Bé Con Say Xỉn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chú Hàng Xóm Là Chồng Em của tác giả Bé Con Say Xỉn. Thật sự đúng với câu “lưu manh giả danh trí thức”, nội bộ hắn là người háo sắc vô cùngNhưng hắn lại chỉ háo sắc với mình Diệp Linh An, cả đời này hắn cũng chỉ để ý cô bé khi nhỏ mà hắn ẵm trên tay, dày công chăm sóc.Cũng không biết từ khi nào, hắn nảy sinh tình cảm với cô bé hàng xóm ấy, nhưng mà nếu đã có ý, hắn phải lên kế hoạch để rinh cho được mỹ nhân vì.Vì tương lai không phải cô đơn mình ên, hắn không từ mánh khoé nàoHắn vì muốn ẳm người ta về làm vợ mà không từ mánh khóe nào.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường hay Tổng Tài Độc Ác, Anh Chết Không Hết Tội của cùng tác giả.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Tuyết Lệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Tuyết rơi, đầy trời đều là những bông tuyết bay bay lất phất, tất cả đều là một màu trắng xóa đến lóa mắt. Tôi đứng ở quầy bán tạp hóa, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa kính, nhìn từng ánh đèn vàng lập lòe in bóng từng cảnh vật đổ dài xuống dưới lòng đường, đáy lòng lại bất giác trở nên nặng trĩu như nghìn tảng đá đè nặng.Thủ đô bước vào đầu mùa xuân, nhiệt độ hạ xuống rất thấp, ban ngày trời quang đãng với ánh nắng nhạt, buổi tối thì sẽ lất phất mấy hạt tuyết hoặc mưa nhỏ, chỉ cần mở cánh cửa hé ra một chút thôi là gió lạnh sẽ thi nhau ập tới. Khói bụi, tiếng xe ồn ào, những tiếng nhạc đường phố từ xa vẳng lại, tất cả tựa như quen thuộc, cũng tựa như xa lạ, mặc dù thời gian bản thân tôi sống ở đây không phải là thời gian ngắn.Bảy năm, thời gian bảy năm đã thật sự đã trôi qua rồi, tính cách cùng với cái nhìn cũng đã thay đổi, nhưng công việc và mọi thứ lại không hề suôn sẻ giống như những gì tôi mong muốn. Tất cả đều là thử thách, đều là những công việc với mức lương miễn cưỡng trong khi bản thân đã cố gắng hết sức, đã cố gắng tiết kiệm nhịn ăn nhịn uống đến mức quần áo mấy năm qua rồi vẫn chẳng dám mua, chẳng dám sắm một thứ gì cả.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lemmm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bọt Biển của tác giả Lemmm. Hai người ở bên nhau cũng chỉ vì hai gia đình đã có ước hẹn, dù cô muốn phản đối nhưng nhà họ Từ đã giúp công ty của ba cô không phải rơi vào đường cùng, nên cô cũng chỉ có thể nhượng bộ.Thêm một lý do khác, cô cho rằng như vậy cũng có thể nhanh chóng quên đi người cũThời gian bên nhau có lẽ cũng đã khiến tình cảm với đối phương dần thay đổi.Nhưng khi mà cô tưởng rằng mọi thứ đã có thể bắt đầu lại thì những điều không mong muốn liên tiếp ập đến.Hôn nhân chính thức kết thúc khi cô mất đi đứa con đầu lòng và hắn là kẻ gián tiếp gây ra.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Giam Cầm Vì Yêu hay Ma Phi Khó Tán Tỉnh.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tử Trạch Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Được Ngày Mai của tác giả Tử Trạch Hoa. Ai cũng nói ngày mai sẽ tốt hơn, nhưng ai có thể chắc chắn, “ngày mai tốt hơn” của tôi sẽ đến với tôi đây?Ai có thể chắc chắn tôi có đủ dũng cảm để kiên trì cho tới khi cái ngày mai tốt đẹp đó đến?Đến một ngày nào đó, cuối cùng cũng tương phùng với cái ngày mai mong đợi ấy, đền đáp những giọt nước mắt không thể kìm nén, đền đáp một nụ cười bình thản.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện A, Nắng Lên Rồi! của cùng tác giả.