Lục Hoa Tệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mỗi Ngày Tổng Tài Đều Bị Vả Mặt của tác giả Lục Hoa Tệ. ‘Choang!’Tiếng thủy tinh va chạm với nền đá tạo thành thứ âm thanh vô cùng chói tai. Thư Di đã ném vỡ hai bình hoa trong phòng cô ta, thế nhưng sự tức giận vẫn không thể nào phát tiết ra được.“Tại sao lại là chị? Rõ ràng người có hôn ước với Thẩm Thiều Đình là tôi cơ mà!”“Đồ đê tiện, kỹ nữ…” Thư Di điên cuồng lao lên túm lấy cổ áo của người con gái đối diện cô ta, Thư Tình. Người mà chỉ sau một đêm đã trở mình thành vị hôn thê của Thẩm Thiều Đình, nẫng tay trên người đàn ông của Thư Di một cách vô cùng quang minh chính đại.Bởi Thư Tình mới chính là thiên kim tiểu thư thật của Lê gia còn Thư Di chỉ là một con ‘tu hú chiếm tổ chim khách’ hai mươi năm nay.Khi thân phận được trả lại, những thứ thuộc về Thư Di đều lần lượt san sẻ cho Thư Tình. Từ danh phận cho đến tiền bạc, những thứ này Thư Di có thể cắn răng nhường nhịn. Thế nhưng, là người đàn ông vốn thuộc về cô ta, sao cô ta có thể chắp hai tay dâng cho Thư Tình.Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như: Tình Yêu Không Thể Cự Tuyệt hay Daddy, Mami Lại Bỏ Chạy Rồi
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Của Chúng Ta của tác giả Vạn Sắc. Lại một tên tra công lên sàn.Hạ Thiệu Nhiên thân thể trần truồng quỳ gối trước mặt Nghiêm Cẩn giúp hắn khẩu giao, côn th*t thô dài nhét đầy toàn bộ khoang miệng, nước bọt không thể nuốt xuống được cùng với động tác phun ra nuốt vào dương v*t phát ra thanh âm òm ọp òm ọp.Đều cùng là nam nhân, Hạ Thiệu Nhiên tự nhiên biết khẩu giao nuốt sâu vào vòm họng mới là thoải mái nhất, liền hàm chứa dương v*t Nghiêm Cẩn dùng sức nuốt vào bên trong miệng, quy đầu cực đại đâm vào cổ họng, mọi hô hấp đều trở nên khó khăn, trong dạ dày bắt đầu nổi lên cảm giác muốn nôn, Hạ Thiệu Nhiên khó chịu nhẫn nhịn, nhắm mắt tạm dừng liếm xuống dưới, chờ cảm giác khó chịu buồn nôn nơi cổ họng qua đi lại tiếp tục khẩu giao.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nhân Vật Phản Diện Làm Mất Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính hoặc Lệ Quỷ Lại Xin Chút Dương Khí.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Hơn một năm sau. Trong biệt thự riêng của Cố Dĩ Mặc, ba tiểu quỷ hoạt bát đang chạy trên sân cỏ, bọn chúng đang lũn cũn chạy theo quả bóng da, cười rất vui vẻ. Hai vú em đứng cách chúng không xa, không dám rời ánh mắt. Ba tên tiểu quỷ này, chỉ cần không cẩn thận 1 chút là chạy biến mất dạng, không trông kỹ không được.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tiểu Lâu | Ngôn tình | Hoàn thành
Vẫn chìm đắm trong hồi ức về lần đầu tiên làm tình với con, trên khuôn mặt Minh Đức bất giác nở ra một nụ cười vui vẻ! Bất thình lình hai chân của Hiểu Văn động một chút, hai chân cô mở rộng, vì thế hoa huy*t cũng theo chân mà được mở lớn ra, làm mắt Minh Đức bừng sáng, hắn thò đầu đến giữa hai đùi con gái, nhìn hoa huy*t của cô. Mặc dù hoa huy*t này đã bị hắn dò xét cắm rút hơn một năm rùi, nhưng vẫn khiến cho hắn nhịn không được nhìn chăm chú!
