Hạc liếc mắt nhìn căn phòng trước mặt. Phòng không quá lớn, nhưng đầy đủ tiện nghi. Góc phòng đặt một chiếc nệm. Sát cạnh cửa ra vào là một chiếc tủ quần áo. Kế bên giường là một bàn học đặt đối diện với cửa sổ lớn. Từ chỗ họ đứng có thể nhìn ra thấy những mái nhà nhấp nhô và bầu trời trong xanh gợn mây bên ngoài cửa sổ. Hạc cảm động dào dạt, cảm thấy nước mắt cũng giống như sắp rơi ra, không kiềm được mà quay lại ôm chầm lấy Mây – "Cảm ơn cậu, tớ còn tưởng sẽ phải ra ngoài đường ở mấy ngày.". Mây cười cười, vỗ vỗ lưng cô - "Ai bảo số cậu xui xẻo. Như thế nào trước ngày bán nhà 3 ngày người ta mới báo cho cậu biết? Có phải là do cậu ăn ở thất đức không?" Hạc thở dài một hơi – "Đừng nhắc nữa, tớ vẫn còn đau khổ muốn chết đây. Tớ thề tớ luôn trả tiền nhà đầy đủ." – Vừa nói Hạc vừa rút tiền trong túi quần ra đưa cho Mây – "Tiền ứng trước của tớ, cậu cầm đi." Mây cũng không khách khí, nhận tiền hôn chùn chụt - "Kêu cậu qua đây ở với tớ thật là quyết định đúng đắn. Hôm trước chủ nhà gọi điện bảo tăng giá thuê tớ đã rầu muốn chết. Lại gặp nhỏ bạn cùng nhà keo kiệt, nghe tăng giá tiền liền nhảy dựng lên đòi chuyển đi, tớ thật muốn khóc."
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Đạm Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Không đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh còn là bức tranh màu sắc phản ánh rất nhiều vấn đề khác trong cuộc sống. Nội dung truyện vô cùng thú vị, lôi cuốn, xoay quanh nhân vật A Chiêu. A Chiêu có một người sư phụ, có lẽ việc tệ nhất mà A Chiêu tự nhận đã từng làm trong cuộc đời của mình chính là tương tư sư phụ của mình. … Là ai ném bánh bao? Mắt Vệ Cẩn tối đen như mực. Trước khi Vệ Cẩn xuống núi, đại trưởng lão đã tính toán rồi nói rằng: lần này hắn xuống núi trừ việc ra ngoài trải nghiệm thì cũng là vì độ kiếp. Trong đời hắn có ba kiếp số, nếu có thể bình an độ kiếp thì hắn coi như thành công.Mà người đầu tiên đánh hắn khi hắn xuống núi, sẽ chính là kiếp số đầu tiên của hắn. Vệ Cẩn bước đi, mọi người đều tự giác tách ra thành một đường. Hắn đứng trước mặt cô bé: “Con là người ném bánh bao sao?” Mắt cô bé sáng lên, nó… chưa từng gặp một nam tử đẹp đến vậy. Thấy con bé không trả lời, Vệ Cẩn vẫn bình tĩnh im lặng nhìn nó. Một lúc sau, cô bé mới hoàn hồn, sợ hãi nói: “Vâng.” Vệ Cẩn nói: “Con có muốn làm đồ nhi của ta?” Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều sợ đến ngẩn người. Cô bé hỏi: “… Có bánh bao trắng để ăn không ạ?” Vệ Cẩn chớp mắt nói: “Có.” Cô bé nói: “Được ạ.” Vệ Cẩn hỏi: “Con tên gì?” Cô bé lắc đầu, “Con không biết.” Cho tới bây giờ, vẫn chưa có ai gọi tên của cô bé. Từ khi biết nhận thức thì cô nhóc đã ở trong một miếu thờ hoang, xung quanh đều là đám trẻ ăn mày. Chúng nó nói cô bé không có cha mẹ, vừa sinh ra đã bị vứt bỏ ở miếu thờ này. Trên bầu trời cao rọi xuống ánh nắng sáng bừng, Vệ Cẩn nhìn cô bé, vươn tay ra, “Từ nay, tên con sẽ là A Chiêu.