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thành Nam Hoa Khai | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Học Cũ của tác giả Thành Nam Hoa Khai. Thành phố Phù Dung tuyết rơi dày đặc, thành phố náo nhiệt được bao bọc bởi một lớp tuyết trắng.Chu Nghệ Tuế yên lặng ngồi trên ghế ngoài công viên, thân hình mảnh mai dính đầy tuyết trắng, ánh mắt vô hồn nhìn cây ngô đồng ở đằng xa.Hàng cây ngô đồng kéo dài hai bên đường, một chiếc ô tô màu đen đang đậu ở đó.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bà Nhóc Già Nhà Tử Thần hay Tớ Muốn Làm Bạn Tốt Với Cậu của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trà Lạc Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khẽ Hôn Gió Đêm Mùa Hạ của tác giả Trà Lạc Tịch. Một buổi tối cuối hè, bầu trời đen thuần túy, những ngôi sao tựa như hạt trân châu được khảm vào đó, cột đèn ven đường tản ra những vầng sáng màu hoàng hôn, ánh đèn chiếu xuống khiến bóng người kéo ra rất dài.Mộ Gia Hủ mới vừa mua đồ ăn vặt xong, nhẹ nhàng đạp lên bóng mình đi về nhà.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bước Vào Lòng Anh của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông đang nằm ngủ trên giường. Nghe tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Anh ta ngồi dậy hẵn rồi vươn tay cầm lấy điện thoại trên bàn lên và trả lời điện thoại: " Có chuyện gì? " Giọng nói lạnh lùng vang lên làm cho người ở đầu dây bên kia có phần sợ hãi. " Giờ này cậu còn chưa đến công ty sao? Biết hôm nay là ngày gì không?Hôm nay có mấy em gái đến xin việc đấy " Người ở đầu dây này vẫn không động tĩnh gì, im lặng nghe người bên kia nói. " Giao quyền lại cho cậu ". Nói rồi, anh ta tắt điện thoại rồi bước chân xuống giường. Đi thẳng vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt rồi thay y phục. Sau khi đã ăn mặc chỉnh tề. Anh ta bước xuống nhà. Tất cả người làm đều cung kính cúi chào và đồng thanh nói:
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mộc Miên Angelina | Ngôn tình | Hoàn thành
Buổi sáng.. Anh trai, em lớn rồi, em có thể tự bảo vệ mình. Tại căn biệt thự màu trắng nằm biệt lập giữa phố thị phồn hoa, một cô gái tóc ngắn, mặc váy trắng tinh khiết ngồi bệt xuống sàn nhà kêu ai oán, màu nắng sớm chiếu vào làm màu tóc hồng của cô càng thêm phần nổi bật. Một người đàn ông đứng từ trên nhìn xuống cô, cô thật sự đã lớn, vòng một phổng phao, đẫy đà là minh chứng cho điều đó, ánh mắt mắt người đàn ông di chuyển tới xương quai xanh và làn da trắng nõn của cô. Y khẽ nuốt nước bọt, y tiến tới, nhẹ nhàng đỡ cô gái đứng dậy: Em ngoan ngoãn chút đi! Em là tiểu thư duy nhất của Lưu gia, phải được bảo bọc thật kĩ lưỡng. Cô gái ngẩng đầu nhìn người đàn ông, anh ta có vóc dáng cao, phải nói là rất cao, bờ vai rộng, gương mặt đầy nét cương nghị. Cô nheo mắt: Nhưng mà em 17 tuổi rồi. Y nắm lấy vai cô, nhíu mày:Lưu Hải Anh, đừng nhiều lời nữa. Ai cũng muốn tốt cho em thôi. Quyết định là em sẽ có vệ sĩ đi theo. Mau thay quần áo rồi xuống nhà đi! Y đứng dậy, đi ra khỏi phòng, thật ra, y không muốn thuê vệ sĩ cho cô, y không muốn ngoài y có người đàn ông khác tiếp xúc với cô. Nhưng đây là yêu cầu của ba, y không dám cãi lại.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tố Tố Tố | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân viên tiêu thụ giới thiệu mẫu xe đã tạm thời ra ngoài, Hứa Thanh San đứng một lúc cảm thấy nhàm chán liền nhún vai chuẩn bị rời đi. Khoảnh khắc quay lưng, có tiếng người nói chuyện điện thoại truyền tới. Chất giọng trầm khàn, cực kỳ dễ nghe. Tiếc rằng hắn nói mỗi câu rồi đi ra xa, xa đến nỗi chẳng nghe thấy gì nữa. Hứa Thanh San tiến lên mấy bước, ngón tay trái gõ gõ lên cái di động cầm đã phát nóng, ngóng theo hướng