Sự Kiện Sát Nhân Tại Vịnh Thiên Nga

Tần Tam Kiến | Đô thị | Hoàn thành

“Căn cứ theo tin chính thức của Cục công an thành phố X, vào khoảng 18 giờ tối ngày 29 tháng 10, một người đàn ông được tìm thấy đã chết trong một khu dân cư vịnh Thiên Nga, anh ta có nhiều vết đâm trên bụng, vách tường phía sau đóng một cây đinh thép ở vị trí trên cao, người bị treo trên tường, nguyên nhân cụ thể về cái chết cần phải tiến hành điều tra thêm.”

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Không Biết Vị

Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành

Đoàn Mậu Sinh chết rồi, chết trong im hơi lặng tiếng, chết trên giường vợ bé nhà mình. Chuyện vừa thông báo, huyên náo xôn xao toàn bộ Mậu Thành, trên bản đồ Mậu Thành không phải tên là Mậu Thành, nguồn gốc cái tên do dân bản xứ gọi. Mậu, đương nhiên là Mậu trong Đoàn Mậu Sinh. Không ai có thể quản lý nơi này, Đoàn Mậu Sinh một tay che trời, bây giờ vua một cõi chết rồi, chỉ để lại tài sản kếch xù, và ba thằng con trai. Một người do vợ cả đã chết tám năm sinh, hai người còn lại do Vương Trân sinh, là vợ bé Đoàn Mậu Sinh trắng trợn dẫn về nhà không lâu sau khi cưới.Ba người ngồi trong phòng khách, Đoàn Hạc Diên bưng chén trà lườm Vương Trân một cái: “Bố không để di chúc lại, chuyện này giao cho luật sư đi làm đi, Đoàn Hạc Thừa tôi không thể trêu vào, tôi lấy phần tôi là được, các người muốn làm gì đừng lôi tôi vào.”. “Có phải lá gan anh quá nhỏ rồi không?” Đoàn Hạc Đình tựa trên ghế sofa: “Chia tài sản kiểu gì đều là chúng ta chiếm phần hơn, trước kia có bố cho hắn chỗ dựa, giờ bố cũng chết rồi, anh em chúng ta bên nhau, chẳng lẽ không làm hắn chết được?” Vương Trân nhíu mày trừng cậu ta: “Con nói ít thôi.” Vừa dứt lời, hai cánh cửa gỗ dày nặng của nhà họ Đoàn “rầm” một tiếng mở toang hoang. Vương Trân bị dọa đến nỗi run rẩy đứng dậy, dáng vẻ phục tùng rũ mắt quay đầu, nhìn hai người đi tới, nhỏ giọng nói: “Hạc Thừa về rồi.”

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Không Ngọt Bằng Em

Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành

Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. 

16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Lương Nhân

Bất Nhận Lộ Đích Giang Thi Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành

Một cuộc hôn nhân đã được sắp đặt từ trước giữa Kỳ Duật và trưởng tử nhà họ Lục, Lục Trác Hoa. Vì là hôn nhân đã định từ lâu, nên hôn ước là không thể huỷ bỏ. Chính vì vậy dù Lục Trác Hoa chẳng may đi sớm, Lục gia vẫn tiếp tục thực hiện hôn ước, để cho em trai là Lục Trác iên kết hôn với Kỷ Duật.Chuyện này giúp hai nhà đều có lợi, đôi bên phối hợp nhịp nhàng, người ngoài cũng chỉ có thể nói đây là cẩm tú lương duyên do ý trời mà thành.

13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tôi Muốn Có Một Mái Nhà

Tâm Hương Tung | Đam mỹ | Hoàn thành

Bởi vì từ nhỏ đã không cảm thụ được sự yêu thương từ cha mẹ, Lâm Gia Nhạc vì thế nuôi một giấc mộng, đó là có thể tìm được một cô vợ dịu dàng, săn sóc, sinh một bé con trắng trẻo đáng yêu. Mong ước của cậu chính là có một gia đình của riêng mình, cậu sẽ dồn hết tình yêu mình đã thiếu hụt vào đó. Cậu mơ về một gia đình mà mọi người đều yêu thương nhau, hoà thuận vui vẻ.Cậu vẫn luôn nỗ lực vì mục tiêu này, nhưng mà kế hoạch vốn là thứ không thể tránh khỏi những biến hóa… Đây là câu chuyện phấn đấu của một tiểu thụ bi đát, đương nhiên, không thể thiếu ôn nhu săn sóc công. Truyện này văn phong chậm rãi, chủ đạo văn chương ấm áp. Nội dung: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, trướng niên nhược thất, chủng điền văn.