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Biện Bạch Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Thiên Tuế Sủng Phi là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình. Truyện kể về chuyện tình thuần khiết, lãng mạn và ngọt ngào của chàng và nàng. Xuất thần của nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh, nàng có một cuộc sống bình dị, ngoài nhan sắc thì chẳng có gì. Người duy nhất thấy nàng ngứa mắt chính là con trai trưởng nhà Thừa tướng đã từ hôn. Giấc mộng mười dặm hồng trang của nàng đã bị tan vỡ, nàng thề cả đời này quyết không gả cho nhà quyền quý nữa.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tân Kì | Ngôn tình | Hoàn thành
Thế nhưng, một thiếu nữ xinh đẹp thuần khiết, tính tình thật thà ngoan ngoãn, sau khi bước vào Lăng gia lại bị nhị công tử của Lăng gia Lăng Vũ Dương dày vò chà đạp, từ thể xác đến tâm hồn gần như bị héo úa. Mà hắn, tâm can của nam nhân Lăng Vũ Dương này thật sâu rộng vô biên. Đôi mắt sâu không đáy, mày kiếm vô tình, vì căn bản là không ai nhìn ra được trên mặt luôn tươi cười sang sảng này rốt cuộc là ẩn chứa ý nghĩ đen tối gì.Hắn ra sức dày vò, khiến Tinh Nhi phải phục tùng hắn, cũng đơn giản vì nàng là người duy nhất có thể châm lên dục vọng của hắn. Một kẻ ra sức dày xéo, một người ngày một hao mòn, liệu rằng cuộc rượt đuổi tình yêu này sẽ đi về đâu ?Và cho đến khi sắp mất đi rồi, thì Lăng Vũ Dương mới nhận ra tình cảm thật sự của mình với cô gái nhỏ kia. Phải chăng là vì hắn quá yêu nên mới có dục vọng chiếm giữ ? Và liệu rằng, sau tất cả những đau khổ mà hắn đã khiến nàng phải gánh chịu, thì nàng có còn toàn tâm toàn ý quay đầu lai nhìn hắn hay không ? Mời các bạn cùng đón đọc Chuyện Sủng Nô Tâm để có câu trả lời.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Tiểu Bạch | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lạc Tích của tác giả Tiểu Bạch. Màn đêm buông xuống, ngẩng đầu nhìn phía trăng lưỡi liềm treo cao chân trời, gió tây gào thét, mang theo vài phần lạnh lẽo và ngột ngạt, để cả một sa mạc đầy rẫy hơi thở không có sinh khí, tiện tay nắm lên cát vàng bên cạnh, nhìn theo nó không ngừng từ bên trong khe hở chảy ra, không khỏi nắm chặt thêm. "Thủ Bị, ngài làm sao ở chỗ này, mau trở về thôi, Tướng quân triệu ngài." Một thanh âm cắt đứt tâm tư. "Được, vậy thì trở về." Dứt lời, đứng dậy phủi cát đất một cái, quay người đi đến phía doanh trướng."Mạt tướng tham kiến tướng quân." Bạch Lạc Tích đi vào trướng chính. "Điện hạ không cần đa lễ." Lưu tướng quân nâng dậy Bạch Lạc Tích. "Không biết tướng quân tìm ta có chuyện gì?" Lưu tướng quân không nói gì, mà là cầm lấy mật thư trên bàn đưa tới, Bạch Lạc Tích nhìn một lát, đem thư âm thầm cất vào trong ngực. Sáu năm lẻ mười tháng, thời gian trôi qua thật nhanh, từ khi đi tới nơi này thì cũng không từng thấy người kia nữa, bây giờ một phong mật thư. "Nếu như không có chuyện gì khác, mạt tướng xin được cáo lui trước." Bạch Lạc Tích gật đầu. "Điện hạ trở về nghỉ ngơi sớm chút, sáng mai thánh chỉ chắc thì đến rồi."Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tiên Đế Trùng Sinh và Chiến Thần Ở Rể.
