Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường của tác giả Liên Sóc. Không thích, không thể, không rảnh.Trích lời đại ca trường Doanh Kiêu ——"Phiền lắm, cút đi, mấy cái chuyện yêu đương, không có hứng thú.""Đùa chắc, Cảnh Từ chính là đồ biến thái, tôi mà phải để ý đến cậu ta à?"Sau đó ——"Thấy người thi đạt hạng nhất kia không, bạn trai tao đấy.""Nói đi, Cảnh Từ, toán học và tôi, cậu chọn cái nào."Sau đó nữa ——Bạn học đại ca trường đè Cảnh Từ lên tường, hung hăng hôn: "Ngoan, nói một câu dễ nghe rồi anh sẽ tha cho em."Một câu chuyện vả mặt với công cuộc truy thê.Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ Tôi Chỉ Muốn Nói Chuyện Yêu Đương của cùng tác giả.
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Nghiêm Mặc Xi | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Trong Tim của tác giả Nghiêm Mặc Xi. Khi quay về, không biết sao còn dẫn theo một người bị ngốc.Mà người ngốc này trong mắt trong tim đều chỉ có hình bóng của Chu Thiệu KỳNgười như thế sao không khiến hắn yêu thương cho được?Người đó ngốc nghếch không không hiểu chuyện, ngậm trong miệng sợ tan, cầm trong tay sợ vỡ, Chu Thiệu Kỳ muốn anh mãi ở bên mình.Người đó gọi hắn là em trai, nhưng hắn không phải em trai tốt, có người em nào lại xơi sạch anh trai chứ?Thụ lớn hơn công một tuổi, chỉ số thông minh chỉ bằng một đứa trẻ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Dựa Vào Xem Bói Quét Ngang Hào Môn hay Ta Ở Cổ Đại Mở Y Quán.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nhất Bả Sát Trư Đao | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiểu Gia Đây Có Rất Nhiều Váy full (đã hoàn thành) của tác giả Nhất Bả Sát Trư Đao. Cũng không biết từ đâu nhảy ra, thật đáng ghét! Nhưng giờ cậu thật sự trắng tay, nên đành ủ rũ, thuận theo người ta để tiếp tục sinh hoạt. Hừ, biết ngay tên đó không tốt lành gì, lại còn định ra quy tắc gì đó nữa.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:16
Công Tử Ca | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gã Đàn Ông Xấu Xa full (đã hoàn thành) của tác giả Công Tử Ca. Gã Đàn Ông Xấu Xa của Công Tử Ca là một câu chuyện đam mỹ, xoay quanh tình yêu của Lâm Lang và Hàn Tuấn. Lâm Lang vốn sinh ra trong gia đình làm nông dân nghèo khó, lúc sinh ra lại sinh non chỉ nặng có hai ký hai, theo lời ba Lâm là cánh tay cẳng chân nhỏ xíu xiu, nom đáng thương vô cùng. Trước Lâm Lang, nhà họ Lâm đã có hai con trai, đôi vợ chồng một lòng muốn áo bông nhỏ tri kỷ (con gái), đời này xem như trọn vẹn. Thế nên, khi mẹ Lâm biết lần này lại mang thai con trai, chẳng những không vui sướng, ngược lại còn tính phá bỏ Lâm Lang. Chung quy đối với hai vợ chồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, ba con trai quả thực có chút đáng sợ. Thời khắc quan trọng, vẫn là bà nội Lâm lên tiếng, bà cụ tư tưởng truyền thống, nói sao cũng không nhẫn tâm vứt bỏ cháu trai nhỏ đã thành hình, bèn vỗ bàn bảo: "Đẻ! Tụi bây nuôi không nổi tao nuôi!". Và như vậy Lâm Lang có mặt trong cuộc sống. Sau khi lên thành phố, lần đầu gặp gỡ Hàn Tuấn, lại được người con trai này giải vây, bản thân Lâm Lang đã bắt đầu có chút cảm kích.