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Người Mẹ Quỷ

Trường Lê | Linh dị | Hoàn thành

Cuối thu đầu đông là thời điểm thích hợp cho việc cải táng mồ mả cho người đã khuất. Nhà có người mất cũng đã tròn 3 năm, ngày bốc mả cũng đã đến. Trước đó mấy hôm tôi thấy mấy bác trong nhà tất bật chuẩn bị đồ đạc, gọi điện cho những người bốc mộ thuê nhớ phải đến đúng hẹn. Từ trước đến giờ nghe những từ như cải táng, sang cát cũng khá quen thuộc nhưng để mục sở thị tận mắt một lần thì tôi chưa bao giờ được thấy. Vốn tính tò mò, lại là người thích nghe những câu chuyện về kỳ ma, dị sĩ..những chuyện âm hồn người chết nên lần này tôi đánh bạo hỏi một bác lớn trong nhà:Hôm nào mà bôc mộ cho cháu ra đồng xem với được không..? Ông bác tôi quay ra mắng: Chuyện bốc mộ cho người chết không phải chuyện đùa đâu mà xem với xét. Mà còn phải xem tuổi tác xung hợp thế nào mới được đi. Đâu phải cứ thích là di được, mà trời lạnh này ở nhà mà ngủ cho sướng. 2-3h sáng đã phải lịch kịch chuẩn bị đồ rồi đợi người ta đến là phải đi rồi đấy.

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Bách Hộ Thiên Đăng | Tiên hiệp | Hoàn thành

Mùa hè nóng bức, mặt trời chói chang treo chính giữa bầu trời, nắng cháy rừng rực nướng chín đất đai. Chính vào một trong những ngày nắng nóng nhất ấy, trên đường không mấy người đi lại, ngay cả lá cây ngô đồng ven đường cũng bị phơi cho héo úa, nhạt đi dăm phần xanh biếc.Vân Tử Túc xách mấy cốc trà sữa chầm chậm bước đi dưới ánh mặt trời, so với những người đi đường hối hả, cậu vừa không được trang bị đầy đủ vật dụng chống nắng, vừa không cố gắng lựa chọn những bóng lá sum suê, dường như ánh nắng gay gắt hoàn toàn không ảnh hưởng gì tới cậu, khuôn mặt trắng nõn bị cặp kính gọng đen che khuất gần nửa cũng không có chút dấu vết đổ mồ hôi nào.Đến tiểu khu, rẽ vào căn biệt thự thứ hai từ dưới đếm lên, Vân Tử Túc tới trước cổng, nhấn chuông. Không ai trả lời. Vân Tử Túc lại dùng tay phải đang xách ba cốc trà sữa nhấn chuông một lần nữa, qua hồi lâu, cửa mới được mở ra từ bên trong.

