yenvu18 | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Giáo Ở Nhà Tôi của tác giả yenvu18. Sài Gòn, một buổi sáng sớm vội vã.Hương bước xuống xe khách dưới ánh nắng trời Sài Gòn, cô có cảm tưởng như ánh nắng sắp thiêu đốt mình, ngay lập tức biến cô trở thành heo quay. Ở quê cô cũng có nắng, nhưng bình thường ngoại trừ đi học ra Hương cũng không hay ra đường, thành ra đối với ánh nắng cô rất mẫn cảm. Mấy chú xe ôm tranh thủ kiếm khách hỏi thử xem cô muốn đi đâu, Hương chọn một chú trông có vẻ "sẽ không bắt được khách" nhất, bảo rằng mình muốn đi đến khu quận 7.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Không Hẹn Ước của cùng tác giả.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Daisy Tháo | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sắc Tình Khó Cưỡng của tác giả Daisy Tháo. "Cởi"Người đàn ông với khuôn mặt sắc xảo tựa như được gọt dũa tỉ mĩ từ bàn tay của tạo hóa, nhìn thì chắc cũng đã ngoài ba mười, nhưng khí chất này tuyệt đối không tầm thường, người đàn ông uy nghiêm cả người toát ra sự ảm đạm lạnh lẽo đến bức người, ngồi trên sofa chiễm chệ vắt véo chân, tay cầm tách trà nhàn nhã ra lệnh.Người con gái đang quỳ rạp dưới sàn tay chân run lẩy bẩy, khuôn mặt nhếch nhác đến khó coi. Từ dưới sàn cô cúi người bò đến dưới chân người đàn ông, không chút lòng tự trọng cô hèn mọn mà ôm lấy đôi chân dài của người đàn ông hạ giọng cầu xin:"Tha cho tôi....Xin anh....Chỉ lần này thôi...."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngã Rẽ Hôn Nhân hay Trói Em Một Đời của cùng tác giả.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Thanh An | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngày Tớ Gặp Cậu của tác giả Thanh An. "Hàm Hàm..."Dạ Tinh Hàm khẽ mở mắt phượng, đôi mắt đen thẳm như vực sâu không đáy, nhìn người trước mặt, thoáng nhíu mày:"Dì xuống dưới trước đi."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Cậu Là Mùa Hạ Của Tớ hay Ngàn Dặm Tương Tư của cùng tác giả.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Lạc Khê Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống của tác giả Lạc Khê Nhi. Đã thế còn dùng giọng nói non nớt kia thốt ra một câu sặc mùi bá đạo tổng tài:“Shift, cô gái kia, mau bế tôi về nhà, tôi mệt rồi.”Tôi phớt lờ cậu nhóc rồi bỏ đi, cậu nhóc vội vàng nói mình là con trai ruột của tôi.Người vẫn luôn độc thân như tôi lập tức đưa cậu nhóc đến đồn cảnh sát, trình báo về việc trẻ em đi lạc.Vừa có kết quả xét nghiệm DNA, tôi ngốc luôn, cậu nhóc đó thế mà là con ruột của tôi thật! Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tang Thi Cũng Ghét Bỏ Tôi hay Thiếu Nữ Miệng Quạ Đen của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Mạch Ngôn Xuyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bồi Thường Hôn Nhân của tác giả Mạch Ngôn Xuyên. Cuối cùng cô nản lòng thoái chí nói:”Em từ nay về sau…không thích anh, cũng không quấn lấy anh nữa.”Anh rốt cuộc bắt đầu luống cuống. Cái gì mà chênh lệch tuổi tác, tầm thường, buồn tẻ, tất cả đều là lý do. Anh tìm đến cô nói:’’Em quấn lấy tôi lâu như vậy, tôi đã thích em, mặc kệ hiện tại em có thích tôi hay không thì em vẫn phải gả cho tôi để bồi thường”Tóm tắt: Đây là một câu chuyện về cô thực tập sinh nhỏ muốn cưa đổ người hướng dẫn của mình, nhưng mà cưa thể nào cũng không đổ. Cuối cùng cô làm thức tỉnh con sói bên trong anh, bị anh mặt dày mặt dạn bắt về làm vợ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chờ Ánh Sao Rơi hay Quả Ngọt Năm Tháng của cùng tác giả.