Người ta vẫn thường nói rằng nghèo là khổ, nghèo khổ, chứ ít ai nói giàu khổ cả. Thật ra, người nghèo có nỗi khổ của người nghèo mà người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu. Người nghèo vì không chấp nhận cái nghèo, oán ghét cái nghèo, muốn được giàu nên mới khổ. Còn người giàu lại sợ bấy nhiêu tài sản chưa đủ làm người khác nể phục, sợ bị phá sản, sợ bị kẻ xấu lợi dụng hay hãm hại nên mới khổ.So ra cái khổ của người giàu còn phức tạp và nan giải hơn người nghèo. Phải chi trong xã hội ai cũng như ai, ai cũng sở hữu tài sản như nhau thì chắc chắn ý niệm giàu nghèo sẽ không có. Nhưng điều ấy không bao giờ là thực tế khi con người ngày càng ưa chuộng vật chất và xem đó là điều kiện căn bản của hạnh phúc. Cho nên, nếu ta may mắn không bị cuốn theo quan niệm của xã hội mà thoát ra khỏi ý niệm giàu nghèo, ta thấy sự hưởng thụ vật chất không phải là lý do lớn nhất để ta có mặt ở trên cõi đời này, thì chắc chắn ta sẽ không còn than nghèo khổ nữa.Người ta cũng thường gộp chung cực với khổ, cực khổ. Nhưng bản thân của sự cực nhọc chưa chắc đã là khổ. Chỉ vì ta kháng cự lại nó, ta muốn mình không phải vất vả mà vẫn có đầy đủ mọi thứ tiện nghi như bao người khác nên ta mới khổ. Ta chỉ biết so sánh, đòi hỏi, chứ không chịu tìm hiểu căn nguyên sâu xa tại sao mình lại cơ cực.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mr. Cat | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi gặp em vào một buổi chiều tà, nói nghe lãng mạn thế thôi chứ thật ra là chiều hôm đó tôi đi đá bóng về có lượn qua hàng bánh mì quen thuộc tranh thủ lót dạ vì buổi trưa ăn hơi ít. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là một cô bé tóc dài ngang lưng hơi hơi xoăn kèm theo cặp kính cận, sau lưng em là một cái đàn ghita, có lẽ lúc đó em vừa đi học đàn về. Tôi đứng đờ ra nhìn em đến nỗi cô Năm bán bánh mì phải gọi mấy lần mới giật mình trả tiền. Đợi em đi xa rồi tôi mới dám mon men hỏi cô Năm:
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ nhỏ thân thể Khương Linh Lung đã không tốt, thời điểm phụ mẫu còn sống còn quản nàng, không cho ra cửa chơi, đặc biệt là mùa đông, cửa phòng cũng không cho ra, bởi vì mỗi lần trúng gió, nàng sẽ bị bệnh nặng. Khi còn nhỏ bị quản vô cùng chặt, mỗi ngày mở mắt ra nhìn đâu cũng chỉ thấy bốn bức tường, vậy nên nàng luôn khao khát có được tự do. Sau này, phụ thân mẫu thân lần lượt tạ thế, Tôn ma ma thay thế họ chiếu cố nàng. Vốn tưởng nếu Tôn ma ma quản thì sẽ dễ thở hơn chút, nào biết Tôn ma ma còn lợi hại hơn cả mẫu thân, không chỉ ngày mưa gió không cho ra cửa, ngay cả trời nắng cũng không cho ra. Tôn ma ma sẽ nói: "Tiểu thư trời sinh băng cơ ngọc cốt [1], đừng ra nắng, sẽ khiến làn da đen đi." Hôm qua Tôn ma ma có chút việc, bên ngoài tuyết rơi lớn, không lâu sau, tuyết đã kết một tầng dày trên mặt đất. Khương Linh Lung đứng xem bên cạnh cửa sổ. Trên mặt đất, trên nóc