Aldrae | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khi 37 nhìn thấy cậu bé mới đến suy nghĩ đầu tiên của hắn là thế quái nào kia có thể là một đứa con trai. Cậu ta đứng yên lặng bên cạnh đại tướng đang viếng thăm mình. Khuôn mặt cậu rất bình tĩnh. Da cậu trắng như sữa. Cậu thậm chí không có lấy một vết thương. Điều này thật kì quái. Đôi mắt gần như buồn ngủ đặc biệt rất xanh. Cậu chắc chắn không thể quá 8 tuổi. Lão Hartman , trưởng giám hộ liếc nhìn cậu bé với ánh nhìn đặc biệt xấu xa.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Phố Hắc. Ngược dòng lịch sử trở về hơn ba trăm năm trước, lúc ban sơ chỉ là một cái hẻm nhỏ vẻn vẹn vài tên giặc cỏ đạo chích tụ tập, nó như một đống rác tích tụ nơi góc đường, lúc đầu không ai chú ý, nhưng đến khi mọi người bất chợt nhận ra, thì nó đã cắm rễ trên mảnh đất này, ô uế không chịu nổi, bốc ra mùi hôi thối.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Hoa Đoá Đoá | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện hài hước, kể về quá trình chinh phục của nam chính đối với nữ chính. Anh yêu cô, thế nhưng cô lại ngây thơ không hay biết. Vậy chỉ có thể từ từ lừa cô về nhà rồi ăn sạch thôi! Anh vừa ý cô gái ấy, chỉ có anh không cần, chứ không có đến lượt người khác nói không muốn với anh. Cô thích anh, chỉ có cô không muốn, chứ không thì không ai có thể trêu chọc cô.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Tuyết Trung Không Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Bảo nhi, không, cái tên ấy đã không còn dùng tới từ rất lâu rồi mà phải gọi là Hợp Hoan, Hợp Hoan bán thân tang mẫu, chấp nhận kiếp nô dịch người khác. Chỉ là, y không ngờ cuộc đời mình lại chuyển biến nhiều tới vậy: trở thành món đồ của nam nhân khi mới mười bốn tuổi. Sau đó, y học hết cả lễ nghi, học cầm kì, học cách hầu hạ dưới thân nam nhân và rồi trở thành dạng mà chính y phải khinh bỉ khi nói về bản thân: bất nam bất nữ. Y bị trao qua tay vô vàn người, hầu hạ biết bao kẻ. Y bị người đời chỉ trỏ, bị mắng là xấu xa, là đồ vô liêm sỉ. Y phản bội những cơ hội tốt đẹp tới với mình, cam chịu kiếp sống mà đôi lúc chính y còn thấy ghê tởm. Thế nhưng y không phản kháng, không chống lại, không chạy trốn, đơn giản bởi lẽ, y yêu chính kẻ đã biến y thành ra như thế: Dư Thân Vương.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Cách Lâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Không Phải Đóa Hồng Trắng của tác giả Cách Lâm. Lần đầu tiên Christa gặp người đàn ông kia, là ở lễ trưởng thành của cô. Lúc ấy cô đang nâng cốc với khách mời, lại bị tiếng kinh hô của bạn thân hấp dẫn. Cô xoay người, mắt chạm mắt với người đàn ông trước đại sảnh. Đó là một đôi mắt xinh đẹp màu đỏ thẫm, có ý cười, nhưng lại vô cùng xa cách, chủ nhân của đôi mắt mặc một bộ âu phục phong cách Gothic, hơi ngẩng cao đầu, mang cảm giác ung dung cao quý, tao nhã hơn người. Anh ta nhìn cô, nở nụ cười mỉm, khẽ gật đầu.Bạn thân ở bên cạnh đã kích động tới mức ngất xỉu, Christa chỉ có thể đề phòng không để cho cô ấy ngã xuống, cùng mọi người cúi đầu hành lễ. “Trời ơi! Là KarlHeinz! Là KarlHeinz-sama! Mình chưa bao giờ được đứng gần ngài ấy như vậy!” Cô bạn Limia hét chói tai. Christa cố gắng giữ vững động tác quỳ gối hành lễ, ngẩng đầu dậy, thấy otou-sama đứng cạnh người đàn ông đó, vẫy tay gọi cô lại gần. Đỡ Limia tới sofa nghỉ ngơi, Chirsta nở nụ cười mỉm, tao nhã đi qua. Hương hoa hồng xộc vào mũi, không hiểu sao trái tim cô lại đập thình thịch, mà tình huống này kéo dài tới tận khi cô và người đàn ông trước mặt chào hỏi xong.