18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Trúc Ngoại Đào Hoa Khai

Đình Tức | Xuyên không | Hoàn thành

Đại Nguyên thôn là một thôn núi nhỏ ở phía tây của Nam Khánh quốc, thôn trang giáp vùng núi hẻo lánh từ khi có người khai thuỷ cũng đã được trăm năm lịch sử, chí ít tổ tiên trong từ đường mà thôn cung phụng có từ một trăm năm trước. Ở đây được cho là một cái thôn già cỗi rồi. Toàn bộ thôn hơn mười hộ gia đình, điểm đầu nhẩm nhẩm sổ nhân khẩu cũng được bốn năm trăm. Người trong thôn này hơn phân nửa là họ Hạ, cho nên cũng có người xưng đây là Hạ Gia thôn.Đại Nguyên thôn dựa vào sông suối, đồng ruộng màu mỡ, được xem là một cõi đất lành. Chỉ cần không phải quá mức lười biếng, người chăm chỉ canh tác đa số đều ăn no mặc ấm. Cho nên người dân trong thôn núi này thường thường mang theo biểu tình thư thích ấm áp, sinh hoạt cứ xuân xuân thu thu, ngày ngày đêm đêm trùng lập tuần hoàn một mảnh thích ý!Nhà Hạ Tứ Lang là nông hộ bình thường trong thôn Đại Nguyên, cũng là một trong số ít những hộ bần cùng. Song thân hắn mất sớm, để lại cho hắn chỉ có mấy gian thổ ốc coi như vững chắc. Dưới sự trợ giúp của thôn dân mới miễn cưỡng ăn no, bởi vì làm việc cần cù khắc khổ chịu được vất vả, sau khi thành niên cũng cũng tích góp được vài một phần tài sản ít ỏi để thú thân (cưới chồng). Hạ Tứ Lang thành thân tương đối trễ, nhưng cũng có được ba hài tử chưa đến mười tuổi, tiểu phu lang là ở thôn lân cận gả tới, tên Liên Sinh, không thể nói rõ có bao nhiêu xinh đẹp, thế nhưng là một người có thể chịu khổ lại thiện lương. Một nhà này ở tại phía tây đầu thôn, mấy gian thổ ốc kề bên rừng trúc dưới chân núi tương đối đơn sơ, bất quá có thể ngăn gió che mưa. Nông dân cũng không có truy cầu gì lớn, cả nhà có thể ăn no mặc ấm là tốt rồi. Thế nhưng mấy ngày này, bởi vì chuyện đứa con thứ ba của gia đình sinh bệnh, khiến cho một nhà lớn nhỏ nảy sinh mấy phần sầu khổ.

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhật Ký Chạy Trốn Của Giống Cái

Hỉ Dã Bi | Đam mỹ | Hoàn thành

Vào năm 2890 lịch Ngân Hà, dị tộc lần thứ hai xâm lấn Hệ Ngân Hà với quy mô lớn. Không giống như lần trước đó, lần này bọn chúng vượt qua Vách Tường Vực Sâu, nhưng đã bị những nhân loại chờ đợi ở bên này giết chết một phần ba. Mà lần này tương đồng lần trước đó chính là sự kiện xâm lấn đã thất bại. Đầu xỏ gây hoạ chính là Ám Dực Tộc.

20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Sống Lại Về Một Nhà

Thủ Bản Kỳ Tử | Trọng sinh | Hoàn thành

Anh chớp chớp mắt, nuốt ực một cái, dùng tay đè đè mũi, khi ở bên dưới với Hàn Duyệt, có lẽ là cảm xúc căng thẳng của đối phương thu hút toàn bộ tinh lực của anh để động viên, khiến anh vẫn không có thời gian để ý cảm giác của mình, mà đến khi đứng trên sân khấu cầm lấy cúp, anh mới nhận ra nỗi xúc động trào dâng trong lòng mình không hề kém hơn Hàn Duyệt một chút nào. Sau khi ngừng mấy giây, Chu Bác Nghị mới nói tiếp: “Tiểu Duyệt, cảm ơn em vẫn luôn bầu bạn bên cạnh anh, anh… lời này đáng lẽ anh không nên nói ra ở đây, nhưng anh thực sự không thể kìm lại được nữa…”

18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tôi Không Làm Đại Ca Nhiều Năm Rồi!

KinKin | Đam mỹ | Hoàn thành

Lái xe một đêm, Triệu Vũ mệt mỏi dụi mắt. Những ngày mưa mùa đông luôn đặc biệt ẩm thấp, trên cửa xe bám đầy hơi nước. Lão Vương ngồi bên ghế phụ đã sớm ngủ đến quên trời quên đất, mãi khi xe qua trạm thu phí, Triệu Vũ quay cửa xe xuống, khiến không khí lạnh ùa vào mới đánh thức được ông ta. Sau khi nộp xong lộ phí, xe tải tiếp tục chầm chậm lăn bánh, lão Vương nốc một ngụm trà đặc lên tiếng hỏi “Sắp đến chưa?”

