Y Đình Mạt Đồng | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Còn Nhớ Tôi Không? của tác giả Y Đình Mạt Đồng. Trì Nghiệp Đàn và Cố Hàm chia tay nhau đã nhiều năm, tới khi gặp lại trong văn phòng, anh ngăn cản Cố Hàm rồi hỏi:- Em còn nhớ tôi không?Vẫn là dáng vẻ dịu dàng ôn hòa đó, biểu tình không khác một mảy may, đáp lại- Nhớ chứ!Trì Nghiệp Đàn ghét nhất chính là bộ dáng Cố Hàm lúc nào cũng ôn nhu thế này, nhất là không dành cho mình hắn, mà ai ai cũng có thể có được sự dịu dàng này...Hắn nghiến răng hỏi:- Cố Hàm, em có tim không?Cố Hàm khẽ nói: - Có chứ….Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ truyện Không Thể Ký Hiệu của cùng tác giả.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:25
Khiêu Vũ Đích Thứ Vị | Sủng | Hoàn thành
A Tình là một thành viên cầy thảo nguyên trong một trấn nhỏ, trấn nhỏ của cầy thảo nguyên trên đỉnh núi Minh Sơn. Minh Sơn có chút đặc biệt, nó cao vút len vào mây, vách núi toàn đá chỉ cần nhìn là thấy, nhưng đỉnh núi lại như bị cái gì đó gọt mất, rất bằng phẳng. Hơn nữa, nó toàn là nham thạch cứng ngắc, thảm thực vật toàn những thứ khó có thể nhận ra, nguồn nước và đồ ăn đều ít đến thảm thương.Ngoại trừ địa thế, nơi này chẳng tồn tại được bất cứ thứ gì phù hợp với việc sinh tồn của cầy thảo nguyên, cho dù là đào hang cũng phải dùng sức thêm ba phần. Nghe nói tổ tiên của bọn họ bị một con rắn lớn đuổi bắt, hoảng hốt chạy bừa đến đỉnh Minh Sơn cắm rễ, mới tránh thoát được một kiếp. A Tình đoán là do con rắn lớn đó chẳng thèm leo núi.Đỉnh núi không có đồ ăn, cư dân của thị trấn nhỏ không thể không xuống núi tìm đồ ăn. Mà con rắn lớn kia vẫn còn lảng vảng ở dưới chân núi, bầy cầy thảo nguyên xuống núi thì tám tới chín phần mười đều gặp phải nó, trong đó có khoảng một nửa bị ăn tươi. Cầy thảo nguyên ra ngoài tìm đồ ăn được gọi là người thám hiểm, bởi vì toàn bộ địa phương bên ngoài Minh Sơn đều là chỗ nguy hiểm. Mẹ của A Tình cũng không thể trở về sau khi rời khỏi đây. Đám cha trong thị trấn nhỏ sẽ cho đám cầy non mất mẹ một chút đồ ăn cố định, để cho bọn chúng không đến mức chết đói. Nhưng mà, đồ ăn của A Tình đều đã bị đứa em gái là A Mỹ cướp mất.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:10
Nhà Của Mèo Số 77 | Sủng | Hoàn thành
Quan Lăng theo ngón tay Triệu Cầm Cầm mà nhìn, chỉ thấy trong hình là hai người đang sóng vai nhau đi trong siêu thị, một người đẩy xe đẩy, một người nghiêng đầu nói chuyện, mặc dù nhìn vào không quá thân mật, nhưng việc cùng mua thức ăn về nhà làm cơm như vậy lại khiến người khác phải nghĩ nhiều. Mà điều kinh sợ hơn chính là, những tấm hình bị lộ ra cũng không chỉ có từng này, sau đó vài hình, có thể thấy rõ ràng hai người cùng nhau tiến vào một tiểu khu, cùng vào một nhà, cho đến trời sáng mới lần lượt rời đi. Quan Lăng là nam diễn viên