Kim Tuyến (Kun) | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Thanh xuân không chỉ dừng lại ở tình cảm tuổi học trò, hay những ước vọng cháy bỏng của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Nó còn biểu hiện cho tình thương gia đình, những nốt nhạc thăng trầm trong mỗi cuộc đời. Vốn dĩ không ai sinh ra đã trưởng thành, phải vấp ngã thật đau mới thấu hiểu được cái nhìn sâu sắc về nhân sinh.Thạch Anh, một hạt đậu bé nhỏ với quá trình trưởng thành của cô bên cạnh người cha tật nguyền, người mẹ điên và những người xấu xa, tốt bụng xung quanh. Đến cuối cùng liệu tình yêu và sự yên bình có đến với cô. Hạt Đậu Nhỏ có thể vươn mình khỏi lớp đất sần sùi, trở thành điều tốt đẹp nhất mà cha mẹ cô mong muốn?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiễm Việt vừa mới kết thúc một cuộc họp kéo dài, đầu có hơi đau, vì vậy ngồi lại tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không vội vã rời đi. Những người khác đã thu dọn xong tài liệu, từ từ rời khỏi phòng họp. Một lúc sau, có một dì công nhân vệ sinh vào quét dọn, thấy trên ghế chủ vị còn người ngồi, cũng sợ hết hồn, không biết có nên tiếp tục quét dọn không. Nhiễm Việt mở hai mắt ra, có chút thất thần yên lặng mấy giây, mới cầm lấy văn kiện trên bàn, đứng dậy đi ra phòng họp.Giày da đế thấp đạp lên gạch men bóng loáng, tạo nên tiết tấu cộc cộc vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Lúc đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, phát hiện Tần Trí Dật không ở bên trong, chắc là lại đi đâu phóng túng đến quên mất chuyện đi làm rồi. Khóe miệng Nhiễm Việt gợi lên một tia cười lạnh, nghĩ thầm Tần Trí Dật không tới làm việc cô càng bớt phiền. Mới vừa nghĩ tới đây, Tần Trí Dật lại gọi điện thoại đến. Anh ta ở bên kia cà lơ phất phơ nói: “Trợ lý Nhiễm, hiện tôi có chút việc, sẽ không đến công ty, cuộc họp vẫn thuận lợi chứ?”Giọng Nhiễm Việt bình thản trả lời: “Mọi việc thuận lợi.” “Nếu mẹ tôi gọi điện thoại đến tra hỏi công việc, cô biết phải làm sao chứ.” Tần Trí Dật không yên tâm dặn dò cô. Nhiễm Việt tập mãi thành thói quen trả lời: “Tôi biết rõ.” Vì vậy Tần Trí Dật hài lòng thỏa mãn cúp điện thoại, để bận rộn cái mà anh ta gọi là “chuyện nghiêm túc” đấy.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô là đại tiểu thư của gia tộc phép thuật. Từ bé đã có khả năng thiên phú đối với phép thuật. Cô cũng đã được chọn là người kết thừ truyền thống của thế giới này từ khi lọt lòng mẹ. Vì đến đời của cô, ông cha đều nhận ra sức mạnh tiềm ẩn sâu trong con người cô đang dần dần được bộc phát mạnh mẽ mà ở các đời khác không thể bào có được.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Hàn Thục | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thỏ Hoa Đào của tác giả Hàn Thục. Một ngày nào đó, Nhạc Quỳnh Quỳnh đi kiếm tí fame ở trong một tiệc rượu của nhận vật nổi tiếng nào đó, tội nghiệp lui vào một xó không người hỏi thăm.Cô thấy thằng nhóc đẹp trai lạnh lùng kia của cô mang giày da, mặt mày lạnh băng được người người vây quanh.Nhạc Quỳnh Quỳnh chết lặng, hỏi người đó là ai.Người biết chuyện đáp, đó… Hình như là con trai của ông trùm tư bản nào đó.Nhạc Quỳnh Quỳnh: “… Ồ.”Cô cúi đầu nhìn thoáng qua tin nhắn wechat cuối cùng của cả hai cách đây mấy tiếng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Thư Tình Second-Hand hay Lũ Mùa Xuân của cùng tác giả.