Khéo Dụ Nữ Tổng Giám Đốc

Đan Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành

Là người cha đơn thân nhưng sức hút của anh không vì đó mà ngừng lại, hàng tá cô gái chết bởi những lời nói ngọt ngào, gia thế hiển hách lại đẹp trai ngời ngời của Chung Ly Minh Khiết. Ai cũng có một đôi lần rung động, anh cũng thế thôi. Suốt ngày đi chọc con gái nhưng đến một ngày anh lại rung động trước cô và muốn tiến đến hôn nhân. Nhưng cô lại không đồng ý một cách dễ dàng như vậy.

4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký

Đương Mộc Đương Trạch | Ngôn tình | Hoàn thành

Diệp Ngưng Hoan tự nhận mình đã luyện tâm cứng như sắt da dày như tường, nhưng nghe âm thanh kia cách đó không xa truyền đến, nàng vẫn không khỏi đỏ mặt, nàng và Lâm Tịnh ngồi lặng lẽ nhìn nhau ở đông viện, tay cầm chén cũng cứng đờ. Khuôn mặt tươi cười của Lâm Tịnh càng tím ngắt, tiếng động càng lúc càng lớn, giọng nói cao thấp và tiếng nước chảy ở khe suối Trân Châu Tuyền trong vườn xen lẫn vào nhau, hơi có chút hương vị kinh tâm động phách. Lâm Tịnh xì một cái, thì thầm nói với Diệp Ngưng Hoan: “Tốt xấu gì cũng ở cùng một viện, cũng không biết đóng cửa sổ… Muốn thị uy hay sao?”Diệp Ngưng Hoan hớp trà, tóc dài đen nhánh được búi kiểu đoàn hoa kế. Tô điểm cho gương mặt đầy đặn của nàng là đôi mắt đen láy như nhìn thấu mọi vật, khóe môi hơi cong lên, cười như có như không. Vừa mới chuyển vào Tịnh Viên này buổi tối hôm kia, hôm nay lại nghe thấy chuyện này, thật khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười. Tịnh Viên là nơi ở của Đông Lâm Vương Sở Hạo bên ngoài Vũ Xương Môn, ban đầu là vương phủ tiền triều. Sau khi Tiên hoàng xưng đế thì khuếch trương sửa thành một viện lớn. Về sau lại ban cho ấu tử của mình là Đông Lâm Vương Sở Hạo. Nay nơi này đã thành chỗ hắn nuôi dưỡng mỹ nữ để tiêu khiển.

9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Lời Nói Đùa

LiLihu Thương | Ngược | Hoàn thành

Chỉ nói xong hơn nửa là bọn họ sẽ cười trộm, trong mắt còn lộ ra ý dâm dục. Thanh Nguyệt từ nhỏ lớn lên trong Tiên Nhạc Lâu, thật lòng mà nói thì, hiện tại hắn cũng không có gì bất mãn. Đã từng phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi, bây giờ mỗi ngày được đến đâu hay đến đấy, sau này chết trong êm đẹp là được. Tiêu Duệ Quân từng cười nhạo hắn mấy lần đã nói “Ngươi đúng là sinh ra đã vô tư.” Tiêu Duệ Quân là khách quen của Thanh Nguyệt, quen nhau đã lâu nhưng lại chưa từng chạm qua hắn. Nguyên nhân vì sao, trong lòng Thanh Nguyệt rất rõ ràng.Tiêu Duệ Quân xuất thân hiển hách, nhà có tiền có thế. Thanh Nguyệt đối với hắn, cùng lắm chỉ là một món đồ chơi xinh đẹp, lúc rảnh thì đem ra trêu đùa, nhưng cũng chán ghét hắn hạ tiện dơ bẩn. Hoàng hôn buông xuống, một ngày chấm dứt. Thanh Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn ra ngoài. Giả Vân nhìn thấy Thanh Nguyệt ra ngoài, trong lòng vui vẻ, vội vàng chạy đến giữ chặt tay hắn “Đã lâu chưa gặp, không biết hôm nay Thanh Nguyệt có thời gian cùng ta trò chuyện một chút không?”Thanh Nguyệt cười cười, rút tay mình ra “Giả công tử thật là biết nói đùa, được ngài coi trọng như vậy chẳng phải là phúc của ta sao? Chỉ là hôm nay thì không được.” Thanh Nguyệt dung mạo diễm lệ, khóe mắt khi cười khẽ nhếch, trông quyến rũ vô cùng.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Hai Cái Lỗ Tai Dựng Thẳng Lên