43.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:16
Tô Cảnh Nhàn | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạn Cùng Bàn Làm Tôi Vô Tâm Học Tập full (đã hoàn thành) của tác giả Tô Cảnh Nhàn. Đã vậy, Văn Tiêu còn được thầy chủ nhiệm ôn hoà dặn dò: Học lực của em rất tốt, tuyệt đối đừng để Trì Dã làm ảnh hưởng việc học tập. Bạn học cùng lớp nhìn Văn Tiêu với vẻ thương xót: Cậu nhất định phải giữ khoảng cách với Trì ca!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:16
Hồng Trà Thúc Thúc | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chú Cán Bộ Và Bé Đào Mật của tác giả Hồng Trà Thúc Thúc. Ninh Thư do dự một chút, cuối cùng cậu vẫn vươn tay cầm lấy cốc sữa bò trên bàn, nhấp một ngụm.Sữa bò không còn ấm như lúc đầu nữa.Cậu uống một hơi hết non nửa cốc, sau đó cậu phát hiện Văn Dụ Châu đang nhìn mình.Cậu duỗi đầu lưỡi mềm mại hồng hào ra liếm sữa bò trên viền môi, rồi lại dùng cặp mắt sạch sẽ trong veo của mình, mềm nhũn nhìn người đàn ông ở phía đối diện, nói: “Chú Văn, sữa bò của chú ngon quá.”Văn Dụ Châu: “…”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bị Hắc Hóa Đại Lão Chiếm Hữu của cùng tác giả.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Bạn đang đọc truyện Dược Nhập Cao Hoang của tác giả A Phù Tử. Các khoa ngành, ngoại trừ khoa thể thao và âm nhạc, đều nằm trong cơ sở mới. Mà cơ sở mới thì kiểu gì cũng có chỗ thiếu sót, ví dụ như cơ sở vật chất chưa hoàn thiện chẳng hạn. Ngoại trừ lối vào chính và khu vực giảng dạy, khắp nơi trong khuôn viên trường đều có đất hoang. Trời tối chút, nữ sinh cũng không dám một mình rời xa ký túc xá. Trời đông khắc nghiệt, trước sáu giờ là phần lớn khu vực này đã tối sầm lại, chỉ có tòa nhà ký túc xá là sáng đèn — tầng một của tòa nhà ký túc xá được cho thuê làm nhà hàng nhỏ, siêu thị nhỏ, cửa hàng điện tử và chỗ photocopy. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Lang Tâm Cẩu Hành của cùng tác giả.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Diệp Thượng Xu | Sủng | Hoàn thành
Đã hơn tám giờ tối tại thành phố hoa lệ của nước Mỹ - Los Angeles. Hà Hoa Tử vừa trở về nhà sau buổi ăn tối. Không như mọi hôm, tối nay cô bị người ta cho leo cây nên phải đi ăn một mình. Người có hẹn đi ăn cùng cô đêm nay lại bận việc, vậy nên bỏ rơi cô ở quán ăn quen thuộc của hai người.Cô vừa cất giày vào tủ thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập không ngớt. Trong lòng Hà Hoa Tử lúc này chợt nổi lên sự lo lắng, giờ này ai lại đến tìm mình chứ? Hoa Tử đi đến, nhìn qua camera an ninh thì thấy người gõ cửa là Dương Việt Bân. Lòng cô trở nên an tâm, thở phào nhẹ nhõm rồi đi đến mở cửa.Nhìn thấy dáng vẻ Dương Việt Bân vô cùng sốt sắng. Dường như có chuyện gì đó rất quan trọng nên mới chạy đến tận đây. Hoa Tử chưa kịp hỏi chuyện gì thì Việt Bân đã đi thẳng vào nhà và rót nước uống. Cô cũng đã quen với sự tự nhiên của anh mất rồi, chẳng buồn la mắng. Hoa Tử lúc này dùng giọng điệu hờn dỗi.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chẩm Thượng Cô Noãn | Sủng | Hoàn thành
