AnCa181092 | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cướp Nam Chính Trong Tiểu Thuyết của tác giả AnCa181092. Muốn tránh xa hết thảy những người có liên quan tới vai chính thụ, thậm chí là hậu cung của thụ, chỉ có thể lánh đi nơi khác, vì vậy cậu xin cha cho mình về ngôi làng của mẹ sinh sống, nào ngờ lúc về đây lại gặp được nam chính trong thời kỳ đen tối nhất, bị cả làng xem là một phù thủy.Vẻ đẹp cùng tài năng của công thu hút cậu khiến cậu không thể nào làm ngơ vươn tay ra với công, cũng hủy luôn cuộc đời yên bình mà mình mơ ước.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Lạc Cư của cùng tác giả.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Keith Ferrazzi | Khác | Hoàn thành
Điều duy nhất quan trọng trong thế giới này là mối quan hệ. Mọi vật tồn tại trong vũ trụ này bởi vì chúng có quan hệ với nhau. Không có điều gì tồn tại một cách độc lập. Chúng ta cũng thôi đừng giả bộ mình là những cá nhân có thể tồn tại một mình_MARGARET WHEATLEY. Sao tôi lại lạc vào chốn này? Tôi vẫn thường tự hỏi mình như vậy trong những ngày đầu còn là một anh sinh viên năm nhất bỡ ngỡ tại trường kinh doanh Harvard (HBS)
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Chỉ một câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến ặt gương trong lòng Hàn Thuật vỡ tan tành, tất cả các mảnh gương vụn vẫn rất sáng, sáng đến mức khiến anh không trốn đi đâu được. Cảnh giới lý tưởng của Hàn Thuật: một buổi sáng nhàn nhã, nằm trên giường cho đến khi nào đẫy giấc, dậy vận động sương cốt một chút, rồi uống một tách trà chanh tự pha, ăn cùng với bánh tổ ong mua tại tiệm bánh Tây lâu năm nằm ở góc phố dưới nhà, đây chính là một bữa sáng mỹ mãn, vừa ằn vừa có thể ngồi xem thời sự. Âm nhạc có thể có có thể không, nhưng trong máy nghe nhạc lúc nào cũng phải chờ sẵn 1 bản nhạc anh thích nhất. Khi ra khỏi nhà, anh thay bộ quần áo thời trang ngả cũ ưa thích nhất, đến một cuộc hẹn có chút mong đợi nhưng không quá hồi hộp. Mở cửa ra, thấy trời không nắng cũng không mưa, trời ây lặng, không khí mát mẻ trong lành, sẽ tốt hơn khi có thêm chút gió. Tất cả các vấn đề về công việc và cuộc sống đều được giải quyết một cách tốt đẹp, tối về còn có thể làm những việc yêu thích, hôm sau cũng không cần phải vội vã đi làm…Lúc này anh đang đứng bên cạnh thảm hoa trước cổng trường Thời Đại của Trung tâm Thương mại của thành phố G, mọi thứ đều thật tuyệt vời, tuy chưa hoàn toàn đạt tới cảnh giới lý tưởng của anh, nhưng cũng không còn cách xa lắm, ngoài thời tiết, ngoài việc đội bóng anh hâm mộ đã chiến thắng ra, vẫn còn rất nhiều lý do khiến tâm trạng anh vui vẻ.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Thích Nhất Hạnh | Khác | Hoàn thành