Vô Biên Khách | Dị giới | Hoàn thành

Đầu xuân đổ một trận mưa lớn, ẩm ướt kéo dài đến khi ánh mặt trời phá vỡ tầng mây âm u, vạn vật bắt đầu sinh sôi. Gió lạnh đem mầm cây nhỏ dưới đất thổi đến nghiêng ngả, sương mù bao phủ ngọn núi dần tan hết. Giữa khe núi, chỉ thấy một cái bóng trắng từ từ nhẹ nhàng đi ra. Bóng trắng đi thực chậm, dáng người mềm mại, nhưng lại đi đến ngã trái ngã phải, thất tha thất thiểu, giống như người uống rượu say mèm. Bỗng nhiên lại thấy y nhảy dựng lên, nhảy một cái, lại nhảy thêm một cái, thân hình lại linh hoạt nhẹ nhàn hơn nhiều so với đi đường, có thể thấy động tác này y làm thập phần quen thuộc.Bóng trắng kia lại nhảy đi, đến khi nhìn rõ, chính là một thân áo trắng như tuyết, răng trắng môi hồng, tóc đen mượt xõa tung phía sau, làn da trắng mịn non mềm, một đôi mắt hạnh trong suốt đầy nước, đuôi lông mày mang ý cười, cực kỳ đáng yêu, trong lúc nhất thời khó nhìn ra là nam hay nữ. Trải qua trăm năm tu luyện, chờ đến thời vận, Bạch Tế cuối cùng cũng hóa được thành người. Y sờ sờ tay chân của chính mình, trong chốt lát còn chưa thích ứng được từ bốn cái chân ngắn ngủn biến thành dáng vẻ này, đầu còn mơ mơ hồ hồ, người cũng phiêu phiêu, đi đường hai chân nhũn ra, cả người đều không có sức.

22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Khuy Thiên Chi Kính

Bất Từ Quy | Khoa huyễn | Hoàn thành

Lạc Mộ đi theo sau Hà công công, xuyên qua những hành lang thật dài tới tẩm cung của Cảnh Đế. Một khắc trước, y còn đang túc trực bên cạnh linh cữu của huynh trưởng trong phủ Quốc sư. Phụ thân và huynh trưởng của y, những người nhậm chức Quốc sư của Chu quốc, đều yểu mệnh. Từ trên xuống dưới Chu quốc đều tin rằng, trong tay gia tộc Lạc thị có kính Khuy Thiên, bảo hộ cho mấy trăm năm xã tắc của Chu quốc. Địa vị của gia tộc Lạc thị rất cao, giống như thần quan trên trời, ngay cả hoàng đế Chu quốc cũng phải được Quốc sư đại nhân thông qua mới có thể kế vị.Chỉ là, nhìn trộm ý trời dẫn đến tổn hại mệnh số, gia tộc Lạc thị qua các đời đều chỉ có duy nhất một hậu nhân, đều có số chết yểu, không thể sống đến răng long đầu bạc. Thiên phú bói toán càng cao, tuổi thọ càng ngắn. Phụ thân của Lạc Mộ là Lạc Chân, may mắn sinh được hai người con trai, huynh trưởng Lạc Tiêu nghiễm nhiên được bồi dưỡng để trở thành Quốc sư kế nhiệm. Thể chất Lạc Mộ yếu ớt từ nhỏ nhưng có linh căn, thích hợp để tu tiên, bị đưa đến tông môn học tập, với hi vọng tuổi thọ kéo dài và có thể duy trì huyết mạch.Trên thế gian này, ngoại trừ người phàm còn có người tu tiên. Bọn họ sống ở Linh Sơn Tiên Vực – nếu không có một người tu tiên khác dẫn đường thì không thể đi được tới đó. Người phàm có linh căn có thể tham gia vào cuộc tuyển chọn đệ tử hằng năm của các đại tông môn, bước lên con đường tu tiên. Người phàm không có linh căn... bị vây trong hồng trần thế tục bình thường, củi gạo mắm muối. Lạc Mộ rời kinh từ năm 5 tuổi, đi đến một vùng núi mờ ảo sương mù tu đạo. Năm 10 tuổi quay lại kinh đô đưa tang cho phụ thân. Bây giờ, y 15 tuổi, lại quay về kinh đô đưa tang cho vị huynh trưởng 22 tuổi.