Trình Cẩm cuối cùng cũng bước vào đại sảnh vàng* đó, nơi Chương Phồn ước mơ bao ngày. Y mặc bộ diễn phục vô giá, bước chân run rẩy nhè nhẹ, gương mặt như tiên xuất trần, trên mặt điểm chu sa, điểm xuyết thêm chút diêm dúa. Một đường bồng bềnh đi xuống, ca xướng lên, thẳng đến lúc bay lên như cánh diều, giành được từng tràng, từng tràng vỗ tay phía dưới. Chương Phồn ngồi hàng ghế vip, hắn biết ánh mắt của Trình Cẩm chưa từng rời khỏi người hắn, hắn cũng tìm kiếm vợ mình, trong lúc bàng hoàng, hắn như đứng trên sân khấu, múa cùng vị tiên tử kia, mỹ nhân cảnh đẹp, tuyệt đại tao nhã.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lục Lộ Lộc | Sủng | Hoàn thành
Hồ Viễn Hàn cùng Trình Vân Hành là một đôi thanh mai trúc mã không bình thường. Từ nhỏ đến lớn, hai người đều nhìn nhau không thuận mắt, không có việc gì liền đánh nhau. Kết quả có một lần không cẩn thận đánh tới trên giường, lại không cẩn thận đã mang thai, lại không cẩn thận bị phát hiện. Là một thương nhân thành công, Hồ Lương Tùng có một thái độ thập phần cởi mở đối với nhân sinh. Nhưng về vấn đề quan hệ nam nữ lại phi thường bảo thủ, tuyệt không cho phép trong nhà mình xảy ra chuyện chưa lãnh giấy kết hôn mà đã làm cho con gái nhà người ta to bụng. Vì thế, Hồ Viễn Hàn ngày hôm đó liền bị kêu trở về nhà, giờ phút này đang quỳ gối trong chính viện nhà mình mà tỉnh táo lại. Nhân tiện tiếp thu bão táp giáo huấn. "Mày cái đồ hỗn trướng! Làm bậy! Quả thực chính là làm bậy!" Hồ Lương Tùng tức giận đến chỉ nghĩ muốn đạp hắn một phát.Ai ngờ đụng phải người sai khen ngược. Chẳng những không có chạy nhanh nhận sai, ngược lại linh quang chợt loé, kích động cầm tay Trình Vân Hành, lâm thời làm một cái qua loa mà lại thần thánh quyết định. "Vân Vân, con chúng ta tên gọi là Hồ Lai Lai thế nào?" Lúc này Hồ Lương Tùng không hề cùng hắn khách khí nữa, tiện tay nhặt lên một cành cây khô, trực tiếp hướng trên người hắn mà đánh. Một màn này lại vừa lúc bị cách vách Diệp Định Chương đang ngồi uống trà trên ban công nhìn thấy.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nhà họ La có năm đứa con. Đứa lớn nhất là La Nhất Hải, đứa thứ hai La Nhị Hà, đứa ba La Tam Giang, đứa thứ tư – La Tiểu Hồ. Còn một đứa, tên là Nhạc Nguy Nhiên. Mặc dù có một đứa không phải ruột thịt, thì đó cũng là một đại gia đình hiếm có khó tìm, vì vậy La phụ phải nộp không ít tiền phạt. Nhưng ông chẳng quan tâm, bởi vì ông có tiền. Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm La Tiểu Hồ một tuổi, La mẫu bệnh nặng qua đời, La Nhất Hải cũng mới 13 tuổi. La phụ lo được việc làm ăn không chăm được con cái, chăm được con cái thì không lo được việc làm ăn. Thông thường lúc thế này, mẹ kế nên xuất hiện, nói không chừng còn phải ngược đãi bọn nhỏ.Mẹ kế quả thực là đã xuất hiện, chỉ là xuất hiện quá trễ, lúc đó La Tiểu Hồ đã sáu tuổi, đã sắp lên tiểu học. Kết quả là, người vừa làm cha vừa làm mẹ, đổ bô hốt phân cho bọn trẻ, vẫn luôn là đứa lớn nhà họ La: La Nhất Hải. La Nhất Hải lớn hơn em gái thứ hai bốn tuổi, hơn em trai thứ ba sáu tuổi, lúc đứa thứ tư sinh thì cậu đã 12 tuổi rồi. Lúc La mẫu còn sống, em ba ra đời cậu đã biết cách dỗ em gái kế, em út ra đời cậu đã biết thay tã, đi nhà trẻ đón em ba, về nhà nấu cơm cho cả nhà, rửa chén bát, rồi lại dạy em gái kế học bài.Sau khi mẹ mất, La Nhất Hải cùng La phụ lo liệu hậu sự, nước mắt cũng không kịp lau, đã phải đi pha sữa bột cho La Tiểu Hồ.