Lệ Tiêu | Cung đấu | Hoàn thành
Tháng sáu, tiết trời nóng bức. Ánh mặt trời chói chang phản chiếu vào mái ngói lưu ly trên đỉnh cung điện, phát ra những luồng sáng lóng lánh đến chói mắt. Một khắc trước, Dục Tú Cung đã bắt đầu duyệt tuyển, Hạ Vân Tự từ Thượng Phục Cục đến đây, đi tiếp hơn ba mươi trượng nữa mới đến cổng cung Dục Tú. Tỳ nữ bên cạnh hơi sốt ruột, không ngừng thúc giục: “Nương tử, mau lên, e là trễ rồi đó.” Hạ Vân Tự lại không vội, chân vẫn ung dung không có vẻ gì là tăng tốc. Hôm nay trời nóng quá, dù đi chậm rãi thế này, lại có gió nhẹ phất phơ mà vẫn lấm tấm mồ hôi, nếu đi nhanh hơn thì xong hết ba mươi trượng chắc người đã mồ hôi mô kê đầm đìa, phấn son cũng nhòe ra hết, làm sao mà trúng tuyển.Một lát sau, đoàn người đến trước cổng Dục Tú Cung. Cánh cổng màu đỏ thẫm đóng kín. Ngoài cổng có một cô nương xinh xắn đang nói gì đó với hoạn quan gác cổng. Nàng ta đã sốt ruột đến nỗi mặt đỏ bừng nhưng vẫn không dám lớn tiếng, cố trấn tĩnh và khép nép cầu xin: “Công công, tôi xin ngài… Tôi thật sự không cố ý đến muộn, ngài cho tôi vào đi. Bất luận có trúng tuyển hay không tôi cũng tặng ngài năm trăm lượng bạc.”Hoạn quan kia vui vẻ lắng nghe, không hề chế giễu nàng ta mà chỉ vào cánh cổng sau lưng mình, bảo: “Nương tử à, cô đừng làm khó tôi nữa. Trong cung có quy định ngày đại tuyển, cánh cổng Dục Tú Cung một khi đã đóng lại thì phải đợi kết thúc mới được mở ra. Tôi mà cho cô vào, chưa lấy được năm trăm lượng bạc đó thì đã bị loạn côn đánh chết.” Trong lúc nói chuyện, hắn liếc thấy cách đó không xa có mấy người đang đi về phía này bèn nghĩ thầm trong bụng năm nay sao lại có nhiều người đến muộn thế. Nhưng khi nhìn rõ thì hắn bỗng giật mình.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Diệu Diệu | Võng du | Hoàn thành
Lâm Di vốn là một gã sinh viên đại học bình thường, nhưng anh đang dựa vào sự kiên trì, bền bỉ, nỗ lực tìm đường chết cũng tự chuốc họa vào thân thành công, cuối cùng trải qua cuộc sống không bình thường... "Anh trai anh trai có rảnh chứ, xin dẫn đi". Lâm Di vừa mới hỏi một câu trên kênh bang hội, ngay lập tức khung chat bị một loạt tin nhắn quét qua."Đi, đi vào phó bản(1) với anh!" "Em rảnh!" "Anh dẫn em đi!" Lâm Di nhếch miệng, nhìn những thằng đàn ông ngu ngốc, e sợ đi sau giành lên trước nịnh hót "Nữ thần" anh đang sở hữu này, vui vẻ mở cờ trong bụng vì báo được thù. Chuyện là như thế này, có thể nói khi Lâm Di vừa mới lên đại học là người cực kì đơn giản, không hút thuốc lá không uống rượu, không chơi game cũng không tự an ủi. Bạn thân ở kí túc xá cảm thấy Lâm Di không có khí phách của một thằng đàn ông, quyết định huấn luyện anh thật tốt một lần.Nhưng... Rót rượu cho anh, anh uống một hớp thì lông mày căng chặt, cho anh điếu thuốc, anh hút một hơi ho khan sặc sụa, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là kéo anh đến chơi game online. Lâm Di lại cảm thấy rất thích thú với võng du, chơi một khoảng thời gian còn có vợ trong game. Đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, sau khi chủ động tấn công cao phú soái rồi thì vợ của Lâm Di trong game bỏ anh.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Của Chúng Ta của tác giả Vạn Sắc. Lại một tên tra công lên sàn.Hạ Thiệu Nhiên thân thể trần truồng quỳ gối trước mặt Nghiêm Cẩn giúp hắn khẩu giao, côn th*t thô dài nhét đầy toàn bộ khoang miệng, nước bọt không thể nuốt xuống được cùng với động tác phun ra nuốt vào dương v*t phát ra thanh âm òm ọp òm ọp.