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Dammykhuyetdanh | Sắc | Hoàn thành
Bầu không khí ám muội bao trùm lấy không gian yên tĩnh trong phòng tắm, tiếng thở dốc hồng hộc của hai con người đã tố cáo bản năng nhục dục của họ đã lên tới đỉnh điểm. Giữa lúc Lam Như Uyên tưởng chừng như ba mình sẽ nhào đến chiếm lấy thân thể cậu, ông lại đứng bật dậy, vô cùng nghiêm túc nói: "Được rồi, lau cũng tạm được rồi, để ba bế con ra ngoài, ngồi trong này mãi sẽ cảm lạnh mất."
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thanhthanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Trời sắp mưa, chị Nhung hai tay hai cái chổi ra sức quét thật nhanh sân thóc mới thu hoạch từ chiều hôm qua. Hai cánh tay làm nhanh thoăn thoắt, gương mặt chị lấm tấm những giọt mồ hôi. Từ ngày lấy anh Hậu, những việc nặng nhọc nào hầu như cũng đến tay chị làm. Nhà nghèo mà anh chỉ thích uống rượu. Anh Hậu còn trẻ nhưng chỉ thích uống rượu và đàn đúm với mấy ông làng bên, ko chịu làm lụng kiếm tiền gì cả, toàn bộ gánh nặng cuộc sống đè lên vai chị Nhung.Vừa làm chị vừa thấy bực bội trong người, bởi lẽ một mình chị làm vất vả nhưng cứ đến bữa là anh Hậu lại mò về ăn cơm xong lại đi, ko đỡ đần đc cho chị cái gì... thế nên chị bực anh lắm. Lắm lúc chị nghĩ... lấy chồng mà khổ thế này... hay là... chị bỏ quách đi cho xong... Phụ nữ lấy chồng là để nhờ chồng, đằng này chị vừa làm vợ lại vừa làm chồng, bao nhiêu lo toan cuộc sống chị phải đảm nhận hết.Nhưng rồi chị ko dám. Bởi lẽ, anh chị mới lấy nhau được hơn năm, giờ mà bỏ nhau làng trên xóm dưới người ta dị nghị, nói này nói nọ. Dù biết mười mươi sự việc anh chồng chị đổ đốn thế nào nhưng nếu chia tay, mọi lời trách móc đều đổ dồn lên đầu những người phụ nữ mà thôi. Không nói đâu xa, mới tháng trước, ở đầu làng, có cặp vợ chồng nhà kia cũng thế.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Phong Xuy Tiễn Vũ | Trọng sinh | Hoàn thành
Là một vị đế vương anh dũng kiêu hùng, thế mà khi ngự giá thân chinh lại bị tướng quân tâm phúc mình lựa chọn tỉ mỉ phản bội... Ôm hận mà chết, không ngờ rằng hắn lại có cơ hội sống lại, trở về thời niên thiếu. Trân trọng cơ hội này, đế vương quyết tâm chấn chỉnh triều cương, quét sạch sâu mọt, xây dựng quân đội, chống giặc ngoại xâm. Và dĩ nhiên, lúc này đây nhất định phải cảnh giác cao độ, tuyển tướng quân mới cho thật tốt.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Tàn Khốc của tác giả Ngọc Trân. "Niên, cuối cùng chúng ta cũng đã thành vợ chồng, em thật sự rất vui!" "Vui? Tôi lại không cảm thấy như thế!" "Niên, anh nói gì?" Lục Lam vô cùng kinh ngạc trước thái độ lạnh ngắt của An Niên, anh nói ra câu nói đó rốt cuộc là có ý gì? Cô và An Niên vừa mới cử hành hôn lễ lúc sáng, sau khi hôn lễ kết thúc cô liền dọn đến sống chung với An Niên, cô muốn cùng anh trải qua cuộc sống hạnh phúc tại Tú Uyển.Lục Lam cực kỳ sung sướng, cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như thế, cứ tưởng sẽ mãi mãi vui vẻ, nhưng cô đã lầm. An Niên nói ra những lời đó rốt cuộc là vì sao? "Cô