giọng nói ban nãy.Tiết xuân se lạnh, người nọ mặc áo thun cổ tròn màu xám bên trong, bên ngoài là áo khoác có mũ màu xanh đậm, phía dưới mặc một chiếc quần bò giặt đã bạc phếch, đôi chân dài thẳng tắp. Ánh Mặt Trời vừa vặn chiếu vào bị chữ Phúc to tướng bằng giấy, cắt vụn thành những dải ánh sáng. Người nọ được bao trùm trong dải ánh sáng, thảnh thơi cúi đầu, hai tay đút vào túi áo khoác, tay áo xắn tới khuỷu, để lộ cánh tay màu nâu đồng cực kỳ khỏe khoắn; nửa khuôn mặt giấu trong bóng râm, nên không thấy được biểu cảm.Em gái nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp thẳng sống lưng, đường cong vòng một ưỡn lên mãnh liệt, gần như sắp dính vào người hắn. Cô nàng mỉm cười, nói năng rõ nhỏ nhẹ. Lúc sau, hắn nhận tài liệu đối phương đưa cho rồi mở cửa xe, lưu loát ngồi vào ghế lái.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Nam giật mình tỉnh giấc, nhìn xung quanh nó ngơ ngác một hồi. Hình như nó chợt quên đi rằng nó đã không còn ở với ông bà ngoại nữa. Nó đang nằm trên một cái giường rộng, một căn phòng sạch sẽ với nền sơn trắng tinh, bất chợt tay no đụng phải một thứ gì đó khiến nó tỉnh hẳn, nó quay sang bên cạnh. Cái Hạnh em gái nó vẫn đang ngủ, lúc này mới là 6h sáng. Kéo cái chăn đắp ngang người cho em gái nó mở cửa phòng đi xuống cầu thang. Ngôi nhà 3 tầng khang trang, rộng rãi, căn phòng hai anh em nó đang ở nằm ở tầng 3 sát phòng thờ cúng tổ tiên. Bước xuống tầng 2, hôm nay là chủ nhật nên mọi người đều chưa dậy. Khẽ đưa chân đặt xuống cầu thang tầng 1, đang bước được nửa đường nó vội rụt chân lại. Ở dưới căn phòng ngay gần chân cầu thang tầng 1 là giọng của bố nó: Con nó mới về em đừng làm gì ầm ỹ. Hiện tại hai đứa nó chỉ có anh là người thân duy nhất. Anh cũng đã nói chuyện với em rõ ràng từ trước rồi còn gì. Bố nó đang nói chuyện về hai anh em nó với cô Hường, vợ sắp cưới của bố nó. Đột nhiên nó giật nảy người khi nghe giọng cô Hường chua loét, cô đang nói như cố ý gào lên để đánh thức mọi người dậy:Toàn vác nợ vào thân, tự nhiên từ đâu phải nuôi báo cô hai đứa. Anh nghĩ nhà này thừa tiền chắc. Của chồng công vợ, em nghĩ cũng là nghĩ cho anh. Không phải dễ dàng mà có được cái cơ ngơi này. Sao bao năm hai đứa nó không nhận bố mà giờ lại nhận. Đúng là tiểu yêu mà, được thêm cái gia đình vợ cũ anh nữa. Rặt một lũ xúi bẩy..
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạn Miêu (Martina) | Ngôn tình | Hoàn thành
Mối tình thầy trò từ xưa đến nay vốn chịu nhiều áp lực. Nhưng một mối tình nhẹ nhàng, sâu lắng trong "Tiểu Đan của giáo sư" đem đến một cảm giác khác, nhiều cung bậc cảm xúc trộn lẫn cùng vị ngọt ngào, xen lẫn đắng nồng vẫn được thể hiện rõ nét, tựa như ta nhâm nhi một tách cà phê nâu vào những buổi chiều trầm lặng.Chu Nhã Đan - sinh viên năm nhất đang lơ ngơ giữa dòng người đi ngược xuôi. Trường đại học hóa ra lớn thế này sao? Cô chẳng biết đi đâu hết. Xa xa nhìn thấy một chàng trai mặc quần áo giản dị, trông có vẻ giống giáo sư trong trường. Cô chạy lại hỏi:" Giáo sư! Giáo sư! Thầy có thể chỉ em tới phòng C không?"Vị giáo sư này quay sang nhìn, dáng người cao cao, hơn cô phải một cái đầu, anh đứng ngược sáng, gương mặt hết sức điển trai! Vị giáo sư trả lời với giọng trầm thấp:" Sinh viên mới?" Cô gật đầu lia lịa, anh nhìn thẳng, bắt đầu sải bước:" Theo tôi." Cô đuổi theo anh, chăm chú nhìn bước chân nhanh thoăn thoắt của người phía trước để rồi đâm rầm vào người ta. Anh quay xuống:" Tới nơi rồi." Chu Nhã Đan cúi gập người:" Cảm ơn giáo sư!" Ngẩng đầu đã chẳng thấy bóng dáng đâu, người này có thuật di chuyển tức thời chăng?
