Nhất Bôi Tửu Lương | Sủng | Hoàn thành
Glace là một học sinh bình thường, không có gì nổi trội. Nhưng ngược lại, Randall lại là một học sinh nổi tiếng nhất của trường, là nguyên soái, giỏi thể thao, giỏi âm nhạc, giỏi học, giỏi cả việc làm tổ ong kéo đàn gấu đến hút mật. Anh chính là tâm điểm sáng nhất của trường, người mà luôn đứng thứ 1 trên bảng xếp hạng thành tích của học sinh trong các tuần, tháng, năm. Cậu muốn học giỏi, có bộ não thông minh như anh, muốn có cả ngoại hình đẹp trai của anh, muốn có tất cả của anh. Đúng là ghen tị thật khi mình khác một trời một vực với họ. Hâm mộ anh, mà dần trở nên phát cuồng anh vì độ đẹp trai và tính cách của anh, dần dần lại yêu anh. Con trai và con trai yêu nhau chẳng vấn đề gì hết, nhưng người đời là họ dị nghị luôn rồi. Hai người trải qua một tuổi thanh xuân có nhau bên cạnh, cùng đi đến trường trên con đường quen thuộc, nắm tay nhau cùng đi mọi phương trời. Nụ cười rạng rỡ nhất của họ, là dành cho đối phương, mặc cho người có nói gì, mặc cho người có cố gắng chia cách, nhưng tình yêu của họ vẫn bền đẹp và họ có một sợi te duyên chắc chắn, chẳng thể nào bị đứt. Nhưng cuộc tình nào chẳng có hồi ức và dĩ vãng, đau khổ, khi anh chuyển đi và đi du học ở Mỹ, họ xa nhau mấy năm trời và gặp lại một cách đầy khổ sở.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Mộc Hề Nương | Sủng | Hoàn thành
Lâm Tiểu An vừa ra khỏi đáy vực sâu. Sống ẩn dật suốt mười năm, bên người ngoài nam nhân của hắn cùng ba hài tử, cũng chỉ có một ít mãnh thú được thuần hóa làm bầu bạn. Hai năm đầu sống quá khó khăn, nam nhân kia vốn không thích nói chuyện, hài tử thì còn nhỏ, trong cốc không ai cùng hắn tâm sự. Lâm Tiểu An suýt chút nữa nổi điên.Cũng may mấy năm sau, lục tục sinh thêm hai đứa nhỏ. Ba tiểu tử lớn lên chắc nịch, náo loạn ầm ĩ. Ban ngày hắn lo ứng phó ba tiểu tử, buổi tối còn phải thỏa mãn lão tử của ba đứa, quả thực là hao tâm tốn sức. Hắn trái lại không còn tinh lực như trước kia, dần dần cũng từ bỏ ý định rời khỏi vực sâu. Dù hắn tự mình thoát ra không được, nam nhân kia cũng không cho phép hắn ra ngoài. Vực sâu cao trăm trượng, không có tuyệt thế khinh công hiển nhiên là ra không được. Nam nhân vậy mà lại đi đi về về hết sức tự nhiên.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
| Sủng | Hoàn thành
Ở trường, nơi Lâm Úy thích nhất là thư viện. Bởi vì trong thư viện rất yên tĩnh, giữa người với người không cần phải giao tiếp dư thừa, cậu là cậu, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái mà tự do ngẩn người. Chỉ là ngẩn người mà thôi, chứ thật ra cậu không thích đọc sách lắm. Lúc đọc về thơ ca cậu sẽ nghĩ tới một vùng màu xanh lớn, xanh tới trong suốt. Lúc đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ tới tách cà phê Capuchino ở quán nơi đầu phố, mặt trên của cà phê là một lớp sữa bọt. Lúc xem tranh là lúc kỳ lạ nhất, màu sắc trong đó không có chút ý nghĩa nào đối với cậu, điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác lạnh như băng khi ngâm mình ở trong làn nước, thậm chí có khi sẽ lạnh tới run người. Lúc nào cũng thất thần, cho nên cậu không thích đọc sách. Cậu bị mắc chứng rối loạn cảm giác, thế giới trong mắt cậu mông lung không