Svastika năm nay mới hai mươi mốt tuổi. Chú chỉ mới được xuống tóc và thọ giới khất sĩ cách đây ba hôm. Thầy Sariputta một trong những vi cao đệ của Bụt đã làm lễ truyền giới cho chú. Svastika quê ở Uruvela gần Gaya, chú được làm quen với Bụt ngay từ hồi Bụt chưa thành đạo, cách đây dúng mười năm. Hồi đó chú mới mười một tuổi. Bụt thương chú lắm, cách đây nửa tháng, Bụt ghé lại làng Uruvela tìm chú. Bụt đưa chú về đây, và Bụt đã bảo thầy Sariputta truyền giới khất sĩ cho chú. Được chấp nhận vào giáo đoàn của Bụt, Svastika sung sướng lắm. Chú nghe nói trong giáo đoàn của Người có rất nhiều vị khất sĩ xuất thân từ giới quyền quý, như thầy Nanda. Thầy Nanda cũng là hoàng thái tử, em ruột của Bụt.Lại có những vị hoàng thân khác như Bhaddiya, Devadatta, Anuruddha và Ananda. Chú chưa đựơc trực tiếp chắp tay chào hỏi các vị này, tuy chú đã được trông thấy họ. Các vị này tuy đã đi tu, tuy đã khoác những chiếc áo cà sa bạc màu trên người nhưng dáng điệu vẫn còn mang tính cách thanh lịch và quý phái. Svastika có cảm tưởng là còn lâu lắm chú mới làm quen thân được với các vị. Bụt là một vị hoàng tử con vua thật đấy, nhưng Svastika không còn tìm thấy được sự ngăn cách nào giữa người và chú. Có lẽ vì chú quen với Bụt lâu rồi và ngày xưa đã từng ngồi với Bụt hàng giờ hoặc trên bờ sông Neranjara hoặc dưới cột bồ đề im mát. Chú thuộc về hạng những người cùng đinh, những người thấp kém và nghèo khổ nhất ở xứ chú. Chú đã làm nghề giữ trâu trên mười năm nay. Trong vòng nửa tháng vừa qua, chú đã chung đụng với những người tu thuộc giai cấp quý tộc. Những người này đều là khất sĩ và là học trò của Bụt. Tuy họ rất tử tế với chú, tuy họ đã nhìn chú với con mắt có cảm tình và nhiều khi đã mỉm cười với chú, nhưng chú vẫn chưa cảm thấy thật sự thỏai mái với họ. Chắc là tại chú chưa quen. Có lẽ phải sống với họ trong nhiều tháng nữa chú mới thực sự cảm thấy đây là thế giới của chú.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Dương | Khoa huyễn | Hoàn thành
Đôi nam nữ đi dọc bờ biển bên cạnh nhau trong một buổi chiều tà. Ánh mặt trời đỏ ửng ở phía cuối chân trời, tiếng sóng vỗ rì rầm vào bờ cát mịn, cảnh vật vẫn thanh bình dù thế giới đã có bao biến động. Cô bé gái chừng bốn năm tuổi chạy tung tăng gần mép nước chơi đùa, chốc chốc lại cúi xuống nhặt nhạnh thứ gì đó như là những chiếc vỏ ốc lẫn trong cát bị sóng đánh bật lên. Được một lúc thì họ dừng lại, đứng nhìn cảnh hoàng hôn trước mặt, tư lự chẳng nói gì nhiều."Dạo gần đây ta suy nghĩ rất nhiều về những chuyện đã qua, những điều kỳ lạ mà chưa ai hiểu hết được. Chúng ta đứng giữa thế gian này thật bé nhỏ. Trong khi chúng ta đang mải miết tranh đấu thì Tạo Hóa vẫn đang làm việc của riêng mình, định đoạt mọi thứ tồn tại xung quanh. Rồi một lúc nào đó, Tạo Hóa lại đưa tay chạm vào thế giới này lần nữa, lúc đấy mọi thứ sẽ ra sao? Những tòa thành này có tan thành cát bụi? Chúng ta có biến mất như thể chưa từng tồn tại? Thế giới này rồi sẽ trở thành như thế nào? Những chuyện như thế rõ là chúng ta không thể nào điều khiển được…"Chàng trai nhìn sang cô gái, nàng đang mỉm cười nhìn đứa trẻ đang chơi đùa gần đó. Cô gái thở dài, mắt không rời cô bé gái, nhẹ cười rồi nói: "Chuyện của Tạo Hóa hãy cứ để yên cho Tạo Hóa. Chúng ta hãy sống cuộc sống của chúng ta tại thời đại của chúng ta cho thật tốt, dù mãi về sao thế gian có biến đổi thế nào thì khi ấy chúng ta không cần phải hối tiếc điều gì cả."