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trần Phan Trúc Giang | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng đồng hồ báo thức reng reng lên mấy tiếng, tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường. Đầu tóc còn rối u rối mù, nhìn qua bên cạnh trống lốc, tôi thầm nghĩ sáng luôn rồi mà còn chưa về.Mà nghĩ vậy thôi chứ tôi không có bực gì ráo trọi, kể từ hôm tôi được gả qua đây tới giờ thì ngoài trừ đêm tân hôn "chồng" tôi say ngủ quên trời quên đất ra thì sau đó đêm nào tên đó cũng đi đến sáng. Tôi cũng quen rồi, không có tên da trắng đó tôi lại càng thấy ung dung tự tại. Bởi vì tôi là bị ép đi lấy chồng chứ có yêu thương gì đâu mà buồn hay ghen chứ.Thuở đời vừa tròn 25 tuổi ba mẹ đã bắt đi lấy chồng, chồng thì ẻo lả da trắng môi hồng y như con gái, nhứt là cái tướng đi phát bực. Tôi đây là con gái nhìn còn thấy dẻo quẹo đừng nói là ai, thế mà cũng lấy vợ được, công nhận tài.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
October Angelica | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khi Những Vì Sao Tỏa Sáng của tác giả October Angelica. Vệ Gia Tuyền được sinh ra lúc ba của cô đã ba mươi ba tuổi, vì vậy khi cô vừa mới tốt nghiệp đại học xong, bà nội năm nay cũng gần chín mươi đã gấp rút sắp xếp các cuộc hẹn để cô đi gặp mặt. Không thể chịu nổi, Vệ Gia Tuyền chạy đi tìm Hoắc Dự kể khổ. Người đàn ông trưởng thành kiệm lời đợi đến khi cô kể lể xong mới đề nghị với vẻ mặt bình thản: "Muốn không bị giục cưới thì chỉ có một biện pháp duy nhất, đó chính là kết hôn.”Vệ Gia Tuyền nhíu mày, trong lòng còn đang ấm ức mà nhìn về phía Hoắc Dự, mi mắt đột nhiên sáng ngời, vỗ vào trán một cái, chợt cảm thấy bản thân đúng là thông minh hơn người, đối tượng mà bà nội mai mối làm sao có ai qua được người trước mắt này cơ chứ. "Anh Dự, hay là chúng ta kết hôn giả đi?"Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Em Có Thể Nuôi Anh Không? hay Vợ Của Tổng Tài Là Nữ Thần Vạn Người Mê
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tương Ấu Tình | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiều năm sau Xa Tình Không hồi tưởng lại cuộc đời mình phát hiện, hóa ra bước ngoặc là ở thành phố Lan Khê. Xa Tình Không theo mẹ tới thành phố Lan Khê lúc mới sáu tuổi, y học đã chứng minh, đứa trẻ ba tuổi có thể nhớ rõ ràng, có đoạn có thể nhớ cả đời. Xa Tình Không tới thành phố Lan Khê sau khi trải qua rất nhiều chuyện. Ví dụ như gia đình của cô khi đó chỉ có mẹ nuôi dưỡng. Mẹ và cô sống trong một ngọn núi lớn cùng bà ngoại, nhà làm ruộng bán trà, đột nhiên vào thành phố đi làm là bởi vì ông ngoại bị bệnh, giá tiền thuốc thang rất đắc. Mẹ bất đắc dĩ vào thành phố đi làm, vậy là mang theo đứa bé sáu tuổi là cô.Nơi ở Xa Tình Không cũng nhớ, chung cư công nhân bên ngoài khu công nghiệp thành phố, đơn sơ cũ nát, dùng xi măng màu nâu u tối đắp thành căn phòng nhỏ, sàn nhà lồi lõm bùn đất, cứ khi mưa đến thì bên ngoài mưa to bên trong nhà mưa nhỏ, bùn đất dưới sàn trở nên sềnh sệt bẩn thỉu, nơi sạch sẽ nhất chỉ có cái giường, chủ thầu nói không có tiền làm nền nhà xi măng cho hai người. Nhưng mà Xa Tình Không thì không sao, khi đó cô thích nhất là buổi sáng. Mẹ ở đây, hàng xóm hòa thuận, tiền không nhiều thì mỗi ngày chăm chỉ làm việc, công nhân chất phác trung thực, cả ngày vui vẻ nói chuyện trời đất, không có giai cấp phân chia.