Tử Vong Tuần Hoàn

Thiên Hạ Bá Xướng | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tử Vong Tuần Hoàn của tác giả Thiên Hạ Bá Xướng. Trời bỗng đổ mưa lớn, tuyến đường cao tốc đoạn Hỗ Ninh ( thông tuyến giữa Thượng Hải và Nam Kinh) tạm thời không thể lưu thông, chúng tôi đành phải tìm một con đường vòng khác để lái xe qua. Kể cũng lạ, giờ đang là trung tuần tháng ba mà trời lại đổ mưa lớn đến vậy, sắc trời chuyển dần về tối, bốn bề đều bị màn mưa giăng phủ, tầm nhìn xa mỗi lúc một hạn chế, xem ra hôm nay chúng tôi không thể nào về kịp.Xú Ngư bèn đề xuất tìm tạm một nơi nào đó ven đường nghỉ qua đêm nay, đợi trời sáng mưa tạnh sẽ đi tiếp. A Hào cũng cảm thấy đoạn đường này ổ gà lởm chởm rất khó đi, nếu cứ chạy xe tiếp không khéo lại xảy ra chuyện cũng không chừng.Xú Ngư với tôi là đồng hương, tên thật của cậu ta là Thắng Binh, vẻ ngoài tay thô chân to, da dẻ đen nhám, trông hệt như con cá xám chuyển kiếp làm người, cho nên chúng tôi mới bông đùa gọi cậu ấy là Xú Ngư, nghĩa là con cá thối. A Hào là người Quảng Đông, sống rất biết điều, tên đầy đủ là Lại Khưu Hào.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ma Thổi Đèn của cùng tác giả.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 01:00

[Đạo Mộ Bút Ký | Bình Tà] Huyết Kỳ Lân

o Bắc Ngải o | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện [Đạo Mộ Bút Ký | Bình Tà] Huyết Kỳ Lân của tác giả o Bắc Ngải o. Hư cấu Lão Cửu Môn trung lục môn, hư cấu thân phận Hắc Nhãn Kính.Vài chương gần sau nhóm nhân vật hạ một cái cung đấu, so ra sẽ không giống nhau.Bài viết Hắc Hoa sẽ thiên bên phiên ngoại, nhân vật OOC tận trời (cười trộm), ai muốn xem thỉnh nhắn lại.Kỳ thật tác giả rất thích nhân vật Vương Cát, Vương Cát là ai, xem sẽ rõ~Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Bệnh Mỹ Nhân Không Làm Thế Thân hay Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân của cùng tác giả.

9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:19

Hồn Ma Theo Dâm Phụ

Hùng Sơn | Linh dị | Hoàn thành

Truyện ma Hồn Ma Theo Dâm Phụ là truyện cực kỳ hấp dẫn và lý thú, truyện với nội dung đặc sắc và cách xây dựng nhân vật cũng đầy sáng tạo pha lẫn yếu tố kinh dị, mang lại cho độc giả nhiều cảm xúc. Ông cố của Hoa đã từng nói rằng kiếp trước của một người đẹp, ắt phải là một loài hoa. Loài hoa đó phải tu luyện hàng ngàn năm để có thể đầu thai lên dương gian thành một người đàn bà đẹp. Vì vậy, một người đàn bà đầu thai từ một loài hoa, nhất định phải đẹp tới khuynh nước nghiêng thành. Khó có người đàn ông nào cầm lòng được khi đứng trước một đóa thiên hương đó. Nhất là khi nàng đã để mắt xanh tới họ.

4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:23

Máu Ma

Hùng Sơn | Linh dị | Hoàn thành

Truyện ma Máu Ma là truyện cực kỳ hấp dẫn và lý thú, truyện với nội dung đặc sắc và cách xây dựng nhân vật cũng đầy sáng tạo pha lẫn yếu tố kinh dị, mang lại cho độc giả vô vàn cảm xúc tuyệt vời, truyện kể về câu chuyện cuộc sống của nhân vật “ ta”. Một tối, sau khi ăn nhậu không còn biết trời đất là gì nữa, anh đang lang thang trên đường trở về nhà thì gặp Ma Cà Rồng. Nó hút máu anh gần chết rồi bỏ đi. Nhưng anh vẫn còn sống vì Ma Cà Rồng đó chỉ hút máu anh gần cạn thôi nên chưa chết được.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18

Luyện Bùa Ma

Hùng Sơn | Linh dị | Hoàn thành

Truyện ma Luyện Bùa Ma  về bùa ngải, những gì ma mị ở mảnh đất Sài Gòn bằng một giọng kể ám ảnh, đủ khiến độc giả sợ hãi. Nổi bật trong cốt truyện ma mị này, là chuyện tình yêu sóng gió của hai nhân vật chính: Nhung và Tấn. Cách xây dựng truyện mới lạ và cao tay qua từng chi tiết miêu tả, một chuyện tình ngọt ngào, nóng bỏng, bi luỵ mà không kém phần ma mị, sẽ hiển hiện ngay trước mắt độc giả qua tiểu thuyết Luyện Bùa Ma.

