Lâm Tịch Ẩn | Đô thị | Hoàn thành
Trong một lần đi làm nhiệm vụ, anh bắt gặp hắn liền một tiếng đã gọi anh là “tiểu thư”. Lần hai anh ra tay cứu giúp hắn thoát khỏi bọn cướp thì bị liên lụy phải vào sở cảnh sát, còn bị ghi vào sổ có tiền án. Lần thứ ba, trong lúc chơi trò ‘Lời nói thật, đại mạo hiểm’ anh liền bị bắt hôn một nam nhân gần đấy, người đó không ai khác chính là hắn. Nói hôn liền hôn, hắn liền sinh ác ý, hảo hảo muốn chiếm tiện nghi của anh!Mỗi lần Nại Hà gặp hắn, anh liền dính ngay một câu thần chú xui xẻo. Đặc biệt tần suất gặp mặt ngẫu nhiên giữa anh và hắn lại ngày càng tăng, chính là oan gia ngõ hẹp. Liệu có có lời hóa giải nào cho câu thần chú này không? Mời các bạn đón xem. Hà Nại chạy qua hỏi Tôn Hối: ".... mọi người bên kia muốn tôi qua hỏi anh rằng anh có thể hôn tôi một cái không? Anh có chấp nhận không? để tôi qua nói với họ biết " Hạ Nại vô cùng cảm thấy rất hối hận, lúng túng quay người định bỏ đi. “Chờ đã…” Tôn Hối bỗng nhiên gọi cậu lại. Không phải là tôi muốn bẻ cong cậu đâu, là cậu muốn cho tôi bẻ cong nha, cái này không nên trách tôi đâu đó.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
La Thượng Thần không rõ giới tính thật sự của mình là gì … Có cái của con trai, nhưng bên dưới lại còn có thêm cái của con gái. Cậu, cuối cùng nên gọi là cái gì đây? Đó là bí mật tận đáy lòng của La Thượng Thần, cậu, là song tính nhân. Mà Hàn Vũ Thiên, tên tổng tài mới khó ưa của cậu, chính người kia không biết từ đâu toát ra một vẻ rất đàn ông. Tiếp nhận vị trí Tổng giám đốc, đôi mắt toát ra vẻ tươi sáng, trông lợi hại khôn khéo làm cho Thượng Thần cảm thấy bất an, tuy rằng người kia đối với mình cũng không có thái độ gì khác lạ, nhưng chính mình đối với người kia lại có loại cảm giác chán ghét.Trong mắt Hàn Thiên Vũ, La Thượng Thần luôn tỏ ra vẻ hòa nhã, ở ngoài mặt ôn thuần nhưng trong mắt luôn có địch ý, giống như mèo con cao ngạo, tao nhã lại có chút lạnh lùng, khiến hắn nảy sinh ý định muốn khám phá và chiếm đoạt người trợ lí này. Cứ tưởng rằng trò chơi chỉ là ở bên người, nhưng sao cảm giác khi ở bên cậu, ôm lấy cậu vào lòng lại làm anh thấy hưng phấn đến như vậy… Cho đến khi phát hiện ra bí mật động trời kia của cậu, cũng đã đủ làm hắn mất ngủ đến mấy đêm. Nhưng chuyện cậu không muốn mang đứa con của hắn lại làm cho hắn không thể khống chế được, sau khi cường bạo tình ái cũng không để ý… Chính hắn là không hiểu, phẫn nộ kia từ đâu mà đến, rõ ràng, cậu chỉ là một người đàn ông. Sau đó, lại còn trốn hắn đi mất.Một truyện ngôn tình mới vô cùng độc đáo và đột phá về nội dung lẫn nhân vật, hứa hẹn sẽ đem lại cho bạn đọc sự hấp dẫn, thỏa mãn khi bị cuốn theo cảm xúc của nhân vật. Mời các bạn truyện ngôn tình đam mĩ thú vị này !