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hồ Bất Quy | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con của tác giả Hồ Bất Quy. Mà ngược lại, Bùi tiên sinh là một người cần cù, chuyên chú, nghiêm túc trong công việc, đối xử hiền hòa với mọi người, hay trợ giúp mọi người, cách cư xử tốt, sinh hoạt cũng sạch sẽ, không rối loạn tình cảm, không quan hệ mập mờ, bừa bãi.Hề Hòa là một chàng trai Omega nhỏ xinh, tuổi nhỏ trai qua một chuyện khiến Hề Hòa mắc chứng PTSD (Rối loạn stress sau sang chấn).Cậu là kiểu người đáng yêu, khiến người nhìn có hảo cảm, da trắng mà tin tức tố cũng mềm mại ngọt ngào, mỗi lần gặp ác mộng đều sẽ thút thít muốn được ôm ấp, dỗ dành.Khi Bùi tiên sinh gặp được cún nhỏ Hề Hòa, khi cái ôm ấm áp của Bùi thúc thúc trở thành điểm tựa, mang đến cảm giác an toàn............Bên cạnh đó, đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Alpha Này Cực Kì Thơm hay Anh Giả Beta, Tôi Giả Omega.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
| Sủng | Hoàn thành
Mùa hạ ban ngày dài hơn ban đêm, bảy giờ tối, trời vẫn chưa đen hẳn. Chương Tước ngày hôm nay sau khi đi tụ tập với bạn bè mới không nhanh không chậm trở về nhà, nhấc khay cơm thừa canh cặn người giúp việc chuẩn bị sẵn lên, bước chân đi về phía nhà cũ. Nhà cũ ở nông thôn, đường không phẳng, phần đường đủ để lái xe qua trồng đủ loại cây cối hai bên, lái xe qua lập tức tối om, lúc xuống xe gã không thấy rõ mặt đất, giẫm một cước vào đống bùn, mặt giày ngay lập tức dính bẩn.Chương Tước chửi thề một câu, chỉ muốn ném luôn chỗ cơm trong tay. Gã không hiểu nổi, tại sao cô lại chỉ đích danh gã đến đưa cơm cho thằng ngốc này, nhà họ Thẩm từ trên xuống dưới có tận, hai, ba mươi miệng ăn, cũng không phải ăn cơm trắng, vậy mà lại để gã đi đưa tận bốn năm. Tuy nói năm ấy là do mẹ không cẩn thận đẩy nó xuống cầu thang ngã thành ngu ngốc, nhưng tên kia vốn cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, cả ngày cúi gằm mặt đọc sách, rắm cũng không thèm thả một cái, quần áo giặt bạc cả màu cũng dám mặc, dáng đi cũng còng lưng rúm ró, chỗ nào có nửa điểm dáng dấp của trưởng nam nhà họ Thẩm? Người này có bị ngu hay không cũng vậy, đều là tên phế vật ngu ngốc, nhìn chỉ thấy xúi quẩy.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
"Nếu như chúng ta cứ sống trên núi vậy thì tốt rồi. Trên núi có nhà của chúng ta, trong nhà có một vườn hoa anh trồng vì em. Trong vườn hoa ấy có tất cả các loại hoa mà em thích. Thật tốt. Em muốn được an táng ở ngọn núi cao kia, nếu như cách xa quá, em sẽ không thể thấy anh được. Thế nên anh có thể đợi đến mùa xuân rồi rải hạt giống hoa khắp nơi, như vậy thì em có thể nhìn thấy hoa nở đầy núi rồi. Em biết anh vẫn luôn bên em. Anh, anh chờ một chút, đợt em một chút. Đợi đến khi hoa nở khắp núi, em sẽ quay về."