phim kinh dị, có thể gọi là nam quỷ được đạo diễn Trần Lư ngự dụng, từ tang thi tới quỷ chết đuối, quỷ bị treo cổ, quỷ không đầu, tử trạng mỗi lúc một thảm.Cũng bởi vì thế, anh ra mắt sáu năm, nếu nhắc đến tên, mọi người nghe xong cũng chỉ có thể cảm thán một câu "A, thím nói cái người diễn quỷ kia á", còn xét về tướng mạo, số fan ít ỏi anh có cũng chưa chắc có thể nhận được mặt anh trên đường. Mà một nghệ sĩ tựa hồ không nổi như anh thì sao mà có chó săn đi theo được, Quan Lăng chỉ mất một chút thời gian đã hiểu được vấn đề, e rằng mục tiêu của bọn họ không phải anh, có lẽ là nhằm vào vị sống chung cùng anh kia, doanh nhân mới trong ngành IT, Tiêu Trình.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:15
Văn Nhã Ai Cập Miêu | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giấm Nghiện của tác giả Văn Nhã Ai Cập Miêu. Hoa Ngữ An: Đúng vậy, Liễu tổng.Liễu Khinh Ca: Dọn đi ngay!Hoa Ngữ An: A.. Kia.. Kia Liễu tổng, tôi ở chỗ nào ạ?Liễu Khinh Ca: Nhà tôi.Liễu Khinh Ca: Cô đang xem cái gì?Hoa Ngữ An: Báo cáo Liễu tổng... Ừm, là... vừa rồi có một nam đồng sự khá đẹp trai, nên tôi...Liễu Khinh Ca: Tên gọi là gì?Hoa Ngữ An: Nghe nói gọi là Trương Hiểu Quang.Liễu Khinh Ca: Bộ phận nhân sự sao? Đem Trương Hiểu Quang đuổi, lý do là ta không thích.Hoa Ngữ An:???Đây là một chuyện xưa của một tổng tài băng sơn nữ vương ăn ghen thành nghiện cùng tiểu trợ lý nhát gan từ tâm ngẫu nhiên có điểm sáng dạ.Liễu Khinh Ca: Sinh bệnh? Tôi đưa cô đi bệnh viện.Hoa Ngữ An: Ngạch... Không cần Liễu tổng, tôi nghỉ ngơi nghỉ ngơi liền hảo.Liễu Khinh Ca: Sửa soạn một chút, cô là nhân viên của tôi, đối với cô, tôi phải phụ trách.Hoa Ngữ An nói thầm: Chẳng lẽ ngài còn có thể phụ trách cả đời tôi?Liễu Khinh Ca: Kia phải xem biểu hiện của cô.Hoa Ngữ An:???Giấm nghiện, ghen, bởi vì yêu thích ngươi mới nghiện.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Người Không Tồn Tại hoặc Nhân Vật Phụ Cũng Cần Yêu.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Thu Thiên Tại Thời | Sủng | Hoàn thành
Lâm Duyệt Hoa gọi Trác Hướng Minh trở về, mở đường xong, cuối cùng cũng tiến vào ý chính: "Con cũng không nhỏ, không phải mẹ quản con, nhưng con cũng không thể thật sự sống hết đời với công việc?"Từ đi học đến tốt nghiệp rồi tới đi làm, đã qua bao nhiêu năm, mẹ hắn xác thực không nhúng tay vào cuộc sống của hắn, Trác Hướng Minh im lặng một chút, rồi nói: "Ngài thật sự sốt ruột khi thấy con kết hôn muộn, hay là chỉ muốn con kết hôn với con của nhà họ Đồng ngay bây giờ?"Hai mẹ con từ trước đến giờ không thích vòng vo quanh co, Lâm Duyệt Hoa không kéo dài: "Cần kết hôn với con của Đồng gia, thuận tiện sốt ruột cho người cô đơn là con. Con cưới Đồng Yến, mẹ bớt lo được hai chuyện."Ba Trác Hướng Minh là Trác Chính Đức say mê nghệ thuật, vốn tâm tư không ở trên