xuân Của Chó Độc Thân

Hồng Thứ Bắc | Trọng sinh | Hoàn thành

Thu Xích Tây đã chết. Chết trong Ngày độc thân. Giống như mọi ngày, 11h khuya cô mới quay về chung cư, ghé cửa hàng tiện lợi mua một thanh chocolate với ý định chống đói. 12h đêm, Thu Xích Tây đang ngồi trên sofa chợt thấy ngực quặn đau. Ngay tại khoảnh khắc đó cô hoảng hốt nghĩ cuộc đời mình không lẽ kết thúc ở đây. Quả nhiên, vừa mở mắt đã thấy như qua mấy đời, Thu Xích Tây trôi nổi trên đám người đông đúc trên đường. Cúi đầu nhìn mình không có thân thể, Thu Xích Tây không kích động, chỉ lẳng lặng cảm nhận xem mình có thể điều khiển cơ thể được không.Cô biến thành ma? Thu Xích Tây ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, tay cô không bị cháy bỏng như truyền thuyết vẫn nói. Chỉ có người đi đường không ngừng đi xuyên qua cơ thể cô nhắc nhở cho cô biết – cô không còn là con người.

10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Đem Tất Cả Cuộc Đời Này Gom Lại, Chỉ Có Anh

Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành

Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại. Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại nó vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây dứa cho nó dắt đi chơi. Ông bà nó quá nghèo, lại mãi rồi sinh ra được có một mụn con là mẹ nó, Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được hẳn một vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió.Tam Đảo mờ sương, Ảo diệu như một chiều mộng đẹp thơ thẩn, từng giàn su su trĩu quả vươn đọt ngọt tay người hái, Xanh mơn mởn một sườn đồi, lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông. Nó, vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy. Cái ngày mà mẹ nó tóc bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối bị một kẻ được gọi là " vợ lớn" cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng. Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi. Người ta bảo, mẹ nó là cave. Người ta còn bảo, mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người " vợ lớn " kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Nhất Cá Bàn Lê | Ngôn tình | Hoàn thành

Tĩnh Dương năm thứ sáu của Đại Tề, quốc lực hưng thịnh dồi dào, sáu nước láng giềng toàn tôn Đại Tề là lớn nhất, bá tính an cư lạc nghiệp. Mùng sáu tháng giêng, gió vẫn còn se se lạnh. Người trong cung dù bận rộn chạy ngược chạy xuôi nhưng ai nấy ngay ngắn trật tự, trên mặt mỗi người đều lộ ra không khí vui mừng. “Hôm nay chính là tiết Vạn Thọ, các ngươi đều nâng cao tinh thần lên cho ta! Nếu làm cho Vạn tuế gia long tâm đại duyệt, tiền thưởng đều là của các ngươi!” Thượng Thiện Giám chưởng quản thái giám cất thanh âm the thé nói.

20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58