1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52

Truyền Thuyết Sông Nghi Hà

Công Tử Đừng Đợi Nữa | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Truyền Thuyết Sông Nghi Hà full (đã hoàn thành) của tác giả Công Tử Đừng Đợi Nữa. Chúng tôi nhìn theo hướng Ninh Ninh chỉ, lại nhìn thấy trên Nghi Hà xuất hiện hai chiếc đèn lồng khổng lồ. Hai chiếc đèn lồng chầm chậm di chuyển từ Bắc xuống Nam xuôi theo dòng nước, lúc đó chúng tôi còn cho rằng đó là thuyền nữa. Sau khi ông nội nhìn thấy, liền vội vàng hô hoán đuổi chúng tôi và đám trẻ con về nhà.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:04

Gia Chính Là Loại Chim Như Vậy

Lạc Anh Triêm Mặc | Linh dị | Hoàn thành

Quý Ngọc Sơn bước một chân vào đám cỏ hoang cao hơn nửa người liền hối hận rồi. Nghe người ta nói cái đường tắt kia giấu ở rìa Xa Tùng Lĩnh(*), quanh co lòng vòng, một đầu đi ra từ nơi những cây thông trải dài xa xôi, một đầu khác nối với con đường chính, từ địa điểm hắn hỏi thăm tin tức đi xuyên qua Xa Tùng Lĩnh phải mất tới hai ngày, nhưng nếu có thể tìm được con đường nhỏ bên sườn núi đó, đi dọc theo nó, chưa tới một ngày là có thể băng qua khu rừng núi hoang dã rùng rợn này.Quý Ngọc Sơn biết có đường tắt có thể đi, nhưng hiển nhiên là hắn không biết hầu như chưa từng có người ngoài nào có thể tìm thấy con đường nhỏ đó, lại càng không biết nếu đi nhầm hướng, sẽ vô tình mà lạc vào sâu trong Xa Tùng Lĩnh. Xa Tùng Lĩnh là một cánh rừng già núi sâu, không nổi tiếng bởi phong cảnh tươi đẹp, cũng chẳng vang danh bởi vách đá vực sâu, nhưng lại có bản lĩnh khiến cho người qua đường nghe tiếng phải sợ mất mật, đó là vì Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người. Cho nên cũng có người gọi nơi này là núi ăn thịt người. Chuyện Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người không hề là truyền thuyết, chỉ riêng đầu năm nay, đã có hai thi thể được thợ săn liều chết mang ra ngoài, trên thi thể rải khắp dấu răng, bụng bị xé toang, tim gan phèo phổi đều bị đào ra hết, và mỗi khi đêm đến, Xa Tùng Lĩnh lại vang lên tiếng khóc nức nở thê lương, giống như oan hồn đòi mạng, nghe vào tai quả thực khủng bố, quả thực dọa người.

17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Tử Vong Kính Vạn Hoa (Kính Vạn Hoa Chết Chóc)

Tây Tử Tự | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tử Vong Kính Vạn Hoa (Kính Vạn Hoa Chết Chóc) full (đã hoàn thành) của tác giả Tây Tử Tự. Tới một ngày, mọi thứ bất thường kia bắt đầu hiện rõ, khi anh mở cửa nhà, hàng hiên trước mắt đã không còn nữa, thay vào đó là một dãy hành lang dài, hai bên lại là mười hai cánh cửa sắt y hệt nhau. Chuyện xưa mở màn. Nguyễn Nam Chúc nói với Lâm Thu Thạch, trong lúc ngươi đang chăm chú nhìn vực sâu, vực sâu cũng đang chăm chú nhìn ngươi.