33.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Mie리. Ánh nắng len lỏi vào căn phòng màu trắng thuần khiết, rọi qua khung cửa sổ, trong căn phòng có một cô gái đẹp tựa thiên thần đang say giấc ngủ, do có ánh nắng nên làm khung cảnh trong căn phòng này thật lung linh, cô gái khẽ động đậy người, ngồi dậy dụi dụi mắt, vươn vai một cái rồi mỉm cười. Cô bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng mình bước ra ngoài, đi xuống nhà cô đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn, mùi này làm bụng coi réo lên, cô lên tiếng:" Con chào cha, con chào mẹ " " Chào con, con gái yêu " - Thước Lam Vi nở nụ cười hiền dịu nhìn cô con gái. " Chào con " - Lục Đắc Thành lên tiếng nhưng mắt vẫn chăm chăm đọc báo " Ủa mẹ, anh trai con đâu rồi? - "Ngó quanh nhà vẫn không thấy bóng dáng anh trai cô đâu bèn hỏi mẹ. " Anh con nó đi công tác rồi " " Vâng "" Thôi, chúng ta vào ăn nào " - Lục Đắc Thành để tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy. " Dạ "Thế là họ cùng bước vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rã, bỗng mẹ cô nhắc đến:" Tiểu Nhi à, ta muốn nói với con một việc" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nông Kiều Có Phúc và Trùng Sinh Chi Thương Lam.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Tàn Khốc của tác giả Ngọc Trân. "Niên, cuối cùng chúng ta cũng đã thành vợ chồng, em thật sự rất vui!" "Vui? Tôi lại không cảm thấy như thế!" "Niên, anh nói gì?" Lục Lam vô cùng kinh ngạc trước thái độ lạnh ngắt của An Niên, anh nói ra câu nói đó rốt cuộc là có ý gì? Cô và An Niên vừa mới cử hành hôn lễ lúc sáng, sau khi hôn lễ kết thúc cô liền dọn đến sống chung với An Niên, cô muốn cùng anh trải qua cuộc sống hạnh phúc tại Tú Uyển.Lục Lam cực kỳ sung sướng, cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như thế, cứ tưởng sẽ mãi mãi vui vẻ, nhưng cô đã lầm. An Niên nói ra những lời đó rốt cuộc là vì sao? "Cô nghĩ tôi cưới cô vì yêu cô? Lục Lam, cô đã sai rồi, tôi lấy cô là vì muốn trả thù!" An Niên lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Lam, đôi mắt sắc bén như muốn giết chết cô. Anh từng bước từng bước chiếm lấy trái tim Lục Lam là vì để cô yêu anh sâu đậm, anh giả vờ chăm sóc bảo vệ cô để cô tin rằng anh thật sự yêu cô. Sau đó sẽ cho cô một đòn trí mạng, nói rằng An Niên không hề yêu cô.Trò chơi đã chính thức bắt đầu! "Trả thù? Vì sao lại trả thù em?" Lục Lam không hiểu, cô có làm gì sai đâu chứ! Tại sao An Niên lại làm như thế? Lòng cô đau như cắt, đêm tân hôn, không ngờ An Niên lại cho cô một món quà bất ngờ thế này. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh và Trái Tim Người Câm.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Phương Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hối Hận Còn Kịp của tác giả Phương Linh. Cô yêu anh. Yêu anh suốt 6 năm. Một tình yêu ngu ngốc. Cô làm mọi thứ vì anh. Anh chưa hề quan tâm hay liết mắt xem qua chỉ một lần. Phải! Anh chưa từng để ý hay quan tâm cô dù chỉ một chút. Cả sự thương hại anh cũng chưa từng dành cho cô. Là cô không xứng đáng được yêu thương sao !? Tại sao!? Tại sao mọi thứ cô đều làm vì anh! Nhưng người anh yêu lại là cô ấy!? Bạn