Tiện Nhân Xứng Cẩu Thiên Trường Địa Cửu

Khởi Ti Kê | Khoa huyễn | Hoàn thành

Đợi mãi một người mà không hay biết rằng người đó kỳ thực đang ở bên cạnh mình. Chẳng qua là linh hồn của họ ở trong một thân xác ta không thể ngờ tới, ví như ở trong một con chó không thể nói tiếng người thì làm sao ta biết được. Cảnh Hằng một lòng yêu Thẩm Dạ Triệt, người đã cùng cậu trải qua bảy năm vợ chồng. Nhưng thời gian dần qua cả hai xảy ra quá nhiều xích mích, Thẩm Dạ Triệt đề nghị chia tay, nhưng cậu tất nhiên sẽ không đồng ý, giam giữ Thẩm Dạ Triệt trong nhà. Thẩm Dạ Triệt vì cứu con chó Nicky của cậu khi nó lao ra đường liền hôn mê bất tỉnh, hồn lại nhập vào xác của con chó đó, lại tiếp tục ở bên cạnh cậu. Cảnh Hằng không hiểu vì sao con chó cậu vô cùng thương lại có thể năm lần bảy lượt bỏ nhà đi, đến lần thứ bảy tìm được nó cậu cũng bắt đầu nhận ra điều kỳ lạ. Điều kỳ lạ này may thay có thể giúp hóa giải được mối quan hệ giữa cậu và Thẩm Dạ Triệt và cũng tìm ra cách đưa Thẩm Dạ Triệt về lại thân xác của mình. Vợ chồng cãi nhau đầu giường, cuối giường lại làm hòa với nhau, điều này dễ hiểu thôi. Bảy năm nghĩa tình đâu phải nói buông là buông được. Mời các bạn cùng theo dõi. 

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52

Vong Xuyên

Trần Sắc | Khoa huyễn | Hoàn thành

Hắn đã sống ở dưới chân cầu đưa đò hằng ngày, cô đơn, quạnh hiu, và hắn cứ như thế nhìn cái người kia tìm kiếm, bị tổn thương sâu sắc. Người thì tìm đủ mọi phương, mọi kế để cố gắng lẫn tránh đi. Người thì bất chấp tất cả đau thương cũng chỉ để được gần gũi bên cạnh người mình thương. Còn hắn cứ lặng lẽ ngồi đợi dưới chân cầu ấy. Luôn theo dõi, luôn mang theo tâm tư mà suy nghĩ. Mấy ngàn năm chuyển kiếp luân hồi rồi. Quá khứ cứ đan xen để giờ đây phải ngồi một nơi để rơi lệ. Tình yêu của hắn đã từng khắc cốt ghi tâm đến bao nhiêu, chuyện tình vạn kiếp cũng không thể quên được, một người tìm, một người tránh, để rồi khi tất cả như làn khói hóa thành mây, theo thời gian quý báu biến đi mất thì. Tình yêu cũng trở thành chấp niệm đau thương. Cho người ở lại, cho người ra đi. Nhưng tình yêu vốn là một cái gì đó rất mãnh liệt, cho dù bị xua đuổi bao nhiêu cũng không thể biến mất được. Cũng chỉ có thể đau đớn mà đeo bám người mình yêu thương.