nhà, trên nhánh cây, tất cả đều là tuyết trắng, trong mắt chỉ toàn màu trắng, đẹp tới mức lòng chỉ muốn hướng ra ngoài. Khương Linh Lung thừa dịp Tôn ma ma không có ở đây, chạy ra khỏi viện nghịch tuyết. Mai Hương cũng khuyên nàng, nhưng không lay chuyển được, sau đó còn cùng nàng chơi ném tuyết. Khương Linh Lung vốn định chơi một lát liền vào nhà, nhưng nàng rất vui, còn ở trên nền tuyết lăn lộn. Kết quả vui quá hóa buồn, buổi tối liền phát sốt.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Thiết Phiến Công Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiều Tích ngồi trên ghế salon trong phòng khách, đầu hơi hơi cúi xuống, thế nhưng hai vai lại cứng ngắc, thắt lưng thì thắng tắp. Bố Kiều là một quân nhân nghiêm túc, cứng nhắc, đối với dáng dấp điệu bộ của con gái yêu cầu rất nghiêm khắc. Từ nhở đến lớn, chỉ cần ở trong phạm vi tầm mắt của bố, vai cô không thể rũ xuống, lưng cũng không thể khom. Bây giờ, dù bố Kiều đã mất, thói quen của ông tạo thành cho con gái vẫn được giữ lại. Bên cạnh đột nhiên có một người đi tới. Là Minh Uyển. Minh Uyển năm nay 14 tuổi, nhỏ hơn Kiều Tích 1 tuổi, đang học sơ tam (*). Kiều Tích từ nhỏ đã rất thích động vật nhỏ, lúc này đột nhiên thấy con Samoyed xinh đẹp kia thì trái tim liền mềm mại ngay lập tức. Cô giơ tay vuốt vuốt chân của nó, cười đến hai mắt cong cong, để lộ ra một chiếc răng nanh, "Bambi, chào em nhé!" Giới thiệu Bambi cho Kiều Tích xong, Minh Uyển liền lôi kéo cô đi thăm quan căn nhà này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài một vòng. Nhà của Minh gia chính là một biệt thự nhỏ 3 tầng, thím Lưu bảo mẫu ở tầng 1, tầng 2 là hai anh em Minh gia, vợ chồng Minh Tuần thì ở tầng 3.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Tử Khả Lam | Xuyên không | Hoàn thành
Chuyện này, khi kể ra chắc hẳn ai cũng cảm thấy kinh ngạc đến mức khó tin. Một người như cô, rõ ràng là không cùng một thế hệ với người của thế giới này. Cô đến từ thế kỉ hai mươi mốt - thế kỉ của những khoa học tiên tiến hiện đại, nơi con người làm chủ hết thảy, nơi có những bộ óc thiên tài. Cô được người người cưng chiều giống như một nàng công chúa, nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, có ai là dám làm cho cô phật lòng? Cuộc sống của cô tốt đẹp như vậy, chắc hẳn trời cao không chịu được cảm giác nhìn thấy cô được hết mực ưu ái, cho nên mới muốn đày đọa cho cô kết thúc sinh mệnh sớm sớm một chút. Cô đi máy bay, máy bay gặp sự cố khiến cho cô thiệt mạng. Nhưng không đúng! Cô rõ ràng là đang đi du lịch, thật sự là chỉ đi "du lịch" mà thôi, còn định cư hay không thì cô chưa biết. Chỉ khác nhau ở chỗ, người ta đi nước ngoài du lịch, còn cô thì nhảy vọt mấy nghìn năm ánh sáng để trở về thời cổ đại mà thôi. Mọi thứ đối với cô mà nói thực sự là quá mới mẻ, khiến cho cô không thể nào phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ. Thật sự là quá máu chó rồi!