3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Như Giấc Mộng Ban Đầu (Tự Mộng Sơ Giác)

Aspirinin | Ngược | Hoàn thành

Giang Yến và bạn trai quen nhau khoảng hai tháng, năm trước rốt cục chia tay. Buổi sáng hôm đó Giang Yến đang ngủ, rèm cửa sổ trong phòng ngủ không mở ra, Trương Giả Chi đưa lưng về phía cậu, nhẹ giọng nói: “A Yến anh muốn phấn đấu để tốt hơn.” Lại hỏi Giang Yến: “Em.. chừng nào thì chuẩn bị phấn đấu để tốt hơn.”Giang Yến mới vừa tỉnh lại có chút hoảng hốt, lập tức khẽ cười một cái, hai người bọn họ một người bệnh trầm cảm một người bị bệnh thần kinh, Trương Giả Chi còn nói muốn đi phấn đấu, để lại cậu một mình một người, Giang Yến cảm thấy có chút buồn cười.Cậu nói một câu: “Ồ.” Sau đó chui vào chăn vùi đầu ngủ tiếp. Trương Giả Chi kéo vali ra cửa, cuối cùng chỉ có một âm thanh vang lên “Cùm cụp” đóng cửa lại.Các bạn hỏi Giang Yến có yêu Trương Giả Chi nhiều không? Kỳ thực không có yêu, vì bên người không có ai nên cậu cảm thấy cô quạnh, cậu không quá yêu thích một ai. Bọn họ bên nhau là bất ngờ, Trương Giả Chi có bệnh trầm cảm, áp lực lớn nên thích sống mơ mơ màng màng, lôi kéo Giang Yến đi dạo. Giang Yến thì không nghĩ nhiều, thích có người ở bên cạnh nên theo Trương Giả Chi tìm đường chết. Bọn họ nắm tay cầm chai rượu ở trên cầu vượt gào thét, ôm đầu khóc rống, cuối cùng không có tình cảm gì cũng tự nhiên ở cùng một chỗ.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

[Ngôn Tình] Sở Sở

099 | Ngôn tình | Hoàn thành

Đêm, hơi lạnh. Mục Sở Sở cứ đứng yên lặng ở cửa phòng bệnh, vẻ mặt không buồn không vui. Trần Kính Đông đứng ở trước mặt cô, đôi mắt cực rét lạnh nhìn cô, mũi phát ra tiếng hừ lạnh khiến cho người ta sợ hãi: "Độc phụ này, cô biết rõ Liễu Liễu đã có thai, cô còn muốn đẩy cô ấy, cô có biết, cô đẩy cô ấy, cũng giết chết con của tôi..." Mục Sở Sở nghe xong chỉ khẽ cười một tiếng, chỉ là cười cực cứng nhắc, cười cực cô độc... Cô biết, Trần Kính Đông hận cô, không, là hận chết cô. Có lẽ y nằm mơ cũng muốn cô chết đi.Cô chiếm vị trí vốn nên thuộc về một người phụ nữ khác, người phụ nữ đó tên là Tần Liễu Liễu, Trần Kính Đông nói, đó là tình cảm chân thành của y. Tình cảm chân thành? Mục Sở Sở cảm thấy vô cùng nực cười, ở trong sơn động đó, Trần Kính Đông từng nói rõ, người y muốn kết hôn là cô. Nhưng mới qua bao lâu, cô ở trong lòng y, đã chẳng còn là gì nữa, chỉ là một độc phụ đê tiện, một sự tồn tại dư thừa.Có lẽ nụ cười của Mục Sở Sở quá mức châm chọc, bỗng nhiên gương mặt Trần Kính Đông cực kỳ khó coi, y như con sư tử nổi giận, xông tới nắm chặt cổ họng Mục Sở Sở. Nháy mắt, lưng cô dán lên vách tường, lạnh lẽo tận xương.