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Úy Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Giang Mạn đẩy cửa văn phòng ra, phòng làm việc gồm ba người, lúc này đây hai người đang ngồi trước bàn có bộ dạng giống như những con ma không ngủ vài ngày, đối diện với máy tính ngáp liên tục."Hai người sao vậy? Lại bị Lão Vương tra tấn hả?" Giang Mạn lấy ra hộp quà mang về, cười đưa cho hai người. "Ú uầy! Em nhớ chị muốn chết." Chương Tiếu Tiếu trông thấy cô mắt liền sáng lên, vừa phấn khích nhận lấy hộp qùa ăn vặt đặc biệt, vừa than vãn, "thật không phải mà? Mấy ngày nay chị không ở đây, ngày nào lão Vương cũng bắt chúng em chết chìm trong tăng ca, hôm qua thảo luận chủ đề bản thảo mới, mãi đến hơn mười giờ lương tâm lão ấy mới trỗi dậy mà thả người."cô ấy đối diện với Bành Việt đang ngóc đầu nhìn Giang Mạn, cười nói: "không phải chị nói sáng nay mới về sao? Thế nào mà lại đi làm luôn vậy? Cũng không nghỉ ngơi hai ngày thật tốt, quay về đồng nghĩa với lại phải bắt đầu tiếp tục công việc ma quỷ." Giang Mạn cười: "Tôi cũng muốn vậy, nhưng về đến nhà mới vừa ăn cơm xong, đã bị lão Vương gọi điện thoại kêu tới, nói là lo nghĩ về việc tôi đi huấn luyện mười ngày, nghiệp vụ buông lỏng rồi, kêu mau chóng quay lại quan sát tiết mục thu âm mới." Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. cô vừa nói xong, cửa văn phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, một cái đầu bóng loáng như đặc vụ ở Địa Trung hải bước vào, cười vui vẻ nhìn mấy người bên trong: "Ai nói xấu tôi đấy?" không chờ ai trả lời, lại a lên một tiếng, " Giang Mạn về rồi à?"
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nhất Tự Mi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là muốn ngủ với cậu sao? Hình như hơi nhanh nhỉ? Hơn nữa khách sạn quốc tế Houghton, ôi chao, là khách sạn 5 sao đấy! Tiền Gia Tô nắm bắt xúc cảm trơn bóng của tờ giấy nhỏ, liếm liếm môi. Chả trách người liên lạc với cậu nói người phụ nữ này có tiền muốn làm gì cũng được, chậc. nói thật ra, mới đầu cậu còn tưởng rằng đối tượng là một là một bà già, không nghĩ tới thực tế là mộtngười có vóc dáng vô cùng đẹp. Nếu sớm biết thế, cậu nhất định sẽ gật đầu mạnh hơn. Tiền Gia Tô nhét tờ giấy vào túi quần bò, huýt sáo, đường làm quan rộng mở, ra ngoài rồi ngồi lên xe.Khách sạn Houghton cách quán bar không xa, chỉ hai quảng trường. Tiền Gia Tô cưỡi con xe máy điện nhỏ màu vàng, hai mươi phút đã đến nơi. Khách sạn là tòa nhà cao nhất khu này, khí thế rộng lớn, ngọn đèn flash rực rỡ cùng kiến trúc cực kỳ hiện đại kết hợp với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, tản ra khắp nơi khiến cho những người dân nghèo bị bức bách mất bình tĩnh. Tiền Gia Tô đã quen sống ở khu dân cư bé nhỏ, lần đầu tiên đến chỗ này ngay cả viên gạch đều lóe lên nhân dân tệ làm tăng vẻ huy hoàng của khách sạn, lập tức cảm thấy dù theo sát trào lưu thời thượng là kiểu tóc xoăn nhuộm vàng của Hàn cũng chẳng cứu vớt cậu được, cả người không che giấu đều toát ra hơi thở nghèo nàn, thối nát.