Quỷ Phu Trời Cho

Diệp Lạc Giang Hồ | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quỷ Phu Trời Cho của tác giả Diệp Lạc Giang Hồ. Mười tám năm sau, Lâm Trường Tư một vị sinh viên bình thường, được Lâm Trang đến cửa cầu hôn, không thể không thực hiện lời hứa năm xưa, ký kết minh hôn với cái xác khô trăm năm……Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Ở Lãnh Cung Trồng Trọt hay Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống.

19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Hai Năm Sau Mang Con Đi Nhận Thân

Tuân Hòa | Sủng | Hoàn thành

Rốt cuộc Mẫn Tuế cũng trả lời lại một tin nhắn chốt hạ, đang muốn duỗi người một cái, tay mới vươn lên eo còn chưa giãn đã nghe thấy một tiếng bi bô “Bá ba”. Cu nhóc dậy rồi. Mẫn Tuế đứng dậy duỗi cái eo lười biếng chưa được kéo căng, đi đến bên giường đối mắt với một cu nhóc tầm khoảng hai tuổi. Gương mặt cu nhóc rất giống Mẫn Tuế, một đôi mắt xinh đẹp mở to tròn, vì mới vừa ngủ dậy nên vẫn có chút mơ màng. Nhìn thấy Mẫn Tuế bé con chủ động vươn đôi tay nho nhỏ muốn ôm ôm.Mẫn Tuế dứt khoát đá dép ra leo lên giường, ôm lấy cu nhóc, “Con trai dậy rồi à?” Mặc dù cu nhóc nghe không hiểu Mẫn Tuế đang nói gì nhưng reo lên một tiếng “A” như đáp lại lời. “Nhóc có đói không? Nhưng con có đói thì cũng hết cách, nhà mình hết sữa bột rồi, phải ra ngoài mua thôi.” Mẫn Tuế nói xong thì hơi ngừng lại, rồi thương lượng với cu nhóc, “Hay chúng ta không uống sữa bột nhé? Ăn chút cháo có được không? Dạo này vật giá lên cao, người ba nhỏ bé của con đây sắp không có tiền mua nổi sữa bột rồi.”Mẫn Tuế không có việc làm. Nói thế nào bây giờ nhỉ, nguồn thu nhập chính của cậu đều dựa vào nhận vẽ tranh, cậu đều nhận những loại rất đơn giản, loại đắt nhất cũng chỉ hơn tám trăm chưa đến chín trăm tệ. Hơn nữa không phải lúc nào cũng có đơn vẽ, một tháng nhận nhiều lắm được hai ba đơn, tổng lại chỉ có hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn cũng có nhận được năm sáu đơn, vậy tháng đó cũng kiếm được hơn bốn nghìn tệ, nhưng nếu không may mắn có khi còn chẳng nhận được đơn nào. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến đi tìm một công việc ổn định, nhưng mà trong nhà còn có một cu nhóc phải chăm bẵm nữa.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Bất Du, Không Thay Đổi

Tôn Ảm | Đam mỹ | Hoàn thành

Cái đêm mà Cảnh Doãn quyết định theo đuổi Khang Sùng ấy, y xuống tay ngoan độc, thắng thừng cắt luôn mái tóc dài vắt vẻo trên cổ thành cái đầu lủn củn mười phân. Y không ra chỗ thợ cắt tóc mà dùng luôn cây kéo thợ may ở hộc ngăn kéo, soi gương trong buồng tắm, phải một nhát, trái một nhát, cắt đến là sung sướng. Mẹ y Nguyễn Nghiên sáng sớm hôm sau mới phát hiện, sữa đậu nành mới mua bụp cái lênh láng trên thềm, mấy giọt còn bắn xa đến tận dép lê trong nhà. Tay bà xách bánh quẩy với túi ni lông lủng liểng, rít chói tai: “Chuyện giời gì thế này?!”“Đừng hét, đừng hét, mới sáng sớm mà.” Cảnh Doãn cầm cây lau nhà ra lau, hương sữa đậu nành thơm ngọt bồng bềnh trong hành lang. Lúc cây lau nhà hút no nước, y xách đi nhà vệ sinh, Nguyễn Nghiên lại rầy: “Đang yên đang lành cắt gì mà cắt hả!” Vặn nhỏ âm lượng hơn chút, bởi vì bà nghe thấy tiếng nhà họ Trần cách vách mở cửa, nên cố ép giọng xuống thấp, đầy mùi xem chuyện vui. “Lãnh đạo phê bình con.” “Định lừa mẹ anh đấy à?”“Không muốn nuôi nữa thì cắt phắt đi thôi.” Cảnh Doãn ra khỏi nhà vệ sinh, tay áo ngủ xắn cao để lộ cánh tay thon dài, đón bữa sáng từ tay Nguyễn Nghiên mang đến phòng bếp, làm bộ không muốn đả động gì đến chủ đề này nữa. Nguyễn Nghiên đành đi trũng nước rửa sạch dép lê, kiên quyết không tha y: “Tôi không tin. Thằng nhóc nhà anh chắc chắn là thất tình. Thất tình mới khác thường như vậy.”