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Ân Thù Kiếm Lục

Cổ Long | Kiếm hiệp | Hoàn thành

Ân Thù Kiếm Lục là bộ truyện được tác giả kiếm hiệp gạo cội Cổ Long viết vào năm 1964, thời kỳ đầu trong sự nghiệp viết lách của ông.Thanh trường kiếm vỏ đen óng ánh được nắm chặt trong bàn tay trắng muốt, nhiều đường gân xanh rờn nổi lên cuồn cuộn, bộc lộ nội lực của kẻ cầm gươm và đồng thời cũng nói lên rằng giữa sóng biển muôn trùng dồn dập, người ấy bằng lòng bỏ tất cả những gì trên cõi đời này, chỉ trừ thanh trường kiếm ấy mà thôi!Đời kiếm khách không đối thủ tịch mịch hoang liêu vô cùng. Bạch y kiếm khách, một cao thủ Đông Doanh truy tầm sự tối cao võ học, khiêu chiến Trung Nguyên, gây trường máu đổ. Tử Y Hầu liều thân tiếp chiến, tuy thắng nhưng tử thương mà chết ...Cái hẹn bảy năm đành giao lại cho một thằng bé 13 tuổi ...Ánh kiếm lóe lòa, thây người gục đổ, hoa máu bay đầy trời ...Liệu 7 năm sau cánh buồm ngũ sắc Tử Y Hầu có còn căng gió mang hy vọng cùng danh dự về cho võ lâm Trung Thổ hay không?

12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tổng Giám Đốc Và Thư Kí: Ai Hơn Ai?

HThienDu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tổng Giám Đốc Và Thư Kí: Ai Hơn Ai? của tác giả HThienDu. Thục Nghi cầm trên tay chiếc điện thoại ấn phím gọi. Sau một lúc reo chuông thì đầu dây bên kia cũng có người bắt máy:"Alô em là Thục Nghi, chị là chị Giang phòng nhân sự tập đoàn Thượng Vũ  đúng không ạ?""Đúng rồi. Em là người phỏng vấn ứng tuyển vị trí thư kí của tổng giám đốc phải không?""Dạ đúng. Chị hẹn em lúc 11h15 đến nhưng em đến sớm. Và bảo vệ bảo là phải có thẻ mới vào được ạ. Bây giờ..."Thục Nghi chưa nói xong thì Giang bên đầu dây bên kia hiểu ra thì liền trả lời cắt ngang câu của cô:"À chị hiểu rồi. Em đứng đó chị sẽ xuống giải quyết.""Dạ."Bạn cũng đừng bỏ lỡ nhiều truyện cùng thể loại như: Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông Cuồng hoặc Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc.

18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Cô Thư Ký Quyền Lực Của Tổng Tài

Tú An365 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cô Thư Ký Quyền Lực Của Tổng Tài của tác giả Tú An365. Cô là một cô gái xinh đẹp, tài giỏi và rất đa tài, từ công việc đến ăn chơi và cô cũng rất giỏi võ. Tên cô là Lục Thiên Thanh, cô vừa tốt nghiệp đại học bậc nhất tại nước M. Nhiều người nói rằng không biết cô gái ấy làm sao mà lại được ông trời ban cho một combo hoàn hảo như vậy. Là combo **Tài sắc vẹn toàn**. Nhưng họ không biết rằng là trên đời không ai cho không mình cái gì, có thể nói là ông trời cho cô tài năng và trí tuệ vượt bậc nhưng lại lấy đi của cô điều quý giá nhất trong cuộc đời, đó là đã lấy đi ba mẹ của cô.Gia đình cô tuy không giàu có nhưng cũng thuộc diện dư dả, ba mẹ ở một vùng quê ngoại ô. Ở đó rất thanh bình, không khí thì trong lành. Mẹ cô là giáo viên còn ba cô thì có mở một quán nho nhỏ cho khách du lịch tới tham quan và buôn bán. Vào một ngày nọ khi cô đang đi học thì nhận được tin ba mẹ mình đang cấp cứu trong bệnh viện, vì căn nhà bị bốc cháy, cả hai ông bà chạy vào dập lửa nhưng ngọn lửa quá lớn, không thể khống chế được và hai người đã bị bỏng nặng.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện cùng thể loại như: Daddy Tổng Tài Đến Gõ Cửa hay Tổng Tài Đại Ác Muốn Cắn Tôi.

10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng

Mộc Dung | Ngôn tình | Hoàn thành

Một câu chuyện tình trớ trêu giữa cô thư ký nhỏ và tổng giám đốc lạnh lùng.  Trước kia, cô từng bị một người đàn ông phản bội. Tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, thì ông trời lại thật biết cách trêu người. Cô mang trong mình một thân phận mới là một cô thư ký, nhưng cô lại gặp lại tên đàn ông đó ở cương vị là một tổng giám đốc. Không chỉ có vậy, cô còn là thư ký cho anh?! Duyên phận thật sự là một thứ kỳ lạ! 