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
T. Harv Eker | Khác | Hoàn thành
Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, nghĩa là bạn vốn dĩ tin rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sau một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối thứ bảy để dán mắt vào ti-vi, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận may có “rơi” trúng mình hay không.Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu nhập củamình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ.Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạo nên những khó khăn xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù bạn có ý thức hay không thì vẫn chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Phong Hà Du Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ Niệm không biết phải an ủi cô như thế nào. Thân là người có dáng cao luôn được sắp đứng hàng cuối vào mỗi lần tập thể dục, quả thật Từ Niệm không thể nào hiểu được cảm giác đau đớn của “người bé con” như Tạ Liễu Liễu. Nghiêm chỉnh mà nói thì Tạ Liễu Liễu cũng không tính là quá thấp, 1m57, có thể miễn cưỡng xem như là mức dưới trung bình trong thời đại ngày nay.Nhưng mà khung xương cô nhỏ nhắn xinh xắn, tay chân mảnh mai, ngũ quan rất trẻ con, đương nhiên thoạt nhìn nhỏ hơn tuổi rất nhiều. Hơn nữa, bờ vai mềm mại buông lỏng xuống, giống như em gái nhỏ chưa nẩy nở ở nhà bên, khiến người ta vừa nhìn đã muốn ôm vào ngực. Không trách được nam sinh trong lớp cứ thích chọc cô. Bề ngoài vô hại, đáng yêu như thế, cùng với biểu cảm lúc nào cũng thận trọng của cô, cho dù có bắt nạt thì cũng cảm thấy thích thú hơn người khác nhiều. Từ Niệm muốn nói chút gì đó để nói sang chuyện khác, thì đột nhiên sân bóng rổ bên trái vang lên tiếng reo hò mãnh liệt. Không biết là lớp nào đang tổ chức trận đấu bóng rổ với lớp nào, giữa sân có một nam sinh đoạt lấy quả bóng từ trong tay đối phương, bật nhảy lên, khuỷu tay nhẹ nhàng đập về trước.
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiết Phiến Công Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiều Tích ngồi trên ghế salon trong phòng khách, đầu hơi hơi cúi xuống, thế nhưng hai vai lại cứng ngắc, thắt lưng thì thắng tắp. Bố Kiều là một quân nhân nghiêm túc, cứng nhắc, đối với dáng dấp điệu bộ của con gái yêu cầu rất nghiêm khắc. Từ nhở đến lớn, chỉ cần ở trong phạm vi tầm mắt của bố, vai cô không thể rũ xuống, lưng cũng không thể khom. Bây giờ, dù bố Kiều đã mất, thói quen của ông tạo thành cho con gái vẫn được giữ lại. Bên cạnh đột nhiên có một người đi tới. Là Minh Uyển. Minh Uyển năm nay 14 tuổi, nhỏ hơn Kiều Tích 1 tuổi, đang học sơ tam (*). Kiều Tích từ nhỏ đã rất thích động vật nhỏ, lúc này đột nhiên thấy con Samoyed xinh đẹp kia thì trái tim liền mềm mại ngay lập tức. Cô giơ tay vuốt vuốt chân của nó, cười đến hai mắt cong cong, để lộ ra một chiếc răng nanh, "Bambi, chào em nhé!" Giới thiệu Bambi cho Kiều Tích xong, Minh Uyển liền lôi kéo cô đi thăm quan căn nhà này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài một vòng. Nhà của Minh gia chính là một biệt thự nhỏ 3 tầng, thím Lưu bảo mẫu ở tầng 1, tầng 2 là hai anh em Minh gia, vợ chồng Minh Tuần thì ở tầng 3.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tứ Nguyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Chỉ có cách đem con gái gả đi thì mới có thể nhàn nhã nửa đời còn lại. Thấy phụ thân phất áo bỏ đi, Lăng Sương cắn răng, lập tức nghĩ cách giải quyết. May mà ông Trời còn thương, để cha nói trước cho nàng biết chuyện này nên mới không rơi vào tình cảnh trở tay không kịp, bằng không thì chỉ có thể ngơ ngác bị phụ thân bức lên kiệu hoa mà thôi.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Duy Quân Nặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Chẳng ai muốn phải trải qua cuộc sống bị lệch ra khỏi quỹ đạo. Chẳng ai muốn dùng cả đời của mình để phải suy tính tâm cơ. Thụ là con người hiện đại, đánh chết cũng không tin là mình có thể xuyên sách. Gặp quỷ! Cái này thật đúng là cẩu huyết quá rồi, thật khó tin! Nhưng mà không tin cũng không được, bởi vì người xuyên sách không phải ai khác mà lại chính là thụ! Nhưng mà con mẹ nó chứ, tại sao thụ lại phải gánh vai nam phụ? Kết cục của nam phụ khỏi phải nói cũng biết rồi! Vậy thà rằng dùng một chưởng đánh chết thụ ở ngay tại chỗ luôn đi? Có bao nhiêu vai diễn như vậy, thụ tình nguyện trở thành người qua đường, không hề cưỡng cầu gì nữa! Ước mơ nhỏ nhoi ấy, vì cớ gì lại khó khăn đến như vậy?