6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53

Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của Ngươi

Hậu Nương Mễ Mễ Nhãn | Khoa huyễn | Hoàn thành

Nếu được làm lại từ đầu liệu bản thân có lựa chọn yêu người đã từng làm mình tổn thương hay không? Nếu tình yêu đó sâu đậm, hắn là bản thân sẽ lựa chọn yêu, chỉ là yêu theo một cách khác, để bản thân đừng thêm một lần nữa tổn thương. Vì sự phản bội của thần thực tử và thần sáng mà Harry không đủ sức đối kháng với đũa thần trong tay Voldemort, vì hắn ta rất mạnh, xưa nay khó có ai mà đánh lại hắn. Harry lùi dần về phía sau, chạm phải chiếc đồng hồ pha lê, chiếc đồng hồ vỡ tung, Harry biến mất. Đó là khi cậu xuyên không về quá khứ, trước khi mọi việc bắt đầu. Một lần nữa chuyện xưa lặp lại, Harry gặp Voldemort, giống như trong quá khứ. Trước đây cậu đã từng thất bại trước  Voldemort, khiến cho hắn có cơ hội giết hại người khác. Lần này Harry đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, cậu sẽ làm gì để khống chế Voldemort đây? Sự thay đổi về thời gian này đã kéo theo sự thay đổi về mặt tình cảm của  Voldemort và Harry, khoảnh khắc Voldemort nhận ra Harry có phép thuật kì lạ, lại như cảm nhận được Harry sẽ biến mất, hắn có chút sợ hãi, chính hắn không hiểu vì sao bản thân lại không Harry rời đi. Trọng sinh về quá khứ, Harry cũng có nhiều sự lo sợ, nhưng đã biết trước sự tình, ắt sẽ có hướng giải quyết, còn về tình cảm đều phải phụ thuộc vào cảm xúc của hai người họ. Mời các bạn cùng theo dõi. 

54.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53

Tùy Thân Không Gian Ở Thế Giới Ma Pháp

Dung Ý | Khoa huyễn | Hoàn thành

Tịch dương lặn về phía tây, ở một góc sáng sủa của 1 căn phòng u ám, 1 tiểu nam hài trên mặt dính đầy vết máu chậm rãi mở mắt, đáy mắt lộ vẻ mê mang lại hoang mang. Cậu nâng bàn tay lên trước mắt quan sát, lại nắm tay thành quyền mà huơ huơ nghiên cứu, cuối cùng 1 quyền tự tay đánh lên khuôn mặt thũng xanh của mình, mặt mũi nhăn thành 1 đoàn. Lâm Hoài không nghĩ tới chính mình có thể tỉnh lại, cậu rõ ràng nhớ mình đi máy bay gặp dòng chảy xiết, thân máy bay kịch liệt rung động rồi phát sinh nổ mạnh, chẳng lẽ chính là 1 hồi nằm mơ?

15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53

[ABO]– Kẹo Vải (Lệ Chi Đường ABO)

Sở Tử Giới | Khoa huyễn | Hoàn thành

Dẫn dắt ngàn vạn loài chim, Phượng Hoàng bay lượn trên bầu trời, vượt qua Trường An, đằng sau là biển mây rực lửa...Kim Sí Đại Bằng đậu trên đỉnh cung Hưng Khánh, dõi mắt nhìn hết thảy phồn hoa. Mọi thứ như tĩnh lặng, trầm xuống. Lý Cảnh Lung mang thân thể thương tích chất chồng, trong tay phóng ra một tia sáng rực rỡ, cố gắng tiếp cận Hồng Tuấn. “Sinh giả… vị quá khách…” Thanh âm trầm thấp của hắn vang vọng thế gian, trong khoảnh khắc sương mù đen bao trùm cả thiên địa bị ánh sáng kia đẩy lùi.“Tử giả vị… quy nhân.” Ánh sáng kia là mặt trời rực lửa chiếu rọi thiên địa, là những vì tinh tú lấp lánh giữa trời đêm, là một ngọn đèn không bao giờ tắt khai phá từng mảng tăm tối của thế giới này. “Thiên địa nhất… nghịch lữ, đồng bi vạn cổ… trần.” (1) Lý Cảnh Lung nhắm hai mắt lại, một tay đặt lên trán Hồng Tuấn. Một đạo bạch quang tỏa ra, bao trùm chiến trường thi sơn huyết hải. Ở kia trong ánh sáng của ngọn đèn nhỏ, Bình Khang trong xa hoa truỵ lạc, Khu ma tư dưới cây ngô đồng trong ánh nắng ngày hè, bầu trời nơi tái ngoại mù mịt bão cát cùng tuyết bay, tiếng ca của A Thái trong trẻo như tiếng suối, Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa đi hái lá cây buổi sớm, Cừu Vĩnh Tư múa bút như bay, mọi thứ bỗng chốc hóa thành một bài thơ bất hủ của Lý Bạch.Ngũ Lăng niên thiếu Kim thị đông. Ngân yên bạch mã độ xuân phong. Lạc hoa đạp tận du hà xứ? Tiếu nhập hồ cơ tửu tứ trung. (Chàng thiếu niên Ngũ Lăng phía đông chợ Kim). Cưỡi ngựa trắng yên bạc lướt qua gió xuân Giẫm nát hết hoa, đi đâu chơi đây? Vừa cười vừa bước vào quán rượu