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Nam Nhân Chân Thọt Tiệm Sủi Cảo

Hàng Bát Kiều | Đam mỹ | Hoàn thành

Nghiêm Khánh Sinh cố không lau mồ hôi, không lên tiếng, gật gật đầu. Ông chủ biết anh nghe thấy được, liền khoan thai trở về tiền thính, người què này không nói phương diện khác, làm việc thành thật ra sức, yên tâm cực kì. Nghiêm Khánh Sinh khi còn bé từng gặp tại nạn, trong nhà nghèo, không có tiền cho anh đi chữa trị, thành ra chân để lại tật, đi thì vẫn đi được, chạy thì chạy không được. Dần lâu hàng xóm láng giềng trẻ con quê nhà cũng bắt đầu gọi anh là người què, danh hiệu đó kết bạn với anh được ba mươi hai năm, tính cả năm nay, so với mẹ của anh sống chung với anh thời gian còn dài hơn.Mười một giờ ba phút, mấy trăm vỏ bánh sủi cảo chỉnh tề xếp ở một bên, Nghiêm Khánh Sinh đứng lên, đỡ bàn duỗi cánh tay dài lấy bao lô cũ của mình, quay người lại, bà chủ đang đứng ở cửa, bưng đĩa sủi cảo có tư có vị mà ăn. Anh buổi tối cũng ăn, trong nồi có vỏ bánh, có sủi cảo phá, nhân bánh còn sót trong nồi, anh uống năm chén lớn, nếm thử nhân bánh thịt bò ở ngoài. Sủi cảo phá: bánh bị vỡTổ chức sinh nhật có thức ăn mặn, còn là "Thịt cao cấp", anh đã thỏa mãn. Nghiêm Khánh Sinh chậm rãi hướng phía cửa quẹo qua đi. "Ai, ngươi đợi đã, tháng này tiền công cho ngươi." Bà chủ đặt cái đĩa, móc trong túi tiền ra. Sáu trăm đồng.

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Yêu Đương Không Bằng Theo Đuổi Thần Tượng

Dẫn Lộ Tinh | Đô thị | Hoàn thành

Vốn là một fanboy trung thành của Hạ ảnh đế thế nhưng có một ngày tiểu thịt tươi Chúc Lương Cơ lại muốn thoát phấn... Thế là cậu cùng với thần tượng lăn giường. “Tôi ngủ với anh là vì không muốn làm fan của anh nữa, thế mà anh lại muốn nói chuyện yêu đương với tôi.”Hạ Tê Xuyên ra mắt bảy năm, cậu làm fan của đối phương cũng hết bảy năm. Bạn tốt của cậu thật sự không nhìn được nữa, đưa cho cậu một lời khuyên “sâu sắc”: Đàn ông đều là sinh vật có mới nới cũ, mày ngủ với hắn một đêm, ngủ xong là có thể thoát fan. Sau khi ngủ xong, Chúc Lương Cơ phát hiện cậu ít nhiều đã bớt thích hắn, nhưng mà, thái độ của ảnh đế đối với cậu, so với dự đoán ban đầu hoàn · toàn · không · giống · nhau.