phương diện làm ăn, nhưng đời ông chỉ có một alpha, cũng chỉ có một người con trai là ông, cuối cùng miễn cưỡng tiếp nhận gia nghiệp, năm hai mươi lăm tuổi sau khi cưới Lâm Duyệt Hoa, mãi cho tới bây giờ, đều do Lâm Duyệt Hoa làm đương gia, ông đã sớm gác tay không quản.Trác gia chủ yếu làm công nghiệp, còn Trác Hướng Minh cảm thấy hứng thú với chứng khoán, sau khi tốt nghiệp có sự nghiệp của mình, cho nên nghiêm túc mà nói, đối với tình huống trong nhà hắn không thể biết rõ hơn nhóm nghiên cứu viên tạp chí tài chính.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Rốt cuộc Mẫn Tuế cũng trả lời lại một tin nhắn chốt hạ, đang muốn duỗi người một cái, tay mới vươn lên eo còn chưa giãn đã nghe thấy một tiếng bi bô “Bá ba”. Cu nhóc dậy rồi. Mẫn Tuế đứng dậy duỗi cái eo lười biếng chưa được kéo căng, đi đến bên giường đối mắt với một cu nhóc tầm khoảng hai tuổi. Gương mặt cu nhóc rất giống Mẫn Tuế, một đôi mắt xinh đẹp mở to tròn, vì mới vừa ngủ dậy nên vẫn có chút mơ màng. Nhìn thấy Mẫn Tuế bé con chủ động vươn đôi tay nho nhỏ muốn ôm ôm.Mẫn Tuế dứt khoát đá dép ra leo lên giường, ôm lấy cu nhóc, “Con trai dậy rồi à?” Mặc dù cu nhóc nghe không hiểu Mẫn Tuế đang nói gì nhưng reo lên một tiếng “A” như đáp lại lời. “Nhóc có đói không? Nhưng con có đói thì cũng hết cách, nhà mình hết sữa bột rồi, phải ra ngoài mua thôi.” Mẫn Tuế nói xong thì hơi ngừng lại, rồi thương lượng với cu nhóc, “Hay chúng ta không uống sữa bột nhé? Ăn chút cháo có được không? Dạo này vật giá lên cao, người ba nhỏ bé của con đây sắp không có tiền mua nổi sữa bột rồi.”Mẫn Tuế không có việc làm. Nói thế nào bây giờ nhỉ, nguồn thu nhập chính của cậu đều dựa vào nhận vẽ tranh, cậu đều nhận những loại rất đơn giản, loại đắt nhất cũng chỉ hơn tám trăm chưa đến chín trăm tệ. Hơn nữa không phải lúc nào cũng có đơn vẽ, một tháng nhận nhiều lắm được hai ba đơn, tổng lại chỉ có hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn cũng có nhận được năm sáu đơn, vậy tháng đó cũng kiếm được hơn bốn nghìn tệ, nhưng nếu không may mắn có khi còn chẳng nhận được đơn nào. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến đi tìm một công việc ổn định, nhưng mà trong nhà còn có một cu nhóc phải chăm bẵm nữa.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
"Nếu như chúng ta cứ sống trên núi vậy thì tốt rồi. Trên núi có nhà của chúng ta, trong nhà có một vườn hoa anh trồng vì em. Trong vườn hoa ấy có tất cả các loại hoa mà em thích. Thật tốt. Em muốn được an táng ở ngọn núi cao kia, nếu như cách xa quá, em sẽ không thể thấy anh được. Thế nên anh có thể đợi đến mùa xuân rồi rải hạt giống hoa khắp nơi, như vậy thì em có thể nhìn thấy hoa nở đầy núi rồi. Em biết anh vẫn luôn bên em. Anh, anh chờ một chút, đợt em một chút. Đợi đến khi hoa nở khắp núi, em sẽ quay về."