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Hắc Tử Triết | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngậm Đi Một Tiểu Phu Lang của tác giả Hắc Tử Triết. Y mơ thấy bờ sông có thi thể, hôm sau nãi nãi cực phẩm của y liền té sông mà chết. Y mơ thấy có một bé trai muốn ăn mình, không lâu sau phát hiện hồ ly nhà mình thành tinh.Xuất thân của tiểu hồ ly rất lớn, nhưng tính tình thì lại có điểm kì quái, suốt ngày nó rất dính người, vì thế, sau khi lớn lên, Thần ca nhi luôn có cùng một giấc mộng, sinh bảo bảo là mấy tiểu hồ ly, sinh thêm một đứa lại một đứa!Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tử Bào Ký hay Chứng Nghiện Mèo Của Vua Pharaoh.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hữu Mặc | Dị giới | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc của tác giả Hữu Mặc. "Anh Chu, hôm nay về sớm một chút đi." Tiểu Lý thu dọn đạo cụ thúc giục. Chu Bách Triết xoa xoa bắp thịt đau nhức, có chút mệt mỏi mỉm cười nói: "Ừ, thế anh về trước." Tiểu Lý gật đầu, sâu trong con ngươi không khỏi có chút đồng tình. Chu Bách Triết có trụ cột công phu, hơn nữa mặt mũi cũng không tệ, tính cách cũng rất tốt, hoàn toàn có tiềm chất nổi tiếng.Thế nhưng đáng tiếc lại đắc tội một vị thiếu gia con ông cháu cha nào đó, đối phương tuyên bố đóng băng Chu Bách Triết, trừ phi Chu Bách Triết nguyện ý cầu xin, sau đó tự tắm rửa sạch sẽ leo lên giường thì chuyện này mới kết thúc. Thế nhưng Chu Bách Triết kiên quyết không đồng ý, vì thế hôm nay Chu Bách Triết vì cùng đường mà chọn lựa làm thế thân trong một đoàn phim nhỏ, giữ vững ngạo khí của mình.Người ta muốn đóng băng cậu thì cậu liền ở lì trong giới giải trí, Chu Bách Triết muốn xem thử xem mình có thể vượt qua gian khó này hay không! Chẳng qua mấy ngày nay vị kia tựa hồ nhìn chằm chằm Chu Bách Triết không tha, bất kể làm việc gì cũng có người tới quấy rối. Trên đường về nhà, Chu Bách Triết xoa xoa cánh tay, hôm nay lúc thay nam 3 diễn vài cảnh đánh nhau khó trên dây cáp treo vô tình bị một thế thân khác đánh trúng lưng, tổn thương bắp thịt, đến bây giờ vẫn còn đau. Ngoài ra bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản hay Lạn Kha Kì Duyên.
27.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thiên Nhất | Sắc | Hoàn thành
"Hừ!" Miêu Vương gia lạnh rên một tiếng, đem Laptop chuyển qua chỗ khác, dùng Laptop ngăn mặt chó đáng thương của Uông Nghĩa Thăng, sau đó ngồi xổm ở trước máy vi tính xách tay, đem hình ảnh lúc nãy ẩn đi rồi lại mở ra game "Bắt cá đạt người" chơi game, đứng đầu bảng của trò chơi "Bắt cá đạt người" là tên của Uông Nghĩa Thăng. Làm một con mèo chơi trò "Bắt cá đạt người" lại chơi thua một con chó quả thực là vô cùng nhục nhã, bản vương nhất định phải mạnh mẽ đem con chó này giẫm xuống phía dưới đi!