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Ngày Hôm Nay Cũng Không Bá Khí Trắc Lậu

Văn Tử Bảo Trứ Bạch Thái | Đam mỹ | Hoàn thành

Đêm qua Hải Đồ mất ngủ, ngồi trên giường cả buổi tối. Sáng sớm lúc 5 giờ, người đại diện Bảo An căn rất chuẩn mà gọi điện cho cậu. Câu đầu tiên chính là: "Thỏ thỏ, trạng thái ngày hôm nay thế nào?" Hải Đồ bảo chẳng ra làm sao hết. Người đại diện bị một câu này làm cho hết cả hồn, anh bèn hạ âm thanh xuống một mức, nhẹ giọng hỏi có chuyện gì xảy ra. "Tim đập nhanh hơn, đầu hơi choáng váng." Hải Đồ sờ ngực nói như thật, đây là hậu quả của việc thức trắng cả một đêm.Nghĩ đến đây,cậu nghĩ biết vậy chẳng làm, tối qua đáng lẽ không nên ngồi xem phim kinh dị mới phải. Nhưng đương nhiên là mạch não của Bảo An không chạy cùng hướng với Hải Đồ, nghe cậu nói vậy anh trái lại thấy yên lòng, an ủi: "Không vấn đề gì, người mới mà, ai cũng phải kinh qua một lần như vậy, chờ sau này cậu quen rồi sẽ ổn thôi." Nói xong anh lại căn dặn Hải Đồ một lượt những việc cần chú ý ở trường quay, nói thao thao bất tuyệt lại còn lộn xà lộn xộn, một câu mà lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.Đến khi cảm thấy không còn gì để nói nữa, Bảo An mới lưu luyến bảo Hải Đồ rằng: "Được rồi, cứ như vậy đi, ở trường quay nhớ phải kính trọng đàn anh, đối xử tốt với nhân viên công tác, có chuyện gì cậu cứ gọi cho anh, anh cúp máy đây, anh Trương của cậu bên kia có chút việc phải giải quyết."

14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Đám Cưới Hào Môn

Anh Vũ Tắm Trăng | Ngôn tình | Hoàn thành

Nam nữ trẻ tuổi yêu đương là một chuyện rất bình thường, rất đơn giản, nhất là vào thời đại học không cần tốn nhiều tiền, cũng là lứa tuổi khá đơn thuần. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bạn không phải “hot boy - hot girl”, người bạn theo đuổi cũng không phải “hot boy - hot girl“. Đơn giản là hai người bị đối phương thu hút, chứ không phải suy đoán thận trọng, tránh như rắn độc hay thú dữ, hai người phải trải qua nhiều kiểu thăm dò, tiếp xúc nhiều phương diện mới có thể tu thành chính quả.

117.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Vật Vong Ngã

Thủ Trưởng Tỉnh Tứ Xuyên | Xuyên không | Hoàn thành

Kim Thái Hanh muốn làm cái gì, tôi đều không muốn phản kháng. Nợ cậu nhiều lắm, nên tôi nhất định sẽ trả, cho dù là… Dùng thân thể… Tay cậu bỗng nhiên dừng ở bên hông của tôi, sau đó càng nắm càng chặt, tựa hồ tại phát tiết. “Phác Trí Mân cậu làm sao lại đê tiện như vậy!” Kim Thái Hanh đột nhiên quát, sau đó buông lỏng tôi ra. Đúng, tôi chính là đê tiện, tôi hiện tại đã đê tiện đến có thể mặc cậu đùa bỡn … Kim Thái Hanh chán ghét liếc tôi một cái, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon bên cạnh. Tôi tự giễu cười, không nhúc nhích. “Quỳ xuống.” Kim Thái Hanh dùng khẩu khí lạnh như băng ra lệnh cho tôi.Tôi sững sờ, cố nén nước mắt, quỳ xuống. Ở trong mắt cậu ấy, tôi chẳng là cái thá gì. Nếu như lúc trước tôi không có làm chuyện như vậy, cậu ấy cũng sẽ không như thế hận tôi… Tôi vẫn nhớ rõ ràng bộ dáng cậu xông vào lúc đó. Đối mặt tôi, cậu hai mắt phức tạp có chút không biết làm sao, cuối cùng, cậu rống lên một tiếng, hướng tôi la lên: “Phác Trí Mân cậu tại sao lại làm như vậy! Cậu nói đi! Cậu nói cho tôi nghe!” Hai mắt của cậu bên trong tất cả đều là nước mắt, tôi cũng muốn khóc, nhưng là lại không thể khóc.“Như những gì cậu nhìn thấy.” Tôi chỉ có thể lạnh lùng đáp lại. Cậu như là thú hoang mất khống chế, đem tôi gắt gao ôm lấy, kêu khóc tôi đang gạt cậu. Tôi cũng rất muốn nói cho cậu a… Thái Hanh… Toàn bộ chuyện này không phải là thật…

