Tố Ngân | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Truyện Ngộ Xà của tác giả Tố Ngân kể về Trầm Thanh Hiên là đại thiếu gia nhà giàu nhưng thể nhược, phải ở trong núi tịnh dưỡng. Vô tình bị rắn cắn, y kết bạn với xà yêu Y Mặc. Trầm đại thiếu thương người ta nhưng y cũng biết mình không giữ được xà yêu thích phiêu du mây gió ấy. Y dùng tất cả yêu thương, nhiệt huyết, đánh cược cả mạng sống để giữ Y Mặc bên cạnh mười ba năm rồi tạ thế. Khi chết, cuối cùng y cũng có được thứ mình luôn mong mỏi – tình của Y Mặc.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Thanh Hoài | Ngôn tình | Hoàn thành
Vợ Ơi! Động Phòng Nào! Là tựa truyện ngôn tình, cực sủng đan xen nhiều tình huống vô cùng hài hước. Anh là tổng giám đốc của cô, thật sự anh là một con sói nham hiểm nhưng lúc nào cũng tỏ ra vẻ vô hại, như con cừu non đáng yêu. Còn cô thì là thỏ trắng ngây thơ, trong sáng chính hiệu. Khỏi phải nói, cũng sẽ có ngày thỏ trắng bị sói gian manh ăn sạch.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Trạch Nữ Hilry | Ngôn tình | Hoàn thành
Tình yêu của họ bắt đầu từ rất sớm, nhất là khi anh cùng cô gặp nhau ở thời điểm thanh xuân tươi đẹp nhất. Dây dưa không dứt, lại còn ở bên nhau ngày đêm tính chuyện sau này. Anh đích thị là lưu manh bá đạo bắt cô cứng họng không biết trả lời như thế nào. Người gì mà đưa ra toàn những yêu cầu vớ vẩn và cho cả câu trả lời không thể nói câu khác, mà câu trả lời anh đưa hoàn toàn cùng một ý nghĩa.Trần Đường Đường cô thật không biết đã làm gì đắc tội mà phải dây vào anh như thế này. Hàn Thiên Vũ đứng trước mặt cô bảo cô muốn về làm vợ anh hay là mẹ các con anh. Cô phải trả lời sao đây? Cô không muốn trở thành người vợ chưa đến mười tám tuổi. Còn anh thì bảo mười tám tuổi làm mẹ cũng chẳng sao. Cô chính là tức giận với anh, Hàn Thiên Vũ đã thế sẽ làm cho Trần Đường Đường sáng mắt và tuân lời. Chỉ là cô gái này, chỉ cần tổn thương một chút cũng đủ làm tim anh nhốn nháo, một vết thương nhỏ cũng khiến anh đau lòng chết mất.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Hôm nay là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời tôi, là lễ cưới của tôi. Nhưng tôi không thể nào vui nổi, chỉ vì chú rể là một ông chú già, vừa già vừa khó tính....Nhưng biết làm sao bây giờ, tất cả chỉ vì cái hôm sinh nhật thứ mười bảy của tôi. Ngày đó tôi trang điểm thật đẹp, một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân mơn mởn, vừa e ấp, vừa rực rỡ như nụ hoa chớm nở. Không hiểu tôi vui vẻ hào hứng thế nào mà quá chén đến mức không nhớ gì cả.Cho đến khi tỉnh dậy, tôi mới phát hiện cả người trống trơn, không một mảnh vải che thân, bên cạnh là ông chú già đang ngủ như chết.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Vân Trụ | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong suốt quãng đời tuổi thơ đầy ắp tiếng cười trong veo tinh nghịch, Lâm Kỳ Nhạc đã từng đối mặt với ‘vực sâu vạn trượng’ tưởng chừng như ‘không thể quay đầu’ không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cô gái nhỏ cũng đều vượt qua trót lọt. Đến chín tuổi năm đó, đã xảy ra một lần ngoài ý muốn. “Hết đường rồi.” Dư Tiều vóc dáng cao lớn, đứng bên rìa mép núi nói. Đá sỏi và cát mịn dưới đế giày của hắn rơi xuống sườn núi lạo xạo.Đã rất lâu mà tiếng vọng vẫn không ngừng dội lại, không biết sâu cỡ nào. Đỗ Thượng gầy tong teo, đeo cặp sách đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Cậu chàng rướn cổ thò người dòm xuống vách đá, vừa liếc mắt một cái lập tức líu lưỡi lắp bắp: “Không được… không được… không được…” Đỗ Thượng lui về sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch cắt không còn một giọt máu: “Đáng sợ quá, đi về đi.”Thái Phương Nguyên, một ông tướng béo múp, đứng thật xa ở tuốt đằng sau. Rõ ràng là cùng tuổi với các bạn đồng trang lứa, cũng chỉ mới chín tuổi, nhưng cơ thể đã nặng lù lù, đích xác là một quả cầu đặt trên hai cái chân khẳng khiu đang ráng hết sức chống đỡ. Vẫn còn cách vách núi hơn một chục mét, Thái Phương Nguyên đã đứng bất động, chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, rống: “Lâm Kỳ Nhạc, cậu dẫn mọi người đi cái chỗ ngu ngốc điên khùng gì vậy hả!”