“Tiểu thư Christa, em tựa như bông hồng trắng xinh đẹp thuần khiết, dụ hoặc người ta tới hái.” Ngoài ra còn những truyện cùng thể loại vô cùng hấp dẫn mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Ta Với Sư Môn Không Hợp hay Bánh Răng.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Anchan | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh - người đàn ông điển trai tựa như một vị thần dũng mãnh, là chỗ dựa mà cô muốn nắm lấy cả đời. Cứu cô một mạng, cô nguyện trao thân cho anh, trao tấm chân tình của một người con gái để đền ơn. Đối với cô, anh là một đấng cứu thế giúp cô vượt qua những tháng ngày đen tối đầy tổn thương kia. Trao thân mình cho anh, cô không hối hận. Dành tặng cho anh cả linh hồn, cô sẽ không một lời oán thán. Bởi vì cô yêu anh! Trong mắt cô, người đàn ông này chính là chỗ dựa vững chãi bao bọc cô cả đời. Người cũ tìm đến cửa? Cô không sợ, cũng sẽ không bận tâm tới! Anh ta thì đã sao? Hại cô suýt mất mạng, hành hạ cô giãy đạp quằn quại trong đau đớn. Cô hận! Người đàn ông này,cô hận anh ta đến tận xương tủy! Bước qua người cũ, đến với người đàn ông khác, đó là một bước ngoặt trong cuộc đời cô,cũng là mốc dấu quan trọng trong đời của vị ân nhân cứu mạng kia. Là cô tự động trao thân cho anh, hiến dâng trái tim cho anh, hà cớ gì mà anh phải buông tay? Đừng mơ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Chuẩn Nghĩ Giai Kỳ | Ngôn tình | Hoàn thành
Giữa thỏ con và sói xám, ai mạnh mẽ hơn ai? Giữa thỏ con và sói xám, là ai thông minh vô hạn, là ai đãng trí đến mức hồ đồ? Làm thỏ rất dễ thương, xinh đẹp, đáng yêu nhưng ngu ngốc. Làm sói thì gian tà vô cùng, nhưng lại rất mạnh mẽ! Sói muốn độc chiếm lấy thỏ, muốn "làm thịt" thỏ con, ngay cả một cọng lông cũng không chừa!
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Dư Ngã Bạch Lộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Quy Phục của tác giả Dư Ngã Bạch Lộc. Chung Diệc Tâm còn mặc bộ váy đỏ tươi lúc đi kính rượu, thản nhiên lấy ra tờ đơn thỏa thuận ly hôn, dịu dàng mỉm cười và ký tên mình. Cô thở một hơi đầy ngọt ngào, “Anh Trần, có dám đánh cược với tôi không?” Trần Hiêu nhíu mày. “Trong vòng một năm, tôi sẽ có được anh.”, cô cười như một con hồ ly nhỏ, “Nếu anh thắng, tờ giấy này thuộc về anh. Nếu tôi thắng, anh thuộc về tôi.”Trần Hiêu cười khẩy, khóe môi nhếch lên, gương mặt đầy vẻ khinh thường. Sau này… Chung Diệc Tâm ném đơn ly hôn lên người Trần Hiêu, hờ hững nói: “Tôi chán rồi, chúng ta ly hôn đi.” Người đàn ông giang tay ra ôm cô vào lòng, gương mặt đẹp trai hiện đầy vẻ hung hãn: “Giờ mới có nửa năm, em chơi anh à?” “Muốn tiếp tục? Cũng được.”, Chung Diệc Tâm nhoẻn miệng cười, ghé vào tai người đàn ông nói: “Bắt đầu từ giờ, đổi thành anh theo đuổi em.”Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng hấp dẫn không kém như Ta Có Hào Quang Của Nữ Chính và Ta Với Sư Môn Không Hợp.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em của tác giả Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết. Duyên phận của Đường Thi và Tống Từ bắt nguồn từ ngày đầu tiên nhập học ở trường cấp ba, Tống Từ đưa thư thông báo trúng tuyển cho giáo viên, giáo viên nhìn qua, rồi cười ra tiếng, “Tống Từ? Đường Thi Tống Từ [1], nhóm tên này thật hay, lỗ mãng hỏi một câu, em có phải còn có một người chị hoặc là anh, tên là Đường Thi?”