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Bên Trái

Đao Tri Đạo | Ngược | Hoàn thành

Trì Duẫn cảm thấy tay của mình khẽ run, nhưng vẫn yên lặng gật đầu, cố gắng mỉm cười. Cầm số đồ đạc không nhiều lắm trong tay, Trì Duẫn chần chừ trên bậc cửa vào một lát, ba chữ "Em đi đây" như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng anh vẫn không nói gì, hắn sẽ không quan tâm, cũng tựa như hắn chưa bao giờ quan tâm đến anh. Trì Duẫn không ồn ào không quấy nhiễu rời đi như vậy, Tiết Trích Dạ cũng chẳng mảy may ngạc nhiên, đây là thỏa thuận giữa hai người, hắn chấp nhận Trì Duẫn làm người yêu hắn, kì hạn là đến ngày Trì Mặc trở về.Tiết Trích Dạ tin tưởng bản thân là một người tình tốt, ít nhất không bao giờ keo kiệt về mặt vật chất, mặc dù Trì Duẫn chưa bao giờ đòi hòi gì ở hắn. Bờ môi khẽ thành nụ cười tàn khốc, Tiết Trích Dạ nhìn bóng hình Trì Duẫn cầm ô chậm rãi rời đi qua tấm cửa sổ sát đất, đánh cái tách. Cậu ta hẳn phải cảm ơn hắn, nếu không phải cậu là anh trai của Trì Mặc, thì sao hắn sẽ chạm được đến cậu ta? Tiết Trích Dạ, tổng tài Tiết thị, muốn chơi dạng người thì chả có, Trì Duẫn, chỉ là một người bình thường nhất thấp hèn nhất trong đó mà thôi. Tiết Trích Dạ uống một ngụm sâm panh, lạnh lùng bật ra tiếng cười. Nghe nói mẹ ruột Trì Duẫn là một ả gái điếm, con trai của gái điếm, quả nhiên chả khác là bao, đều thuộc loại dạng chận xin người khác đè mình cả thôi. 

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Ngộ Nhận

Tran Linh | Ngôn tình | Hoàn thành

Bệnh viện phụ sản Nhân Ái. Phòng cấp cứu vẫn một đèn sáng đỏ rực. Sở Nguyệt vào thời khắc đó như đi dạo qua một vòng âm phủ. Cô đau đến bất tỉnh nhân sự Người giúp việc lúc đưa cô đến bệnh viện thì gọi ngay cho Từ Mạc Phong. Nhưng anh đã tắt máy. Trải qua 4 tiếng đồng hồ trong phòng phẫu thuật. Sở Nguyệt cuối cùng cũng được đẩy ra. Sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy. Sở Nguyệt sinh non ở tuần thứ 24. Đứa bé quá yếu, hiện giờ đã được đưa vào lồng kính dưới chế độ chăm sóc đặc biệt4 tiếng sau thuốc mê đã hết tác dụng. Sở Nguyệt tỉnh lại, cô vô thức đưa tay sờ lên bụng. Cô nhận thấy bụng mình đã xẹp xuống. Con cô đâu rồi? Nó đâu rồi? Cô y tá đứng bên cạnh đang thay ống truyền nước biển, thấy cô đã tỉnh lại. Cô y tá liền mỉm cười " Cô tỉnh lại rồi " Sở Nguyệt không quan tâm đến thứ gì nữa. Nỗi đau dưới hạ thân bắt đầu truyền tới. Cô chỉ quan tâm con cô thôi " Con tôi đâu rồi? " Cô y tá cố ý trấn an cô" Cô đừng quá kích động, cơ thể cô vẫn còn yếu. Cô đã bị sinh non ở tuần thứ 24, đứa bé đang ở phòng chăm sóc đặc biệt " Sở Nguyệt thẫn thờ, cô sinh non sao? Trước đây cô có tìm hiểu, sinh non rất nguy hiểm. Đứa bé đa phần là chết, còn nếu may mắn sống sót cũng để lại di chứng. Sở Nguyệt đau lòng, nước mắt cứ thế trào ra. Cô nghẹn ngào hỏi cô y tá.