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Một người thanh niên với mái tóc dài màu bạc đang nhìn chăm chú vào chiếc gương lớn trước mặt. Lúc này, từ đằng sau một người đàn ông bước đến ôm lấy cậu thanh niên từ đằng sau: "Mer, đang nhìn gì đấy?" Người thanh niên – Merlin, thần của giới Phép Thuật – nhéo vào cái tay đang không an phận đang sờ hong anh. Người đàn ông mỉm cười, nhưng không lấy tay ra. Merlin không để ý đến anh, lại nhìn vào gương: "Đứa trẻ này có một năng lực thật đáng sợ."Người đàn ông cũng nhìn vào gương. Trong gương, một bé trai khoảng 12, 13 tuổi đang đứng, trước mặt cậu là một bé gái với một đôi cánh dơi khổng lồ sau lưng và những chiếc móng vuốt sắc nhọn. Bé gái đang dùng những chiếc vuốt của mình cắt người đàn ông trước mặt ra thành nhiều mảnh, rồi lấy đi ba cái bánh ngô trong túi ông ta. Bé chạy đến trước mặt bé trai, đưa bánh ngô cho cậu rồi biến thành một tấm giấy nhỏ cỡ lá bài chui vào túi áo cậu. Trái Đất năm 20XX, bầu trời xuất hiện dải hồng quang trải dài khắp thế giới. Ba ngày sau, mạt thế giáng lâm. Sơ kỳ mạt thế, nhân loại chật vật cố gắng sống sót. Ở thời kỳ này, con người vẫn còn giữ lại được đạo đức của mình. Nhưng, 20 năm sau, trung kỳ mạt thế. Thức ăn khan hiếm, tang thi, động thực vật biến dị lan tràn, vì sống sót con người đã quyết định vứt bỏ đi một phần đạo đức, tính người ít ỏi còn sót lại.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Một Con Chim Nhạn | Sủng | Hoàn thành
Chuyện này tương đối phức tạp… Hôm qua tôi rốt cuộc hẹn được nam thần đến nhà tôi ăn tối, cứ tưởng nam thần sẽ từ chối, không ngờ cuối cùng nam thần lại đồng ý. Tôi rất kích động, tự mình chuẩn bị bữa tối với nến và rượu vang, bày biện bàn ăn trong nhà từng ly từng tý… Nói là nhà chứ thực ra chỉ là ký túc xá thôi, đặc quyền của lính nam lớn tuổi chưa lập gia đình. Những người cùng đợt với với tôi đều đã kết hôn, cấp trên lại không thể để tôi ở cùng tân binh, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn một mình một phòng. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là tôi chuẩn bị xong hết mọi thứ, kết quả lúc đang ăn, tôi lỡ tay đánh đổ ly rượu lên người nam thần, cả ly rượu vang luôn.Mà hiếm khi thấy nam thần không mặc đồng phục, cũng không mặc blouse, chỉ là áo sơ-mi quần tây bình thường thôi, nhưng thực sự đẹp mê ly! Sao cậu ấy có thể đẹp như vậy chứ! Thế mà tôi lại đổ rượu vang lên người cậu ấy!!! May là cậu ấy không giận. Cậu ấy đi tắm, tôi tìm quần áo sạch cho cậu ấy thay, sau đó nhận ra bởi vì hay tăng ca, tôi gần như dọn cả gia tài đến văn phòng, trong ký túc xá chỉ có hai bộ quân phục mới…
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Thủy Sắc Thiên Thanh | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút của tác giả Thủy Sắc Thiên Thanh. Đùa à?Định lừa chiếm thân tôi á???? Còn muốn chiếm cả đời??Khương Vu: Tôi lo nghĩ cách đối phó chị, còn chị lại nghĩ cái này?Thẩm Mộ: Thời gian còn sớm, không bằng chúng ta lại nghĩ chuyện xấu hổ một chút?Phóng viên: Xin hỏi hai vị tại sao lại quyết định kết hôn với đối phương, bên nhau cả đời?Khương Vu: Rượu quá ba vòng, một đêm đính ước.Thẩm Mộ: Đúng, nông cạn như vậy đó, chị thích ~(≧▽≦)/~Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Hoàng Hậu Ở Hiện Đại hay Nhân Vật Phụ Cũng Cần Yêu