rõ, thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều ở ranh giới hư vô, cậu có thể tùy ý đấu đá lung tung ở trong đó, mỗi ngày mở mắt ra đều giống như mua vé xổ số, không biết bước tiếp theo sẽ giẫm tới nơi đâu.Lầu hai ở thư viện có một cửa sổ thủy tinh sát đất rất lớn, nhìn ra ngoài chính là hồ nhân tạo của trường, còn có cây cối xanh mát, hiện tại đang là mùa xuân, gió xuân đong đưa, cây cối đâm chồi nảy lộc, một vùng xanh sắc như sương như khói. Chỗ đó là nơi ánh mặt trời chiếu tới, nhưng Lâm Úy không thích ngồi bên cạnh cửa sổ, cậu thích ngồi nơi góc tối mà ánh mặt trời không chiếu tới, có thể tránh đi những ánh mắt vô tình hay cố ý.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Ba Ngàn Thuyền Tinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đây Mới Không Phải Là Gia Bạo Đâu của tác giả Ba Ngàn Thuyền Tinh. “Điền Tuấn, lại đây!” Dụ Lý kiểu cách đại gia ngồi trên sô pha. “Làm sao vậy a……” Điền Tuấn vừa rửa xong bát đĩa, bưng đĩa trái cây đã cắt hoàn hảo hướng sô pha kia đi tới. Dụ Lý tiếp nhận đĩa trái cây đặt lên bàn trà, một tay đem cậu kéo lên trên đùi mình. “Như thế nào lại béo như vậy,” Dụ Lý đem tay từ dưới vói vào trang phục mặc ở nhà của Điền Tuấn, nhằm vào bụng cậu vừa vỗ vừa nặn,“Thịt mỡ trên bụng đều sắp tràn ra rồi nè.”Điền Tuấn nhấc vạt áo lên nhìn nhìn,“Hình như là vậy a……” Dụ Lý “Ba~” một bàn tay đánh lên bụng của Điền Tuấn,“Vậy em nói làm sao bây giờ?” Điền Tuấn nói:”Nếu không lần sau cuối tuần lúc anh đi tập gym dẫn em theo với.” “Dẫn em theo? Mấy loại dụng cụ tập thể thao kia em biết được mấy cái?” Dụ Lý đầy mặt ghét bỏ,“Đi để tìm mất mặt hả?” Điền Tuấn ôm cổ Dụ Lý,“Vậy anh dạy dạy em nha, em học lên rất nhanh.”“Cũng không trông cậy em có thể rèn luyện ra cái gì,” Dụ Lý hung hăng ngắt cánh mông Điền Tuấn một phen, “ Căn cơ kém như vậy, toàn thân trên dưới cũng chỉ có mông là có thể nhìn.” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế và Hoan Du.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Ngu Di Sinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi của tác giả Ngu Di Sinh. Lâm Hòa đứng trước cửa sắt cũ, đổ mồ hôi lạnh trên trán, sắc mặt cậu trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ, tay cầm chìa khóa run rẩy không ngừng, cả người như hỏng mất. "Cộp cộp cộp cộp." Trên cầu thang yên tĩnh chợt phát ra tiếng bước chân, thân thể Lâm Hòa đông cứng, sau đó cả người run lập cập như con thỏ bị hoảng sợ vậy. Đến rồi đến rồi, cuối cùng hắn cũng đến rồi.Lâm Hòa gấp gáp nhét chìa khóa vào ổ khóa cửa như điên vậy, trên trán đổ mồ hôi ròng ròng, trong lòng liên tục cầu xin trời cao phù hộ, cuối cùng, với tiếng "Két", cánh cửa mở ra. Lâm Hòa vội vàng chạy vào trong, một mạch đóng khóa cửa, sau đó dựa lưng vào cửa, thở hổn hển, cảm giác tim mình như muốn nhảy ra ngoài. Tiếng bước chân ngoài cửa dần đến gần, Lâm Hòa lại căng thẳng, sắc mặt của cậu phờ phạc, sợ đến mức sắp khóc.Tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh đó giống như tra tấn tinh thần cậu vậy, giày vò cậu gần như muốn chết, ngay lúc cậu sắp chịu không nổi, thì tiếng bước chân đi xa dần, nghe giống như đang đi lên lầu. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Daddy...