Đều cùng là nam nhân, Hạ Thiệu Nhiên tự nhiên biết khẩu giao nuốt sâu vào vòm họng mới là thoải mái nhất, liền hàm chứa dương v*t Nghiêm Cẩn dùng sức nuốt vào bên trong miệng, quy đầu cực đại đâm vào cổ họng, mọi hô hấp đều trở nên khó khăn, trong dạ dày bắt đầu nổi lên cảm giác muốn nôn, Hạ Thiệu Nhiên khó chịu nhẫn nhịn, nhắm mắt tạm dừng liếm xuống dưới, chờ cảm giác khó chịu buồn nôn nơi cổ họng qua đi lại tiếp tục khẩu giao.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nhân Vật Phản Diện Làm Mất Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính hoặc Lệ Quỷ Lại Xin Chút Dương Khí.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Vẫn luôn là như thế , lầm bầm làu bàu. Rối cục đến một ngày , mọi việc đều đổi thay , cuộc sống yên tĩnh này sắp bị quấy nhiễu. Đây chính là tử kiếp sao ? Hắn muốn mang nàng đi . Nhưng một kẻ là yêu , một người là thần , vốn dĩ trời nam đất bắc không chung lối. Lưu lại hàn đàm yên tĩnh này cũng có thể an tâm nghỉ chân . Hắn không thể mang nàng đi , nên chỉ đành cùng ở lạiNội đan ? Nữ nhân này điên rồi sao ? Sao lại có thể đem nội đan chí quý của thần tiên mà tặng cho loài yêu ma như hắn. Phong vân nháy mắt biến mất. Ngàn năm chớp mắt đã trôi qua. Một ngàn năm kế tiếp , tình duyên bắt đầu …
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ma An | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đầu Anh Lại Xanh Rồi của tác giả Ma An. “Ngươi bất quá chỉ là vật do Hoàng đế ca ca nhất thời mới mẻ nhặt về, thứ con hoang ngay cả phụ mẫu là ai cũng không biết, thân phận thấp hèn như vậy, còn dám tranh sủng với ta. Bây giờ ta giết ngươi chẳng khác gì bóp chết một con kiến. Nhưng mà ngươi nói thử xem, nếu hiện giờ ta giết ngươi, Hoàng đế ca ca có biết không?”Xung quanh yên lặng đến mức không nghe được tiếng hít thở, chỉ có giọng nữ âm u lạnh lùng lan vào trong không khí. Giọng nói tàn nhẫn như là một lưỡi dao nhỏ sắc lạnh cắt qua lỗ tai người nghe, khiến người ta không khỏi rùng mình, họ vuốt vuốt cánh tay, phát hiện không biết đã nổi lên một tầng da gà từ bao giờ. Trong căn phòng tối ẩm ướt, một cô gái mặc chiếc váy hoa lệ đang ngồi xổm, dùng móng tay sơn màu đỏ thẫm khều khều chiếc cằm nhọn của cô gái áo trắng đang ngã ngồi dưới đất.“Hoàng đế ca ca biết cũng không sao, ngươi đã chết, chàng nhất định sẽ vui vẻ, như vậy chàng có thể quên hết những chuyện bên ngoài cung nhanh hơn một chút.” Diệp Tô phác họa lông mày thanh tú đang hơi nhướng lên của mình, cằm hơi nâng, khóe miệng nhếch lên tạo một nụ cười mê hoặc. Ánh mắt của cô hơi lay động, nhưng hàn ý vẫn sâu đến đáy mắt. Đối diện với ánh mắt này, cô gái áo trắng bỗng rùng mình. Bên cạnh đó, nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như 100 Ngày Hôn Nhân: Tổng Tài, Chúng ta Không Còn Quan Hệ và Mạt Thế Không Gian: Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạc Hà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mộng Tình - Bạc Hà của tác giả Bạc Hà. Mười tám tuổi, có lẽ đó là độ tuổi đẹp nhất trong thanh xuân người con gái. Yêu nhau năm mười tám tuổi là loại cảm giác thế nào nhỉ? Mà nó lại còn là tình đầu. Ở tuổi