nghĩ tôi cưới cô vì yêu cô? Lục Lam, cô đã sai rồi, tôi lấy cô là vì muốn trả thù!" An Niên lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Lam, đôi mắt sắc bén như muốn giết chết cô. Anh từng bước từng bước chiếm lấy trái tim Lục Lam là vì để cô yêu anh sâu đậm, anh giả vờ chăm sóc bảo vệ cô để cô tin rằng anh thật sự yêu cô. Sau đó sẽ cho cô một đòn trí mạng, nói rằng An Niên không hề yêu cô.Trò chơi đã chính thức bắt đầu! "Trả thù? Vì sao lại trả thù em?" Lục Lam không hiểu, cô có làm gì sai đâu chứ! Tại sao An Niên lại làm như thế? Lòng cô đau như cắt, đêm tân hôn, không ngờ An Niên lại cho cô một món quà bất ngờ thế này. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh và Trái Tim Người Câm.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạc Hà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mộng Tình - Bạc Hà của tác giả Bạc Hà. Mười tám tuổi, có lẽ đó là độ tuổi đẹp nhất trong thanh xuân người con gái. Yêu nhau năm mười tám tuổi là loại cảm giác thế nào nhỉ? Mà nó lại còn là tình đầu. Ở tuổi đó, cô gặp được một người, ngỡ như hắn chính là ‘chân mệnh thiên tử’ của đời mình, là tình đầu cũng như tình cuối. Diệp Cẩn Ninh, con người nội tâm thâm thúy này khó ai có thể hiểu hết được. Hắn bước vào cuộc đời, đứng trước mặt cô như một vị thần kéo cô ra khỏi bóng tối đáng sợ.Một người trông vừa thư sinh, vừa nho nhã đến thế. Vẻ ngoài có thể lưu mờ được tuổi tác, hắn vừa có độ chín chắn, trưởng thành, vừa lại có đâu đó chút khí tràn đầy nhiệt huyết. “Em tên gì?” “... Thi Ngôn.” “Thi Ngôn, cái tên rất hay.” Đó là câu đầu tiên hắn hỏi. Tại sao khi thấy một người đang có chuyện buồn hắn không hỏi vì sao lại buồn như thế? Đó cũng là do một phần tính cách của hắn, hắn không thích quan tâm quá nhiều, mà chỉ muốn biết được thứ mình muốn biết. Khoảng thời gian sau, Diệp Cẩn Ninh tiếp cận cô nhiều hơn. Tuy hắn là kiểu người khá nhạt nhẽo, thâm sâu khó đoán, nhưng lại rất biết cách làm cô vui.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Phương Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hối Hận Còn Kịp của tác giả Phương Linh. Cô yêu anh. Yêu anh suốt 6 năm. Một tình yêu ngu ngốc. Cô làm mọi thứ vì anh. Anh chưa hề quan tâm hay liết mắt xem qua chỉ một lần. Phải! Anh chưa từng để ý hay quan tâm cô dù chỉ một chút. Cả sự thương hại anh cũng chưa từng dành cho cô. Là cô không xứng đáng được yêu thương sao !? Tại sao!? Tại sao mọi thứ cô đều làm vì anh! Nhưng người anh yêu lại là cô ấy!? Bạn thân của cô ! Haha Nực cười " cô cười chua chát nói ! Ông trời muốn trêu đùa cô đây mà.6 năm trước. Cô cứu anh. Nhưng anh hiểu nhầm là cô ấy. Khi bắt đầu sự nghiệp. Cô ở bên anh, giúp đỡ anh, quan tâm anh. Anh lại dồn hết tâm trí đặc lên người cô ấy , quan tâm chăm sóc cho cô ấy còn cô thì sao vẫn là người đứng sau lưng anh âm thầm chịu đựng. Khi anh sụp đổ sự nghiệp bên anh vẫn là cô. Còn cô ấy !?? .... Cô ấy nói phải đi qua mĩ để du học. Khi bắt đầu gầy dựng lại sự nghiệp lại từ đầu người bên anh...... vẫn là cô. Khi anh thành công cô ấy lại quay về bên anh. Người đau khổ lại là cô. Tại sao... Ông trời lại đối sử với cô như vậy.. ..Ngày hôm ấy một ngày trời mưa tầm tã. Cô ấy nói chia tay. Anh níu kéo, cầu xin... Cô ta vẫn đi. Anh đến quán bar. Uống rượu say bí tỉ rồi điện thoại cho ả nhưng lại gọi nhầm số cô. " alo Di Phi, Di Phi anh xin em mà đừng bỏ anh có được không!? " anh nói trong đau khổ ,Buồn bả. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Người Yêu Của Triều Tịch và Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Mộc Thái | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Nhân Ái của tác giả Mộc Thải. Khi Tần Mậu tỉnh lại, phát hiện cậu đang nằm ở trên giường bệnh. Cậu nhìn thấy ống truyền dịch trên cánh tay, sững sờ một lúc lâu, cuối cùng cười khổ lắc đầu một cái, cũng không biết trong lòng là mùi vị gì. Trong phòng yên tĩnh, đúng lúc ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua lá cây chiếu vào, rực rỡ sáng ngời. Ngoài cửa có người đang nói chuyện, Tần Mậu nghe không rõ lắm, chỉ một lúc sau, bác sĩ đẩy cửa đi vào, hỏi Tần Mậu cảm thấy thế nào.Tần Mậu cảm thấy bác sĩ rất quen mắt, suy nghĩ một chút, không có cảm thấy lạ, cười nói: “Cũng ổn.” Bác sĩ nhìn cậu một cái: “Đây là tai nạn xe nhỏ, không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi mấy ngày là được.” Tần Mậu sửng sốt một chút: “… Tai nạn xe?” Bác sĩ lại nhìn cậu, đóng bệnh án lại: “Chờ làm kiểm tra não bộ.” Tần Mậu kinh ngạc, lập tức nở nụ cười: “Bác sĩ, tôi không phải mất trí nhớ.” Bác sĩ dõi theo cậu, rõ ràng đang suy nghĩ. Tần Mậu nói: “Bây giờ là mùa đông năm 2053, nếu tôi nhớ không lầm, mấy ngày nữa là đến đông chí.”Vẻ mặt bác sĩ quái dị đến không nói nên lời, một lúc sau, cầm bệnh án đi ra ngoài, nói: “Tôi lập tức sắp xếp cho cậu kiểm tra.” Tần Mậu cảm thấy chuyện có vẻ không đúng so với cậu nghĩ, vội vàng gọi bác sĩ lại: “Tôi bị ngã từ trên tầng xuống, không phải do tai nạn, kiếp này tôi chỉ bị tai nạn một lần, chính là hai năm trước…” Bỗng dưng cậu im bặt, mở to mắt nhìn chằm chằm bác sĩ. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hoàng Phi Nhất Tiếu Khuynh Thành và Hữu Duyên Trà Quán.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Đoản Ca Tại Đồ | Tiên hiệp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Còn Nói Em Không Thích Ta của tác giả Đoản Ca Tại Đồ. "Dù là quá khứ hay tương lai, ngươi đều là của ta"Trong Tam giới, ai mà không biết tân Ma Quân Ma giới và vị Thần Quân cửu trọng thiên vạn người kính ngưỡng kia không vừa mắt nhau.Vị Thần Quân độc thân cả vạn năm đang chuẩn bị cử đại điển khế ước cùng đạo lữ, thế mà Ma Quân kia lại cứ cố tình phá đám, chọn đúng ngày dẫn theo mấy vạn ma binh tới đánh gãy.Truyền thuyết kể rằng Ma Quân rất hiếu chiến, có thú vui lớn nhất là tấn công Tiên giới, buông lời khiêu khích Thần Quân, nhưng lần nào cũng bị Thần Quân đánh bay ngược về Ma giới, Ma Quân đánh trận nào thua trận ấy, nhưng càng thua lại càng đánh.Cho tới một ngày, thuộc hạ trung thành nhất của Ma Quân – thân mình đẫm máu, quỳ gối ở cổng trời, kiên quyết xin được gặp Thần Quân.