3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Nan Từ

Trương Đại Cát | Sắc | Hoàn thành

Không ai không biết tiếng vị trợ lý họ Điền có mặt mũi nhất bên cạnh Thiệu tổng. Thế nhưng không phải ai cũng biết Thiệu tổng phu nhân, cũng mang họ Điền. Thiệu phu nhân vất vả lắm mới ly hôn được, cứ tưởng từ chức luôn là sẽ chấm dứt mối quan hệ cũ. Đến phút cuối cùng mới phát hiện công việc này thế nhưng không cách nào từ.Thiệu tổng nói -------- ly hôn thì có thể, từ chức, không cửa! CP:  Thiệu Huy x Điền Điềm. (Ngu đần thâm tình ôn nhu tổng tài công x Ngoài lạnh trong ôn nhu si tình trợ lý thụ.) Trần Tư An x Thiệu Hàm. (Ôn nhu thâm tình minh tinh công x đáng yêu hoạt bát si tình diễn viên thụ.) Thẩm Thần x Chân Hân. (Ôn nhu ngốc nghếch minh tinh công x tạc mao si tình thụ). Ethan x Đường Thước. (Mặt dày vô sỉ mỹ công x ngạo kiểu tạc mao mỹ thụ).

20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Hiểu Lầm! Tôi Không Cố Ý Bỏ Trốn

Bạch Vân Đóa | Ngược | Hoàn thành

Hạ Thụ mắt trái có một nốt ruồi nhỏ, cúi đầu xuống điềm đạm đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn sạch sẽ lộ ra một chút oan ức, Nhâm Nghị nhìn đôi mắt của cậu, sau đó khẽ cười một tiếng, xoa xoa tóc của cậu: “Không đau, tiểu tử thúi.”Lông mày Hạ Thụ vẫn hơi nhíu lại không có buông ra, thần sắc thành kính mà nghiêm túc, ngón tay của cậu nhẵn nhụi, động tác xoa bóp của cậu như đang chế tác một mặt hàng mỹ nghệ tinh xảo. Nhâm Nghị nhìn mà trợn tròn mắt.Tiếng cửa mở vang lên, một cô gái trẻ đi vào, cô gái kia nhìn thấy động tác của hai người không một chút kinh ngạc, như tập mãi thành quen. Cô thản nhiên liếc mắt một cái, để ba lô trên lưng xuống, cột tóc đi về phía nhà bếp.

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Hóa Ra St. Paul Không Đau Thương

Loạn | Ngôn tình | Hoàn thành

Nhận được điện thoại của Lý Nhược Vân khi Loan Hoan đang trong một quán rượu ở thị trấn nhỏ sát biên giới Nga – Ukraine nghe hát uống rượu, chính xác mà nói, là Lý Nhược Vân gọi điện thoại cho anh trai cô, chẳng qua là lúc này, cũng không biết Lý Nhược Tư cùng bạn gái của anh ta đi nơi nào rồi, Lý Nhược Vân gào lên ở trong điện thoại: Cứu mạng. . .Hoan, cậu mau tới cứu tớ!Hiển nhiên, Lý Nhược Vân tiểu thư không sợ trời không sợ đất gặp phải chuyện phiền toái. Cô rời trấn nhỏ đi đến địa điểm Lý Nhược Vân chỉ định mất hơn một giờ đi xe, hơn một giờ sau, Loan Hoan liền nhìn thấy xe của Lý Nhược Vân. Vừa lúc màn đêm vừa buông xuống, sắc trời đen như mực hạ xuống làn tuyết trắng xoá, xe của Lý Nhược Vân dừng ở ven đường, trên mái xe đã có một lớp tuyết mỏng manh bao trùm. Nơi này hoang tàn vắng vẻ, rốt cuộc là Lý Nhược Vân lái xe đến nơi đây như thế nào? Loan Hoan có chút tò mò.