đó, cô gặp được một người, ngỡ như hắn chính là ‘chân mệnh thiên tử’ của đời mình, là tình đầu cũng như tình cuối. Diệp Cẩn Ninh, con người nội tâm thâm thúy này khó ai có thể hiểu hết được. Hắn bước vào cuộc đời, đứng trước mặt cô như một vị thần kéo cô ra khỏi bóng tối đáng sợ.Một người trông vừa thư sinh, vừa nho nhã đến thế. Vẻ ngoài có thể lưu mờ được tuổi tác, hắn vừa có độ chín chắn, trưởng thành, vừa lại có đâu đó chút khí tràn đầy nhiệt huyết. “Em tên gì?” “... Thi Ngôn.” “Thi Ngôn, cái tên rất hay.” Đó là câu đầu tiên hắn hỏi. Tại sao khi thấy một người đang có chuyện buồn hắn không hỏi vì sao lại buồn như thế? Đó cũng là do một phần tính cách của hắn, hắn không thích quan tâm quá nhiều, mà chỉ muốn biết được thứ mình muốn biết. Khoảng thời gian sau, Diệp Cẩn Ninh tiếp cận cô nhiều hơn. Tuy hắn là kiểu người khá nhạt nhẽo, thâm sâu khó đoán, nhưng lại rất biết cách làm cô vui.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thành Trùng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ của tác giả Thành Trùng. Mã Võ được hàng xóm Quách Tiểu Lục gọi về, vừa vào cửa nhà đã thấy sinh lễ đầy sân.Cha Mã đứng bên trong, vừa thấy y, trên mặt hiện vẻ bất an, nhưng ngay sau đó ông cười nói, “Sao lại trở về giờ này?”Mã Võ không nói gì, y liếc nhìn ông rồi cúi đầu đi tới góc tây đặt đồ xuống.Nghe tiếng trong sân, một tiểu cô nương từ trong nhà chạy ra, cô nương này tướng mạo khá thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt, “Ca…”“Đừng khóc, trời có sập xuống thì có ca đây.” Mã Võ thấp giọng nói, “Người đưa sính lễ tới đâu rồi?”“… Họ vừa đi.” Mã Phụng Nha khóc thút thít.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm truyện Cửu Liên Hoàn của cùng tác giả.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thiên Lý Hành Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cho dù trái với đạo trời, cho dù người ngoài bàn tán, người ta muốn vẫn chính là ngươi.Những lời đó là trong một cuốn sách kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, xúc động lòng người, đau thương không ngớt, đến chết không đổi, khiến hậu thế vẫn còn bàn tán say sưa.Chạng vạng tối, thành Nam Tô của Lung Quốc dần dần chìm trong ánh chiều tà đỏ như trái trần bì, mờ ảo như một giấc mộng, màn đêm dần dần bao phủ khắp nơi, tiểu thành với hàng vạn gia định cùng các bờ ruộng ngang dọc dần dần lên đèn, ánh sáng từ ngọn đèn từng cái từng cái thắp lên lập lòe tạo thành các đường quanh co uốn lượn. Trên đường người đi kẻ lại, tiếng rao bán hàng rong hòa lẫn trong bóng đêm, chiếc lồng bánh bao nhỏ tỏa khói trắng khiến khung cảnh xung quanh đó trở nên mờ mịt. "Nương, con muốn ăn bánh bao."Tiểu nữ hài một thân tiểu sam màu vàng, búi tóc có cái bông hoa nhỏ màu đỏ tươi, kéo tay mẫu thân đứng bất động trước sạp hoành thánh. "Ngọc nhi đừng nháo, đào kép kia sắp biểu diễn rồi, chậm trễ sẽ không tìm được vị trí tốt," mẫu thân thở dài kéo tay nàng đi, ngẩng đầu nhìn kịch viện cách đó không xa, nhìn thấy nam nhân đang khoác áo dài, phụ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người từng người đi vào trong viện, trên mái hiên cửa viện có treo dải lụa màu đầy màu sắc trong bóng đêm trở nên thật mơ hồ, "Ngọc nhi bữa tối con đã ăn rồi mà, có muốn đi xem hồ ly tinh kia nữa không? Nghe nói diễn rất hay."