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Điểm Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Một năm sau Tiếng quát tháo của Hải Đường truyền khắp Hiên Viên phủ, lúc này không phải là tiếng kêu hoan ái mà là tiếng kêu đau đớn khan cả giọng. Ngươi gây ra vẫn chính là Hiên Viên Khiếu. “ A…không cần, không cần, ta không cần sinh! Đau quá…” Hải Đường dùng hết sức thét chói tai, còn dùng hết những lời thô tục biết được mắng mười tám đời tổ tông của Hiên Viên Khiếu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Lạc Mạc Chi Vũ | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Dưng Muốn Yêu Người của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ. Lạc Vĩ Vĩ lái xe chen chúc trên đường chui tới chui lui, cuối cùng đoạt được vị trí ngay đèn đỏ. Hôm nay là ngày chị họ của cô kết hôn, buổi tối ngày hôm trước cả phòng đi ra ngoài liên hoan, uống đến khuya, làm cô dậy trễ, ban đầu nói là muốn cùng chị họ trang điểm, lại biến thành chỉ có thể đuổi kịp lúc chú rể đón nhà thông gia. Bên trong đài phát thanh đang phát《Đã lâu không gặp》của Trần Dịch Tấn, bác sĩ Trần dùng tông giọng đặc biệt hát: Liệu người có đột nhiên xuất hiện. Ở tiệm cà phê góc phố không? Lạc Vĩ Vĩ tranh thủ thời gian nghe phát thanh. Sáng sớm nghe bài hát thương cảm như vậy làm gì. Lúc này điện thoại vang lên, mẹ Vĩ Vĩ đánh tới nói: "Vĩ Vĩ, con đang ở chỗ nào?" "Đang trên đường, con tới ngay." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Em Có Thể Giúp Anh Chữa Lành Vết Thương Được Không? hay Vị Chanh Bạc Hà
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Ngư Tiểu Quai Quai | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vi Hoàng của tác giả Ngư Tiểu Quai Quai. Đây là chuyện xưa về hai bạn tổ đội với nhau, hăng hái hạ đối thủ, tại nơi hậu cung từng bước kinh người này, cuối cùng đi lên con đường quyền khuynh thiên hạ, thuận tiện yêu đương lẫn nhau【Bản văn nghệ】Mỹ nhân đa kế, chớ nói bạc tình bạc nghĩa, thịnh thế thái bình cũng bất quá phù hoa bọt nước.Hoàng khuynh thiên hạ, thận trọng từng bước, máu nhiễm giang sơn sao chống đỡ đến hồng nhan ái mộ.Hậu cung loạn, triều đình nguy, loạn thế sóng gió nổi lên.Mà ta chỉ nguyện, giúp ngươi thành hoàng.Nhân vật chính: Tô Vân Chỉ, Cung Khuynh...Văn chương tích phân: 176,760,160Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Nữ Phụ Ác Độc Cười Với Ta hoặc Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng"
23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Huyền Huyền Vu Thư | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Nhìn thiệp mời trên tay, Lăng Huyền Thư với gương mặt tuấn tú đang nhăn nhó sắp thành một dúm tã. Thiệp mời bị nắm càng lúc càng chặt, Lăng Huyền Thư cắn răng nói: “Tại sao lại có tên của ta trên đây…” Lăng Huyền Kỳ lắc lư tiến vào tiểu viện của Lăng Huyền Thư, vừa vặn nghe được tiếng oán giận của gã, móc ra từ trong lồng ngực một tấm thiệp mời y chang vung xuống mặt bàn đá trước mặt Lăng Huyền Thư, “Ngay cả đệ cũng có, cho nên huynh có nhận được thiệp mời thì có gì là lạ.”Khóe miệng Lăng Huyền Thư giật giật, nhìn Lăng Huyền Kỳ ngồi đối diện với mình, “Ngay cả đệ cũng mời, Lưu chưởng môn cũng không sợ việc vui công tử nhà lão bị phá hỏng?” “…” Lăng Huyền Kỳ vẻ mặt thành thật, “Tam ca, thật ra đệ cũng không thích việc gặp rắc rối như huynh tưởng tượng.” Lăng Huyền Thư nhíu mày, “Ta nghe nói hôm qua đệ đánh con trai Kiều viên ngoại?”