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Kỳ Mặc, một con hắc hồ yêu, còn về tuổi đời cũng chẳng còn nhỏ bé gì nữa, y đã một nghìn năm trăm năm tuổi đời rồi vậy mà vẫn bị người ta tính kế, trúng chiêu. Mà càng tức giận hơn nữa người tính kế y lại chính là em trai ruột của y – Kỳ lão tam, nổi tiếng là một yêu hồ âm hiểm nhất trong số gần trăm yêu hồ nhà y. Ai gặp hắn cũng đều đi đường vòng, tránh xa còn không kịp. Nhưng y là trưởng tử, thấy đệ đệ của mình thì lý nào phải nhường đường. Chẳng những không nhường mà còn muốn chặn đường. Kết quả chính là… y từ đầu xuống đuôi, từ trong ra ngoài đều là một con hồ ly màu đen, cả thân một màu, lại bị lão tam nhẹ nhàng nhấc cổ ném bay ra khỏi đỉnh Thanh Vân sơn. Chẳng may bị một thợ săn bắt được, đem về cho con trai hắn là A Bảo. Dùng đôi mắt hồ ly mị hoặc nhìn lên đứa nhỏ gọi là A Bảo kia, đột nhiên nheo mắt lại. Y thấy đứa trẻ này không tệ, chờ nó lớn lên chút có thể làm vợ, mỗi ngày đều vuốt lông cho y thật tốt. Thế nhưng đứa nhỏ nhìn vô cùng khả ái dịu dàng, mi thanh mục tú, mệnh lại không tốt, xem chừng sẽ chết sớm. Từ đó một người một yêu bị gắn lại với nhau, định mệnh bắt đầu xoay chuyển. Mời các bạn đón xem tác phẩm Cố Sự Điều Giáo Đạo Sĩ Của Hồ Yêu!
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Mạc Thanh Vũ | Dị năng | Hoàn thành
Từ Hữu vốn là một con mèo đực bị chủ nhân bỏ rơi, còn nói là có vật nuôi trong nhà quá nhiều rắc rối, tiêu tốn quá nhiều chi tiêu, rốt cuộc đem nó vứt lại trên cầu. Hắn được nhặt về trong một căn nhà mèo, cùng thổ thần trao đổi khế ước, là vừa có thể vừa làm mèo hoang mà cũng có thể biến thành hình người. Lần đầu tiên Tư Hữa gặp K, là một nam nhân cao to tuấn lãng, suất khí phi phàm, khuôn mặt cường liệt nhìn qua tưởng như tùy thời đều có thể tìm lấy một người nào đó để hành hung, mặc sơ mi trắng mở nút, ngoài khoác áo đen, một tay nhét trong túi quần tây, một tay cầm điếu thuốc. Còn K, lần đầu tiên anh gặp Tư Hữu,là từ phía sau ghế gỗ nhìn sang, thấy hết một cảnh này: một nam nhân toàn thân xích lõa nhưng không chút hổ thẹn ngồi trên thảm cỏ, bộ sáng như trúng xuân dược mà sờ nắn toàn thân. Đôi mắt to có con ngươi long lanh như ngập nước, phản chiếu mồn một bầu trời xanh thẫm trên cao, cư nhiên khiến người ta hồi tưởng về những đồng thoại xa xưa, cái thời bước trên bãi cát liền nhìn thấy mỹ nhân ngư sau bãi đá… “Trước khi gặp nhau, chúng ta đều là những cá thể đơn độc, một mực tìm kiếm một nửa vừa khít với mình. Đến khi chúng ta gặp nhau, tương thích đến hoàn mỹ, chỉ biết thở dài thỏa mãn. Thật may, trong lòng mình có nhau. Là duy nhất.” Mời các bạn cùng theo dõi truyện ngôn tình độc đáo được độc giả đánh giá rất cao này !