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ngụy Tùng Lương | Ngược | Hoàn thành
Anh vẫn chưa về, tôi ngồi trong phòng khách chờ anh. Trước đây tuy rằng anh cũng có xã giao, nhưng đều sẽ về nhà đúng giờ, sẽ mang cho tôi thật nhiều thức ăn, chúng tôi ngồi cùng một chỗ xem ti vi ăn khuya, anh kể với tôi những chuyện vui vẻ anh gặp được lúc ở công ty, có lúc anh lại như một đứa trẻ, thích dựa vào người tôi làm nũng.Gần đây tôi thường xuyên nghĩ tới anh trước đây, sau đó sẽ so sánh với anh hiện tại, để rồi nhận lấy chỉ là một tiếng thở dài cùng nỗi thất vọng. Đêm nay Thẩm Yến vẫn chưa về, gần một giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của anh, anh bảo tôi nhanh chóng dọn ra ngoài.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phù Phong Lưu Ly | Ngôn tình | Hoàn thành
Tư Mã Vanh bị đau tỉnh, khoảnh khắc lấy lại tinh thần chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đau đớn vô cùng, còn cho rằng mình ngã xuống bậc thang ngoài cửa điện bị lửa mạnh thổi quét đi, sắp lao xuống Hoàng Tuyền gặp Diêm Vương, nhưng chưa đầy một lúc thì phát hiện sự khác thường. Trên người đau đớn vẫn còn, nhưng không bỏng rát, xung quanh không nóng, ngược lại thấy hơi mát, hơn nữa hai chân sớm chết lặng cũng có cảm giác, điều này thật sự là một việc kỳ lạ hiếm có. Chóp mũi ngửi thấy mùi cỏ khô và bùn đất, Tư Mã Vanh ý thức được mình đang nằm trên đất, cố sức mở mắt ra, thấy được một mắt cá chân trước mắt, rất nhanh lại thấy một khuôn mặt trẻ tuổi ghé sát vào.“Á? Hắn không chết!” Người trẻ tuổi trước mặt lộ vẻ vui mừng và ngạc nhiên, đầu ngón tay đâm thẳng xuống chóp mũi hắn, “Các ngươi xem đi!”Tư Mã Vanh cho rằng mình gặp người tốt bụng, hai tay chạm xuống đất muốn giùng giằng đứng lên, nhưng đột nhiên lại bị người ta hung hăng đạp một phát xuống người, sau lưng đau đớn, lần nữa nằm úp sấp xuống đất, thiếu chút nữa đã nuốt phải bùn.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Khang Thành | Ngôn tình | Hoàn thành
Thanh xuân vườn trường có lẽ chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của mỗi người. Thời gian một khi đã trôi đi sẽ chẳng bao giờ có thể lấy lại được. Cho dù là luyến tiếc, vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn về quá khứ đã bị che phủ bởi một lớp bụi mờ năm ấy. Yêu, nếu như ta bỏ lỡ mất nhau thì sẽ hối hận cả đời. Vết thương ấy khắc sâu thật sâu vào trong trái tim, hủy hoại mọi ngóc ngách, mọi tế bào khiến vết thương sâu đến mức đau nhói.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thập Cửu Dao | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu cần phải có thử thách mới có thể bền vững và ngày càng trở nên tâm đầu ý hợp. Cuộc đời của ai cũng vậy, không phải triệt để hoàn hảo, cũng không ai có thể may mắn hoàn toàn. Nhưng cái gì cũng tồn tại hai mặt của nó. Mối tình ấy, tựa hồ giống như con dao hai lưỡi, vừa giết chết trái tim con người, vừa thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương trong lòng của con người. Công và thụ không cùng một thế giới. Nói cách khác, thụ là trúc yêu, còn công là truyền nhân của dòng dõi mà thụ bảo vệ. Đem lòng yêu công, thụ quyết định tu luyện để biến trở thành con người, ở cạnh công, cùng với công trải qua những tháng ngày êm đềm nơi trần thế. Thế nhưng, đời thật không như là mơ. Nếu như không có bất cứ hiểu lầm nào xảy ra, mọi việc đã khác, trái tim của cả công và thụ cũng sẽ không phải chịu đựng những tổn thương sâu sắc đến như thế. Công yêu thụ là tình cảm chân thành, thụ cũng đồng thời gửi gắm tấm chân tình nơi công. Thế nhưng, thử thách vẫn là thử thách, đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy đến? Đến được với nhau hay không, tất cả đều phải phụ thuộc vào sự nỗ lực, cố gắng không ngừng của cả hai, vươn tới nơi chân trời của hạnh phúc.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
