Thẩm Du | Ngôn tình | Hoàn thành
Cái gọi là loé hôn tức là kết hôn chóng vánh sau một thời gian ngắn tìm hiểu hoặc ở chung. Bọn họ chính là điển hình như vậy, cưới chui ngay sau một ngày quen biết. Nhưng có câu nói, loé hôn cũng có thể loé ly, họ cũng là điển hình. Vì ba tháng sau họ đã "ly hôn". À mà không hiểu sao anh ta lại đột nhiên mất trí nhớ,quên bẵng chuyện bọn họ đã ly hôn. Haizz, không sao. Dù gì cũng làm vợ chồng một đoạn thời gian, cô đành phối hợp trị liệu, dọn về ở cùng anh ta vậy.Tính ra cô có thể ở chung với anh cũng là một chuyện may mắn, Nghiêm đại tổng tài có thể nói không việc gì không biết, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Hiện giờ có "bệnh" không chỉ hết mực cưng chiều cô mà còn muốn chứng minh bản lĩnh đàn ông, lên được...giường của mình...Làm sao bây giờ???? Với mọi người nam 9 là khủng long bạo chúa, nhưng với chị anh như một con cừu cực ngoan (e hèm, truyện này có chút thịt nhé ). Và truyện tuy không hài như bộ Chồng em là siêu nhân nhưng cũng có lúc làm bạn sặc Vẫn chưa biết lí do anh quên chuyện đã ly hôn thật hay giả vờ, nhưng anh yêu chị từ hồi chị còn là học sinh (anh còn giữ ảnh chụp của chị mà) và anh cực Sạch. Đừng để "gương vỡ lại lành" lừa tềnh nhá, bựa thôi Hai người chỉ ly hôn có BA NGÀY, chị đã bị vác về nhà và tòa án ly hôn do anh CHO NGƯỜI DỰNG LÊN độ bỉ bựa của anh bắt đầu từ đây, không biết anh cầm thú ko mà càng ngày chị càng muốn mang anh đến... bác sĩ thú y
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Vân Thủy Mê Tung | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện xoay quanh một căn bệnh rất lạ đó là phong miêu chứng, đó là một trong sáu căn bệnh nan y trên thế giới. Mà biểu hiện của người phát bệnh này không hề nói tiếng mèo kêu, mà lại thúc ép người khác vì mình mà xúc phân, làm cho người ta phải bó tay. Mấy tháng sau khi phát bệnh, người mắc bệnh thành công bắt được một tên nhân viên chuyên xúc phân. Người mắc bệnh mèo hưởng thụ cảm giác thoải mái, bệnh tình vì thế mà chuyển biến tốt. Tên nhân viên xúc phân đắm mình trong sự hấp dẫn của mèo khó có thể tự kiềm chế, cho dù ngày càng gầy đi, vẫn không thể điều khiển được.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Hoa Lý Tầm Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành
Nóng. Trong người tựa như đang có lửa đốt nóng bừng bừng. Lục Quý Trì không nhịn được mà kéo kéo cổ áo, muốn giật cái cà vạt vướng víu kia ra. Song không có cà vạt, cũng không có nút thắt, vải dệt trong tay mềm mượt, có cảm giác giống như là tơ lụa. Nhưng rõ ràng hắn vừa tham gia tang lễ của lão ba khốn nạn, còn chưa kịp thay bộ đồ tây trên người mà?Trong phút chốc Lục Quý Trì trở nên thư thái, nhưng rất nhanh lại mơ hồ. Người khó chịu tựa như bị thiêu cháy, đặc biệt là “nơi nào đó” càng ngo ngoe rục rịch, tựa như muốn nổ tung. “Tham kiến điện hạ”, bỗng nhiên có làn hương thoang thoảng xộc vào, một giọng nói e lệ ngượng ngùng vang lên, “Ôi! Tại sao mặt điện hạ lại đỏ như vậy, có chỗ nào không thoải mái ư?”Điện hạ? Cái quái gì vậy? Lục Quý Trì ngẩn người, nỗ lực mở to đôi mắt nặng trĩu, nhưng mà trước mắt chỉ có một khoảng bóng đêm mơ hồ, ngẫu nhiên có vài ngọn đèn dầu thoảng qua, tựa hồ ở rất xa. Đây là đâu? Không phải hắn đang trên đường lái xe về nhà sao?