22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Gả Cho Góa Nam Nhân

Nhất Điểu Anh Minh | Ngôn tình | Hoàn thành

A Vi kiễng chân, với tay lấy khăn lau trên sào phơi giặt ướt, nhanh chóng chà lau thật kĩ đôi quang gánh cùng thùng dụng cụ một lượt, chuẩn bị cùng ông nội ra ngoài. Kiều gia cũng không có ruộng đất gì, Kiều lão đầu là một người thợ trám sứ, cả đời chỉ dựa vào chuyện đi hết đường ngang ngõ dọc trám chén đĩa mà làm kế sinh nhai. A Vi ngày ngày đi theo ông nội, động tác nhanh nhẹn ở một bên giúp đỡ lão nhân làm việc. Mấy năm nay các nông hộ cùng mấy nhà bần dân đều sống nghèo túng, chén đĩa bình thường có rơi vỡ cũng cẩn thận giữ lại mà nhờ người thợ sứ sửa chữa. Tuy không được như lúc còn nguyên nhưng dù sao tiền sửa một cái chén so ra cũng tiện nghi hơn rất nhiều so với tiền mua chén mới.Nắng sớm dìu dịu vờn qua gò má ửng hồng của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn ẩn một tầng mồ hôi mỏng, khoé miệng tươi cười vui vẻ, chọc người nhìn tới không thể không nghĩ đến quả mật đào mọng đỏ thơm ngọt. A Vi năm nay đã 18 thế mà nhìn qua cũng chỉ như tiểu cô nương 16, mềm mại xinh xắn, cho dù trên người chỉ là y phục vải bố đơn giản nhưng cũng không thể giấu đi tướng mạo dễ nhìn.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Căn Nhi - Tiểu Thanh Điềm

Tiểu Thanh Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành

Lão Tôn cầm tẩu hút thuốc, âm u nói. Thiếu niên trước mặt đã mười lăm tuổi, thân cao chân dài, gương mặt tuấn tú, tóc húi cua cắt ngắn sạch sẽ, làn da ngăm đen do phơi nắng trong núi cũng không che  được sự xuất chúng cùng ưu tú của hắn. Hắn không giống như một người có thể bị chôn vùi ở cái thôn nhỏ này, rõ ràng sớm muộn gì cũng có ngày bay lên bầu trời. Nhưng lúc trước lão Tôn mua hắn về chính là vì muốn có đứa con trai dưỡng già, để Tôn gia có Căn Nhi, đặt tên cho hắn là Diệu Tổ. Lúc này nhìn lại đứa con trai nuôi này, càng nhìn càng thấy có tiền đồ, trong lòng lão Tôn càng hụt hẫng, sợ nuôi dưỡng hắn một thời gian dài vô ích, trong lòng liền không yên ổn.Căn Nhi ở đây ý chỉ có người con trai để duy trì hương hỏa, theo tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ khi còn nhỏ hắn đã rất thông minh, học tập tốt, trước nay đều xếp thứ nhất. Nhưng trong núi không có ai học cao trung, hắn muốn học tập liền phải đến trấn trên. Diệu Tổ kiên trì muốn đi học để kiếm được nhiều tiền, giáo viên cùng hiệu trưởng cũng đều đến nhà khuyên nhủ, lão Tôn thầm nghĩ, chỉ sợ là ông ta không giữ được Diệu Tổ. Ông ta gảy gảy tẩu thuốc trên mặt đất, phun ra một ngụm đờm, dùng đế giày dẫm lên, nói ra lời nói đã suy nghĩ vài ngày để dụ dỗ.

11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Tiểu Tiên Nữ Của Lâm Ảnh Đế

Bán Tiệt Bạch Thái | Ngôn tình | Hoàn thành

Năm 19 tuổi, cô thi đại học, anh tự mình bay từ nước ngoài về, đêm đó, giới truyền thông tò mò tại sao Lâm ảnh đế không tham dự, ngày hôm sau liền có truyền thông chụp được, anh xách theo một chiếc valy màu hồng, đưa cô gái của anh đến trường đại học, gây ra bùng nổ tin tức. Năm cô 20 tuổi, trong nhà buộc anh kết hôn, anh nói phải chiếu cố cô cho tốt, vì thế từ chối rất nhiều thiên kim hào môn. Năm cô 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, anh dưỡng cô thành cô dâu của mình, anh là nam thần của vô số người nhưng lại là chồng của một mình cô.