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Nguyệt Bán Đinh | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lối Ăn Nói Cục Súc của tác giả Nguyệt Bán Đinh. Lần đầu tiên Nghiêm Duệ và Dương Trúc gặp nhau là sau kỳ thi tháng đầu tiên năm lớp 11.Sau khi tan học ngày thứ sáu, tại một góc trong trường, Nghiêm Duệ nhìn thấy Dương Trúc bị người ta gây rối. Một tên học sinh cá biệt chặn cậu vào góc tường, cười hả hê nghịch bài thi của cậu. Tuy một người chấp nhiều người nhưng ánh mắt của cậu vẫn vô cùng giận dữ và quật cường.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nghịch Tập Chi Hảo Dựng Nhân Sinh hay Cá Mặn Vị Diện Phòng Phát Sóng Trực Tiếp.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Đinh Hán Bạch vuốt cằm nhận lời an ủi, không tỏ ý kiến nữa. Hắn muốn đi, không phải do yêu thương công việc gì cả, mà là Phúc Kiến có một hiện vật nổi trên biển, hắn cảm thấy rất hứng thú, chỉ đơn thuần là muốn thỏa mãn lòng riêng mà thôi. Thời gian tan tầm vừa điểm, Đinh Hán Bạch xách túi chạy lấy người, cưỡi chiếc xe đạp sườn ngang cỡ lớn, không nóng vội cũng chẳng hoảng loạn, chầm chậm thong thả về nhà. Mùa hè ngày dài, ngày nào về đến nhà cũng chưa tới giờ cơm, còn phải nghe mẹ càm ràm suốt, chi bằng giết thời gian trên phố xá tấp nập còn hơn.Đạp được nửa đường thì hắn bẻ tay lái, rẽ vào đại lộ Nghênh Xuân rồi tăng tốc, làn gió thổi áo sơ mi bay phấp phới, khi lái qua một tiệm cơm lâu đời trong thành phố mới thắng xe lại. Đinh Hán Bạch xuống xe mua một suất cánh gà chiên bơ, treo lên tay lái, lúc rời đi thì chậm rãi ngoái đầu nhìn thoáng qua "Ngọc Tiêu Ký" đối diện. Cửa hiệu chạm khắc ngọc lâu đời nổi danh nhất thành phố, ngày nào trước cửa cũng có thể giăng lưới bắt chim, mà không chỉ có một cửa hàng thôi đâu, tổng cộng có những ba cái. Đinh Hán Bạch hít mùi cánh gà đạp xe về nhà, khi đạp đến phố Sát Nhi thì bắt gặp một bóng dáng. Bóng dáng ấy thanh lệ và yểu điệu, mái tóc dài phủ xương hồ điệp, vai ngang chân thẳng, chiếc váy dài màu trắng điểm thêm chút mát mẻ cho ngày hè chói chang này.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nguyên Viện | Ngôn tình | Hoàn thành
Thương Nguyệt quốc, ở phía nam, bốn phía đều là biển. Nhưng binh lực của Thương Nguyệt quốc cũng không cho phép khinh thường. Nghe đồn, Thương Nguyệt quốc xưa nay lấy nữ hoàng trị quốc. Nữ hoàng Thương Nguyệt đương nhiệm năm ấy mười hai, vẫn còn là một đứa nhỏ, bên người có ba vị huynh tỉ trợ giúp, nay đến tuổi kết hôn, đang chuẩn bị chọn một ý trung nhân.