7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Những Ngày Lão Công Minh Hôn Bắt Tôi Đào Mộ

Kim Phỉ | Đô thị | Hoàn thành

Trên không trung bỗng nhiên lất phất mấy bông tuyết rơi xuống, đây là trận tuyết đầu mùa năm 2017. Lục Du vươn tay hứng lấy bông tuyết kia, bỗng nhiên thấy trên trời xuất hiện một tia chớp, tiếp theo là nghe cửa nhà ầm một tiếng. Lục Du sửng sốt, sau đó lập tức chạy ra mở cửa. Toàn bộ ngã tư đều mất điện, bốn phía vang lên âm thanh chửi mắng. Thế nhưng Lục Du bây giờ hoàn toàn không để ý đến mấy thứ đó.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Dân Quốc Bắt Quỷ Ký

Cung Thanh Hãn | Linh dị | Hoàn thành

Trên mặt y mang theo một nét tươi cười,trên má trái còn có một cái lúm đồng tiền,càng thêm đáng yêu, khuôn mặt mang theo vài phần tinh xảo tựa như bạch ngọc,vài sợi tóc nhẹ rơi xuống bên tai, quanh thân càng tỏa ra một loại khí chất vô hại. Duỗi tay vỗ vỗ con Kê Tiểu Lăng so với những con gà bình thường khác thân thể có chút lớn,Lâm Mạc mang theo nó đi vào đạo quán. Vị trí đạo quán nằm ở ngoại thành gần ngay Hâm Thành,chiếm một diện tích rất lớn phong cảnh cũng tự nhiên có nhiều nơi tú lệ,xinh đẹp,bên ngoài đạo quán còn có một ngọn cờ riêng biệt. Nhưng ở phạm vi này cũng chỉ xem là một ngôi nhà,bên trong đạo sĩ cũng chẳng nhiều tất nhiên hương khói cũng không hề tràn đầy.Nhắc đến Hâm Thành thì không thể không nhắc đến người giàu nhất nơi này Lâm gia,mấy năm nay không chỉ làm ăn, càng lúc càng tốt mà còn cùng đốc quân có quan hệ không tồi. Lâm lão gia là một người thật có phúc, tuy rằng thê tử đã sớm qua đời, nhưng mà lưu lại bên cạnh ba đại nhi tử mà Lâm Mạc chính là nhi tử nhỏ nhất tại Lâm gia. Y cũng chẳng phải là đạo sĩ, nhưng vào lúc mười mấy tuổi đã sinh hoạt tại đạo quán mãi cho đến bây giờ cũng sắp thành niên,vì thế ở tại đạo quán này mọi người điều gọi y là tiểu thiếu gia."A,Kê Tiểu Lăng ngươi đi chậm một chút." Một tiếng gọi lên, Lâm Mạc đi phía sau theo Kê Tiểu Lăng đang ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn tiểu Lăng tựa như chạy vọt vào trong viện chiến đấu với gà khác.