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Kết Hôn Ba Năm Phát Hiện Lão Công Là Mèo

Tân Miêu | Linh dị | Hoàn thành

Đô Ngư ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, đêm qua dự báo thời tiết bảo hôm nay có mưa, quả nhiên thật sự có mưa. Mưa nói rơi là rơi, trong chốc lát không có vẻ sẽ ngừng. Đúng lúc đến giờ tan tầm, ngoài đường dòng người vội vàng hối hả, Đô Ngư theo thói quen đi xuống nhìn thoáng qua, chiếc Chery Tiggo* thường đậu dưới tầng đúng giờ này mỗi ngày, nay lại không thấy đến nữa. Con người đã trấn hơn nửa tháng đó. À không, con mèo mới đúng, hôm nay rốt cuộc hết kiên nhẫn rồi sao?Hay là kẹt xe, Đô Ngư thầm nghĩ, đóng máy tính lại, ra tận cửa công ty nhìn một lúc, không phải, hình như không đến thật. Đô Ngư thở phào, người ta bảo mèo giỏi nhẫn nại, trước đó y đã chuẩn bị tinh thần trường kì kháng chiến, không ngờ người này chẳng nhẫn nại như y tưởng, bớt được không ít việc.Chạng vạng mưa rơi càng lớn, cái rét lạnh của gió thu bao trùm, từ trạm xe trở về, cả hai ống quần Đô Ngư đã ướt lướt thướt.Vào cửa liền phát hiện đèn vậy mà đã sáng, Đô Ngư còn tưởng mình đi nhầm nhà. Mấy ngày nay ở đây, mỗi lần về y đều phải dùng sức dậm chân, mà dù có vậy, đèn chưa chắc sáng được, còn tuỳ vào may mắn, sao hôm nay lại nhạy khác thường thế. Trời rất lạnh, Đô Ngư cũng lười nghĩ thêm, nhanh chóng chạy vào nhà, thay quần áo khô rồi thổi lửa nấu cơm.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Quỷ Sai Bút Ký

Thượng Quan Hiểu Tinh | Linh dị | Hoàn thành

Hồn phách vô tri vô giác, quỷ sai lại nhìn không chớp mắt, thấy có điều ác đều đem từng tội ghi lại, sau đó trở lại trong điện, hồi báo cho phán quan. Phán quan liếm một cái vào bút phán quan rồi ở trên sổ sinh tử vẩy mực múa bút. Chốc lát sau, trình lên cho Diêm La Vương.Lúc này, Diêm La Vương ngồi trang nghiêm trên Diêm La điện trông càng thêm vẻ âm trầm khủng bố. Hai quỷ sai mặt không thay đổi đem hồn phách kia kéo đi. Leng keng leng keng, hướng tầng thứ sáu địa phủ Uổng Tử Thành mà đi. Ra cửa điện là một con đường đá xanh uốn lượn khúc chiết được bao phủ trong sương mù dày đặc. Bên đường thúy trúc, hoa hồng như ẩn như hiện, ngẫu nhiên nghe thấy nơi xa truyền đến một hồi thanh âm quỷ kêu khóc thê lương.Tiếng cười bén nhọn chói tai, hồn phách đi phía sau vẫn vô tri vô giác, tựa như một con chó nhỏ bị người dùng lực kéo đi, lảo đảo đi về trước. Thẳng đến một cửa thành gạch xanh, mới thả chậm cước bộ. Thành này cao vút trong mây, bên trên viết ba chữ lớn màu huyết hồng “Uổng Tử Thành”. Hai quỷ sai đi qua đại môn màu đỏ thẫm, một đường bay qua.Uổng Tử Thành như thường ngày rất náo nhiệt. Trên đường cửa hàng, gia trạch quỷ ảnh trùng trùng, các loại quỷ khóc sói gào, bóng trắng tung bay, một mảnh quỷ khí dày đặc.