thân của cô ! Haha Nực cười " cô cười chua chát nói ! Ông trời muốn trêu đùa cô đây mà.6 năm trước. Cô cứu anh. Nhưng anh hiểu nhầm là cô ấy. Khi bắt đầu sự nghiệp. Cô ở bên anh, giúp đỡ anh, quan tâm anh. Anh lại dồn hết tâm trí đặc lên người cô ấy , quan tâm chăm sóc cho cô ấy còn cô thì sao vẫn là người đứng sau lưng anh âm thầm chịu đựng. Khi anh sụp đổ sự nghiệp bên anh vẫn là cô. Còn cô ấy !?? .... Cô ấy nói phải đi qua mĩ để du học. Khi bắt đầu gầy dựng lại sự nghiệp lại từ đầu người bên anh...... vẫn là cô. Khi anh thành công cô ấy lại quay về bên anh. Người đau khổ lại là cô. Tại sao... Ông trời lại đối sử với cô như vậy.. ..Ngày hôm ấy một ngày trời mưa tầm tã. Cô ấy nói chia tay. Anh níu kéo, cầu xin... Cô ta vẫn đi. Anh đến quán bar. Uống rượu say bí tỉ rồi điện thoại cho ả nhưng lại gọi nhầm số cô. " alo Di Phi, Di Phi anh xin em mà đừng bỏ anh có được không!? " anh nói trong đau khổ ,Buồn bả. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Người Yêu Của Triều Tịch và Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Mộc Thái | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Nhân Ái của tác giả Mộc Thải. Khi Tần Mậu tỉnh lại, phát hiện cậu đang nằm ở trên giường bệnh. Cậu nhìn thấy ống truyền dịch trên cánh tay, sững sờ một lúc lâu, cuối cùng cười khổ lắc đầu một cái, cũng không biết trong lòng là mùi vị gì. Trong phòng yên tĩnh, đúng lúc ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua lá cây chiếu vào, rực rỡ sáng ngời. Ngoài cửa có người đang nói chuyện, Tần Mậu nghe không rõ lắm, chỉ một lúc sau, bác sĩ đẩy cửa đi vào, hỏi Tần Mậu cảm thấy thế nào.Tần Mậu cảm thấy bác sĩ rất quen mắt, suy nghĩ một chút, không có cảm thấy lạ, cười nói: “Cũng ổn.” Bác sĩ nhìn cậu một cái: “Đây là tai nạn xe nhỏ, không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi mấy ngày là được.” Tần Mậu sửng sốt một chút: “… Tai nạn xe?” Bác sĩ lại nhìn cậu, đóng bệnh án lại: “Chờ làm kiểm tra não bộ.” Tần Mậu kinh ngạc, lập tức nở nụ cười: “Bác sĩ, tôi không phải mất trí nhớ.” Bác sĩ dõi theo cậu, rõ ràng đang suy nghĩ. Tần Mậu nói: “Bây giờ là mùa đông năm 2053, nếu tôi nhớ không lầm, mấy ngày nữa là đến đông chí.”Vẻ mặt bác sĩ quái dị đến không nói nên lời, một lúc sau, cầm bệnh án đi ra ngoài, nói: “Tôi lập tức sắp xếp cho cậu kiểm tra.” Tần Mậu cảm thấy chuyện có vẻ không đúng so với cậu nghĩ, vội vàng gọi bác sĩ lại: “Tôi bị ngã từ trên tầng xuống, không phải do tai nạn, kiếp này tôi chỉ bị tai nạn một lần, chính là hai năm trước…” Bỗng dưng cậu im bặt, mở to mắt nhìn chằm chằm bác sĩ. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hoàng Phi Nhất Tiếu Khuynh Thành và Hữu Duyên Trà Quán.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Cao Đài Thụ Sắc | Ngược | Hoàn thành