29.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:35

Vong Linh Thư

Nguyệt Hạ Tang | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Vong Linh Thư của tác giả Nguyệt Hạ Tang. Đoàn Lâm đến một thành phố xa lạ tìm việc làm, cậu không ngờ rằng cuộc đời từ đây không còn bình yên như trước.Đoàn Lâm dạy học ở trung tâm luyện thi, cậu nhận một lớp toàn học viên nữ, nhưng phòng học yên ắng khác thường, những lời nhắc nhở của học viên, mùi thối rữa loáng thoáng… đủ những hiện tượng lạ lùng, sự thật nằm trong tấm gương, cả phòng học chỉ có mỗi cô học viên hay nói chuyện với cậu, các học viên khác đâu?Cậu biết cậu đã lạc vào nơi không nên đặt chân đến, song những chuyện ma quái chỉ vừa mới bắt đầu…Nhớ lấy, đừng bao giờ khuấy động “niệm” mà người chết để lại, hãy im lặng, chậm lời khẽ tiếng.Nơi đây…Rộng quá?Hoang vắng quá?Sao mà…Đang nghĩ, Đoàn Lâm chợt ngửi thấy mùi hương đó, mắt tối sầm, Đoàn Lâm nhìn xung quanh, bấy giờ mới phát hiện cậu không còn đứng ở nhà vệ sinh mà đã đến một nơi âm u.Chỗ này cực kỳ chật hẹp, ẩm ướt, nhão nhoét, cơ thể cậu từ từ lún xuống như bị bùn lầy nuốt chửng…Nếu yêu thích thể loại linh dị, bạn có thể đọc thêm Âm Hôn Lúc Nửa Đêm hay Mối Tình Âm Dương Vĩnh Cửu (Chồng Ta Là Quỷ Vương).

14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:03

Trinh Nữ Báo Thù

Nguyễn Thế Trị | Linh dị | Hoàn thành

Truyện ma Trinh Nữ Báo Thù đưa độc giả đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, là những câu chuyện kinh dị và man rợ ít nhiều khiến độc giả phải thót tim. Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ của An Giang dưới thời Đệ nhất Cộng Hòa có tên là Phong Dinh. Tại một ngôi làng nhỏ ở Huyện Long Mỹ đã xảy ra một vụ án kỳ bí nhất mà cho tới lúc bấy giờ vẫn không ai có thể giải thích được chuyện gì đã xảy ra.

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:03

Âm Duyên Kết

Tang Lý | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Âm Duyên Kết của tác giả Tang Lý. Chỉ là lại gặp khúc chiết, nàng lại vô tình gả cho một ma nữ hung tàn ác độc, chịu bao đau khổ khi đối phương tìm tới nhà tính sổĐây quả là một câu chuyện thương tâm!Trong 'Mẫu Đơn Đình' có nói: "Tình không biết từ khi nào thì bắt đầu, vừa nảy mầm liền đâm sâu. Kẻ sống có thể chết, mà người chết vẫn có thể hồi sinh. Sinh mà không thể cùng tử, tử lại không thể cùng sinh, là một loại dằn vặt tra tấn.".*Mẫu Đơn Đình: là một vở kịch nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Do nhà soạn kịch thời Minh – Thang Hiển Tổ viết năm 1598...... Nhiều người nói sống chết do trời, yêu hận do người.Âm dương có thể đoạn tuyệt, nhưng ái tình sẽ là vĩnh viễn.Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Trường Phượng Khuynh Nhan của cùng tác giả.

25.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05

Tiểu Thế Tử

Thất Ức Đích Não Tử | Linh dị | Hoàn thành

Tất cả mọi người không thể nào biết được thế giới trong mắt tiểu thế tử là như thế nào. Từ nhỏ tiểu thế tử liền phát giác mình không giống như mọi người, tựa hồ có thể thấy được yêu ma quỷ quái mấy thứ linh tinh. Ngay từ đầu tiểu thế tử rất sợ, sợ mấy thứ này thương tổn hắn, cũng sợ bí mật của mình bị người khác phát hiện, cho nên luôn giả bộ như không nhìn thấy. Tỉ dụ cho dù có thấy một tên quỷ không đầu nằm dài trên bàn ăn cơm, hắn cũng có thể nhìn sang mẫu thân mà cười tươi roi rói.Dần dần tiểu thế tử trưởng thành, phát hiện ra quỷ quái này nọ không hãm hại mình, thêm nữa là tuy hắn có thể nhìn thấy, nhưng rốt cuộc là chỉ nhìn được, chứ nghe không được mà chạm vào cũng không được.Tiểu thế tử tâm trạng thoải mái, giống như thân thể có hộ pháp phò trợ, chân run rẩy, chuẩn bị cùng quỷ tâm sự, đương nhiên là vào thời điểm không có ai khác. Đối tượng mà Tiểu thế tử lần đầu tiên thu hết dũng khí đến bắt chuyện là một lão quỷ ngụ trong phủ. Lão quỷ mặt mày hiền lành, chỉ là không còn tứ chi, thoạt nhìn có chút quỷ dị. “Lão nhân gia, ngươi có thể nghe được ta nói chuyện không?” Tiểu thế tử tuy gan dạ nhưng lúc bắt chuyện vẫn không khỏi lúng túng, ngữ khí không tự nhiên mà trở nên dè dặt.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:19