Đường Thi Tống Từ: là thuật ngữ kết hợp giữa thơ Đường và từ Tống. Thơ Đường và từ Tống là hai viên ngọc trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà Đường được gọi là thời đại của thơ, nhà Tống được gọi là thời đại của từ. Từ cũng là một loại thơ, nhưng khác với thơ ở chỗ nó có quan hệ với âm nhạc. Kiểu trêu chọc này từ nhỏ đến lớn Tống Từ đã gặp phải vô số lần, vừa định nói đùa để dời đề tài này đi, thì sau lưng có người đặt thư thông báo trúng tuyển “pa” một tiếng lên bàn.“Em là Đường Thi, nhưng mẹ em không có con trai lớn như vậy.” Sau lưng truyền đến một giọng nữ trong trẻo. Tống Từ quay đầu, nhìn thấy Đường Thi đứng phía sau mình. Lúc đó cô mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, vành mũ rộng che hơn nửa gương mặt, cô ngẩng đầu nhìn Tống Từ, cong môi khẽ cười một tiếng, “Vẻ mặt này là sao, sẽ không thật sự cho rằng tôi là chị gái thất lạc nhiều năm của cậu đó chứ?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ và Tuyệt Thế Thần Y: Nghịch Thiên Ma Phi.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Điềm Mộc Từ | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhặt Được Một Chú Cún Con Mông Vểnh của tác giả Điềm Mộc Từ. Rời xa thành phố lớn nhộn nhịp, Kim Mậu đi công tác ở nơi khác. Ngày mưa tắc đường nên tài xế đành lái đường vòng chạy thẳng ra ngoại ô, còn Kim Mậu thì ngồi trong xe mở điện thoại xem những tin tức sốt dẻo gần đây. Đột nhiên tài xế phanh gấp một cái! “Có chuyện gì vậy?” Kim Mậu đẩy gọng kính, thong dong hỏi.Trái ngược với sự bình tĩnh của anh, giọng điệu của tài xế có chút thấp thỏm: “Thiếu gia, hình như vừa rồi có một cái bóng, tôi… tôi không thấy rõ, tôi… hình như tôi tông phải cái gì rồi.” Tài xế lo rằng mình không cẩn thận đâm phải trẻ nhỏ, vội vàng xuống xe thì thấy hóa ra là một chú Corgi. Trời mưa rất lớn, một con Corgi bỗng nhiên băng qua đường cái, chân thì ngắn người thì nhỏ, tài xế căn bản không kịp phanh nên tông luôn vào nó.Thằng nhóc bị đâm không nhẹ, ngã trên mặt đất không nhúc nhích nổi, một chân cũng bị thương chảy máu. May là không phải đụng trúng trẻ con, việc cũng không phức tạp như vậy nữa. Tài xế nam vốn định tự mình xử lý song Kim Mậu lại bước xuống xe. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Kiều Nữ Lâm Gia và Bí Mật Thức Tỉnh.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Xem mắt? Cái giới thượng lưu này cũng thật là nhiều trò! Nhưng mà phải chịu thôi, ai bảo chính mình sinh ra trong gia đình quý tộc để làm gì? Cho nên, phàm mà nói, tất cả, đều chẳng có cái gì là hết thảy hoàn hảo cả, chính vì thế, cuộc sống của chúng ta rất cần những người có đủ ưu điểm để che lấp đi những thiếu sót mà ta chưa có. Đời người, thật giống như một đường thẳng với nhiều ngã rẽ! Yêu thì sao? Yêu có gì mà không đúng? Vậy thì cứ yêu thôi! Hơn hết, càng yêu lại càng say, khó lòng mà thoát ra được.Anh trầm ổn như thế, thế nhưng lại phải cưới con nhóc mới chỉ có mười tám tuổi vắt mũi chưa sạch này? Anh đâu phải bảo mẫu? Ây, nhưng mà con bé này cũng xinh ấy chứ? Mang về làm công cụ ấm giường, chắc là cũng không đến nỗi tệ! Nói thì nói như thế, nhưng tình yêu mà, chẳng có thể nào biết trước được điều gì, anh lại yêu cô vợ nhỏ này của anh từ lúc nào cũng chẳng hay. Dường như mỗi khi không nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô mà xinh đẹp của cô anh lại cảm thấy nhớ. Cái cảm giác này bức anh khiến cho anh phát điên! Cô có phải là bùa mê không? Hại cho anh không thể chịu đựng được mà cứ say...