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tề Sở | Xuyên không | Hoàn thành
Như thế nào mới được gọi là tình yêu? Yêu chính là được nhìn thấy đối phương vui vẻ. Chỉ cần thấy nụ cười của người ấy cũng cảm thấy ấm lòng, thấy người ấy buồn cũng cảm thấy đau. Tình yêu đẹp nhất là trong giai đoạn mà ta đang dừng chân ở lứa tuổi thanh xuân, đặc biệt hơn nữa chính là mối tình thanh xuân vườn trường đầy hồn nhiên vô tư ấy. Năm tháng sẽ qua đi, những kí ức sẽ không bao giờ phai nhạt. Quãng thời gian thanh xuân ấy là quãng đời tuyệt vời nhất của người đời.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tây Trì Mi | Ngôn tình | Hoàn thành
Mây đen dày đặc cuối chân trời, mưa rơi liên tục làm xoa dịu không khí nóng bức của ngày hè, mang tới cảm giác thoải mái dễ chịu cho con người. Mấy ngày trước, hoa cỏ trong chủ viện Diệp gia còn bị phơi nắng tới mệt mỏi, hiện tại mọi thứ như được bơm thêm sức sống, xuân ý dạt dào. Mấy tiểu nha đầu ngồi ở góc hành lang vui vẻ trò chuyện.
63.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Chuyên Nghiệp Vi Quang | Sủng | Hoàn thành
Thông báo tuyển dụng lần này cũng thật sự thần bí, chưa nói tới giám đốc tự mình phỏng vấn mà bộ phận nhân sự bọn họ cũng chẳng rõ tuyển chức vị gì. Nhưng mà mặc kệ nói thế nào, vị nhận lời mời trước mắt này thực sự rất đẹp trai, cực kì tiểu thịt tươi. Cô nàng HR trưng ra gương mặt an tĩnh nhưng nội tâm đang điên cuồng gào thét, nhịn không được nói vài câu, "Tiết tổng của chúng tôi mặc dù không dễ ở chung nhưng vẫn là người tốt, anh không cần quá lo lắng đâu, cứ cố gắng biểu hiện. Tôi hy vọng anh sẽ trở thành đồng nghiệp của tôi." Thật ra Thẩm Phóng đã công tác ở công ty hiện tại hơn một năm, nhưng vì trước đó được giảng viên giới thiệu nên phỏng vấn cùng kiểm tra cũng chỉ là hình thức mà thôi. Do đó, mặc dù chỉ là công việc partime nhưng đây mới là lần đầu tiên anh đi phỏng vấn. Anh đã vượt qua hai vòng thi viết cùng vấn đáp, đây là vòng thứ ba. Nói là hồi hộp cũng được, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác mới mẻ cùng với quyết tâm trước tình thế bắt buộc này. Anh trai gặp tai nạn xe cộ nên hôn mê bất tỉnh, ra vào ICU mấy lần, mà mẹ bởi chuyện này mà tinh thần chấn động cũng phải nhập viện. Lái xe gây chuyện xong liền chạy trốn, tất cả chi phí đều do Thẩm Phóng một mình gánh chịu, anh hiện tại cần tiền, cần rất rất nhiều tiền.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Phản Thiệt Điểu | Sủng | Hoàn thành
Cậu đã nghĩ kỹ, chờ mặt người dạ thú mỹ danh bên ngoài Trần Cảnh Tồn này đề xuất muốn quy tắc ngầm hoặc là cái gì khác, cậu liền một quyền đánh tới, dù sao cậu đã khét tới không giới hạn rồi, nhiều thêm một tin tức hành hung người đại diện còn có thể tăng thêm chút nhiệt độ. Nhưng vị này, cậu chưa từng nghĩ tới. Tài nguyên chương trình giải trí gì đó, hồi Lâm Chu Độ vừa hot, thứ đồ chơi này thậm chí căn bản không thể nào đưa đến trước mắt cậu. Khi đó cậu còn rất trẻ tuổi, cho rằng mình sẽ có tất cả. Cho tới bây giờ cậu hết thời rồi, cậu vẫn có phần tự tôn khó giải thích được kia. Trong bữa tiệc của tổ phim, người khác đuổi theo đạo diễn, nhà làm phim, thương nhân đầu tư a dua, cậu ngồi xa xa, giống như tên ngốc không thông lõi đời.Nhưng đó cũng không đại biểu, Lâm Chu Độ nguyện ý tiếp tục như vậy. Có chuyện không do cậu làm chủ, hot hay không cũng không thể khống chế, nhưng cậu có thể đợi, chờ một cơ hội. Hiện tại, cơ hội tới. Đây có phải lúc khảo nghiệm gì đó hay