Quỷ Bám

Thú Nhĩ Nương | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quỷ Bám của tác giả Thú Nhĩ Nương.  Ánh đèn lờ mờ trong nhà tắm bỗng chớp tắt, cô gái đang vừa hát vừa tắm rửa chợt khựng lại, cô liếc nhìn ngọn đèn, nghĩ chắc điện áp không ổn định nên quay đầu về tiếp tục tắm. Dưới làn nước ấm, làn da của cô trông trắng ngần hồng hào, cơ thể trẻ tuổi tỏa ra mùi hương thơm ngát mê người.Xưa nay cô không biết mình có thể yêu một người như thế, có thể vứt bỏ sự rụt rè và lòng tự tôn của một người con gái, có thể làm ra hành động lớn mật mà không hề nghĩ ngợi, đây là lần đầu tiên trên đời cô biết hóa ra yêu một người là một việc khiến người ta điên cuồng.Cô gái tắt nước, cầm khăn lau nước trên người rồi bước đến trước gương, vươn tay lau hơi nước đọng trên bề mặt, nhìn bản thân xinh đẹp trong gương, không biết nghĩ đến điều gì mà cô cười khúc khích hạnh phúc. Cô muốn chăm sóc bản thân cho thật xinh đẹp, muốn người ấy nhìn thấy dáng vẻ hoàn hảo nhất của mình.Nếu yêu thích thể loại linh dị, bạn đừng bỏ lỡ Thanh Kiếm Của Quỷ hay Trò Chơi Địa Ngục.

6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:58

Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi

Tô Cảnh Nhàn | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi của tác giả Tô Cảnh Nhàn. Vừa đẹp vừa biết nấu ăn lại có thể đánh nhau, biết bao che khuyết điểm, ít nói - công X thiên tư trác tuyệt, thân thế khúc chiết, thiện lương lạc quan bói quẻ sư - thụHuyền Qua một hôm trên đường về chỗ trọ, bỗng thấy một người năm hôn mê bất tỉnh, cảm giác trong lòng có gì đó rục rịch, vì cảm ứng này mà hắn không do dự đem người mang về.Đối phương sau khi tỉnh lại không ngờ lại không chịu đi.Còn Huyền Qua tự thấy mình việc gì cũng có thể bói được, thế nhưng lại không thể tính chuẩn người này.Trong lúc hắn rối rắm thì người kia lại thản nhiên ăn chực ở chực, thường ngấm ngầm làm nũng, thi thoảng nổi khùng biến thành mèo con mắt hai màu có quái lực, khiến hắn rất… thích.Lục Hào: Tin em đi, em đã tính một quẻ rồi, anh thật sự chính là quái bàn tổ truyền em làm mất hai năm, đã ký huyết khế với em! Nếu không thì làm sao giải thích chỉ có ở sát cạnh anh em mới ngủ được?Huyền Qua: Kiểu làm nũng mới à? Ngoan, tối muốn ngủ chung không?Lục Hào: Em không… Ừm!Nếu yêu thích Tô Cảnh Nhàn, bạn đừng bỏ lỡ truyện Nghe Nói Tôi Rất Nghèo.

15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24

Không Thể Phản Kháng

Mạch Bách Sinh | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Không Thể Phản Kháng của tác giả Mạch Bách Sinh. Đặt chân vào căn nhà lúc chạng vạng, chuyển hành lý xong, mọi người đều cảm thấy hơi mệt mỏi.Đồ đạc bày bừa trong phòng khách. Dư Tắc dạo một vòng quanh nhà rồi mới trở về gõ lên cái đèn gắn trên vách tường. Ngọn đèn lắc lư mấy cái, dần dừng lại rồi sáng lên. Lâm Đường bị nguồn sáng bất ngờ làm chói mắt, nhưng cậu vốn có thói quen cúi đầu để giảm bớt cảm giác tồn tại nên cũng chẳng ngẩng đầu lên.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Hào Môn Tiểu Cha Kế hay Bé Kẹo Sữa.