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mật Tiễn Bách Hợp | Sủng | Hoàn thành
Truyện Đại Luật Sư Và Thực Tập Sinh là tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, sủng. Truyện viết về Lý Duy là một sinh viên trường luật muốn nộp đơn công ty tốt. Vốn là con người hiền lành, nghe lời được ví như con thỏ trắng chính hiệu. Còn anh một luật sư nổi tiếng tinh anh, phong độ đẹp trai nhưng có chút độc tài ví như con Bạo long, hở chút là nóng giận, la mắng cấp dưới.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:57
Bạn đang đọc truyện Gió Và Trăng của tác giả Ahimpu. Cứ tưởng sẽ như vậy cho tới khi họ lìa đời, thế rồi họ gặp nhau, bắt gặp thứ ánh sáng chói lọi cứu rỗi tâm hồn sớm đã bị mài mòn qua thời gian.Lệ Thanh suy nghĩ một hồi, tâm tư rối mù hiện rõ trên gương mặt thanh tú, tay nhỏ khẽ di chuyển nắm lấy tay lớn, mười ngón tay đan vào nhau: "Đây là lần đầu yêu đương, mình cũng không có kinh nghiệm lắm, không biết làm thế nào để cậu vui vẻ, hạnh phúc, nhưng mà mình sẽ cố gắng, cho nên cậu chờ mình từ từ học, được không?"Trái tim cậu đang đập rất nhanh, cả người cứng đờ, cắn chặt môi để không thể hiện ra tâm trạng vui sướng trong lòng, giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng lại bị đôi má phản chủ kia biểu lộ rõ ràng.Nếu yêu thích đọc truyện online, bạn đừng bỏ lỡ Hạc Đầu Đình hay Xuống Núi.
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:11
Cố Chi Quân | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lớp Trưởng Mỹ Nhân Có Bệnh của tác giả Cố Chi Quân. Thế nhưng lại có một nam sinh mới tới không biết điều, mỗi ngày đều làm đủ trò câu dẫn nam thần của các bạn học...Hai người thầm mến nhau, lại đều cho rằng đối phương là thẳng.Thẳng đến sau, Giang Hạo phát hiện bí mật của cậu.Giang Hạo kinh ngạc: "Cậu thích nam?"Quý Trạch bối rối: "Thì sao chứ?! Không liên quan cậu!"Giang Hạo: "Đương nhiên là liên quan đến tôi, tự tin vào chính mình một chút, cậu không biết là tôi lớn lên lại soái còn thực có khả năng sao?"Quý Trạch: "..."Giang Hạo cười: "Đúng, tôi chính là thích cậu, cùng một chỗ đi."Thầm mến biến minh luyến, Giang Hạo càng ngày càng không biết xấu hổ trêu chọc.Quý Trạch đi cầu thang, hắn nói: "Đừng, tôi không thể nghe cậu thở hổn hển."Quý Trạch nói lăn, hắn cười tủm tỉm: "Lăn cái gì? Lăn giường sao?"Bạn cũng có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Phù Hợp Nhất hay Tâm Độc.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:14
La Bốc Hoa Thố Tử | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhân Vật Phản Diện Công Lược full (đã hoàn thành) của tác giả La Bốc Hoa Thố Tử. Tỉnh dậy lần nữa, cậu phát hiện mình đã biến thành một nhân vật phản diện, kẻ chuyên làm bia đỡ đạn cho đủ loại hố mìn trong một cuốn sách, cuối cùng vì đắp tội với nhân vật chính mà phải ngủ trên đường cái. Từ nhỏ mẹ cậu đã luôn dặn dò, thân thể cậu yếu đuối, không được ngủ ngoài đường.Ngay khi Ôn Trĩ Sơ quyết định không tham gia vào cốt truyện, chỉ làm một người qua đường vô danh, thì lại ngoài ý muốn bị ràng buộc bởi một hệ thống nhân vật phản diện, nếu cậu không tuân theo đúng cốt truyện, gây phiền toái cho nhân vật chính thì sẽ bị khấu trừ tiền bạc, còn phải ra đường ngủ sớm hơn dự tính. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Xuyên Thành Nam Thê Pháo Hôi Của Nhân Vật Phản Diện của cùng tác giả.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 20:21