Đừng Đâm Con.. và Ông Xã Alpha Vạn Người Mê Của Tôi.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Hoa Ngộ Nha | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Rượu Bạc Hà của tác giả Hoa Ngộ Nha. Tạ Nhiên bị bắt trở về từ một khách sạn nhỏ.Khách sạn vừa âm u lại vừa ẩm ướt, giấy dán tường diễm tục hồng nhạt loang lổ bong tróc, còn sinh nấm mốc, TV chỉ là vật bài trí, trong phòng ngoại trừ một chiếc giường ra thì chỉ có một cái ghế tay vịn.Khương Mục âm thầm nhíu mày, đôi mắt màu xanh xám không chút ấm áp nhìn về phía Tạ Nhiên đang cuộn chặt mình ở trên giường.Tạ Nhiên từ sinh ra chưa từng phải sống ở một nơi bẩn như vậy, cậu giống như một chú nai con xông nhầm vào rừng khuya, ngồi trên chiếc khăn trải giường màu trắng ẩm ướt dơ bẩn, chỉ chiếm lấy một chỗ rất nhỏ, tất trên chân cũng chưa kịp cởi, nhút nhát sợ sệt đạp lên mép giường.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Em Có Thể Bao Nuôi Anh Không? của cùng tác giả.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Bạn đang đọc truyện Tưởng Lộc Phi Phi của tác giả Mạc Lí. Phỉ Thường trước giờ chưa từng nghĩ đến có một ngày, bí mật của cậu sẽ bị người người truyền tai nhau trên khắp nẻo đường ngay trong đêm. Tuy cậu thường nghe bậc tiền bối đã thành danh từ trước nói rằng, fan có một sức mạnh vô hạn, chỉ cần cậu debut thì ngay cả chuyện cậu cãi thầy cô giáo hồi tiểu học cũng sẽ bị bới ra ngay. Nhưng vấn đề là, cậu nào đã debut. Cậu chỉ là một thực tập sinh mới vào ngành được vỏn vẹn ba năm. Vẻ ngoài thì không tính là đẹp trai nhất, cơ bắp thì cũng chẳng phải là cuồn cuộn mê li nhất, mà xét về hát nhảy cũng chẳng thể xem là ưu tú nhất được. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể tìm đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Tra Công Biến Thành Thụ, Thuộc Tính Là Gì Đây? hay Tính Sư
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
Bạn đang đọc truyện Ngọt, Chính Là Ngắn của tác giả Long Thất. Trang Trạch thích Chu Vân Thần, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã bị hắn câu mất hồn. Chương trình học của ngành khoa học – công nghệ vừa nhàm chán lại vô vị, Chu Vân Thần chính là ánh sáng duy nhất trong cả cái phòng học này, sáng đến mức khiến Trang Trạch quên cả cơn buồn ngủ. Trang Trạch lén lút quan sát Chu Vân Thần, nhìn cánh tay hắn đặt trên bàn học, nhìn ngón tay hắn động bút viết bài, nhìn biểu tình chuyên chú của hắn, ảo tưởng tầm mắt hắn sẽ nhìn về phía cậu. Nhưng đáng tiếc, một lần cũng không có. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nhật Mộ Ỷ Tu Trúc của cùng tác giả.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:58
Bazaodashe | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hôm Nay Thừa Tướng Cũng Muốn Đập Đầu Vào Cột của tác giả Bazaodashe. Khi Thừa tướng còn trẻ là thiếu niên lang trong mộng của các thiếu nữ kinh thành, tiêu dao phóng khoáng cưỡi ngựa qua phố, khi trở về ngồi trên ngựa còn bị ném mấy chiếc khăn tay thêu hoa tỏ tình. Y mồ côi từ nhỏ, phụ thân chết trận ở sa trường, mẫu thân cũng đau buồn đi theo. Chỉ còn lại tổ phụ nuôi dưỡng y, tự mình dạy y viết chữ làm thơ tính toán bắn cung, kể cả lòng trung nghĩa đã khắc sâu trong xương cốt qua mấy thế hệ. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Kháng Thể Mất Hiệu Lực hay Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Nguyệt Bán Đinh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tống Tâm của tác giả Nguyệt Bán Đinh. Tống Tâm là trẻ mồ côi, hơi kém thông minh hơn người bình thường một chút chút, học cái gì cũng không nên cơm cháo, liều hết cái mạng cũng chỉ bằng một nửa người ta.Cha mẹ cậu mất vì tai nạn giao thông, ban đầu là họ hàng nuôi nấng, nhưng gia cảnh người bà con đó cũng rất khó khăn nên học hết cấp ba cậu liền thôi học, tới sống trong căn phòng nhỏ cha mẹ để lại, làm thuê cũng miễn cưỡng qua ngày.Con người cậu ngốc nghếch chất phác thiện lương, lại nhận nuôi một cậu nhóc đi lạc mà mình nhặt được.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Con Của Anh Nằm Trong Tay Tôi của cùng tác giả.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ký Sự Dưỡng Ngư của tác giả Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực. Kỳ thật từ nhỏ Tiểu Ngư Phu đã hy vọng được làm một người thủy thủ, theo thuyền đến khắp nơi giống như cha hắn. Cha rất bận, trên cơ bản cả năm đều lênh đênh trên biển, đôi khi tới hải cảng nào đó, mới viết một lá thư gửi về, tính cả tiền kiếm được. Khi đó Tiểu Ngư Phu còn rất nhỏ, tuy rằng sống ở ven bờ biển, lại không thể ra xa hơn ngoài kia, đừng nói ra ngoài khơi, ngay cả rời làng chài cũng không thể. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Phượng Lễ hay Đồng Hồ Bẫy Rập
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Mật Nguyệt | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tuyết Dạ Phi Hành của tác giả Mật Nguyệt. Cậu từ xa trông lại, nhìn bóng dáng thon dài kia đang đứng, giơ lên chai champagne, hoà cùng ánh lửa rực đỏ, tiếng than lách tách, vừa chiếu sáng bóng hình đó, cũng vừa thiêu đốt trái tim cậu.Nụ hôn này không biết đã kéo dài bao lâu, khi tiếng thở dốc vang lên, Mộ Hàn cũng nhẹ nhàng buông vai cậu ra, lùi lại nhìn cậu chăm chú“Sao vậy?”Người này không nói nhiều, nhưng rất nhạy cảm.Nhạc Thần An chưa thỏa mãn bổ nhào về phía anh, rúc đầu vào cổ anh: “Không có gì, thật ra cũng không phải chuyện gì đáng để thất vọng. Ít nhất thực lực của em cũng đã được khẳng định.” Bởi vì con đường nhiếp ảnh mà cậu bước lên có thiên phú, cũng có cơ hội.Đối phương không hỏi han cặn kẽ, chỉ vỗ nhẹ lên lưng cậu, bầu không khí mập mờ hạ nhiệt nhanh chóng, bỗng nhiên sự ấm áp bao trùm. Nhạc Thần An không nhịn được cười hì hì: “Anh lại coi em là trẻ con đúng không?”“Em không phải sao?” Giọng nói của Mộ Hàn trong trẻo rành rọt, lúc thì thầm bên tai rất dễ nghe.Em là nơi chốn trở về trong cuộc hành trình phiêu lưu của anh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn hay Đừng Làm Phiền Tui
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Nhị Lưỡng Đường Trà | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Góc Thành Thị Của Chúng Ta của tác giả Nhị Lưỡng Đường Trà. Văn Nhạc sống như một minh chứng của vô số sự thất bại.Hắn cảm giác có lẽ hắn mệnh chính là Thiên Sát Cô Tinh, trên thế giới này có rất nhiều người có được tình yêu, có được tình thân, tại sao chỉ một mình hắn không được ai thương yêu???Hắn mệt mỏi lẫn chán nản, trốn vào một góc thành thị, tự khép mình thành hòn đảo cô độc mà sống.Nhưng ngoài ý muốn, hắn lại được người đàn ông sống cách vách sưởi ấm....nhưng người đó là một thẳng nam, thẳng như cột điện chẳng thể cong xuống.Thôi, cứ làm hòn đảo cô độc đi vậy.Văn Nhạc mang trái tim tan vỡ tự bế chính mình, cắt đứt mọi hy vọng.Lại không ngờ vào lúc này, y được cột điện thẳng băng ấy gắt gao ôm vào lòng.Trên mặt rõ ràng còn treo nụ cười, nhưng từng giọt nước mắt ngăn không được rơi xuống."