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Thảo Thảo | Đô thị | Hoàn thành
Ngày đó, đó Lục Hạo Thiên mắc chứng tự kỷ rất nghiêm trọng, cả ngày mặt lạnh, không nói chuyện, thậm chí hỏi anh muốn ăn cái gì anh cũng không buồn trả lời, cho nên mới bị đặt cho một ngoại hiệu là a ngốc. Lúc đó Dương Phường là lớp trưởng lại luôn tươi cười niềm nở với mọi người, cũng chính là người duy nhất Hạ Thiên tin tưởng.Trong tấm hình hai người chụp chung lần đó, Dương Phường vẫn cười rất sáng lạn, đứng bên cạnh y là gương mặt lạnh của người đó, tỉ mỉ nhìn còn có thể phát hiện trên mặt người này mang theo sự lúng túng hoàn toàn không thích ứng khi đối diện với ống kính. Lúc đó, cây ngô đồng sau lưng đang lúc xanh lá um tùm, trên mặt hai người vẫn là sự ngây thơ và thanh thuần chưa từng trải qua năm tháng mài giũa. Cứ như vậy đơn thuần mà cười với ống kính, tựa hồ tất cả phiền não và âu lo đều không có duyên với y.Nhiều năm như thế rồi, Dương Phường cho rằng y đã bỏ xuống được, đã quên được. Y cho rằng khi thứ gọi là quá khứ đã trở thành quá khứ, thì vĩnh viễn sẽ không trở thành hiện tại nữa. Nhưng ai ngờ khi giọng nói của người đó vang lên, Dương Phường mới biết, y căn bản không có cách nào quên được, bất luận có trải qua bao lâu, cũng như bất kể y có bao nhiêu nỗ lực.Bản thân trước đây luôn tự lừa mình dối người, đều là hình tượng giả tạo do chính mình tạo ra để làm chính mình an tâm mà thôi. Mà hình tượng giả tạo y không dễ dàng gì mới tạo ra đó ngay vào lúc Lục Hạo Thiên lần nữa xuất hiện, lập tức tan tành nát vụn, lộ ra bộ dáng nguyên thủy nhất. Chỉ cần Lục Hạo Thiên xuất hiện, thế giới của y sẽ lập tức từ thiên đàng rơi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Lần gặp gỡ đó, Lục Bách Đông ngồi trước mặt hắn, đang ngập một cây kem cười khúc khích, đích thực là một đứa trẻ to xác ngu ngốc. Trình Thiên Thu còn nhớ ,khi xưa cậy ta ương ngạnh, ngang tàn không ai bì nổi, thật đối lập với hiện nay, chật vật nghèo túng, đầu óc vì mất trí nhớ mà trở nên trì độn, ấu trĩ. Mà oái oăm hơn, là thân mẫu của Thiên Thu lại dùng mọi cách để bắt hắn phải cưu mang cậu ta. Trình Thiên Thu chỉ biết nhìn cái tên thân xác hai lăm nhưng đầu óc không bằng đứa trẻ lên năm kia, luôn miệng hướng hắn kêu “Thu Thu” mà lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng không sao, đối với cuộc sống đơn độc tẻ nhạt như Thiên Thu mà nói, thì thu nhận nuôi thêm một đứa trẻ trong nhà, cũng không phải là quá tệ. Bất quá thì hắn sẽ dạy dỗ cậu ta lại từ đầu, che chở cho người kia, thỉnh thoảng buồn bực lại có người đem ra khi dễ.Đối với Thiên Thu mà nói, gặp được Bách Đông, chính là gặp được chìa khóa mở ra cánh cửa mà hắn đã tự phong bế chính mình, lưu giữ những hồi ức đẹp đẽ sau cánh cửa tâm hồn, thi thoảng hé mở nó ra len lén nhìn. Bước chân của hắn, bóng dáng của hắn, hạnh phúc của hắn, niềm tin của hắn, hy vọng của hắn, vào khoảnh khắc đó đã dừng lại, bên cạnh Đông Đông, của hắn…
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Ý Nhân Trà | Đam mỹ | Hoàn thành