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Phạm Vũ Anh Thư | Khác | Hoàn thành
Tôi nghe xong nhắm nghiền mắt, cuối cùng anh cũng nói anh yêu tôi hơn. Bên ngoài đột nhiên có tiếng cạch rất lớn. Hải nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài toàn thân sững lại. Phía cửa gỗ, Nguyệt đứng như trời trồng chằm chằm nhìn hai chúng tôi. Rồi bất chợt nó như điên như dại lao về phía tôi gào lên:: Quý, tại sao mày lại làm thế với tao? Tại sao mày lại làm thế với tao hả Quý? Tao đối xử với mày thế nào, bạc đãi mày cái gì mà mày lại đi ngủ với chồng tao?" Tôi bặm môi, lùi lại run rẩy đứng nép vào người Hải van xin: "Nguyệt, tao…tao xin lỗi…tao…"Tôi nhắm nghiền mắt, Hải không quay lại lấy một lần cất bước đi thẳng. Lảo đảo mãi mới vào đến trong nhà nằm vật ra giường. Mấy tiếng sau tôi mới có thể đứng dậy đi dọn dẹp lại căn nhà. Vừa dọn xong thì có tiếng chuông điện thoại cất lên. Đầu dây bên kia là giọng của Nguyệt: "Nói cho tao biết vì sao mày lại làm thế? Nói đi."Dù nó có cố nói giọng điềm tĩnh nhất tôi vẫn nhận ra nó đang đau lắm, từng câu từng chữ nói ra nghẹn ngào đến đáng thương. Nguyệt, đứa bạn thân duy nhất của tôi, Nguyệt cô gái có lòng tự trọng cao hơn núi đến mức này vẫn cố giữ cho mình chút sĩ diện cuối cùng sao? Tôi đáp lại với thái độ bình tĩnh nhất có thể:
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Không Ngốc | Đam mỹ | Hoàn thành
Mười năm yêu anh, ba ngàn sáu trăm ngày, đều yêu anh. Yêu là từ khi gặp anh tại cây cầu gỗ nhỏ, tôi còn là một thằng nhóc 15. Anh đã lớm chớm cằm râu tuổi 18. Anh theo bố mẹ chuyển công tác, về xóm nhỏ nơi tôi sinh ra. Ở đó. Mười năm. Cảnh vật đều thay đổi. Duy chỉ có một thứ, không thay đổi.... Không, là hai thứ. Chính là, tình yêu tôi dành cho anh. Và, anh- vẫn không hề yêu tôi. 15 tuổi hay 25 tuổi, thời gian đôi khi lại chỉ là một con số...mãi không thể nào quên đi, để rồi mỗi khi moi móc ra khỏi trái tim và khối óc mình...đều, là hình bóng của anh...Đặng Tiến, nếu có một ngày anh ngoảnh lại. Thái Dương tôi không còn nữa. Anh, có khóc không? Người ta nói, đau khổ chính là khi bật khóc. Vậy, thứ ẩn nhói nhức nhối ngay dưới lồng ngực này, gọi là gì? Ai gọi thành tên được sự si tình bền bỉ, đáp lại bằng đám cưới rộn rã ngày hôm nay? Ai viết thành lời được mỗi một vòng tay ôm ấp, mỗi một lần điên đảo tới rệu rã thân xác, lại đáp lại bằng một chức phù rể ngay trong ngày cưới của chính người mà mình thương yêu nhất. Anh nói sao? Xin lỗi ư?