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hạng Lục Qua | Xuyên không | Hoàn thành
Trong một gian nhà lá cũ nát, một lão già nằm ở trên giường được tấm gỗ lát thành, mà một đầu treo con ngươi lão hổ bạch ngạch co rúc ở một bên cạnh, lẳng lặng mà trong coi lão nhân. Lão nhân trên giường sắc mặt khô vàng, lồng ngực đơn bạc không ngừng phập phồng, đã là hít vào khí ít, ra khí nhiều. "A Mãn... A Mãn..." Lão nhân khàn giọng mà hô. Chỉ chốc lát, thiếu niên cả người đạo phục đơn bạc đẩy cửa tiến vào. Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, nửa bên gò má lại sưng đỏ, búi tóc mơ hồ có chưởng ấn."Sư phụ..." Thiếu niên e sợ đáp lại. Hắn bước ra một bước, cuối cùng liền dừng chân, sợ hãi đứng ở cạnh cửa. "Ngu xuẩn, đại phu đâu?" Lão nhân ho mãnh liệt vài tiếng, lão đã bệnh đến giai đoạn cuối, ngữ khí lại vẫn thập phần không tốt "Nhanh đi tìm đại phu! Không tìm được... Không tìm được thì không nên quay lại..." Thiếu niên tên gọi A Mãn vội vã liền lùi ra. Tìm đại phu? Đi đâu tìm đại phu đây? A Mãn đi ra nhà tranh gấp đến độ sắp khóc, không biết nên làm thế nào cho phải.Bọn họ không nên xuống núi! Sư phụ hắn là vang danh người tu đạo một phương, mấy chục năm ẩn cư trong núi sâu tu luyện, vô luận quan to hiển quý từ đâu tới muốn mời sư phụ hắn xuống núi, sư phụ đều đóng cửa không gặp. Lần này xuống núi, đây là nển mặt mũi hoàng thượng đi ra ngoài xem bênh cho Thái tử.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Du Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Tằng Bạch vốn là một chàng trai nhỏ bán thịt heo ở chợ, ấn tượng đầu tiên lừa người ở hắn chính là vầng trán cao, biểu tượng của trí tuệ. Vì muốn đổi đời mà quyết tâm dấn thân vào làng giải trí phức tạp. Ngay ngày đầu tiên đi phỏng vấn, trong lúc tìm đường lại bị bọn người lôi đến phim trường tham gia gameshow. Cậu ta đành trời quăng miếng nào ăn miếng nấy, thay thế người dẫn chương trình chính mà diễn hết mình.Cũng vì thế mà tiểu bạch thỏ kia lọt vào mắt của sắc lang Nhan Túc Ngang, giám đốc của một công ty giải trí lớn, hay được mọi người gọi là đại thành. Đối với người mưu cao trí lớn như tiểu bạch thỏ thì đại thành chỉ cần liếc mắt là nhìn ra ngay cái âm mưu đáng yêu kia. Nhưng không sao, đây là người khiến hắn yêu thích và thoải mái, cho hắn cảm giác muốn bảo vệ, nên tiểu bạch của hắn có muốn càng quấy thêm một chút cũng không sao. Việc của hắn bây giờ là sớm lừa được tiểu bạch của hắn về nhà và ăn một cách không thương tiếc.Đây là một câu chuyện ngôn tình đam mỹ rất đáng yêu, mời các bạn độ giả cùng đón đọc !
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Cảnh Nhàn | Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc Dư Niên bước vào thang máy thì bên trong đã có một người đứng rồi. Hai người chạm mắt với nhau, ngừng hai giây, rồi cùng lúc dời đi. Dư Niên quay người, nhấn nút tầng 42, còn đối phương bị tướng mạo cùng khuôn mặt khiến người khác kinh diễm trước mắt khiến hắn dao động vài phần.Đàn anh Tề Triết đi sau cậu bước vào thang máy cúi đầu, không chú ý tới người đứng trong góc, hắn lo lắng xoa ngón tay, chờ cửa thang máy khép lại mới nhỏ giọng nói chuyện, có chút xấu hổ.“Dư tiểu đệ, anh thực tập ở Giải trí Tinh Diệu còn không có tiếng nói nào, lần này mới chỉ nhìn ảnh của cậu mà người quản lý đã đánh nhịp nói muốn gặp cậu. Chờ một lát tới đó cậu biểu hiện tốt một chút, chỉ bằng khuôn mặt này của cậu thì nhất định có thể đậu...”So với hắn đang căng thẳng thì Dư Niên ngược lại nở nụ cười thoải mái, giống như cảm thấy việc này thật bình thường, cậu cũng hạ giọng, thành khẩn nói, “Cảm ơn anh đã giúp em tranh thủ cơ hội này, nhất định em sẽ nỗ lực.” Tề Triết vội vã xua tay, cà lăm, “Cám ơn gì chứ, anh cũng không có làm gì hết ... Hơn nữa, trước đây cậu đã giúp anh nhiều lần, tính ra phải là anh cảm ơn cậu.” Đầu ngón tay hắn run run, chuyển chủ đề, “Trong ví cậu còn bao nhiêu?” Dư Niên tính toán trong lòng một chút, ăn ngay nói thật, “Trừ tiền vừa mua sơ mi trắng ra còn lại chỉ gần hai trăm.”