24.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:47

Dân Quốc Bắt Quỷ Ký

Cung Thanh Hãn | Linh dị | Hoàn thành

Trên mặt y mang theo một nét tươi cười,trên má trái còn có một cái lúm đồng tiền,càng thêm đáng yêu, khuôn mặt mang theo vài phần tinh xảo tựa như bạch ngọc,vài sợi tóc nhẹ rơi xuống bên tai, quanh thân càng tỏa ra một loại khí chất vô hại. Duỗi tay vỗ vỗ con Kê Tiểu Lăng so với những con gà bình thường khác thân thể có chút lớn,Lâm Mạc mang theo nó đi vào đạo quán. Vị trí đạo quán nằm ở ngoại thành gần ngay Hâm Thành,chiếm một diện tích rất lớn phong cảnh cũng tự nhiên có nhiều nơi tú lệ,xinh đẹp,bên ngoài đạo quán còn có một ngọn cờ riêng biệt. Nhưng ở phạm vi này cũng chỉ xem là một ngôi nhà,bên trong đạo sĩ cũng chẳng nhiều tất nhiên hương khói cũng không hề tràn đầy.Nhắc đến Hâm Thành thì không thể không nhắc đến người giàu nhất nơi này Lâm gia,mấy năm nay không chỉ làm ăn, càng lúc càng tốt mà còn cùng đốc quân có quan hệ không tồi. Lâm lão gia là một người thật có phúc, tuy rằng thê tử đã sớm qua đời, nhưng mà lưu lại bên cạnh ba đại nhi tử mà Lâm Mạc chính là nhi tử nhỏ nhất tại Lâm gia. Y cũng chẳng phải là đạo sĩ, nhưng vào lúc mười mấy tuổi đã sinh hoạt tại đạo quán mãi cho đến bây giờ cũng sắp thành niên,vì thế ở tại đạo quán này mọi người điều gọi y là tiểu thiếu gia."A,Kê Tiểu Lăng ngươi đi chậm một chút." Một tiếng gọi lên, Lâm Mạc đi phía sau theo Kê Tiểu Lăng đang ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn tiểu Lăng tựa như chạy vọt vào trong viện chiến đấu với gà khác.

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Trúc Mã Lão Công Không Nhìn Thấy Được

Oai Bột Thiết Thụ | Linh dị | Hoàn thành

Bên ngoài, trời đã sớm mưa. Mùa hạ, mưa luôn đến mà không báo trước, mà khi chỉ lất phất rơi, khi lại đổ như trút nước, khi thì xé rách bầu trời bằng những tia sét lớn, bất thường hệt như gương mặt của một đứa trẻ. Đỗ Hạ thay đồ ở nhà, quần jean xắn đến đầu gối, cũng không mang theo ô, cứ như thế đi ra cửa. Dọc đường đi, nước mưa chẳng chờ được nữa từ trên không lao xuống, tựa hồ muốn trong nháy mắt làm Đỗ Hạ toàn thân đều ướt nhẹp, nhưng một mực bị ngăn trở, chỉ có thể bất đắc dĩ văng sang hai bên. Từ cửa sổ thủy tinh lầu 1 có thể nhìn thấy, bên cạnh Đỗ Hạ còn có một vị mặc quần đen bó sát người, khoác gilet đen, vóc dáng so với cậu cao hơn một cái đầu, chân to dài, vai rất rộng, trên tay đeo găng đen cầm một chiếc ô vừa vặn che mưa cho Đỗ Hạ. Theo hai người dần khuất trong làn mưa, Đỗ Hạ nghiêng đầu, không biết nghe cái gì, vị cầm ô kia hơi cúi người, ghé môi sát bên tai cậu, trên mặt còn mang theo nụ cười có chút ngượng ngùng.Lối đi đọng lại những vũng nước mưa, lầy lội, ướt át, như một dòng suối nhỏ bị vẫn đục. Đỗ Hạ men theo "con suối" ra đến đường cái, đi đến trạm xe buýt gần đấy. Vừa lúc có chiếc xe buýt chậm rãi lắc lư phá tan những vũng nước đọng dừng lại ở trạm bên cạnh, Đỗ Hạ vội vã leo lên. Trên xe chỉ có vài ba người ngồi, Đỗ Hạ bỏ hai đồng nhân dân tệ vào thùng, tài xế kỳ quái nói: "Một người bỏ một đồng là được rồi."