Hồ Loạn là một diễn viên quần chúng nhỏ bé không có tiếng tăm trong giới, chuyện mà cậu luôn cố gắng làm đó chính là thể hiện hết mình trong nghiệp diễn dù những vai diễn đó chỉ là những nhân vật hy sinh không được vài phân cảnh, có khi khuôn mặt cậu còn chẳng lọt vào ống kính máy quay. Trịnh Thế Bân mặt khác lại là Ảnh Đế hàng top, siêu sao được ngàn vạn người hâm mộ, được fan cuồng gọi là 'chồng', sẵn sàng đứng hàng giờ để săn đón xin chữ ký. Hai người như thuộc về hai thế giới khác biệt nhưng lại có một điểm chung, đó chính là diễn xuất và niềm đam mê trong nghiệp diễn.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Lữ Thiên Dật | Dị năng | Hoàn thành
Lâm Phi Nhiên ngẫu nhiên nhận được con mắt âm dương tổ truyền từ người ông đã mất, lại có bản chất vô cùng sợ quỷ cho nên cậu nhanh chóng rơi vào trạng thái hoảng loạn. Nhưng ngay sau đó cậu phát hiện, thằng bạn cùng phòng mà mình vẫn luôn coi là đối thủ một mất một còn – Cố Khải Phong – trời sinh dương khí rất mạnh, có thể áp chế thể chất thấy quỷ của mình. Vì thế, Lâm Phi Nhiên cao ngạo bị buộc phải bám dính lấy đối phương. Lúc đi ngủ, kiểu gì cậu cũng phải chen chúc trên một cái giường với hắn, đi WC thì nhất quyết phải kéo hắn theo, làm bài tập cũng đòi đối phương nắm tay cho bằng được. Thậm chí cậu còn năn nỉ giáo viên cho mình ngồi cạnh Cố Khải Phong, mỗi ngày lên lớp đều dùng chân cọ cọ bắp đùi của hắn… Mà Cố Khải Phong, bởi vì không rõ nguyên nhân cho nên đã coi cái sự “yêu thương nhung nhớ” bất thình lình của Lâm Phi Nhiên là hành vi theo đuổi. Cứ thế, một loạt hiểu lầm cẩu huyết liên tiếp diễn ra trong ngọt ngào. Mỗi ngày hắn đều đuổi theo Lâm Phi Nhiên để chọc lại người ta, điên cuồng tỏ tình, mạnh mẽ phơi bày tình cảm, dùng đủ loại phương thức tấn công trực tiếp từ chặn vách tường cho đến cưỡng hôn… Với nội dung đầy kỳ bí nhưng không kém phần ngọt ngào, truyện hứa hẹn sẽ mang đến trong bạn đọc những cảm nhận vô cùng thú vị, độc đáo. Cố Khải Phong: “Có phải cậu thích tôi không? Tôi thích cậu, hẹn hò đi.” Lâm Phi Nhiên: “Tôi không thích ông! Đừng có tới đây!” Cố Khải Phong: “…”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Quân Ước | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đã từng yêu một người, yêu đến cuồng si, ngây dại? Bạn đã từng yêu một người, yêu đến tổn thương, bất chấp? Bạn đã từng yêu một người, yêu đến ích kỉ, sai lầm? Tình yêu của Trần Tứ với Khương Tỉnh có lẽ chính là một tình yêu như vậy. Biết là sai lầm, nhưng anh không hối hận. Trước kia không oán, sau này không hối. Thật sự mình không làm gì sai, nhưng tất cả lại thành ra sai trái. Vào năm 19 tuổi cuối cùng Trần Tứ cũng hiểu ra được điều này. Anh nhớ rõ, năm đó Khương Tỉnh rất trẻ, năm đó cô vẫn là vợ thầy giáo anh. Anh nhớ rõ, năm đó Khương Tỉnh trước mặt anh, xinh đẹp, thanh thuần. Anh nhớ rõ, năm ấy anh phía sau cô, lặng thầm, rung động. Anh nhớ rõ, rất nhiều điều năm ấy. Tương Tỉnh của Quân Ước là câu chuyện tình yêu vô cùng sâu đậm, đan xen những sóng gió thăng trầm không thể tránh khỏi trong tình yêu, song đến cuối cùng vẫn là một kết thúc viên mãn được tác giả gửi gắm, làm rung động hàng nghìn trái tim độc giả. Có thể nói đây đồng thời là tác phẩm đại diện cho phong cách truyện của tác giả Quân Ước, rất hiện thực, đời thường, mà vẫn không kém phần sâu sắc, ý nghĩa. Mời các bạn cùng theo dõi!