3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53

Giang Lạp (Sống Lại)

Hắc Sắc Địa Bản | Khoa huyễn | Hoàn thành

Nhìn hai người vừa đi vừa cãi ầm ĩ, Giang Lạp mỉm cười. Lại trở về bàn tiếp túc xử lý đống sổ sách. Ngay mai thu xếp về Vu Địa Bảo, nên xử lý đống việc này không thể để chậm trễ được. Còn Biệt nhị công tử thì y vẫn lên kế hoạch về lại Vu Địa Bảo thì tiếp tục… khụ, là yêu thương hắn thật nhiều. Không vội. Nghĩ đến Biệt Phong Khởi, Giang Lạp không khỏi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn từng ngồi trên cao, kiêu căng tự phụ, cũng từng bị rơi xuống phàm trần mang đầy oán hận. Hắn từng nóng vội tham lam với quyền thế công danh, cũng từng yêu hận tình cừu che mờ đôi mắt. Từng sung sướng và từng tuyệt vọng khổ đau. Giữa các loại tư vị cay đắng ngọt bùi không đủ nói cho người ngoài biết. Nhưng mà mây đen tản dần, bốn mùa rõ rệt, rảnh rỗi lại ngắm gió mây nhè nhẹ, thưởng thức hoa nở rồi tàn, sao lại không phải là một lại cảnh giới chứ?

12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54

Xuyên Thành Mèo Của Thủ Phú Giàu Nhất

Đồ Nương Như Tề | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mèo Của Thủ Phú Giàu Nhất của tác giả Đồ Nương Như Tề. "Chính nó." Đàm Nhiên nâng đầu mèo của mình lên, cố gắng ngó người vừa mới đi tới. Nhưng bởi vì quá nhỏ, nhóc cố gắng hết cỡ cũng chỉ có thể nhìn được tới quần của người trước mặt. Đàm Nhiên nuốt thức ăn mèo, sau đó dùng bốn vuốt bé bé xinh xinh của mình chầm chậm bước tới, hết sức cố gắng mà nhìn coi chủ nhân của chiếc quần là ai.Ai ngờ, chủ nhân của chiếc quần ngồi xổm xuống. Một gương mặt cực kì đẹp trai đập vào mắt mèo tròn xoe. Mắt mèo của Đàm Nhiên trợn trừng. Anh... anh ta là... "Hế lô nhóc, anh chính là chủ nhân mới của nhóc đó. Anh tên là Văn Chi Vọng." Văn Chi Vọng vươn tay, hết sức tỏ ra thân thiện mà nắm chân trước của nhóc mèo trước mặt. Ngồi xổm trước mặt cậu là một con mèo Ragdoll. Bé mèo này toàn thân trắng muốt, chỉ có tai và đuôi là màu xám.Chóp mũi của nó hồng hồng, đôi mắt to tròn, nhìn rất là ngây thơ và đáng yêu. Văn Chi Vọng theo bản năng mà bóp bóp chân mèo. Chân mèo mềm mềm, ấm ấm. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tổng Mạn: Cùng Miêu Nương Không Đơn Giản Thường Ngày và Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ.