3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01

Lang Hoặc

Tam Đồ Nguyệt Đế | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Lang Hoặc của tác giả Tam Đồ Nguyệt Đế. Tốt bụng đến nhà thăm hỏi cô ấy, thế nhưng lại nhìn thấy một thằng nhãi con đang nằm vùi trong khuỷu tay của cổ, cái gì? Con gái cô hả?Vậy bỏ bao mang đi luôn!Đây là câu chuyện vui về "trái hồng mềm" và nữ vương cao ngạo Lang tộc.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tiểu Hồng Mạo Và Đại Hôi Lang (Cô Bé Quàng Khăn Đỏ) của cùng tác giả.

20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:05

Vấn Quan

Thất Tiểu Hoàng Thúc | Linh dị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Vấn Quan của tác giả Thất Tiểu Hoàng Thúc. Mùa đông, năm 1914.Trời âm u, xám xịt như sắp đổ mưa, không phân biệt được là sương hay là khói bay ra từ những lồng hấp. Mùi than trong không khí quá nặng, nặng đến nỗi bánh bao cũng không còn thấy mùi thơm nữa. Đồ Lão Yêu mở nắp lồng bánh bao ra nhìn: " Bột bánh của ông thô quá rồi đó."Ông già bán bánh bao đầu ngõ hai mươi năm xì anh ta một cái rồi đậy nắp lại: "Đồ Lão Yêu (Út Đồ) như mày mà cũng dám chê thô à, cút cút cút!"Đồ Lão Yêu cười trừ quay mặt đi, tay đút vào trong tay áo: "Rồi rồi rồi, bánh bao của ông là thơm nhất, không thì cũng không bán được tới hai mươi năm! Thật là có phúc."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện bách hợp khác như: Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức hay Mảnh Vá Tình Yêu Tuổi Trung Niên.

22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:35

Âm Thân

| Linh dị | Hoàn thành

Âm thân tức là chỉ việc người nam giới chưa lập gia đình do gặp bất trắc mà chết đi, vì sợ người nọ ở dưới suối vàng cô đơn lẻ bóng mà người nhà họ sẽ tìm cho hắn một thiếu nữ đồng trinh cũng bị chết yểu chưa lập gia đình để làm lẽ hợp táng gọi là đắp mộ. Sống không có duyên gặp gỡ, chết đi lại được chung mồ, vậy thì cũng coi như cùng với nhau có chữ phận, đó là tập tục của ngôi làng nơi gia đình Tô Đạo Linh sinh sống. Mẹ của Tô Đạo Linh và A Nhược đều si tình, chết rồi nhưng vẫn không muốn buông tha cho người mình thương, họ luôn cố gắng gọi linh hồn của những người thân thuộc trở về, trái lại, Nguyên Hạo không như thế, anh chỉ mong Tô Đạo Linh được sống nên dặn cậu đã rời đi rồi thì tốt nhất không cần quay trở lại. Vậy mà cuối cùng chuyến xe lửa mà Tô Hạo Linh đi ngày ấy bị lật, tất cả các hành khách không còn một ai sống sót, linh hồn cậu quay trở về làng, đến lúc ấy mới nhận ra thực chất mình đã chẳng còn trên thế gian. “Đạo Linh…” Giọng của gã như từ hư vô truyền đến, không có chút gì mang hơi thở của người, “Anh rốt cuộc lại về đây, về cái trấn chết chóc này. Tôi rõ ràng trước đó đã dặn anh đừng về.” Tay tôi bị gã cầm, nhưng không cảm thấy lạnh, mà cùng chung nhiệt độ. Tôi thở dài, nói: “Tô Ngũ, anh làm sao vậy, nói chuyện kỳ lạ quá.”Gã đột nhiên nở nụ cười, là cười khổ, bên má đã đọng lệ, gã nhẹ nhàng kể: “Mùa xuân năm kia núi lở, thôn trấn chúng ta bị chôn vùi, tòan bộ trấn đã thành trấn ma, hiện tại quay về nơi đây, đều là người chết. Mẹ anh chấp niệm sâu, khiến cha anh cũng sắp tới rồi.” Gã vuốt ve mặt tôi, vẻ mặt vô cùng phức tạp, đau khổ cực kỳ, rồi lại như có chút gì vui mừng, gã lại tiếp tục nói: “Tôi đã bảo anh đi thật xa nơi này, anh tại sao lại quay về? Tới đây, không còn người sống…”

1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:20