KobiPuculu | Ngược | Hoàn thành
Mấy hôm nay cứ mưa hoài, lúc thì lâm râm, lúc thì trắng xóa cả bầu trời, lúc thì trời còn lất phất vài tia nắng mà cũng mưa nữa … Thích lắm, nó thích ngắm mưa mọi lúc - mọi nơi - mọi điều kiện, đâu đó trong cơn mưa làm nó nhớ tới cái gì đó mà bản thân nó cũng không biết nữa! Nhưng mà nó vẫn cứ nhìn, cứ tìm kiếm, biết đâu trong thoáng qua nó sẽ tìm được một mảnh ký ức nào đó len lỏi trong từng hạt mưa kia … Haizzz, nó có thể ngắm mưa cả ngày mà không biết chán, nhưng mà càng nhìn càng buồn sao đó!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Chu Tử Nhuệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Sủng Thê: Bà Xã Em Đừng Chạy của tác giả Chu Tử Nhuệ. "Ưm... Làm ơn... Tôi không chịu nổi... Tha cho tôi đi…""Bảo bối, ngoan! Thêm một lần nữa! Một lần nữa thôi!"Giữa căn phòng rộng lớn trong khách sạn xa hoa, dưới ánh trăng lộng lẫy chiếu sáng rực rỡ cả không gian kia, những tia sáng ấy không ngừng len lỏi vào trong căn phòng, một đôi nam nữ đang không ngừng quấn quýt lấy nhau. Người đàn ông thúc mạnh từng đợt làm thân thể của người con gái kia như bay bổng lên trời cũng như thấy mình đang rơi xuống đất.Ánh mắt của cô gái mơ hồ, hai gò má đỏ ửng dưới anh sáng ngoài cửa kia. Người đàn ông bên trên điên cuồng vận động, cô chỉ biết bám víu lấy drap giường, khiến nó nhăn nhúm thành một mảng. Mồ hôi của hai người không ngừng rơi xuống khiến cho drap giường ướt đẫm.Một lần rồi lại một lần, người đàn ông kia không ngừng đòi hỏi, cho dù Mạc Hy Tuyết đã sức cùng lực kiệt, người đàn ông đó cũng không bỏ qua cho cô.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Cô Vợ Mù của cùng tác giả.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết Linh Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Uất Lam sắc mặt đầy hoảng hốt nằm trên chiếc giường thấp sang trọng đặt trên hành lang dưới ánh nắng mặt trời, ánh nắng giữa trưa hè, thế mà trên nàng còn mặc một bộ váy áo hoa bằng một loại gấm rất dày. Từ ba năm trước, khi nàng và em trai bị rớt xuống hàn đàm, cơ thể liền hình thành một bệnh lạ, sợ lạnh, cơ thể không thể chịu lạnh, không thể chạm vào bất cứ thứ gì lạnh giá, nếu không sẽ đau đớn như bị kim đâm, dao cứa. Cha đã mời vô số danh y cho hai chị em, chỉ tính riêng nhân sâm ngàn năm thôi trong ba năm này ăn cũng phải trên dưới trăm cây rồi …
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Trần Mạc Tranh | Ngôn tình | Hoàn thành
“Bùi Dịch”
154.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Quai Quai Băng | Ngôn tình | Hoàn thành
Phải biết rằng, ở bên ngoài Đàm Dịch Khiêm nổi tiếng là người thần kỳ trong giới thương mại. Nghe nói lúc anh ta 18 tuổi đã thừa kế tập đoàn ‘Đàm thị’ gần như phá sản từ cha mình, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã vực dậy được tập đoàn ‘Đàm thị’. Đến nay tập đoàn ‘Đàm thị’ lại càng mở rộng phạm vi buôn bán đến toàn thế giới, hiện thời tập đoàn ‘Đàm thị’ đã chiếm vị trí số một Châu Á. Vả lại nghe nói vị tổng giám đốc thần bí đứng đầu trong giới thương nghiệp này còn rất trẻ, tài năng xuất chúng không ai bằng, đến nay vẫn còn độc thân, quả là người đàn ông độc thân thuần chất đẳng cấp kim cương.