26.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Thái Hữu Nhiễm | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bá Đạo Thành Quản Yêu Ta của tác giả Thái Hữu Nhiễm. Cô chính là một người điển hình của thấy việc nghĩa hăng hái làm, thậm chí luôn thầm nghĩ trong lòng, sẽ luôn kiên quyết đối đầu với thế lực độc ác, cho đến phút cuối cùng.Nữ thành quản tên Long Ca, một người bá đạo như tên cô. Dáng vẻ cũng lạnh lùng khốc huyễn, mọi người tôn kính, cũng e sợ cô, nhưng không ai biết thật ra cô còn có một mặt khác.Đêm hôm đó, tại con đường rác thải, ma lạt năng chủ quán hội ngộ nữ thành quản, thế là một đoạn yêu hận tình cừu bắt đầu xảy ra.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Đái Trứ Khuê Mật Tẩu Mạt Thế hoặc Pháo Hôi Kiên Cường Dạy Học Ở Cổ Đại.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Đản Đản Đản Hoàng DDDH | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghe được câu trả lời, mặt người đàn ông lúc xanh lúc trắng, anh từng theo học ở Học viện Le Cordon Bleu của Pháp, ước mơ cả đời là mở một nhà hàng Pháp với thân phận là Bếp trưởng, lần lữa mất bao năm nay, suy bại đến mức đi ứng tuyển làm bếp ở một nhà cơm tập thể, mà giờ đây, vì tiền, thậm chí anh còn không thể không đồng ý nhận làm chân rửa bát. Mặc dù ba trăm sáu mươi nghề nghề nào cũng như nhau, trên thực tế ở cái thế giới nhỏ là phòng bếp, đẳng cấp và địa vị của các vị trí khác nhau có sự khác biệt rất lớn. Học sinh từ các trường cao đẳng nấu ăn ra, giờ chỉ có thể rửa bát đũa mà thực khách ăn thừa cùng các cô các dì nông dân hơn năm mươi tuổi ở nhà hàng của dân văn phòng, nhận thức này đã hoàn toàn đánh tan phòng tuyến danh dự cuối cùng trong lòng anh.Chắc hẳn là trò đùa cố ý của nhân viên nhà ăn, thậm chí anh còn không được phân cho găng tay cao su, sau mười giờ đồng hồ làm việc, hai tay anh đã bị ngâm trong nước khử trùng mạnh đến mức da bị lột ra, sưng đỏ, dù cho không đụng tới nước cũng đau như kim châm. Làm việc xong, eo người đàn ông đã mệt đến mức không đứng thẳng nổi. Anh cởi cái tạp dề đầy mỡ trên người ra, đỡ eo đi ra ngoài, nhân viên nhà ăn túm tụm lại ăn cơm, anh đi tới nhìn thử, không có chỗ cho anh, tròn cả ngày hôm nay, anh mới chỉ ăn một cái bánh màn thầu chay buổi sáng bán còn thừa.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Điềm Tức Chính Nghĩa | Đam mỹ | Hoàn thành
Ôn Nhiên đang đi ghi hình thì đột nhiệt ngất xỉu, mọi người sợ hãi, staff của chương trình mau chóng đưa cậu đến bệnh viện, bà Thẩm nghe thấy tin ấy thì liền chạy tới cũng chính là mẹ chồng của Ôn Nhiên đang vô cùng lo lắng, bác sĩ vừa đi ra liền nhanh chóng tiến lên hỏi thăm.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Chích Viêm Thái Tử_Phi Ni | Đam mỹ | Hoàn thành
Thanh mai trúc mã, đó là hoàn cảnh để ghép nối công và thụ ở bên nhau. Hai người gặp nhau vào năm thụ bốn tuổi, khi ấy vẫn còn là những đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Thụ nép mình đằng sau tấm lưng của cô giáo, xấu hổ đưa ánh mắt nhìn. Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đó thật là đáng yêu biết bao. Thụ giống như một hạt giống, ăn sâu bén rễ ở trong lòng của công, gieo rắc vào tâm hồn công một mối tình thầm kín. Yêu thụ, đây có lẽ là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của công. Mới ngày nào còn bé xíu như vậy, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, tất cả giống như một câu chuyện cổ tích, để cho thụ là công chúa, khiến công phải vấn vương. Hai người, giống như đất và cây, cây không thể sống nếu thiếu đất, giống như con người và oxi,con người không thể sống nếu thiếu oxi, cũng giống như công không thể sống thiếu thụ. Tất cả đó đều là được định mệnh an bài. Trái tim của thụ là cuộc đời của công. Công nhất định sẽ bảo hộ thụ, biến thụ trở thành một người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Cầm tay nhau, cùng nhau chung bước, đó chính là niềm vui sướng nhất trong cuộc đời của cả hai. Công muốn nói với thụ, rằng công yêu thụ rất nhiều.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Tửu Tiểu Thất | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Lê Hấp Đường Phèn là tựa truyện hay, đặc sắc và thú vị thuộc thể loại ngôn tình. Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, trong sáng và đáng yêu của hai cô cậu học trò. Bạn cùng bàn của cô tên là Lê Ngữ Băng, một cậu bé vô cùng đáng ghét. Tại sao cô lại ghét cậu ấy? Bởi vì ông nội hứa với cô, nếu kết quả thi của cô xếp thứ nhất lớp thì ông sẽ đưa cô đi Disneyland chơi.