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Dạ Chi Mạc Vấn | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sửu Cô Nương của tác giả Dạ Chi Mạc Vấn. Cuộc đời tôi chỉ gồm hai màu trắng và đen. Từ nhỏ tới lớn, cha mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét, lạnh lùng đến vô tình. Hài tử vô tri - con nít thì đã biết gì đâu, có lẽ do còn quá nhỏ nên tôi vẫn không hiểu được lý do là vì sao. Sau này lớn hơn một chút, đến tuổi cấp sách tới trường thì tôi mới dần nhận ra được, mới bắt đầu hiểu được tại sao cha mẹ lại không thích tôi đến vậy, thậm chí là chán ghét, mặc kệ tôi là do cả hai sinh ra.Tất cả bởi vì vẻ ngoài của tôi!!. Khuôn mặt tôi không thể gọi là xinh đẹp nhưng cũng được tính là thanh tú ưa nhìn, nhưng tất cả đều bị cái bớt đen to tướng ở nửa bên mặt trái che khuất. Đừng nói người ngoài nhìn thấy sẽ bị dọa choáng váng đến ngay cả bản thân tôi cũng chẳng dám soi gương nhìn khuôn mặt mình. Nếu yêu thích thể loại bách hợp, bạn đừng bỏ lỡ Trưởng Công Chúa, Ngài Quá Bá Đạo! hay Công Chúa Đón Dâu
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Giang Tâm Tiểu Chu | Trọng sinh | Hoàn thành
Hạ Nghiêu là anh thụ, trước kia cậu tỏ tình với Chu Độ thì bị Chu Độ từ chối. Giờ cậu được trọng sinh trở lại thời trung học, cậu quyết không theo đuổi và yêu Chu Độ nữa, vì người không yêu mình nên mình để người được tự do, và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng lại không ngờ, khi gặp lại Chu Độ, anh đã tự nói với cậu là thích cậu, nhưng cậu đã từ chối luôn rằng chỉ coi anh là bạn học. Rõ ràng là anh đã đọc nhật kí của cậu, trong nhật kí cậu viết là rất rất thích anh kia mà. Suốt thời trung học ấy, Chu Độ theo đuổi Hạ Nghiêu còn Hạ Nghiêu dối lòng từ chối. Nhưng anh Nghiêu thích anh Độ kia mà, cuối cùng không dối được nữa đành phải đồng ý. Từ đấy mà cả hai người làm người yêu của nhau. Lúc thì đau cắn rứt lương tâm, lúc thì ngọt sủng đến ám ảnh. Câu chuyện ngọt ngào như kẹo đường, ăn nhiều đến sâu răng, đắng cay như ớt đỏ, đẹp tựa như tranh sao xa.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Nhan Ly Noãn | Trọng sinh | Hoàn thành
Hắn rất ghét nàng, hắn ghét con người của nàng, hắn khinh bỉ thân thể và tâm hồn của nàng, bất cứ cái gì liên quan đến nàng, hắn đều ghét hết. Nàng có làm gì đi chăng nữa, hắn cũng đều ghét. Nhưng đó chỉ là trước khi nàng chết. Giờ nàng chết rồi, hắn muốn nuối tiếc cũng không được nữa rồi, bởi vì, khi nàng chết hắn mới nhận ra nàng yêu hắn nhiều biết chừng nào. Nàng làm mọi chuyện vì hắn nhiều biết bao nhiêu, nàng hy sinh vì hắn nhiều rất rất nhiều. Hắn đã nhận ra, nàng chính là ngu ngốc yêu hắn mà chẳng cần hắn đáp lại. Hắn là nhận ra, nàng chính là mù quáng yêu hắn mà không quan tâm hay gạt bỏ chính bản thân nàng. Hắn là nhận ra chính hắn như là kẻ đã giết hại nàng. Nếu có kiếp sau được yêu nàng, được gặp lại nàng, hắn sẽ xin được kết tóc làm thê của nàng, kết tóc làm vợ của nàng, làm người thân của nàng, để tận tình chăm sóc, tận tình yêu thương nàng. Nếu có kiếp sau được ở bên cạnh nàng một lần nữa, hắn nguyện sống, nguyện chết theo ý nàng, hắn vẫn sẽ yêu nàng theo ý của hắn, để khiến nàng hạnh phúc, rời xa nàng nếu nàng hận hắn, hắn sẽ làm mọi thứ vì nàng, để khiến cho nàng chỉ có thể mỉm cười thật tươi với cuộc sống, không phải chỉ có rơi giọt lệ giai ba ngăn lăn dài trên đôi má nữa.