75.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Trong Xác Có Thịt | Sắc | Hoàn thành
Mà tất cả lính gác tiền tuyến đều có ấn tượng rất rất tốt với thụ, ai được thụ khai thông đều khen thụ có tinh thần ổn định và thủ pháp thành thục, người lại đẹp, lúc cười rộ đặc biệt ôn nhu. Công nghe được, mặt đen như đế giày. Hắn cảm thấy thụ mới không ôn nhu săn sóc như mọi người nói đâu, mình chỉ nói ba hoa một chút đã bị đánh rồi, tâm nhãn của đối phương quá nhỏ đi.
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
HongTrang301 | Dị năng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mạt thế Hắc Tử và Lương Nhiên của tác giả HongTrang301. "Lão đại, thay người, nhà ăn có để dành phần cơm cho anh đấy"! Một người đàn ông mặc quần áo màu xanh sọc đen bước nhanh đến chỗ làm viêc, chuẩn bị thay ca. Trong bộ đồng phục bảo vệ hiện rõ vóc dáng tiêu chuẩn vai rộng, thắt lưng hẹp càng khiến người đàn ông đó vô cùngđẹp trai. Người đàn ông đó hướng về chiếc Limousine vừa mới tiến vào tiểu khu cúi chào tiêu chuẩn, ánh mắt anh ta nhìn chăm chú cho đến khi chiếc xe chạy vào gara ôtô. Sau đó anh ta xoay người, nhận lấy hộp cơm từ tay Cường Tử cười cười: "Đã biết, cái này đi."Cường Tử đến trên sân, nhìn bóng dáng lão đại nhà mình, thở dài, ai ai cũng nói lão đại là người trân trọng anh em trong nhóm. Từ thứ Hai đến thứ Sáu vừa đến giờ ăn cơm liền đến đây trực thay anh em ở Cửa Nam để họ đi ăn cơm. Sau đó lão đại cũng không vội vã trở về nhà ăn ăn cơm, mà lại chạy về văn phòng kiểm tra công tác, khiến cho cấp trên đều khen ngợi hết lời. Chỉ có hắn cảm thấy buồn bực, chuỵên trực thay anh em, có bốn cửa Đông Nam Tây Bắc? Lão đại cần gì chỉ đến trực thay ở cửa Nam a?Sau đó hắn tinh tế nghiền ngẫm mấy tháng, rốt cục cũng phát hiện ra manh mối. Từ thứ Hai đến thứ Sáu cứ đến 6h, chiếc xe Audi biển số XXXX đúng giờ này sẽ theo cửa Nam tiến vào tiểu khu. Lái xe là một người phụ nữ còn trẻ rất đẹp, trong xe còn có một đứa nhỏ khoảng 5 tuổi, chắc là đón con từ nhà trẻ về. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh và Trùng Sinh Chi Cực Phẩm Hoàng Tử Phi.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Xà Thôn Kình | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng đúng là không thông minh, nếu thông minh thì sao lại phải bị gã hàng xóm kia điều khiển dễ dàng chứ ?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16