3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Thôn Phệ Tinh Không

Ngã Cật Tây Hồng Thị | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thôn Phệ Tinh Không full (đã hoàn thành) của tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị. La Phong, một thiếu niên xuất thân từ một gia đình bình dân như bao gia đình bình dân khác giữa hàng tỉ con người trên quả địa cầu này. Tuy nhiên, thời thế đổi thay, một loại virus lạ xuất hiện và làm thay đổi toàn bộ diện mạo trái đất cũng như vận mệnh toàn nhân loại. Hàng loạt ma thú biến dị ra đời, trở nên hung hãn và đáng sợ hơn bao giờ hết. Chúng bằng vào số lượng khổng lồ xuất hiện ở khắp nơi, từ mặt đất cho tới đại dương, tấn công vào thế giới loài người, gây nên những cuộc chiến tranh đẫm máu và ác liệt đã đẩy con người vào tình thế bắt buộc phải tiến hóa để trở nên mạnh hơn và tiến bộ khoa học kỹ thuật cao cấp hơn để đẩy lui bọn quái thú đang ngày càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết ...Quay về với nhân vật chính, La Phong cũng như bao người cùng lứa, mang trong mình những ước mơ, hoài bão lớn lao với ý chí, niềm đam mê mãnh liệt để vươn tới đỉnh cao trong cuộc sống và rồi do những xui rủi của số phận và tạo ngộ của lịch sử mà chàng trai đã mang đến những kỳ tích cho nhân loại ... Bên cạnh đó còn có những truyện cũng vô cùng hấp dẫn khác như Cửu Đỉnh Ký hay Bàn Long cũng vô cùng hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ.

297.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Thu Nguyệt

Nhân Hải Trung | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm bận mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này. Trong cái sát na nhỏ bé của thời gian quy định cả đời người, nàng đã gặp sư phụ. Chàng là người thầy người cha nuôi nàng khôn lớn, dạy nàng biết đọc biết viết, biết yêu thương lương thiện hiền lành. Chàng cho nàng hết thảy ấm áp, bảo bọc bao dung. Nàng là mảnh ngọc khiết, mảnh ngọc thần sáng hơn cả ánh trăng, Nguyệt Nguyệt, ngọc truyền quốc, mất ngọc là mất quốc, mất nàng sinh mệnh cũng chẳng còn.Nàng, là chàng nhặt về nuôi từ nhỏ, lấy danh phận sư đồ ! Tuổi thơ của nàng, rất đẹp! Nàng sống trong sự yêu thương, bảo bọc và đầy bao dung của chàng! Một đứa trẻ phải chăm sóc cho một đứa trẻ, là chuyện cỡ nào khó khăn, vất vả, nhưng chàng làm được, mà còn làm rất tốt! Chàng không những nuôi nàng lớn khôn, mà còn dạy dỗ nàng thành một cô gái tuyệt vời, biết yêu thương, trân trọng người khác! Năm nàng 8 tuổi, chàng rời núi tòng quân theo ý nguyện của cha mình! Chàng hứa chàng sẽ về thăm nàng, nhưng lời hứa ấy kéo dài những 8 năm!

18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ

Uyển Nhược Du Long | Khoa huyễn | Hoàn thành

Sau khi quả trứng xui xẻo số 1 – Quý Thung tỉnh lại, Trì Hử liền dẫn theo mèo Dao Quang và quả trứng xui xẻo số 2 – Úc Hạo, tới nhà họ Úc ở thủ đô. Có mèo ngoài hành tinh sở hữu năng lực phục hồi ở đây, bệnh của bác cả Úc Tái Chu và đôi chân què của Úc nhị thiếu đều khôi phục một cách nhanh chóng. Theo lời thỉnh cầu của Úc Hạo, Trì Hử lại ôm mèo Dao Quang đến nhà họ Thích một chuyến, ghé thăm quả trứng xui xẻo số 3 mới được Dao Quang bệ hạ khâm điểm – Thích Cẩm Ninh, Thích nhị thiếu – đang nằm bẹp trên giường và rất có khả năng cứ nằm như thế mãi.

20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song

Tây Tây Đặc | Khoa huyễn | Hoàn thành

Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt. Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước.Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau.Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước.