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Thụy Bất Tỉnh | Sủng | Hoàn thành
Âu là một loài cá, nửa trên là hình hài của một con người, nửa dưới lại là thân cá, điều này khiến y cảm thấy thật phiền não. Phải nói như thế nào nhỉ, y là độc nhất, bởi vì nhân ngư như y đều đã bị tuyệt chủng hết rồi. Cho nên, so với những loài cá cùng sống nơi đại dương khác, y hình như thật sự là có chút đặc biệt thì phải. Âu? Cái tên Âu này không phải tự nhiên mà có. Đó là tên mà một lão rùa đã đặt cho y, bởi vì thân mình y dài, có thể ôm trọn cái đuôi, tạo thành một vòng tròn cực kì đẹp mắt và thần kì. Nhưng nói thế nào thì nói, tuy là cá, nhưng Âu cũng có trái tim, cũng biết yêu, biết thương như con người. Cho nên khi gặp phải một nam nhân, là con người bình thường, y đã đem lòng yêu thương. Tình cảm giống như bão lũ, từng bước từng bước tràn về, phá vỡ đi mọi rào cản. Một cá dưới biển, một người trên cạn, phải làm thế nào để có thể ở cạnh nhau? Trọn đời trọn kiếp, cho đến khi răng long đầu bạc, y cũng không muốn rời xa tình yêu. Mối tình chân chân thực thực này, dường như đã thực sự khắc cốt ghi tâm... Đây, phải chăng là giấc mộng hay sẽ là sự thật?
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Chân trước chân sau Sơn Trúc đã đứng phắt dậy, vơ thêm một bộ quần áo thường ngày, Sơn Trúc huýt một hơi sáo dài, một con Husky nâu trắng khá lớn lập tức chạy tới, đôi tai dựng thẳng vểnh lên theo bước chân của Sơn Trúc chạy về phía chiếc xe số đã được " độ " lại, chuyên đi đường núi. Chú Husky này tên " Meo ", được Sơn Trúc nuôi 5 năm, sau khi cậu lên Sài Gòn học thì không mang theo được nữa, nhưng Meo cực kỳ nhớ chủ, mỗi khi cậu có dịp về, nó liền quấn quýt không thôi. Và đương nhiên, chỉ cần một cái đánh tay liền có thể hiểu được ý cậu, leo lên đằng sau chiếc yên xe ngồi vững vàng.Một người chở một chó này men theo đường núi cũng là cảnh mà người làm công trên những đồi café của gia đình ông Kiến sầu hè năm nào cũng thấy. Riết thành quen thuộc. Ngoài sở hữu nhiều hecta sầu riêng, nhà cậu còn có hàng chục quả đồi chuyên trồng café. Xen kẽ những quả đồi đó, có rất nhiều con suối nhỏ, trong đó có suối Lan.Sơn Trúc thích nhất, chính là dòng suối này, ban đầu nó vốn không có tên, bởi lẽ chỉ là một con suối vô cùng bình thường trong số hàng trăm những dòng chảy nhỏ ở Đắc Nông này, Và cũng bởi vì lần đầu tiên khi cậu được anh ba đưa tới đây lội suối, ngâm tắm, thấy được một nhánh lan rừng màu vàng chẳng biết tên, thế nên cậu liền gọi nó là suối Lan. Lúc ấy cậu mới học lớp 3. Sơn Trúc vô thức ngâm mình dưới dòng suối mà câu lên miệng cười. Kết quả thật tệ, Hôm đó anh của cậu, Sơn Tùng – Ý chỉ cây tùng trên núi, bị ba cậu đánh đòn một trận thảm hại, bởi lẽ ba cậu cho rằng đưa một cái thân yếu ớt của cậu ra suối ngâm là một điều không tưởng.