24.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lemmm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bọt Biển của tác giả Lemmm. Hai người ở bên nhau cũng chỉ vì hai gia đình đã có ước hẹn, dù cô muốn phản đối nhưng nhà họ Từ đã giúp công ty của ba cô không phải rơi vào đường cùng, nên cô cũng chỉ có thể nhượng bộ.Thêm một lý do khác, cô cho rằng như vậy cũng có thể nhanh chóng quên đi người cũThời gian bên nhau có lẽ cũng đã khiến tình cảm với đối phương dần thay đổi.Nhưng khi mà cô tưởng rằng mọi thứ đã có thể bắt đầu lại thì những điều không mong muốn liên tiếp ập đến.Hôn nhân chính thức kết thúc khi cô mất đi đứa con đầu lòng và hắn là kẻ gián tiếp gây ra.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Giam Cầm Vì Yêu hay Ma Phi Khó Tán Tỉnh.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tử Trạch Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Được Ngày Mai của tác giả Tử Trạch Hoa. Ai cũng nói ngày mai sẽ tốt hơn, nhưng ai có thể chắc chắn, “ngày mai tốt hơn” của tôi sẽ đến với tôi đây?Ai có thể chắc chắn tôi có đủ dũng cảm để kiên trì cho tới khi cái ngày mai tốt đẹp đó đến?Đến một ngày nào đó, cuối cùng cũng tương phùng với cái ngày mai mong đợi ấy, đền đáp những giọt nước mắt không thể kìm nén, đền đáp một nụ cười bình thản.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện A, Nắng Lên Rồi! của cùng tác giả.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lâm Địch Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chiến Tranh Hoa Hồng của tác giả Lâm Địch Nhi. Trì Tiểu Ảnh nghĩ, hoá ra tình yêu và tình dục còn có thể phân chia rõ ràng như vậy!Học trưởng mình thích thành người bên gối của bạn thân, mà chính mình, cũng thành quà tặng cho một người khác.Hôn nhân không phải là một thành trì vững chãi, mọi lúc mọi nơi đều sẽ có kẻ địch mạnh xâm chiếm.Trong lúc tình thế hết sức nguy ngập, anh luôn cầm chắc vũ khí. Dù là đòn ngấm ngầm hay công khai, ba mươi sáu kế, bước nào cũng phải thận trọng.Cô chưa đánh đã tự lui, trên người không còn mảnh giáp, giơ tay đầu hàng, hai tay dâng đất.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Xuân Sắc Như Thế hay Hoa Hồng Giấy của cùng tác giả.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thành Nam Hoa Khai | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Học Cũ của tác giả Thành Nam Hoa Khai. Thành phố Phù Dung tuyết rơi dày đặc, thành phố náo nhiệt được bao bọc bởi một lớp tuyết trắng.Chu Nghệ Tuế yên lặng ngồi trên ghế ngoài công viên, thân hình mảnh mai dính đầy tuyết trắng, ánh mắt vô hồn nhìn cây ngô đồng ở đằng xa.Hàng cây ngô đồng kéo dài hai bên đường, một chiếc ô tô màu đen đang đậu ở đó.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bà Nhóc Già Nhà Tử Thần hay Tớ Muốn Làm Bạn Tốt Với Cậu của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trà Lạc Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khẽ Hôn Gió Đêm Mùa Hạ của tác giả Trà Lạc Tịch. Một buổi tối cuối hè, bầu trời đen thuần túy, những ngôi sao tựa như hạt trân châu được khảm vào đó, cột đèn ven đường tản ra những vầng sáng màu hoàng hôn, ánh đèn chiếu xuống khiến bóng người kéo ra rất dài.Mộ Gia Hủ mới vừa mua đồ ăn vặt xong, nhẹ nhàng đạp lên bóng mình đi về nhà.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bước Vào Lòng Anh của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cửu Lam | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ của tác giả Cửu Lam. Vốn là một nhân vật nên được hưởng phú quý, an bình, làm một Vương phi kiêu ngạo, hạnh phúc, thế mà lại cuộc đời lại bị xáo trộn, càng sống càng thụt lùi, còn phải bất hạnh không được ra đi an tường.Mới xem được một nửa quyển sách, Lâm Huệ:... Sớm biết xuyên không, mình đã ráng đọc cho xong.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Muôn Vàn Tinh Quang hay Trọng Sinh Sủng Phi của cùng tác giả.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
JJ@大丽花茶 | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhìn khuôn mặt chìm vào ngủ say của Diệp Liên Ý, Ôn Nam vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao hắn lại ngăn cản cuộc phẫu thuật, lựa chọn giữ lại đứa bé trong bụng cô... Lẽ nào là bởi vì trong tình thế cấp bách cô hét lên tiếng "Nam" kia sao? Năm năm rồi. Tròn năm năm, Ôn Nam chưa từng được nghe lại cô gọi hắn như vậy. Trong phút chốc, Ôn Nam bị hồi ức ràng buộc, khi bác sĩ chuẩn bị đưa dụng cụ vào thân thể cô thì hắn xông vào phòng phẫu thuật, yêu cầu bác sĩ dừng tay.Hắn không biết giữ lại đứa bé này là đúng hay sai nữa. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, giờ khắc biết được Diệp Tiểu Ý mang thai, trong tim hắn chợt lóe lên một niềm vui. Không biết bao nhiêu lần hắn đã từng mong muốn cô và hắn có một đứa con. Nhưng bây giờ... Dù Diệp Liên Ý vẫn đang ngủ say nhưng lông mày vẫn nhíu lại, nước mắt rơi đầm đìa xuống gối, trong cơ mê cô gào hét: "Đừng mà, đừng bỏ đứa bé đi..."