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Trò Chơi Chết Chóc

Tòng 0 | Linh dị | Hoàn thành

Dư Tô đã vô tình truy cập vào một ứng dụng kỳ lạ trên điện thoại và trong nháy mắt, cuộc sống nhàn tản buồn tẻ đầy bí bách của mình đã hoàn toàn thay đổi. Nhà nghỉ chỉ vào không ra, trò chơi trốn tìm chết chóc, sơn thôn tối tăm tàn ác, những cô gái bị nhốt kín trong tiệm làm đầu... Từng trò chơi khắc nghiệt, căng thẳng tới nín thở hóa ra đều liên kết với thế giới thực.

33.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Họa Phố

Tinh Nguyệt | Khoa huyễn | Hoàn thành

Sau này mỗi lần nhớ lại, Kha Tầm đều cảm giác ngày hôm đó bắt đầu từ lúc bước ra khỏi cửa, mọi thứ xung quanh cậu đều toát lên vẻ quỷ dị. Đầu tiên là khung cửa sổ tầng mười ba của hộ gia đình nào đó, cánh cửa sổ mở toang, hai tấm mành vải màu xám trắng treo lủng lẳng, từ dưới lầu nhìn lên thoạt trông như hai tấm trướng. Ngay lúc Kha Tầm ngước đầu nhìn lên, cậu phảng phất như thấy được trên cửa sổ đang có ai đó cũng đang đứng nhìn cậu, nhưng bởi vì góc độ nên cậu nhìn không rõ lắm.Toàn thân người nọ đều chìm trong bóng tối, chỉ có gương mặt xám trắng loáng thoáng ẩn hiện sau khung cửa sổ, trầm mặc bất động, phối hợp với khung cửa màu đen cùng hai tấm mành vải xám trắng, nhìn thật không khác gì một tấm di ảnh trắng đen. Tiếp theo đó là con chó poodle của chú Lý hàng xóm trong khu, cái giống loài nổi danh hự trời hự đất hự cả không khí, vậy mà lần này đụng phải Kha Tầm nó lại không giống mọi khi nhào lên ôm lấy chân cậu điên cuồng đóng cọc, mà lại dùng vẻ mặt của một tên cặn bã “vắt chanh bỏ vỏ” dửng dưng lướt ngang qua Kha Tầm, rồi ngay sau đó lại t*ng trùng tràn lên não lao về phía một con bully vóc dáng dữ tợn đang nằm ở phía xa xa.Sau đó, mọi thứ lại càng trở nên quỷ dị hơn. Tỷ như cậu ở lề đường quét mã một chiếc xe đạp công cộng, mới vừa tính choàng chân bước lên yên xe liền rụng ra, chỉ một milimet suýt soát nữa thôi là Kha Tầm đã xém trở thành người đàn ông đầu tiên trong lịch sử bị yên xe đạp “đâm đuýt”.

76.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Ly Sầu Hận

Soland | Đam mỹ | Hoàn thành

Cuộc phong ba này ước chừng khiến Mã Thừa Ân nghỉ ngơi trên giường hơn một tháng, đợi đến khi có thể đi lại bình thường, đã sắp đến cuối năm, trong phủ, ngoài phủ giăng đèn kết hoa náo nhiệt, trong phủ ngoại trừ lão quản gia còn có Tiểu Mai và Sài Hồ ngược lại khiến không khí ấm cúng lên rất nhiều, Sài Hồ tuy mạnh miệng nhưng cũng không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, cứng rắn một thời gian rốt cuộc cũng hết giận, tuy nói là không có hảo cảm với Mã Thừa Ân, nhưng dù sao cũng không còn ghét hắn như trước nữa.

10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tổng Giám Đốc Và Thư Kí: Ai Hơn Ai?

HThienDu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tổng Giám Đốc Và Thư Kí: Ai Hơn Ai? của tác giả HThienDu. Thục Nghi cầm trên tay chiếc điện thoại ấn phím gọi. Sau một lúc reo chuông thì đầu dây bên kia cũng có người bắt máy:"Alô em là Thục Nghi, chị là chị Giang phòng nhân sự tập đoàn Thượng Vũ  đúng không ạ?""Đúng rồi. Em là người phỏng vấn ứng tuyển vị trí thư kí của tổng giám đốc phải không?""Dạ đúng. Chị hẹn em lúc 11h15 đến nhưng em đến sớm. Và bảo vệ bảo là phải có thẻ mới vào được ạ. Bây giờ..."Thục Nghi chưa nói xong thì Giang bên đầu dây bên kia hiểu ra thì liền trả lời cắt ngang câu của cô:"À chị hiểu rồi. Em đứng đó chị sẽ xuống giải quyết.""Dạ."Bạn cũng đừng bỏ lỡ nhiều truyện cùng thể loại như: Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông Cuồng hoặc Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc.