20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

[Tử Bất Ngữ] Ban Biên Tập Đêm Khuya

Thảo Đăng Đại Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành

[Tử bất ngữ] là một tạp chí chuyên về đề tài kinh dị, những câu chuyện hư hư thật thật, tuy mơ hồ nhưng lại khiến người đọc lạnh gáy. Từ khi hợp tác với [Tử bất ngữ], An Dạ lúc nào cũng đau đầu về chuyện tìm đề tài cho tác phẩm. Biên tập mới đến, Bạch Hành, lại là người cứng mềm đều không ăn, khiến cho mấy chiêu bài trốn deadline của cô đều không có đất dụng võ. Quá đáng hơn cả, cô muốn đi thực tế lấy tư liệu cho truyện, anh ta cũng một mực đi theo giám sát. An Dạ ôm tâm trạng hậm hực xách ba lô lên và đi, chỉ không biết rằng, chuyến đi này sẽ kéo cả cô và anh chàng tổng biên đẹp trai vào những vòng lặp kì bí không có điểm dừng. Nơi An Dạ đặt chân đến đầu tiên là một căn hộ chung cư cũ kĩ, người từng sống ở đây đều chết trong những vụ thảm án kì lạ. Đây cũng là nơi cô lấy cảm hứng để đặt bút viết những chương đầu tiên trong "Khe hở"."Cho dù tôi không mở mắt ra nhìn, cũng biết cô ta có mặt khắp nơi. Có lẽ cô ta đang vươn hai ngón tay trắng xanh, đốt tay nhỏ dài, giống như hai chiếc đũa trúc bám vào khoảng giữa vách tường và mặt bên ngăn tủ. Trong khe hở kia, một đôi tay đang từ từ vươn ra, toàn bộ thân mình đều chậm rãi chui ra từ cái khe chật hẹp đó, từng chút một.

22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Âm Dương Nhãn

Thanh Loan Cửu Tiêu | Khoa huyễn | Hoàn thành

Mây đen dần dần bao phủ khắp bầu trời thành phố A, thành phố không bao giờ ngủ, ánh đèn đường sáng ngời hệt như mạng nhện dọc theo các con đường từ trung tâm sầm suất kéo dài ra xung quanh, từ từ len lỏi đến vùng ngoại thành. Tia chớp lóe sáng trên tầng mây, tiếp theo đó là ầm một tiếng thật lớn.Mưa to như trút nước. Rạng sáng bốn năm giờ, bên cạnh khu nhà cũ an tĩnh, mọi người đều đang say giấc. Màn mưa dày đặc che chắn đi ánh đèn đường lờ mờ đồng thời xối ước những tòa kiến trúc cũ kĩ cùng những tấm biển quảng cáo.Tiếng mưa ào ào cùng âm thanh giọt nước đập vào cửa sổ đôm đốm quấy nhiễu giấc mộng đẹp của mọi người. Những người đang say ngủ trong tiểu khu không khỏi trở mình, lầm bầm vài tiếng rồi nhắm mắt ngủ tiếp, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu cứu cùng than khóc xen lẫn trong tiếng mưa.

18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Họa Phố

Tinh Nguyệt | Khoa huyễn | Hoàn thành

Sau này mỗi lần nhớ lại, Kha Tầm đều cảm giác ngày hôm đó bắt đầu từ lúc bước ra khỏi cửa, mọi thứ xung quanh cậu đều toát lên vẻ quỷ dị. Đầu tiên là khung cửa sổ tầng mười ba của hộ gia đình nào đó, cánh cửa sổ mở toang, hai tấm mành vải màu xám trắng treo lủng lẳng, từ dưới lầu nhìn lên thoạt trông như hai tấm trướng. Ngay lúc Kha Tầm ngước đầu nhìn lên, cậu phảng phất như thấy được trên cửa sổ đang có ai đó cũng đang đứng nhìn cậu, nhưng bởi vì góc độ nên cậu nhìn không rõ lắm.Toàn thân người nọ đều chìm trong bóng tối, chỉ có gương mặt xám trắng loáng thoáng ẩn hiện sau khung cửa sổ, trầm mặc bất động, phối hợp với khung cửa màu đen cùng hai tấm mành vải xám trắng, nhìn thật không khác gì một tấm di ảnh trắng đen. Tiếp theo đó là con chó poodle của chú Lý hàng xóm trong khu, cái giống loài nổi danh hự trời hự đất hự cả không khí, vậy mà lần này đụng phải Kha Tầm nó lại không giống mọi khi nhào lên ôm lấy chân cậu điên cuồng đóng cọc, mà lại dùng vẻ mặt của một tên cặn bã “vắt chanh bỏ vỏ” dửng dưng lướt ngang qua Kha Tầm, rồi ngay sau đó lại t*ng trùng tràn lên não lao về phía một con bully vóc dáng dữ tợn đang nằm ở phía xa xa.Sau đó, mọi thứ lại càng trở nên quỷ dị hơn. Tỷ như cậu ở lề đường quét mã một chiếc xe đạp công cộng, mới vừa tính choàng chân bước lên yên xe liền rụng ra, chỉ một milimet suýt soát nữa thôi là Kha Tầm đã xém trở thành người đàn ông đầu tiên trong lịch sử bị yên xe đạp “đâm đuýt”.