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Chúc Kỉ Hứa | Ngôn tình | Hoàn thành
Thành phố A vào mùa hè thời tiết ẩm ướt khiến ai cũng khó chịu. Một chiếc ô tô lái qua trạm thu phí. Lái xe không chớp mắt nhìn về phía trước. Trên xe phần lớn mọi người đều ngủ, mãi ở cuối hàng mới có một số người còn thức. Dưới ánh đèn xe, một cô gái mặc áo hoodie màu vàng nhạt, mũ che gần hết khuôn mặt, đầu hơi nghiêng, dựa vào cửa sổ xe, mơ hồ có thể thấy hàng mi run run do hô hấp.Đột nhiên, tiếng còi chói tai vang lên, xung quanh đều là ánh đèn, bỗng có cái gì đó không rõ phương hướng bay nhanh tới cô. Cô hô hấp càng ngày càng dồn dập... Mở mắt ra, hoá ra đây chỉ là giấc mơ. Trời mưa nên tình hình giao thông không tốt. Phía trước hình như có tai nạn nên càng tắc đường. Lái đến khi gặp đèn đỏ, tài xế dừng xe lại. Diệp Đằng xoa xoa mắt, nhìn lên chiếc đèn trên trần xe, cảm thấy nó chính là kẻ đầu xỏ gây ra ác mộng vừa rồi, mang theo vài phần phẫn nộ mà tắt nó.40 phút sau, xe tới trạm. Diệp Đằng từ trên xe nhảy xuống, đôi giày trắng bỗng chốc bị bùn bắn bẩn, cô cũng không rảnh mà quan tâm. Tùy tiện kéo mũ áo để đội, vòng ra sau xe để lấy hành lý. Đêm đã khuya, không còn một ai cả. Đám người ở trên xe xôn xao đi xuống. Có người may mắn mà có ô để bung, có người tức mà mắng chửi thời tiết.Diệp Đằng cũng không mang ô, cô đẩy hành lý chạy chậm ra cổng nhà ga. Có lẽ do đã khuya nên cổng nhà ga tuy sáng đèn nhưng thưa thớt, các quán hàng rong đều đã đóng cửa. Cô liếm đôi môi có chút khô khốc, nhìn thành phố bỗng chốc xa lạ, mặt vô tình mà ôm hành lý ra trước ngực.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thuytrang419 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mệt Rồi, Em Buông Tay... Anh Nhé! full (đã hoàn thành) của tác giả Thuytrang419. Anh ta là CEO của tập đoàn chứng khoáng PK, là người chồng quốc dân, người mà bao cô gái mến mộ. Vì yêu, cô đòi ba mình liên hôn với anh, để mong có thể ở bên cạnh người ấy. Nhưng cô nhận lại được gì??? Có lẽ chỉ dó đau khổ khôn nguôi, lẫn hốc mắt trống rỗng. Chỉ vì cô không phải là người hắn yêu...