27.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tây Tây Đặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt. Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước.Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau.Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Trường Lê | Linh dị | Hoàn thành
Cuối thu đầu đông là thời điểm thích hợp cho việc cải táng mồ mả cho người đã khuất. Nhà có người mất cũng đã tròn 3 năm, ngày bốc mả cũng đã đến. Trước đó mấy hôm tôi thấy mấy bác trong nhà tất bật chuẩn bị đồ đạc, gọi điện cho những người bốc mộ thuê nhớ phải đến đúng hẹn. Từ trước đến giờ nghe những từ như cải táng, sang cát cũng khá quen thuộc nhưng để mục sở thị tận mắt một lần thì tôi chưa bao giờ được thấy. Vốn tính tò mò, lại là người thích nghe những câu chuyện về kỳ ma, dị sĩ..những chuyện âm hồn người chết nên lần này tôi đánh bạo hỏi một bác lớn trong nhà:Hôm nào mà bôc mộ cho cháu ra đồng xem với được không..? Ông bác tôi quay ra mắng: Chuyện bốc mộ cho người chết không phải chuyện đùa đâu mà xem với xét. Mà còn phải xem tuổi tác xung hợp thế nào mới được đi. Đâu phải cứ thích là di được, mà trời lạnh này ở nhà mà ngủ cho sướng. 2-3h sáng đã phải lịch kịch chuẩn bị đồ rồi đợi người ta đến là phải đi rồi đấy.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Làm Vô Thường Bán Thời Gian Thì Tui Hot của tác giả Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử. Công tác quay bộ phim truyền hình “Vật báu” đã đi đến hồi kết, đa số vai diễn đã hết đất diễn, những người còn lại phải chạy đến thôn Nhạn Đường quay nốt số cảnh còn thiếu. Thôn này hãy còn mấy trăm ngôi nhà cổ, bao gồm một số từ đường thời Minh-Thanh và các loại kiến trúc sân khấu kịch, đều được bảo tồn khá trọn vẹn. Chính phủ thành phố vẫn luôn muốn khai phá nơi này, cũng dẫn đoàn làm phim quay ở đây thật.Xe dừng ở bãi đỗ xe cổng thôn, người người trong đoàn phim nối đuôi nhau mà đi. Lan Hà xách theo vali của mình xuống xe, ở trên núi mát hơn chân núi nhiều. Anh mặc áo nỉ và quần túi hộp sẫm màu, và vì vai diễn yêu cầu nên tóc mái dài đến nỗi hầu như che hết mắt. Trong bộ phim không có nhiều vai nam này, anh chỉ tạm xem là vai nam số 5. Nhưng là một diễn viên tuyến 18 vô danh tiểu tốt, công ty lẫn đoàn phim đều không cử trợ lí cho anh, nên đương nhiên hễ có việc gì cứ phải tự mình ra trận thôi.Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như [Overgeared] Thợ Rèn Huyền Thoại hoặc Đại Bát Hầu.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Cổ Long | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Ân Thù Kiếm Lục là bộ truyện được tác giả kiếm hiệp gạo cội Cổ Long viết vào năm 1964, thời kỳ đầu trong sự nghiệp viết lách của ông.Thanh trường kiếm vỏ đen óng ánh được nắm chặt trong bàn tay trắng muốt, nhiều đường gân xanh rờn nổi lên cuồn cuộn, bộc lộ nội lực của kẻ cầm gươm và đồng thời cũng nói lên rằng giữa sóng biển muôn trùng dồn dập, người ấy bằng lòng bỏ tất cả những gì trên cõi đời này, chỉ trừ thanh trường kiếm ấy mà thôi!Đời kiếm khách không đối thủ tịch mịch hoang liêu vô cùng. Bạch y kiếm khách, một cao thủ Đông Doanh truy tầm sự tối cao võ học, khiêu chiến Trung Nguyên, gây trường máu đổ. Tử Y Hầu liều thân tiếp chiến, tuy thắng nhưng tử thương mà chết ...Cái hẹn bảy năm đành giao lại cho một thằng bé 13 tuổi ...Ánh kiếm lóe lòa, thây người gục đổ, hoa máu bay đầy trời ...Liệu 7 năm sau cánh buồm ngũ sắc Tử Y Hầu có còn căng gió mang hy vọng cùng danh dự về cho võ lâm Trung Thổ hay không?