Từ Nhâm đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dịch Triệt lúc này đang cởi nửa thân trên kiên trì làm một vị “người sắt độc nhất trong phòng”, hắn khóa cửa lại rồi cởi bao tay ra, xoa xoa đôi bàn tay. “Cậu cố ý ở trước mặt tôi khoe khoang cơ bắp có phải không?” Từ Nhâm ngồi xổm xuống bên cạnh Dịch Triệt, cười nói, “Nghe nói khi trận đấu kết thúc người Nga sẽ tổ chức cuộc thi chạy lõa thể để chúc mừng chiến thắng, vinh quang của đất nước đều dựa vào cậu đó!”Dịch Triệt không để ý tới đối phương, tập trung tinh thần, động tác chống đẩy được làm vô cùng tiêu chuẩn. Từ Nhâm bĩu môi, như thông lệ bắt đầu thưởng thức cơ thể mỹ nam trước mắt, hỏi một câu “Cậu lạnh không?”, sau khi nhận được câu trả lời “Không lạnh”, Từ Nhâm cảm thấy mình đúng là rảnh quá mới quan tâm tên này, bỏ lại một câu “Nhàm chán” rồi ngồi trước bàn kiểm tra hộp mail.“Tôi đệt!” Vẫn còn cách mục tiêu ba cái chống đẩy nữa, Dịch Triệt bị tiếng rống của Từ Nhâm làm cho chấn động, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút – Từ Nhâm người này bình thường dù có bức xúc cỡ nào cũng không nói tục như thế này.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Chung Phục đứng trước cửa sổ, thân thể ép sát vách tường sượt qua thân bụi bặm. Y nhìn khoảng không trước mắt, ngón tay nhiều lần xoa động. Ba phút sau, cửa phòng thay quần áo bị người bên ngoài đẩy ra. Bụi trần trong không gian nhỏ hẹp rơi xuống, trắng xoá một lớp dày. Người đến cau mày thật chặt, vươn tay ra trước huơ huơ, bước nhanh tới chỗ cách Chung Phục một thước, móc chìa khoá mở tủ chính mình."Làm sao vậy? Đứng ngốc ở đây?" Dừng một chút, thấy đối phương chẳng phản ứng thì nói tiếp, "Đang lo lắng cho tiểu đồ đệ mới tốt nghiệp của cậu? Không sao, đội trưởng Đàm nói hắn đã nhờ những cảnh sát khác tới hỗ trợ, chí ít cũng mười bốn người, đám tội phạm ma tuý kia đêm nay không trốn thoát." Nói rồi hắn cởi cảnh phục trên người ra, thay thường phục. "Anh thì hiểu cái gì" Chung Phục xoay người."Tôi làm sao không?" Thích Văn Xuyên thả xuống vũ khí bên eo, lẫm lẫm liệt liệt đứng lên tiến lại huých bả vai cộng sự, "Yên tâm, đêm nay có tôi, đội trưởng Đàm cùng cậu. Nhiều trưởng bối như vậy quan sát, tiểu tử Trình Dật sẽ không có việc gì. Bất quá..." Hắn chuyển đề tài "Cẩn thận chút vẫn hơn. Lần này Lưu Dĩ Nam cũng tham gia, gã ước gì kéo chúng ta xuống nước chết đuối."
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phù Phong Lưu Ly | Ngôn tình | Hoàn thành
Tư Mã Vanh bị đau tỉnh, khoảnh khắc lấy lại tinh thần chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đau đớn vô cùng, còn cho rằng mình ngã xuống bậc thang ngoài cửa điện bị lửa mạnh thổi quét đi, sắp lao xuống Hoàng Tuyền gặp Diêm Vương, nhưng chưa đầy một lúc thì phát hiện sự khác thường. Trên người đau đớn vẫn còn, nhưng không bỏng rát, xung quanh không nóng, ngược lại thấy hơi mát, hơn nữa hai chân sớm chết lặng cũng có cảm giác, điều này thật sự là một việc kỳ lạ hiếm có. Chóp mũi ngửi thấy mùi cỏ khô và bùn đất, Tư Mã Vanh ý thức được mình đang nằm trên đất, cố sức mở mắt ra, thấy được một mắt cá chân trước mắt, rất nhanh lại thấy một khuôn mặt trẻ tuổi ghé sát vào.“Á? Hắn không chết!” Người trẻ tuổi trước mặt lộ vẻ vui mừng và ngạc nhiên, đầu ngón tay đâm thẳng xuống chóp mũi hắn, “Các ngươi xem đi!”Tư Mã Vanh cho rằng mình gặp người tốt bụng, hai tay chạm xuống đất muốn giùng giằng đứng lên, nhưng đột nhiên lại bị người ta hung hăng đạp một phát xuống người, sau lưng đau đớn, lần nữa nằm úp sấp xuống đất, thiếu chút nữa đã nuốt phải bùn.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