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Hiên Viên Huyền | Sủng | Hoàn thành
Truyện Sở Sở là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ, cổ đại, sủng, mỹ cường công, bình phàm thụ, nhược thụ, công sủng thụ. Truyện kể rằng ngay từ khi còn nhỏ xíu Tiêu Liễu đã là tiểu quan trên thuyền, thật sự là cảm thương cho số phận của y. Nhưng vào một lần hoa thuyền bị đạo tặc cướp bóc, tàn sát. Y vì may mắn được ân nhân cứu nên thoát nạn. Được cùng ân nhân ẩn cư tại nơi thâm sơn bình lặng ngày qua ngày, cứ ngỡ từ đó không còn phải sống trong cảnh cực khổ nữa.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Trang Buby | Khác | Hoàn thành
Đêm Noel, mọi người đều hạnh phúc cùng sánh đôi..chỉ có riêng tôi, năm nào cùng vậy,chỉ biết làm bạn một mình cùng đêm tối..một mình ngồi trong căn phòng vắng,lắng nghe khúc nhạc cô đơn... tôi không biết ánh sáng là gì, tôi không biết thế giới ngoài kia ra làm sao, cuộc sống của tôi khép lại bằng một màu đen..nó cũng giống như cuộc đời tôi vậy, tôi là Dương Thu Huyền, năm nay tôi 17 tuổi..tôi sinh ra không được may mắn như các bạn đồng chang lứa, người ta nói tôi là thứ được hình thành từ t*ng trùng khuyết tật của một người đàn ông đến ngay cả mẹ tôi còn không biết chính xác ông ta là ai...Nghe mọi người kể lại, mẹ tôi vốn dĩ rất xinh đẹp và tài giỏi, bà nấu ăn rất ngon.. bà là con gái duy nhất của một phú ông làng bên.. mẹ tôi, cũng như bao người con gái khác, bà ấp ủ giấc mơ được vào trường sân khấu điện ảnh từ khi còn nhỏ.. ước mơ ấy tưởng chừng đã với trong tầm tay rồi một chốc một lát đã sụp đổ hoàn toàn...trước một hôm ngày ứng tuyển, trong lúc đi dự tiệc sinh nhật bạn ở làng kế bên, bà đã bị một người đàn ông lạ mặt hiếp dâm trong bóng tối...và tôi, tôi chính là kết quả mà bà gọi đó là nỗi nhục lớn nhất đời.. nó chính là nỗi ám ảnh của bà trong suốt 17 năm qua, nó hằn in sâu trong tâm trí bà, bà hận người đàn ông ác ma kia, ngày đêm bà gọi ông ta là quỷ dữ, và tôi, chính là con của quỷ dữ..