không? Lâm Chu Độ lại đang nghĩ. Giống như loại chuyện trong Súp gà thiu cho tâm hồn kia, trên đường đi phỏng vấn nhường chỗ ngồi cho người già, nhặt tác trong hành lang, cuối cùng phát hiện là đề phỏng vấn cố ý bố trí... Sẽ có loại khả năng này sao?Mặc dù trình độ học vấn của Lâm Chu Độ quá thấp, chưa từng có kinh nghiệm phỏng vấn nghiêm túc gì, cũng biết đang nói vớ vẩn. Ông chủ cái gì cũng không nói, có lời không cần nói. Bồ Tát công ty lão tổng Tạ Thành Văn có thể cho cậu, xa hơn sẽ không chỉ có một chương trình giải trí thường xuyên. Cậu debut 10 năm, 27 tuổi, không tính là trẻ tuổi, nhưng không tính là quá già, đây có thể là một cơ hội cuối cùng của cậu.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Punnie1310 | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ta Nợ Người Một Kiếp Trả Người Một Đời của tác giả Punnie1310. Trong cung điện xa hoa lộng lẫy nhất hoàng cung, một thân hồng y trong biển lửa dần dần ngã xuống. Vậy là đã kết thúc 10 năm suy tình, 10 năm vì người mà nguyện làm tất cả, đến bây giờ y không còn hối hận gì nửa, chỉ mong kiếp sau không gặp lại người kia y sẽ không yêu sâu đậm đến vậy." Hoàng thượng người bình tĩnh lại, bên trong lửa rất lớn người đừng lao vào trong, các thị vệ đang cố gắng dập lửa người bình tĩnh lại, long thể quan trọng nhất" Trần công công cố gắng hết sức ngăn cản Hoàng thượng lại, bên trong lửa rất lớn cho dù bây giờ có vào cũng đã không còn kịp nữa.Nếu yêu thích truyện đam mỹ trọng sinh, bạn có thể đọc thêm Cạnh Kiếm Chi Phong hay Sống Lại Chân Mệnh Bạch Hồ Thiên.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Ngư Tiểu Quai Quai | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vi Hoàng của tác giả Ngư Tiểu Quai Quai. Đây là chuyện xưa về hai bạn tổ đội với nhau, hăng hái hạ đối thủ, tại nơi hậu cung từng bước kinh người này, cuối cùng đi lên con đường quyền khuynh thiên hạ, thuận tiện yêu đương lẫn nhau【Bản văn nghệ】Mỹ nhân đa kế, chớ nói bạc tình bạc nghĩa, thịnh thế thái bình cũng bất quá phù hoa bọt nước.Hoàng khuynh thiên hạ, thận trọng từng bước, máu nhiễm giang sơn sao chống đỡ đến hồng nhan ái mộ.Hậu cung loạn, triều đình nguy, loạn thế sóng gió nổi lên.Mà ta chỉ nguyện, giúp ngươi thành hoàng.Nhân vật chính: Tô Vân Chỉ, Cung Khuynh...Văn chương tích phân: 176,760,160Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Nữ Phụ Ác Độc Cười Với Ta hoặc Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng"
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Ái Hữu Đa Viễn | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phong Hoa Tuyết của tác giả Ái Hữu Đa Viễn. Mọi chuyện trần ai lạc định, hết thảy cũng bị gió phất đi, giờ đây nói "yêu", có phải đã trễ quá hay không?Vì mối thù của mẫu thân, Mạc Tử Ngôn càng ngày càng chìm sâu, lôi kéo Mộ Dung Tuyết sa và ác mộng.Vừa giày vò lại lợi dụng, cho rằng có thể để lòng nguôi cơn hận, nhưng sau đó lại phát giác, nàng đã tổn thương người vô tội nhất.Người vốn bị thương thành người thương tổn, thể giới đảo điên, hai bên trắng đen, ngay cả chính nàng, cũng chỉ là một con cờ trong cuộc.- ------Nếu yêu thích thể loại bách hợp, bạn có thể đọc thêm Là Con Gái Cô Gọi Tôi Ba Ba Trước! hoặc Nghiên Phẩm Tân Minh.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Mễ Nháo Nháo | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tùy Hứng của tác giả Mễ Nháo Nháo. Đã lâu không gặpBị tiếng gõ cửa đánh thức, tôi mới cảm nhận được mồ hôi lạnh đã túa ra khắp cơ thể, những cảnh tượng trong giấc mơ thật không tốt đẹp gì.Thở dài một hơi, theo bản năng vén chăn qua người khiến gió được thể luồn vào, lúc này tôi mới mở to đôi mắt và nhớ tới việc mình đã về nhà.Âm thanh quen thuộc của bố ở ngoài cửa, ông quát lên: "Cố Ninh, dậy đi."Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện cùng thể loại như: Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút hoặc Bỗng Dưng Muốn Yêu Người.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Kiên Giáp Cốt | Đô thị | Hoàn thành