KobiPuculu | Ngược | Hoàn thành
Mấy hôm nay cứ mưa hoài, lúc thì lâm râm, lúc thì trắng xóa cả bầu trời, lúc thì trời còn lất phất vài tia nắng mà cũng mưa nữa … Thích lắm, nó thích ngắm mưa mọi lúc - mọi nơi - mọi điều kiện, đâu đó trong cơn mưa làm nó nhớ tới cái gì đó mà bản thân nó cũng không biết nữa! Nhưng mà nó vẫn cứ nhìn, cứ tìm kiếm, biết đâu trong thoáng qua nó sẽ tìm được một mảnh ký ức nào đó len lỏi trong từng hạt mưa kia … Haizzz, nó có thể ngắm mưa cả ngày mà không biết chán, nhưng mà càng nhìn càng buồn sao đó!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết An Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Cánh phải khán đài, thiếu niên độ chừng 20 tuổi buông lời sỉ nhục gã đang tranh món hàng với mình, chỉ là một lão già chắc cũng khoảng trên 60 rồi to gan dám so đo với đại thiếu gia nhà Đông Phương thế này, thật không biệt lượng sức mình. Đông Phương Thiên Ngạo vì thế mà rất cao hứng, khóa mồm được lão già kia như vậy mà cũng vui, cứ ngỡ buổi đấu giá này rất nhàm chán, không ngờ lại xuất hiện thiếu nữ như ngọc thế kia, thật làm người ta muốn ôm vào lòng mà chà đạp.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vân Thiên Thiếu | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia là một tác phẩm khá hay bởi tình yêu của các nhân vật thể hiện rõ ràng. Truyện thuộc thể loại xuyên không, cổ đại, ngược tâm, ngược từ nam chính đến nữ chính, nam phụ. Nếu bạn thích ngược thì bạn đã tìm đúng truyện.
54.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Thiên Phàm Quá Tẫn | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè, trời đặc biệt sáng, chiếu vào căn phòng nơi Giản Hân đang nằm. Cô tỉnh dậy, phát hiện đây không phải chiếc giường ngủ quen thuộc của mình. Cô càng giật mình hơn khi bên cạnh mình còn có một nam thần đang ngủ say... Cô nhớ kĩ lại chuyện tối qua, chỉ nhớ được cảnh bọn họ triền miên...
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Miêu Mao Nho | Ngôn tình | Hoàn thành
Hồng Đậu hỗn độn trong gió hồi lâu vẫn chưa hồi hồn lại. Xuyên không thì xuyên không đi, nhưng xuyên thành nữ chủ trong truyện nữ phụ phản công để thượng vị.... Nghe thôi cũng hiểu số phận của cô sẽ bi đát đến nhường nào. Nàng muốn khóc, cái nghề chính thê này rất không dễ làm, không chỉ sẽ là nữ nhân xấu xa tâm địa rắn rết, ngay cả đứa bé nàng sinh ra cũng sẽ là dưa vẹo táo nứt…… Bất quá vẫn may, nàng còn chưa có con, cho nên nàng muốn chạy trốn.Nhưng đáng tiếc, nàng trốn sai phương hướng rồi. Trên vách núi rét lạnh, một người nam nhân đứng dưới tàng cây ưu nhã mỉm cười. “Nàng có thể lựa chọn nhảy xuống vách núi tự sát, ta tuyệt đối sẽ không ngăn trở, chỉ là……” Hắn nhìn đứa trẻ ôm trong lòng ngực, đạm nhiên nói: “Ta sẽ giết con của nàng để chôn cùng.” “Đây cũng là con của ngươi……” Thần sắc Hồng Đậu căng thẳng.Hắn khẽ vuốt mặt đứa bé, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đứa nhỏ này có thể sinh ra, bất quá là thủ đoạn ta dùng để phòng ngừa nàng rời khỏi ta thôi, nếu nó đã vô dụng, vậy cũng không cần tồn tại nữa.” Hồng Đậu bỗng nhiên ý thức được, chính mình đã trêu chọc một nam nhân không nên chọc đến.