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Mộc Thanh Yên Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Cảnh Hiên từ khi còn trong bụng mẹ đã không có cha. Sau khi ra đời được mấy năm, mẹ cậu vì sức khỏe không tốt mà mất, để lại cậu một mình trên thế gian. Chính vì thế mà giai đoạn mẹ trở bệnh nặng cậu mỗi ngày chỉ có thể dùng hạng mục huấn luyện cực đại để mê hoặc bản thân, thậm chí có lúc đại ca trong tổ chức của Cảnh Hiên đã đích thân đến sân huấn luyện đem chính mình toàn thân đau nhức để đưa cậu về ký túc xá. Ngày mẹ sắp mất tinh thần Cảnh Hiên đặc biệt rất tốt, bất quá cũng chỉ là hồi quang phản chiếu chỉ để mẹ an tâm mà ra đi .
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Không Thấy Đề | Đô thị | Hoàn thành
Mỹ Kiều Thê Của Ta là tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công. Câu chuyện kể về Duẫn Hạo, năm nay cũng đã ngót nghét ba mươi, nhưng mảy may chẳng để tâm đến đại sự của chính mình. Khiến mẹ của Duẫn Hạo nóng lòng phải vào cuộc, quyết tìm cho con trai của mình một tân nương phù hợp, chỉ cần phu nhân rơi vài giọt nước mắt là khiến hắn ta xiêu lòng mà chấp nhận đi xem mắt, cho dù trước đó kịch liệt phản đối.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Trường Qua Nhất Họa | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện này đọc kiểu nhẹ nhàng, manh manh, hệ chữa khỏi đọc mà không phải lo lắng nhảy đâu ra một tập đoàn cực phẩm, truyện có khá nhiều cặp đôi ngoài cặp đôi chính, cả câu chuyện không có quá nhiều cao trào nhưng lại hút được độc giả đọc đến trang cuối nhờ một tập đoàn yêu tinh dễ thương, nói chung theo kiểu chết vì đẹp chết vì manh vừa đọc vừa tưởng tượng gã mèo kiêu ngạo luôn tự xưng trẫm và coi kẻ đầy tớ nuôi mình như gã quan phụ trách lương thực, hay em chuột bay xù xù moe moe ngây ngô nhưng không ngu dốt, sẵn sàng đập bẹp mấy thằng não tàn, truyện mà để phân tích cái này hợp lí cái kia vô lý thì out ngay vòng gửi xe, nhưng đọc để thư giãn thì cũng khá.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Miên Thanh Túc Vũ | Sắc | Hoàn thành
Cảm xúc khi yêu, chỉ có những người đang yêu mới hiểu được. Nó giống như là vùng đất khô cằn được tưới tiêu khiến cho nó bừng lên sức sống. Quen nhau là do vô tình, đến bên đời nhau chính là do số mệnh. Trời cao an bài cho một đôi uyên ương, đáp lại chính là sự đắm say mặn nồng trong tình yêu.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Lạc Tân | Xuyên không | Hoàn thành
Xuyên qua thời không, gặp gỡ chân mệnh thiên tử, liệu có thể nào hay không? Cứ ngỡ đó là điều phi lý, cực kì không chân thực, vậy mà chỉ sau một cái chớp mắt, mọi thứ đều thay đổi, cho dù không muốn tin cũng phải gật đầu mà nói tin!