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Hứa Bán Tiên | Ngược | Hoàn thành
Tiểu Vương gia là do Hoàng đế nhìn mà lớn lên, lúc y sinh ra Hoàng đế vừa mới mười tuổi, vẫn còn là Thái tử, vậy tạm gọi là tiểu Hoàng đế đi. Trong bữa tiệc đầy tháng của tiểu Vương gia, Tiên hoàng yêu cầu tám vị ca ca đặt tên cho y. Tiểu hoàng đế đứng thứ sáu trong chúng hoàng tử, đọc sách chưa được mấy năm, trong bụng không có mực nước gì, nhìn các ca ca từng người một đều tài hoa nổi bật, đặt cái tên thôi cũng có thể nhảy ra bông hoa, trong lòng không khỏi có chút bối rối. Cùi chỏ hắn đụng vào người tiểu thị vệ: “Chữ ‘Hoằng’ thế nào, tên ta có một chữ ‘Thanh’, rất xứng phải không?” Tiểu thị vệ kia chính là Yến đại nhân lúc còn bé.Tiểu Yến đại nhân bằng tuổi tiểu Hoàng đế, huống hồ từ lúc sinh ra đã bắt đầu tập võ, nào hiểu được những thứ văn vẻ này. Vì vậy rụt rè gật đầu một cái: “Điện hạ thấy tốt là được.” Tiểu Hoàng đế đi tới trước mặt đứa trẻ mặc tã lót đang ngủ say, nhìn tiên hoàng nói: “Nhi thần cho rằng, chữ “Hoằng” rất được…” Lời còn chưa dứt, tiểu Vương gia mặc tã lót đang nhắm mắt bỗng nhiên há mồm gào khóc. Tiên hoàng vui vẻ: “Được, xem ra Tiểu Cửu thích tên này lắm, vậy cứ gọi là ‘Liễm Hoằng’ đi.”
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tú Ái của tác giả Tái Kiến Đông Lưu Thủy. Dự mưu? Có lẽ gặp nhau,ở bên nhau chính là một kế hoạch đã được sắp đặt sẵn, mà mọi thứ cũng từ một chữ "hận"Kết cục? Tất nhiên là tình yêu HE đến quên cả sống chết.Hàng trăm ngàn vết thương, mỗi ký ức đều thắm đượm vết máu, cho dù là mỗi một vết thương đều được bao bọc bởi lớp màng bảo vệ, cũng không thể khiến con tim càng ngày càng yếu đuối và mỏng manh.Tôi vì yêu mà sống, nhưng tình yêu bỏ rơi tôi. Vết thương không nhìn thấy không có nghĩa là chưa từng bị đau đớn vì tình yêu.Chẳng qua là nơi mong manh dễ vỡ nhất đã bị tầng tầng lớp lớp bao bọc. Tôi sống rất tốt, cớ sao cô lại đến gõ cửa tim tôi, đánh phá tôi, giải phóng tôi ra, sau đó lại đốt cháy lên ngọn lửa tình yêu cho con tim vốn đã rỉ sét tổn thương trăm ngàn lỗ nhỏ...Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bầu Trời Trong Trẻo của cùng tác giả.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Thu Lăng | Xuyên không | Hoàn thành
Nếu đó là một mối tình giữa sói và cừu, thì thật oan trái, còn mối tình giữa cá và mèo ẩn dụ theo cách dễ thương nhất thì ra sao? Một nhân ngư, một con hổ, tưởng chừng chẳng thể có mối lương duyên nào tái hợp được, vậy mà họ lại chạm mặt rồi cuốn lấy nhau đến mức muốn thoát ra cũng khó. Chuyện kể về Mộc Trạch vốn là một con cá, chỉ là xuyên qua thời không trở thành nhân ngư mỹ miều. Không hiểu vì sao có người gọi cậu là vương phi, cái chi mà vương phi?Cái người ấy là một vương tử, hắn không ngại cậu mang hình thù gì, xuất phát từ đâu chỉ là cậu thì có đấy. Thật sự cái người vương tử này có bị ngốc không, hắn chính là hổ, còn cậu là cá nếu lỡ một ngày ngủ quên, bản tính thú nổi dậy phải chăng hắn sẽ xơi sạch sẽ cậu? Thật đáng quan ngại, đến một ngày hắn đem giấu một quả trứng, còn bảo là ăn cắp đâu đó người ta sẽ đến bắt. Cậu buồn cười bảo đó là cậu sinh, hắn không biết nhân ngư đến một thời điểm nào đó có thể đẻ trứng sao?
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32