76.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Hôm Nào Sư Tôn Cũng Mất Trí Nhớ

Kim Tịch Cố Niên | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hôm Nào Sư Tôn Cũng Mất Trí Nhớ của tác giả Kim Tịch Cố Niên. Lúc này, các tiên quân mới nói với ta, khuyên ta không nên thu truyền nhân nữa, chẳng khác nào cống hiến nhân tài cho Ma Giới.Không ai hiểu nỗi lòng của ta:“Các ngươi không hiểu đâu, lão nhân cô đơn[1] như ta sống lâu rồi nên rất tịch mịch.”Vì vậy ta thu đồ đệ thứ ba.Đứa đồ đệ này có xuất thân khổ cực, nhưng một lòng hướng thiện[2], tuyệt không có tâm tư với Ma Đạo, ta rất rất vui mừng.Nhưng mà lòng nó cũng hướng về ta quá rồi đó, đêm nào cũng đứng trước cửa phòng ta nghiêm túc nói: “Sư tôn, con thích người.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hôm Nay Sư Tôn Cũng Gian Nan Cầu Sinh hay [Xuyên Sách] Trẫm Mỗi Ngày Đều Nghĩ Muốn Thoái Vị của cùng tác giả.

1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Đồng Tiền Tham Khế

Mộc Tô Lý | Khoa huyễn | Hoàn thành

Mùa hạ năm Thiên Hi thứ hai mươi ba, có rồng rơi xuống huyện Hoa Mông tỉnh Quảng Đông, thân mình cao ngất, dài đến vài chục trượng, bị lưới trói chặt, da thịt rạn nứt, không thấy xương sống ở lưng. Quan dân định kéo nhau đến xem thì trời đổ mưa to tầm tã, sóng biển dâng lên, cuốn rồng vào biển, không thấy tung tích.

20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:04

Tương Tư Ác Quỷ

Hắc Khiết Minh | Khoa huyễn | Hoàn thành

Tương tư… Bầu trời xám ngắt. Cơn mưa phùn dày đặc rơi từng giọt tí tách xuống mặt đất. Cây cỏ trên gò đất phía bên trái sườn núi được tưới nước mưa trở nên xanh tốt mơn mởn. Nơi đây có đồng hoa cải dầu kéo dài, mênh mông bát ngát. Trong mưa gió lạnh lẽo, một bóng người con gái yếu ớt đi ra từ giữa đồng hoa, vẻ mặt nàng thất thần, ánh mắt trống rỗng. Mưa không ngừng rơi, ấy vậy mà nàng vẫn bước từng bước chậm rãi đi trong màn mưa.Tóc và y phục nàng ướt đẫm, nhưng nước mưa cũng không thể gột sạch vết máu loang lổ kinh hãi ở trên người. Tay phải nàng nắm chặt con dao găm – Là một con dao cổ được đúc từ đồng thau. Máu đỏ tươi từ trên vai thấm qua xương ngực và kéo dài xuống dưới cánh tay, theo ống tay áo của nàng chảy xuống chuôi dao, lướt qua phần chạm khắc trên chuôi, cuối cùng, từng giọt máu tí tách rơi từ mũi dao xuống.Nàng tiếp tục đi về một phương hướng duy nhất. Mưa phùn giăng mờ ảo, ở đồng hoa cải dầu nơi ngoại ô cách xa dấu chân người này chỉ có một mình nàng bước lẻ loi. Rốt cuộc còn phải lặp lại chuyện này bao nhiêu lần nữa? Còn bao nhiêu lần nữa lòng nàng mới không đau? Còn bao nhiêu lần nữa nàng mới được giải thoát? Còn bao nhiêu lần nữa…. Thoát khỏi suy nghĩ, nàng phát hiện mình đã đứng ở đó từ lâu, ở nơi bắt đầu mọi chuyện.