Khi ấy anh còn không tin, bây giờ nhìn lại, cảnh tượng trước mắt khiến anh căn bản không tin không được. Khắp phòng đều la liệt những tấm ảnh chụp người khác, mà cái cảnh Phương Mặc nằm giữa đống ảnh kia để mượn rượu giải sầu, không cần nói nhiều cũng hiểu. Hứa Diên hiếm khi nở một nụ cười: Tốt lắm. Hiện tại, anh “vinh dự” được trở thành thế thân của người Phương Mặc thích, hơn nữa còn là loại cực kỳ cao cấp.Anh đến gần nâng Phương Mặc dậy, có lẽ là để nhớ kỹ sức nặng trên vai, thang máy anh cũng không đi, từng bước từng bước đưa hắn xuống lầu. Nhét tổng giám đốc Phương quen sống an nhàn sung sướng vào ghế sau xong, anh lái xe về nơi gọi là “nhà” của hai người. Trước đây Hứa Diên từng nói với Phương Mặc rằng không cần phải mua nhà mới, sống ở nhà anh cũng được rồi, hai người cũng không nhất thiết phải sống cùng nhau. Một người là vận động viên bơi lội tài năng, người còn lại là ông chủ xí nghiệp tiếng tăm khắp nước, hai người qua lại thân thiết cũng không phải điều tốt.Lúc ấy Phương Mặc chỉ cười, chôn đầu vào cổ anh, âm thanh dịu dàng săn sóc vô cùng:” Anh muốn ở gần em hơn”. Sống chung thì sống chung. Hứa Diên tự cảm thấy mình rất tận tình tận nghĩa, đem Phương Mặc lên giường, sau đó mới bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Bây giờ Hứa Diên lại chợt nhận ra lợi ích của ngôi nhà chung này, vì nếu hai người tiếp tục sống ở nhà anh, tình huống này thực sự rất khó xử.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Đản Đản Đản Hoàng DDDH | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghe được câu trả lời, mặt người đàn ông lúc xanh lúc trắng, anh từng theo học ở Học viện Le Cordon Bleu của Pháp, ước mơ cả đời là mở một nhà hàng Pháp với thân phận là Bếp trưởng, lần lữa mất bao năm nay, suy bại đến mức đi ứng tuyển làm bếp ở một nhà cơm tập thể, mà giờ đây, vì tiền, thậm chí anh còn không thể không đồng ý nhận làm chân rửa bát. Mặc dù ba trăm sáu mươi nghề nghề nào cũng như nhau, trên thực tế ở cái thế giới nhỏ là phòng bếp, đẳng cấp và địa vị của các vị trí khác nhau có sự khác biệt rất lớn. Học sinh từ các trường cao đẳng nấu ăn ra, giờ chỉ có thể rửa bát đũa mà thực khách ăn thừa cùng các cô các dì nông dân hơn năm mươi tuổi ở nhà hàng của dân văn phòng, nhận thức này đã hoàn toàn đánh tan phòng tuyến danh dự cuối cùng trong lòng anh.Chắc hẳn là trò đùa cố ý của nhân viên nhà ăn, thậm chí anh còn không được phân cho găng tay cao su, sau mười giờ đồng hồ làm việc, hai tay anh đã bị ngâm trong nước khử trùng mạnh đến mức da bị lột ra, sưng đỏ, dù cho không đụng tới nước cũng đau như kim châm. Làm việc xong, eo người đàn ông đã mệt đến mức không đứng thẳng nổi. Anh cởi cái tạp dề đầy mỡ trên người ra, đỡ eo đi ra ngoài, nhân viên nhà ăn túm tụm lại ăn cơm, anh đi tới nhìn thử, không có chỗ cho anh, tròn cả ngày hôm nay, anh mới chỉ ăn một cái bánh màn thầu chay buổi sáng bán còn thừa.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29