111.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bần Gia Nữ của tác giả Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu. Con gà của nhà lão Điền thúc cất tiếng gáy sáng, Trương Tiểu Oản xoay người ngồi dậy, sờ soạng cái áo bông đầy lỗ vá trong cảnh tối om rồi mặc vào.Cái áo bông đầy lỗ vá này là nàng tự mình vá lại sau khi xuyên đến đây. Cái áo vốn chi chit lỗ thủng, vì vậy sau ba ngày xuyên đến đây và biết mình không thể trở về nữa nàng đã theo người trong trấn đi chợ, tìm được ít vải lẻ rách trong đống rác rưởi lại giặt sạch bằng nước sông rồi mới có thể sửa sang lại kiện áo bông duy nhất này cho tử tế hơn một chút.Mà mẹ của thân thể mà nàng xuyên qua này có ba đứa con, hiện tại còn đang mang thai nhưng mỗi ngày đều phải làm việc đồng áng, căn bản không rảnh quản đứa con gái lớn trong nhà như nàng.Có điều, cho dù bà ấy muốn quản thì cũng lực bất tòng tâm. Trương gia quá nghèo, mỗi ngày có thể ăn lửng dạ đã tốt, hiện tại lu đựng gạo đã thấy đáy, cho dù chỉ ăn cháo thì cũng chỉ chống đỡ được hai ngày nữa.Nếu yêu thích thể loại cổ đại, bạn có thể đọc thêm Thiếu Nữ 9 Tuổi hay Thiên Tài Triệu Hồi Sư
46.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Diễm My | Ngôn tình | Hoàn thành
Thiếu nữ miền Tây, quê ở Đồng Tháp, tên Nguyễn Thị Kim Hiền, nhưng cô gái có can đảm lên thành phố học đại học, dấn thân vào nơi đất khách quê người này, cũng không phải là kiểu con gái mềm yếu, hiền dịu như cái tên của cô. Ở thành phố học, cô gái quen biết một chàng trai, hai người tìm hiểu nhau một thời gian, rồi quyết định đi đến hôn nhân. Nhưng dăm ba câu nói cũng không thể miêu tả rõ những khó khăn trắc trở mà cô gái trải qua để đi đến hạnh phúc bây giờ. Tất cả cũng là do cô một thân một mình ở thành phố, con gái tuổi dần cũng khiến "mẹ chồng" cô ngại, sợ rước cọp cái về nhà. Đã vậy hai người còn cùng tuổi, mẹ anh chàng làm kinh doanh, rất coi trọng vấn đề này, nói rằng hai người mà ở với nhau, sau này sẽ không khấm khá nổi, có mà nghèo mạt rệp... Nhưng vì tuổi trẻ, vì tình yêu, họ không bỏ cuộc, và thế là đòi sống đòi chết lấy nhau, bà cũng phải đồng ý cho hai người bên nhau, tổ chức hôn lễ ngay khi hai người vừa ra trường.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Cách Lôi Tư Lâm | Khoa huyễn | Hoàn thành
Hermes trở mình, bất quá bao lâu, nồng đậm đích buồn ngủ liền tập tới. Qua hồi lâu, Hermes bên giường, nhiều hơn một đạo sâu xa đích bóng dáng. Hắc y nhân dừng ở hắn ngủ say đích dung nhan, cúi người khi hắn cái trán nhẹ nhàng vừa hôn:“Thực xin lỗi.” Trong mắt của hắn mang theo thật sâu đích hối hận, nôn nóng đích lòng đố kị đem hắn đích lý trí cho thiêu khô sạch .Lúc này, bệ cửa sổ chỗ đó cũng truyền đến một điểm động tĩnh, một đạo thân ảnh từ bên ngoài nhảy tiến đến. Người nọ vừa tiến đến, liền chống lại Hắc y nhân giận dỗi đích mục quang, vội vàng khoát tay nói:“Đừng như vậy trừng mắt ta, ta chỉ là tới xem hắn, cái gì cũng không muốn làm......” Hắc y nhân thu hồi ánh mắt, tiếp tục ngóng nhìn người bên cạnh. Tóc vàng nam tử cũng đi đến bên giường, tràn ngập xin lỗi địa đối trên giường đích người ta nói:“Thực xin lỗi, Hermes.” Hắc y nhân thở dài:“Đi thôi, làm cho hắn hảo hảo ngủ một giấc.”
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16