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14

Tình Yêu Ràng Buộc

Cao Sổ Chân Đích Hảo Nan Học | Khoa huyễn | Hoàn thành

Hai năm, chỉ mới hai năm thôi nhưng đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra... Người yêu phản bội, mẹ chết, cha ruột tự sát không thành, sau đó ông biến mất. Quá nhiều quá nhiều chuyện...Trong phòng tắm, Từ Tư Triết cứ đứng như thế, mặc cho dòng nước ấm chảy xuôi theo người, cứ thế mà nghĩ về những chuyện vừa hỗn loạn vừa hoang đường. Anh theo đuổi, Quan Dực chấp nhận, người khác chúc phúc.Anh cứ ngỡ hai năm qua mình chạy tới nơi hoang vắng là có thể rời xa những chuyện, những kẻ tăm tối ghê tởm ấy, nào ngờ sự thật lại vả vào mặt anh một cái, khiến cho anh hoa cả mắt, choáng cả đầu. Nào có dễ dàng như vậy. Alpha phẫn nộ cắn chặt hàm răng, dường như chưa nguôi giận, anh giơ tay đấm mạnh lên tường một cú. Quan Dực phía sau nhìn thấy hành động của anh, bị một tiếng vang nặng nề khiến cho hoảng sợ đến run cả người, mặt mũi cậu tái nhợt, ấy vậy mà vẫn quyết tâm đi về phía phòng tắm.Từ Tư Triết đắm chìm trong thế giới của mình nên không nhận ra omega đang tiến tới gần, cho đến khi một đôi tay man mát có hơi ướt chạm vào bả vai của anh. Alpha xoay mạnh người lại, hất bàn tay của omega ra, "Cút!" Phùng Điệp quét mìn: Hỗ sủng thiên công, hai bên cùng bị ngược. Khác với những bộ khác mình từng làm, tác giả này viết khá nhát gừng, câu cú ngắn gọn, các bộ khác thì tác giả không biết dùng dấu câu, bộ này tác giả lại mê dùng dấu "," một cách quá đà thành ra có đôi chỗ đọc sẽ không được liên kết lắm vì bả ngắt chữ liên tục =))))

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15

[Xuyên Nhanh] Tiểu Công Nhà Tôi Muốn Sinh Con

Đại Bính Ái Mạc Ngư | Khoa huyễn | Hoàn thành

Đọc truyện [Xuyên Nhanh] Tiểu Công Nhà Tôi Muốn Sinh Con của tác giả Đại Bính Ái Mạc Ngư. Cục cưng Vãn Vãn: Ok, nhưng tôi phải làm 1. Hệ thống tên Tống Tử (Đưa tặng con) 1314 trả lời: Được!Cục cưng Vãn Vãn: Công cũng có thể sinh con sao?Tống Tử Số 1314: Đương nhiên, thế giới hệ thống không gì không làm được.Cục cưng Vãn Vãn: Chờ đã, mi còn phải cho ta đồ vật, để ta có thể đánh thắng nam chính!Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ngày Thống Nhất hay Giáo Thảo Mỗi Ngày Phải Hút Tôi Thì Mới Có Thể Sống Sót.

12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15

Đại Sư, Độ Ta Kiếp Này

Vô Diện Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đại Sư, Độ Ta Kiếp Này của tác giả Vô Diện Nhân. Hồ Vương thầm mắng "con lừa trọc", cho rằng y muốn phổ độ chúng sinh, cảm hóa hắn, khiến hắn không tạo ra sát nghiệp nữa, ai ngờ cái kẻ kia thì ra chỉ là ham mê sắc đẹp, có ý đồ với thân thể của hắn, đêm đêm triền miên hành hạ.Trước lúc thọ tận, Vô Trần thả hắn ra và hẹn hắn ngày sau tái ngộ.Một trăm năm sau, đại sư Mặc Không ngủ nhờ tại ngôi miếu hoang trước đây thờ hồ ly, vô tình nhìn thấy bức tranh “hồ giá.” Kể từ đó trầm luân vào ái tình, vạn kiếp bất phục…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta hay Sư Tôn, Đồ Nhi Không Bao Giờ Sai của cùng tác giả.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15