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Sói Xám Mọc Cánh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở Đại Dạ Quốc, vào hôm bé trai tròn năm tuổi đều phải được đoán định số mạng, người nhà bình thường thì tìm một gian hàng coi bói ở đầu đường cuối ngõ để đoán định tương lai cho con trẻ, mà thân phận sang quý như tiểu thế tử của phủ Trấn Nam Vương – phủ của tướng quân đứng đầu Dạ Quốc này, dĩ nhiên là phải đến nhờ Quốc sư của Đại Dạ thận trọng bói toán đoán định tương lai. Sáng sớm ngày hôm đó, cửa chính của phủ Trấn Nam Vương mở rộng, hai đội thân binh (quân lính do tự vương phủ huấn huyện và thành lập) rầm rộ hộ tống một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy ra. Cổ xe nạm đá Vân Mẫu, càng xe khắc hoa nạm vàng, thân xe sơn màu vàng kim, là xe của Trấn Nam Vương phi. Xe ngựa đi thẳng ra cửa thành, xuyên qua trời đông giá rét gió lạnh phất phơ của vùng ngoại ô kinh thành, một lúc lâu sau, chậm rãi dừng trước cửa lớn của phủ Quốc sư. Phủ Quốc sư đã sớm phái người chờ ở nơi đó, đợi đón xe của Trấn Nam Vương phi cùng tiểu thế tử. Xe ngựa dừng lại, Vương Phi dắt một đôi hài tử xuống xe. Tay trái bà dắt chính là con trai trưởng duy nhất của bà —— thế tử của Trấn Nam Vương - Kỷ Nam. Hôm nay Kỷ Nam mới vừa tròn năm tuổi, mi thanh mục tú, cốt cách thanh khiết, mặc một bộ áo gấm xanh thẳm trân quý tươi tắn, càng lộ ra dáng người khẳng khái, còn nhỏ tuổi mà đã có một thân khí phách.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lam Bạch Sắc | Ngôn tình | Hoàn thành
Những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời dần biến mất cùng ánh trăng , Tư Gia Di vui vẻ đi tìm Phó Dĩnh. Trước đó Phó Dĩnh còn khoe với cô rằng đã lấy được vé mời xem lễ trao giải liên hoan phim từ Quý Khả Vi . Khoảng mười phút nữa sẽ chính thức bắt đầu , Tư Gia Di lúc này thở phào chạy tới , khán đài bấy giờ tràn ngập người ngồi . Phó Dĩnh nhìn thấy cô , không ngừng kêu lên : Mặt của cậu sao rồi ?!Phó đạo diễn vừa mới gia tăng thêm màn tát tai vào trong kịch bản. Đây là chuyện thường ngày như cơm bữa , cô tiếp tục trình bày: Đã bôi thuốc rồi , chắc ngày mai sẽ hết sưng. Phó Dĩnh nghe thấy , trong lòng chua xót lẫn lộn , tỉ mỉ quan sát , sau đó thở dài:"Hay là cậu xin chuyển về làm việc bên trong hậu trường giống như tớ đi , không sợ phải khổ cực nữaTư Gia Di chỉ mỉm cười , trong lòng trở nên do dự . Lúc này , đột nhiên khán giả yên lặng lạ thường. Mọi người nhìn về phía khán đài , liên hoan phim chính thức khai mạc , khó trách mọi người nín thở chờ đợi ngày này. Cô ấy so với chúng ta vào trễ hơn đến nửa năm , làm sao có thể leo lên vị trí như thế ?!" Lời nói có chút thương tâm , lấn át phía sau là tiếng reo hò của fan hâm mộ.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tôi dùng thời gian một phút để quyết định yêu anh ấy, dùng thời gian mười năm để chờ đợi anh ấy, chờ anh ấy phát hiện ra tình yêu của tôi. Thế nhưng, người đàn ông này có chút không gặp may mắn, anh ấy vẫn không phát hiện ra chuyện tôi yêu anh. Từ khi quen biết nhau đến hiện tại đã qua mười hai năm, có người nói mười hai năm chính là thời gian đủ cho một vòng luân hồi, cho nên, tôi không nghĩ lại lãng phí thời gian của mình nữa, hiện tại, giờ này phút này, tôi quyết định buông tay anh ấy - Cố Liên Hảo.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15