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Rosaria Nguyen (Trang Nguyễn) | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Chính Yêu Tôi Đến Phát Điên Rồi! của tác giả Rosaria Nguyen (Trang Nguyễn). Nhưng dù sao nó vẫn không đáng kể mấy với việc cô sắp có thể tự do, rời đi thế giới tiểu thuyết và trở về thế giới thực của mình.Khuôn mặt soái khí, thân thể cực phẩm kia, àiii!Cuộc chơi nào cũng phải có hồi kết!Bỏ qua nỗi buồn ít ỏi trong lòng, Rosie tiếp tục vui vẻ ôm số tiền bồi thường khổng lồ rời khỏi lâu đài của ngài công tước. Giờ chỉ cần chờ đợi cho đến ngày hôn lễ của nam nữ chính được tiến hành. Nữ phụ độc ác là cô đây sẽ vĩnh biệt tất cả và trở lại cuộc sống hiện thực của chính mình. Thế nhưng mọi việc luôn ngoài tầm kiểm soát, giống như việc Rosie bất chết đi và xuyên không tới nơi này.Nếu yêu thích truyện cổ đại, bạn có thể đọc thêm Mưu Đoạt Phượng Ấn hay Muôn Hoa Trên Gấm.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhật Linh, nhanh lên nào, mọi người đều tụ tập đông đủ dưới cổng trường rồi đấy, chậm trễ tí là không được đâu. Nghe Hà giục như vậy, tôi vẫn từ tốn thu dọn dồ dùng trên bàn bỏ vào trong ba lô, xong xuôi mới ngẩng lên nhìn nó, đứa bạn duy nhất thân với tôi từ khi vào lớp 10 đến bây giờ là thi tốt nghiệp, lắc đầu từ chối, nhẹ giọng. Cậu đi đi, mình không đi đâu, mình phải về quê rồi.Nói xong tôi chẳng đợi Hà nói thêm câu gì nữa khoác cặp lên balo chạy ù đi ra bên ngoài, đôi mắt không ngừng lo lắng nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kĩ đeo trên tay mà gần như muốn ứa lệ. Bây giờ đã 11 giờ kém 5 phút rồi, nếu tôi không nhanh thêm tí nữa có lẽ sẽ không bắt kịp chuyến xe để về quê trong ngày hôm nay, lúc ấy tôi lại phải đợi thêm mất mấy ngày nữa mới có chuyến khác, khi ấy tôi lại phải mất thêm một khoản phí sinh hoạt hế mấy trăm nghìn nữa, thật sự rất lãng phí.Thật ra không phải chỉ có mỗi chuyến xe buýt này đi về tỉnh của tôi, nhưng lại là phương tiện phù hợp với tôi nhất vì tôi chỉ có đủ tiền để đi nó, chứ máy bay với taxi thì có lẽ tôi chẳng bao giờ dám mơ ước tới. Tôi vốn dĩ sinh ra và lớn lên ở huyện miền núi nghèo Tương Tây, một thôn bản cô lập trong miền núi sâu tách biệt với đô thị nhộn nhịp xa hoa lộng lẫy, quanh năm suốt tháng chỉ bán mặt cho những ruộng bậc thang, cho những vùng đất đồi trơ tróc chẳng thể canh tác trồng cây ăn quả, chẳng thể trồng được cái gì ngoài mấy củ sắn, bắp ngô.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thanh Sắc Vũ Dực | Đô thị | Hoàn thành
Hệ thống dạo này dường như phát triển hơi mạnh thì phải, không chỉ công lược, nghịch tập, dưỡng thành, giờ còn trở thành Nguyệt Lão nữa ớ!!!?? Có ai ngờ được một con rồng phá hoại khắp tinh tế cùng với NPC trong game online thực tế ảo Phong Liên Trúc lại bị hoán đổi với nhau, và phải hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống. Thế giới của hai nhân vật phút chốc bị đảo lộn, mọi thứ đều lung tung beng lên hết...Thế giới tinh tế: Đụt xị! Con rồng dữ luôn chỉ cướp bóc trong vũ trụ đó dĩ nhiên lại giúp đỡ những kẻ nhỏ yếu, mở rộng chính nghĩa rồi còn đi thi đại học nữa chứ! Thế giới game online: Định mệnh, tên Phong Liên Trúc này bị làm sao thế? Tôi sống lại mười lần, trang bị cũng dứt hết luôn rồi mà cậu ta chỉ mới rơi có một giọt máu thôi hả?Game rác xấu xa, lén thay đổi cài đặt mà không thông báo cho ai hết á! Chiêu mộ người chơi mãn cấp để tạo ra một chiến đội 30 người đi càn quét Phong Liên Trúc, mấy người chơi nằm dưới 100 trong bảng xếp hạng thì không cần tới đâu nhé. Hệ thống chân đạp hai thuyền vượt qua không gian thời gian để kéo dây tơ hồng.