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Lâm Đan | Ngôn tình | Hoàn thành
Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát. Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau. Cô phân vân không biết có nên xả thân làm anh hùng không, lỡ bọn chúng có súng thì sao?Tại thành phố A, ở một quán ăn nhỏ trong góc hẻm“Lam Lam, hai phần súp cua ở bàn 2, thêm mười xiên thịt nướng ở bàn 7, ba phần trà Long Đỉnh ở bàn 6,...” - chú Sỹ chủ quán hối hả."Vâng vâng vâng" - Phỉ Phùng Lam đổ mồ hôi, giọng còn gấp gáp hơn.Hôm nay quán đông hơn thường ngày.Quần quật đến tận tối mới xong, người Phỉ Phùng Lam gần như ướt đẫm, trán lấm tấm mồ hôi, trông vô cùng tội nghiệp.Chú Sỹ thấy bộ dạng của cô lúc này, giọng xót thương: “Lam Lam, hôm nay cháu làm việc rất tốt. Này, cầm lấy.” - chú chìa tay đưa Phỉ Phùng Lam mười mấy đồng.Cô bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy: “Chú đừng nói là gộp tiền thưởng với cả của hồi môn cho cháu đấy nhé”\*\* *Ý của Phỉ Phùng Lam là tiền chú cho “quá nhiều*”Chú Sỹ cười ha hả: “Yên tâm, đợi đến lúc Lam Lam nhà ra xuất giá, chú sẽ bán cả quán này làm của hồi môn cho cháu luôn.” Chú nói vậy chẳng khác nào trêu cô cả đời không lấy được chồng.Cô tháo tạp dề, không thèm nói chuyện với chú nữa, cười mỉm chi rồi cầm túi xách ra về.Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát.Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Yêu Tinh Lười Biếng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vĩ Lam của tác giả Yêu Tinh Lười Biếng. Nhưng thừa nhận là một chuyện, chứ còn trong thâm tâm cô lại luôn khao khát được yêu thương, mơ ước được tôn trọng...Chôn kín tâm tư ấy, cô thế nhưng gặp được một người. Cô xem người ấy như là ánh sáng soi rọi cho cuộc đời tăm tối của cô, nhưng không ngờ người cô lại là thủ phạm kẻ đẩy cô vào con vực thẳm không lối thoát.Cô ngày càng dã tâm, độc đoán và mưu mô, cho đến khi cô gặp được Thiên Vĩ, ánh sáng thật sự của đời mình.Bạn cũng có thể đọc thêm nhiều truyện cùng thể loại như: Cô Vợ Trọng Sinh hay Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Thỏ Con | Ngôn tình | Hoàn thành
Đọc truyện Em Là Tất Cả Đối Với Anh của tác giả Thỏ Con. Cô đang ngồi bên cạnh cây cổ thụ to thì có một tiếng gọi lớn :"Lâm Nguyệt à còn hơn một tháng nữa mới đến kì thi tốt nghiệp, cậu có cần suốt ngày cầm đống tài liệu thế này ko "cô không trả lời Giai Giai mà vẫn còn nhìn vào đống tài liệuThấy cô không để ý đến mình Giai Giai lên tiếng: " Lâm Nguyệt cậu cho mình ăn bơ sao"cô thấy thế liền cất đống tài liệu và đứng dậy, cô lên tiếng : " có chuyện gì cần mình giúp à "Hôm nay là sinh nhật của cô, ngay cả bản thân cô còn không biết hôm nay là ngày gìGiai Giai thấy thế nói: " cậu không nhớ hôm nay là ngày gì à? "" hôm nay là ngày đặc biệt gì sao" cô thắc mắc." à không có gì tối nay mình sẽ dẫn cậu đến nơi này ,cậu chuẩn bị đi tối mình sẽ qua đón cậu. " nói rồi cô nàng chạy đi để lại cô một mình không hiểu gì.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể tìm đọc thêm Yêu Em Muộn Màng hay Ác Ma Tổng Tài: Càng Hận Càng Yêu
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:56