Đừng không cần em, yêu em đi được không."Em muốn rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều tình yêu.Giao cho anh đấy.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Góc Khuất hay Thê Vi Thượng
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Thẩm Từ Cửu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sao Trời Rực Rỡ Lấp Lánh của tác giả Thẩm Từ Cửu. “Chia tay.” Giang Dập tựa lưng vào bức tường lát gạch men trắng của toà nhà dạy học, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, hai tay đút trong túi quần, áo khoác mở để đi xe và áo phông trắng làm lộ ra vòng eo nhỏ gầy của thiếu niên"...Cậu nói cái gì?” Cố Thần cho rằng bản thân nghe lầm, dù sao gió thu lớn như vậy, bọn họ lại cách xa đến thế.“ Cậu nghe không thấy sao? ” Giang Dập đứng thẳng người lại, nhấc chân đi về phía anh hai bước, lửa giận trên người cậu thiếu niên chuẩn bị bùng phát, mí mắt lười nhác mà nâng lên nhìn thẳng vào anh, từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng nói trước mặt cái tên đã từng là học sinh lớp một Cố Thần:“ Tôi nói, chia tay đi.”Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Hệ Thống Chủ Nhiệm Lớp hay Xuyên Thành Cẩm Lý Tiểu Phu Lang
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Bạn đang đọc truyện Hôm Nay Vương Gia Không Bị Tức Chết của tác giả Cổ Kim. Hoa Định dân phong rất cởi mở, có thể thương nghị chuyện triều chính, cũng có thể lấy nam thê. Hoàng thượng vừa mới quyết định cho Trạm Vương lấy nam thê, dân chúng cả thành Kinh An đều đang bàn tán sôi nổi. Một người bán điểm tâm ngó đầu sang quán bán rượu nói: "Trạm Vương muốn lấy nam thê đấy, ngươi đã nghe nói chưa?" "Đương nhiên là rồi, ta còn nghe nói do trước đây Trạm Vương giết địch trên chiến trường quá nhiều, trong nhà âm khí nặng nên mới phải lấy nam thê để xung hỉ." Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Chi Làm Bé Ngoan hay Chia Tay Sau Tra Công Điên Rồi
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Tạp Oa 1 Dã Thị 1 | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phi Điển Hình của tác giả Tạp Oa 1 Dã Thị 1. Nguyễn Nịnh trốn trong một góc, cố hết sức thu mình lại, lòng thầm cầu nguyện không bị ai phát hiện ra.Cách đấy không xa có một nhóm người cầm súng. Nguyễn Nịnh nhận ra huy hiệu treo trên người bọn họ, là băng hải tặc Tinh Tế. Lúc này đám người đang vây quanh vài Omega. Nhóm Omega dựa sát vào nhau, nhỏ giọng nức nở như biết trước mình sắp phải trải qua chuyện gì.Tân tinh năm 356, giới tính con người chia thành 3 loại, trong đó phổ biến nhất là người bình thường Beta. Họ không có tin tức tố, cũng khó phát hiện ra tin tức tố của Alpha và Omega.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Nam Nhân Gả Vào Hào Môn hay Phạm Lỗi (Đắc Cửu).