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Xuân Phong Lựu Hỏa | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè nắng nóng chói chang, giữa trưa là lúc ánh nắng mặt trời ác nghiệt nhất, làn da mà phơi ngoài trời sẽ bị bỏng rát đau nhức. Kim Tịch khẽ ngẩng đầu, nheo nheo đôi mắt đen nhánh như mắt nai, nhìn về phía nhà ký túc xá nam ở trước mặt. Gió nhẹ từ từ thổi đến, những chiếc quần lót trên ban công không ngừng lắc lư theo gió. Cô cúi đầu, lau sạch mấy giọt mồ hôi hột trên chóp mũi, lấy một mảnh giấy nhỏ từ trong balo ra, trên tờ giấy viếtKý túc xá nam số 8, phòng 510. Hôm nay là ngày cô đến trường báo danh nhập học, tác chiến cho tới tận trưa, cầm thư thông báo trúng tuyển, tự mình tìm được vị trí của học viện, chật vật chen vào đám người điền thông tin, lấy được chìa khóa của khu ký túc xá. Thế nhưng lúc cô đi ra, lại không thấy chiếc vali đỏ của mình đâu nữa. Bây giờ ở chỗ cô để va li, chỉ lưu lại một tờ giấy có chữ viết ngoáy qua quýt: Ký túc xá nam số 8, phòng 510.Phản ứng đầu tiên của Kim Tịch là chạy tới phòng bảo vệ xin giúp đỡ, nhưng khi cô tới phòng bảo vệ, thì phát hiện hành lang chật ních sinh viên và phụ huynh, hầu như họ đều đến đây nhờ tìm đồ bị mất lạc. Đại học B thực sự rất rộng, diện tích hơn một nghìn mẫu, vả lại địa hình còn phức tạp. Sinh viên mới đến nhập học nhiều như nước thủy triều dâng, trong trường học khắp nơi đều là người ngoài và người nhà của sinh viên, tốt xấu lẫn lộn, khó tránh khỏi có điều sơ xuất.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Mạt Trà Khúc Kỳ | Ngôn tình | Hoàn thành
Chúc Yểu bị dì Phương bảo mẫu đánh thức. Rèm cửa sổ màu kem bị kéo ra, những tia nắng ban mai xuyên qua lớp kính thủy tinh, chiếu vào phòng thật ấm áp. Chúc Yểu ngồi dậy, mái tóc dài mềm mại hơi rối. Cô đưa tay dụi nhẹ đôi mắt vẫn đang lim dim rồi mới hất chăn mền ra, bước xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê bằng vải mềm, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trường Câu Lạc Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Uyển lại nằm mơ. Trong giấc mơ chính là kết cuộc của nữ phụ Lý Lệnh Uyển trong quyển truyện " Em gái của gian thần" do nàng sáng tác gần đây. Vào ngày hai mươi ba- đông chí. Tuyết rơi đầy trời, ở vùng ngoại ô trong một ngôi miếu hoang, Lý Lệnh Uyển bị cắt đầu lưỡi, bị ép uống đọan trường thảo, nàng vô cùng đau đớn nằm dưới nền đất lạnh lẽo. Trước mặt nàng là một người nam nhân, một thân đen huyền, áo choàng tơ lụa không vướng bụi trần, diện mạo xuất chúng, khí chất nho nhã, thanh tao xuất thần.Nhưng ánh mắt khi hắn nhìn đến nàng chỉ toàn là sự lạnh lẽo và cay độc, nếu để người khác nhìn thấy cũng đã đủ kinh sợ. Lâm Uyển giật mình tỉnh giấc hét lớn, trên trán mịn của nàng toàn là mồ hôi. Chu thị trang ở ngoài đại sảnh dặn dò bọn nha hoàn lau dọn cẩn thận đồ vật, bỗng nghe thấy tiếng thét chói tai, nàng ta vội vàng đi vòng qua tấm bình phong thêu ngọc lan cẩm tước, bước nhanh đến trước giường, cúi người đưa tay sờ trán Lâm Uyển, một mặt hỏi: " Uyển Uyển, con làm sao vậy?"Lâm Uyển ngẩng đầu, ngây người nhìn đến Chu Thị. Nàng xuyên vào truyện đã được hai ngày, nàng biết rõ vị phu nhân xinh đẹp trước mắt này chính là mẫu thân của Lý Lệnh Uyển.