Khải Tinh Trúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Chồng Bá Đạo Nghiện Vợ của tác giả Khải Tinh Trúc. Ở trong khu biệt thự ngoài ô đang rất đong vui vì hôm nay là sinh nhật của tiểu thư nhà họ Hoàng. Ai cũng rất bận bịu trang trí cho bữa sinh nhật này.Từ đâu có một cô gái khoảng chừng 14 tuổi mặc trên người một chiếc váy trắng trễ vai đang chạy đến bên người đàn ông to cao đứng ở bên cái bàn được đặt cái bánh kem rất lớn, đó là Hoàng Nhật hạ- Ba ba, hôm nay không đi làm sao ạ? - cô nũng nịu nói- Không, hôm nay là sinh nhật của con gái ta làm sao mà đành lòng bỏ con một mình!- người đàn ông trung niên ấy là Hoàng Khiêm Khải - ông trùm á phiệt, ôm lấy cô rồi nói.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện cùng thể loại như: Tỷ Phú Trời Cho hay Lãi Được Bé Yêu
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
hacmieudainhan | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Bạch Long chi ước hệ liệt] Thiếu gia nhà họ Lương của tác giả hacmieudainhan. Tương truyền trên đỉnh Tuyết Sơn có con Bạch Long ngàn tuổi, tu luyện đã lâu vẫn chưa được phong tước. Nhưng gần trăm năm trở lại đây lại có một truyền thuyết, chỉ cần sở hữu được chiếc vảy Bạch Long, điều ước của người đó sẽ trở thành hiện thực. Nhưng ước nguyện đó phải thật mãnh liệt mới có thể kêu gọi Bạch Long đến trao đổi lấy Tinh Hồn của bản thân mình mà cầu ước nguyện.Nếu yêu thích thể loại này, hãy tìm đọc thêm Vô Củ hay Người Thắng Cuộc.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
Đy Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Là Bảo Bối: Daddy Cưng Chiều Vợ Trẻ của tác giả Đy Linh. - Con ranh mày đang ở đâu? Về nhà ngay!Trong căn biệt thự to lớn như bốc ra một ngọn lửa vô hình tiêu đốt mọi thứ xung quanh. Quan sát một vòng căn phòng khách này già trẻ lớn bé đều khoác trên người những bộ trang phục đắt tiền, thượng lưu xem ra gia đình này không chỉ là doanh nhân làm ăn thông thường.“Choangg” một tiếng chiếc cốc xinh đẹp đã chỉ còn lại mảnh vụn tung toé trên sàn.Ai nấy đều giật mình ấy vậy mà không một ai dám thở mạnh, người già nhìn người trẻ bên trái liếc bên phải không cuối cùng cũng có một thiếu nữ xinh đẹp khoác trên mình chiếc váy hoa nhẹ nhàng uyển chuyển bước lên-Cha, không nên nóng giận sẽ không tốt cho sức khoẻ!Cô gái mang giọng nói mềm mại, luồn bàn tay thon dài qua cánh tay người đàn ông to béo, đỡ ông ta ngồi xuống ghế. Người đàn ông nghe giọng nói đó lửa giận trong mắt liền vụt tắt, vỗ nhẹ mu bàn tay trắng nõn- Anh nhi, vẫn là con ngoan nhất!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Cưng Chiều Em Cả Đời! hay Cô Vợ Bí Ẩn
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Bình Thành, lúc này là bảy giờ sáng. Bầu trời xám xịt như thể cả thành phố dường như vẫn chưa thức giấc. Qua cửa sổ nhìn xuống, nền đất xám chì thấm đẫm nước mưa và trở nên sẫm màu. Điện thoại rung lên mấy lần nhưng do máy bay đang dần hạ cánh an toàn cho nên tín hiệu Wi-Fi trên máy bay theo đó cũng dần kém khiến cho Minh Tự không nhận được tin nhắn. "Có phải là chuyến bay hôm nay không?""Nếu tới rồi thì nói cho mẹ một tiếng, mẹ nói Lương Hiện tới đón con." "Minh Tự, đừng tùy hứng." "Nhớ hồi tin nhắn cho mẹ." Điện thoại di động của Minh Tự lúc này đang đặt bên cạnh gương trang điểm mà nội dung không ngừng nhấp nháy trên màn hình. Giọng điệu lúc đầu có thể gọi là tốt nhưng không qua vài câu đã lộ ra bộ mặt thật của mình, một giọng ra lệnh quá quen thuộc. Bà ta nhờ Lương Hiện tới đón cô sao? Thật sự không nghĩ ra,bà ta vậy mà có thể thỉnh được đại thiếu gia tới chiếu cố cô.Sau khi Minh Tự thoa xong lớp son cuối cùng, cố gắng bặm miết nhẹ cho đều màu,nhìn nhìn chính mình trong gương xem có chỗ nào cần chỉnh không mới xỏ đôi dép được tiếp viên trên máy bay cung cấp ra ngoài đi giày cao gót, từ tốn nhấc máy: "Không cần, người sân bay sẽ đưa con đi."