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Ánh Sao Duy Nhất

Hồi Sênh | Ngôn tình | Hoàn thành

Chín năm trước, ở ngoài sân vận động, Giản Duy gặp Giang Ngật. Sau lần “gặp” đó, cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. “Em thích nghe anh hát bài ‘Đầy sao’.” “Được, có cơ hội giáp mặt sẽ hát cho em nghe.” Giang Ngật là thần tượng Giản Duy hâm mộ nhiều năm, cũng là người đàn ông khiến cuộc đời cô biết được cái gọi là “động lòng”. Chín năm sau, tại chốn cũ, cô tham dự concert của anh. Dưới bầu trời đầy sao, dưới ánh nhìn chăm chú của hàng vạn người, Giang Ngật thổ lộ với cô.“Anh yêu em, em chính là của anh.” “Em đã từng thấy qua ngân hà, nhưng chỉ yêu một vì sao là anh.” Giản Duy nghĩ tất cả đã quá viên mãn, anh lại làm cho cô tin rằng, mọi thứ còn có thể viên mãn hơn. Chuyện thầm mến thời thanh xuân của cô, cuối cùng cũng có kết cục hoàn mỹ.

18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Trao Anh Một Vì Sao

| Ngôn tình | Hoàn thành

Ninh Tiểu Tinh bắt đầu hối hận vì tham gia buổi họp lớp lần này. Kỳ nghỉ tết thanh minh, Ninh Tiểu Tinh trở về viếng mộ bố mẹ, vừa hay gặp lại người bạn cùng lớp cấp Ba tên Lý Thanh Vũ. Nhất thời “rơi não”, bị đối phương thuyết phục, Ninh Tiểu Tinh liền đồng ý tham gia buổi họp lớp. Buổi họp lớp chính thức là vào ngày mai, tối nay chỉ có mấy người hẹn nhau đi uống rượu, hát karaoke.Sau khi đến, Ninh Tiểu Tinh mới phát hiện ra, những người tham gia buổi tụ tập này, không cùng một thế giới với cô. Hồi còn đi học, Ninh Tiểu Tinh là kiểu học sinh cá biệt dễ thấy trong nhiều trường học: Không học hành nghiêm chỉnh, nhà có tiền, thành tích lẹt đẹt. Cũng may cô chỉ ham chơi chứ chưa bao giờ bắt nạt người khác, thế nên mới không bị nhiều người ghét.Ngoại trừ Thẩm Trầm. Suốt thời gian học cấp Ba của Ninh Tiểu Tinh, cô vẫn luôn theo đuổi Thẩm Trầm, kết quả cuối cùng, chỉ là vẻ mặt lạnh tanh của cậu. Sau này bố Ninh phá sản, từ một cô công chúa nổi bật, trong nháy mắt cô biến thành một đứa nghèo túng không có nổi tấm bằng tốt nghiệp Trung học, nhìn thấu thói đời nóng lạnh, nếm hết mọi sự buồn đau.

11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Chúa Đảo Xa

Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành

Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống nhờ tình yêu thương của họ hàng, hàng xóm. Chưa từng hiểu được ý nghĩa của hai chữ "cha mẹ", càng chưa từng được gọi hai tiếng này. Nhìn người ta có cha có mẹ, nàng  đương nhiên ghen tị đối kị. Nhưng từ khi nàng sinh ra đã đâu có mẹ có cha như bọn họ. Có ghen tị cũng đâu có làm được gì. Nhiều khi mong ước có được sự quan tâm của mẹ mỗi khi ốm nặng, sự đùm bọc bảo vệ của người cha mỗi khi bị bạn bè bắt nạt. Nhưng dường như ước mơ này đối với nàng quá xa vời, nó chính là một ngọn núi cao chót vót, còn nàng lại không thể đưa tay ra với lấy.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Touch Of Enchantment

Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành

Cô là đại tiểu thư của gia tộc phép thuật. Từ bé đã có khả năng thiên phú đối với phép thuật. Cô cũng đã được chọn là người kết thừ truyền thống của thế giới này từ khi lọt lòng mẹ. Vì đến đời của cô, ông cha đều nhận ra sức mạnh tiềm ẩn sâu trong con người cô đang dần dần được bộc phát mạnh mẽ mà ở các đời khác không thể bào có được.

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Hội Chợ Phù Hoa

William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành

Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?

13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55