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Hữu Mộng | Ngôn tình | Hoàn thành
Giọng nói đàn ông Thanh thấp dễ nghe, tràn đầy hormone nam tính, chậm rãi rót vào đôi tai người phụ nữ. Giọng nói ấy mang theo sự mê hoặc trí mạng, khiến cho khóe mắt người phụ nữ bị vây hãm trên giường dần nhuốm màu tình ái, dưới sự cưỡng ép của cơ thể nóng ran kia mà ngoan ngoãn phục tùng.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tiếu Giai Nhân | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng cúi đầu, cảm xúc không bỏ được đều giấu ở đáy mắt. Kỳ thật có cái gì không bỏ? Lục Tử Khiêm ôn nhuận như ngọc, người trước người sau đãi nàng khắp nơi chu đáo, Du Uyển mười sáu tuổi gả tới, Lục Tử Khiêm chăm sóc nàng tuy tốt, nhưng suốt ba năm không có chạm qua nàng dù chỉ một chút. Trời tối người yên, Du Uyển khóc hỏi hắn có phải bản thân mình không tốt đã làm sai điều gì, đáp lại chỉ có tiếng thở dài của Lục Tử Khiêm. Một nữ nhân, thành thân ba năm sinh không nổi một đứa bé, Du Uyển nhận hết sự châm chọc khiêu khích của nhà họ Lục cùng nhân dân Nam Thành từ trên xuống dưới.Nhà mẹ đẻ Du Uyển nghèo không giúp được nàng cái gì, Lục Tử Khiêm lại chỉ là con nuôi của Lục lão gia, ở Lục gia địa vị cũng rất xấu hổ, Du Uyển liền từng lần một thầm nhủ nói với chính mình, phải nhẫn nại, đừng lại rước thêm phiền toái cho Lục Tử Khiêm. Thế nhưng là ba năm a, bên người có trượng phu lại trải qua thời gian thủ hoạt*, Du Uyển dần dần không chịu nổi. Lục gia không ai có thể thương lượng, mùa hè năm nay Du Uyển nhịn không được về nhà cùng mẫu thân kể khổ, mẫu thân sau khi biết chân tướng thương tâm khóc cùng nàng, khóc xong bà vụng trộm giúp nàng mua một bao thuốc, một bao này có thể để cho Lục Tử Khiêm đụng chạm với nàng. Du Uyển nhát gan vội cầm thuốc về, nàng hơi do dự, rốt cục vào tháng trước thời điểm Lục Tử Khiêm say rượu trở về, Du Uyển vụng trộm đem thuốc bỏ vào trong trà của Lục Tử Khiêm.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Trong cuộc đời của con người có nhiều mốc thời gian rất quan trọng và đối với Tuấn Phong, quãng thời gian học cấp ba là một trong những cột mốc quan trọng đó. Vương Tuấn Phong năm nay học lớp mười hai, đây là năm cuối của cấp ba, là năm anh sẽ tốt nghiệp ra trường và có định hướng tương lai cho riêng mình.Hôm nay là một ngày đặc biệt nhưng không phải là việc Tuấn Phong đi học lại, mà là ngày Hoàng Thị Thanh Vân, cô nhóc của anh bước vào lớp mười. Nói đúng ra thì cô nhóc chả phải là em gái của anh. Ba mẹ của Thanh Vân là bạn thân của ba mẹ Tuấn Phong, trong một lần họ đi công tác thì tai nạn xảy ra. Ba mẹ của Thanh Vân đều qua đời và cô trở thành côi nhi. Chính vì vậy mà mẹ của Tuấn Phong mới mang cô về nhà, nhận cô làm con gái của mình và bà bắt một trong hai anh em của Tuấn Phong phải cưới Thanh Vân làm vợ. Ngay từ lúc đó thì Tuấn Phong đã vô cùng thương Thanh Vân, anh luôn bảo vệ, chăm sóc và yêu thương cô như em gái của mình. Nhưng Thanh Vân thì lại không như thế, ngay từ nhỏ thì cô đã thầm thích Tuấn Phong.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33