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:57
Tô Bì Phao Phù | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhiều Năm Trôi Đi của tác giả Tô Bì Phao Phù. Thành tích của Hà Kinh Niên lúc nào cũng lên xuống thất thường, không cao không thấp, may mà có thiên phú học tập nên vẫn có thể thi đỗ trường đại học trọng điểm. Bố mẹ thường xuyên nhắc cô rằng vào đại học rồi thì phải cố mà học cho giỏi, đừng suốt ngày nghĩ rằng đỗ đại học thì đã là vạn sự đại cát. Làm sao mà Hạ Kinh Niên nghe lời được chứ? Bị giáo dục Trung Quốc chèn ép bao nhiêu năm trời, vất vả lắm để lên đại học mới có cơ hội được thở thì tại sao không nghỉ ngơi hưởng thụ cho sướng trước? Vì thế mà từ lúc bước chân vào cánh cửa đại học, Hạ Kinh Niên chưa hề học hành tử tế bao giờ.Mỗi ngày trôi đi trong mơ màng, lơ nga lơ ngơ. Đến khi học sang năm thứ ba rồi mới hoảng hốt phát hiện, mình sống vật vờ thế này không ổn. Rốt cuộc thì ai đã bảo cô rằng vào đại học thì chỉ cần cưỡi ngựa xem hoa là xong thế hả!? Vậy nên cuối cùng Hạ Kinh Niên đã tìm ra con đường mới cho mình: Thi lên thạc sĩ. Khi cô nói ra suy nghĩ này với bố mẹ, hai người cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy con gái nhà mình đã biết nghĩ hơn rồi. “Kinh Niên à, có vấn đề liên quan đến học tập con cứ sang hỏi Tiểu Hứa nhà hàng xóm ý. Gì chứ cứ học là thằng bé thạo lắm đấy.” Thạo?Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giọt Tình và Cảnh Sát Trưởng, Em Yêu Anh.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:58
Xao Sang | Tiên hiệp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cả Thế Giới Chỉ Có Mình Ta Tin Rằng Ta Có Vị Hôn Thê của tác giả Xao Sang. Trưởng bối cảm thấy hai đứa nhỏ chơi chung với nhau, đùa giỡn hay gây gổ gì cũng là chuyện thường, nghịch phá cũng không đáng nói, phụ trách cái gì, nghe nặng nề thật.Thế mà Lam tiểu Trạm lại kiên quyết cho rằng phải trả lời và giải thích thỏa đáng Nguỵ tiểu Anh, như vậy mới công bằng.Hết cách, các vịđại nhân cũng đồng ý đính hôn cho hai đứa nhỏ (dĩ nhiên, người lớn cho rằng cứ làm vậy để dỗ dành hài tử, sau này lớn lên biết đâu tụi nhỏ lại chả nhớ gì ấy chứ)Thậm chí, họ còn bài bản mà viết ra giấy trắng mực đen tờ hôn thư kia để dỗ dành Tiểu Trạm. Không ai nghĩ đến hài tử lại tưởng hôn thư kia là thật, đem cất giữ cẩn thận đến mười năm. Cho đến khi đệ tử thế gia đến cầu học y mới phát hiện ra cả thế giới chỉ có mình y tin tưởng y có vị hôn thê…Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Luận Kết Cục Của Việc Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong hay Đàn Ông Độc Thân Nằm Mơ Giữa Ban Ngày
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:58