3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Tra Trời Sinh

Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử | Linh dị | Hoàn thành

Đoàn Kỳ Tích học năm tư ở đại học Đông Hải, về cơ bản không ai là không biết, không ai là không nghe danh.Sinh viên năm nhất đang tập quân sự, từ sáng tới tối đi đứng nghỉ nghiêm, mặc đồng phục huấn luyện bí bách khiến người ướt nhẹp mồ hôi. Giờ cơm tối, đợi mãi sĩ quan huấn luyện mới tha cho mọi người, học sinh lớp 161 khoa kỹ thuật môi trường tản ra bốn phía, ai đi vệ sinh thì đi vệ sinh, ai đi ăn thì đi ăn. Mấy nam sinh ăn xong cũng không quay trở về ký túc xá, mà buổi tối còn hẹn nhau ở sân bóng rổ chơi bóng. Đàm Mộng Long đang ngồi dưới đất, cúi đầu nhìn chòng chọc đường băng, mái tóc ướt mồ hôi bết vào gò má.Cho dù mọi người đều mặc đồ rằn ri như vậy, nhưng thoạt nhìn hắn vẫn có vẻ khác biệt. Bờ vai rộng khiến đường vai rằn ri căng ra, eo thon chân dài, nhưng không gầy còm, gương mặt mới lau đi lớp ngụy trang dù mấy ngày nay đen sạm nhưng cũng không ảnh hưởng tới sự cuốn hút, khiến các nữ sinh ngắm mãi không thôi. Đàm Mộng Long liên tục ném bóng vào rổ, không biết từ bao giờ, bên cạnh sân bóng có vài nữ sinh tới, ngồi dưới đất nhìn họ chơi bóng, nói chính xác hơn là nhìn Đàm Mộng Long chơi bóng...

3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Chuyện Quỷ Quái Nhà Họ Hướng (Hướng Trạch Quỷ Sự)

Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thật | Đô thị | Hoàn thành

Đập vào mắt hắn là tấm biển phủ đầy bụi trước cửa, nhìn xuyên qua lớp mạng nhện dày đặc có thể lờ mờ thấy được hai chữ “Hướng phủ”. Trước khi đến Tống Duy đã tra cứu kĩ càng rồi, nơi này là một thôn cùng họ, bởi vì nằm ở nơi khỉ ho cò gáy nên vẫn còn giữ lại một số hủ tục xưa cũ, chẳng hạn như định kì phải cúng tam sinh (2) cho tổ tiên ở nhà cũ. Mà bây giờ bên chân Tống Duy chính là mớ nhang cúng còn chưa cháy hết, vẫn còn lập lòe ánh lửa đỏ. Bốn bề im lặng chết chóc, khung cảnh làm người ta không rét mà run. “Thật thoải mái…” Tống Duy khẽ khàng nói, âm giọng nhừa nhựa ngấy ngấy như đầu lưỡi dính đường.Hắn biết, mình vô cùng hứng thú với nơi này. Mặc dù nói nơi này là nhà thờ tổ tiên mà thôn họ Hướng vô cùng tôn sùng, nhưng trong miệng người bên ngoài thì đây lại là một chỗ vô cùng quái đản, hoặc là một địa chỉ cần phải tránh xa. Đặc biệt, trên một trang web kín, nó luôn chễm chệ trong top bảng xếp hạng những địa điểm đáng sợ nhất. Một nơi khơi gợi được tò mò như vậy nhưng do một phần bị vây quanh bởi rừng núi trắc trở, một phần vì thôn dân không cởi mở nên ngoại trừ thỉnh thoảng có dân phượt nghe đồn mà đến thám hiểm thì hầu như quanh năm chẳng có ai đặt chân đến quấy rầy.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Phù Phong Lưu Ly | Xuyên không | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Gả Cho Nhiếp Chính Vương của tác giả Phù Phong Lưu Ly. Cứ ngỡ rằng trở thành đích trưởng tử Hầu phủ Tiết Vân Chu, thân phận cao quý, không lo ăn mặc, sinh hoạt, ai ngờ lại đang bị lưu đày.Gia đình cao sang quyền quý đấy, nhưng mẫu thân bị hư, phụ thân âm hiểm.Tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế này, lại còn dính dáng tới hôn sự với Nhiếp chính vương...Một khoảng thời gian sau, lòng Tiết Vân Chu thay đổi, y nheo mắt, kinh hoàng che ngực: Tại sao cử chỉ hành vi của Nhiếp chính vương chỗ nào cũng giống Nhị ca của y vậy!!!Nếu yêu thích Phù Phong Lưu Ly, bạn có thể đọc thêm Quân Lâm Dưới Thành

20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00