“Thần Quân, vì chủ tử nhớ thương ngài đã mấy nghìn năm, xin ngài hãy mau tới cứu chủ tử nhà ta!”Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ truyện Nam Xứng Lại Bị Cưỡng Đoạt hay Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thành Trùng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ của tác giả Thành Trùng. Mã Võ được hàng xóm Quách Tiểu Lục gọi về, vừa vào cửa nhà đã thấy sinh lễ đầy sân.Cha Mã đứng bên trong, vừa thấy y, trên mặt hiện vẻ bất an, nhưng ngay sau đó ông cười nói, “Sao lại trở về giờ này?”Mã Võ không nói gì, y liếc nhìn ông rồi cúi đầu đi tới góc tây đặt đồ xuống.Nghe tiếng trong sân, một tiểu cô nương từ trong nhà chạy ra, cô nương này tướng mạo khá thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt, “Ca…”“Đừng khóc, trời có sập xuống thì có ca đây.” Mã Võ thấp giọng nói, “Người đưa sính lễ tới đâu rồi?”“… Họ vừa đi.” Mã Phụng Nha khóc thút thít.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm truyện Cửu Liên Hoàn của cùng tác giả.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
JFang | Ngôn tình | Hoàn thành
“Thế giới bên trong và bên ngoài phòng Hồi sức cấp cứu, trước giờ luôn là hai ranh giới sống chết rõ ràng.” “Đôi tay này không thể tiếp tục cầm dao nữa, cô chỉ có thể chuyển nghề thôi”. “Bà nhẫn tâm chặt gãy cánh của cô, châm lửa đốt cả bộ lông vũ trắng tinh thuần khiết không vướng bụi trần, gieo vào trong lòng nữ thiên sứ một sự nhục nhã khó tả, triệt để đánh gục tự tôn và kiêu ngạo của cô.”
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cao Đài Thụ Sắc | Ngược | Hoàn thành
Từ Nhâm đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dịch Triệt lúc này đang cởi nửa thân trên kiên trì làm một vị “người sắt độc nhất trong phòng”, hắn khóa cửa lại rồi cởi bao tay ra, xoa xoa đôi bàn tay. “Cậu cố ý ở trước mặt tôi khoe khoang cơ bắp có phải không?” Từ Nhâm ngồi xổm xuống bên cạnh Dịch Triệt, cười nói, “Nghe nói khi trận đấu kết thúc người Nga sẽ tổ chức cuộc thi chạy lõa thể để chúc mừng chiến thắng, vinh quang của đất nước đều dựa vào cậu đó!”Dịch Triệt không để ý tới đối phương, tập trung tinh thần, động tác chống đẩy được làm vô cùng tiêu chuẩn. Từ Nhâm bĩu môi, như thông lệ bắt đầu thưởng thức cơ thể mỹ nam trước mắt, hỏi một câu “Cậu lạnh không?”, sau khi nhận được câu trả lời “Không lạnh”, Từ Nhâm cảm thấy mình đúng là rảnh quá mới quan tâm tên này, bỏ lại một câu “Nhàm chán” rồi ngồi trước bàn kiểm tra hộp mail.“Tôi đệt!” Vẫn còn cách mục tiêu ba cái chống đẩy nữa, Dịch Triệt bị tiếng rống của Từ Nhâm làm cho chấn động, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút – Từ Nhâm người này bình thường dù có bức xúc cỡ nào cũng không nói tục như thế này.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ngụy Tùng Lương | Ngược | Hoàn thành