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mộc Y Huyết Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
" Mạn Yên, em ăn nhiều vào, nhìn em có vẻ hơi gầy hơn trước rất nhiều". Cao Chí Minh gấp thức ăn đặt vào chén cô vừa nói. Cao Chí Minh chính là người năm xưa hợp tác với mẹ kế của anh để chia cắt anh và cô. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, nhìn cô đau khổ khiến Cao Chí Minh cảm thấy hối hận, lúc đó chỉ muốn trả thù anh, nên Cao Chí Minh mới đồng ý hợp tác cùng bà ta. Cao Chí Minh hối hận, quyết tâm bám theo cô để chuộc lại mỗi lỗi lầm, lấy tư cách người bạn chăm sóc cô để bù đắp lại lỗi lầm của bản thân đã gây ra.Lúc đầu Cố Mạn Yên thực sự tức giận, hận không thể một dao đâm chết Cao Chí Minh, nhưng nhìn thấy hắn kiên trì, còn chân thành muốn chuộc lại lỗi lầm như vậy, khiến cô cũng dần siêu lòng tha thứ cho hắn. Còn bạn thân của cô, Tần Tuyết Phi, chính là cô hận một, cô ấy hận mười, nếu như không có cô bên cạnh ngăn cản, chỉ sợ Cao Chí Minh, một thân nằm trong bệnh viện chữa trị lâu rồi.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
9 giờ sáng, thời điểm mọi người đều bận rộn trong công việc của mình. Có người đang làm việc chăm chỉ, có người lại vừa ngủ muộn nên trễ giờ làm, lo sợ lại bị ông sếp già khó tính la mắng. Cùng là một buổi sáng, có người tất bật ngược xuôi lo công việc của mình. Nhưng cũng có những người, hiện tại trong lòng tràn đầy háo hức và chờ đời người thân của mình.Cùng thời điểm này, tại sân bay quốc tế ở thành phố F lại kín người. Dòng người tấp nập vào vào ra ra là chuyện đương nhiên tại sân bay. Nhưng, mọi lời bàn tán xôn xao liền xuất hiện khi nhìn thấy một người đàn ông đang đẩy hành lí. - Anh ấy là ai vậy? Thật nổi bật. Là minh tinh nào sao? Ôi, đẹp trai quá! Xem mũi anh ấy cao chưa kìa?
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông đang nằm ngủ trên giường. Nghe tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Anh ta ngồi dậy hẵn rồi vươn tay cầm lấy điện thoại trên bàn lên và trả lời điện thoại: " Có chuyện gì? " Giọng nói lạnh lùng vang lên làm cho người ở đầu dây bên kia có phần sợ hãi. " Giờ này cậu còn chưa đến công ty sao? Biết hôm nay là ngày gì không?Hôm nay có mấy em gái đến xin việc đấy " Người ở đầu dây này vẫn không động tĩnh gì, im lặng nghe người bên kia nói. " Giao quyền lại cho cậu ". Nói rồi, anh ta tắt điện thoại rồi bước chân xuống giường. Đi thẳng vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt rồi thay y phục. Sau khi đã ăn mặc chỉnh tề. Anh ta bước xuống nhà. Tất cả người làm đều cung kính cúi chào và đồng thanh nói:
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạt Dữ Tiếu | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng Tám, thành phố vẫn chìm trong không khí oi bức. Sau một ngày bận rộn, sau khi tan tầm Vi Tưởng về đến nhà, vừa mới cùng bạn cùng phòng kiêm khuê mật Hứa Trinh Trinh cơm nước xong xuôi, đang định thả lỏng nghỉ ngơi một lát, điện thoại liền vang lên. Là điện thoại từ bệnh viện của các cô gọi tới, cô không dám chậm trễ vội vàng nghe máy. Y tá trưởng nói tình huống hôm nay đặc thù, muốn cô lập tức đến bệnh viện.Vi Tưởng không chút do dự lập tức chạy tới, cũng may nơi cô ở cách bệnh viện không xa, đi xe không tới hai mươi phút là đến. Mới vừa lên lầu, đã thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo đưa lưng về phía cô đứng ở hành lang hút thuốc, Vi Tưởng chán ghét nhíu nhíu mày, mang theo một tia không vui đi qua nghiêm túc nói: “Tiên sinh, nơi này không thể hút thuốc. Anh không biết…”Người đàn ông xoay người lại, con ngươi đen nhánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Vi Tưởng. Trong nháy mắt Vi Tưởng không rét mà run ngậm chặt miệng, dưới sức ép khí lạnh của người đàn ông mang lại khiến cô không khỏi rụt rụt thân thể, đột nhiên không đứng dậy nổi. Nhưng mà vẫn mạnh dạn cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạc Lí | Ngôn tình | Hoàn thành
Thế nhưng ánh mắt nhìn người của Dương Tiếu không tốt lắm, hai người bạn trai trước đều là súc sinh của nhân gian. Bạn trai đầu tiên là tổng tài, gia tộc hiển hách, chỉ có yêu cầu duy nhất là mang thai rồi mới kết hôn, sinh con trai rồi mới lĩnh giấy đăng kí kết hôn. Dương Tiếu: Cút. Bạn trai thứ hai là giáo sư đại học, tài hoa tuyệt vời. Thế nhưng vị thanh niên phong lưu này trên Wechat đếm không hết bóng hồng. Dương Tiếu: CútVì để không bị người lớn hỏi han nhiều, Dương Tiếu đã dùng app “Cho thuê bạn trai”. Dự định lúc về nhà đón tết thuê một người bạn trai giả để ứng phó với người lớn trong nhà. Ngày hôm sau, một chàng trai mặc đồ thể thao, tay ôm quả bóng rổ xuất hiện dưới nhà Dương Tiếu. Anh chàng vừa cao to, vừa đẹp trai lại vừa trẻ, mái tóc ngắn dựng đứng giữa đỉnh đầu, lúc cười lên đôi mắt híp lại như vòng cung – trời quang mây tạnh.“Cảm ơn đã chiếu cố, tôi là Mạnh Vũ Phồn, bạn trai của cô.” Người thiết lập: “Đại tỉ vừa đẹp vừa lợi hại- đạo diễn chương trình tống nghệ và sói nhỏ - tiền đạo bóng rổ.” Một câu nói đơn giản: Ruồng bỏ bạn trai cũ, ôm sói nhỏ, trở thành bạch phú mỹ, nhận chức tổng giám đốc.”