26.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Liễu Mãn Pha | Đam mỹ | Hoàn thành
Diện tích gần trăm nghìn mét vuông, trăm năm lịch sử, cất giữ hàng ngàn cuốn sách, là thư viện đại học trâu bò nhất ở thành phố A. Nhân khí ngày thường của thư viện đại học A có thể tưởng tượng được, cho dù có hệ thống hẹn trước tương đối hoàn thiện, chỗ ngồi tốt của phòng học và phòng tự học vẫn cung không đủ cầu. Nhất là sảnh chính yên tĩnh cạnh cửa sổ, có ổ cắm, ánh nắng mặt trời không chiếu thẳng xuống, sinh viên giành nhau cũng có thể đuổi kịp với việc lấy số chuyên gia hàng đầu ở bệnh viện lớn.Lại thêm nhà ăn cách khá xa, thức ăn ngoài không vào được, siêu thị lưu trữ ít thực phẩm tiện lợi, thư viện quy định thời gian sinh viên rời ghế không được nhiều hơn ba mươi phút, đủ loại khó khăn chồng chất, thời gian ăn cơm trưa của đại học A nói là Tu La tràng cũng không quá đáng. Chẳng qua! Có khó khăn, sẽ có cơ hội buôn bán!Hôm nay, khi trong tay Lật Đình xách theo hộp giữ nhiệt khổng lồ khoảng ba tầng đi vào khoảng đất trống nhỏ sau khu C tòa nhà phía Tây của thư viện đại học A, những người tị nạn nhận được tin nhắn thông báo đã đứng đầy dưới cây từ lâu… không, các sinh viên, vừa thấy người tới mỗi người như sói ngửi thấy thịt mắt tỏa ra ánh sáng xanh.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Thiên Nguyệt Phụng | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phó Thiếu Hào Hoa: Nguyện Sủng Tình Si! của tác giả Thiên Nguyệt Phụng. Sau cú shock đó, cô thay đổi hoàn toàn, từ một cô gái ngây thơ, thuần khiết, cô hoàn toàn trở nên chín chắn, trưởng thành, là một nữ chủ tịch lạnh lùng, vô cảm.Cô khép chặt trái tim, không để ai xen vào khiến nó phiền muộn. Cứ tưởng cả đời sẽ cô độc sau những thương tổn đã gánh chịu ở thanh xuân, nhưng định mệnh lại sắp đặt cho cô một mối lương duyên nằm trên mức tưởng tượng.Hậu ly hôn, cô ghét đàn ông trăng hoa, lừa dối. Vậy mà nguyệt lão lại se duyên một soái ca siêu cấp đào hoa cho cô. Anh đi tới đâu là nữ nhân vây quanh tới đó, cuộc sống vốn phiêu lưu, tự tại. Và cũng cho đến khi gặp được cô thì con đường anh đang đi chợt rẽ hướng cực gắt.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Song Sinh Tình: Cố Thiếu Cuồng Thê của cùng tác giả.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Gần đây tôi có một việc phiền lòng, tôi đã yêu một người đàn ông. Tuy rằng tôi cũng là một tên đàn ông, nhưng đây không phải vấn đề chính của việc này. Dẫu sao chuyện tôi yêu đàn ông cả thành phố đều biết, bởi vì bạn trai tôi là Triệu công tử, cháu trai Thị trưởng, là con trai của Triệu tứ gia máu mặt nhất vùng, em trai của vợ Đại soái Hoắc quân phiệt. Mà vấn đề là ở chỗ, người đàn ông mà tôi yêu lại không phải Triệu công tử.Ôi, phụ nữ, tên cưng là lả lơi ong bướm. Ôi, đàn ông, tên của cưng chính là bướm ong lơi lả! Tôi nâng quyển sách, đắm mình vào sầu bi, sự sầu bi vô tận. Cả thế gian giờ đang ca tụng tự do yêu đương, nhưng sẽ chẳng có ai khen tôi “vong ân phụ nghĩa” đâu. Nhưng nếu tình yêu lẫn với quá nhiều ân nghĩa, thì khó có thể đơn thuần được. Mà quan trọng là tôi cũng khó có thể nghĩ đơn thuần được cơ, chứ Triệu công tử thì rất đơn thuần. Lúc tôi tan cửa nát nhà, gã rất đơn thuần chứa chấp tôi để có người đi học cùng gã, học với gã đến mười tám, cùng học trường Tây nhưng tôi ra được trường còn gã thì tạch tốt nghiệp, sau đấy thì gã “ngủ” tôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơ Hòa 初禾 | Đam mỹ | Hoàn thành