18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Thư Ký Lâm, Tôi Thích Em

Nguyễn Phạm Quỳnh Giang | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thư Ký Lâm, Tôi Thích Em của tác giả Nguyễn Phạm Quỳnh Giang. Lâm Lạc lắc lắc ly sữa trong tay, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính trước mặt. Cô uống một ngụm sữa rồi tiện tay click vào e\-mail vừa nhận được. "Vân Diệm, A Ninh, mình trúng tuyển rồi." Lâm Lạc chạy ra khỏi phòng, túm lấy Chu Nhược Ninh đang ngồi trước bàn ăn, ôm lấy cô bạn nhỏ. "Tớ trúng tuyển rồi." "Khoan đã nào Lạc Lạc, cậu nói rõ ràng mình nghe nào.""Tớ qua kì phỏng vấn rồi, được vào Lục thị rồi." "Thật sao?" Chu Nhược Ninh ôm lấy Lâm Lạc, cùng chia sẻ chút niềm vui cũng như niềm hãnh diện của cô bạn thân mình. Vân Diệm ở ngoài về, nhìn thấy cảnh này chợt bật cười. "Vân Diệm, em được vào Lục thị rồi." Lâm Lạc vui mừng chạy đến chỗ anh, hớn hở khoe chiến tích như một đứa trẻ. Vân Diệm có chút ngỡ ngàng trước nụ cười tươi như nắng của cô, anh đáp lại bằng một nụ cười ấm áp. "Chúc mừng em." "Này, Lạc Lạc, cậu phải đãi bữa tối nay rồi." "Ok tình yêu, hai người đi chuẩn bị đi, mình về phòng thay quần áo." Lâm Lạc tung tăng chạy về phòng, Vân Diệm và Chu Nhược Ninh nhìn nhau lắc đầu. Cô gái này, thực may mắn mà. Tối đó Lâm Lạc apply vào trang web chính thức của Lục thị, xem sơ qua một lượt từ đầu đến cuối về lịch sử công ty, về các hướng phát triển và thành tựu. Cô tuy ít tuổi nhưng về phía nắm bắt khá tốt, lại thêm sự nhạy bén có được qua đợt thực tập cuối đại học, cô chắn hẳn sẽ đón nhận tốt công việc mới này. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chưởng Thượng Kiều và Độc Mẹ Quỷ Bảo.

7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Thư Ký Toàn Năng Của Đường Tổng

Đây là một bẹ Cải | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thư Ký Toàn Năng Của Đường Tổng của tác giả Đây là một bẹ Cải. Trong phòng bệnh tản ra mùi thuốc sát trùng nồng nặc, Lâm Nhã đưa tay sờ lên bụng mình, cảm giác đau đớn mệt mỏi bao trùm lấy thân thể. Con gái của cô còn chưa đầy ba tháng đã bị chính cha ruột ra tay giết hại... Trần Chính Hào, anh ta không phải con người nữa. Lâm Nhã tự hỏi bản thân vì sao lại ngu ngốc tin vào lời đường mật của tên đàn ông thối tha kia, sao có thể để tình yêu làm mờ mắt, để lúc này hối hận đã muộn màng. Ngay cả gia đình, bạn bè đều không quan tâm và phản bội cô, cuộc sống của cô trở nên thật vô nghĩa... Cửa phòng bất ngờ mở ra, Trần Chính Hào anh tuấn tiêu sái đi đến bên cạnh giường nhìn cô, ánh mắt vẫn tràn ngập yêu thương như thế, thậm chí còn có cả đau xót. “Nhã, tuy không giữ được đứa bé, nhưng sau này chúng ta vẫn có thể sinh thêm một đứa nữa, em đừng quá đau lòng.” Âm giọng trầm ấm ngọt ngào của anh lọt vào tai Lâm Nhã, cô chỉ thấy buồn cười. Trước kia cô rất thích chất giọng dịu dàng này, nhưng bây giờ lại thấy thật ghê tởm.Lâm Nhã thở sâu mấy hơi, gắng gượng ngồi dậy. Thấy cô hơi nhúc nhích, Trần Chính Hào vội đưa tay ra đỡ cô, nói: “Em muốn ngồi dậy làm gì? Người em hiện tại rất yếu có biết không?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân và Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma.