Nhị Lưỡng Đường Trà | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Góc Thành Thị Của Chúng Ta của tác giả Nhị Lưỡng Đường Trà. Văn Nhạc sống như một minh chứng của vô số sự thất bại.Hắn cảm giác có lẽ hắn mệnh chính là Thiên Sát Cô Tinh, trên thế giới này có rất nhiều người có được tình yêu, có được tình thân, tại sao chỉ một mình hắn không được ai thương yêu???Hắn mệt mỏi lẫn chán nản, trốn vào một góc thành thị, tự khép mình thành hòn đảo cô độc mà sống.Nhưng ngoài ý muốn, hắn lại được người đàn ông sống cách vách sưởi ấm....nhưng người đó là một thẳng nam, thẳng như cột điện chẳng thể cong xuống.Thôi, cứ làm hòn đảo cô độc đi vậy.Văn Nhạc mang trái tim tan vỡ tự bế chính mình, cắt đứt mọi hy vọng.Lại không ngờ vào lúc này, y được cột điện thẳng băng ấy gắt gao ôm vào lòng.Trên mặt rõ ràng còn treo nụ cười, nhưng từng giọt nước mắt ngăn không được rơi xuống."Đừng không cần em, yêu em đi được không."Em muốn rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều tình yêu.Giao cho anh đấy.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Góc Khuất hay Thê Vi Thượng
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:59
Bạc Ngạn Biên | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Có Con Chim Sơn Ca của tác giả Bạc Ngạn Biên. Thành phố Văn Hoa cứ đến tầm năm – sáu giờ chiều là tắc đường kinh khủng khiếp.Từ Hành đập mạnh vào vô lăng, chửi thề một tiếng, nghiêng đầu liếc người đang ngồi ôm ngực trên ghế phụ, không khỏi đá đểu câu:“Gớm nữa đến mức ấy không, lại còn Tây Thi ôm ngực.”“Bố đây ôm phổi được chưa!” Chu Dư An ngồi bên cạnh quả thực đang rất đau, cậu ôm lấy ngực trái, trán rịn đẫm mồ hôi, giọng cũng thì thào như muỗi kêu.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Mặt Trăng Đến Bên Em của cùng tác giả.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Nãi Trà Quý | Sủng | Hoàn thành
Thẩm Trì xử lý xong xuôi miệng vết thương, bắt đầu công việc ngày hôm nay. Mọi chuyện rạng sáng nay xảy ra trên máy bay như một giấc mộng, đi công tác còn gặp được một tình huống tuyệt địa cầu sinh, anh nhìn thoáng qua vết thương hàng thật giá thật trên tay trái, không có thời gian nghĩ thêm, người bệnh đầu tiên đã bước vào.Bận rộn qua hai giờ mới dành ra được chút thời gian lấy cho mình một cốc nước ấm. "Bác sĩ Thẩm, có thể tiếp tục không? Cơm trưa hôm nay có khả năng chỉ ăn được qua loa." Y tá Tôn đi vào xác nhận lại trạng thái của anh. Thẩm Trì xua tay, "Không muốn ăn, không cần để ý tới tôi." Buổi sáng vừa tiêm một mũi uốn ván, đầu ong ong, chả thiết tha ăn uống gì."Như vậy sao được? Trách nhiệm của tôi là nhắc nhở anh ăn cơm đầy đủ, sức khỏe đảm bảo." Thẩm Trì nhíu mày, ngả người ra sau ghế, tâm tình tồi tệ, "Không cần." Số lượng bác sĩ y tá trong viện rất đông, anh thật sự không muốn lao lực đoán xem người này là ai, không muốn dây dưa thêm nữa. Y tá Tôn không dám nói lại, chỉ có thể xoay người rời đi. Bình thường Thẩm Trì luôn giữ một khuôn mặt cười tủm tỉm, nhìn qua rất dễ nói chuyện, thái độ hôm nay như vậy rõ ràng là gặp chuyện không vui.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:29