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Thức Vi Hà Thải | Xuyên không | Hoàn thành
Ngày thứ 374 sau khi chết, Trương Khởi Linh đã trở về. Hơn một năm trước, tôi mở to mắt nhìn anh chết, cũng mở to mắt nhìn thấy người ta chôn anh xuống. Lúc anh chết gương mặt của anh đã hoàn toàn biến dạng, ánh mắt cố chấp, cùng nụ cười quỷ dị. Tôi vĩnh viễn không quên được thời điểm trước lúc trút hơi thở cuối cùng vì cổ họng không thể nói được nên vào lúc mọi người không chú ý anh dùng khẩu hình nói cho tôi nghe câu cuối cùng "Chờ tôi." Tôi tận mắt thấy quan tài anh bị chôn xuống đất, Trương Khởi Linh quả thật đã chết, tôi lúc đó cứ ngỡ ác mộng bao nhiêu năm đeo bám mình nay đã kết thúc, nhưng bây giờ anh lại trở về, còn đứng ngay sau lưng tôi, anh chết rồi mà vẫn không tha cho tôi, anh vẫn muốn tôi chờ anh. Tôi từ trước tới giờ chưa từng đấu lại anh, anh cứ như bóng ma ám ảnh quấn riết lấy tôi. Lúc còn sống anh trói buộc kiểm soát cuộc sống của tôi, sau khi chết cũng không cho tôi sống yên ổn giây phút nào. Tôi cố cắn chặt hàm răng để khỏi run lên nhưng trong lòng vô cùng sợ hãi, nếu như một phút trước tôi còn đang tự hỏi xem thế giới này không biết có thật sự có ma quỷ tồn tại hay không thì lúc này tôi đã hoàn toàn tin tưởng. Thở ra một hơi, tôi ép buộc bản thân phải tỉnh táo, không thể để cho anh biết tôi đã phát hiện ra anh, càng không thể để anh thấy tôi sợ hãi, bình sinh anh ghét nhất tôi dùng ánh mắt sợ hãi nhìn anh… Bên tai dường như lại truyền tới âm thanh kinh khủng kia, nó tiến lại ngày một gần mang theo cảm giác lạnh lẽo cùng uy hiếp, giống như âm hồn bất tán… "Tôi dù chết cũng sẽ không buông tha em"
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Nhất Chích Đại Nhạn | Đam mỹ | Hoàn thành
Võ lâm lúc này, chính tà giao tranh đã lâu, trên giang hồ một phía huyết vũ tinh phong, Ma Giáo lực mạnh dồn ép Hạo Nhiên Minh, một đám võ lâm tiền bối sầu bạc tóc cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Vừa vặn lúc này nội ứng truyền tin, nói Ma Giáo giáo chủ bỗng nhiên chết queo, tân giáo chủ thế chỗ, người này trước đây là nghĩa tử của giáo chủ, họ Quý, tên chỉ một chữ Hàn, võ công cực cao, suy nghĩ thâm sâu, làm việc quyết đoán, lại có một khuyết điểm trí mạng. Y thích nam nhân. Nội ứng mà chính phái cài vào Ma Giáo từng thấy bức họa giang hồ đệ nhất kiếm khách Triệu Kiếm Quy treo ngay trên đầu giường y, tranh vẽ Triệu Kiếm Quy vận bạch y, mi mục tuấn lãng, nghe đồn tranh này chính tay ma đầu vẽ, sau khi Triệu Kiếm Quy một trận nổi danh liền được y treo tại đầu giường. Nội ứng hiểu ra liền liền truyền tin về Hạo Nhiên Minh — Ma Giáo giáo chủ đương nhiệm tương tư Triệu Kiếm Quy Triệu đại hiệp nhiều năm, chỉ cần Triệu đại hiệp chịu ra tay, Hạo Nhiên Minh sẽ được cứu. Triệu Kiếm Quy một thân kiếm thuật cái thế, bộ dạng vô song, được nhân sĩ giang hồ gọi là đệ nhất kiếm khách trăm năm có một, Võ Lâm minh chủ vội vàng phái người mời Triệu Kiếm Quy đến, dâng trà rót nước, một đám võ lâm tiền bối vây quanh bỗng nhiên quỳ xuống, than thở khóc lóc nói với hắn kế hoạch của võ lâm đồng đạo. Bọn họ muốn Triệu Kiếm Quy đi, quyến rũ, Ma Giáo giáo chủ. Triệu Kiếm Quy:"......"