Viễn Thành là một thị trấn du lịch nho nhỏ trên Tây Bắc, thật giống như tên, xa tít mù tắp, mùa ế thì quạnh quẽ chẳng được mấy mống trên đường, đến khi vào mùa thì xó nào cũng chật ních. Bốn năm trước, một nhà trọ cho giới trẻ du lịch khai trương trong con hẻm nhỏ nhất của trấn, chỉ đủ rộng cho xích lô và mô tô chen vào, thoạt nhìn cứ nghĩ là ngõ cụt, nhưng khu nhà đằng sau cánh cổng sắt lại là cả một chân trời mới.Nhà trọ tên Có Biển, tuy vậy đừng nói là cái Viễn Thành bé bằng lòng bàn tay này, mà tính cả các tỉnh trấn xung quanh Viễn Thành cũng chẳng đào đâu ra biển hết. Ý chủ nhà trọ là, không có biển vẫn có thể tưởng tượng là có biển, giống như người có thể nghèo nhưng không thể không có ước mơ. Nghe thì hơi ngáo, nhưng đám thanh niên vác balo trên vai lại rất thích lời giải thích này, cho nên mặc dù ở tận trong hang cùng ngõ hẻm của Viễn Thành, Có Biển vẫn là nhà nghỉ khó đặt được nhất trong mùa du lịch.Tuy rằng rất có thể mọi người thích chỗ này, chỉ vì anh chủ không những đẹp trai, mà lại còn hào phóng. Tiền thân của Có Biển là một hộ nhà chăn nuôi, sau kết cấu lại thành một toà hai tầng, chứa được gần năm mươi người. Sân vườn rất rộng, dùng để trồng rau củ hoa tươi, cạnh vườn rau là một giàn nho, trên treo dải đèn màu xinh xinh, tối đến bật lên sáng rực rỡ. Hiện tại đang là mùa du lịch, Có Biển đã nhận hơn bốn mươi khách, lầu hai vẫn còn hai phòng trống.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Phong Hoa Tuyết Duyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày ngả về chiều, những dãy đèn nê-ông đỏ vàng rực rỡ chập chờn sáng lên như hàng mốc biểu trưng cho thành phố. Hoa gạo đỏ thắm rụng dày trên mặt đất, bánh xe kéo nghiến qua thảm hoa đỏ để lại một khoảng sặc sỡ nhàu nhĩ khó coi. Đường Thập Nhất liếc nhìn dưới chân, vừa vặn lọt vào mắt là mớ hoa rụng bị dày xéo đến không còn nhìn ra màu sắc vốn có nữa, hắn nhíu mày, không muốn bước xuống xe.“Tiến lên chút nữa đi, nhanh nhanh lên!” một người đàn ông trung niên đậm người chạy vượt lên xe kéo, ông ta móc khăn tay ra lau mồ hôi trên trán rồi bảo phu xe kéo lên chỗ sạch sẽ hơn đằng trước, đoạn quay lại nói với Đường Thập Nhất, “Thiếu gia, qua bên đó sạch hơn cậu hẵng xuống.”“Khách sạn Ái Quần lớn thế này mà trước cửa cũng không biết quét dọn cho sạch, chẳng bằng đến rạp Bình An xem hát cho xong.” Đường Thập Nhất phủi phủi bộ đồ Tây ca-rô thời thượng trên người. Ngũ quan hắn thâm thúy, vốn nên là một chàng thanh niên sáng sủa tinh anh vậy mà lại tự biến mình thành bộ dạng ăn chơi đàng điếm, đuôi mắt trời sinh hằn một nếp mảnh dài chỉ càng khắc sâu thêm tướng mạo đa tình phong lưu của một cậu ấm nhà giàu.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21