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bao Nhiêu Tiền Mới Chịu Bán Cho Ta? của tác giả Thị Tửu Cật Trà. Bởi vì tôi không cho anh gọi tên như "Kiều Kiều" hay "Tích Tích", cho nên...."Bởi vì mấy cái tên kia khó nghe mà" tôi liền phản bác.Người yêu của tôi rất là bất lực, anh dúi đầu vào ngực tôi làm nũng, tóc cọ hết lên cổ tôi, "Thôi em im lặng cho anh nhờ"Hừ, được rồi, nể tình anh là người yêu của tôi đấy.Anh tiếp tục thủ thỉ: "Em là bảo bối của anh còn gì, vậy nên mới gọi là Bối Bối""Thế sao không gọi Bảo Bảo luôn đi?"Đối tượng của tôi cười đến là gian xảo: "Bảo Bảo thì chỉ những lúc trên giường mới có thể kêu thôi nha."Nếu là fan của Thị Tửu Cật Trà, bạn có thể đọc thêm Doanh Doanh hay Triêu Lộ Sanh Ca.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:34
Nhà họ La có năm đứa con. Đứa lớn nhất là La Nhất Hải, đứa thứ hai La Nhị Hà, đứa ba La Tam Giang, đứa thứ tư – La Tiểu Hồ. Còn một đứa, tên là Nhạc Nguy Nhiên. Mặc dù có một đứa không phải ruột thịt, thì đó cũng là một đại gia đình hiếm có khó tìm, vì vậy La phụ phải nộp không ít tiền phạt. Nhưng ông chẳng quan tâm, bởi vì ông có tiền. Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm La Tiểu Hồ một tuổi, La mẫu bệnh nặng qua đời, La Nhất Hải cũng mới 13 tuổi. La phụ lo được việc làm ăn không chăm được con cái, chăm được con cái thì không lo được việc làm ăn. Thông thường lúc thế này, mẹ kế nên xuất hiện, nói không chừng còn phải ngược đãi bọn nhỏ.Mẹ kế quả thực là đã xuất hiện, chỉ là xuất hiện quá trễ, lúc đó La Tiểu Hồ đã sáu tuổi, đã sắp lên tiểu học. Kết quả là, người vừa làm cha vừa làm mẹ, đổ bô hốt phân cho bọn trẻ, vẫn luôn là đứa lớn nhà họ La: La Nhất Hải. La Nhất Hải lớn hơn em gái thứ hai bốn tuổi, hơn em trai thứ ba sáu tuổi, lúc đứa thứ tư sinh thì cậu đã 12 tuổi rồi. Lúc La mẫu còn sống, em ba ra đời cậu đã biết cách dỗ em gái kế, em út ra đời cậu đã biết thay tã, đi nhà trẻ đón em ba, về nhà nấu cơm cho cả nhà, rửa chén bát, rồi lại dạy em gái kế học bài.Sau khi mẹ mất, La Nhất Hải cùng La phụ lo liệu hậu sự, nước mắt cũng không kịp lau, đã phải đi pha sữa bột cho La Tiểu Hồ.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lạc Mạc Chi Vũ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Dưng Muốn Yêu Người của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ. Lạc Vĩ Vĩ lái xe chen chúc trên đường chui tới chui lui, cuối cùng đoạt được vị trí ngay đèn đỏ. Hôm nay là ngày chị họ của cô kết hôn, buổi tối ngày hôm trước cả phòng đi ra ngoài liên hoan, uống đến khuya, làm cô dậy trễ, ban đầu nói là muốn cùng chị họ trang điểm, lại biến thành chỉ có thể đuổi kịp lúc chú rể đón nhà thông gia. Bên trong đài phát thanh đang phát《Đã lâu không gặp》của Trần Dịch Tấn, bác sĩ Trần dùng tông giọng đặc biệt hát: Liệu người có đột nhiên xuất hiện. Ở tiệm cà phê góc phố không? Lạc Vĩ Vĩ tranh thủ thời gian nghe phát thanh. Sáng sớm nghe bài hát thương cảm như vậy làm gì. Lúc này điện thoại vang lên, mẹ Vĩ Vĩ đánh tới nói: "Vĩ Vĩ, con đang ở chỗ nào?" "Đang trên đường, con tới ngay." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Em Có Thể Giúp Anh Chữa Lành Vết Thương Được Không? hay Vị Chanh Bạc Hà
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Bí Mật Mùa Xuân là truyện ngắn với cốt truyện ấm áp, thuộc thể loại đam mỹ, đoản văn. Câu chuyện kể về cậu là đứa trẻ mồ côi, nghèo đói, lang thang khắp nơi để kiếm miếng ăn. Nếu không phải vì một chút ghen tức với cuộc sống hạnh phúc của cậu bé kia mà cậu đã làm chuyện điên rồ đó là hợp tác với lũ buôn người để bắt cóc cậu bé. Thế nhưng khi nhìn khuôn mặt trắng trẻo phúng phính có chút ngây thơ của cậu bé thì cậu lại phản bội lũ buôn người mà đưa cậu bé đi chạy trốn.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:16
Đào Thiên Tuế | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tài Nghệ Không Bằng Người của tác giả Đào Thiên Tuế. Khi đó Cửu An vừa mới bắt đầu tẩy trắng, loạn trong giặt ngoài, ánh đao bóng kiếm. Cửu gia muốn tìm một vài bảo tiêu chuyên nghiệp cho người thừa kế của mình, để con nuôi đích thân đến chọn người.Mười mấy năm trước, Biên Dĩ Thu đang ở vào độ tuổi sung mãn nhất của đời người, tài năng, khí phách hiển lộ hết ra ngoài. Mặc dù đã đi theo Cửu gia học cách làm ăn mấy năm, thế nhưng vẫn không thể che đi khí chất ngoan lệ, bá đạo của dân anh chị. Hắn xuất thân từ giang hồ, tay đã nhúng chàm, lòng dạ hiểm độc, hung ác, và không sợ chết. Theo quan niệm của hắn thì, bảo tiêu thích hợp cho chú Cửu hay là Mai phu nhân hơn, chứ hắn không cần.Nhưng lời của Cửu gia nói ra chính là thánh chỉ, không thể trái lệnh, vã lại, làm như thế thì chú cũng có thể an tâm hơn một chút. Vì vậy nên Biên Dĩ Thu làm cho có lệ mà chọn đại một nhóc con trông có vẻ bình thường và nhỏ nhất. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ngộ Không Chuyển Thế và Hệ Thống Từ Yêu Thần Ký Bắt Đầu.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Thỏa Thuận Kết Hôn Cùng Ảnh Đế của tác giả Cố Tranh. Đúng lúc đó anh trai anh ta cũng nói: "Tôi cho cậu năm ngàn vạn..."Biết ngay mà, Bạch Khởi nghĩ, cầm số tiền đó rồi biến khỏi cuộc đời em trai của anh đúng không?Anh hai của bạn trai tiếp tục nói: "Tôi muốn thuê cậu đóng vai người yêu của tôi trong một khoảng thời gian."Bạch Khởi: "Hở?????"Bạch Khởi: Thật không giấu gì anh, điệu bộ thanh thuần đáng yêu đoá bạch liên hoa hay yêu diễm đê tiện tâm cơ cái gì tôi đây cũng làm được hết! Giả bộ mang thai rồi đi phá thai hay đánh ghen tôi cũng làm được! Anh muốn chọn loại hình nào trong đây nhỉ?Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng hay ABO Quản Sự Cụp Tai.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00