25.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lu Lu | Ngôn tình | Hoàn thành
"Chậc chậc! Thế là lại bị đuổi việc, ông giám đốc đáng ghét đấy, rồi cứ đợi xem có ngày..." - Tô Hiểu Du bước ra từ công ty lớn, mặt mày cau có lẩm bẩm tức giận, đầu đội trời chân đạp phành phạch dưới đất. "Thật tức điên người đi mà!" Xem ra hôm nay đúng là xui xẻo, mới đầu tháng đã bị tống ra khỏi công ty, phải đi xả xui mới được. Tô Hiểu Du tiến thẳng đến hộp đêm. "Cho tôi ly rượu nhé, như cũ!""Ok, hôm nay buồn bực chuyện gì mà lại tìm đến rượu thế này công chúa của tôi?" - Anh bồi bàn vốn tính hòa đồng, hai người cùng quen đã lâu, mỗi khi có chuyện vui hay buồn cô đều tìm đến đây mua vui. "Cậu nói xem, năm nay tôi cũng đã 24 tuổi đầu rồi, mà chuyện làm ăn cứ luôn gặp xui xẻo, hết công ty này không nhận, lại đến công ty kia cho thôi việc, tôi sắp chết đói rồi Lam Bạch à!" - nói xong cô ngẩng cổ uống hết nửa ly, vò đầu bứt tóc than vãn bể khổ."Haizz, thay vì cô đi làm, chi bằng kiếm lấy một anh đại gia nào đó mà cưới, sinh con rồi chung sống đuề huề hết đời không phải quá là hạnh phúc sao?" - Lam Bạch lại rót thêm rượu cho cô.
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Dạ Thảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bố mẹ tôi lập gia đình muộn, bởi vậy khi tôi chào đời mọi người thương tôi nhiều lắm. Cả nhà ai cũng dành trọn vẹn tình thương cho tôi. Khi ấy dù kinh tế gia đình cũng chỉ dừng ở mức đủ ăn nhưng bất kể tôi thèm món gì họ cũng đều ráng mua bằng được cho tôi. Mỗi sáng tôi sẽ được mẹ đánh thức bằng giọng nói không thể ngọt ngào hơn: Nào gái cưng, dậy thôi, trễ lắm rồi đó. Bố cũng ở bên cạnh khẽ thơm lên trán tôi mà hỏi: - Gái bố hôm nay muốn ăn gì, nói bố nghe nào.- Bố mua bim bim, cả kẹo mút nữa. Trẻ con mà, làm gì có đứa nào thoát khỏi cảm dỗ của mấy món đó. Cứ thế tôi phải nhõng nhẹo đến 30 phút mới chịu rời khỏi giường theo mẹ đi rửa mặt và vệ sinh cá nhân. Xong xuôi bố lại kênh kiệu tôi trên vai đi ra đầu làng mua mấy món tôi yêu cầu, còn mẹ thì ở nhà nấu đồ ăn sáng cho hai bố con. Cả con đường làng khi ấy rộn ràng tiếng cười nói của hai bố con. Bà Mận sáng nào cũng trêu:- Nhất con Diễm Chi nha, bố cưng như trứng mỏng, làng này chả ai sướng như mày đâu. - Bà đừng nói thế, ai chả thương con chiều con riêng gì nhà cháu đâu. - Thì biết là thế, nhưng làng này làm gì có ai chiều con hơn anh. Con Diễm Chi phải nhớ cho kỹ, sau này lớn còn báo đáp bố mẹ nghe không. Đây 1 bim bim, 2 kẹo mút như mọi lần đúng không. Bố tôi vẫn cười xòa cảm ơn bà còn nói thêm:
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14