35.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Lạc Mạc Chi Vũ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Dưng Muốn Yêu Người của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ. Lạc Vĩ Vĩ lái xe chen chúc trên đường chui tới chui lui, cuối cùng đoạt được vị trí ngay đèn đỏ. Hôm nay là ngày chị họ của cô kết hôn, buổi tối ngày hôm trước cả phòng đi ra ngoài liên hoan, uống đến khuya, làm cô dậy trễ, ban đầu nói là muốn cùng chị họ trang điểm, lại biến thành chỉ có thể đuổi kịp lúc chú rể đón nhà thông gia. Bên trong đài phát thanh đang phát《Đã lâu không gặp》của Trần Dịch Tấn, bác sĩ Trần dùng tông giọng đặc biệt hát: Liệu người có đột nhiên xuất hiện. Ở tiệm cà phê góc phố không? Lạc Vĩ Vĩ tranh thủ thời gian nghe phát thanh. Sáng sớm nghe bài hát thương cảm như vậy làm gì. Lúc này điện thoại vang lên, mẹ Vĩ Vĩ đánh tới nói: "Vĩ Vĩ, con đang ở chỗ nào?" "Đang trên đường, con tới ngay." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Em Có Thể Giúp Anh Chữa Lành Vết Thương Được Không? hay Vị Chanh Bạc Hà
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Lạc Nguyệt Thiển | Sủng | Hoàn thành
Doãn Lạc cáu kỉnh cúp điện thoại. Năm phút trước, cậu vừa mới nổi cáu với một bác sĩ Alpha. Bác sĩ Alpha nọ lúc bình thường là một người rất uy nghiêm, vậy mà lại bị cậu mắng đến mức không dám cãi lại. Ai bảo gã là bác sĩ của bệnh viện nhà cậu cơ chứ.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Nhất Cá Mễ Bính | Sủng | Hoàn thành
Phó Học Nham đi đến vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Thẩm Lâm chuẩn bị cà phê xong bưng qua, lại cúi người đặt cà phê lên bàn, Phó Học Nham cười nói cảm ơn với anh, Thẩm Lâm gật nhẹ đầu, lúc xoay người tay có phần không khống chế được run lên. Đây có lẽ là lần cách Phó Học Nham gần nhất trong đời anh. Thẩm Lâm đã quên mình bắt đầu thích Phó Học Nham từ khi nào, có lẽ là hồi cấp ba, có lẽ nhỏ hơn.Phó Học Nham đã xuất sắc từ bé, tính cách tốt, mặt mày anh tuấn, rất nhiều bạn bè, khi lên trung học cũng đã là nam thần trong lòng đám con gái. Thẩm Lâm không học cùng lớp với hắn, chỉ có thể nhìn xa xa, ban đầu anh chỉ ghen tị với Phó Học Nham, ghen tị hắn cởi mở nhiệt tình, ghen tị hắn có rất nhiều bạn, dần dần không biết loại ghen tị này sao lại biến thành thích. Anh vụng trộm để ý Phó Học Nham, biết được sở thích của hắn, biết được ưu điểm sở trường của hắn. Anh lén lút ngồi vào chỗ của Phó Học Nham, lén đi qua con đường nhỏ Phó Học Nham thường đi, lén ở một góc viết tên của Phó Học Nham, dùng toàn bộ thanh xuân tuổi trẻ để yêu, không giữ lại chút nào đưa hết cho Phó Học Nham. Nhưng cho đến khi tốt nghiệp, Phó Học Nham cũng chưa từng biết anh.Lần nữa nhìn thấy Phó Học Nham, vẫn là buổi sáng như cũ, hắn nhìn hơi mệt mỏi, vành mắt cà vạt cũng không thắt ngay ngăn, hắn vẫn chào hỏi Thẩm Lâm như lần trước: “Ông chủ, một ly cà phê, gì cũng được, đắng một chút,” Nói xong lại đi đến chỗ ngồi cũ bên cửa sổ, Thẩm Lâm nhìn hắn một lát, vẫn theo ý hắn pha một ly cà phê, lúc anh bưng qua muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng không nói ra.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29