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Trương Mê Kinh | Đô thị | Hoàn thành
Nam chính của chúng ta có hơi biến thái. Không, rất biến thái thì hợp lí hơn! Có lúc, hắn mặc áo may ô màu trắng, quần bò mỏng mềm mại. Đem mình làm thanh niên đầu đường. Bắt đầu ảo tưởng, thương nhân thành thục âu phục thẳng tắp, xuất hiện ở cửa bên kia. Có lúc, hắn mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu lam đậm. Chính là trang phục thời điểm hắn đi làm. Bắt đầu ảo tưởng, công nhân kiến trúc mang theo nón an toàn, ở trong ánh tà dương đẩy cửa mà vào.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Tứ Hỉ Thang Viên | Trọng sinh | Hoàn thành
Dù có chuyện gì, bằng tình yêu chân thực của họ, họ đều cùng nhau cố gắng vượt qua cho dù chuyện đó có khó đến đâu. Tình yêu chân thực là thứ rất đáng quý, nhưng nhiều lúc, cũng vì tình yêu chân thực ấy mà khiến rất nhiều người trong cuộc chịu tổn thương. Vì yêu mà đau đớn, vì yêu mà trái tim như vỡ thành trăm mảnh cũng có thể chịu được.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Ông Văn Tùng | Trinh thám | Hoàn thành
Nhiệm vụ của những vị quan này rất quan trọng. Nó đem lại sự trong sạch cho những người bị hàm nghi oan, để cho họ không phải chịu đựng những uất nhục, tủi khổ. Để cho những kẻ phạm tội biết rằng, trên đời này vẫn còn hai chữ ‘luật pháp’, vẫn còn biết phân biệt phải trái đúng sai, vẫn còn có sự công bằng.
28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Lãnh Lệ bị Phượng Lưu đối xử rất tàn nhẫn. Nhưng vẫn một mực trung thành, yêu thương sâu đậm dù có đau đớn thế nào. Phượng Lưu không biết tại sao lại tức giận, vốn chỉ là chó ở chỗ đó, còn phải luôn làm ra vẻ một lòng trung thành với mình, thật khó nhìn.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Phi Thiên Dạ Tường | Đam mỹ | Hoàn thành
Về chuyện tình cảm của Chu Du và Tôn Sách thì không thể nào nói đủ. Còn Chu Du với Tôn Sách thì chưa bao giờ là một cặp, chưa bao giờ nhận định tình cảm của mình với đối phương, chưa bao giờ thổ lộ cũng như có một nụ hôn đúng nghĩa. Hai nhân vật này đúng là có yêu nhau. Tình ý từ những lá thư luôn kết thúc bằng câu “chớ niệm ta”. Tình ý từ những cái ôm siết chặt, những cái khoác vai thân thiết hay niềm vui mừng tui tủi khi gặp lại, nỗi đau đớn khi chia xa. Tình ý từ những câu lải nhải nhắc nhở, lời cầu chúc khi người kia sắp đi vào hung hiểm. Tình ý từ những buổi tắm rửa, ôm nhau đi ngủ của hai người. Tình ý của Chu Du và Tôn Sách không thuần. Tình cảm của hai người không chỉ là tình yêu mà là tình bạn, tình anh em, tình thân và trên hết là mối quan hệ giữa chủ công và thần tử. Và chính điều này đã phá huỷ mối quan hệ hai người. Lỗ Túc từng nói là giữa hai người làm người thân thì hợp, làm quân thần thì không. Quan điểm, cách hành xử quá trái ngược. Hai thiếu niên ngày nào dần trưởng thành, dần thay đổi và cũng dần xa nhau. Những cái ôm ngày càng gắng gượng và cuối cùng biến mất. Câu cầu chúc càng ngày càng miễn cưỡng. Cuối cùng, Chu Du không thể chịu nổi, mắt nhỏ lệ khi đau đớn hỏi Tôn Sách tại sao hai người lại ra nông nỗi này.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Manh Nhược Cường Đích Lạc Tương | Đô thị | Hoàn thành
Khi Cố Diễn bừng tỉnh, cậu có phần mờ mịt choáng váng nhìn trời, đến lúc âm báo tin nhắn vang lên nhắc nhở, cậu mới định thần lại, ngơ ngơ ngác ngác cầm lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường. Trong tay Cố Diễn là chiếc Nokia đập đá chứ không phải điện thoại thông minh thường ngày, khiến cậu hơi bối rối. Chữ trắng đen trên màn hình làm đôi mắt Cố Diễn rực sáng.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Đại Hà Hà | Đô thị | Hoàn thành
Phương Khởi là trợ lý của Phong Thắng. Câu chuyện bắt đầu vào Trung Quốc, một buổi tối nọ vào năm 2035 sau Công nguyên ở bên kia đại dương. Phương Khởi là một cô nhi, hai năm trước bị boss cũ Nhâm Tòng Phi kéo xuống nước mang tiếng xấu, từ đó biến mất trong giới tài chính và kinh tế, vị trí tổng giám nhọc nhằn khổ sở phấn đấu hướng tới nháy mắt bị hủy diệt. Lúc mấu chốt, bà nội tốt cũng chính là viện trưởng cô nhi viện Trung Quốc – duỗi tay cứu viện, thu lưu Phương Khởi, quả thực chính là nữ trung hào kiệt, vô cùng có phong độ nữ hiệp!Để thể hiện mình có giá trị, không thể làm sâu gạo, Phương Khởi liền giúp đỡ chăm nom trẻ con trong cô nhi viện. Thật sự chăm sóc chúng cũng là một niềm vui riêng tư, của mình cậu thôi. Ngắm chúng cười, vui đùa, trông có vẻ rất hạnh phúc.