20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Thiên Linh Cái

Trương Thanh Thùy | Đô thị | Hoàn thành

Từ từ kéo hai bàn tay rời ra khỏi gương mặt tái mét vì sợ hãi của mình, Phê cứng hàm, cứng cả người, sát cây cột trói Hai Tưng chặt cứng, ba xác chết nữ không đầu trần truồng lồ lộ xếp hàng ngang sát bên. Phê nghe cổ họng đắng nghét. Phê cố kêu lên một tiếng để thoát ra khỏi cảm giác này - cảnh tượng này mà không thể! Phê muốn nhắm mắt lại cũng càng không.

2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Thư Kí Nha Hoàn Của Kiều Nhị Thiếu Gia

Mật Duyệt | Ngôn tình | Hoàn thành

“Triều đại pháp luật quy định, thiếp thì không thể trở thành thê tử (vợ)." Hắn ôm nàng càng chặt hơn, "Cho nên ta chưa từng muốn thu nàng làm thông phòng, bởi vì trong lòng ta, nàng chỉ có thể là vợ của ta." Không phải nha hoàn thông phòng, cũng không phải thiếp thất, chỉ có thể làm chính thê thôi. "Chàng ngốc, cưới nha hoàn làm vợ, chàng sẽ bị người cười cả đời cho xem." Phương Hàm không thể không cảm động, hắn thổ lộ so với lời tỏ tình đều thật xúc động. "Dù sao ta hiện nay cũng là Phò mã, em rể Hoàng Thương không phải sao?" Kiều Bách Dung cười đắc ý. "Dạ, dạ, Phò mã gia ngài thông minh nhất!" Phương Hàm buồn cười đưa tay muốn bóp mặt hắn, lại bị hắn bắt được, đưa tới bên miệng hôn. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn một thật lâu, đột nhiên cười nói: "Nhưng thiếp cũng thông minh quá chứ." "Hả?" "Thiếp thật sự yêu một nam nhân đối tốt với thiếp, sau đó lại gả cho Phò mã tốt, còn chưa đủ thông minh sao?" Nàng nghịch ngợm nháy mắt với hắn. Về những chuyện kiếp trước, tất cả ném xuống sông hết đi. "Quả thật rất thông minh." Kiều Bách Dung cười đồng ý, cũng cúi đầu hôn nàng. Phương Hàm nhu thuận nhắm mắt lại, đáp lại nhiệt tình của hắn. Nàng tin tưởng, công chúa cùng phò mã thông minh, dùng cơ trí của bọn họ giải quyết hết trở ngại trong tương lai, hạnh phúc như thế này mãi mãi.

3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Cưới Lâu Sẽ Hợp

Minh Khai Dạ Hợp | Ngôn tình | Hoàn thành

Có khi nào mở mắt dậy vào một ngày mới, bạn nhận được tin mình sắp có một cuộc hôn nhân thương mại không tình yêu, liệu bạn có chấp nhận hay không ? Đây không phải là thời đại phong kiến mà?

10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Ái Đích Thành Nhân Thức

Phao Phao Tuyết Nhi | Đam mỹ | Hoàn thành

Công bá đạo đòi chiếm lĩnh thụ làm của riêng, đối với người bên ngoài khi nhìn vào sẽ nghĩ công đối với thụ rất biết quan tâm chăm sóc. Nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi, chỉ có thụ mới hiểu chân chính con người của công đằng sau lớp mặt nạ kia. 

1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00