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thượng Quan Hiểu Tinh | Linh dị | Hoàn thành
Hồn phách vô tri vô giác, quỷ sai lại nhìn không chớp mắt, thấy có điều ác đều đem từng tội ghi lại, sau đó trở lại trong điện, hồi báo cho phán quan. Phán quan liếm một cái vào bút phán quan rồi ở trên sổ sinh tử vẩy mực múa bút. Chốc lát sau, trình lên cho Diêm La Vương.Lúc này, Diêm La Vương ngồi trang nghiêm trên Diêm La điện trông càng thêm vẻ âm trầm khủng bố. Hai quỷ sai mặt không thay đổi đem hồn phách kia kéo đi. Leng keng leng keng, hướng tầng thứ sáu địa phủ Uổng Tử Thành mà đi. Ra cửa điện là một con đường đá xanh uốn lượn khúc chiết được bao phủ trong sương mù dày đặc. Bên đường thúy trúc, hoa hồng như ẩn như hiện, ngẫu nhiên nghe thấy nơi xa truyền đến một hồi thanh âm quỷ kêu khóc thê lương.Tiếng cười bén nhọn chói tai, hồn phách đi phía sau vẫn vô tri vô giác, tựa như một con chó nhỏ bị người dùng lực kéo đi, lảo đảo đi về trước. Thẳng đến một cửa thành gạch xanh, mới thả chậm cước bộ. Thành này cao vút trong mây, bên trên viết ba chữ lớn màu huyết hồng “Uổng Tử Thành”. Hai quỷ sai đi qua đại môn màu đỏ thẫm, một đường bay qua.Uổng Tử Thành như thường ngày rất náo nhiệt. Trên đường cửa hàng, gia trạch quỷ ảnh trùng trùng, các loại quỷ khóc sói gào, bóng trắng tung bay, một mảnh quỷ khí dày đặc.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Lục Dược | Ngôn tình | Hoàn thành
"Đồng Phục Cùng Áo Cưới" của tác giả Lục Dược kể về một cô nữ sinh mang tên Du Thanh Quỳ vừa chuyển đến ngôi trường mới Lục Trung để tiếp tục con đường học vấn của mình. Chỉ sau một ngày, cô đã trở thành tâm điểm chú ý của cả ngôi trường. Nếu phải chọn một hình ảnh để diễn tả cô, thì mặt trời là lựa chọn thích hợp nhất. Cô vừa xinh đẹp, lại còn có tính tình nết na, hiền lành. Cô tỏa sáng hệt như một ánh mặt trời thực thụ.Tuy nhiên, sau này cô mới biết, thích một người là tự biến mình trở thành một bông hoa hướng dương, luôn hướng về người mà mình yêu thương, luôn mãi ngóng trông theo ánh mặt trời của chính mình. Cô tình cờ gặp Thời Diệu vào thời điểm không ngờ nhất, thế nhưng người ấy lại trở thành người đồng hành cùng cô suốt quãng đường đời còn lại, cho đến khi đầu bạc răng long.Một ngày, trong phòng ngổn ngang mấy bức tranh, Thời Diệu đè cô lên giá vẽ, cắn tai cô rồi thì thầm: "Thật trùng hợp, cậu cũng là ánh mặt trời của mình." Ngay lúc ấy, cô biết rằng mình đã không thể thoát khỏi con người này được nữa. Từ ở sân trường cho đến ra ngoài xã hội, từ lúc mặc bộ đồ đồng phục học sinh đến lúc khoác lên mình chiếc váy cưới tinh khiết thật đẹp. Cậu là bạn, cũng là ánh mặt trời của mình.