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:40
Lạt Tiêu Phan Phạn | Trọng sinh | Hoàn thành
Đoàn Duệ Thanh sống theo sắp đặt của cha mình, trầm mặc gần bốn mươi năm, hắn nguyên bản nghĩ rằng, chính mình sẽ tiếp tục dựa theo an bài của cha, thi đại học, làm việc được nhiều tiền, cùng nữ nhân xa lạ kết hôn, sinh một đứa con nối dõi tông đường.. Cứ như vậy, không chệch hướng mà đi hết cuộc đời này..Cho đến khi việc hắn là đồng tính luyến ái được che giấu bấy lâu bị người lợi dụng đem phơi bày ra ánh sáng… Hắn cả đời này, đều giống như một con rối, máy móc mà sống, không có những sắc thái mà một con người nên có. Hắn nghĩ, nếu có thể được sống lại một lần đời mình, hắn nhất định phải trốn thoát những điều trói buộc mình, tự do tự tại sống vì bản thân. Ba năm sau, hắn liền được trọng sinh trở về thời điểm mười bảy tuổi, biết được kết cục thảm bại ở tương lai của mình, hắn ra quyết định đầu tiên, sẽ không thi vào đại học, bỏ đi nguy cơ bị chấn thương.Chính là trước lúc đó, hắn gặp phải sự kiện đầu tiên, là bị cha mình nổi giận đuổi khỏi nhà, lưu lạc đầu đường, may mắn được nhặt về bởi vì anh họ Vân Thiệu Thần. Cũng từ đó mà cuộc sống của cậu bước sang một trang mới…
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:41
Mộc Dục Dương Quang Song Tử | Trọng sinh | Hoàn thành
Năm 17 tuổi, Kiều Tuyên là một chàng trai xinh đẹp hiền lành, thu hút bao nữ và nam nhân. Nhưng hoàn cảnh của cậu lại vô cùng khó khăn, mẹ lâm bệnh nặng, cậu phải làm phục vụ trong quán bar nhưng bệnh tình của mẹ cần phải có một số tiền lớn để chữa trị. Rồi trong một buổi tối làm việc trong quán, cậu gặp được Đường Nham. Anh ta là đại thiếu gia nhà họ Đường ngông cuồng tự cao tự đại, nói thẳng ra là nhìn bằng nửa con mắt, tuấn mỹ không bị gò bó, có đôi khi lại vô lại giống như một tên lưu manh. Kiều Tuyên bị Đường Nham bao dưỡng lúc vừa tròn mười tám tuổi, những tưởng, sau 3 năm cậu sẽ được tự do như trong thỏa thuận, nhưng nào ngờ mười năm sau vẫn bị Đường Nham bảo vệ trong lồng giống như một con chim hoàng yến,Lúc Đường Nham còn sống thì ước vọng lớn nhất của Kiều Tuyên là có thể tự do ra nước ngoài, thoát khỏi sự giam cầm của Đường Nham. Nhưng khi Đường Nham chết đi thì cậu không biết muốn đến nơi nào, trước đây, mọi thứ của cậu đều do Đường Nham chuẩn bị, cậu giống như con búp bê của Đường Nham, thứ duy nhất cậu có thể làm là bị sắp đặt. Bây giờ Đường Nham chết, cậu cho là cậu đã tự do, cuối cùng mới phát hiện chỉ còn một mình trống rỗng, cuộc sống lập tức biến thành một mảnh mờ mịt.“Kiều Tuyên, em sống là người của anh, chết là quỷ của anh! Em cho rằng chết là có thể thoát khỏi anh sao? Nằm mơ! Nằm mơ cũng không được!” Mời các bạn cùng đón đọc truyện ngôn tình đam mĩ đặc biệt của Mộc Mục Dương Quang Song Tử !
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:41