Anh vẫn chưa về, tôi ngồi trong phòng khách chờ anh. Trước đây tuy rằng anh cũng có xã giao, nhưng đều sẽ về nhà đúng giờ, sẽ mang cho tôi thật nhiều thức ăn, chúng tôi ngồi cùng một chỗ xem ti vi ăn khuya, anh kể với tôi những chuyện vui vẻ anh gặp được lúc ở công ty, có lúc anh lại như một đứa trẻ, thích dựa vào người tôi làm nũng.Gần đây tôi thường xuyên nghĩ tới anh trước đây, sau đó sẽ so sánh với anh hiện tại, để rồi nhận lấy chỉ là một tiếng thở dài cùng nỗi thất vọng. Đêm nay Thẩm Yến vẫn chưa về, gần một giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của anh, anh bảo tôi nhanh chóng dọn ra ngoài.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ba Lợi | Ngôn tình | Hoàn thành
Lòng buồn bực. Thở không ra hơi. Ta chợt hít một hơi, lại bị sặc một hớp nước khiến đầu váng mắt hoa, nước lạnh như băng khiến ta từ từ tỉnh táo mấy phần. Hình ảnh trước mắt từ từ rõ ràng, lại chỉ có thể nhìn thấy mờ tối đen như mực, từ từ mới nhìn rõ vách đá màu đen trên đỉnh đầu, ta giật giật thân thể, phát hiện mình không thể động đậy... Đây là đâu? Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng vang nhỏ bé, dường như có gì đó đang tới."Không biết tự lượng sức đi tìm Cỏ Hóa Hình gì chứ, giờ thì hay rồi, nửa chết nửa sống, ta thấy đạo hạnh ngàn năm cũng không đủ cứu mạng ngươi! Nhanh dẫn tỷ tỷ ngươi về, đừng chết trong động phủ của ta, nếu truyền đi, đến lúc đó Lam nương tử ta sao có thể đặt chân ở Yêu Giới!" Trong giọng nữ nhân bén nhọn cay nghiệt ồn ào kia, hình ảnh trước mắt ta từ từ khôi phục rõ ràng.Giường đá lạnh như băng phía dưới truyền đến cảm giác lạnh lẽo, bốn phía còn có vài mạng nhện xám trắng, còn có một cái kén lớn được bọc bởi một đống tơ nhện, xương cốt trắng xóa trên đất hết đống này đến đống khác, ta không khỏi lạnh cả người. Đầu còn choáng, ta cố gắng nhớ lại những ký ức hỗn loạn kia.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thất Sắc Cẩm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bệnh viện. "Mộ tiểu thư, đã chẩn đoán chính xác, ung thư não. Nhưng cô đừng lo, nếu bây giờ tiếp nhận trị liệu, có hai thành cơ hội chữa khỏi." Bác sĩ đưa giấy báo cáo cho Mộ Thiên Tinh, không đành lòng nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trông tiều tụy của Mộ Thiên Tinh càng tái nhợt, tay vươn ra cầm giấy báo cáo không ngừng run rẩy: "Nếu như không trị liệu, còn có thể sống được bao lâu?"Mặc dù đã tính toán kết quả xấu nhất, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "Ung thư", trái tim căng như cây cung của cô vẫn "Thình thịch" một tiếng, gãy. "Khoảng hai năm." Bác sĩ cho biết chi tiết. Nghe vậy, chợt Mộ Thiên Tinh cười: "Vậy là đủ rồi! Vậy là đủ rồi...cám ơn bác sĩ!" Đi ra bệnh viện, Mộ Thiên Tinh hít sâu, lấy điện thoại ra gọi số đã lâu không gặp. Không ngờ, bên kia rất nhanh đã thông.Giọng đàn ông trầm thấp mà không kiên nhẫn truyền đến: "Chuyện gì?" Mộ Thiên Tinh thở ra một hơi: "Tưởng Quý Thần, không phải là anh muốn ly hôn sao? Tôi đồng ý, tối nay anh về ký tên đi! À đúng rồi, tôi sợ qua tối nay tôi sẽ đổi ý, cho nên anh muốn ly hôn, tối nay nhất định phải trở về!"
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tử Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo. Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15