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Du Yến chính là dạng người thích đâm đầu vào chỗ chết. Cũng chính vì thế thời điểm kiếp trước cô đã đưa bản thân đặt chân vào ngõ cụt. Ai cũng bảo cô quá ư nghịch ngợm, thích chuốc họa vào thân, tự hại chính mình... Ờ, cũng có vẻ đúng đấy chứ nhỉ. Mình làm thì mình chịu thôi, sợ gì, khóc lóc gì đâu mà.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Kim Tịch Cố Niên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hôm Nào Sư Tôn Cũng Mất Trí Nhớ của tác giả Kim Tịch Cố Niên. Lúc này, các tiên quân mới nói với ta, khuyên ta không nên thu truyền nhân nữa, chẳng khác nào cống hiến nhân tài cho Ma Giới.Không ai hiểu nỗi lòng của ta:“Các ngươi không hiểu đâu, lão nhân cô đơn[1] như ta sống lâu rồi nên rất tịch mịch.”Vì vậy ta thu đồ đệ thứ ba.Đứa đồ đệ này có xuất thân khổ cực, nhưng một lòng hướng thiện[2], tuyệt không có tâm tư với Ma Đạo, ta rất rất vui mừng.Nhưng mà lòng nó cũng hướng về ta quá rồi đó, đêm nào cũng đứng trước cửa phòng ta nghiêm túc nói: “Sư tôn, con thích người.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hôm Nay Sư Tôn Cũng Gian Nan Cầu Sinh hay [Xuyên Sách] Trẫm Mỗi Ngày Đều Nghĩ Muốn Thoái Vị của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Đào Chi Yêu | Võng du | Hoàn thành
Một câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ lần bắ chuyện với nhau trên mạng. Nick tài khoản của Trình Tư Nam là Huyền Ngư và nick tài khoản của Kiều Sâm là Nam Hữu Kiều Mộc. Khi anh, Kiều Sâm vì một bức ảnh đẹp do chính cậu chụp mà làm quen và bắt chuyện với cậu. Dần dần mà họ nói chuyện với nhau như chẳng bao giờ có hồi kết, họ tâm sự với nhau mọi chuyện xảy ra với họ. Họ thật thà, họ trung thực, họ coi trọng tình nghĩa trên mạng. Mỗi người một màn hình, không cả biết mặt nhau, không biết thực chất cuộc sống ngoài đời kia của họ như thế nào, chỉ cần nghe họ kể, lời chân thành nhất. Có thể, đối với anh hay cậu, thì đối phương chính là người quen thân thiết trên mạng, là người mà cả hai tin tưởng nhất, vì dù sao nói ra mọi bí mật của mình cũng chẳng bị phơi bày, cứ thế mà chia sẻ nó cũng chỉ ở trong một lồng kín của viện bảo tàng riêng tư của hai người. Thực ra họ gặp nhau ở ngoài đời rồi, họ có biết xơ qua nhau mà thôi, nhưng mà họ vẫn chưa nhận ra đối phương chính là người hằng đêm nói chuyện tâm sự với mình. Và rồi họ quyết định gặp mặt nhau, hai người đàn ông, khi đã yêu nhau qua mạng, không biết gặp nhau ngoài đời sẽ thế nào. Và rồi họ ngỡ ngành, không thể có sự trùng hợp đến như thế. Và họ trải qua một cuộc tình yêu đầy dễ thương và ngọt ngào ở ngoài đời, tin nhắn qua mạng đã ít đi, nhưng họ dành thời gian ở bên nhau ở ngoài đời rồi thì cần gì dành suốt xuyên ngày nói chuyện với nhau nữa.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00