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Độ Hải Không Phải Bác Sĩ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Nói Lắp của tác giả Độ Hải Không Phải Bác Sĩ. Tui là nam nhưng lại có bạn trai. Là một người nói lắp Không phải bệnh gì nghiêm trọng nhưng cũng ảnh hưởng đến việc cãi nhau. Cho nên lúc nào tui cũng có thể nhanh mồm, nhanh miệng làm anh ấy tức đỏ mặt. Sau đó chờ tới lúc anh ấy thẹn quá hoá giận thì sẽ đè tui lên giường nện ná thở. Tui rất thích cãi nhau với anh ấy vì tui muốn bị anh nện. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường hay Độ Ách
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00
Không Mộng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Buộc Chặt Ánh Sáng của tác giả Không Mộng. Nhiếp Thúc vừa tan sở thì lập tức đi đến cửa hàng bán hoa ở lầu một trung tâm mua sắm cách vách. Hôm nay cũng vừa khéo, cô chủ cửa hàng có mặt đúng lúc Nhiếp Thúc đến lựa hoa, cô ấy chỉ vào hoa vừa mới tới rồi nói: "Đây là hoa chúng tôi thu hoạch trong vườn từ sáng sớm đấy, hoa rất tươi, mỗi ngày tưới nước hai lần là có thể nở tận mười ngày lận."Những bông ấy đều là nụ, đổi nước là có thể duy trì chừng mười ngày, nhưng Nhiếp Thúc lại muốn mua hoa nở nên anh nói với cô chủ: "Tôi muốn mua hoa đang độ nở rộ ấy."Anh không để ý hoa này có thể nở mấy ngày, anh chỉ muốn mua hoa nở rộ mang về tặng Vương Quang để làm cậu ngạc nhiên. Còn chuyện có thể để đến ngày mai hay không thì... ngày mai anh quay lại mua là được.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vị Alpha Thân Tàn Chí Kiên Này hay Hệ Thống Anh Dũng Chịu Chết.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Băng Đường R | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vài Ba Chuyện Thường Ngày Của Tôi Và Sếp của tác giả Băng Đường R. Trong phòng ngủ yên tĩnh, tôi đã ngồi trước máy tính gần một tiếng đồng hồ, trên nền trắng của Word chỉ hiện 3 chữ "Đơn từ chức". Nhìn chằm chằm ba chữ này rất lâu, đến khi mắt hơi nhức, mới thở dài tắt máy.Tôi gục đầu suy nghĩ, sau khi nghỉ việc sẽ khó tìm được việc với mức lương cao như vậy, nhưng nếu không từ chức thì tôi không thể chịu được sự bóc lột của cấp trên. Phải hiểu được một điều đó là giữa miếng ăn và tự do con người ta không thể có được cả hai...Nhìn đồng hồ trên tường, thời gian hiển thị: 8:06 sáng.Tôi hết hồn vội vàng chạy vào nhà tắm. Thời gian làm việc thường ngày là 9h, chen chúc đi tàu điện ngầm cộng đồng đến công ty cũng mất hơn 40 phút, tôi quẳng ý nghĩ muốn nghỉ việc lên chín tầng mây, trong đầu chỉ lo suy nghĩ nếu đến trễ buổi họp ngày hôm nay thì tôi sẽ chết chắc.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện đam mỹ khác như: Gả Ma hay Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Là Nữ Giả Nam.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 01:01
Thụ là con út của chưởng môn, được sinh lúc tuổi già, xưa nay ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã được nuông chiều. Chưởng môn nâng trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ tan, muốn truyền võ công tốt nhất cho thụ. Chờ thụ lớn lên một chút, được kiểm tra căn cốt, kết quả không có tư chất luyện võ. Chưởng môn phiền muộn mấy ngày, cuối cùng bị chưởng môn phu nhân chỉ vào mũi mà mắng. Chưởng môn phu nhân mắng ông: “Căn cốt không được thì sao?! Căn cốt không được cũng là con ngươi! Đừng cả ngày lải nhải dài dòng làm bà đây thấy phiền, ngươi dám ghét bỏ con nhà ngươi thì ngày mai bà đây tái giá!”Chưởng môn tỉnh ngộ, vỗ tay cái bốp, mình sầu muộn cái gì đây? Trước đứa nhỏ này không phải còn có hai ca ca sao? Hai thằng nhóc kia căn cốt bất phàm, từ nhỏ khổ luyện, bây giờ đã là thanh niên tài tuấn, trên giang hồ người gặp người khen. Võ công của môn phái đã có hi vọng được kế thừa, vậy mình làm gì còn phải bắt đứa nhỏ này tập võ chứ? Con út vui vẻ là được rồi. Chưởng môn nghĩ thông suốt, không ép con út tập võ nữa. Chưởng môn đều đã mặc kệ, trên dưới môn phái càng không có ai dám ép buộc y.Không ai giám sát, trẻ con vốn dĩ không quyết đoán, thụ luyện từ nhỏ luyện thành tính đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, căn cơ không đánh được, hơn nữa căn cốt bình thường, thành ra võ công của y chỉ là đánh đấm lung tung. Mà lúc đệ tử trong môn phái đối luyện với thụ, lại không dám thắng y quá dễ dàng, mỗi người đều vắt óc thể hiện kỹ năng diễn xuất, đệ tử xếp hạng thấp nghĩ mọi cách để thua thật tự nhiên mà thảm thiết, đệ tử xếp hạng cao thì triền đấu với thụ một phen, cuối cùng mới may mắn thắng một chiêu nửa chiêu.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:04